Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 152: Y tu trẻ

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Hai người trở về khách điếm, vừa khéo gặp Kiều Linh San và Phong Diệp đang chuẩn bị ra ngoài.



Vân Nhàn nhảy xuống, hỏi: “Đi đâu vậy?”



“Đi tìm hiểu động thái gần đây của Đao Tông để còn chuẩn bị cho tốt.” Kiều Linh San đáp, “Còn tỷ? Người thợ rèn kiếm kia thế nào? Có đồng ý giúp không?”



Vân Nhàn thuật lại đại khái sự tình.



Sắp xếp cách kể rất khéo léo, phần đầu miêu tả trận đánh oanh liệt và đầy đẹp trai với Trọng Trường Nghiêu chiếm ba ngàn chữ, còn phần sau chỉ vỏn vẹn có ba trăm.



“Bảy ngày... Nếu 7 ngày có thể lấy được thì tốt nhất.” Kiều Linh San trầm ngâm, “Lưu tiểu thư đã tạm thời đưa Meo Meo và Cửu Vĩ đến biệt viện ở ngoại ô. Nhưng, trốn được mùng một khó trốn được ngày rằm. Giữa tộc trưởng Hồ yêu tộc với nàng ta có liên kết huyết thống, chắc chắn sẽ bị tìm ra.”



Lưu phủ không tài nào trở mặt với Hồ yêu tộc vì Thư Cửu Vĩ, thương nhân cần sự hòa hợp, đây là chuyện bất khả kháng.

TruyenLau.com

“Chuyện này ta đã có đối sách.” Vân Nhàn trấn an, “Đừng nóng vội.”



Kiều Linh San “ừ” một tiếng, rồi lại nói: “Được. Vậy ta và Phong Diệp đi trước. À đúng rồi, ở mạn Bắc thành có một quầy kẹo hồ lô mới mở, Tiết đạo hữu nói ngon đáo để, sẵn tay mua về một đống. Ta sợ đường miếng tan mất nên dùng giấy gói lại để trên bàn trong phòng tỷ rồi đấy. Nhớ lấy nhé.”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tất cả cảm xúc của Vân Nhàn đều tan biến: “Tuyệt vời! Ôi kẹo hồ lô!!”



Niềm vui của nàng quả thực đến thật dễ dàng. Túc Trì nhìn thấy nụ cười của nàng, cảm xúc trong mắt chàng nhạt đi, cũng khẽ cong khóe môi.

TruyenLau.com

Vân Nhàn hết lời khen ngợi: “Tiết đạo hữu thật chu đáo! Quá đảm đang!”



Khóe môi chàng lại trở nên nghiêm nghị ngay sau đó.



“ảm đang cái gì mà đảm đang chứ?! Cẩn thận đừng để Tiết đạo hữu nghe thấy.” Kiều Linh San vẫy tay với nàng, “Coi chừng chút nữa hắn sẽ lấy châm đâm vào đầu tỷ cho xem...”



“...”



Hai người đi được một đoạn, Phong Diệp mới thủ thỉ: “Linh San, đại sư huynh trông không được vui lắm.”



“Ta chỉ dám gọi là Túc sư huynh, sao ngươi suốt ngày cứ gọi người ta là đại sư huynh thế? Ngươi là người của Cầm Phường cơ mà.” Không biết Kiều Linh San đã uốn nắn gã bao nhiêu lần, nàng ấy nghi hoặc hỏi, “Còn nữa, rốt cuộc mỗi lần ngươi nhìn ra ‘biểu cảm’ của Túc sư huynh từ chỗ nào vây...”



Phong Diệp thản nhiên đáp: “Nhìn ra được mà, chỉ cần có một đôi mắt tinh tường thôi.”



“Vậy ngươi thử nói xem, ngươi nhìn ra được cái gì?” Kiều Linh San khó hiểu, “Ta là người của Kiếm Các, ngươi nhìn ra được, sao ta lại không nhìn ra?”



Phong Diệp: “Ta cảm thấy gần đây đại sư huynh gặp tình kiếp rồi...”



Kiều Linh San phá lên cười: “Cái này là chuyện xưa rồi!!”



Phong Diệp ấm ức: “Nhưng ta nói thật mà...”



