Vân Nhàn nói nhỏ nhẻ ngoài miệng là thế mà chân lại bước thật nhanh, hai ba bước đã đến bên cạnh Tức Mặc Xu.
Tuy nói Thánh nữ và ma bình thường không giống nhau, nhưng chung quy vẫn là ma, vẫn là kẻ thù không đội trời chung của Phật Môn. Người sống còn nhận ra được, chứ biết đâu mấy chấp niệm kia già cả lẫn lộn, bổ một luồng thiên lôi xuống, vậy thì tiêu đời!
“Ta không sao.” Mặt không chút cảm xúc, Tức Mặc Xu nói, “Chỉ chưa thấy tượng Phật bao giờ, nhìn nhiều một tí, không được sao?”
Vân Nhàn: “...”
Tức Mặc Xu: “Làm gì?”
“Nếu ngươi không nói nửa câu đầu, có khi ta còn tin.” Vân Nhàn nhíu mày thốt lên, “Ta không hỏi ngươi có sao không, ngươi lại nói với ta không sao. Vậy chắc chắn ngươi có chuyện, mọi người nói có đúng không?”
Phong Diệp nói: “Đúng rồi đúng rồi. Thánh nữ đại nhân, người làm sao vậy? Đừng nói bị các đại sư đánh đấy nhé?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kỳ Chấp Nghiệp: “Sư phụ ta muốn đánh thì đã đánh từ lâu, còn đợi đến bây giờ chắc?”
“...” Tức Mặc Xu chẳng biết mình nên vui hay không, nàng cứng đờ nghiêm mặt, xoay người bỏ đi, “Bớt lo chuyện bao đồng đi!”
Vân Nhàn nhấc chân đuổi theo: “Đừng mà! Thánh nữ đại nhân, ngươi không nói sao chúng ta biết? Không sao đâu, đừng sợ! Cho dù là Trụ trì Minh Tướng lén đánh ngươi, ta cũng sẽ bênh vực ngươi! Chúng ta có lý thì không sợ!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trụ trì Minh Tướng: “Khụ!”
Tức Mặc Xu: “Ta đã bảo đừng quan tâm ta!”
TruyenLau
Vân Nhàn: “Cứ quan tâm đấy, ngươi đánh ta đi!”
Được như ý nguyện, cầu được ước thấy, Vân Nhàn bị đánh thật. Một dải lụa hất nàng bay vào đống lá rụng mềm mại mà tiểu sa di vừa quét xong, không rớt trúng chỗ nào khác. Lá đỏ bay múa, trong nháy mắt chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn.
Tiểu sa di kinh hô, Tức Mặc Xu xoay đầu nhìn Vân Nhàn một cái giữa trời lá phong, khẽ cắn môi dưới.
Mùa xuân Chúng Thành, mùa hè Liên Tọa, mùa thu Phật Môn.
Những cảnh sắc nàng ấy chưa từng thấy đã được thấy hết, chỉ không biết bao giờ mới có thể đợi đến mùa đông tiếp theo.
Thánh nữ đại nhân hấp tấp về phòng, Vân Nhàn bị mọi người lôi dậy, có phần ngơ ngác.
“Nói thật.” Vân Nhàn vừa bò dậy vừa rên rỉ, uất ức nói, “Đây là lần đầu tiên nàng ấy thật sự đánh ta. Mẹ còn chưa đánh ta như vậy... À, mẹ ta đánh còn ác hơn nhiều.”
Kiều Linh San: “Nàng ấy bị sao vậy?”
“Không biết.” Vân Nhàn phủi phủi y phục, đột nhiên thốt lên, “Ta cảm thấy nàng ấy muốn rời đi rồi.”
Tuy Tức Mặc Xu chưa bao giờ thật sự “đến”, lần nào lần nấy toàn là “tình cờ gặp”, là “ngẫu nhiên”, hoặc là “bị ép”, tóm lại, không có lần nào nàng ấy chủ động đi theo. Nàng ấy chưa bao giờ biểu lộ ý tứ này dù cho ai cũng nhìn ra.
Kỳ Chấp Nghiệp cau mày nhìn bóng lưng lạc lõng của ma nữ, hỏi: “Sư phụ, rốt cuộc khi nãy là sao vậy ạ?”
Đại sư Minh Quang chỉ lắc đầu không nói.
Túc Trì nhìn về phía xa, thần sắc hơi đổi.
Đúng như dự đoán, dự cảm của Vân Nhàn luôn luôn đúng, chỉ khác là tình hình tốt hơn nàng nghĩ một ít. Tức Mặc Xu vẫn ở lại thêm vài ngày, khi đi cũng không báo cho bất kỳ ai, có chăng sáng hôm sau Vân Nhàn rời giường đã phát hiện trên bàn mình có một bức thư và một viên đá xấu xí.
Trong thư không viết gì nhiều, chỉ nói mình đi, đừng tìm, không gặp. Viên đá được dùng để kiểm tra ma khí, lúc mang trên người nếu trong phạm vi ba trượng có người bị ma khí ăn mòn thì viên đá sẽ nóng lên.
Vỏn vẹn hai dòng chữ, còn lại đều trống không.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cả bọn nhìn bức thư và viên đá, đều bặt thinh.
Kỳ Chấp Nghiệp: “Thật không hiểu nổi!”
Kiều Linh San: “Một người… à không, một ma như nàng ấy thì muốn chạy đi đâu?”
Phong Diệp: “Đột ngột quá, ít nhất cũng phải nói với chúng ta một tiếng...”
Cơ Dung Tuyết: “Nàng ấy có việc của mình.”
Tiết Linh Tú chẳng nói chẳng rằng, một lúc chỉ tĩnh trí bảo: “Chữ này còn xấu hơn cả chữ ngươi viết.”
Cả bọn đang chìm trong nỗi buồn man mác nay nghe hắn nói vậy đã chú ý kỹ. Thánh nữ đại nhân có dung mạo tuyệt thế vô song, nghiêng nước nghiêng thành, vậy mà chữ viết thì cụt tay cụt chân, lúc tròn trịa lúc nguệch ngoạc. Giả như không tỏ đây do Tức Mặc Xu viết, nhìn vào sẽ thấy cứ như chữ của Vương Nhị Nha đầu làng.
Thảo nào khi ở Liên Tọa nàng ấy lại muốn hóa thành tiểu sa di ni! Chứ không đi vào chung với Vân Nhàn, cam đoan phải sao chép kinh Phật; mà sao chép kinh Phật thì lộ tẩy là cái chắc. Với tính cách của nàng ấy, nhất định lại nói mấy câu “đâm mù mắt ngươi”, “lột da ngươi” các kiểu.
Vân Nhàn: “...”
Trời ạ, sao chuyện này cũng liên lụy đến mình!
Nàng cất thư vào nhẫn trữ đồ, xâu viên đá đeo vào cổ tay, đứng dậy và nói: “Chúng ta cũng nên quay về rồi.”
Thôi vậy. Nàng luôn nhìn mọi việc rất thoáng. Có duyên ắt sẽ gặp lại, không tài nào bắt tất cả cả bọn đều trở thành vật trang trí, treo trên thắt lưng của nàng.
Huống hồ, nàng luôn có chỗ tin rằng nếu không phải ở trong tình cảnh bất đắc dĩ, Tức Mặc Xu tuyệt đối sẽ không biến mất khỏi mắt nàng. Nếu đã như vậy âu chẳng phải lỗi của Tức Mặc Xu, cứ chờ đợi, hoặc là tạo cơ hội, chỉ thế thôi.
Nàng cũng phải đi điều tra chuyện Ma Giáo, thây kệ như thế nào một người một ma rồi sẽ đi cùng về một đích, luôn có cơ hội gặp lại.
Chẳng qua xem ra, Tức Mặc Xu “lẩn trốn” bấy lâu vẫn bị Ma Giáo chú ý.
Dù nhìn từ góc độ nào, tình hình chẳng mấy khả quan.
Ở lại thêm vài ngày, chuyến đi này đã toàn vẹn, cả bọn từ biệt Trụ trì và Minh Quang, tiện thể lôi theo vị Trụ trì đời tiếp theo tên Kỳ Chấp Nghiệp, thả bảo thuyền ra. Ngoài cửa chùa, mấy phóng viên mấy báo cá cải đang ngậm bút lông trong miệng nghe tin, hai mắt sáng quắt, lại là một trận viết lách hăng máu soàn soạt!
Vân Nhàn nhìn sang, lần này viết cực hợp ý nàng:
“Vân Nhàn làm khách Phật Môn, chẳng lẽ quan hệ Phật-Kiếm có ẩn tình?”
“Năm năm quan hệ ba năm mô phỏng, bàn về tầm ảnh hưởng sâu rộng của Phật Môn”
“Nhân vật đầu bảng Ngôi Sao Mới được tiếp đón thật chu đáo!”
“Mấy người này thật không ngại đường xa.” Kiều Linh San hết nói nổi, “Mấy ngày nay ta thấy rất nhiều tổng biên tập mấy tờ báo lá cài giả làm khách hành hương ở chính điện, bọn họ không kiếm tiền thì ai kiếm.”
“Không chỉ kiếm mà còn kiếm hai đầu.” Vân Nhàn, “Trọng Trường Nghiêu còn phải mua bài từ tay bọn họ. À, nhân tiện, không biết Thư Cửu Vĩ đợi ở Huyền Bảo Các thế nào?”
Nàng chỉ gửi Thư Cửu Vĩ ở Huyền Bảo Các, không câu thúc hành động của nàng ta. Nếu Công chúa nhất quyết muốn ra ngoài tìm Trọng Trường Nghiêu, chẳng một ai đủ sức ngăn cản.
Tiết Linh Tú đến đó mua một tờ báo lá cải, đọc chăm chú.
“Hổ Tử và Nhã Kiếm không đánh không quen biết, xưng huynh gọi đệ, quả là tình huynh đệ cao cả...” Tiết Linh Tú thốt lên với vẻ mặt đau khổ, “Tên của Vương tử này là Hổ Tử hả? Cẩu thả quá. Ai đặt vậy? Thôi, thôi, dáng dấp của yêu cũng hệt như tên, đều cẩu thả. Thư Cửu Vĩ không thấy tăm hơi...”
Hắn lật sang trang khác, tiếp tục xem một bài nữa: “Ngoại ô Càn Khôn Thành xuất hiện Tuyết Hồ hiếm thấy, trong lỗ tai có hai chùm lông tinh nhanh, linh hoạt đáng yêu, may là dễ dụ... Bị đám người bắt được, đưa đến tòa đấu giá Càn Khôn, chọn ngày đấu giá.”
Vân Nhàn: “... Đừng nói với ta con hồ ly trắng đó đích là Thư Cửu Vĩ.”
Túc Trì nói: “Là nàng ta.”
Vân Nhàn: “Đại sư huynh, sao huynh biết?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Từng gặp vương thất Hồ tộc.” Túc Trì thản nhiên cho biết, “Trong tai mọc lông mai là đặc trưng của vương thất.”
“...” Vân Nhàn che trán, “Công chúa, lông tinh nhanh mọc tốt mà sao đần thế!”
Nếu nguyên hình là hồ ly đất hay hồ ly thường, đương nhiên biến về hình thú chạy ra ngoài la cà sẽ không sao. Nguyên hình của Thư Cửu Vĩ là tuyết hồ trong vương thất, vừa nhìn đã thấy quý giá đến mức kinh người. Với tính tình của nàng ta, bảo nàng ta mở miệng nói mình là Công chúa khi bị một đám người thường bắt được, nàng ta tuyệt đối không chịu mất mặt. Như vậy có khả năng nàng ta cứ khăng khăng mình là hồ ly bình thường và thế là bị đưa đến tòa đấu giá.
“Lưu tiểu thư ở tòa đấu giá, con hồ ly mập kia cũng ở đó.” Tiết Linh Tú nói từ tốn, “Chắc sẽ không bị đem đi đấu giá thật đâu, yên tâm.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “... Con hồ ly đần thế chả bán được giá cao đâu.”
Cả bọn càng không cách gì phản bác.
“Vân Nhàn, có khi nào Lưu tiểu thư thay lòng đổi dạ, có mới nới cũ không?” Phong Diệp yếu ớt bày tỏ, “Ngươi xem, Công chúa hội tụ đủ những đặc điểm nàng ta thích. Nghe hiểu tiếng người, ngốc nghếch nhưng biết tự lo liệu, rụng lông sẽ tự nhặt, khát đói tự uống nước ăn cơm. Đồ rằng nguyên hình cũng là con hồ ly đẹp nhất thiên hạ, không mập mà thon thả, tắm rửa sấy lông ôm ấp cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Chuyện này quá đáng sợ! Vân Nhàn tức thì vỗ lan can: “Không được! Đi ngang qua Càn Khôn Thành phải đến tòa đấu giá xem thử!”
“...”
Đích đến của cả bọn lại quay về Bắc Giới.
Sau khi nói chuyện với Trụ trì Minh Tướng, Vân Nhàn, Tiết Linh Tú, Cơ Dung Tuyết và Phong Diệp đều gửi thư về tông môn của mình, bảo mọi người chú ý phân biệt người bị ma khí ăn mòn, nếu có dị trạng, nhất định phải cảnh giác ứng phó. Hiệu quả phương pháp này không cao, tuy nhiên ít ra cũng là thử mọi cách trong lúc tuyệt vọng, cứu được một người là một người.
Nay bảo thuyền đang đi đến gần khu vực giao giới giữa Bắc Giới và Tây Giới. Nghe nói có đệ tử báo cáo, một vị tu sĩ tự do hốt nhiên phát điên, đêm đó diệt cả nhà mình bao gồm cả đứa con chưa đầy tháng của, thậm chí còn điên điên khùng khùng tuyên bố thiên hạ rằng mình là mình là thủ lĩnh chính đạo gì đó, tru di cửu tộc gì đó... Song, hắn có điên hay không thực chất chẳng quan trọng, quan trọng là phát hiện có ma khí trên thân người chết, hơn nữa hiện tại tu sĩ tự do này vẫn đang lẩn trốn, làm lòng người hoang mang.
Có thể đây là một lối đi, cả bọn muốn đến đó xem sao.
Không khéo làm sao, khu vực giáp ranh giữa Bắc Giới và Tây Giới lại nằm dưới sự quản lý của tông môn lớn nhất vùng – Rèn Thể Môn, vốn là đối thủ của Đao Tông.
Bảo thuyền phá gió lao đi, Vân Nhàn thấy Cơ Dung Tuyết dựa vào đuôi thuyền một mình bèn nói: “Đại tiểu thư, một mình?”
Cơ Dung Tuyết xoay người, đối mặt với nàng, gật đầu.
Lúc này Vân Nhàn mới vụt nhớ ra, thây kệ lúc nào, Cơ Dung Tuyết chưa từng quay lưng về phía người khác.
Chuyện này không quan trọng, Vân Nhàn lắc lư đi qua, đến bên cạnh nàng nà rằng: “Đã mấy ngày ngươi không nói chuyện cười nhảm rồi.”
“Thực chất vừa rồi khi Túc Trì nói về sự khác biệt của vương thất Hồ tộc, ta đã nghĩ ra nhưng không nói.” Cơ Dung Tuyết mở miệng.
“Cái gì?” Vân Nhàn tò mò nói, “Nói nghe thử xem?”
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng nói: “Bách khoa toàn Túc.”
*Thư (书 /shū/) và Túc (宿 /sù/), phát âm gần giống nhau
Vân Nhàn: “...”
Gió mùa đông còn không lạnh bằng này.
Quả nhiên bảo đao chưa lụt. Chỉ là nàng ấy chưa lụt nghề chứ người nghe thì suýt đã mòn mỏi trước.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sở thích của ta không nhiều, còn do đâu lại thích nói mấy câu này.” Cơ Dung Tuyết lại mỉm cười nhạt, nói, “Nhìn vẻ mặt người khác cố nhịn khi ta nói, ta thấy vui.”
Mặt mày nàng ấy lạnh nhạt, khóe môi bẩm sinh đã cong xuống dưới, vì vậy nàng ấy cười lên vẫn lạnh đanh, chớ hề ấm áp.
Ấy nhưng công pháp linh khí của nàng ấy đều mang thuộc tính Hỏa.
“Vui... Từ này dùng...” Vân Nhàn không biết nên bắt đầu chửi bậy từ đâu, một lúc sau mới miễn cưỡng chuyển câu chuyện, nói thẳng vào vấn đề, “Đại tiểu thư, gần đây ngươi có tâm sự à?”
“Ừ.” Cơ Dung Tuyết không phủ nhận, “Ta đang nghĩ một việc, không phân biệt được có đáng giá hay không, có nên làm hay không.”
Vân Nhàn nhích đến gần nàng ấy hơn: “Nhưng trước khi làm sự gì đều không biết có đáng giá hay không cơ mà.”
“Có vài việc rất rõ ràng.” Cơ Dung Tuyết lại nói, “Đổi một cách hỏi khác. Nếu bạn bè của ta gặp phải một số phiền não, không biết nàng ấy có cần giúp đỡ hay không; trong khi ta cũng đang do dự mình có nên trả một cái giá lớn tới mức chưa biết để giúp nàng ấy hay chăng…”
Vân Nhàn: “Không giúp.”
Dứt khoát, không cần suy nghĩ.
Cơ Dung Tuyết ngạc nhiên nhìn nàng, mặt mày bình tĩnh lại: “Tại sao lại chắc chắn như vậy.”
“Nếu có do dự thì đừng giúp.” Vân Nhàn trả lời, “Cho dù chỉ do dự một thoáng tức là ta sẽ ghi nhớ cái giá nàng ấy phải trả, sớm muộn gì vẫn sẽ muốn đòi lại từ đối phương. Nếu đã như vậy chi bằng không giúp – Ngươi cũng đã nói mình không biết nàng ấy có cần giúp đỡ hay không.”
“... Đúng là cách nói của Vân Nhàn.” Cơ Dung Tuyết dịu giọng, “Ý của ngươi là nếu không cam tâm tình nguyện, ngươi sẽ không giúp người khác? Nếu đã giúp, tuyệt không muốn được báo đáp?”
Vân Nhàn: “Ngươi không tin?”
Cơ Dung Tuyết: “Không tin.”
“Không tin, vậy có muốn thử xem không?” Vân Nhàn cười rạng rỡ, “Rốt cuộc đã xảy ra cơ sự gì? Ta giúp ngươi, nhất định sẽ cam tâm tình nguyện.”
Cơ Dung Tuyết nhìn nàng chằm chằm, như đang cân nhắc điều chi, một lúc sau nàng ấy mới cất lời: “Vân Nhàn, chuyện này vô cùng phiền phức.”
Vân Nhàn: “Không phiền phức thì cần gì đại hiệp đây ra tay.”
Cơ Dung Tuyết: “Chuyện quan trọng phải nói ba lần, từ hôm nay trở đi, ta sẽ hỏi ngươi ba lần. Bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể thay đổi ý định.”
Vân Nhàn nói: “Ngươi nói đi.”
Bên ngoài cửa sổ bất chợt gặp tiết sương giáng, bông tuyết đầu tiên rơi xuống, lướt qua mặt Cơ Dung Tuyết.
“Nửa tháng sau, tang lễ của Rèn Thể Môn, tất cả mọi người trở về tông môn chịu tang mười ngày.”
Giọng nói của Cơ Dung Tuyết lạnh hơn cả tuyết: “Lúc đó... Ta muốn chức chưởng môn.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.