Ngày hôm sau, đúng như lời Chưởng môn, toàn bộ đệ tử Diệu Thủ Môn tạm dừng việc học, cùng ra khỏi tông môn.
Đa số đệ tử Diệu Thủ Môn đều say mê y thuật, ngay cả ngày nghỉ nửa tháng một lần cũng ít khi về nhà. Nay bất chợt nhận được hiệu lệnh này, họ ngơ ngác quá đỗi, tuy nhiên Chưởng môn đã nói vậy, bọn họ đành phải làm theo. Vì vậy chưa đến mấy canh giờ, trên đường đã đầy những bóng người áo xanh lục, trông như từng dãy hành dài, vô cùng nổi bật.
Dân số Nam Thành đông đúc, dễ gì một tông môn đủ sức bao phủ hết. Việc cấp bách phải tùy cơ ứng biến, người Diệu Thủ Môn chia ra một phần lớn đến các loại tiệm thuốc, y quán, thương hội trước tiên; số còn lại thì chọn lựa gõ cửa từng phủ đệ. Hai mặt cùng tiến hành, họ đành phải tạm thời dùng biện pháp vụng về này.
Theo như tình hình trước đó, tuy giá cả “Bột Thành Tiên” không đến mức chỉ người giàu mới mua được nhưng cũng tuyệt không rẻ, ít nhất những nhà không dư dả tạm thời không thể với tới loại này. Thành thử các đệ tử bắt đầu gõ cửa từ khu vực trung tâm thành thị.
Đột nhiên xảy ra biến cố này, Diệu Thủ Môn gần như trống rỗng, chỉ còn lại những nhân viên thủ vệ cần thiết và trận lớn bảo vệ tông môn, hiển nhiên còn có Lê tổ nãi nãi, Lê Nguyện, cùng với Đại Chưởng môn Lê Kiến Nghiệp vẫn đang uống thuốc.
Lúc đoàn người Vân Nhàn ra cửa, Lê tổ nãi nãi vẫn đang ở trong đại điện nổi trận lôi đình, giọng nói tựa chuông lớn, khi thì “hiến thân già này cho tông môn”, khi lại “mặc giáp xông pha, lấy đầu kẻ chủ mưu” này nọ. Lê Kiến Nghiệp vừa mới che ngực, bà cụ lại chạy đi sắc thuốc với tinh thần quắc thước. Ba người họ Lê, bà ấy lớn tuổi nhất lại là người hoạt bát nhất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nhắc mới nhớ.” Vân Nhàn vừa đi trên đường vừa nói, “Chẳng phải Nhị Chưởng môn nói nàng ta đi đánh phá Linh Hư Môn à? Sao giờ chẳng có tin tức gì?”
Tiết Linh Tú trưng ra khuôn mặt uể oải: “Không sao. Nếu có việc, nhị tỷ sẽ gửi tin, tạm thời đừng vội. Hiện tại có vẻ Linh Hư Môn đã không còn là nơi quan trọng nhất nữa rồi.”
Website TruyenLau.com
Mượn lời Lê Chưởng môn, đối với loại thuốc gây nghiện này, trông chờ vào việc mọi người tự giác bài trừ là điều tuyệt đối không thể. Muốn ngăn chặn thứ này, việc cơ bản nhất chính là phải cắt đứt đầu nguồn, tiếp theo là ngăn chặn sự lây lan. Hiện nay Linh Hư Môn cùng lắm chỉ là tấm khiên chịu trận trước tiên dưới tay Ma Giáo. Linh Hư Môn không thể rời khỏi Ma Giáo, còn Ma Giáo muốn thi thể thì chỗ nào mà chẳng có? Có chăng sẽ tốn công hơn mà thôi.
Công hiệu đặc biệt duy nhất của Bột Thành Tiên đến từ ma nguyên. Chỉ có Ma tộc mới có thể tinh luyện ma nguyên, muốn cắt đứt đầu nguồn – rất đơn giản, giết hết Ma tộc trong Nam Thành, tự nhiên thứ này sẽ biến mất.
Hiềm một nỗi, hiện tại phải làm việc này nhưng lại không dễ làm được, họ đành phải tạm thời bắt tay từ con đường thứ hai. Website TruyenLau.com
“Đường thủy vận chuyển từ Nam Thành ra ngoài đã bị đóng gần hết, thỉnh thoảng có chiếc tàu nào ra ngoài cũng bị kiểm tra hàng hóa.” Tiết Linh Tú nhìn đồng môn đang gõ cửa, cho biết, “May mắn thay, ít nhất hiện tại chừng như bọn họ vẫn phối hợp.”
Nhà đó mở cửa, thấy đệ tử, bèn trưng vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Có sự gì không?”
“Xin hỏi, gần đây có thấy lọ thuốc nào khắc huy hiệu Diệu Thủ Môn không? Đúng, chính là loại trên tay ngươi. Đây là thuốc Kim Sang giả dùng danh nghĩa giả mạo, làm phiền đưa cho chúng ta tiêu hủy. Chưởng môn lo lắng thuốc này có hại không lợi, cho nên mới phái chúng ta đến.”
Người nhà đó vừa nhíu mày, đệ tử đã khách khí đưa tay ra. Trên lòng bàn tay đích là tiền mua thuốc không nhiều không ít, lúc này chút tâm tư bị xúc phạm của nàng ta đã tiêu tan, ngược lại cảm thấy ngại ngùng: “Không cần, không cần đâu. Sao mua trúng thuốc giả còn phải phiền các ngươi bù lỗ? Ngươi cầm lấy lọ thuốc này tiêu hủy đi, các ngươi tốt bụng quá.”
Hai người cứ thế đẩy qua đẩy lại một hồi, đệ tử lại khách khí nói: “Còn một việc nữa, xin lỗi vì mạo phạm. Xin hỏi gần đây trong nhà các hạ có ai dùng một loại thuốc gọi là ‘Bột Thành Tiên’ không? Thứ này cũng mượn danh Diệu Thủ Môn, thực chất chứa độc, họa về sau vô tận. Nếu có thấy, làm phiền ngươi nhất định phải khuyên can và giao cho người của Diệu Thủ Môn.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lần này Lê Chưởng môn thật sự bỏ ra vốn lớn, may mà nền tảng Diệu Thủ Môn thâm hậu, họ cực giàu, chịu được kiểu làm này, bằng không ngay cả biện pháp kia cũng không tài nào thực hiện.
Người nọ lắc đầu trả lời: “Chưa từng nghe tới.”
Vân Nhàn đi theo suốt một mạch, câu trả lời của mỗi người đều là “chưa từng nghe tới”, không có ngoại lệ.
“Gì có chuyện người nào người nấy chưa từng nghe tới?” Kiều Linh San nghi ngờ nói, “Chợ đen lưu truyền rộng rãi cỡ ấy, nếu tính theo tỷ lệ, không thể nào tất cả mọi người đều chưa từng nghe tới!”
“Cứ nghĩ là biết ngay, sẽ không có ai thừa nhận đâu.” Mặt tựa đầm nước lạnh, Kỳ Chấp Nghiệp cắt nghĩa, “Với món thế này, dễ gì người dùng không biết nó xấu? Đơn giản là họ thấy người khác cũng dùng, vậy mình dùng cũng chẳng sao. Ai sẽ thừa nhận mình đã đi đường tắt?”
Phong Diệp không chen miệng vào nổi, chỉ ở bên cạnh thở dài, thở dài đến mức lòng người phiền não.
Gã có thể tạo ra một vùng riêng trong tiểu đội này thì hiển nhiên chỉ số EQ cực cao, nhìn như gã cứ bị ức hiếp cả ngày tuy nhiên trên thực tế, quan hệ của gã với mọi người rất tốt. Như Kỳ Chấp Nghiệp, Vân Nhàn biết không thể để gã và Tức Mặc Xu hoặc Tiết Linh Tú ở riêng với nhau. Cơ Dung Tuyết lại rõ ràng thiên vị Vân Nhàn hơn và vẫn còn ở giai đoạn tình chiến hữu đơn thuần với những người khác, cho nên đôi khi nàng ấy ở cùng người khác sẽ không có chuyện để nói. Nhưng thây kệ là ai, thái độ của họ đối với Phong Diệp đều cực tốt. Lần nào Tiết Linh Tú ra ngoài cũng toàn nhớ đóng gói thức ăn mang về cho gã, gã bị choáng vì máu vẫn có Kỳ Chấp Nghiệp miễn cưỡng chăm sóc.
Người duy nhất có thái độ không tốt với gã hẳn là Tức Mặc Xu đã bị gã hù cho ba lần. Có điều, thái độ của Tức Mặc Xu với ai cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
Vân Nhàn như có điều suy nghĩ: “Phong Diệp, ngươi có lời muốn nói hả?”
“Cũng không phải là có lời muốn nói...” Phong Diệp ôm đàn, thủ thỉ một tràng dài, “Ta chỉ cảm thấy lần này ngoài việc thật sự ra tay với Xi Vưu, những biện pháp khác đều là trị ngọn không trị gốc. Huống hồ, nay Thánh nữ đại nhân... Ta tin tưởng trong thâm tâm nàng ấy không như vậy. Tuy nhiên các ngươi cứ xem cổ độc trong người nàng ấy lúc ở Đại Chiến Tứ Phương đi... Ta nghĩ, đại khái nàng ấy bị khống chế rồi.”
Không ổn! Hình như đã nói ra lời có ích! Kiều Linh San cảnh giác: “Này? Ngươi có phải là chính chủ không vậy?”
Phong Diệp thao thao bất tuyệt: “Vớ của Vân Nhàn có bốn cái lỗ. Bên trái ba cái, bên phải một cái, bên phải do ngón chân cái chọc thủng.”
Cả bọn: “...”
Được rồi. Người này tuyệt đối là thật.
“Ngươi nói đúng.” Vân Nhàn nói nặng nề, “Lần này còn khó hơn lần trước, bởi lẽ lần này chúng ta là người trong cuộc. Tình thế bị động, đành phải cố gắng hết sức… Nhưng đừng hoảng, hãy tin ta! Xi Vưu không thông minh thế đâu.”
Tuy lời này nghe không đáng tin cậy lắm, nhưng nó đã làm cả bọn yên tâm một cách khó hiểu.
Hôm nay Giang Sơn nghỉ ngơi, không bị cưỡi, đến lượt Thái Bình trực ban.
Tuy nhiên cũng vừa hay Giang Sơn tương đối nhạy cảm trong việc nhận biết ma chủng. Với mức độ khuếch tán hiện tại, e rằng trong mắt của gã, cảnh này chính là loài người đã ị bậy khắp nơi. Thái Bình phát giác được toàn là ma khí đã tương đối đậm đặc, nó rụt thân trong kiếm, the thé kêu: “Đi về mạn Bắc nữa đi! Cha cha!”
Vân Nhàn bị Thái Bình cưỡi một đường về phía Bắc.
Đi về mạn Bắc chính là địa phương hôm qua cả bọn đã đi ngang trên đường trở về Diệu Thủ Môn. Vân Nhàn hãy còn nhớ khi này mấy đứa trẻ chơi trò đóng vai, có nhắc đến “kẻ điên ở con phố nhỏ” gì đấy và nàng cũng từng để ý một chút.
Tốc độ Diệu Thủ Môn rất nhanh như dự đoán, nhóm nàng đến nơi đã có người đang gõ cửa ở đó. Có điều lần này họ gõ đến tận ba lần mới có một bà cụ có chồng ra mở cửa với khuôn mặt sầu khổ. Nhìn thấy trang phục Diệu Thủ Môn, phản ứng đầu tiên của bà ta lại là cảnh giác ngoái đầu nhìn lại.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không thích hợp.
“Xin hỏi, gần đây nhà các vị có loại thuốc nào...”
“Thuốc gì?! Không có!” Thậm chí bà cụ còn chưa nghe hết câu đã mất kiên nhẫn ngắt lời, “Các ngươi đi đi! Đừng có việc gì lại đến gõ cửa nhà người khác.”
Ra quân bất lợi, sắc mặt nữ đệ tử cứng đờ, nàng ta đưa linh thạch dùng để đổi lại, bà cụ lại không thèm nhìn lấy một cái, muốn đóng sầm cửa lại.
Vân Nhàn hơi nghiêng đầu, hỏi Thái Bình sau lưng: “Ngươi chắc chắn ở trong này?”
“Người này phải dùng bao nhiêu mới được như vậy? Một ngày ba bữa đều ăn hay gì?” Thái Bình chậc chậc, “Ma khí sắp tràn ra ngoài rồi kìa!”
Vân Nhàn kêu ngắn gọn: “Đi.”
Tiết Linh Tú còn đang nghĩ xem nên nói thế nào đã thấy Vân Nhàn chém một luồng kiếm khí bay qua, chuẩn xác kẹt vào khe cửa, bà cụ giật mình, buông tay, giọng nói gần như the thé: “Ai?! Ai?!”
Nhìn thần sắc của bà ta cứ như là chim sợ cành cong, bất kỳ một chút gió thổi cỏ lay nào cũng đủ khiến bà ta táng đởm.
Nữ đệ tử Diệu Thủ Môn quay người lại, thấy là Vân Nhàn, cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ im lặng lui ra.
Vân Nhàn bước tới, chắp tay với người ta và cười rạng rỡ, thậm chí còn rất lễ phép: “Bà ơi, bà có biết ‘Bột Thành Tiên’ không?”
Đồng tử bà cụ co rút, đầu ngón tay già nua nắm chặt, không dám nhìn nàng: “Ta... không biết.”
Vân Nhàn: “Thật sự không biết?”
“Ta đã nói là không biết!! Ngươi còn muốn ta phải thế nào?!” Bà cụ hốt nhiên ngẩng đầu, trong cơn giận dữ mang theo chút bi thương không rõ nguyên do, “Các ngươi... đi đi!!”
Lời bà ta vừa dứt, cánh cửa gỗ phía sau được trận pháp bao bọc đã bị đá mạnh một cái, một tiếng trầm đục vang lên đinh tai, ngay sau đó, từ trong cửa truyền đến tiếng gầm gừ mơ hồ như dã thú: “ĐƯA CHO TAO!! MAU ĐƯA CHO TAO!!”
Giọng nói thuộc về một người thanh niên trờ trờ, mỗi tội tên này nói năng hàm hồ, từ ngữ không thành câu, lộn xộn, cứ lặp đi lặp lại “đưa cho tao”. Nghe thấy giọng hắn, cảm giác đầu tiên sẽ là buồn cười, song nghe kỹ lại sẽ thấy hơi đáng sợ.
Sắc mặt biến đổi, bà cụ muốn đi vào, Vân Nhàn chắn bà ta lại ở phía sau và lớn tiếng chất vấn: “Đưa cho ngươi? Ngươi muốn gì?”
“Tao muốn... tao muốn tiền!! Tao muốn phụ nữ!! Tao muốn những kẻ trước kia coi thường tao, tất cả đều quỳ dưới chân tao liếm giày tao. Ha ha ha! Ha ha ha ha!! Đưa cho tao! Đưa cho tao!! Mau đưa cho tao đi con già chết tiệt, mày muốn chết phải không?! Đưa cho tao!”
Người bên trong hăng máu được một nửa, lại bắt đầu gắng sức đạp cửa, dường như đã xuống tay không chút nhân nhượng. Thậm chí Vân Nhàn còn nghe thấy tiếng xương gãy nhẹ. Hắn đạp gãy chân mình rồi thì lại dùng đầu đập, vừa đập vừa tiếp tục gào thét.
Xem ra trận pháp dày đặc trên cửa nào phải để ngăn ngoại địch xâm nhập, mà là để cản người bên trong chạy ra.
Nghe thấy tiếng động, mấy đứa trẻ gần đó lại chạy đến hóng cảnh hay. Là chuyện quá quen mắt, chúng đứng đó vừa chơi chong chóng tre vừa cười khúc khích:
“Tên điên ở con phố nhỏ lại lên cơn rồi! Cười chết mất!”
“Muốn tiền, sao không tự mình đi kiếm đi? Đã lớn thế còn đòi mẹ cho. Xấu hổ!”
“Giết giết giết! Giết a a a a! Ta học có giống không? Ha ha ha ha!!”
Vân Nhàn hít sâu một hơi.
Đâu phải nàng chưa từng thấy cảnh tượng này. Rất quen thuộc, trong phim tuyên truyền phòng chống ma túy hồi tiểu học có chiếu, thậm chí còn đáng sợ hơn thế này nhiều. Nó và phim tuyên truyền phòng chống tai nạn giao thông đã tạo thành bóng ma tâm lý rất lớn cho Vân Nhàn thời thơ ấu. Sắc mặt bà cụ càng thêm xám xịt, thậm chí có phần xấu hổ, Vân Nhàn gắng sức bình tĩnh, hỏi đầy hoà nhã: “Tình trạng của hắn kéo dài bao lâu rồi ạ?”
Bà cụ không đáp.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bà không nói, ta sẽ lôi hắn ra.” Vân Nhàn, “Bà...”
Bà cụ đột nhiên ngẩng đầu, nhòa lệ: “Đây là con trai ta... Trước kia nó không thế...”
Có đứa trẻ bên cạnh thích phá đám: “Nói dối cứt! Trước kia rõ ràng hắn đã như vậy!”
Vân Nhàn bị bàn tay khô gầy của bà ta nắm chặt, không động đậy, thay vào đó nàng nhìn về phía Túc Trì, ánh mắt liếc về phía trong nhà.
Túc Trì gật đầu, chỉ bằng một kiếm chàng đã chém nát trận pháp mỏng như tời giấy đối với chàng, lôi người thanh niên vẫn đang đập tường ra ngoài và ném xuống đất.
Đầu mặt người thanh niên toàn là máu và chất bẩn, thần sắc điên cuồng. Nhìn thấy người lạ, hắn tức thì muốn thúc giục linh khí tấn công. Kỳ Chấp Nghiệp hừ lạnh một tiếng, một tay ấn hắn xuống ngay tới mức hắn không cách chi cục cựa.
“CÚT!!” Nam tử hét lên, “LŨ CHÚNG MÀY ĐI CHẾT SẠCH ĐI!! TAO SẼ GIẾT CÁC NGƯƠI!!”
Tiết Linh Tú ở bên cạnh im lặng quan sát một lúc, cuối cùng bước tới, nắm lấy cổ tay người này.
Thái Bình chen vào: “Đừng xem, ma khí nhập thể, vô phương cứu chữa.”
Nó vừa nói xong, Tiết Linh Tú lắc đầu với Vân Nhàn một cách khó nhận thấy.
Đoan chắc trong lòng bà cụ rõ rành hơn ai hết, sức nắm Vân Nhàn càng lúc càng yếu, cuối cùng bà ta chỉ thở dài một tiếng ai oán, nước mắt tuôn đầy mặt: “Nghiệp chướng đấy!”
Có lẽ, bà ta đã chống đỡ đủ lâu, vẫn luôn chờ đợi một cọng rơm cứu mạng.
Đứa trẻ không hiểu chuyện, còn thấy hay ho, cũng bắt chước bà ta kéo dài giọng điệu, nhại lại: “Nghiệp chướng đấy!”
Nhại xong còn cong người cười khúc khích. Tiếng khóc già nua, tiếng cười đùa trẻ thơ và cả tiếng gào thét của người thanh niên, đã hợp thành một bức tranh vừa buồn cười vừa hoang đường đến cực điểm; mà trước bức tranh thế này, chẳng hay nó sẽ hiện ra ở nơi nào nữa.
-
Một đoàn người áp giải bệnh nhân rõ ràng đã nghiện Bột Thành Tiên này vào Diệu Thủ Môn, vừa hay gặp các đệ tử khác cũng đến báo cáo tình hình cho Lê Kiến Nghiệp.
“Đi từng nhà tiêu hủy còn đỡ, đa số mọi người đều rõ lý lẽ, khi được bồi thường bằng linh thạch sẽ để chúng ta tiêu hủy lọ thuốc. Tuy nhiên, bọn họ vẫn bán tín bán nghi về chuyện Bột Thành Tiên.” Nữ đệ tử đó báo lại, “Thương hội và tiệm thuốc thì không thuận lợi thế đâu. Chặn con đường làm giàu như giết cha mẹ người ta, chúng ta vừa đưa ra lệnh này, toàn bộ hàng tồn kho đó sẽ đọng lại trong tay họ ngay, bán không được giá. Cho dù chúng ta dùng giá bán ra để thu hồi đi nữa thì chuyện này đã cắt đứt một con đường kiếm tiền của họ. Cho nên ai ai cũng nói lời hay ý đẹp chứ không biết trong lòng họ đã chửi chúng ta tới mức nào nữa.”
Xem ra nàng ta ra ngoài một chuyến đã gặp không ít uất ức nên giờ nói năng chua ngoa, vô cùng gai góc.
“Lâm Tịch, đừng tức giận.” Lê Kiến Nghiệp thản nhiên cất lời, “Đã thu hồi được bao nhiêu?”
“Không nhiều. Ta thấy bọn họ vẫn chưa từ bỏ toan tính xấu xa.” Lâm Tịch phẫn nộ, “Giấu trong tay không chịu lấy ra là muốn làm gì? ? Đầu cơ kiếm lợi, để giá kéo lên cao hơn? Những người này có lương tâm không vậy!”
Lê Kiến Nghiệp: “Thôi. Ngươi đi nghỉ ngơi trước đi.”
Một người rời đi, có một người khác đến.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Chưởng môn!” Nam đệ tử đó thốt lên với vẻ mặt nghiêm túc, “Hình như do quy mô hành động của tông môn quá lớn, hiện tại mọi người trong Nam Thành đều đang hỏi nhau Bột Thành Tiên là gì, công hiệu như thế nào... Ta lo lắng có người từ đầu không biết nay đã đi thử vì tò mò!”
Lê Kiến Nghiệp: “Việc này ta đã biết trước. Đừng lo lắng.”
Cứ như vậy bốn năm người đến luân phiên, nàng ta không mệt chứ Vân Nhàn nhìn thôi đã thấy mệt. Khéo sao gặp Lê Phái đi vào, nàng không khỏi hỏi: “Lê Tam Chưởng môn, mỗi ngày Đại Chưởng môn đều bận rộn thế ư?”
“Phải.” Lê Phái vội vàng đáp, “Tỷ ấy không yên tâm chuyện gì cả, cứ muốn tự mình xác nhận, đương nhiên là bận. Không được, ta phải hỏi tỷ ấy đã sắc thuốc uống hôm nay chưa...”
Cuối cùng đến lượt Vân Nhàn. Vân Nhàn đặt nam tử đó giữa đại điện, bảo: “Đây hẳn là người gần với di chứng nhất rồi.”
Sắc mặt Lê Kiến Nghiệp khẽ đổi, nàng ta đứng dậy và nói: “Vẫn chưa đủ.”
“Người này sắp đấm đá giết cả thế giới mà vẫn chưa đủ?” Nam tử đó lại đang cấm cảu đòi đánh đòi giết, Vân Nhàn đánh ngất hắn trong một đòn rồi bày tỏ, “Ta thấy mẹ hắn bị hắn hành hạ đủ rồi.”
Lê Kiến Nghiệp: “Có bằng chứng hắn dùng Bột Thành Tiên không?”
Vân Nhàn vươn tay, trên tay là một đống lọ rỗng. Chúng được bà cụ vừa giao ra.
Lê Kiến Nghiệp bặt thinh chẳng nói, một lúc lâu sau mới quả quyết: “Ba ngày sau trả lại Bột Thành Tiên cho hắn, thả hắn vào nơi nhộn nhịp, phái người theo dõi phía sau.”
“...” Tiết Linh Tú cau mày: “Liệu cách này có quá mạo hiểm?”
Lê Kiến Nghiệp: “Cứ làm theo lời ta dặn.”
Chưởng môn hạ lệnh, nào dám không theo? Trong ba ngày này, mỗi ngày một hướng gió, bề ngoài Nam Thành trông có vẻ yên tĩnh nhưng thực chất bên dưới là cơn sóng ngầm cuồn cuộn. Đã thử hết cách, cũng đã khuyên hết lời, song tốt cuộc số Bột Thành Tiên Diệu Thủ Môn tiêu hủy được có lẽ còn chưa đến một phần hai mươi số lượng lưu thông trên thị trường. Mọi người đều đang chờ xem diễn biến tình hình, trong bầu không khí đờ đẫn, bão táp sắp nổi lên, rốt cuộc Vân Nhàn cũng thấy được chuyện vui đầu tiên trong những ngày qua.
Cuối cùng lông của Giang Sơn đã mọc ra rồi!
Tuy chỉ một lớp lông tơ ngắn ngủn trên làn da hồng hào, tuy nhiên lại là một bước tiến lớn của sự thắng lợi, mơ hồ nhìn ra hình dạng một con gấu trúc! Gần đây dù thế nào Vân Nhàn cũng không liên lạc được với Tức Mặc Xu, đại sư huynh cũng thường xuyên mất tích. Áp lực chồng chất, nàng chỉ ước gì được vùi mặt vào bụng gấu trúc thút thít.
Giang Sơn hào phóng có thừa, nàng không thể rúc mình vào lúc gã mang hình người chứ hình thú thì có thể. Chẳng qua gần đây Vân Nhàn thường xuyên nghịch cái món Bột Thành Tiên, khiến cả người toàn mùi ma hôi thối, gã có phê bình kín đáo một ít.
Thái Bình hốt nhiên hỏi: “Túc Trì đi đâu rồi?”
“Không biết.” Vân Nhàn cũng khó hiểu, “Gần đây huynh ấy cứ im lặng, thật im lìm, chẳng lẽ muốn ngủ đông rồi.”
“Sao được. Hắn là kiếm chứ đâu phải gấu.” Thái Bình hả hê, “Hì hì, một thanh kiếm vô dụng là như vậy đấy! Còn không bằng một sợi lông mi của ta!”
Vân Nhàn nghi ngờ nó hỏi câu đầu tiên đích là để xác nhận xem Túc Trì có ở xung quanh hay không, hòng nói xấu sau lưng.
Ba ngày thoáng chốc trôi qua, tên thanh niên nọ được trả lại Bột Thành Tiên và thả về phố xá sầm uất theo lời Lê Kiến Nghiệp.
Thây kệ lúc nào, trung tâm Nam Thành vẫn là nơi tưng bừng nhất, xe ngựa mở đường, người đi đường ăn mặc chỉnh tề. Tự dưng xuất hiện một kẻ bệ rạc lếch thếch, hình dung nhếch nhác là thế, thật sự bắt mắt tột cùng.
Đám Vân Nhàn bám sát theo sau hắn, phát hiện người này sắp bệnh nặng đến nơi rồi. Bị nhốt mấy ngày nay được thả ra, việc đầu tiên hắn làm chẳng phải là quan tâm đến mẹ, thay vào đó loạng choạng muốn sờ Bột Thành Tiên!
Phải biết rằng, tuy bây giờ đông đảo người lén lút sử dụng, khốn nỗi sẽ chẳng có ai đưa món đồ này ra ngoài sáng. Hắn cứ dùng nó trước mắt bao người, ma khí và linh khí tức thì bộc phát. Như rơi vào mây mù, hai mắt mơ màng, hắn lại bắt đầu phát điên, trong nháy mắt đã lật tung sạp linh quả của một người. Linh quả rơi đầy đất, còn bị hắn giẫm nát mấy quả. Chủ sạp ngẩn người một thoáng, tức giận đến mức túm lấy cổ áo hắn: “Ngươi bị điên à?! Đền tiền đi!!”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người nọ đầu đầy máu, trong mắt toàn tơ máu, hắn bị túm cổ áo vẫn chớ hề tức giận, thần sắc cứ cứng đờ.
Đã chẳng còn giống một người bình thường nữa rồi.
Chủ sạp linh quả giật mình, sao trông giống kẻ điên vậy? Trêu ai cũng được đừng trêu kẻ điên, gã hậm hực lùi lại, lầm bầm: “Má! Coi như ta xui xẻo... Cút cút mau, cút xa một chút!!”
Đắt mọi người xung quanh đều nhìn về phía này. Chủ sạp lùi một bước, người này lại đột nhiên sa sầm mặt mày, nói gì đó ú ớ.
Chủ sạp vứt trái hỏng đi, dọn dẹp đồ đạc, đang xót của, thành thử gã càng thêm tức nổi đóa: “Đừng chắn đường làm ăn của ta! Tránh ra đi!”
Người nọ: “Có phải mày coi thường tao không?”
Chủ sạp khó hiểu: “Ngươi là ai? Ta quen ngươi à?”
“Mày coi thường tao. Ngươi đi chết đi!” Người nọ nổi giận đùng đùng, trong nháy mắt đã dùng tới đòn kết liễu, đánh ầm ầm về phía khuôn mặt kinh hoàng của chủ sạp. Một luồng kiếm khí lóe lên, chiêu đó bị đánh lệch, tạo thành một lỗ lớn trên tường, xung quanh lập tức vang lên tiếng la hét: “GIẾT NGƯỜI RỒI!!”, “GIỮA ĐƯỜNG GIẾT NGƯỜI RỒI! QUẢN LÝ THÀNH, QUẢN LÝ THÀNH ĐÂU?!”, “TÌM QUẢN LÝ THÀNH LÀM GÌ, TÌM NGƯỜI CỦA DIỆU THỦ MÔN ẤY!! Y TU, Y TU Ở ĐÂU?!”
Lượng người đông đúc trong phố xá sầm uất đã hỗn loạn ngay tích tắc. Trong đám đông có người tinh mắt, vừa liếc mắt đã nhận ra ngay thứ trong tay hắn: “Đây có phải... Bột Thành Tiên gì đấy không?!”
“Hình như đúng rồi...”
“Trước đó người của Diệu Thủ Môn đến gõ cửa nhà ta, nói không thể dùng thứ này, dùng rồi thì họa về sau vô tận. Sợ thật! Người đâu rồi?? Không phải hôm qua bọn họ còn trên đường à? Giờ phút quan trọng thì lại không có mặt!”
Vừa dứt lời, Lâm Tịch dẫn theo một đám đệ tử Diệu Thủ Môn khống chế người nọ.
“Khiến chư vị sợ hãi.” Nàng ta nói, “Mọi người, có ai bị thương không?”
Đám đông vây thành một vòng, nhìn tên điên này vẫn đang gào thét khiến trong lòng họ còn sợ hãi. Cuối cùng có người không nhịn được hỏi: “Dùng Bột Thành Tiên, hậu quả sẽ khiến người ta phát điên ư?”
Lâm Tịch trả lời: “Phải. Không biết mọi người có từng nghe tới vụ thảm án diệt môn ở Tiểu Thạch Trấn Bắc Giới không? Cùng một nguồn gốc và hậu quả thảm khốc. Cho nên, Chưởng môn mới muốn tiêu hủy những thứ này.”
Đám đông lập tức xì xào bàn tán.
“Đáng... đáng sợ ghê...”
“Ta đã từng dùng một lần, sau đó cảm thấy cảnh giới phù phiếm thì không dám dùng nữa. Chắc là không sao đâu nhỉ?? Chắc là không sao đâu!”
“Nhưng nhìn người này cứ thấy quen quen sao đấy.”
“Không được, về nhà phải vứt đi...”
“Khoan đã.” Đúng lúc rối ren, bất thình lình trong đám đông truyền đến một giọng nói, “Chư vị, để ta nói câu công bằng. Người này ta quen, từng là bạn của ta, đã điên điên khùng khùng, suốt ngày uống rượu gây sự từ trước khi Bột Thành Tiên xuất hiện rồi. Vả lại hắn sống ở khu Bắc trờ trờ, bây giờ mắc gì tự dưng hắn đi đến trung tâm thành thị? Lại sao lại ‘đột nhiên phát điên’? Nghi vấn trùng trùng, ta nghi ngờ kết luận này.”
Hắn vừa nói vậy, đám người lại thấy có lý.
“Nếu người này đã điên từ trước, vậy thì liên quan gì đến Bột Thành Tiên...”
“Ta cảm thấy có gì đó mờ ám.”
“Trước đó Diệu Thủ Môn hành động rầm rộ là đang đề phòng ai?”
Trong đám đông, lại có một giọng nói lớn tiếng phụ họa: “Ta đồng ý với lời của vị huynh đài vừa rồi. Diệu Thủ Môn tiêu hủy Bột Thành Tiên, lấy danh nghĩa là bị chiếm dụng huy hiệu, chẳng phải lời này mắc cười lắm à? Chỉ cần phát một lời đồn nói thứ này không phải đồ của Diệu Thủ Môn là được, tội gì phải rầm rộ, lục soát từng nhà như vậy! Ta thấy do Bột Thành Tiên kiếm được quá nhiều tiền, nên không biết đã động vào miếng bánh của ai!”
“Huống hồ, trước đó chẳng phải Sao Thủ Môn gì đó cũng dùng vui vẻ lắm, sao không thấy Diệu Thủ Môn quan tâm.”
“Sốt ruột rồi! Ha ha Lê Chưởng môn ấy sốt ruột rồi!”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Ta nói cái bọn giàu này đúng là càng keo càng giàu. Nhường đường làm ăn cho người khác một chút thì đã sao? Chỉ biết không chịu để lọt qua kẽ tay dù là một tí!”
“Có lý! Vậy ta đổi sang một cái lọ giả khác để đựng Bột Thành Tiên, chẳng phải Diệu Thủ Môn sẽ không kiểm soát được à? Kiểm soát trời kiểm soát đất, rồi kiểm soát người ta ăn gì, sao không kiểm soát người ta ị bậy luôn đi!”
Có người thêm dầu vào lửa, nhất thời sắc mặt mọi người trở nên khó tả. Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, vừa định ra tay đã thấy ngay ba cái Lồng Chuông Vàng bỗng nhiên sáng lên trong đám đông!
Ai cũng biết, Lồng Chuông Vàng là chiêu thức bảo vệ đặc trưng của Phật Môn, ôn hòa vô hại, không có bất kỳ tính công kích và uy hiếp nào. Trong đội không có mấy người điềm tĩnh, đâm ra Kỳ Chấp Nghiệp bị ép phải tu luyện ra được kỹ năng phân tâm dùng Lồng Chuông Vàng cho đồng đội xông pha phía trước trong lúc đánh nhau một cách chính xác. Hiện tại gã dùng một cái trúng một cái, chưa từng thất bại.
Hiềm một nỗi, Lồng Chuông Vàng xuất hiện giữa đám đông lại là trong trường hợp không có bất kỳ giao tranh nào, trông hết sức quái đản…
Cứ như là một sân khấu nhỏ có ánh sáng Phật giáo chiếu rọi, tự mang đến hiệu ứng ánh sáng mạnh mẽ. Thế giới chú mục về gã, đạo sư xoay đầu vì gã, nó cưỡng ép thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người về phía ba người bị Lồng Chuông Vàng bao phủ.
“Xoạt”, mặt ba người đó xanh lè.
Xem ra, bọn chúng cho rằng chỉ cần nói những lời này trong đám đông thì mọi người sẽ không kịp trở tay, chắc chắn là không tìm ra bọn chúng ở đâu; cho dù tìm ra được, chẳng lẽ còn muốn vô cớ lôi bọn chúng ra ư?
“Muốn nói thì đứng ra nói, đừng mang hành vi của lũ chuột nhắt trốn trong đám đông.” Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay, trên khuôn mặt xinh đẹp toàn là vẻ khinh thường, đoạn hất hàm về phía người nọ, “Vừa rồi ngươi nói rất hay mà? Nói tiếp đi. Người này là bạn của ngươi, hắn đã điên từ trước? Được, bây giờ ngươi đứng ra nói cho mọi người biết hắn tên là gì nào.”
Người nọ ấp úng một hồi lâu, mới đáp: “Cẩu, Cẩu Thặng...”
Lâm Tịch: “Hắn tên là Thạch Cương trờ trờ. Ở cái thôn ở phía Bắc kia, cả thôn đều có họ là Thạch, ngươi là bạn của hắn, mà ngươi lại không biết tên của hắn?”
“Còn ngươi.” Kỳ Chấp Nghiệp tiếp tục chất vấn, “Lê Chưởng môn sốt ruột rồi? Nếu ta là nàng ta, ta mặc kệ các ngươi sống chết! Vậy thì cứ để các ngươi ăn đi, ăn đến bệnh ăn đến chết rồi bỏ ra số tiền lớn tìm Diệu Thủ Môn cứu chữa, chả phải nàng ta sẽ kiếm được nhiều hơn sao?”
“Lồng Chuông Vàng của Phật Môn...” Người nọ không tài nào tin nổi, “Ngươi là hòa thượng? Mà còn nói chuyện như vậy?!”
Kỳ Chấp Nghiệp đen cả mặt thốt lên: “Hòa thượng thì sao, hòa thượng là cha ngươi à?! Hòa thượng còn có thể đánh ngươi nữa kìa, im miệng đi! Cả ba người đều dùng mặt nạ da giả, trà trộn vào đám đông kích động quần chúng, coi người ta là kẻ ngốc hay gì?”
Hoàn toàn chính xác. Lỗ hổng chí mạng nhất nào phải là sơ hở trong lời nói.
Mà là ba tên này đều dùng loại mặt nạ giả tầm thường nhất, loại khiến người ta vừa nhìn là quên. Khi đi ngang qua hoặc giao tiếp ngắn ngủi, thứ này sẽ có hiệu quả rất tốt, khốn nỗi bây giờ dưới ánh mắt nghi ngờ nhìn gần của mọi người, nó đã lộ ra sơ hở khắp nơi, vừa liếc mắt đã nhận ra ba tên thuộc cùng một bọn.
Vân Nhàn lặng lẽ buông kiếm xuống, nói trong trận pháp truyền âm của cả bọn: “Vẫn phải là hòa thượng mới được.”
Kiều Linh San chắp tay: “A Mễ Đậu Phụ.”
Vân Nhàn: “A Mễ Đậu Phụ. Hầy, lâu không nghe tiếng mõ, cả người khó chịu ghê.”
Tiết Linh Tú không muốn để ý đến cái bọn thiếu nghiêm túc này: “...”
Hắn nhìn về phía Kỳ Chấp Nghiệp, biểu cảm người nọ căng thẳng, dường như hơi tức giận.
Đương nhiên phải là hòa thượng. Trước cái trò trà trộn vào đám đông kích động quần chúng này, họ đã gặp tổn thất nghiêm trọng biết bao sau chuyện năm đó của Minh Nhân; nếu còn để chuyện cũ tái diễn, vậy Kỳ Chấp Nghiệp thật sự có thể hoàn tục được rồi.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.