Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Ai nấy đều xôn xao, tiếng xì xào bàn tán lan ra, mắt tựa đao lời tựa lưỡi đao, vây đánh từ bốn phương tám hướng, thề phải lột da Cơ Dung Tuyết.
“Đúng là không có phép tắc... Chả trách lại đi chung với Vân Nhàn...”
“Có khi Chưởng môn tức tới nỗi sống lại mất!”
“Với thân phận này, Rèn Thể Môn cho nàng ta tham gia tang lễ đã là phá lệ. Theo ta thấy không nên cho nàng ta đến.”
Vân Nhàn đứng lù lù sau lưng Cơ Dung Tuyết, hứng chịu làn sóng gièm pha thứ nhì, chẳng những không xấu hổ mà còn cảm thấy sảng khoái.
Chính xác! Chính là không có phép tắc đấy! Ngon thì đến đánh bọn ta đi!
Vì “quy củ”, Cừu Trác và Cừu Đan vẫn nằm sấp dưới đất không dám ngẩng đầu, trái lại Cơ Dung Tuyết vẫn đứng đấy êm đẹp, nói: “Vào đi.”
Website TruyenLau.com
Chỉ một câu nói đơn giản, rơi vào tai hai người lại như mang giọng điệu của chủ nhân. Sắc mặt Cừu Trác sa sầm trong chớp mắt, hắn đứng phắt dậy kêu: “Cha mới mất mấy ngày mà ngươi đã bất hiếu, Rèn Thể Môn ta đúng là nuôi ong tay áo.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Âm lượng không lớn không nhỏ, vừa đủ để tai mọi người đều nghe thấy.
Ai nấy đều âm thầm gật đầu.
Đúng vậy đúng vậy, thật quá quắt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trước kia khi cha bệnh nặng nằm liệt giường, trong 10 loại dược liệu quý hiếm cần thiết để chữa trị có tới 8 loại do ta tìm được.” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng nhìn hắn, nói, “Đừng có chờ người chết rồi mới tự dưng tỏ ra hiếu thuận được không?”
Cừu Trác không tài nào phản bác, nhất thời cả giận chất vấn: “Ngươi có ý gì?!”
Hắn không đáp lại câu này còn đỡ, vừa đáp lại chính là thừa nhận lời Cơ Dung Tuyết nói là thật. Tức thì những người phía sau hắn nhìn trời nhìn đất, đều có nét u ám trên khuôn mặt.
Hoàn toàn chính xác, lúc sống không tận tâm, dù có ngày ba bữa dập đầu sau khi chết cũng vô dụng thôi! Chết cũng đã chết rồi!
Tên vô dụng này, nói chưa được mấy câu đã bị người ta chặn họng, Cừu Đan muốn ném tên huynh trưởng chỉ giỏi gây chuyện này xuống mương cho chó ăn. Gã đanh giọng thốt lên: “Đương nhiên chúng ta biết muội tận tâm. Chẳng qua công việc Rèn Thể Môn bề bộn, cha cần phải tĩnh dưỡng, mọi việc đành phải do hai người chúng ta toàn quyền xử lý, thật sự không có thời gian cho việc khác nên mới giao nhiệm vụ này cho muội. Là hai người chúng ta sơ sót, mong tiểu muội đừng oán trách.”
Vân Nhàn nghe xong đã biết ngay Cừu Đan ăn nói khéo léo hơn Cừu Trác một bậc. Xem mấy dòng chữ ngắn ngủi này đi. Một là thể hiện gã cúc cung tận tụy tới chết mới dừng vì Rèn Thể Môn, có tầm nhìn rộng tới biết bao. Hai là nói rõ đâu phải Cơ Dung Tuyết Tự nguyện đi tìm thuốc mà do gã giao phó, thực chất trong lòng nàng ấy còn rất miễn cưỡng, chẳng hề xuất phát từ tấm lòng chân thành. Ba là ám chỉ mình có kinh nghiệm quản lý tông môn, có mối quan hệ, trong khi Cơ Dung Tuyết còn chưa có cơ hội chạm đến quyền lực cốt lõi, tranh giành chức chưởng môn với gã càng là ý nghĩ hão huyền.
Cừu Trác được đà làm tới: “Phải. Dung Tuyết, muội chưa từng tiếp xúc với công việc tông môn, có thể đã hiểu lầm ở đâu đó.”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn truyền âm: “Tiết công tử, hai người này tu luyện công pháp không ra gì mà sao nói chuyện lại âm hiểm thế nhỉ.”
“...” Tiết Linh Tú khẽ ho khan, “Trưởng lão ở bên kia nghe được ngươi truyền âm đấy. Chú ý một chút.”
Vân Nhàn cười tươi: “Ta biết bọn họ nghe được mà. Này, Tam Trưởng lão bên kia có khỏe không ạ? Giơ hai tay lên nào!”
Tiết Linh Tú: “?”
Tam Trưởng lão suýt nữa đã trừng mắt tới mức lòi cả mắt.
Hiềm một nỗi thây kệ rơi vào tình cảnh người ta “khẩu Phật tâm xà” ra sao, “nụ cười giấu lấy dao găm” thế nào, Cơ Dung Tuyết vẫn luôn giữ điệu bộ lãnh đạm. Nàng ấy mang theo vẻ mặt lạnh như băng này đưa ra những dữ liệu lạnh lùng: “Quản lý công việc tông môn là chỉ việc trong vòng hai năm, sản nghiệp của Rèn Thể Môn đã giảm mất một phần mười ư?”
“Hay là khả năng kiểm soát biên giới ngày càng suy yếu, Càn Khôn Thành thất thủ chớ hề hay biết, đến khi tông môn khác đã leo lên đầu lên cổ mới vội vàng ứng phó?”
“Hay là việc tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn không ai quan tâm, bức thư khẩn ta gửi đi bị chặn lại vứt bỏ, đến bây giờ vẫn mù tịt về đại sự trong giang hồ?”
Những chuyện nàng ấy nói đều là sự thật, chớ hề mang theo bất kỳ bịa đặt dối trá.
Mọi người ở đây đều tinh suốt điểm ấy, tức khắc lại là một phen xấu hổ.
Cừu Đan nghẹn họng, câm nín, hoàn toàn không biết nên phản bác thế nào, cuối cùng chỉ nói với vẻ mặt lúng túng: “Chúng ta còn trẻ, đương nhiên không bằng chính tay cha quản lý... Muội nói vậy, chẳng lẽ cho rằng mình làm tốt hơn?!”
Nói đến khúc sau đã không nói được mấy câu hữu ích, chỉ biết dùng chiêu “ngươi giỏi thì ngươi lên làm đi”.
Có điều, Cơ Dung Tuyết thật sự muốn lên làm, hơn nữa một khi đã lên, e rằng sẽ không xuống nữa.
Cơ Dung Tuyết thong dong đáp: “Chưa chắc đã làm tệ hơn các ngươi!”
“Đủ rồi!” Cuối cùng Nam Vinh Hồng đứng từ xa đã lên tiếng, bà ta cau mày bảo, “Bây giờ là lúc nào?! Nói những chuyện này trước đại điện là muốn ai chê cười đây!”
Bà ta vừa lên tiếng, tựa như có cây Định Hải Thần Châm, mọi người đều sững lại.
Tam Trưởng lão cũng tức tốc hùa theo: “Im lặng hết đi! Tội gì phải nhặng xị. Lùi một bước, đều lùi một bước hết đi!”
Nhị Trưởng lão: “Nghi lễ sắp bắt đầu, đừng để lỡ giờ lành.”
Ba người lên tiếng, những người khác cũng tức thì hòa hoãn không khí, nào là “cùng chung một cội nguồn”, nào là “lùi một bước biển rộng trời cao”, diễn một màn hòa hợp; cứ như thể những người vừa rồi nói xấu sau lưng Cơ Dung Tuyết không giữ quy củ nào phải là bọn họ.
Những người này không bao giờ đánh trận ngược gió. Cừu Đan Cừu Trác chiếm ưu thế, bọn họ lập tức giả điếc giả câm; Cơ Dung Tuyết chiếm thế trên cơ, bọn họ tức thì muốn người ta “lùi một bước”. Khốn nỗi chủ yếu cái “lùi một bước này” là yêu cầu bên Cơ Dung Tuyết lùi một bước.
Tiết Linh Tú nhìn một đám người hòa thuận, không khỏi nhớ đến những lời Cơ Dung Tuyết đã nói trên bảo thuyền trước đó.
Bắt họ đánh người ta ngất xỉu, họ không chịu. Nhưng nếu ngay từ đầu bảo họ đi giết người, vậy đánh ngất xỉu đã trở thành một lựa chọn tốt.
Có lẽ không ai muốn hung hăng đến vậy, tuy nhiên mãi sống trong môi trường này, chỉ cần để lộ ra một ít điểm yếu là ngay tức khắc bị bắt nạt gấp bội. Nàng ấy đành phải biến mình thành hình tượng lạnh lùng không chút sơ hở mới có được đãi ngộ như người bình thường.
Cuối cùng Cơ Dung Tuyết nhìn hai người Cừu-Trác, biểu cảm hai người đều khó coi tợn. Cũng đúng thôi, vẻ mặt trong tang lễ vốn dĩ không cần phải quá tươi tắn.
Đoạn, nàng ấy liếc nhìn Cơ Thượng hãy còn đang đứng yên lặng đằng xa.
Cơ Thượng mỉm cười, như thể hoàn toàn không nhìn thấy tình cảnh này.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ Dung Tuyết dời ánh mắt với khuôn mặt ráo hoảnh, dẫn đầu dẫn đoàn Vân Nhàn đi vào trong đại điện.
Ban đầu Vân Nhàn còn lo lắng, dù hiểu được phong tục mai táng của Rèn Thể Môn đôi chút khác biệt, song quá khác biệt thì hơi khó nhằn với nàng. Dù sao đã gọi là “lễ” thì phải có đồ ăn. Nếu đặt một cỗ quan tài lớn thế này ở giữa và khách khứa ăn uống tiệc tùng vây quanh nó, vậy thì dẫu là Vân Nhàn cũng mất khẩu vị. Hiện tại xem ra tình hình không tệ như nàng nghĩ.
Trong quan tài nào phải là thi thể mà là một con sư tử tuyết thay thế để làm hình thức.
Dư tử tuyết nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt an lòng, da lông luôn giữ được vẻ bóng mượt nhất.
“Đây là linh thú bản mệnh của Cừu Mạc.” Tiết Linh Tú truyền âm, “Lúc ông ta chết, nó cũng đi theo.”
Ban đầu các trưởng lão Rèn Thể Môn đã sắp xếp chỗ ngồi cho tất cả khách mời, vai vế, tư cách, ai ngồi trước, ai ngồi sau, không một điểm nào không được cân nhắc. Nói đến cũng lạ, đâu ngờ chỗ ngồi được sắp soạn cho nhóm họ lại gần như không kém gì vị trí đứng tự phát bên ngoài đại điện vừa nãy. Vân Nhàn vừa liếc mắt đã thấy ngay chỗ trống cao nhất, hẳn là để dành cho người quan trọng hơn.
Ai vậy? Vì tránh hiềm nghi, Liễu Phi Nhiên sẽ không đến. Chẳng lẽ là Giang Phụng Thiên mà Giang Lan Thôi nhắc đến hôm qua? Ông ta thật sự muốn đến sao?
Vân Nhàn lại xem xét, phát hiện chỗ ngồi những người này sắp xếp cho Cơ Dung Tuyết và đoàn người đều ở góc khuất. Đương nhiên, những ai vào được đây đều đã được xem là khách quý của Rèn Thể Môn, thậm chí đa số đệ tử nội môn và toàn bộ đệ tử ngoại môn còn không được phép bước vào. Mỗi tội so với vị trí của Cừu Trác và Cừu Đan thì chỗ kia rõ là có thâm ý sâu xa.
Muốn cắt nghĩa cũng rất dễ.
Ôi này, tuy các ngươi là nhân tài xuất sắc trong thế hệ trẻ, tuy nhiên có ai trong số những người có mặt ở đây không phải là tiền bối của các ngươi? Có ai ít kinh nghiệm hơn các ngươi?
Thấy mắt hổ của Tam Trưởng lão đang nhìn xoáy vào Cơ Dung Tuyết, chỉ cần nàng ấy thắc mắc sẽ sẽ giải thích. Nào ngờ Cơ Dung Tuyết không thèm nhìn ông ta lấy một cái, cứ thế đi xăm xăm lên chỗ cao.
Vân Nhàn đuổi theo, người phía sau đông đảo, cứ vậy ngồi kín mít những vị trí gần nhất.
Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không cần ai cắt nghĩa, nàng ấy không thích cách sắp xếp chỗ ngồi này, thành ra ngồi thẳng theo ý mình.
Mọi người đều ngẩn ra, Tam Trưởng lão giật thót, thầm kêu: “Tiểu Cơ! Ngươi làm gì vậy? Chỗ của ngươi ở đây!”
“Xin lỗi, không thấy.” Cơ Dung Tuyết không thay đổi nét mặt mà rằng, “Nhưng ta thích chỗ này hơn. Nói chung đều là khách, ngồi đâu mà chẳng được. Chả lẽ Tam Trưởng lão còn muốn phân chia khách quý của Rèn Thể Môn thành ba bảy loại?”
Tam Trưởng lão tức giận nói: “Ngươi đúng là...”
Cừu Trác sợ Cơ Dung Tuyết thật, sợ chọc giận nàng ấy để rồi tiếp theo nàng ấy lại lôi ra chuyện thầm kín của Rèn Thể Môn. Ngày thường thì thôi, giờ khối người thế này, lại có các môn phái bốn giới tụ tập, sao hắn mất mặt được? Có là vua cũng thua thằng liều, chờ đến khi có được ấn chưởng môn, mình có cực nhiều cơ hội trừng trị nó. Thanh ra hắn nhỏ giọng: “Tam Trưởng lão, không sao.”
Cứ vậy Cơ Dung Tuyết chiếm chỗ của hắn, hắn đành phải chọn một chỗ gần đó để ngồi, vẻ mặt càng thêm uể oải.
Qua lại một hồi, khách khứa từ các phe nhìn nhìn đăm đăm, không khỏi ngạc nhiên thán phục.
Vân Nhàn ngồi trên cao nhìn ra xa, quan sát vẻ mặt mọi người; vừa liếc mắt đã thấy biểu cảm của tu sĩ Nam Giới còn kinh ngạc hơn.
Tuy Nam Giới cũng có phong tục một người thăng thiên cả làng ăn cỗ, tuy nhiên rất ít khi có người khẩu chiến trong tang lễ của cha mình, lại còn trông như sắp đánh nhau đến nơi vậy! Cho dù là mấy huynh đệ đã chia nhà không qua lại với nhau từ lâu, ít nhất họ vẫn phải duy trì sự hòa thuận tạm thời trong đám tang của cha. Như vậy, như vậy thật…
Thật khiến người ta sục sôi nhiệt huyết! Thích xem! Đánh đi! Đánh mạnh hơn nữa!
“...”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Và hệt như dự đoán, Cơ Dung Tuyết đã không phụ lòng mong đợi.
Sau khi mọi người an tọa, các món ăn lần lượt được bày lên. Toàn là những món nguội để được lâu, bày lên mười mấy đĩa, không tìm được một đĩa nào còn nóng hổi.
Vân Nhàn lục tìm, truyền âm: “Đại sư huynh, huynh nói Cừu Mạc chết vì đầu đọc là nhìn ra từ đâu vậy? Có nhận ra là dùng độc gì không?”
Túc Trì lưng thẳng như cây tùng, tóc hơi rũ xuống, chàng trả lời: “Bề ngoài không có gì bất thường nhưng sức sống bên trong hoàn toàn cạn kiệt. Nếu không tinh thông dược lý thì không thể nhìn ra ông ta chết vì trúng độc, thay vào đó chỉ cho rằng gặp bệnh chết bình thường.”
Sao lại còn tinh thông dược lý nữa, trên đời này còn có thứ gì mà sư huynh không biết sao. Vân Nhàn nhớ đến điều gì đó, tức tốc kêu: “Đại sư huynh, huynh chờ chút. Ta kéo huynh vào trận truyền âm, Tiết huynh có hiểu biết đôi chút.”
Túc Trì rất nhanh đã được chuyển vào trận nhỏ sáu người. Trước kia có bảy người, sau khi Tức Mặc Xu rời đi ma khí đã tiêu tán, phải đợi lần sau thêm vào lại.
“Chào mừng đại sư huynh vào nhóm.” Vân Nhàn kêu, “Vỗ tay!”
Tiết Linh Tú: “...”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Cơ Dung Tuyết: “Bộp bộp bộp.”
Kiều Linh San: “Này... Vân Nhàn. Hình như Tam Trưởng lão bên kia muốn ăn thịt người đấy!”
Hòng tránh bị nghe lén lúc truyền âm, Vân Nhàn bảo Túc Trì dùng phù, rồi để chàng chủ động xây dựng trận âm. Tu vi của Túc Trì không kém các trưởng lão là bao, hiện tại Tam Trưởng lão chỉ biết cái bọn này đang công khai lập nhóm nói chuyện riêng nhưng không nghe rõ được nội dung bàn luận. Có điều nghĩ cũng biết tuyệt đối nào phải lời hay ý đẹp!
Túc Trì lặp lại những lời vừa nói một lần. Mỗi ngành nghề đều có chuyên môn riêng, đây là lĩnh vực của Tiết Linh Tú, ngặt nỗi thứ hắn chú ý không phải chỗ này. Thay vào đó hắn đã nhíu mày hỏi vặn: “Ngươi cũng biết dược lý?”
Nghe giọng điệu không mấy thiện chí. Như thể nếu Túc Trì nói “biết”, hắn sẽ từ chối trao đổi với chàng.
Vân Nhàn nghĩ, Tiết công tử đúng là một nam tử kỳ lạ. Có lúc lòng dạ rộng lượng, bị nàng vặt lông dê gần một năm không trả tiền cũng không để ý; có lúc lòng dạ chỉ bé bằng hạt vừng, ví dụ như bây giờ.
“Không tinh thông.” Túc Trì trả lời, “Chỉ tình cờ gặp loại độc này, là Quảng Lăng Đan.”
“Quảng Lăng Đan, ta có nghe nói. Triệu chứng cũng đúng y như ngươi nói.” Tiết Linh Tú phủ nhận, “Có điều loại độc này hiếm gặp, điều kiện dùng độc cũng hà khắc. Người trúng độc phải bị thương hoặc bệnh nặng từ trước, còn cần phải ngày ngày bỏ thuốc độc và tích lũy, cuối cùng chưa chắc đã thành công. Với tình trạng của Cừu Mạc, thay vì dùng loại độc này, chi bằng đợi thêm 5 năm để ông ta tự chết, thế càng không có dấu vết.”
Vân Nhàn ngạc nhiên: “Nói vậy thì bỏ thuốc độc hay không có gì khác biệt?”
Rốt cuộc sớm muộn gì cũng phải chết.
“Đây vốn không phải là thứ dùng để hại mạng người, Vân Nhàn.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Nó là thứ được các tông môn nghiên cứu chế tạo ra và dùng trong việc tra tấn ép cung.”
Bề ngoài trông không có dấu vết gì ngoài kéo dài bệnh tật, từ đó khiến người ta suy yếu, hôn mê, không tài nào dậy nổi.
Nhưng trên thực tế khi dùng loại thuốc này, bên trong cơ thể như lò lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, se thắt kịch liệt, mà người dính phải lại không thể thốt ra thành lời, không thể kêu lên thành tiếng, đành phải chịu đựng, rồi lại chịu đựng, kéo dài đến khoảng thời gian sắp chết và cuối cùng là hồi quang phản chiếu. Nó sẽ khiến người ta lầm tưởng mình còn hy vọng sống, nhưng thực tế ba tháng sau vẫn bỏ mình vì suy yếu.
“Thuốc độc tàn nhẫn ghê...” Kiều Linh San cảm thán, “Tiết đạo hữu, ngươi biết là tông môn nào làm ra không?”
“Vong Trần Môn là bên đầu tiên sáng tạo ra.” Tiết Linh Tú nhìn Nam Vinh Hồng còn chưa vào điện, kìa bóng lưng yểu điệu của nữ tử giữa gió tuyết, tĩnh lặng như cánh bèo. Hắn nói thật hnỏ: “Nam phu nhân có xuất thân từ Vong Trần Môn.”
Đoàn người rùng mình.
Nói thật, khó trách Rèn Thể Môn không nghi ngờ, trước khi đến đây sẽ không có một ai nghi ngờ Nam Vinh Hồng.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Bà ta ở Rèn Thể Môn nhiều năm, luôn giữ lễ nghĩa với Cừu Mạc, không nói có bao nhiêu ân ái ngọt ngào nhưng tuyệt đối đã làm tròn “bổn phận” của một phu nhân chưởng môn trong mắt mọi người. Cừu Mạc nằm liệt giường, bà ta từ bỏ công việc chính, ngày đêm chăm sóc bên giường, tìm kiếm linh dược khắp nơi, không rời không bỏ. Hiềm một nỗi nay nghĩ lại,có vài điểm khiến người ta phải suy ngẫm sâu xa.
“Nghĩ mãi không ra.” Vân Nhàn nhíu mày thốt lên, “Ta hiểu được nếu đó là Cừu Trác, Cừu Đan, thậm chí cả đại tiểu thư, muốn giết chưởng môn. Cũng hiểu được cả… tiền bối Cơ Thượng. Chẳng qua đối với Nam phu nhân, nếu thật sự do bà ta làm thì rốt cuộc lý do phải giết Cừu Mạc là gì? Có vẻ điều này không có lợi gì cho bà ta cả.”
Nay Vong Trần Môn đã cùng chung một chiếc thuyền với Rèn Thể Môn. Rèn Thể Môn hỗn loạn sẽ chẳng có lợi cho tông môn của bà ta, ngược lại rất có thể sẽ gặp tai họa. Nó càng chẳng có lợi lộc chi cho bản thân bà ta.
Tổng không thể nào là vì nhìn phu quân không vừa mắt đã lâu nên mới bỏ độc giết ông ta chứ? Đương nhiên cũng không phải là không thể, đây vẫn là một động cơ. Có điều, muốn chém giết muốn róc thịt chỉ là chuyện cần một đao là xong. Bằng trình độ dược lý của Nam phu nhân, muốn giết Cừu Mạc mà không để lại dấu vết hoàn toàn nằm trong khả năng của bà ta. Bà ta cần gì phải dùng Quảng Lăng Đan – một loại thuốc dùng để tra tấn bức cung – hòng hành hạ ông ta khơi khơi chứ? Có thù hận sâu đậm tới thế cơ à?
Thật khó hiểu, hoàn toàn không thể lý giải nổi.
“Thời gian không khớp.” Trong cảnh tĩnh lặng, Cơ Dung Tuyết lại lên tiếng, “Theo lời Tiết đạo hữu, phải mất thêm 3 tháng sau khi Quảng Lăng Đan gây ra cảnh hồi quang phản chiếu mới khiến người ta suy yếu tới chết. Hôm qua nói chuyện với các trưởng lão, được biết cha quả thực có tình trạng giống ‘hồi quang phản chiếu’, xuống giường được, còn gọi thêm Cừu Trác, Cừu Đan và mấy vị trưởng lão lần đầu tiên. Ngày hôm sau, ông ta qua đời ngay.”
Tiết Linh Tú: “... Có lẽ, không chỉ có một người ra tay. Chẳng qua chúng ta mới chỉ phát hiện ra Quảng Lăng Đan mà thôi.”
Chậc, giá như hắn nhìn thấy được thi thể sẽ nhìn ra được nhiều hơn cũng nên.
Tiếc là bấy giờ Túc Trì bị phát hiện, dẫn đến thi thể bị canh phòng nghiêm ngặt, nghĩ là biết không còn cơ hội. Không biết Rèn Thể Môn chọn chôn cất hay hỏa táng, liệu sau này có thể đi đào mộ lên không...
Tiết Linh Tú bất chợt bừng tỉnh, tự hoảng sợ với chính suy nghĩ của mình.
Cái gì thế này, hắn đang nghĩ gì vậy?! Đây rõ là chuyện chỉ có Vân Nhàn mới làm ra!
Cả bọn phân tích sôi nổi một hồi, sự việc lại quay về điểm xuất phát ban đầu.
Kết hợp lời nói của Cơ Dung Tuyết và Tiết Linh Tú, rất có thể Nam Vinh Hồng đã bỏ Quảng Lăng Đan, còn vào ngày Cừu Mạc gọi đến cả bọn đã có một người khác ra tay. Mỗi tội rốt cuộc là ai, lại dùng phương pháp gì, thì tạm thời chưa rõ.
Vân Nhàn: “Đại sư huynh, trên người Cừu Mạc có ngoại thương không?”
“...” Túc Trì hiếm khi lộ ra vẻ mặt do dự trong một thoáng, chàng đáp, “Vậy thì phải cởi y phục ra kiểm tra. Thời gian quá gấp, ta bị trưởng lão phát hiện rất nhanh. Tuy nhiên những phần lộ ra ngoài không có ngoại thương mới. Những vết thương cũ còn sót lại đích là vết thương khiến ông ta bị thương nặng 2 năm trước.”
Bất thình lình Vân Nhàn kêu lên như chuột chũi: “A!!! Phiền chết đi được!!!”
Âm lượng quá lớn, cả bọn trong trận truyền âm bị nàng làm cho giật mình, Kỳ Chấp Nghiệp cau mày: “Ngươi rống ma rống quỷ gì vậy?”
“Ta còn tưởng đến đây sẽ không cần phải động não nữa.” Vân Nhàn ủ rũ cúi đầu mà rằng, “Ta ghét suy nghĩ!!! Ta rất ngốc!!! Ai đó đến đánh nhau với ta đi! Thực lực tầng Hóa Thần của ta không có chỗ nào để thi triển, ta nhịn muốn chết rồi!!!”
Từ khi lên cấp đến giờ nàng chưa có một dịp nào cần dùng vũ lực để trấn áp cả!! Sự gì đang xảy ra vậy!!
Cả bọn: “...”
Nói lớn thế không thấy xấu hổ à!!!
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cơ Dung Tuyết nhịn cười, nói: “Ngươi không ngốc, ngươi thông minh lắm.”
Túc Trì ngồi bên cạnh nàng, không biết an ủi làm sao, đành phải cứng nhắc nhích lại gần nàng, xoa đầu nàng.
Tam Trưởng lão ở đó nhìn trộm một hồi lâu, thấy Cơ Dung Tuyết không những không biết khó mà lui, thậm chí khóe miệng còn bắt đầu mỉm cười, ông ta tức đến nỗi bốc hỏa.
Đây là lúc nào, lại là địa phương nào?! Không thấy ai nấy đều buồn bã ư?! Được, ông ta cũng hiểu, có lẽ đại đa số người không rầu rĩ, phần lớn đều giả vờ... Nói chung chưa chắc họ đã đau lòng khi chưởng môn nhà mình chết nói chi tới chưởng môn nhà khác, nhưng tốt xấu gì cũng phải giả vờ chứ!! Đó là cha ruột của ngươi đấy!!!
Nãy giờ Kỳ Chấp Nghiệp hãy còn bặt thinh, bây giờ lại hốt nhiên cất lời: “Các ngươi có phát hiện trong điện càng ngày càng lạnh không.”
“Đúng vậy.” Kiều Linh San sắp bị đông đá đến chảy nước mũi nước mắt, mỗi tội ban đầu nàng ấy đã rất lạnh, không phân biệt được chênh lệch lớn, “Thời tiết lại chuyển xấu rồi hả?”
“Không. Mặt trời bên ngoài đã ló dạng.” Kỳ Chấp Nghiệp giơ tay lên, chuỗi tràng hạt trên cổ tay gã bắt đầu phát sáng rung động, mang theo vẻ mặt nghiêm nghị, gã nói, “Nếu không ngăn cản, rất có thể linh thể sẽ đi ra ngoài.”
Đám người Rèn Thể Môn vẫn chớ hề hay biết.
Ban đầu Cừu Mạc đã bị hành hạ bởi đủ loại tra tấn trước khi chết, lại còn bị chính người thân cận nhất hãm hại, chấp niệm chưa tiêu tan, nay lại trơ mắt nhìn không biết kẻ nào, hoặc không biết mấy kẻ nào là hung thủ giết người còn dám ung dung ngồi trong tang lễ. Đừng nói là ông ta, tới Phật còn nổi giận.
Cơ Dung Tuyết nói: “... Trong tang lễ, chưởng môn biến thành linh thể bị hòa thượng hoang dã siêu độ. Chuyện này chắc chắn sẽ là trò cười lớn nhất trong trăm năm.”
“Hòa thượng hoàng dã gì cơ?” Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày, nói năng càng thêm tùy tiện, “Nhanh nghĩ cách bảo cha ngươi bớt gây rối đi!”
Cơ Dung Tuyết xòe tay nhún vai: “Ta đã không kiểm soát được cha ta muốn làm gì khi ông ta còn sống, sau khi chết lại càng khó làm.”
“Cái gì cha ngươi cha ta!! Bớt nói vài câu đi!” Tiết Linh Tú kêu. Người ta đã thăng thiên rồi mà còn thế, công đức đang báo nguy – là một người với trình độ đạo đức cao hơn, Tiết Linh Tú đã cả giận la lên: “Đúng là... Không nghe nổi nữa!”
Giữ cảnh hỗn độn, ngay lúc này, sau khi ăn uống một vòng trong bữa tang lễ, Đại trưởng lão khẽ ho khan một tiếng, mọi người có mặt tức thì đồng loạt đặt đũa xuống.
Rốt cuộc chuyện chính đã đến.
Nam Vinh Hồng nghe tiếng xoay đầu lại, sắc mặt và bờ môi tái nhợt tựa như một bó mai trắng muốt giữa gió tuyết.
Bà ta dẫn theo những người bên cạnh và phía sau bước chậm rãi vào cửa đại điện.
Mười trượng, tám trượng, năm trượng...
Ngay khoảnh khắc nhóm người này bước vào trong phạm vi ba trượng, sắc mặt Vân Nhàn biến đổi.
Viên ma thạch trên ngực nàng nóng rực, nóng chưa từng thấy!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.