Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 185: Hai bức thư

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn thấy Túc Trì sắp tức giận, tức khắc thốt lên: “Giỡn mà, giỡn mà. Không phải vỏ kiếm thì còn là cái gì?”



“...” Túc Trì cứng nhắc nói, “Không buồn cười.”



“Cũng buồn cười lắm mà! Ta thấy không khí quá nặng nề, muốn hoạt náo một chút thôi.” Đột nhiên Vân Nhàn nảy ra ý tưởng, “Nhưng mà không ngờ đại sư huynh đã nhanh chóng nghe ra được, đúng là nằm ngoài dự đoán.”



Dường như giọng điệu kỳ lạ của nàng khiến Túc Trì có chỗ không phục.



“Nghe ra được cái gì...” Túc Trì nói từ tốn, “Không phải cái gì ta cũng không hiểu.”



Hơn Vân Nhàn vài tuổi, lại du ngoạn bên ngoài mấy năm, làm không hiểu những chuyện này cho được. Chẳng qua chàng không có hứng thú với chuyện này, chẳng có gì cần thiết để đề cập đến mà thôi.



Vân Nhàn biết sai không sửa: “Vậy rốt cuộc có phải vỏ kiếm không?”



Túc Trì: “Đừng có cứ nói mấy chuyện này nữa!”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Con rối bên ngoài không tìm thấy mục tiêu, cuối cùng có dấu hiệu rời đi, tiếng bước chân nặng nề trên mặt đất kéo dài. Vân Nhàn nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, nói: “Ở đây chắc còn có con đường thứ hai.”


TruyenLau
Không, nói chính xác, hẳn là con đường thứ ba. Con đường thứ nhất là lối vào vốn đã được chuẩn bị dự phòng khi xây dựng lăng mộ, mỗi tội theo đà Tinh Diễn Tông tuyệt tự, chẳng có ai ra vào từ lối vào đó, đã bị đá lở vùi lấp từ lâu. Con đường thứ hai, là con đường hai người vừa mới mở ra. Còn “con đường thứ ba” mà Vân Nhàn đề cập đến đích là con đường mà “Yêu Quái” và đám rối ra vào lúc trước.



Trận pháp bên trong lối vào cửa không bị phá hoại, từ truyền thuyết nàng Ai Hỉ mà xem, “Yêu Quái” ít nhất có một khoảng thời gian hoạt động bên ngoài, rất có thể lúc đó nàng ta quen biết Kiếm Thần. Khả năng rất cao là những con rối đồng loạt xuất hiện gần đây đi ra từ con đường thứ ba này.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hiện tại mấy con rối trong địa cung đã bị làm cho tỉnh giấc, hai người không tài nào quay trở lại đường cũ, đành phải đi con đường thứ ba. Ngặt nỗi chẳng hai lối đó sẽ dẫn đến chốn nào.



“Còn có một việc ta vẫn còn nghi hoặc.” Vân Nhàn, “Đây đều là chuyện của Bắc Giới, sao bây giờ nó lại chạy đến Đông Giới nhỉ?”



Cho dù địa mạch chuyển dời, chưa từng thấy có vụ chuyển dời xa đến vậy.



Túc Trì đưa tay đẩy nắp quan tài lên, liếc mắt kêu: “Đi thôi.”



Bọn rối canh gác đông đảo này đều “thông minh tợn”, Túc Trì nhảy vào đây trước mặt chúng, chúng nó chả biết hai người trốn ở đây. Vân Nhàn thấy được có đôi mắt to tướng trên mặt chúng nó, không hay rốt cuộc mọc ra có công dụng gì nữa.



“Muội đừng ra ngoài vội.”



Túc Trì nhanh nhẹn đứng dậy, nhảy xuống khỏi mép quan tài, dán lên đó một lá phù vàng, trong nháy mắt ngăn cách âm thanh của hai bên.



“Vừa rồi trên đường đi, ta thật sự nhìn thấy rất nhiều thiên tài địa bảo, tin tức truyền ra bên ngoài hoàn toàn giả.” Tuy nhiên Vân Nhàn nghĩ, ngay cả người với tu vi như mình và Túc Trì còn có chỗ khó đối phó đám rối này, huống hồ là những tu sĩ thiếu niên mới ra đời bên ngoài? Nhưng cũng không thể cứ vậy phong tỏa tế đàn. Chưa kể muốn phong tỏa một khu vực rộng lớn bằng này, không phải là tông môn thì không tài nào làm nổi.



Vân Nhàn nhảy ra khỏi quan tài, nhìn mấy cánh cửa không biết tác dụng gì phía sau mình.



Ngoài hai cánh cửa cổ xưa của Kiếm Các và Cầm Phường, còn có ba cánh cửa đá được khắc ký hiệu không rõ. Vân Nhàn cẩn thận phân biệt, chỉ nhận ra hai cái trong số đó lần lượt là quạt và trống.



“Có lẽ là ba môn phái thời Thượng Cổ ngang hàng với hai môn phái Cầm và Kiếm ở Đông Giới.” Túc Trì cúi đầu nói, “Chỉ là trải qua ngàn vạn năm, hai môn phái Cầm và Kiếm vẫn được truyền thừa đến nay, còn một số môn phái đã bị chôn vùi.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Người ta nói Kiếm Các là một trong “bảy môn phái lớn”, lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa béo, mà sự truyền thừa của nền văn minh lại mong manh hơn người ta tưởng tượng rất nhiều. Một mắt xích trong đó đứt gãy, sau này ắt không bao giờ có thể nối liền. Tông môn như Tinh Diễn Tông được dòng thứ vực dậy, thay hình đổi dạng, đã được xem như tương đối may mắn.



Quan tài trước cửa sẽ được cắt nghĩa làm sao? Mặc cho đây là vật thời Thượng Cổ để lại, nhưng quan tài thời Thượng Cổ vẫn là quan tài, đặt một chiếc quan tài riêng trước mỗi cánh cửa, nhìn kiểu gì cũng không phải là điềm tốt.



Ngoài mấy cánh cửa, mấy chiếc quan tài ra, còn có một trận pháp dường như đã bị bỏ hoang, mờ nhạt đến mức gần như sắp không thể vẽ ra được hình dạng.



“... Không biết phía sau cửa là gì.” Túc Trì nói, “Nhưng ta có một cảm giác kỳ lạ, như thể có thứ gì đó đang kêu gọi ta.”



Vân Nhàn cúi đầu nhìn, Thái Bình im lặng bên hông cũng liên tục run nhẹ, nàng đưa tay chạm vào cánh cửa đá cổ kính đó...



Đúng như dự đoán, hoàn toàn không đẩy ra được.



Nàng chỉ không đẩy được cánh cửa này thôi, còn cánh cửa của Cầm Phường thì nàng đã hoàn toàn không chạm vào nổi. Có kết giới huyền diệu chắn giữa hai bên, dường như đang nói với nàng cánh cửa này không ‘thuộc về’ ngươi.



Thời cơ chưa đến.



“...” Vân Nhàn quyết đoán, “Sớm muộn gì tế đàn cũng sẽ mở ra, không cần động đến những nơi khác. Về chỗ này, huynh có thể phong ấn lại không?”



Túc Trì nói: “Được.”



Hai người nhìn quanh bốn phía, tiếp đấy lặng lẽ rời khỏi điện này. Rốt cuộc Vân Nhàn cũng nhìn thấy thứ mình muốn xem nơi góc tường, gật đầu nói: “Phong ấn đi.”



Kiếm khí của Túc Trì rít lên một tiếng, đâm thẳng lên đỉnh, đá lớn vỡ vụn rơi xuống, trong nháy mắt vùi lấp gian điện này vào trong bụi bặm.



Phép che mắt, tu vi dưới Phân Thần không cách chi nhìn thấu.



“Đại sư huynh, huynh biết chiêu này sao không nói sớm?” Vân Nhàn nhìn bột sáng rơi xuống ở góc tường bèn tìm kiếm phương hướng, “Động tĩnh quá lớn, phía sau có tiếng gió. Phía Tây, đi thôi!”



Túc Trì: “Muội đã làm gì?”



“Chả phải đám rối ấy thích đồ sáng lấp lánh ư?” Vân Nhàn cho biết, “Chất lượng châu sáng trên trường bào không tốt lắm thành thử ta đã đổ không ít bột phấn lên đó, chỉ cần chạm vào sẽ dính lại trên người. Bây giờ nhìn bột phấn sáng là biết chúng đã đi đâu... Đương nhiên cũng có thể chúng ta sẽ bị dẫn đến sào huyệt cất giữ bàn chải cọ toilet của chúng. Mặc kệ, năm ăn năm thua, cứ xem vận may thôi!”



Một cách bất ngờ, một con rối màu đen mực lao đến không biết từ đâu, Vân Nhàn nhanh nhẹn né tránh, liếc mắt nhìn, nàng thật sự không thể hiểu nổi: “Mắc gì làm thành hình con nhện vậy?! Xấu dữ!!”



“Cẩn thận.” Túc Trì thốt lên, “Còn một đám nữa!”



Vân Nhàn nhìn ra xa, bọn rối hình nhện bò lổm ngổm trên mặt đất, tiếng sột soạt chẳng ngớt. Nàng chỉ nhìn thêm một lần đã hối hận: “Đại sư huynh, mắt kép của rối nhện này... Ta thấy hơi giống mắt người đó!”



“Ừ.” Túc Trì nghiêm túc nói, “Là mắt người đã bị khoét bỏ lòng trắng.”



Cớ gì có luôn cả tinh thần nghệ nhân, mài giũa từng cái từng cái nữa chứ, Vân Nhàn: “Huynh không thấy hơi khó coi?”



“Cũng được.” Túc Trì thấy mặt nàng nhăn nhó như cái bánh bao bèn không nói thân con rối đá vừa rồi được tạo từ hai nửa thân người khâu lại. Chàng đanh giọng: “... Chẳng qua tốt nhất đừng để Tinh Diễn Tông biết phương pháp chế tạo con rối này thì hơn.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tuyệt đối không thể chỉ vì trên mặt có vết bớt mà “Yêu Quái” – người bị giam cầm trong địa cung này – có được danh hiệu đấy. Từ nhỏ nàng ta đã không được giáo dục, xem từ bức tranh khắc, lúc đầu người thứ tư nhặt được nàng ta muốn dùng nàng ta để tế lễ hoặc bán sang tay. Giả như không kiểm tra ra linh căn cực cao, e rằng kết cục nàng ta sẽ càng thêm thê thảm. Trong tình huống ấy, càng không có ai có thể dạy nàng ta phương pháp chế tạo con rối, tất cả hành vi của nàng ta toàn dựa vào việc “không thầy cũng tự thông tỏ”... Tự thông tỏ được cách cắt xác chết để làm rối và gọi chúng là “bạn bè”, không thông vui buồn không hiểu thiện ác, luôn tách biệt với thế giới loài người. Nàng ta là thiên tài tuyệt thế đáng sợ, từ “Yêu Quái” thật sự rất chính xác.



Đối với người bình thường, đã lựa chọn nhận một ai đó về thì ắt phần lớn đã chuẩn bị tâm lý để nuôi dưỡng. Nuôi con là một khoản chi tiêu rất lớn, không thể nào chỉ nhận cho vui. “Yêu Quái” bị liên tục nhận về rồi lại bị vứt bỏ ba lần, lần cuối cùng còn bị nhốt trong lồng sắt rồi đưa đi. Trong khoảng thời gian này nàng ra đã kinh qua những gì, e là nào ai hay.



“Ta hiểu.” Vân Nhàn suýt nữa bị con rối nhện bò lên tay, thở dài một hơi, “Sắp đến...”



Trước mắt bất chợt xuất hiện một luồng ánh sáng trắng, cuối cùng số mệnh của cả hai đã hên một lần, họ xuyên thẳng qua kết giới rồi giương mắt nhìn.



Một vùng mây mù lượn lờ, chim núi bay lượn. Chân xúc giác của con rối dưới chân suýt nữa đã chạm đến chân họ nhưng đã bị kết giới đang khép lại chậm rãi hút ngược trở lại. Nó giãy giụa một thoáng, gieo neo bò ra lần nữa, để rồi bị Vân Nhàn đá thẳng một cú xuống núi.



Ban đầu tụi nó ở dưới lòng đất đã đủ xấu xí, dưới ánh sáng tự nhiên càng thêm dị hợm, vẫn đừng đo ra ngoài làm gai mắt người ta thì hơn.



Túc Trì thu kiếm vào vỏ, hỏi: “Có bị thương không?”



“Không. Ta vẫn tràn trề sinh lực.” Vân Nhàn đứng trên ngọn núi chim không thèm ị này, xác nhận đây vẫn là Đông Giới từ độ ẩm của không khí. Nàng im lặng một chốc bèn hỏi: “Rốt cuộc người truyền ra tin tức là ai?”



Chẳng một ai có thể liên tưởng đến truyền thuyết nàng Ai Hỉ với nơi quỷ quái này nếu chưa từng đến tế đàn, hơn nữa người này nói năng lấp lửng, nói có bảo tàng thì có đấy, tuy nhiên chẳng nói bên trong có nhiều con rối mạnh mẽ!



Tuy Túc Trì hỏi vậy nhưng vẫn phải tận mắt nhìn nàng một lần mới yên tâm.



Vân Nhàn vẫn đang suy nghĩ vấn đề này, nghĩ mãi, đầu óc suýt nữa thì thiêu tới khô, cuối cùng nàng thốt lên: “Không nghĩ ra, vậy ta cứ đoán bừa thôi.”



Túc Trì: “Muội muốn đoán bừa thế nào?”



“Chân tướng chỉ có một!” Vân Nhàn đáp, “Hiện tại chỉ có Tưởng Tinh Dao vẫn chưa xuất hiện, vậy đích là gã!”



Túc Trì: “...” Hóa ra đoán bừa thật. Rốt cuộc mình đang mong đợi điều gì.



“Ồ. Đại sư huynh, huynh là bạn của gã, ta cứ vậy hoài nghi gã, huynh có tức giận không?” Đột nhiên Vân Nhàn như nhớ ra điều gì đó, “Nói chung Tưởng Trưởng lão cũng khá tốt, ta đoán là gã thế thôi chứ số là trong lòng cũng thấy áy náy.”



Túc Trì phủi bụi trên vạt áo nàng, ra hiệu nàng đứng lên kiếm của mình để quay về: “Muội còn sợ ta tức giận?”



“Sợ chứ.” Vân Nhàn bước lên kiếm của chàng, tiếp đấy “Hả?” một tiếng mà rằng, “Sao kiếm của huynh không đeo vỏ, trần trụi thế kia không đẹp lắm lắm.”



“...” Túc Trì vẫn còn nhịn được, “Có thể đừng nói đến vỏ kiếm nữa không!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Hai người đi ra ngoài từ giấc sáng, gần đến hoàng hôn mới trở về.



Lúc trở về, Kiều Linh San đang ngồi xem báo lá cải một cách buồn chán. Thấy Vân Nhàn đi vào từ bên ngoài, nàng ấy đã lập tức đứng dậy: “Sao rồi? Sao rồi?”



Vân Nhàn mơ hồ cảm thấy “sao rồi” sắp thay thế “đúng rồi đúng rồi” của Phong Diệp và trở thành câu cửa miệng phiên bản mới mới của tiểu đội.



Nàng không trả lời ngay, mà nói: “Tiết huynh và Kỳ đạo hữu đâu?”



“Họ ra ngoài điều tra, dẫn theo Giang Sơn cùng đi.” Kiều Linh San bĩu môi bất mãn, “Tỷ nói với ta trước cũng có sao đâu. Cứ ngày ngày quan tâm hai người kia làm gì! Bây giờ hai người họ ra ngoài còn không dẫn ta theo...”



Kiều Linh San lại bắt đầu rồi. Mỗi lần muội ấy muốn đi cùng thì lại chả chịu mở miệng nói, Tiết Linh Tú còn đoán được ý của muội ấy, sẽ nhớ hỏi muội ấy có muốn đi cùng chăng. Về phần Kỳ Chấp Nghiệp, tới cả cà sa còn bị trộm, làm như gã còn biết nhìn sắc mặt người khác vậy? Huống chi hiện tại Anh Lạc của Kiếm Các đang dẫn đội trong thành, rất có thể Tiết Linh Tú là cho rằng muội ấy muốn đi cùng Anh Lạc. Lần trước chỉ gặp mặt một lần, hắn không biết quan hệ giữa Kiều Linh San và Anh Lạc tương đối vi diệu, thành thử thông tin sai lệch chồng chất lên nhau, sự quan tâm dư thừa đã xuất hiện.



“Đâu phải ta muốn quan tâm, chẳng qua có đủ người thì ta chỉ cần nói một lần là được. Nếu không đủ, ta còn phải nói thêm hai lần, như vậy lãng phí nước bọt lắm.”



Lời giải thích của Vân Nhàn rất thành khẩn, sự bất mãn của Kiều Linh San giảm đi không ít.



Ngặt nỗi nước bọt của Vân Nhàn còn có giá trị gì để lãng phí? Ngoài ngủ ra, muốn nàng không nói chuyện trong nửa canh giờ vẫn là một hi vọng xa vời.



“Lần sau muội đừng đi cùng bọn họ, đỡ phải tốn tâm tư hòa hoãn không khí, dù gì cam đoan hai người họ sẽ cãi nhau thôi.” Vân Nhàn nói, “Nếu Phong Diệp còn ở đây thì tốt rồi, gã giỏi nhất việc này.”



“Đúng vậy.” Kiều Linh San, “Không biết bây giờ Phong Diệp đang làm gì?”



Có thể đang khổ luyện đánh đàn. Trước đó Vân Nhàn nhớ Phong Diệp từng nói gã không thiết ở lại Cầm Phường là bởi trong lứa đồng môn có một thiên tài cùng tuổi với gã, cực tài, Phường chủ thiên vị thiên tài bèn không thích gã... Đại khái chính là ý này.



Túc Trì bảo Vân Nhàn cởi áo ngoài ra cho chàng đem đi giặt, Vân Nhàn và Kiều Linh San ngồi đối diện nhau chờ hồi lâu, vẫn không thấy nhóm người quay lại, trái lại bên cạnh có vài bàn khách cứ đến rồi đi. Họ đang thảo luận sôi nổi: “Ui các ngươi có thấy không, phía Bắc thành trì có một con gấu đang đánh nhau với người ta! Đánh mạnh lắm, đánh cả người huấn luyện thú nữa! Nhiều người hóng lắm!!”



Vân Nhàn vừa nghe đã cười sằng sặc: “Ha ha ha!! Còn có chuyện vậy hả!”



Kiều Linh San cũng cười: “Rạp xiếc bây giờ cũng kém ghê, cứ vậy để người ta xem trò cười. Chẳng lẽ là gấu đen mới bắt được từ trong núi?”



Vị khách kia càng cười to hơn: “Con gấu đó đâu có màu đen, là màu đen trắng. Đây là lần đầu tiên ta thấy, trông quái phết. Đừng nói là bị nhuộm màu đó chứ? Sao còn nhuộm xấu đi thế?”



Nụ cười của Vân Nhàn và Kiều Linh San cứng đờ trên mặt: “...”



Hai người tốc hành ngự kiếm đến mạn Bắc thành, từ xa đã thấy một vòng người rất lớn đang vây xem. Cái mông lông đen trắng to lớn của Giang Sơn đang ngồi trên người một người, người nọ như bị núi Thái Sơn đè, suýt nữa thì nôn ra một búng máu: “Này!! Không có ai quan tâm à?! Các ngươi cứ nhìn con gấu này đánh ta thế à?!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có lẽ ban đầu còn có người muốn quan tâm, song nhìn thấy một đống người nằm la liệt ngang dọc bên kia, chẳng còn ai dám tham gia, chỉ biết đứng bên cạnh chỉ chỉ trỏ trỏ:



“Ai bảo ngươi lắm miệng nói người ta xấu xí?”



“Bị gấu đánh còn dám nói ra! Tu tiên vô ích!”



“Ta nói nó xấu chứ đâu có bảo nó tự đánh ta?!” Người nọ giàn giụa lệ nóng, “Đó không phải là việc của người huấn luyện thú à?! Tên kia kia!! Ngươi có biết dạy dỗ không đấy, gấu của ngươi sắp đánh chết người rồi!!”



Vân Nhàn nhìn theo hướng hắn chỉ, không thấy bóng dáng Tiết Linh Tú đâu, chỉ còn lại một Kỳ Chấp Nghiệp mặt mày đen nhẻm. Nàng không khỏi nghĩ: Ngươi nên thấy may mắn khi chỉ bị gấu đánh, nếu bị người huấn luyện thú đánh, có lẽ ngươi bị thương càng nặng hơn...



Giang Sơn thấy Vân Nhàn đến, rốt cuộc đã bớt nóng tính. Gã tức giận thì tức giận tuy nhiên vẫn không nói năng lỗ mãng để lộ thân phận, cuối cùng đè người nọ tới ngất xỉu, đoạn đứng dậy định đi theo Vân Nhàn về.



Cái nhìn của mọi người tức thì chuyển sang Vân Nhàn, biểu cảm khác nhau.



Vân Nhàn: “... Được rồi, mọi người giải tán đi! Không có gì hay để xem đâu! Mọi người nhớ sau này phải đối xử tốt với các sinh linh nhỏ bé, họa từ miệng mà ra, đừng làm tổn thương chúng. Được rồi được rồi, giải tán đi... Ném bạc cho ta là sao?! Chúng ta đâu có biểu diễn xiếc thú!”



Kỳ Chấp Nghiệp đi tới với khuôn mặt hầm hầm, xem ra gã đã từng thử ngăn cản, ngặt nỗi một khi Giang Sơn đánh người cứ như mất trí, không màng tới tính mạng!



Vân Nhàn áp giải Giang Sơn đi, hỏi: “Tiết Linh Tú đâu?”



“Không phải hắn đã về từ trước à?” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi lại, “Không ở khách điếm?”



“Không có. Không hiểu nữa, lát nữa lại đi tìm hắn, ta có chuyện muốn nói.” Đi đến chỗ không người, Vân Nhàn xắn tay áo lên mà rằng, “Giang Sơn, hôm nay ngươi thật sự quá đáng! Để ta xem hôm nay mình phải dạy dỗ ngươi cho tốt!”



Kiều Linh San và Kỳ Chấp Nghiệp đều mong chờ dựng thẳng tai lên.



Giang Sơn ngước khuôn mặt lông xù lên, lông tơ đen quanh hốc mắt đã ươn ướt: “Hắn chửi ta béo, nói ta xấu xí không ai muốn xem...”



Cơn giận cũ nguôi ngoai, cơn giận mới ập đến, Vân Nhàn: “Hắn có ý gì?! Có biết thưởng thức không, có thẩm mỹ không? Ngươi đừng để ý đến hắn! Ngươi béo chỗ nào? Ngươi không béo chút nào, ngươi chỉ nhiều lông thôi. Trên thế giới này thứ duy nhất lông nhiều mà xấu xí chỉ có loài người!”



Giang Sơn: “Ừ.”



Kiều Linh San: “...” Nhìn cái cân nặng oai hùng ngồi lên người kia lúc nãy, rõ ràng toàn là thịt... Thôi, Vân Nhàn vui là được.



Vân Nhàn an ủi Giang Sơn đang đau lòng một hồi, khóe mắt hốt nhiên thấy có bóng người lướt qua. Bất thình lình nàng dừng lại, quay người đuổi theo: “Đứng lại!”



Giang Sơn: “?!”



Thứ ấy lướt qua như gió nơi khóe mắt Vân Nhàn, nàng cam đoan bóng người vừa rồi lướt qua đích là Tưởng Tinh Dao một mực biến mất không một tin tức!



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Bắc Giới xa xôi.



Cơ Dung Tuyết cho người đến báo cáo tình hình gần đây lui xuống, vừa đẩy cửa ra, cuồng phong mang theo tuyết trắng bên ngoài ập vào, nàng ấy thản nhiên hít sâu một hơi.



Thiết Đản đứng ở góc tường đã tức thì đóng cửa lại, quan tâm hỏi: “Chưởng môn, có phải gần đây ngài bị cảm lạnh không? Chỗ nào không thoải mái? Đau đầu sốt nhẹ?”



“Ta không sao.” Cơ Dung Tuyết, “Ngươi đừng viết chuyện này vào thư, gần đây Tiết đạo hữu nhà chúng ta rất bận.”



“Chuyện của Diệu Thủ Môn đã được giải quyết.” Thiết Đản quan sát sắc mặt mới cất lời, “Hình như hoàn toàn thắng lợi, còn đánh Xi Vưu bị thương nặng, Xi Vưu mang theo Thánh nữ bỏ chạy.”



Cơ Dung Tuyết chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt lãnh đạm nhìn về phía dãy núi xa xa, song trong tầm mắt chỉ có một màu mái nhà đen kịt. Một chốc sau, nàng ấy mới như chợt hiểu: “Tức Mặc Xu ư. Lâu rồi không gặp.”



Thiết Đản: “Quan hệ của Chưởng môn và Thánh nữ khá tốt?”



“Bình thường.” Cơ Dung Tuyết nói thật, “Lúc trước ở Liên Tọa ta đã ngủ với nàng ấy một đêm, người quá lạnh, gầy đến mức cấn đau người.”



Bởi vì câu nói đáng sợ này, trên mặt Thiết Đản lộ ra vẻ nét táng đởm: “...”



Cơ Dung Tuyết thấy sắc mặt Thống lĩnh không đúng đã bổ sung: “Mấy người khác cũng ở đó.”



Thiết Đản lấy làm phức tạp: “Trải nghiệm của Chưởng môn thật phong phú.”



“Ừ. Cũng tạm.” Cơ Dung Tuyết đẩy chồng văn thư trên bàn sang một bên, đứng dậy, vươn vai thật dài, khi ngáp xong, nàng không nhịn được lộ ra một chút răng nanh, đoạn hỏi, “Linh Nhục Nhân Sâm cho Nam Vinh Hồng đã dùng được chưa?”



Thiết Đản: “Vẫn đang nuôi dưỡng, ít nhất vẫn cần nửa năm nữa.”



Bên ngoài đại điện, các đệ tử Rèn Thể Môn được huấn luyện trong nửa năm đang diễn tập biến trận giữa trời tuyết, quân lệnh như sơn, một lệnh đưa ra, cờ xí tung bay trong gió tuyết.



Thiết Đản thấy Cơ Dung Tuyết cứ vậy mở cửa, đứng trong gió lạnh, đã không khỏi hỏi: “Chưởng môn, ngài đang nghĩ gì vậy?”



“Ta đang nghĩ ba năm thật là dài. Không, bây giờ hẳn là hai năm rưỡi mới đúng.” Cơ Dung Tuyết nói một câu thế này, biểu cảm trên mặt vẫn không chút thay đổi. Nàng ấy khẽ nghiêng đầu, hờ hững hỏi: “Bây giờ ta ném mọi việc cho ngươi để đi gặp Vân Nhàn, ngươi có tức giận không?”



“Ta sẽ không tức giận.” Thiết Đản thành thật trả lời, “Nhưng ta có thể sẽ chết.”



“...” Cơ Dung Tuyết, “Vậy thôi bỏ đi.”



Dù sao thì với tình hình này, xem chừng có đủ sức bình yên chống đỡ đến ba năm hay không vẫn là một ẩn số.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai người đứng đó xem biến trận, xem hồi lâu, có một nàng báo nữ trẻ tuổi chạy tới thưa: “Chưởng môn, Trọng Trường Nghiêu đã ở tiền điện chờ hai canh giờ, chúng ta còn chưa đi ư?”



Nhã Kiếm không nhận thức được khí hậu của Rèn Thể Môn lúc đi đến, nay nước mũi sắp chảy thành hai dòng, vậy mà vẫn chưa có ai đưa giấy đấy!



“Đã chờ được hai canh giờ, vậy chờ thêm một lát nữa thì có sao.” Gò má trắng nõn của Cơ Dung Tuyết gần như trong suốt trong gió tuyết, nàng ấy bảo, “Ta làm xong việc sẽ đi, cứ để hắn chờ.”



Nàng báo trẻ đáp một tiếng “Vâng”, lại tung tăng chạy về, giữa đường thân người con chao nghiêng, suýt nữa bị gió thổi bay.



“Đi thôi.” Cơ Dung Tuyết xem đủ bèn kêu, “Vào trong viết thư.”



“Viết thư??” Thiết Đản ngơ ngác, “Viết thư gì??” Sao hắn lại không biết?



Cơ Dung Tuyết chuẩn bị bút mực giấy nghiên, trải phẳng, chọn một tờ giấy viết thư có in chữ vàng nhạt, để đầu bút lơ lửng, nhìn về phía Thiết Đản.



Thiết Đản: “Viết cho ai ạ?”



Cơ Dung Tuyết: “Viết cho Vân Nhàn.”



“...” Mỗi lần chính thức viết thư luôn cần một số nghi thức rườm rà, viết mấy câu khách sáo không cần thiết, mặc cho rất nhàm chán, nhưng vẫn phải viết. Cơ Dung Tuyết không thiết nhớ những thứ này, ngày thường toàn do Thiết Đản phụ trách soạn thảo. Hắn nói, Cơ Dung Tuyết viết theo: “Kính gửi đại hiệp Cẩu Cẩu Kiếm, ngài đã ăn cơm chưa? Thân ái, kính chào!...”



Có điều, Thiết Đản nhìn Cơ Dung Tuyết đang cặm cụi viết thư, trong lòng lại dâng lên một nỗi ủ dột man mác không tên.



Mặc cho nay bản thân nàng ấy đã là Chưởng môn, đúng là có chỗ khác biệt so với trước đây, tuy nhiên ít nhất hắn cho rằng viết thư cho Vân Nhàn không cần phải để ý đến những thứ này... Thôi, bây giờ là lúc nào mà còn nghĩ đến những thứ vớ vẩn ấy. Chưởng môn trưởng thành là chuyện tốt.



Cơ Dung Tuyết dùng lời lẽ trang trọng đến không thể trang trọng hơn viết một đống lời vòng vo, như thể đã nói hết mọi chuyện, lại như thể chưa nói gì cả. Nàng ấy cuộn tờ thư lại, đưa cho Thiết Đản: “Gửi bức này đi trước.”



Thiết Đản nhận lấy, nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Trước?”



Đồng tử màu đỏ sẫm của Cơ Dung Tuyết động đậy, nhìn vào tờ giấy nháp viết dở dang kia. Nàng ấy đưa tay xé “xoẹt” một nửa, dùng bút viết nguệch ngoạc vài câu:



“Tế đàn Bắc Giới xuất hiện, hai cánh cửa đá, Rèn Thể-Đao Tông, đã tạm phong tỏa.”



“Trọng Trường Nghiêu đến làm đồng minh, hình như gặp kỳ ngộ, tu vi tăng mạnh, sinh mệnh ngoan cường như gián, phiền chết.”



“Nhớ phải chú ý giữ gìn sức khỏe, ngày sau gặp lại.”



Nàng ấy viết xong, thổi phù phù cho mực khô, cụp mắt nhìn, cứ thấy thiếu thứ gì đó. Cuối cùng nàng chấm một chút mực, đóng lên đó một dấu vuốt bằng bột vàng dùng để chống đồ giả, lại thêm một dòng chữ nhỏ:



“Gần đây không có cảm hứng, trước tiên nợ ngươi một câu chuyện cười cảm lạnh.”



“Xong rồi.” Cơ Dung Tuyết cuộn tờ giấy nháp quen thuộc như dùng một nửa để chùi đít một nửa để viết chữ này lại, dán lên trên một sợi lông sư tử, cất lời với khuôn mặt không thay đổi biểu cảm, “Gửi cái này sau, đảm bảo nhận được.”



Thiết Đản: “... Hiểu rồi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu