Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Mãi đến khi bình minh ló rạng vào sáng hôm sau, biển người bên dưới tông môn Diệu Thủ Môn mới miễn cưỡng rút đi.
Lúc đến khí thế hùng hổ, lúc đi im lìm chẳng một tiếng động. Các đệ tử Diệu Thủ Môn trấn giữ ở đây suốt đêm, chẳng hay người cuối cùng rời đi khi nào, chỉ khi tiếng linh cầm gọi sáng sớm ở sau núi vang lên, họ mới giật mình nhìn trời.
Trời đã hửng luồng sáng trắng bạc, dưới tông môn như vừa trải qua một chiến dịch cỡ nhỏ, trong cửa chật kín người bị thương. Nhóm Lâm Tịch vừa mới trấn giữ trận pháp xong lại phải tất bật đi chữa trị, tính khí càng thêm tệ, nàng ta vừa châm cứu vừa chửi:
“Đụng tường rồi mới biết rẽ? Nước mũi chảy vào miệng rồi mới biết hỉ ra? Trước đây bảo các ngươi đến các ngươi không đến, bây giờ phải bị thương mới đến, làm sao, các ngươi giỏi lắm hả? Tự sáng tạo ra phương pháp trị liệu bằng cách trích máu hay gì?”
“Úi úi, đạo hữu, thần y, Hoa Đà tái thế! Chúng ta sai, chúng ta sai rồi...”
“Tay gãy không phải vấn đề. Vấn đề là ngươi có nhặt nó lên không? Không có tay thì nhặt bằng cách nào? Ngươi có ngậm thì cũng phải ngậm nó sang đây chứ, nếu không thì nối kiểu gì?”
Website TruyenLau.com
“Nhẹ thôi, nhẹ thôi... A!!!”
Cùng chạy trối chết đến đây, có ai mang theo nhiều linh thạch đâu. Các đệ tử Diệu Thủ Môn sơ cứu qua loa, lấy con dấu đỏ, viết cho mỗi người một tờ giấy nợ, ấn dấu tay họ vào. Giấy trắng mực đen, không có chỗ nào chối cãi.
Website TruyenLau.com
Nhóm người này được đối xử kém hơn nhiều so với những người đến trong môn trước đó, không có phòng ở, Diệu Thủ Môn mặc sức khoanh một khoảng đất trống ở sau núi rồi vứt họ ở đó. Suy cho cùng cũng là tu sĩ, da dày thịt béo, không dễ chết như vậy.
Mặt khác, Vân Nhàn vừa kết thúc một hồi bận rộn. Nàng dùng vải trắng lau vết máu trên kiếm Thái Bình, vô tình chạm vào vết thương trên lưng làm nàng nhăn nhó méo cả miệng. Website TruyenLau.com
“Hình như đợt người-ma đầu tiên không có tu vi cao lắm.” Kiều Linh San chán nản ngồi phịch xuống bên cạnh nàng, cũng đưa kiếm cho nàng lau giúp, “Nhưng mà đến giờ Ma Giáo vẫn chưa xuất hiện nữa! Người-ma ùn ùn kéo đến, ai biết sau này còn bao nhiêu đợt, nói không chừng những kẻ mạnh còn ở phía sau.”
Nghe nàng ấy nói vậy, Vân Nhàn cứ có cảm giác mình đang chơi trò bảo vệ củ cải gì đấy.
“Không đâu.” Phong Diệp cũng mệt mỏi rã rời, “Bây giờ đã thế này, còn ai dám dùng Bột Thành Tiên nữa? Hủy còn không kịp đó chứ!”
“...”
Mà ở một bên khác, Tiết Linh Tú và Lê Bá Đồ đứng đối diện nhau, im lặng không nói.
Lê Bá Đồ: “Lần sau đừng để ta nhìn thấy chuyện như thế này xảy ra.”
Tiết Linh Tú cúi đầu, khó khăn cất tiếng: “... Ta xin lỗi.”
“Bây giờ không phải lúc để nói chuyện tình cảm. Đã chẳng còn kịp nữa rồi.” Lê Bá Đồ thấy hắn như vậy, vẫn không yên tâm, “Tiết Linh Tú, đệ ngẩng đầu lên nhìn ta.”
Tiết Linh Tú nhìn nàng ta.
“Đã hạ quyết tâm, đưa ra sách lược, thì phải làm theo quy tắc. Quy tắc không chứa tình cảm, nếu không sẽ mất hết ý nghĩa, đệ bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chưa hiểu đạo lý này?? Chưởng môn đã nói khi hạ lệnh cấm, nếu đệ tử Diệu Thủ Môn vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi tông môn... Nếu ta không đến kịp và đệ thả người đó vào, đệ có biết hậu quả sẽ như thế nào không?” Lê Bá Đồ lạnh đanh bảo, “Trục xuất một mình đệ là chuyện nhỏ, nếu ảnh hưởng đến kế hoạch sau này, đệ sẽ gánh tội gì!”
Tiết Linh Tú liếm môi, vẫn nói: “Xin lỗi. Ta hiểu rồi, sau này ta sẽ không tái phạm nữa.”
“Không cần nữa.” Lê Bá Đồ nhìn hắn và nói, “Ngày mai, phía Đông hãy để Tổ nãi nãi làm. Đệ ở phía sau đi, không phải bây giờ ta không tin tưởng đệ... Không, bây giờ ta thật sự không tin tưởng đệ. Về điểm này, Lê Nguyện còn làm tốt hơn cả đệ.”
Tiết Linh Tú lại cúi.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Xin lỗi.” Hắn cắn nhẹ răng, “Ta hiểu rồi.”
Là người ngày thường rất chú trọng dáng vẻ tướng mạo, thế mà bây giờ người hắn đầy máu, tóc tai rối bù, cộng thêm sắc mặt và môi tái nhợt, trông hắn thật đáng thương.
“Không, đệ vẫn chưa hiểu.” Lê Bá Đồ nói xong câu này đã đưa tay vỗ lên đầu hắn không mấy nhẹ nhàng, đoạn thở dài, “Thôi. Ai cũng đã trải qua chuyện như thế, đi thôi. Đi nghỉ ngơi.”
Nói là nghỉ ngơi nhưng càng giống đổi ca trực. Không có thời gian nào ngơi nghỉ đúng nghĩa. Suy cho cùng tình hình thay đổi trong chớp nhoáng, ai biết được sau khi họ lơ là sẽ có chuyện chi.
Tiết Linh Tú vốn định về phòng tĩnh tâm lại, nhưng lại thấy cái mông gấu trúc chỉ mới mọc hai đám lông của Giang Sơn ngồi trước sân từ xa đã, chắc hẳn những người khác cũng ở đó. Chân hắn cục cựa, lại vô thức đi tới.
Vân Nhàn ngồi đó lau kiếm, thấy hắn đến đã nói một câu chạm vào nỗi đau: “Tiết huynh, ngươi bị chửi rồi à?”
Tiết Linh Tú mặt ủ mày chau ngồi xuống, cất quạt xếp lại.
“Nào phải lỗi của ngươi.” Phong Diệp nói khẽ, “Ai biết được người đó trông đáng thương như vậy mà lại...”
Tiết Linh Tú: “Là lỗi của ta.”
Kiều Linh San: “Tiết đạo hữu, ngươi đừng buồn. Chẳng một ai muốn gặp chuyện này.”
Tiết Linh Tú: “Ta không buồn.”
Cả bọn: “...” Cái mặt sắp dài ra như quả dưa chuột già còn nói không buồn, đang lừa quỷ đấy à.
“Người lớn dạy bảo vì muốn tốt cho ngươi thôi.” Vân Nhàn thành thạo kéo hắn xuống, khoác vai bá cổ nói, “Biết sai sửa sai, không sao, không sao.”
Tiết Linh Tú bảo: “Nếu ngươi không biết an ủi người khác thì đừng an ủi nữa.”
Lời này nói ra nghe không được dễ chịu lắm, còn khá hằn học. Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, vừa định phản bác lại đã nghe thấy nửa câu sau nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy của hắn: “Các ngươi cứ ngồi đây là đủ rồi. Thật đấy.”
Cả bọn nhất thời im lặng, người nhìn trời nhìn trời, người nhìn đất nhìn đất, Kỳ Chấp Nghiệp chẳng nói chẳng rằng, Túc Trì ôm kiếm đi tới, đặt tay lên vai hắn đè xuống.
Đúng lúc này, Vân Nhàn lại không đúng lúc nhớ đến những lời Tiêu Nguyên đã nói với mình trước khi rời khỏi Kiếm Các.
“Mấy đứa toàn được bảo vệ lẫn nhau quá tốt.”
“... Ta hiểu đạo lý chứ. Từ chuyện Phật Đà Mặt Cười lúc trước, chẳng lẽ ta còn chưa rõ những đạo lý này ư? Lúc đó khi nhìn thấy, ta đang nghĩ nếu là ta, ta sẽ làm thế nào, còn có nỗi tức giận vì không thay đổi được, thậm chí còn cảm thấy dù ta có làm kiểu gì vẫn tốt hơn tiền bối Minh Nhân.” Tiết Linh Tú tự giễu, “Bây giờ xem ra ta đã quá kiêu ngạo. Ta dám bình phẩm về chuyện cũ vì có tiền đề là biết rõ chuyện cũ đã xảy ra, dù ta có lựa chọn thế nào vẫn không thể ảnh hưởng đến toàn bộ những gì đã phát sinh. Mà bây giờ, ngay cả việc lựa chọn cũng không phải do ta làm trờ trờ… vậy mà ta cứ do dự ở đây, không quả quyết. Chung quy lại tất cả chính vì ta toàn gặp chuyện quá thuận buồm xuôi gió, từ đó đánh giá cao năng lực của bản thân.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Tiết Linh Tú. Họ là Chưởng môn, còn ngươi chỉ là Y tu một giới.”
“Ta hiểu.” Tiết Linh Tú, “Có lẽ thật sự ta đã nghĩ quá nhiều. Có lúc, nghĩ nhiều chi bằng đừng nghĩ còn hơn.”
Chuyện bất đắc dĩ luôn nhiều hơn chuyện như ý, điều này quá đỗi bình thường.
Tiếng bước chân lộp cộp của Lê Nguyện truyền đến, con bé gọi: “Linh Tú ca ca, sư tôn tìm huynh...”
Trong khoảnh khắc Tiết Linh Tú đứng dậy đi về phía đại điện, bên ngoài tông môn đã gieo lên tiếng kèn hiệu đợt thứ hai.
–
Trên thực tế trận chiến tưởng như dài vô tận này đã kết thúc nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của cả bọn.
Dân chúng trong thành và người-ma kéo đến Diệu Thủ Môn hết lần này đến lần khác, rồi lại lần lượt rời đi. Người trong Diệu Thủ Môn tăng lên nhanh chóng, nay khắp núi đồi đều là những túp lều nhỏ. Những người bị thương tự giác thấy áy náy trong lòng, nay còn lại ăn nhờ ở đậu, thành thử họ vẫn cố gắng tìm việc nào đó để làm mặc dù người trong tông môn không có thái độ tốt gì cho cam.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kìa tưới nước tưới nước, sửa chữa sửa chữa, linh thảo tơ vàng trên núi sắp bị tưới cho thối rễ. Lâm Tịch không kham nổi sự quấy rầy, bảo cả bọn ngoan ngoãn ở yên đừng gây chuyện, song nào ngờ có người phải bò dậy làm đồ gỗ cho Diệu Thủ Môn cho bằng được dù đang là nửa đêm canh ba, khi bị bắt còn có bộ mặt đầy ấm ức:
“Ta vốn đã không ngủ được, còn không cho ta vận động gân cốt một chút à!”
Cả những câu “Chờ ta chết rồi sẽ vào kho lạnh Diệu Thủ Môn, cống hiến cho y học Nam Giới”, “Đâm ta đi, đâm ta đi, ta máu nhiều da dày”, “Nụ cười của Tiết công tử như gió xuân làm ấm áp trái tim ta” này nọ, thật sự khiến người ta dở khóc dở cười.
Tuy nhiên trên thực tế, so với “kết thúc”, tình hình tựa “giằng co” hơn. Bên ngoài càng ít động tĩnh, thần kinh mọi người bên trong Diệu Thủ Môn càng căng thẳng.
Hiện thế này ắt chỉ có vài khả năng. Hoặc là, người-ma bên ngoài bị tiêu diệt sạch, đây là tình huống tốt nhất. Mỗi tội nghĩ cũng biết, Ma Giáo ở đây, chuyện này tuyệt đối không thể. Một khả năng khác đích là trừ những người-ma dùng bột ra, những người khác đã chết từ từ trước. Người-ma không tìm được mục tiêu, đành phải lang thang vô định. Đối với Diệu Thủ Môn mà nói đây là tình huống tốt thứ hai – từ đó họ không cần kiêng dè bất cứ ai, trực tiếp thả sương độc tiêu diệt không phân biệt đối tượng là đủ.
Đương nhiên, nếu mọi chuyện thật sự thuận lợi sẽ khiến người ta sinh nghi.
Lê Bá Đồ tự mình ra ngoài tông môn dò xét, cuối cùng hiểu rõ tình hình hiện tại.
Người-ma vẫn chưa biến mất, vẫn đang tìm kiếm con mồi mới khắp nơi. Không thể ra vào Nam Thành, những người có thể chạy trốn đã chạy từ trước khi tình hình xấu đi, những người dân còn lại đành phải ở nhà mình cố thủ nghiêm ngặt, hoặc là hợp tác với người khác hòng bảo vệ lẫn nhau. Trong thành không thiếu người nghĩa hiệp, thậm chí họ còn thành lập nhóm tự phát, dốc hết sức bảo vệ những người không có khả năng đối phó.
Trong tông môn giằng co, ngoài tông môn cũng giằng co, sự giằng co khiến lòng người sốt ruột. Tuy nhiên cũng chính lúc này, ngày đánh giá nhập môn hàng năm của Diệu Thủ Môn đã đến.
Trong tình huống ấy, dù là Lê tổ nãi nãi chú trọng việc đánh giá nhập môn nhất còn chưa từng nghĩ đến việc vẫn tổ chức như thường lệ. Ngặt nỗi ngoài dự đoán, Lê Kiến Nghiệp hạ lệnh sẽ tổ chức như bình thường cứ hệt như mọi năm, có chăng vẫn tuân thủ lệnh cấm trên hết – người dùng bột không được vào.
Nhiều ngày trấn giữ trận pháp, Tiết Linh Tú bã bời cả về thể xác lẫn tinh thần, khi nghe tin này hắn đã ngẩn người một hồi.
Vân Nhàn nghĩ, Lê Đại Chưởng môn thật xứng với cái danh chưởng môn.
Lúc trước hội Đấu Đăng vừa thay đổi, lòng người trong môn xao động, nếu giọng điệu không cứng rắn, sách lược không kiên quyết, sẽ chỉ khiến lòng người rối loạn, oán khí ngút trời, ngược lại lợi bất cập hại. Chính sách cứng rắn giúp họ có thể thu phục được càng nhiều người càng tốt, tiếp đó giết ma cứu người. Bấy giờ mâu thuẫn giữa hai nhóm người vừa có dấu hiệu dịu đi, nàng ta đã tức khắc tìm cơ hội mở lại đợt đánh giá nhập môn. Thoạt nhìn chừng như không có tình người, nhưng đó đã là một lựa chọn ít bị tổn thất về người nhất ở trong tình huống này.
Có thể hiểu được mục đích Lê Kiến Nghiệp muốn tổ chức đợt đánh giá nhập môn như bình thường – đối tượng kiểm tra đều là những đứa bé. Mặc dầu rất có thể cha mẹ đã dùng bột, tuy nhiên trẻ con ngây thơ, không ai dẫn dắt, lại có tình cảm lưu luyến với cha mẹ, sao bọn chúng có thể tự mình chạy đến Diệu Thủ Môn? Lúc này chúng mà bị liên đới thì âu quá tàn nhẫn. Tuy nhiên nếu nói chuyện này sớm hơn, chỉ e sẽ kích thích ngàn cơn sóng bởi lẽ người trong tông môn hết sức căm phẫn người dùng bột, đương nhiên chẳng có thiện cảm đối với những ai có liên quan đến nhóm người kia, và họ có cứu cũng không tình nguyện cứu.
Nay đích là thời điểm đệm cuối cùng trước khi Ma Giáo ra tay, thôi còn gì thích hợp hơn.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lê Bá Đồ phản đối việc này lắm, ngặt nỗi thấy được sắc mặt cả bọn, cuối cùng nàng ta vẫn không lên tiếng phản đối.
Chính vào lúc này, Thanh Hòa mới biết được tin ấy.
Nam Thành sắp có biến, dù là địa phương hẻo lánh nhất cũng không tránh khỏi sóng gió. Chẳng qua trong thôn đất rộng người thưa, lại đa phần là người già yếu phụ nữ và trẻ em. Đừng nói là biết gì về Thần Tiên hay bột gì đó, đám người chỉ hay hốt nhiên có một ngày nhà nhà đều đóng cửa, tuyệt không ra ngoài. Còn có vài tu sĩ tu vi cao cường bày trận ở ngoài cửa, thỉnh thoảng tiếng đánh nhau, tiếng kêu thảm thiết không giống con người gieo lên, trời đột nhiên tối đen không nhìn thấy gì.
Thanh Hòa bị nhốt trong nhà cùng mẹ, chờ mãi chờ mãi, chỉ thấy lòng như lửa đốt.
Rốt cuộc đã xảy ra cơ sự gì? Vậy đợt đánh giá nhập môn phải làm sao?? Đây là năm cuối cùng, nếu nó bỏ lỡ, năm sau làm sao bây giờ... Liệu còn có năm sau nữa sao??
Thuốc trong nhà cũng sắp hết. Không thể ra ngoài, không có thu nhập, may mắn duy nhất là tu vi của Thanh Hòa đã tiến bộ vượt bậc như mong muốn, tay vững hơn, mắt tinh hơn, ngay cả châm pháp cũng thuần thục hơn. Chặt củi nhóm lửa, con bé làm hết mọi việc vặt đầy nhẹ nhõm.
Cuối cùng, vào một ngày chờ đợi đến gần như tuyệt vọng, có người gõ cửa nhà họ.
“Môn chủ Diệu Thủ Môn có lệnh, đợt đánh giá nhập môn vẫn tổ chức như thường lệ.” Người vị tu sĩ đó nồng nặc mùi máu tanh, trên mặt có tử khí, song người này vẫn đanh giọng mà rằng, “Ta sẽ phái người tìm đường an toàn hộ tống các ngươi đi. Nhất định phải nắm chắc cơ hội này, lần này có rất nhiều suất... nhất định phải nghĩ cách vào tông môn, hiểu chưa?”
“Chú, chú không đi sao?”
“Ta... ta không thể đi. Các ngươi đi là được rồi.”
Rốt cuộc Thanh Hòa và mẹ đã nhìn thấy được ánh sáng hy vọng.
Không có gì để thu dọn và chẳng có gì đáng để thu dọn. Cuối cùng mấy đứa trẻ quen thuộc trong thôn đã được ra khỏi nhà, cùng với cha mẹ, họ được đưa lên một chiếc xe ngựa tỏa ra ánh sáng linh lực mờ ảo trong đêm tối. Xe ngựa được bao phủ bởi vải đen kín mít, không khí đâu thể lưu thông, ở bên trong rất khó chịu.
Đám trẻ con xì xào bàn tán:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói đóng cửa là đóng cửa, nói mở cửa là mở cửa?”
“Ta nghe mẹ nói bên ngoài nhiều người nhiều người chết lắm...”
“Tại sao, Bột Thần Tiên hay là Bột Thành Thần gì á hả? Ta hoàn toàn chưa từng thấy thứ đó! Có ai từng nghe tới chưa?”
“Bây giờ ai cũng muốn đến Diệu Thủ Môn, nhưng không phải ai cũng có thể đi.”
Thanh Hòa nhìn quanh quất, phát hiện mình không thấy Tiểu Điền.
“Đừng tìm, tên xấu xa đó suốt ngày bắt nạt ngươi thôi.” Có đứa trẻ nói, “Ta thấy hắn đang tự chột dạ! Tu sĩ bảo hắn đi, hắn có chịu ra đâu.”
Không nhìn thấy bên ngoài, mấy đứa trẻ cùng với người lớn đều mang vẻ mặt hoảng sợ, run rẩy đến trước Diệu Thủ Môn.
Nay Diệu Thủ Môn – nơi ngày thường náo nhiệt – đã yên tĩnh đến lạ. Song, nào phải vì neo người, người vẫn rất đông, phần lớn đều giống như bọn nó, một người lớn dẫn theo một đứa trẻ. Tất cả mọi người đều tập trung ở ngoài cửa, lần lượt đi vào trong.
Mẹ Thanh Hòa gian nan thò đầu ra, ho khan nói: “Bây... bây giờ chỉ cho trẻ con vào thôi sao?”
Đông đảo người có mặt đờ đẫn, không có một mảy ý định bước vào cửa cùng nhau. Trẻ con khóc lóc, không thiết rời đi, nhưng vẫn bị đẩy vào trong nào chút nhân nhượng.
Rành rành không lạnh nhưng Thanh Hòa lại cảm thấy lạnh cả sống lưng một cách đầy khó hiểu.
Bột… gì gì đấy? Đó là cái gì? Thuốc sao? Thuốc có thể làm chết người? Cơn cớ gì lại nhiều người chết? Tại sao họ không vào?
Tiểu Điền... Tiểu Điền dễ gì không đến. Nó còn chú trọng việc đánh giá nhập môn hơn cả con bé, chỉ cần chưa chết, sao nó bỏ cuộc nổi?
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đến rồi.” Người tu sĩ hộ tống mọi người cảnh giác quan sát quanh quất một lần xong mới nói, “Các ngươi xuống xe đi. Nhớ kỹ, đừng nán lại gần đây! Muốn đi hay ở thì quyết định nhanh lên, nhìn thấy xe ngựa giống hệt như thế này mới được lên. Đó mới là ‘người’, có thể tin tưởng, hiểu chưa?”
Thanh Hòa nhảy xuống xe, đỡ mẹ xuống. Tay mẹ tiếp xúc với gió, còn sót lại hơi ấm.
“Đi thôi.” Mẹ cười nói, “Hết khổ rồi Thanh Hòa, sau này con sẽ có cuộc sống tốt đẹp.”
“Vâng ạ.” Thanh Hòa cũng nói, “Sau này mẹ cũng vậy...”
Mẹ đi rất chậm, Thanh Hòa đỡ nàng ta, chậm chạp cất bước đến cuối hàng. Bước chân rề rà, hàng người nhích về phía trước từng chút từng chút. Từ bốn phương tám hướng truyền đến những lời nói mê sảng tựa cơn ác mộng:
“Ngươi dùng mấy lần rồi? Con nít chưa dùng chứ?”
“Ai lại cho con nít dùng thứ này, trừ khi đầu óc lú lẫn... Hầy, thôi đừng nói nữa, xui lắm. Lúc đó Bột Thành Tiên còn chưa gọi là Bột Thành Tiên, ở chỗ ta gọi là Thập Toàn Đại Bổ Đan gì gì đấy, người ta nói nó có thể trị thương. Rồi ta thấy nó là đồ của Diệu Thủ Môn. Ngươi phải biết mấy cái linh dược khác của Diệu Thủ Môn đắt đỏ thế nào mà? Ham rẻ, vậy là ta mua luôn.”
“Đừng nói nữa. Bây giờ nói mấy chuyện này có ích gì? Lệnh cấm đầu tiên của Diệu Thủ Môn đã nói chỉ cần dùng bột, cả đời này không được bước vào tông môn. Chúng ta đã vậy thì hết cách, đành phải dựa vào chính mình mà thôi. Cũng may là đưa được con cái nó vào, cũng coi như yên tâm được đôi chút.”
“Đưa vào trong là không sao rồi... Con này, con nghe thấy chưa? Nhất định phải tự chăm sóc bản thân, biết chưa?”
Thanh Hòa cảm thấy tay mẹ lạnh dần. Hoặc có lẽ, là tay nó đang lạnh, càng lúc càng lạnh, lạnh đến thấu xương. Bỗng nó cảm thấy mình đang nắm tay của một người chết.
Tu vi của con bé bất chợt tăng tiến như Tiểu Điền... thuốc bổ... món quà sinh nhật xa xỉ duy nhất sau sáu năm... Bột Thành Tiên… Cả đời không được bước vào tông môn.
Với đầu óc thông minh, sao nó không suy đoán ra được điều gì từ những lời nói rời rạc này. Nhưng nó thà rằng mình nào thông minh, thà rằng mình nào hiểu.
Hai người chẳng nói chẳng rằng, vẫn cứ cố chấp đi theo dòng người dấn bước về phía trước.
Không ai nhìn ai. Đáy mắt Thanh Hòa bắt đầu nóng lên, nó không dám nhìn vào mặt mẹ, mẹ cũng không dám nhìn mặt nó. Tuy nhiên hàng người dài thì dài vẫn có điểm cuối, chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước bức tường đá.
Một công tử mang vẻ mặt mỏi mệt đứng cạnh bức tường đá, người bên cạnh nói rõ ràng: “Nhỏ máu làm bằng chứng, người dùng bột cấm vào!”
Thanh Hòa bị đẩy nhẹ một cái, nó nghe thấy giọng nói yếu ớt của mẹ: “Thanh Hòa, đi đi.”
Thanh Hòa không nhúc nhích.
“Thanh Hòa, đi đi.” Giọng nói của mẹ như bị ép ra từ cổ họng, gần như vỡ vụn, “Mẹ không vào cũng không sao, con mau vào đi. Chỉ cần vượt qua đợt đánh giá nhập môn, sau này, sau này sẽ không phải khổ sở như vậy nữa... Thanh Hòa, đi đi! Đi về phía trước đi!”
Thanh Hòa không nói nên lời: “Mẹ...”
Những người phía sau vẫn đang chờ đợi. Đã mấy ngày Tiết Linh Tú chưa chợp mắt, vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay cô bé mình tình cờ gặp hai lần, một mầm non tốt để học y.
Nghĩ đến điều này, hắn đã có chỗ ão não. Trước đây hắn vẫn luôn nghĩ phải tìm cơ hội đưa ngọc bội cho nó, ngặt nỗi chuyện này nối tiếp chuyện kia, việc này bị gác lại, đến giờ hắn vẫn chưa làm được.
“Bé tên gì?” Tiết Linh Tú dịu dàng hỏi, “Nhỏ máu làm bằng chứng đã có thể vào rồi.”
Thanh Hòa ngẩng lên nhìn hắn, đáy mắt đã ngập tràn tơ máu.
Tiết Linh Tú ngạc nhiên: “Sao bé lại...”
“Mấy người phía trước đang làm gì vậy? Nhanh lên nào!”
“Đừng trì hoãn người khác được không? Có biết bây giờ đang trong tình huống gì không vậy??”
Dưới cái nhìn của mẹ, sau chót Thanh Hòa bước lên một bước, cắt ngón tay.
Máu từ đầu ngón tay rơi xuống bức tường đá, bức tường đá lấp lánh một lúc và rồi hiện lên một luồng ánh sáng đỏ như máu trước mắt bao người.
Một mảnh xôn xao!
“Ngươi nhỏ thế mà đã...” Một đệ tử không giấu được vẻ tức giận bèn chất vấn, “Đã ban xuống mấy trăm lệnh cấm, ngươi không nhìn thấy hay gì? Đã nói người dùng bột cấm vào mà ngươi còn dám bước vào đây?!”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thanh Hòa cụp mắt, đáp: “Ta... không có. Ta không biết đó là... Ta thật sự không có!”
Thậm chí nó không dám phủ nhận quá lớn tiếng. Mẹ còn ở phía sau, nó cũng không dám nhìn. Xảy ra cơ sự này, mẹ chỉ càng đau lòng hơn nó, mẹ không thể...
“Đưa về đi!” Đệ tử mất kiên nhẫn, “Đưa con gái ngươi về đi!”
Thanh Hòa quay người, nhẹ nhàng nắm tay mẹ, nhưng tay mẹ đã cứng đờ, run rẩy liên tục. Rốt cuộc mẹ Thanh Hòa thốt lên với giọng khàn khàn: “Đại nhân, là lỗi của ta. Con bé vô tội, có thể, có thể châm chước một chút được không?”
“Ai là đại nhân ở đây?” Lâm Tịch vặt lại, “Nơi này là Diệu Thủ Môn, không có đại nhân nào hết.”
“Ta thật sự không biết đó là... Bột Thành Tiên. Các vị hãy tin ta đi, ta thật sự không biết!!” Mẹ Thanh Hòa bối rối đến mức không nói được thành một câu đầy đủ, “Có người nói với ta nó tốt cho trẻ con. Ta tin, là ta ngu, là ta quá ngớ ngẩn!! Ta đáng chết!! Không liên quan gì đến con bé, các vị cứ để nó vào được không?! Van xin các vị, nó thông minh lắm, có thiên phú rất cao, người trong thôn toàn nói nó sinh ra là để làm Y tu. Các vị không thể... không thể vì lỗi của ta để rồi hủy hoại tương lai của nó!!”
Từng tiếng nức nở.
Tiết Linh Tú nhìn Thanh Hòa, khuôn mặt Thanh Hòa chỉ có đôi mắt là đỏ, còn lại toàn một màu trắng bệch.
Không ai lên tiếng.
“Tại sao không ai nói gì hết?!” Mẹ Thanh Hòa cũng muốn cắt ngón tay mình, “Ta không nói dối, ta nói toàn là sự thật. Các ngươi xem, không có phản ứng, ta chưa từng dùng thứ này!! Nếu ta muốn cho con bé dùng, sao ta có thể không tự mình thử trước chứ?!”
Lâm Tịch: “... Trước đây có một người đàn ông bản thấy thân không cần bèn cho ba đứa con dùng để ứng phó với đợt đánh giá nhập môn. Bây giờ hai trong ba đứa đó đã chết.”
Mẹ Thanh Hòa nghe ra ý từ chối của nàng ta, nuốt nước miếng, cuối cùng không đứng vững, ngồi bệt luôn xuống đất.
Thanh Hòa nén đau: “Mẹ, chúng ta đi thôi...”
“Đi?” Mẹ Thanh Hòa ngơ ngác hỏi, “Bây giờ không đến Diệu Thủ Môn, con còn đi đâu...”
Nỗi áy náy và hối hận to lớn chực sóng thần ập đến cuồn cuộn, khiến nàng ta không thở nổi, ngực như bị tảng đá lớn đè lấy, đau đớn dữ dội, Bệnh tim tái phát, nàng ta phun ra một ngụm máu đen với một cái “phụt”, nhuộm đỏ cổ áo.
“Mẹ?!” Thanh Hòa hãi hùng, “Mẹ, đừng làm con sợ!!! Y tu, công tử, đại nhân!! Xin hãy cứu bà ấy!!”
“Thanh Hòa... Thanh Hòa.” Nhòa lệ, nàng ta nói, “Xin lỗi con... Mẹ đúng là lần nào cũng kéo chân con. Lần nào... lần nào cũng vậy!”
Tình hình không ổn, Tiết Linh Tú nhíu mày, lách người lên phía trước, hai tay nhanh như chớp điểm mấy huyệt đạo quan trọng của nàng ta và dò xét mạch đập.
Vừa bắt mạch, hắn đã biết ngay, dù là Chưởng môn tự mình chữa trị cũng không thể xoay chuyển được tình thế.
Bệnh tim bẩm sinh, cùng nguồn gốc với Lê Kiến Nghiệp. Cả Diệu Thủ Môn chưa từng giải quyết được căn bệnh tim của Chưởng môn, huống hồ người này còn bị nghiêm trọng hơn, hoàn toàn phải dựa vào thuốc men và ý chí để sống. Nay ý chí đã tắt, tinh thần suy sụp, cái chết chỉ chuyện vài ngày nữa.
“Sao rồi ạ?!” Thanh Hòa cầu xin nhìn hắn, “Mẹ ta không sao chứ?? Bà ấy sẽ không sao chứ?!”
Tiết Linh Tú: “...”
Hắn chỉ khẽ lắc đầu. Có lẽ ngay cả chính hắn cũng chớ hề nhận ra biên độ lắc đầu, tuy nhiên Thanh Hòa lại nhìn thấy.
Khoảnh khắc tiếp theo, mặt con bé xám như tro tàn.
“Xin hãy...” Mẹ Thanh Hòa nói, “Đừng quan tâm đến ta, các người hãy để con bé vào được không? Trong nhà chúng ta đã chẳng còn ai nữa...”
Tiết Linh Tú chỉ cảm thấy như có ngàn cân đá đè nặng trên lưng mình.
Tại phía sau, Lê Bá Đồ đã đứng ở đây không biết từ khi nào, nàng ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn hắn.
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tiết Linh Tú hiểu đạo lý này. Bấy giờ, nhiều người ngần ấy, hắn không thể phá lệ. Phá một lệ, mở một khe hở, thì lệnh cấm mà Diệu Thủ Môn được duy trì đến bây giờ sẽ trở thành một trò cười. Nếu mỗi người đều nói dùng bột vì vô tình, vì bị lừa, là bất đắc dĩ, chẳng lẽ Diệu Thủ Môn cũng phải thả từng người vào ư? Chẳng lẽ lại phải xác minh từng người một thật giả ra sao ư? Toàn là những chuyện hoàn toàn không thể làm được! Nếu thả người này không thả người kia, người ngoài sẽ sinh lòng oán trách lần nữa.
Quy tắc chính là quy tắc, vào thời khắc mấu chốt không được mềm lòng, không được có tình cảm.
Yết hầu chuyển động, cuối cùng hắn vẫn nói: “... Người dùng bột sẽ bị cấm vào.”
Hiềm một nỗi những người xung quanh lại không nhịn được, bắt đầu xôn xao:
“Nhất định phải vô tình đến thế à??”
“Thứ các ngươi tu là y, chứ các ngươi có tu tâm đâu.”
“Đứa trẻ này đáng thương thế ấy, bây giờ các ngươi đuổi nó đi, nó biết làm sao?? Thế chẳng hóa ra là nhìn con bé đi chết à??”
Bầu không khí của hai bên lại căng thẳng, một đệ tử nhìn Thanh Hòa vẫn bất động, cuối cùng chất vấn: “Ngươi cố ý đúng không? Có người phái ngươi đến đây đúng không??”
Không thể trách người này nói vậy. Các đệ tử đang rối như tơ vò, lại biết thủ đoạn của Ma Giáo hèn hạ, bây giờ có người liên tưởng đến điều này cũng rất bình thường.
Thanh Hòa lại như bị đâm một nhát dao, con bé lặng lẽ đứng dậy, cõng mẹ lên lưng mà rằng nói: “Xin lỗi. Ta không cố ý. Xin lỗi... ta đi trước.”
Tất cả mọi người nhìn bóng dáng gầy yếu của nó biến mất khỏi tầm mắt.
“...”
“Các ngươi cứ tiếp tục đi.” Tiết Linh Tú khàn giọng, “Ta có việc.”
Hắn biết rõ sự việc đã ngã ngũ nhưng vẫn không dằn lòng nỗi bèn đuổi theo.
Thanh Hòa đi lang thang vô định ở phía trước, lại nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi mình: “Thanh Hòa. Đợi đã!”
Nó xoay lại, trước mắt là một miếng ngọc bội.
“Có lẽ nhóc không biết ta nhưng ta nhớ kỹ nhóc.” Tiết Linh Tú khó khăn cất lời, “Ta đã sớm muốn đưa nó cho nhóc, chỉ là...”
Nó cúi đầu nhìn miếng ngọc bội, trên đó khắc hoa văn hai con cá, trong suốt mát lạnh, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ.
“Tạ ơn ạ.” Nó trả lại miếng ngọc bội, nói, “Thật sự rất cảm ơn ngài. Ta biết ngài bất đắc dĩ lắm, vất vả lắm. Ngài cũng không muốn như vậy. Không sao đâu, ngài đừng áy náy... Có đôi khi con người dễ gặp xui xẻo vậy thôi.”
Tiết Linh Tú còn muốn nói gì đó nhưng cổ họng như bị bông gòn chặn lại: “Nhóc cứ giữ lấy đi. Sau này...”
“Nhưng mà bây giờ đối với ta mà nói, nó đã không còn tác dụng nữa rồi. Xin lỗi vì đã tăng thêm phiền toái cho các ngài.”
Thanh Hòa cắt ngang lời hắn, chỉ cười thảm một tiếng, nhỏ đến mức không thể nghe thấy: “... Giá như lúc đó ngài đưa cho ta thì tốt biết mấy.”
Người chậm rãi rời đi, Tiết Linh Tú nắm chặt miếng ngọc bội, cạnh sắc đâm vào lòng bàn tay, hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.
Xin lỗi... Rốt cuộc là ai xin lỗi ai?
Hình như hắn cũng không phân biệt được nữa.
“...”
Cùng lúc đó, cuối cùng Lê Kiến Nghiệp nhận được tin tức đầu tiên về Ma Giáo.
“Chưởng môn, bọn chúng lấy danh nghĩa ‘các ngươi đã bị bỏ rơi’... đang rầm rộ thu nạp những người dùng bột về phe mình vào lúc này! Bây giờ nhân số đang tăng lên nhanh chóng!!”
...................
Lời tác giả:
Chuẩn bị kết thúc, 2-3 chương nữa sẽ kết thúc phó bản này. Tôi sẽ tranh thủ lúc chưa sốt viết thêm chút, Thanh Hòa sẽ không nhập ma sẽ không chết đâu, đã nói là không ngược con bé rồi, yên tâm nhé.
Suýt chút nữa thì viết không kịp, hú hồn.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.