Vân Nhàn đi một chuyến đến chỗ thợ rèn kiếm, đâu ngờ khi trở về ngoài kẹo hồ lô còn có một niềm vui bất ngờ.



Từ tận Đường Linh Quốc ở Đông Giới, một bức thư và một chiếc nhẫn trữ đồ được gửi đến cho nàng. Cuối cùng mỏ linh quặng khi xưa đã bắt đầu sản xuất linh thạch. Có điều nó mới đi vào hoạt động, sản lượng chưa đủ, đợt đầu chỉ gửi được 5 ngàn, cả Đường Linh Quốc đều hân hoan như điên. Vả lại còn có một nguyên nhân nữa...



Đứa bé được sinh ra bởi người phụ nữ được cứu năm xưa đã được đo ra có ba linh căn trong lần kiểm tra căn cốt đầu tiên.



Đường Vô Khả viết cho nàng một bức thư rất dài, vô cùng chi tiết. Chừng như nàng ta làm quốc chủ rất tốt, ít nhất giọng điệu trong thư toát lên vẻ tự tin hơn rất nhiều; ngoài linh thạch nàng ta còn gửi kèm một phần đặc sản do Nhã Hà tự tay làm, mong Vân Nhàn đừng chê.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn ngồi xuống, đọc đi đọc lại bức thư này ba lần rồi mới chịu đặt xuống, và cất đi.



“Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.” Nàng xúc động nói, “Ta biết ngay trời không tuyệt đường người.”



Thứ béo bở cuối cùng đã bị Sư Di cạo sạch, nay có linh thạch Đường Vô Khả gửi đến, nàng không cần phải đi mượn tiền Lưu tiểu thư nữa.



Vân Nhàn lên lầu Huyền Bảo Các nhìn một chút, không thấy Tiêu Vu, đoan chắc tượng đất tí hon Nam Vinh Hồng được bà mang theo bên mình. Ngược lại nàng gặp được Giang Phụng Thiên đang uống rượu.



Giữa mùa đông, ông ta dựa lan can một thân một mình. Có lẽ vì không có ai lên đây nên ông ta uống đến say sưa, không mặc áo, để lộ ra lồng ngực săn chắc, đầy sẹo, còn có vài vết kiếm mới nom quen thuộc, chắc chắn lại do Tiêu Vu gây ra, không biết hai người lại đánh nhau bao nhiêu trận. Thấy Vân Nhàn lên, Giang Phụng Thiên sững sờ, tức tốc giơ hai tay che ngực, động tác có chỗ đáng yêu: “Bé Vân à... Ấy...”



Túc Trì lạnh lùng ném sang cho ông ta một bộ y phục.



“Không sao, Giang thúc.” Biết che ngực, coi như ông còn chút phẩm hạnh người đàn ông, Vân Nhàn hỏi, “Thúc có biết mẹ con và dì Nam đi đâu không?”



Giang Phụng Thiên trả lời: “Ồ, đi chặn ép xe ngựa của trưởng lão Tinh Diễn Tông đi ngang. Tiểu Hồng ở trong tượng đất cả ngày thấy khó chịu, Tiêu Nguyên làm trước một con rối để nàng ấy chơi.”



“...” Thành kính phân ưu cho vị trưởng lão không rõ danh tính, Vân Nhàn lại hỏi, “Tiết công tử đâu? Thúc có thấy không?”



Giang Phụng Thiên đáp: “Nhận được một bức thư đã đi đến tòa đấu giá Càn Khôn rồi. Hình như nó nói là mua sắm một ít đồ, sau này sẽ có ích.”



Tiết huynh lại ngại tiền làm phỏng tay, Vân Nhàn tiếp tục hỏi: “Kỳ hòa thượng đâu? Giang thúc có thấy không?”



“Thấy chứ.” Giang Phụng Thiên từ từ mặc đồ vào, lại uống một hớp rượu, cuối cùng nuốt xuống được chút xấu hổ và đáp, “Bị hòa thượng già gọi đi, nói là có chút việc.”



Vân Nhàn: “Ừm, dạ vâng. Cảm ơn Giang thúc. Vậy, Giang Lan Thôi ở đâu? Con muốn hỏi hắn một việc.”



Người sai hắn ám sát trưởng lão Yêu tộc khi ấy là ai, dù hắn không chịu nói, Vân Nhàn cũng đã đoán được vài phần.



Giang Phụng Thiên: “Hả? Giang Lan Thôi? Sao ta biết nó ở đâu. Chắc là ở đâu đó chơi bùn đất, không biết nữa.”



Vân Nhàn: “...”



Đúng là cha hiền con thảo.



Nàng cảm ơn Giang Phụng Thiên, tiếp đó luyện kiếm hết một canh giờ cùng với Túc Trì mà mọi người vẫn chưa quay về.



“Chuyện Linh Nhục Nhân Sâm ấy, ta đã chuẩn bị hai phương án.” Vân Nhàn thở hổn hển, thu Khi Sương vào vỏ, nói với Túc Trì về dự định sau này của mình, “Vừa hay giải quyết cùng lúc với việc đấu võ chọn rể.”



Túc Trì cụp mắt, mồ hôi theo cằm chảy xuống, chàng nói: “Muội nói đi.”



Vân Nhàn: “Là như thế này...”



Nàng nói xong, lại trầm ngâm nhìn Túc Trì: “Điểm chung duy nhất của hai việc này đó là rất có thể sẽ bị đuổi đánh. Vả chăng, nếu làm như vậy, chắc chắn không thể đi cùng mọi người. Đại sư huynh, huynh thấy sao?”



Túc Trì: “Ta đi cùng muội.”



“Được.” Vân Nhàn dứt khoát, “Cứ quyết định vậy đi.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hiện tại chuyện về Xi Vưu vẫn chưa có manh mối mới, trong lòng Vân Nhàn vẫn luôn có chỗ bất an mơ hồ.



Khi đó, lúc phân thân của Xi Vưu tan thành tro bụi tại buổi lễ lên ngôi chưởng môn Rèn Thể Môn, y đã để lại một câu – “Có vài việc dù dự liệu được cũng không tài nào ngăn cản”.



Liệu đấy có đơn thuần chỉ là vì mất mặt cho nên y mới cố nói ra những lời cay nghiệt như vậy, hay là thật sự có ý gì khác đây? Bước tiếp theo y sẽ làm gì, là thôn tính Trọng Trường Nghiêu, hay là... Rốt cuộc Tức Mặc Xu đã đi đâu? Còn có thể trở về không?



Ma thạch chưa hỏng, thần hồn chưa mất. Tức Mặc Xu chưa chết, song nếu nàng ấy không chủ động xuất hiện, Vân Nhàn không cách gì biết được tung tích của nàng ấy.



Tuy nhiên Vân Nhàn luôn có một dự cảm rằng nàng ấy cũng đang nỗ lực đến gần mình. Có lẽ không phải hôm nay thì là ngày mai. Cứ đợi thôi, đợi là được.



Thôi. Tới đâu hay tới đó.



-



Lúc hoàng hôn, Tiết Linh Tú trở về từ tòa đấu giá, khẽ cau mày, sắc mặt không tốt lắm.



“Rèn Thể Môn lại hỗn loạn một lần và đã bị Cơ Dung Tuyết trấn áp.” Hắn vội vàng nói với Vân Nhàn, “Hiện giờ coi như ổn định.”



“Lại?!” Vừa mới bắt đầu sẽ thật sự gặp khá nhiều trần ai trắc trở, Vân Nhàn tặc lưỡi, “Chắc đại tiểu thư vẫn còn trấn áp được... Nàng ấy có gửi thư cho chúng ta không?”



“Không đâu.” Tiết Linh Tú, “Ta biết tính nàng ấy, coi như lâm vào cảnh nguy cấp cũng phải chờ đến chết mới chịu nói, ngươi còn mong nàng ấy chủ động cầu cứu à? Ta đã bảo Thiết Đản có sự gì cũng cứ cố gắng gửi thư báo cho ta.”



Vân Nhàn tán thưởng: “Thảo nào gần đây ngày nào ngươi cũng nhận được thư. Đản huynh có trách nhiệm thật.”



“Quá trách nhiệm.” Tiết Linh Tú nói một cách vô tình, “Ta bảo hắn có việc quan trọng thì báo cáo, chứ có bảo hắn viết nhật ký lên đó đau. Bây giờ đến cả việc Cơ Dung Tuyết ăn ba con gà một ngày ta cũng biết nữa là.”



Vân Nhàn: “...”



Đại tiểu thư ăn uống tốt ghê! Ăn ngon ngon vào! Ăn nhiều mới có sức!



Khi ấy Cơ Dung Tuyết rời đi đã nhổ cho Vân Nhàn một cục lông mềm mại to đùng; nhưng sau đó Vân Nhàn phát hiện có lẽ nàng ấy cảm thấy không thể nặng bên này nhẹ bên kia, thành thử rất có thể đã nhổ cho những người khác những cục nhỏ hơn. Song, nàng ấy lần lượt nhổ cho tới phiên Tiết Linh Tú thì rõ ràng đã sắp hết lông tơ, đâm ra khi Tiết Linh Tú tỉnh lại, trên tay chỉ lơ thơ ba sợi lông màu nâu. Hắn còn tưởng là tóc của ai rụng bèn giật nảy mình, tưởng mình mất trong sạch một cách khó hiểu.



Quản sự Huyền Bảo Các lại thò đầu ra, kêu: “Tiết công tử! Có thư cho ngài!”



Tiết Linh Tú nhận thư, lại tức tốc đi ra.



Vân Nhàn nhìn xung quanh trống trải, lại nhớ tới lời dì nhỏ nói tối qua, không khỏi thở dài một hơi.



Hầy dà.



Các đồng đội đều được bảo vệ tốt, ai cũng thuần khiết lượng thiện, không ôm lòng riêng, ngây thơ đáng yêu, không có tâm cơ. Giang hồ hiểm ác, khắp nơi đều là cạm bẫy, sau này nếu cần giúp đỡ mà bạn bè đều không ở bên cạnh thì phải làm sao?



Hầy! Sầu ghê!



“...”



Bức thư Tiết Linh Tú nhận lần này nào phải do Rèn Thể Môn gửi đến.



Là một bức thư nền đen, không biết trên đó viết nội dung gì, chữ viết tối nghĩa khó hiểu, lật đi lật lại chỉ có vỏn vẹn một câu.



Lê Phái sẽ chết không toàn thây trong vòng một năm.



Đây đã là bức thư thứ 13 theo kiểu này mà hắn nhận được, Tiết Linh Tú hỏi được địa chỉ gửi thư, đang đi về phía đó.



Bước chân chớ hề hoảng loạn vàng, mặt giày bằng lụa quý giá không dính bụi đất, giẫm lên đá vụn và bùn đất, phát ra tiếng sột soạt.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tam tỷ của hắn từng nói nếu có chuyện ắt chỉ tin thư nhà. Thư nhà bảo hắn quay về tông môn, hắn sẽ quay về... Giả như đến mức thư nhà cũng không thể gửi đi được nữa, hắn quay về cũng vô dụng, cần cấp tốc rời đi, chạy càng xa càng tốt.



Tuy biết người gửi thư này không có ý tốt, mỗi tội đâu phải Tiết Linh Tú hết cách. Là người tự nhận lòng dạ không rộng lượng và nay bị chỉ mũi nguyền rủa người nhà bực này, nếu hắn không so đo thì chẳng phải là Tiết Linh Tú.



Càng xâm nhập sâu vào nơi cần đến càng ảm đạm. Rõ ràng là hoàng hôn, tuy nhiên trong con hẻm nhỏ lại sầm sì như đêm, tỏa ra một không khí kỳ quái.



Cuối cùng, hắn đi đến một ngã tư hơi rộng, đi tiếp nữa là đường cụt.



Tiết Linh Tú đối mặt với đường cụt, dừng bước, như đang suy nghĩ gì đó: “Chắc là chỗ này rồi.”



Hắn vừa dứt lời, từ bốn phương tám hướng đã có bảy tám tên áo đen bịt mặt nhảy ra ào ào. Một tên sau lưng có thân hình quái đản, tay vươn ra hút một cái, hộp kim châm bên hông Tiết Linh Tú đã bay ngược lại, rơi vào tay tên nọ.



“Tốt, tước vũ khí của hắn!” Tên cầm đầu nói bằng giọng khàn khàn, “Cùng lên, giết hắn đi!”



Tiết Linh Tú hỏi: “Linh Hư Môn?”



Là câu hỏi nhưng giọng điệu lại chắc chắn.



Linh Hư Môn, đích là tông môn tà phái có danh tiếng xấu khét tiếng, cả ngày nghịch ngợm xương cốt linh thể người chết tại Nam Giới mà Giang Lan Thôi từng nhắc đến. Linh Hư Môn muốn người chết, Diệu Thủ Môn muốn người sống, đương nhiên hai môn phái này có mối quan hệ cực xấu.



Hiềm một nỗi suy cho cùng không thể nào xấu đến mức chạy đến Bắc Giới từ ngàn dặm xa xôi, chỉ để ám sát một tứ thiếu gia nhàn nhã không có một mảy quyền lực nào trong tay chứ.



Kẻ đến hừ lạnh một tiếng, không trả lời, khí thế hung hãn ập đến chực bão táp. Tiết Linh Tú đứng tại chỗ, tay trống trơn, thở dài mà rằng: “Làm người thì đừng ngu tới vậy. Đương nhiên, nếu ngươi ngu một cách đáng yêu, ta có thể tha thứ dễ dàng. Chứ còn ngu đến mức này thì thực chỉ khiến người ta không thở nổi... Muốn giết một Y tu đơn độc mà chỉ phái đến từng này người?”



Thứ nhất, ai cũng biết, bài học đầu tiên khi vào Diệu Thủ Môn đâu phải là dạy cách cứu người, mà là dạy cách tự cứu, nói cách khác, là cách chịu đòn.



Thứ hai, ai cũng biết, bốn giới đều tinh suốt, bên đối diện có Y tu thì đánh Y tu trước, không có Y tu thì hẵng tính sau.



Thứ ba, Tiết Linh Tú cực giàu, cực kỳ giàu, vô cùng giàu.



Đám người áo đen tung ra hết chiêu thức, đánh thẳng vào mặt hắn, sắc màu rực rỡ, khí thế hào hùng, bụi mù tan đi, chẳng có cứt tác dụng.



Pháp bảo phòng thủ trên người Tiết Linh Tú không thể dùng từ “vài cái” để hình dung. Từ đầu đến chân, hắn được vũ trang đầy đủ, ngay cả ngọc quan trên đầu còn là một bảo khí phòng thủ. Nói cách khác, hôm nay hắn đứng đây bất động để đám người này đánh, chúng cũng phải đánh một canh giờ mới phá được chút phòng thủ.



Đám người áo đen: “...”



Đồ nhà giàu chết đi! Ghét nhất giàu!!!



“Thế thì sao?!” Tên cầm đầu cất giọng khàn khàn, “Trong tình huống này, ngươi đâu thoát được? Ta cứ mài từ từ, còn sợ không mài chết được ngươi hay sao?”



“Ừ. Nói rất đúng.” Tiết Linh Tú mỉm cười, “Chung quy ta chỉ một Y tu yếu đuối tay trói gà không chặt mà thôi.”



Nụ cười ôn hòa, mỗi tội đám người hốt nhiên cảm thấy như có một trận gió lạnh quất vào mặt.



“Để ta nói lại lần nữa. Trước đây, chỉ vì có người ta bảo vệ ta, ta không cần ra tay, chứ có phải ta không thể ra tay đâu.” Tiết Linh Tú cười khẩy, “Tước vũ khí của ta?”



Chiếc quạt xếp trong lòng hắn mở ra đánh một tiếng “xoạch”, lớp giấy thay đổi, biến thành quạt sắt xương đen, lấp lánh vẻ lạnh lẽo, trên mỗi nan quạt mọc ra những móc câu sắc nhọn.



“Đã khi nào ta nói vũ khí của mình là châm?” Hắn nói bằng giọng đầy âm u, “Vừa hay tâm trạng ta đang khó chịu. Các ngươi thật là, đến đúng lúc lắm đấy!”



.............



Lời tác giả:



Để tôi xem có bao nhiêu bạn đọc thật sự nghĩ Tiết huynh cầm quạt xếp mỗi ngày chỉ đơn thuần là để làm màu.



Lúc đánh con nhện xấu xí ở Bí Cảnh Tứ Phương, không có T (nhân vật làm lá chắn trong game), chính Tiết huynh vừa bơm máu vừa kéo quái. Số là cậu biết đánh, chỉ dưới sự tương phản của những người khác nên cậu trông như không biết đánh thôi (hơn nữa phần lớn thời gian đồng đội hoàn toàn không để cậu mạo hiểm đi đánh nhau).

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu