Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 127: Tuyết Sư cuồng tình (4)

Hai bên cứ thế giằng co nhìn nhau.



Tiết Linh Tú đang bôi thuốc lên tai cho Cơ Dung Tuyết, Cơ Dung Tuyết hơi nghiêng đầu, bảo: “Đừng bôi chỗ này nữa.”



“Sao vậy?” Lúc chữa bệnh cho người khác, Tiết Linh Tú luôn dễ nói chuyện hơn, “Đau hả?”



“Không.” Cơ Dung Tuyết đáp, “Tay ngươi quá lạnh, sờ vào lạnh.”



Tiết Linh Tú: “...”



Vết thương rách toác cả mảng không thấy ngươi nói đau, ngón tay chỉ chạm nhẹ lại thấy lạnh. Tật xấu gì thế này.



Hắn trực tiếp lờ đi, nói: “Không chấp nhận.”



Cơ Dung Tuyết chẳng nói chẳng rằng, chung quy nàng ấy biết không dễ gì dùng ké Y tu này. Ngươi xem hai người đối diện kia không có, đành phải cậy nhờ Tam Trưởng lão gọi cáng cứu thương kia kìa.

TruyenLau.com

Trong trận pháp truyền âm, Vân Nhàn khen ngợi: “Tuy đại tiểu thư không có bờm nhưng hình hài thon thả, cơ bắp săn chắc, đẹp hơn nhiều. Bên kia màu trắng lại béo, nhất là phông nền vẫn là màu trắng, càng làm cho họ trông phì nhiêu hơn. Ý ta là không ai bằng đại tiểu thư.”



“Chuyện tu vi nhanh là sao?” Mang sắc mặt không tốt lắm, Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Khoảng thời gian này ngươi đâu có lên cấp.”


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bắt gã đứng nhìn người khác đánh nhau mà không được tham gia quả là một cực hình.



Cơ Dung Tuyết đáp: “Lúc cha ta chưa chết không tiện đánh nhau.”



Thì ra lúc trước còn nhường. Có điều, Vân Nhàn luôn cảm thấy nếu nàng ấy cứ tiếp tục. Cừu Mạc sẽ nhảy ra khỏi quan tài mất. Website TruyenLau.com



Xem ra Rèn Thể Môn có quy củ gì đó, tóm lại chấp nhận đánh chấp nhận thất bại, Tam Trưởng lão không nói mấy lời hoang đường như “Hắn là ca ca của ngươi đấy! Do đâu ngươi ra tay tàn nhẫn vậy.” Thay vào đó ông ta cất lời với khuôn mặt nặng nề: “Tiểu Cơ, ta không biết do đâu ngươi lại đến đây, tuy nhiên tốt xấu gì ta vẫn là người thấy ngươi lớn lên. Bảo ngươi đừng nhúng tay vào vài chuyện là vì muốn tốt cho ngươi.”



Chả là có thể đoán được tâm tư của Tam Trưởng lão. Trong mắt tất cả trưởng lão của Rèn Thể Môn và những người muốn tham gia tang lễ, chuyện này như tự dưng trên bàn cờ đang đánh cược xuất hiện phe thứ ba. Từ đầu họ đang chọn một trong hai người Cừu Trác và Cừu Đan để đặt cược, ít ra sẽ có xác suất đặt đúng một phần hai, bây giờ Cơ Dung Tuyết chen vào là sao?



Đầu tiên nàng ấy không có cao tầng ủng hộ, hai là danh nghĩa không chính đáng. Thậm chí ngay cả họ còn không cùng họ với Cừu Mạc, rốt cuộc cơn cớ gì nàng ấy dám có ý tranh giành vị trí chứ?? Nghĩ thế nào cũng không thông!



Lần này thật sự làm các trưởng lão hoang mang. Khốn nỗi nay hoang mang đã muộ. Vì muốn phái Cơ Dung Tuyết đi tham gia Đại Chiến Tứ Phương một cách danh chính ngôn thuận, bọn họ đã tạo thanh thế cho nó cũng như ém đi những tin tức kia. Trước đó Cơ Dung Tuyết luôn thể hiện mình không công không tội, bây giờ Chưởng môn vừa chết được mấy ngày, nó đã lộ rõ lòng lang dạ thú!



“Vì suy nghĩ cho ta mới không cho ta nhúng tay vào?” Cơ Dung Tuyết thản nhiên nói, “Vậy ý của Tam Trưởng lão là ông không muốn suy nghĩ cho hai huynh trưởng sao?”



Tam Trưởng lão: “Ta đã nói rất rành rọt. Chuyện này không phải là chuyện tốt cho ngươi.”



Cơ Dung Tuyết: “Thứ người khác muốn, ta cũng muốn. Thứ người khác tranh, ta cũng đoạt. Đã không phải chuyện tốt vậy ta làm thì đã sao!”



Tam Trưởng lão: “Ngươi!!”



“Vị trưởng lão này.” Tiết Linh Tú tốt bụng nhắc nhở, “Nếu không chữa trị cho cái người phía sau ông đang sùi bọt mép kia, có lẽ hắn phải chống nạng đi dự tang lễ đấy. Nếu muốn biểu diễn thế đứng Gà Đứng Một Chân thì cứ coi như ta chưa nói gì.”



Tam Trưởng lão gấp gáp xoay đầu lại, Cừu Trác vẫn đang sùi bọt mép: “Khốn kiếp... Ra tay nặng thế… Sao có thể… Sao ngươi dám...”



Thật là thảm thiết tột cùng.



(P1)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuy Cừu Đan cũng bị thương nặng nhưng ít ra thần trí vẫn còn tỉnh táo, gã cố gắng đứng dậy mà rằng: “Tên thích khách đó không liên quan đến ta. Ngươi đừng hòng dùng chuyện này để lấy lòng thương hại.”



Cơ Dung Tuyết không nói đến chuyện này, thay vào đó đã bất chợt hỏi: “Hai người có biết gì về chuyện tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn không?”



Cừu Đan nhíu mày: “Tu sĩ tự do nào?”



“Sách ma do người của Rèn Thể Môn đưa cho.” Cơ Dung Tuyết lại lạnh lùng cho hay, “Hai người có manh mối nào không?”



Cừu Đan: “Sách ma? Ngươi có thể nói rõ ràng hơn không.”



“...” Cơ Dung Tuyết đanh giọng: “Hai người chưa từng mở ra xem thư ta gửi về Rèn Thể Môn đúng không.”



Đến bây giờ vẫn còn chẳng hay gì về sự kiện trọng đại liên quan đến người-ma.



“Ngươi đang nói nhăng nói cuội gì vậy? Sách ma gì, thư tín gì, lại muốn tìm cớ đổ lên đầu chúng ta à?!” Cừu Trác cả giận, “Ta đã nói rồi, đừng mơ tưởng thứ không thuộc về mình! Đối với hạng người mang thân phận không ra gì như ngươi, Rèn Thể Môn nuôi dưỡng hai mẹ con ngươi đến bây giờ đã là hết lòng hết nghĩa!!”



“Hừ.” Kỳ Chấp Nghiệp nghe mà bật cười, nhếch mép, lạnh đanh thốt lên, “Thật xứng với hai chữ ‘vô dụng’.”



Trong mắt chỉ biết một tí cỏn con này, cho dù có ngồi lên vị trí chưởng môn thì sao? Giả như làm hệt Liễu Phi Nhiên khi cam tâm làm con rối thì đấy đích là kết cục tốt nhất. Còn nếu là kẻ tầm thường tự cao tự đại như Cừu Trác, âu đúng là một kiếp nạn cho Rèn Thể Môn.



Cả đời Cừu Trác ghét nhất hai chữ vô dụng, mắt đỏ ngầu, hắn chất vấn: “Mẹ nó, ngươi nói ai vô dụng...”



Hắn còn chưa dứt lời, Kỳ Chấp Nghiệp đánh ra một luồng ánh vàng, đánh hắn ngã lăn quay ra đất. Hắn nôn ra máu, trong khoảng thời gian ngắn không nói nên lời.



Lần này đến lượt Vân Nhàn bị hù làm rơi hạt dưa: “Kỳ huynh, thôi thôi!”



Ba con sư tử đánh nhau trong nội bộ thì không sao, người ngoài động thủ sẽ mang ý nghĩa hoàn toàn khác biệt! Hệt như dự đoán, Tam Trưởng lão nổi đóa không kìm được, mắt hổ trợn tròn, đứng dậy la: “Thằng nhóc vô sỉ! Ngươi làm gì vậy!”



“Ta thấy sắc mặt hắn ám tối, hình như trong cơ thể có thứ ô uế quấy phá.” Với đôi mắt đào hoa lạnh lùng và nụ cười không mấy chân thành, Kỳ Chấp Nghiệp đáp, “Do đó đặc biệt siêu độ cho Cừu đạo hữu, yên tâm, không lấy tiền. Ông xem, chẳng phải giờ hiền lành hơn nhiều à?”



“Hiền lành cái đầu ngươi!! Ngươi có thể hiền lành một chút không?!” Tam Trưởng lão tức giận chỉ vào Cừu Trác, nói, “Ngất xỉu hết cả rồi!! Giả làm hòa thượng cái gì, hòa thượng nào giống ngươi??”



Cơ Dung Tuyết nói: “Trưởng lão, gã thật sự là hòa thượng. Kỳ Chấp Nghiệp, đồ đệ của Đại sư Minh Quang.”



Vừa nhắc đến tên tuổi của Minh Quang, Tam Trưởng lão nghẹn họng, không biết trút giận vào đâu, thành thử ông ta quay sang Tiết Linh Tú bên cạnh: “Ai cho ngươi vào đây? Dù Rèn Thể Môn chúng ta thiếu Y tu nhưng không cần những kẻ lai lịch không rõ!”



Cơ Dung Tuyết: “Vị này là tiểu thiếu gia của Diệu Thủ Môn tại Nam Giới, Nhân Châm Tiết Linh Tú.”



Tam Trưởng lão lại chuyển hướng tấn công: “Vỏ hạt dưa rơi đầy đất! Có ý thức không vậy! Ai cũng có thể bò vào được à?!”



(P2)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết: “Quán quân trận Tứ Phương, con sói cô độc lạnh lùng thanh cao, kẻ độc hành khinh chơi thủ đoạn, Kiếm tu cuối cùng, Thiếu tông chủ Kiếm Các kiêm giành được vị trí thứ một trăm trên bảng Đại Hiệp, Vân Nhàn.”



Tam Trưởng lão vấp phải trắc trở chẳng ngớt, giận không chỗ phát tiết, chỉ hướng vào Túc Trì im lặng không nói: “Trời lạnh cỡ này còn mặc đồ trắng, giả vờ làm bông hoa...Ặc à!!”



“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi.” Vân Nhàn bất lực bày tỏ, “Trưởng lão, thị lực của hổ tốt hơn người, người ta nhìn đại sư huynh của ta sẽ bị vẻ đẹp trai làm tổn thương, còn ông thì sẽ bị làm cho mù mắt đấy!”



Túc Trì: “...”



Nếu chàng thật sự đẹp trai đến thế thì cơn cớ gì lần trước Vân Nhàn còn đi ngắm tu sĩ tự do ven đường.



Tam Trưởng lão hấp hối nhắm mắt, nghỉ ngơi một lát.



Cừu Trác phía sau sắp chảy sạch máu.



Vân Nhàn không có ý gì, địa bàn Rèn Thể Môn này rộng lớn quá cũng không tốt. Toàn là vùng đất băng, người đi dễ trượt chân, tiếng nói cũng dễ bị bạt đi. Nếu là ở Kiếm Các, vừa đánh nhau chưa được mấy chiêu thì người đến khuyên can đã xếp được thành hàng.



Bệnh nghề nghiệp tái phát, Tiết Linh Tú thấy khó chịu, bảo: “Trưởng lão, trước tiên ông dùng băng làm đông vết thương của hắn lại rồi hãy đưa đến y quán.”



Cứ kéo dài thế này, không bệnh cũng thành có bệnh. Ban đầu Cừu Trác đã không thông minh lắm, nếu lại dính thêm một trận phong hàn nóng não, như vậy sẽ là cảnh Rèn Thể Môn có thống lĩnh thiểu năng trong khi Đao Tông người ta thì có chưởng môn bù nhìn, nghe cứ thấy mất mặt quái quái làm sao.



“Hừ!” Tam Trưởng lão hất tay áo đứng dậy, không chấp nhặt với đám nhóc con này. Thuộc tính linh khí của ông ta đúng lúc là băng, khi ra tay, cuồng phong gào thét, trong nháy mắt gió mây biến ảo!



Vân Nhàn chưa từng thấy công pháp nào thô bạo cỡ này đã tò mò kêu: “Đại sư huynh, ta muốn học cái này!”



Tam Trưởng lão nhắm mắt rồi mở mắt ra, một khối băng lớn trong suốt lấp lánh bao phủ lấy vết thương của Cừu Trác, ông ta gằn giọng quát: “Thuật… Vụn... Băng... Lớn!”



Túc Trì: “Còn muốn học nữa không.”



Vân Nhàn: “...Thôi. Khinh Yến Điểm Phổ rất tốt.”



Cuồng phong gào thét, Tam Trưởng lão mang theo hai người rời đi, trước khi đi, ông ta vẫn không quên buông lời cảnh cáo: “Tiểu Cơ, tự lo liệu cho tốt!”



Cơ Dung Tuyết không nhìn bọn họ rời đi, thay vào đó nhìn lên bầu trời, lạnh lùng cất lời: “Các ngươi cũng tự lo liệu cho tốt.”



Kiều Linh San đứng bên cạnh không khỏi rùng mình.



(P3)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---







Sắc trời dần tối, Cơ Dung Tuyết bị thương vào buổi chiều vẫn làm như không có việc gì, dẫn cả bọn đi dạo một vòng Rèn Thể Môn, nói rõ chỗ nào có thể đi, chỗ nào cần lẩn lút đi, cuối cùng dẫn bọn họ đến chỗ nghỉ ngơi.



Tiết Linh Tú thật sự chưa từng thấy tông môn nào xây nhà không có thẩm mỹ thế này. Trông chỉ khác ngục giam ở chỗ không có song sắt. Song chừng như đây đã là đãi ngộ cao nhất, bởi lẽ chỗ ở của Cơ Dung Tuyết trong tông môn ngày thường còn không bằng chỗ này.



“Mười ngày tới sẽ có kha khá người trong giang hồ lần lượt đến.” Cơ Dung Tuyết bày tỏ, “Hầu như đều có lập trường, đến lúc đó sẽ thấy được bọn họ ủng hộ ai.”



Ngoại trừ những môn phái hoàn toàn trung lập như Phật Môn, những tông môn khác đều có cán cân riêng. Người được phái đến cũng rất có ý nghĩa. Trong lúc nói chuyện với nhau là cảnh đao quang kiếm ảnh, nói bóng nói gió, nghĩ thôi đủ biết bã bời có thừa.



“Tang lễ của Rèn Thể Môn có phong tục đặc biệt, khách đến viếng cần phải dâng tặng lễ vật. Sau khi dâng đủ chín chín tám mươi mốt món quà thì bỏ vào huyệt mộ, từ đó đổi lấy ấn chưởng môn từ trên người chưởng môn tiền nhiệm.” Cơ Dung Tuyết thản nhiên nói, “Lúc đó chính là thời khắc tranh đoạt.”



“Ai có được ấn chưởng môn, người đó chính là chưởng môn?” Vân Nhàn hỏi, “Nếu là người ngoài có được thì sao?”



“Trước kia thì có khả năng này. Tuy nhiên không biết từ đời nào, ấn chưởng môn chỉ truyền cho người có huyết thống hoặc là người tu luyện cùng một loại công pháp.” Cơ Dung Tuyết trả lời, “Các trưởng lão sẽ không để ấn chưởng môn rơi vào tay người ngoài.”



Vân Nhàn: “Hiểu rồi.”



“Nghỉ ngơi sớm đi.” Cơ Dung Tuyết xoay người, nói, “Sáng mai gặp.”



Bên ngoài vẫn là cảnh tuyết rơi, tối đen như hũ nút. Cơ Dung Tuyết đi vào trong màn tuyết không lấy ngọc óng ánh ra chiếu sáng, cũng không dùng linh khí ngăn cản, mặc cho gió tuyết như đao chém vào khắp người nàng ấy. Trong cơn đau, tâm trí càng thêm tỉnh táo.



Nàng ấy không trở về nơi ở đã lâu chưa quay về của mình, bước chân chuyển hướng, đi về phía tiểu lâu bên phải.



Nơi ở của mẹ Cơ Dung Tuyết, Cơ Thượng.



Trong tiểu lâu không thắp đèn, yên tĩnh tối om, nhưng nàng ấy biết mẹ nhất định ở đó.



Vì ngoài nơi đó ra, mẹ sẽ không đi đâu cả.



Nàng ấy đẩy cửa, gió tuyết theo khe hở ào tràn vào trong nhà.



Tầng một không có ai.



Cầu thang gỗ kẽo kẹt, Cơ Dung Tuyết lên tầng hai. Dưới ánh nến leo lét, Cơ Thượng đối diện với nàng ấy, mỉm cười dịu dàng.



“Bé Tuyết, con đã về rồi?” Cơ Thượng thân thiết nói, “Ta vẫn luôn chờ con.”



Vô số cảm xúc tiêu cực như thủy triều dâng lên cuồn cuộn trong lòng Cơ Dung Tuyết, nàng ấy cố gắng kìm nén, hỏi: “Mẹ đã làm gì?”



“Ta làm gì? Ta có làm gì đâu.” Gương mặt xinh đẹp không chút dấu vết thời gian của Cơ Thượng sững lại, bà ấy nhìn món ăn đã nguội lạnh bên kia, “Chỉ như mọi ngày, ta chờ phu quân tốt và con gái ngoan của mình về ăn cơm.”



Trong không khí im lặng, Cơ Dung Tuyết hỏi: “Có phải mẹ đã giết ông ta?”



Một câu hỏi chấn động, không đầu không đuôi, tuy nhiên Cơ Thượng vẫn mỉm cười.



Chỉ riêng trước mặt bà ấy sự nhẫn nhịn của Cơ Dung Tuyết mới hoàn toàn vô dụng, nàng ấy: “Có phải mẹ… bị điên rồi không!”



Cơ Thượng như không nghe thấy, chậm rãi đi loanh quanh dọn dẹp bát đĩa, ngân nga hát: “Chưa được sánh đôi chưa đành chết, cầu làm uyên ương chẳng làm tiên...”



Giữa trời tuyết rơi, Cơ Dung Tuyết phẩy tay áo bỏ đi.



Nàng ấy không biết nếu Vân Nhàn ở đây, e rằng ma thạch vừa đến gần tiểu lâu đã nóng đến mức bỏng rát.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu