Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 116: Nghiêu ca ca

Hôm nay đúng là thời điểm đánh giá nhập môn của Đao Tông, nửa năm một lần, cơ man là tu sĩ đang chờ đợi ở cửa, hàng dài xếp đến tận chân trời. Giữa đám đông chen chúc, một chiếc xe ngựa chạy vào từ bên cạnh.



Những người trong hàng xếp hàng đến sốt ruột, thấy chiếc xe ngựa này thong dong đi qua đã không khỏi bàn tán:



“Đây lại là ai nữa? Hôm nay thật náo nhiệt?”



“Nhìn huy hiệu Linh Thảo Tơ Vàng, chẳng lẽ là vị Tiết công tử của Nam Giới kia?”



“Bên trong còn có người nữa kìa. Đó không phải là Cơ đại tiểu thư của Rèn Thể Môn sao? Sao hôm nay đều đến cùng lúc vậy, xe ngựa của Thư Cửu Vĩ đằng trước còn chưa đi xa.”



“... Ta nói chứ, một con yêu còn ngồi xe ngựa làm gì... Yêu cưỡi yêu, ngựa cưỡi ngựa? Ha...”



Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú ngồi chung một chiếc xe ngựa, khoảng cách giữa hai người còn đủ sức nhét thêm bốn Vân Nhàn. Từ đầu đến cuối họ đều im lặng cho đến khi Tiết Linh Tú nói: “Sắp đến chính điện rồi.”



Cơ Dung Tuyết nhìn ra ngoài. Đao Tông vẫn cứ phô trương như thế, đường đón khách và đường cho đệ tử bình thường đi lại đều được phân chia tách bạch. Bên kia là nền đất vôi vữa cứng cáp, bên này lại còn rải thêm một lớp gạch lát được chạm khắc như bạch ngọc, ngoài việc làm cảnh và hại móng ngựa ra thì chẳng có tác dụng chi.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Là một tông phái lớn, ngoài sự phô trương, đương nhiên còn phải giữ thể diện. Vì vậy, dù hai người Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú chẳng liên quan gì đến nhau tự dưng đến bái phỏng, đám người họ Liễu vẫn tiếp đón chu đáo theo đúng lễ nghi dầu không biết hai người này đang toan tính điều gì.



Chẳng qua Tiêu Vu chọn người không được thích hợp lắm. Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú ngồi cùng nhau thật sự rất khó tìm chuyện để nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Bảo là cãi nhau thì chẳng có gì để cãi, nhưng mà bảo nói chuyện hòa nhã lại càng không có gì để nói, đúng là tình bạn bè nhạt như nước ốc. Cơ Dung Tuyết buông rèm xuống, nói: “Bên kia đích là trường luyện võ.”



Đệ tử Đao Tông đều sử dụng đại đao, mỗi nhất cử nhất động đều mang theo ý đao càn quét, cần không gian rộng lớn; chứ không ngươi cắt râu ta, ta chặt chân ngươi, sẽ gây ra cảnh tượng không đẹp mắt gì cho cam. Kiếm Các cũng vậy, tuy nhiên Đao Tông thật sự giàu nứt đố đổ vách, một cái trường luyện võ suýt soát muốn lớn hơn cả một ngọn núi của Kiếm Các. Mỗi đệ tử nội môn đều có một khu vực riêng, xung quanh được bố trí trận Tĩnh Tâm và trận Tụ Linh, từ trong không nhìn thấy ra ngoài, từ ngoài lại nhìn thấy được vào trong, luyện võ ở đây quả là làm ít công to.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Tiết Linh Tú nhìn một đám người đàn ông cởi trần, cảm thấy mùi mồ hôi thối xộc thẳng lên tận óc, hắn cau mày mà rằng: “Rõ ràng trong trường luyện võ cũng có nữ tu sĩ, sao lại không mặc y phục?”



Hắn tuyệt đối không thể lý giải, do đâu có người đủ sức phơi bày thân thể trần trùng trục không có mảnh vải ở bên ngoài. Không thấy xấu hổ? Hay là tự thấy mình đẹp lắm?



Y hệt cái tên Phật tu ưa làm màu kia.



Cơ Dung Tuyết chưa kịp trả lời, dưới gầm xe đã truyền đến giọng nói của Phong Diệp: “Đúng đấy, đúng đấy.”



Cả bọn: “...”



Kiều Linh San và Tức Mặc Xu ở phía sau toa xe. Xe ngựa chỉ lớn ngần này, mặc cho Đao Tông không kiểm tra kỹ lưỡng vẫn không thể để Phong Diệp ở trong xe, có giả nữ cũng khó giải thích, nên gã đành phải núp dưới gầm xe.



Cơ Dung Tuyết lạnh lùng bảo: “Phong Diệp, lần sau ngươi nói chuyện thì đằng hắng một tiếng trước đã. Ngươi đã làm Tức Mặc Xu giật mình ít nhất ba lần rồi.”



Tức Mặc Xu: “Ta nào có bị giật mình? Ngươi nói bậy bạ gì vậy!”



Kiều Linh San: “Vừa rồi ngươi rõ ràng bị giật mình mà...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Dù sao thì bây giờ chính là lúc năm người phải chia tay. Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú đi dò la tin tức từ miệng bên cao tầng, ba người còn lại đi quan sát xem công pháp của đệ tử Đao Tông có gì bất thường hay không, tiện thể để Tức Mặc Xu xem thử trong Đao Tông có dấu vết của ma hay chăng.



Tiết Linh Tú nhìn quanh quất, thấy bốn bề chỗ này vắng lặng bèn rỉ tai kêu: “Phù Truyền Âm và phù Che Giấu Hơi Thở, mang theo rồi chứ?”



“Mang theo rồi.” Kiều Linh San dắt tay Tức Mặc Xu, mũi chân chạm nhẹ xuống đất, cấp tốc lẩn vào phía sau tòa nhà bên cạnh, giọng nói nàng ấy truyền qua phù Truyền Âm, “Nghe thấy không? Này, nghe thấy không?”



Cơ Dung Tuyết: “Nghe thấy.”



Hốt nhiên ba người Kiều Linh San biến mất không thấy tăm hơi, chắc đi về phía trường luyện võ.



Hôm nay là ngày đánh giá nhập môn, nhiều người nhiều miệng, mấy quản sự của Đao Tông đang bận tối mắt tối mũi; khách quý lại liên tiếp đến cửa, các vị trưởng lão lại bắt đầu suy đoán “tại sao đến”, “đến làm gì”, “có ẩn ý gì” này nọ, hiển nhiên họ đâu rảnh chú tâm đám đệ tử ngoại môn này sống chết ra sao.



Thiên thời địa lợi nhân hòa, Tiêu Vu chọn ngày tốt thật đấy.



Bên kia lại truyền đến tiếng gào động trời của một tu sĩ: “Không công bằng!! Không công bằng!! Ta đã đổ mồ hôi sôi nước mắt làm cho tiệm mì đao cắt!! Bây giờ ông chỉ dùng một câu ‘không rõ’ là đuổi ta đi?!”



“Này, nói vậy là không đúng.” Liễu Lưu hiền hòa trả lời, “Lúc trước tiệm mì đao cắt đã ghi rõ ràng giấy trắng mực đen rằng làm đủ ba tháng sẽ có cơ hội phỏng vấn. Ba tháng, chín mươi ba ngày, ngươi mới làm được chín mươi hai ngày đã nghỉ việc, chưa đạt tiêu chuẩn, tự nhiên không được tính gì hết!”



Tiết Linh Tú: “...”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Bình thường đầu óc không được minh mẫn, lúc này lại quá mức rành rọt.



Sắp đến đại sảnh tiếp khách, Tiết Linh Tú cầm lấy phù Truyền Âm, hỏi: “Vân Nhàn, bên ngươi sao rồi?”



Bên Vân Nhàn truyền đến tiếng sột soạt, hình như đang thay y phục, một lúc sau, giọng nói của Túc Trì vang lên: “Không sao.”



Quả thật không sao.



Vân Nhàn giơ tay chặt hai lần đánh ngất hai tên đệ tử xui xẻo, ném vào bụi cỏ, lột y phục, đúng là không kén cá chọn canh, cởi ra đã tính mặc vào người luôn.



Đồ của Đao Tông không phân biệt nữ tu sĩ hay nam tu sĩ, cách mặc mỗi người đều có tí khác biệt nhỏ. Túc Trì cúi đầu nhìn hai người kia, lấy bộ y phục trên tay Vân Nhàn, dùng phù Sạch Sẽ xong mới đưa lại cho nàng.



“Đại sư huynh, huynh tốt bụng quá đấy.” Vân Nhàn nói, “Còn giặt y phục giúp bọn họ? Hai tên này tè bậy khắp nơi, chắc chắn mất vệ sinh, không ưa sạch sẽ.”



Thái Bình thốt lên: “Ngươi nói người khác không ưa sạch sẽ?”



Vân Nhàn: “Ít nhất ta không xì xì bậy!”



“Đừng ồn nữa.” Túc Trì miệng nói đừng ồn nhưng mắt lại nhìn Thái Bình, Thái Bình so cổ, nhắm mắt chẳng nói chẳng rằng. Chàng mặc bộ y phục còn lại vào, y phục chật chội, hơi khó cử động, đồng thời đối chiếu với hai người đang hôn mê nhằm thay đổi lớp dịch dung, “Đi theo ta.”



Vân Nhàn đáp: “Rõ!”



Số là đối với Túc Trì mà nói, muốn một mình lẻn vào Đao Tông nào phải chuyện khó, cũng không cần phải thay đổi y phục hay dung mạo. Tuy nhiên chàng thấy bộ dáng hào hứng của Vân Nhàn, bỗng nhiên đoái tưởng lại lần trước lẻn vào phòng Liễu Lưu, Vân Nhàn đã chê chàng “không hiểu bầu không khí”, thành thử chàng dứt khoát thuận theo nàng.



Sư muội muốn làm gì thì cứ làm đi, mình lo liệu được.



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vừa đúng lúc đến giờ đổi ca, hai người được sắp xếp lại đến muộn đâm khiến người ca trước đôi chút sốt ruột nhìn về phía xa, cuối cùng hắn đã thấy hai bóng người quen thuộc dần dần đến gần.



“Vừa nãy hai người đi đâu vậy?!” Người kia đưa linh khóa sang, phàn nàn, “Ta nín muốn chết!”



Người thấp hơn vươn tay đón lấy, tên này vừa đưa sang chợt nhận ra điều gì đó khác thường, đã cấp tốc rụt tay về và ngờ vực chất vấn: “Chuyện gì vậy? Sao hôm nay trông ngươi hơi khang khác?”



Vân Nhàn chối bay chối biến: “Đâu có? Đâu có gì khác?”



Người kia kinh hãi nói: “Mặt ngươi đang phát sáng kìa!”



“Ủa, vậy hả?”... Hóa ra đại sư huynh lại lừa người, Vân Nhàn nghiến răng bày tỏ, “Chắc do dạo này ăn ngon ngủ kỹ, gặp chuyện vui vẻ tinh thần sảng khoái, nên da dẻ sáng sủa hơn thôi.”



Người kia cười khẩy một tiếng, nói: “Nói bậy nói bạ! Ngươi cho rằng ta sẽ tin chắc?!”



Vân Nhàn biến sắc, vừa dợm sờ lên Thái Bình, nàng đã nghe thấy người này dùng giọng điệu ranh mãnh kiểu “bị ta bắt được rồi nhé thằng cu”, thì thầm nói: “Có phải ngươi dùng dầu Tiên Tử đang thịnh hành gần đây không? Ấy, có gì mà không dám nói, ai cũng có lòng yêu cái đẹp mà! Có điều ngươi mua ở đâu vậy? Cho ta xin đi.”



Vân Nhàn: “... Để sau đi, để sau đi.”



Túc Trì lại đi lấy linh khóa, mới một thoáng người kia thu lại lần nữa, thốt lên với vẻ cảnh giác: “Còn ngươi thì sao? Sao trông cao hơn thế?”



Túc Trì im lặng không nói, Vân Nhàn chữa cháy: “Hắn mang giày đế độn tăng chiều cao, giày độn đấy!”



“Giày độn cứt!” Người kia cả giận, “Cao thêm nhiều thế này, đây mà là giày độn? Đây là cà kheo rồi! Các ngươi tưởng ta ngu hay gì?!”



Trong bầu không khí đờ đẫn, Túc Trì mở miệng nói: “Ngày mai nói bí quyết cho ngươi.”



Người kia vui vẻ ra mặt, ném linh khóa sang, vỗ vai hai người, nghênh ngang rời đi: “Huynh đệ tốt! Nhớ kỹ đấy!”



Hai người: “...”



Rốt cuộc làm sao Đao Tông trở thành đệ nhất Bắc Giới được vậy, với cái trí thông minh này, bên trong đã bị người ta thâm nhập thành cái sàng rồi cũng nên.



Chẳng lẽ thật sự như Vân Nhàn nói trước đây, Đao Tông toàn kết hôn cận huyết, thân càng thêm thân, gien di truyền đầu óc không tốt cứ thế truyền đời, bây giờ mới thành ra nông nỗi này...



Dù sao thì hai người vẫn thành công lấy được linh khóa, mở cánh cửa thứ nhất.



Bên trong cửa, một cơ quan tinh xảo đang chậm rãi vận hành. Cơ quan hiện lên một màu quặng sắt xám xanh, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cứng rắn đến lạ, dù cho vài tu sĩ cấp cao cùng nhau ra tay vẫn không dễ dàng phá vỡ. Bên cạnh vẫn có hai người canh giữ, thấy hai người đi vào, họ giương mắt lên và hỏi: “Đồ mới lại đến rồi?”



Vân Nhàn đáp: “Phải.”



“Vậy thì mau vào đi.” Hai người này không cảnh giác lắm, chung quy đã có cơ quan trấn giữ, “Gom lại rồi cùng vận chuyển vào tông môn, trưởng lão bên trong đang đợi đến sốt ruột.”



Cơ quan cần mật mã để mở, vài bánh răng lần lượt chuyển động, hết thảy có tám chữ số. Theo tính cách cẩn thận của Đao Tông, chắc chắn mật mã này sẽ được thay đổi thường xuyên. Vân Nhàn nào biết mật mã là gì, cứ trừng mắt nhìn, tuy nhiên vẫn dấn bước phía trước không đổi sắc mặt.



Sợ gì chứ, cùng lắm thì đánh ngất hai người này.



Giải quyết người phát hiện vấn đề thì sẽ không có vấn đề nữa!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai người canh giữ thấy nàng đứng im hồi lâu không động đậy bèn nhíu mày nói: “Ngươi đang làm gì vậy?”



Vân Nhàn chưa kịp trả lời đã thấy ngay Túc Trì vươn tay, đầu ngón tay chạm vào một góc của cơ quan. Một luồng dao động kỳ dị không giống kiếm khí xuyên thấu toàn bộ cơ quan, len thẳng vào bên trong, trong nháy mắt cơ quan mở ra, bên trong sáng trưng một vùng.



“Mở rồi thì mau vào đi!” Hai người kia chớ hề nghi ngờ, lẩm bẩm nói, “Gần đây bên ngoài chả được bình yên, đúng là thời buổi nhiễu nhương...”



Vân Nhàn đi theo sau Túc Trì nửa bước, tiến thẳng vào con đường nhỏ làm bằng sắt luyện phía trước.



Hình như chẳng còn ai, Vân Nhàn truyền âm: “Đại sư huynh, sao huynh biết mật mã vậy?”



Túc Trì trả lời: “Ta không biết.”



“Không biết?” Vân Nhàn hơi nhướng mày, “Vậy huynh mở kiểu gì?”



Túc Trì vẫn nói câu kia: “Muốn mở thì mở được.”



Vân Nhàn: “...” Hãy còn nhớ lần trước hỏi huynh ấy làm sao mà lên được tầng Phân Thần, vẫn là câu trả lời này.



A a a a a! Đừng ép mình nổi giận!



Túc Trì: “Sao vậy?”



Vân Nhàn lạnh nhạt: “Ta ghét huynh.”



“Đừng ghét ta.” Khóe môi Túc Trì hơi nhếch lên, chàng nói, “Là thật.”



Nếu chàng biết thì sao lại không nói cho Vân Nhàn chứ?



“Này.” Giọng nói của Tiết Linh Tú vang lên từ phù Truyền Âm, nói đầy châm chọc, “Làm ơn đi, hai người nói chuyện đừng có nói ngay lỗ tai người khác, cứ truyền âm riêng đi, được không?”



Cái gì mà “ghét” với “không ghét”, nghe mà chờn chợn hết người, chỉ muốn đâm một châm vào.



Lúc này Vân Nhàn mới nhận ra vừa nãy nàng cứ nói chuyện trong kênh chung của cả nhóm, không ngờ ngoài Tiết Linh Tú ở bên ngoài, cả bọn người đều im lặng nghe, nàng nhất thời: “...”



Túc Trì: “Nếu ngươi không thiết nghe sẽ có rất nhiều cách. Ta có thể dạy ngươi.”



Tiết Linh Tú: “Ngươi là ai hả!!”



Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không nghĩ ra đại sư huynh là thứ gì. Tu kiếm, không phải người, không phải yêu, không phải ma, vậy rốt cuộc là cái gì?? Có lẽ là một loại yêu ma nào đấy trong đám yêu không chừng. Chung quy lục địa bốn giới rộng lớn thế này, có là thứ gì cũng không lạ.



Trước đây Vân Lang có đề cập: khi ấy ông một lòng tìm thuốc đi ngang qua một ngôi làng nhỏ, không có ý định thu nhận đồ đệ, thì thấy một đứa trẻ ăn xin không cha không mẹ, chỉ nhờ cơm trăm nhà đã lớn lên khỏe mạnh cao ráo. Trong lòng ông dấy lên nỗi nghi hoặc.



... Đương nhiên, về sau ông phát hiện phần lớn do từ nhỏ Túc Trì đã có khuôn mặt đẹp trai, ai mà không thích cái đẹp, thành ra việc được cho miếng cơm ăn không khó. Song, từ khi ấy Túc Trì đã bắt đầu bộc lộ thiên phú kiếm đạo phi thường, giúp bà Vương Nhị - người cho chàng cơm ăn – chẻ củi đã cực nhanh cực tốt. Vân Lang dứt khoát thu chàng làm đồ đệ, mang về Kiếm Các.



Suy cho cùng xem chừng đứa trẻ này chỉ có thiên phú về kiếm đạo, những thứ khác như nhân tình thế thái đều không tỏ tường; giả như bị người mang lòng riêng dụ dỗ, chàng rất dễ đi vào con đường tà đạo.



“Thôi, thôi.” Vân Nhàn sắp đi đến chỗ rẽ đã bày tỏ, “Tóm lại về sau sẽ biết.”



Chẳng rõ hội Đấu võ Thiên Nguyên có hạn chế ngưỡng tham gia hay không, tuy nhiên ít nhất đến bây giờ vẫn chưa có phong thanh chi. Nếu tham gia, đoan chắc Túc Trì với tư cách là đại sư huynh Kiếm Các sẽ tham gia, đến lúc đó nói không chừng lại đi cùng đường.



Hai người đi qua con đường nhỏ bằng sắt luyện, rốt cuộc nhìn thấy cánh cửa cuối cùng, trên cửa treo một chiếc chìa khóa bằng huyền thiết, màu sắc trầm lắng, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.



Phía sau cánh cửa có trận pháp, giọng nói của ai đó vang lên từ phía sau, kẻ đến không có ý tốt: “‘Đồ mới’ các ngươi mang đến đâu?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đầu ngón tay của Túc Trì đã chạm vào huyền thiết, Vân Nhàn thấy vẻ mặt chàng bình thản, chắc không khó khăn gì, thành thử nàng nói ngay: “Ngươi mở cửa trước đi, ta cho ngươi xem của quý thật lớn.”



Người kia: “?”



Hắn còn chưa kịp nói câu “Bị điên à!”, cửa đã ầm ầm mở ra, kiếm khí lan tràn bốn bề, trong nháy mắt trước mắt tối sầm và rồi hắn ngã mềm oặt xuống đất.



Vân Nhàn nhanh tay nhanh mắt đóng cửa lại, di chuyển người canh cửa ra chỗ khác, giương mắt nhìn cảnh tượng trước mắt cùng với Túc Trì.



Bên trong căn phòng rộng rãi là minh châu nạm trên tường sáng như ban ngày, là những chiếc lồng thủy tinh sáng bóng, hào quang bảy màu lấp lánh. Mỗi lồng thủy tinh đều chứa một linh bảo hoặc thuốc dược, được bố trí trận Tụ Linh nhỏ, pháp khí bên trên liên miên thu phóng tia sáng, đang được nuôi dưỡng không ngừng.



Mà ở ngay trung tâm lại còn được chơi bạo tay khi bày ra cả một hồ nước xanh biếc, trong hồ đặt một bệ đá, trên đấy có một thanh linh kiếm đặt ngang, trên thân kiếm chực có dòng nước chảy, lặng lẽ phối hợp lẫn nhau cùng với làn sóng xanh biếc bên dưới.



Linh bảo cần hấp thu linh khí của trời đất, nào phải đặt bừa đâu cũng được, nhất là thảo dược càng có yêu cầu khắt khe về điều kiện bảo quản. Đao Tông nhân cơ hội tiếp quản phòng đấu giá Càn Khôn Thành, một lần mang về nhiều linh bảo, bây giờ còn canh giữ nghiêm ngặt thế này, có lẽ là đồ vật sẽ được dùng trong hội đấu võ.



Đương nhiên, cam đoan nội bộ Đao Tông còn cất giữ những pháp bảo trân quý hơn những món này, mỗi tội chạm đến không gian bảo tàng nội bộ sẽ mang đến rủi ro cực lớn, đồng thời không phù hợp với mục đích Vân Nhàn đến đây.



Tuy nhiên, nhìn kỹ một chút, trong phòng không chỉ có pháp khí linh thực, thay vào đó còn có cả một số điển tịch công pháp. Đa phần điển tịch này hầu như không liên quan đến đao, đến phật, đến ma, mà hơn non nửa là kiếm pháp. Mặc cho đao và kiếm có điểm tương đồng, nhưng tự dưng không có việc gì Đao Tông đã thu thập nhiều điển tịch kiếm pháp ngần này, nhìn qua đã biết không có ý tốt.



Vân Nhàn nhìn thanh kiếm Bích Thủy kia, nói: “Xem ra, đây đích là linh kiếm mà Đao Tông muốn tặng cho Trọng Trường Nghiêu.”



Cùng là thuộc tính thủy, thanh kiếm này được chọn rất khéo. Trọng Trường Nghiêu nhận thì tốt nhất, không nhận cũng phải cắn răng để nhận – Giờ đây không có vũ khí thuận tay là điểm yếu của hắn, dầu biết Đao Tông có khả năng giở trò trên linh kiếm, hắn cũng đành phải vờ không biết nếu còn muốn tiếp tục hợp tác với Đao Tông.



Túc Trì vươn tay, thanh kiếm Bích Thủy bay ngược lại không chút phản kháng, được chàng nắm trong lòng bàn tay. Chàng cúi đầu hỏi Vân Nhàn: “Phá huy nó hay sao?”



“...” Vân Nhàn suy nghĩ cẩn thận, vẫn nói: “Chậm đã.”



Nàng cầm phù Truyền Âm lên, hỏi: “Thánh nữ đại nhân, Linh San, Cầm Phường kia, bây giờ bên mọi người thế nào rồi?”



Bất ngờ thay, đầu dây bên kia lại truyền đến tiếng thở hổn hển, dường như một đám người đang chạy trốn. Kiều Linh San thở không ra hơi: “Chúng ta... đang bị... một đám đệ tử Đao Tông đuổi...”



“Cái gì?” Vân Nhàn tức tốc hỏi, “Chuyện gì xảy ra?!”



Giọng Kiều Linh San đứt quãng: “Phong Diệp... lúc lẻn vào phòng... gã vô tình thấy một tên đao tu đang thay cái khố... Bây giờ... toàn bộ đệ tử nội môn đang truy lùng tên dâm tặc gan lớn này...”



“Ta cũng đâu ngờ!!” Phong Diệp ở đầu dây bên kia vừa chạy thục mạng vừa khóc ròng, “Đều là nam, thấy nhau thay khố thì có gì?! Ta còn chưa bắt hắn bồi thường cho đôi mắt của ta nữa đây này! A a a a a Thánh nữ đại nhân mau cứu ta!”



Tức Mặc Xu nổi nóng: “Đừng có lại gần ta thế! Cút xa ra!”



Nghe giọng nói, Phong Diệp vẫn bị nàng ấy tóm được. Chẳng qua với tính cách của Tức Mặc Xu, nhiều nhất nàng ấy có thể làm là kéo lê gã trên mặt đất và chạy.



“Tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát!! Mau đuổi theo!!” Phía sau, giọng nói ồm ồm của tên hán tử vang lên như chuông lớn, “Nếu để hắn chạy, chuyện ta lén mặc quần lót màu hồng phấn sẽ bị mọi người biết hết!!”



Vân Nhàn: “...”



Túc Trì: “...”



Đám Đao Tông các ngươi thật là...



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Các ngươi cứ chạy trước, tìm chỗ trốn cho kỹ, đừng đối đầu trực diện.” Vân Nhàn lập tức quyết đoán, lại hỏi, “Đại tiểu thư, Tiết huynh, bên hai người sao rồi?”



Đầu dây bên kia, Tiết Linh Tú không lên tiếng, thay vào đó có giọng nam tử trong đại sảnh mơ hồ truyền đến.



Dịu dàng nho nhã, khiêm nhường như quân tử, tựa nước suối trong róc rách, khiến người ta không tự chủ nảy sinh cảm tình tốt.



Hóa ra là Trọng Trường Nghiêu!



Không ngờ Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú đã tình cờ gặp mặt Trọng Trường Nghiêu!



“...”



Bên này, Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú ngồi trên ghế, thần sắc của hai người chưa bao giờ giống nhau đến thế.



Đó là phức tạp, vô cùng phức tạp, phức tạp tới nỗi không biết diễn tả ra sao cho đúng.



Liễu Xương đang ngồi ở vị trí chủ tọa bên trên, biểu cảm cũng phức tạp không kém. Nói đúng hơn là trong cả đại sảnh này, ngoại trừ Trọng Trường Nghiêu và Thư Cửu Vĩ, không một ai không mang biểu cảm phức tạp.



“Cửu Vĩ, muội đang làm gì vậy?” Trọng Trường Nghiêu cười xòa với mọi người, đoạn nhanh chóng nghiêm mặt giãi bày, “Muội nói muốn đến tham quan ta mới dẫn muội đến đây. Bây giờ thế này thành ra thể thống gì!”



Hôm nay Thư Cửu Vĩ vẫn thế, uốn éo liên tục. Có lẽ nàng ta đã quen thành thử mỗi một lúc vẫn phải bày ra tư thế khiến người khác thích mình nhất. Mà “người khác” ở đây không bao gồm đồng giới, hoặc có lẽ dù đồng giới có tỏ vẻ không thích nàng ta, cha chỉ nói với nàng ta là vì ghen tị.



Mặc dù Thư Cửu Vĩ vẫn sa sút tinh thần trước tình cảnh không được ưa thích đến từ đồng giới, nhưng cha đã nói vậy, nàng ta cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.



“Nghiêu ca ca, muội làm sao cơ?” Với tư thế mềm nhũn có thể gọi là quái đản ngã vào ghế gỗ và vẻ mặt cực kỳ ngây thơ, Thư Cửu Vĩ thốt lên, “Muội nghe lời huynh, đang ngồi ngoan ngoãn mà.”



Trọng Trường Nghiêu: “Muội ngồi đàng hoàng một chút được không?”



Thư Cửu Vĩ - vừa bị chửi một trận vô cớ đã uất ức - ngồi thẳng dậy.



Trọng Trường Nghiêu nhìn nàng ta có ngồi thẳng cũng không che giấu được vẻ yêu kiều bèn không khỏi cau mày.



... Tuy Thư Cửu Vĩ xinh đẹp nhưng làm dáng như vậy thật khó mà tao nhã nổi. Ban đầu, nàng ta và Quận chúa Đường Vô Khả có tính cách bù trừ cho nhau, nhưng bây giờ... thôi bỏ đi.



“Trọng Trường tiểu hữu, không sao, không sao.” Liễu Xương cười gượng gạo, “Đương nhiên Công chúa Hồ tộc đến Đao Tông không cần câu nệ nhiều cỡ ấy, ha ha, ha ha... Lên trà, lên trà cho khách.”



Ông ta đâu ngờ đám quản sự của Đao Tông này bất tài hay gì còn gom hai nhóm người này lại với nhau?! Thế chẳng phải cố tình gây khó giàng trời mây cho người ta ư!



Liễu Xương lại nhìn về phía Cơ Dung Tuyết, cái mặt mo cười lên và thử dò xét: “Đại tiểu thư, Tiết công tử, đến vì chuyện Càn Khôn Thành? Dễ bàn dễ bàn thôi, Lưu phú thương thế nào rồi? Gần đây thân thể ông ta đã khỏe lên chưa? Chúng ta có việc sẽ...”



Cơ Dung Tuyết còn chưa mở lời, bên kia liền truyền đến một tiếng kêu to đầy duyên dáng, tiếp đấy là tiếng chén trà rơi xuống đất vỡ vụn, nước trà nóng bắn tung tóe. Chực vô tình bị bỏng tay từ đó Thư Cửu Vĩ mới nới lỏng chén trà theo bản năng, song dưới ánh mắt của mọi người, nàng ta đã làm vô số động tác trong ba giây:



Đầu tiên nắm lấy vành tai lạnh lẽo của mình, xong nhíu mày nhìn đầu ngón tay ửng đỏ đang duỗi ra của mình, hệt như bị kinh hãi bèn che miệng lại tức khắc.



“Nghiêu ca ca!” Nàng ta thật tâm cảm thấy oan khiên khôn cùng, đau lắm, thành thử yếu ớt nhíu mày làm nũng, “Nhìn này! Nước bắn làm ta phỏng rộp cả tay rồi!”



Trọng Trường Nghiêu: “...”



Tiết Linh Tú: “...”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Ngay cả khuôn mặt lạnh của Cơ Dung Tuyết còn không khỏi xuất hiện một vết nứt.



Có thể do công pháp, trước đây khi nhìn Lưu tiểu thư mua con hồ yêu kia, nàng ấy còn cảm thấy đôi chút không đành lòng, nghĩ có khi nào đã vi phạm luật bảo vệ động vật của Yêu tộc hay chăng, như vậy có thật sự tốt không.



Nhưng bây giờ suy nghĩ của nàng ấy đã hoàn toàn thay đổi.



Tại lúc này, người người đều nói tới Lưu tiểu thư để rồi người người đều như Lưu tiểu thư.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu