Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Bấy giờ Vân Nhàn vẫn đang bán sống bán chết đuổi theo bóng dáng nghi là Tưởng Tinh Dao.
Đúng vào buổi chiều nhộn nhịp nhất trong ngày, trên đường phố người đi lại tấp nập, khắp nơi toàn là những khuôn mặt xa lạ. Ban đầu Kiều Linh San sững sờ rồi cũng gấp gáp đuổi theo, để Giang Sơn một mình cho Kỳ Chấp Nghiệp và hỏi: “Tỷ nhìn thấy ai?!”
“Tưởng Trưởng lão.” Vân Nhàn nhận mặt không dựa vào mắt, trực giác của nàng cho biết đó đích là Tưởng Tinh Dao, “Gã ở ngay phía trước!”
Tưởng Tinh Dao trà trộn trong đám đông, vốn đã che giấu mặt mày không muốn gây chú ý, song gã vừa xoay đầu đã phát hiện có người đang đuổi theo, bước chân cũng càng lúc càng nhanh. Gã thông hiểu trận pháp thước trắc tinh, bộ pháp quỷ quyệt khó liệu, trong nháy mắt đã đi được mấy chục bước. Điều này khiến dẫu tốc độ Vân Nhàn nhanh đến đâu cũng không làm gì được gã. Tuy nhiên Vân Nhàn nào phải là người biết giữ khuôn phép, đã mở miệng kêu lên ngay: “Mọi người chú ý!! Người phía trước móc túi đấy!!”
Câu nói này như chọc vào tổ ong vò vẽ. Dẫu đông đảo người hoàn toàn không biết nàng nói tới ai, nhưng vừa nói có người móc túi, ai nấy cùng vội vàng dạt sang một bên, sợ mình bị thó đồ, đường phía trước tức thì trống không: “Ai??”, “Ai bị trộm!”, “Năm khối linh thạch của ta biến mất rồi!!”
TruyenLau.com
Người nọ: “...” Ai lại đi trộm năm khối linh thạch của ngươi chứ?! Vứt trên đất cũng chẳng mà nào thèm nhặt!!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không có người che chắn, dù bộ pháp của gã kỳ lạ đến đâu vẫn chẳng có đất dụng võ. Vân Nhàn xông lên đuổi theo, trong nháy mắt đã túm được cổ áo sau của gã.
Khuôn mặt bình thường trước mắt vô ngần lạ lẫm, dung mạo chưa từng thấy bao giờ, tuy nhiên Vân Nhàn vừa liếc mắt đã nhìn thấy vật trang sức kỳ lạ trên cổ gã và thủ thỉ: “Tưởng Trưởng lão, là người phải không!”
TruyenLau
Nàng nhớ rõ trang sức này vì cảm thấy ngôi sao hình cá nhỏ đẹp xiết bao, còn phát sáng nữa.
Tưởng Tinh Dao đã giữ linh lực trong lòng bàn tay, khí thế dâng trào, chuẩn bị đánh lên ngực nàng bất cứ lúc nào. Nghe thấy xưng hô này, gã bất chợt thả lỏng: “Ngươi là ai? Cơn cớ gì gọi ta là Trưởng lão?”
“Ta là Vân Nhàn.” Ngoài miệng Vân Nhàn nói như thân thiết nhưng trên thực tế tay như gọng kìm vẫn không buông, “Tại sao người mất tích lâu như vậy? Kiếm Các đã gửi cho người rất nhiều thư, toàn bộ tựa đá chìm xuống biển. Có người còn nghi ngờ người đã chết rồi.”
Tưởng Tinh Dao: “Chính vì chuyện này không liên quan đến Kiếm Các, ta mới không muốn kéo các muội vào.”
“...” Nghe giọng điệu này, Vân Nhàn khó hiểu hỏi: “Vậy vừa rồi mắc gì người chạy?”
Tưởng Tinh Dao: “Muội đuổi theo ta, ta phải chạy chứ!”
Vân Nhàn: “Người không chạy, ta sẽ không đuổi theo người!”
“Được, dừng lại, đừng xoắn xuýt vấn đề này nữa!” Kiều Linh San thở hổn hển đuổi theo, nói, “Chỗ này đông người ồn ào, không thích hợp nói chuyện đâu. Vân Nhàn, chẳng phải tỷ còn một chuyện chưa nói sao? Về khách điếm trước đã.”
Vừa nói “về khách điếm trước”, Tưởng Tinh Dao liếc mắt ra ngoài, lại có ý định nhân cơ hội rời đi. Nào ngờ Vân Nhàn đã đề phòng chiêu này của gã, tay siết chặt, cứ vậy dẫn người ta về khách điếm hệt áp giải tội phạm.
“...”
Trở về họ đã thấy Túc Trì đang phơi y phục một mình. Bộ y phục màu xám của Vân Nhàn đã trải qua bao nhiêu sóng gió, nay được giặt giũ kỹ càng, Kiều Linh San mới phát hiện đó vốn là một bộ đồ trắng. Trời ạ!
Vân Nhàn nhìn vòng eo thon gọn sau lưng chàng, đột nhiên có một suy nghĩ kỳ lạ: Mặc cho đại sư huynh thoạt nhìn tựa bông hoa cao ngạo nhưng thực tế “đảm đang” phải biết.
Chủ yếu là thây kệ trời sụp đất nứt, dường như chàng vẫn luôn giữ thần thái bình tĩnh không thay đổi; cho dù ngày nào đó bên ngoài có mưa dao, chàng chỉ lạnh lùng đi qua thu dọn y phục trước tiên.
Gặp Tưởng Tinh Dao, chàng chẳng có biểu cảm gì khác lạ, thay vào đó gật đầu nói: “Trở về rồi.”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn: “Ừ. Mấy người khác đâu?”
Túc Trì: “Đều ở trong phòng.”
“Phiền đại sư huynh gọi bọn họ xuống hết.” Vân Nhàn nói, “Ta có chuyện muốn nói.”
Tưởng Tinh Dao vốn không tình nguyện, nay thấy Túc Trì đang làm việc nhà thì mắt suýt nữa đã lồi ra: “Không phải chứ... Ngươi cứ để hắn làm mấy việc này?”
Nghe giọng điệu của Tưởng Tinh Dao, có vẻ thân thế của Túc Trì nào phải bí mật đối với gã. Đúng là mang lại cảm giác giết gà bằng dao mổ trâu thật. Suy cho cùng chủ nhân trước của Túc Trì dùng huynh ấy để chém Xi Vưu, trong khi chủ nhân hiện tại... Khoan, chủ nhân gì chứ? Vân Nhàn, mày đang nghĩ gì vậy?
“Ta không có bảo huynh ấy làm. Ta nào dám!” Vân Nhàn hùng hồn bộc bạch, “Là huynh ấy thấy không chịu được mới làm.”
Đâu rõ rốt cuộc hai chuyện này có gì khác nhau.
Túc Trì và Tưởng Tinh Dao không có chuyện cũ để nói, cũng không chào hỏi, cách hai người ở chung luôn là thế. Tưởng Tinh Dao đã quen với tính cách quất ba gậy người này vẫn không phọt ra được một cái rắm từ lâu. Hiện thấy Túc Trì không có việc gì làm bèn gọt táo cho Vân Nhàn, gã suýt nữa lồi cả tròng mắt một lần nữa: “...”
Không phải chứ! Đúng là gã thấy được tình kiếp, nhưng nhìn thế nào hai người này cũng... Hai người đều không giống kiểu người sẽ tìm đạo lữ đâu!
Giang Sơn bị người ta nói xấu, trái tim thủy tinh vỡ tan tành, bây giờ đang trốn trong nhẫn thú không chịu ra. Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp vốn biến mất không thấy tăm hơi đã cùng nhau đi từ trên lầu xuống, và đều sững sờ khi nhìn thấy người xa lạ này.
Vân Nhàn: “Ngồi đi, ngồi xuống trước rồi nói.”
Cả bọn ngồi quanh bàn, Túc Trì lại thiết lập một trận cách âm hệt lúc trước, đoạn lấy đồ ra khỏi nhẫn trữ đồ ra và bày trên bàn theo cái ra hiệu của Vân Nhàn.
Trước đó khi hai người đến tế đàn, chàng đã cạo bức tranh khắc xuống, dùng linh khí giữ lại, nhìn vẫn sống động như thật. Đương nhiên, bức tranh khắc này nào phải hình ảnh quan trọng gì. Ngay từ khoảnh khắc chàng lấy thứ này ra, Vân Nhàn đã lập tức quan sát biểu cảm của Tưởng Tinh Dao.
Hệt như những người khác, Tưởng Tinh Dao lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Tiết Linh Tú: “Đây là thứ ở trong tế đàn? Trông giống như do trẻ con khắc, nét bút tùy ý, còn nữa, chữ bên cạnh này là gì?”
“Mang ra từ trong tế đàn.” Vân Nhàn nói, “Chữ cũng viết mờ nhạt, không nhìn rõ lắm.”
Tiết Linh Tú quan sát chữ, Tưởng Tinh Dao lại chú ý đến con rối Ai Hỉ kỳ dị trên bức tranh khắc, gã không khỏi hỏi: “Đây là cái gì?”
Vân Nhàn trả lời: “Con rối.” Đại khái là tổ tông của ngươi.
Tưởng Tinh Dao lại chỉ hai con rối hình bọ rùa ở góc tường, hỏi: “Đây lại là cái gì?”
Vân Nhàn nói: “Vẫn là con rối.” Đại khái là tổ tông của ngươi x2.
“Không ngờ còn làm rối thành hình dạng này, khiếp người thật.” Tưởng Tinh Dao than thở, “Không biết rốt cuộc chủ nhân ngôi mộ này là ai.”
Vân Nhàn tóm tắt lại hết thảy những gì mình thấy và nghe được trong tế đàn, bỏ qua một số chi tiết, chẳng hạn như thân thế của Yêu Quái, sự tuyệt tự của Tinh Diễn Tông, thay vào đấy tập trung nói đến năm cánh cửa đá bị phong ấn và những chiếc quan tài khó hiểu nọ.
Nói xong, nàng thấy sắc mặt Tiết Linh Tú thay đổi ngay.
“Sao?” Vân Nhàn hỏi, “Vừa rồi ngươi đi đâu vậy, Tiết huynh.”
“Nhận được thư báo của Chưởng môn gửi đến. Ta đang nghĩ mới rời khỏi Nam Giới mấy ngày, sao còn gửi thư cho ta nhanh vậy?” Tiết Linh Tú đanh giọng, “Ta nghĩ, đây không phải là vấn đề địa mạch chuyển dời.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bởi vì ở Nam Giới cũng xuất hiện tế đàn y vậy! Tại nơi tận cùng, chưởng môn cũng phát hiện ra năm cánh cửa y vậy, chỉ có điều, ngoài Linh Thảo Tơ Vàng ra còn có bốn môn phái khác, toàn là những môn phái cổ đã diệt vong từ lâu.”
“Hai giới Đông-Nam phát hiện lần lượt, không lý gì hai giới còn lại không có. Tế đàn Nam Giới đã bị chưởng môn phong tỏa, hiện tại chưa rõ thông tin, không thể để người ta tự ý xông vào.”
Tin tức đến quá đột ngột, trước hết Vân Nhàn ngẩn người, tiếp đó suy nghĩ xoay chuyển, sau chót hình như nàng đã tìm được lối ra cho cái suy đầy quái đản kia.
Liệu có phải... hoàn toàn không phải địa mạch chuyển dời, mà là tế đàn này vốn đã trải rộng khắp bốn giới, hoặc nói cách khác, “Yêu Quái” tạo ra trận pháp, đủ sức nối liền bốn giới!
Nếu quả thật như vậy thì không thể tưởng tượng nổi. Bốn giới bát ngát bực này, cho dù là trận Súc Địa Thành Thốn đắt đỏ nhất mà Tinh Diễn Tông hiện nay có thể chế tạo cũng tuyệt không tài nào trực tiếp vượt qua ranh giới giữa các giới. Đây vẫn là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến đại lục bốn giới này cho đến nay vẫn duy trì được sự yên bình trên bề mặt. Giao thông quá bất tiện thế đấy.
Lấy một ví dụ đơn giản. Giả như trung tâm Bắc Giới có một trận pháp đến thẳng Đông Giới, nay có lẽ Kiếm Các đã bị Đao Tông tập kết quân đội đánh lên núi, dễ gì chịu nhìn chòng chọc vào biên giới xa xôi nhiều năm!
“Truyền thuyết chỉ lưu truyền tại Đông Giới, ít nhất những ngày nàng ta hoạt động ngắn ngủi trên mặt đất là ở Đông Giới, vào lúc đó đã quen biết Kiếm Thần.” Vân Nhàn nói, “Tế đàn đầu tiên ở Bắc Giới, sau đó, nó truyền tống đến Đông Giới...”
Những thiên tài địa bảo rải rác kia đâu phải là đồ độc nhất của mỗi giới. Có rất nhiều thứ hoàn toàn không chịu được sự biến đổi của khí hậu, bây giờ còn tồn tại ở nơi mà nó vốn không nên tồn tại, ngoài việc dùng trận pháp truyền tống ra thì đừng mơ dùng tới những món khác.
“Yêu Quái” đã tạo ra một cung điện dưới lòng đất to lớn và bí ẩn dưới bốn giới, lại xây cửa cũng như đặt quan tài cho những tông môn nổi tiếng lúc bấy giờ. Rốt cuộc đằng sau cánh cửa có gì, e rằng ngoài khoảnh khắc mở ra, nào có ai hay.
Chí ít là trong cục diện hiện tại, bốn giới liên thông chỉ khiến thiên hạ đại loạn.
“...” Tưởng Tinh Dao hốt nhiên cất lời, “Ta rời khỏi Kiếm Các là bởi thước trắc tinh về mạng của ta đột nhiên sinh biến đổi lớn.”
Vốn là mệnh cách cả đời thuận buồm xuôi gió, không buồn không lo, lại bất chợt sinh ra tai họa máu tươi ngập trời; nếu gã không chặt đứt liên hệ chỉ có thể dẫn lửa thiêu thân, ngược lại liên lụy đến tông môn.
“Thước trắc tinh nói cho ta biết, ta phải đi mở một trận pháp bị bỏ hoang.” Tưởng Tinh Dao run rẩy nói, “Rốt cuộc trận pháp này thông đến đâu, ta hoàn toàn không biết... Ta chỉ biết nếu mình không nắm giữ trận pháp này trước thì sẽ có thứ khác đến chiếm giữ, họa về sau vô tận.”
Thứ khác? Là ai?
Trong lòng Vân Nhàn mơ hồ có đáp án.
Giữa lúc cả bọn đều bặt thinh, bất thình lình, ngoài cửa sổ gieo lên một tiếng nổ chấn động màng nhĩ, một ánh sáng trắng chói lòa, hoàng hôn bỗng chốc sáng như ban ngày.
Tiếng nổ vừa dứt, từng giọng nói mừng như điên của tu sĩ vang lên:
“Tế đàn mở rồi!!!”
“Ánh sáng thần kỳ!!!”
“Tưởng Trưởng lão, chúng ta cứ coi như không nhìn thấy người ở đây. Người cũng coi như không biết chúng ta đã trở về.” Vân Nhàn đứng dậy, nhanh nhẹn nói với cả bọn, “Sự việc không nên chậm trễ, cấp tốc quay về Kiếm Các!”
–
Dưới lòng đất, bên ngoài đại điện u ám, chỉ có vài tia lửa âm u lạnh lẽo lay động.
Trước cái nhìn lăm lăm đầy ác ý của mấy tên ma ngay cửa, Mị Yên Liễu cố chấp nói: “Ta chỉ đến đưa đồ thôi.”
Tên ma kia nhìn nàng ta từ trên xuống dưới vài lần, cuối cùng xác nhận không có gì bòn rút được mới hừ lạnh một tiếng, thả nàng ta vào trong: “Giáo chủ có lệnh, trong vòng nửa nén hương phải ra ngoài!”
Cánh cửa vẽ đầy trận pháp đóng lại sau lưng “ầm” một tiếng.
Bên trong càng không có một mảy ánh sáng, ngay cả tiếng hít thở vốn có cũng yếu ớt khó nghe, Mị Yên Liễu đau xót trong lòng, cấp tốc kéo xuống tấm vải đen che trên viên châu sáng.
Tức Mặc Xu ngồi trên bệ, nhìn nàng ta: “Ngươi đến rồi.”
Nàng ấy trông không bị trói buộc, khốn nỗi trên thực tế khu vực có thể hoạt động chỉ trong vòng hai bước chân ngắn ngủi này. Từ sau khi Xi Vưu bị thương nặng, y không những không buông quyền ngược lại càng nghiêm khắc giám sát Tức Mặc Xu, bây giờ càng đến mức cầm tù như thế này.
Mị Yên Liễu đưa ma thạch trên tay cho nàng ấy.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu thờ ơ cụp mắt, đầu ngón tay trắng nõn bóp nát ma thạch để hấp thụ rồi không nói gì; hoặc là, nàng ấy đang đợi Mị Yên Liễu lên tiếng.
Mị Yên Liễu thật sự càng ngày càng không rõ Giáo chủ đang nghĩ gì. Vừa muốn nhốt Thánh nữ ở đây, vừa muốn ngày ngày đưa những thứ này đến để duy trì ma lực của nàng ấy?
Nàng ta nhìn sắc mặt của Tức Mặc Xu, tuy có phần không cam lòng nhưng vẫn nói: “Gần đây Vân Nhàn đã đến Bắc Giới... Từ đầu nàng ta nói là sẽ đi Bắc Giới, không biết sao lại chạy đến Đông Giới, đang điều tra chuyện gì đó về tế đàn, bây giờ hình như lại muốn chạy về Kiếm Các. Nàng ta là thỏ à? Chẳng có lúc nào dừng lại!”
“Tế đàn?” Dường như Tức Mặc Xu không bất ngờ, nàng ấy lại hỏi, “Nàng ấy không bị thương chứ?”
“Không bị thương. Còn khỏe lắm!” Mị Yên Liễu quay mặt đi, cứng rắn nói nhanh, “Có đông đảo người bảo vệ nàng ta, hoàn toàn không thiếu một người như ngài!”
Tức Mặc Xu chẳng nói chẳng rằng.
Mị Yên Liễu: “Bây giờ chính bản thân ngài khó giữ nỗi còn lo lắng cho người khác?”
Tức Mặc Xu khẽ cười, đáp: “Cũng không chỉ như vậy.”
Mị Yên Liễu còn muốn nói gì đó thì nghe nàng ấy quả quyết: “Nàng ấy sẽ đến tìm ta.”
Lần này Mị Yên Liễu thật sự tức giận không chỗ phát tiết, mấu chốt là không cách chi bác bỏ: “Phải! Nàng ta sẽ đến tìm ngài, ai cũng biết! Có điều ngài có nghĩ tới hay không, chung quy nàng ta chỉ là một Nhân tộc bình thường mới 19 tuổi vào năm sau. Cớ đâu ngài lại... lại tin tưởng nàng ta bằng này?!”
Tức Mặc Xu vẫn bặt thinh.
Mị Yên Liễu thật sự chào thua. Nàng ta quá hiểu tính cách của vị Thánh nữ này, hiện chẳng nói lời nào đâu phải vì cô đơn hay lo lắng, nào có thuần khiết đến vậy? Tức Mặc Xu chỉ đơn giản không thiết để ý đến nàng ta. Nếu như là trước đây, ít nhiều gì nàng ấy cũng phải chửi nàng ta xối xả, chứ giờ thì đang tiết kiệm sức lực để bày trò vì ma lực suy yếu đấy. Trước đó nàng ấy đã bỏ trốn bốn lần rồi, biện pháp nào cũng nghĩ ra! Ai dạy vậy?!
Khóe môi Tức Mặc Xu khẽ máy, nàng ấy nhìn bốn vết tích tối đi trên bệ, trong đó chỉ có huy hiệu kiếm thuộc về Kiếm Các đang phát sáng.
“Ta tin tưởng bản thân mình còn hơn tin vào một chuyện vốn dĩ đã sai lầm.” Tức Mặc Xu chợt lườm Mị Yên Liễu, hỏi, “Ngươi là Ma tộc bẩm sinh ư?”
“Ta... Đương nhiên là phải rồi! Chả phải tộc Quỷ hấp tinh là Ma tộc bẩm sinh ư?” Mị Yên Liễu không biết nàng ấy tự dưng đề cập đến điều này làm chi, lấy làm khó hiểu, “Hiện tại trong ngoài Ma Giáo, không tìm được mấy Ma tộc sau này đâu. Ngoại trừ ngài.”
Ai nấy đều biết thân thế của Tức Mặc Xu, đương nhiên biết nàng ấy không phải ma bẩm sinh. Nhiều người không phục Thánh nữ chính là vì nguyên nhân này... chung quy thì Ma tộc thuần huyết kiểm soát ma khí mạnh hơn. Tuy tu vi của Tức Mặc Xu tuy mạnh nhưng không mạnh đến mức thành lập một phái riêng. Nàng ấy có địa vị thế kia do phần lớn Giáo chủ cất nhắc.
“Sao lại tìm không ra mấy ai?” Tức Mặc Xu hời hợt cho biết, “Giáo chủ đấy, chẳng phải cũng vậy à.”
Mị Yên Liễu: “?!”
Nàng ta suýt nữa thì buột miệng nói ngài bị điên à?! Xi Vưu là một đại ma Thượng Cổ, ma lực hoang sơ mạnh mẽ thuần khiết như thế, sao có thể là Ma tộc sau này!!!
Hiềm một nỗi, Tức Mặc Xu lại dường như chớ hề nhận ra sự căng thẳng của nàng ta, tiếp tục hỏi: “Ta trở thành Ma tộc do Giáo chủ. Vậy Giáo chủ trở thành Ma tộc là nhờ ai?”
Vạn sự trên đời đều phải có nguồn gốc.
Duy nhất có một kẻ trên đời sở hữu thể chất thuần ma, hoặc cũng có thể gọi là thể chất thuần ác, không phân biệt thiện ác, không phân biệt buồn vui, mệnh cách tai tinh, khắc cha khắc mẹ, khắc bất cứ ai bên cạnh, thiên phú cực cao, ngoài Kiếm Thần ra không ai địch nổi trên đời, sinh ra với thiên mệnh duy nhất chính là lật đổ bốn giới.
“Nhưng trên đời có những chuyện dù lật đổ bốn giới cũng không thể thay đổi.” Gương mặt Tức Mặc Xu lúc sáng lúc tối dưới ánh sáng của huy hiệu kiếm đang chớp động, vết thương trên mặt vẫn chưa lành, nàng ấy cứng rắn nói, “Chỉ cần là ma, thây kệ dùng mọi thủ đoạn, hao tâm tổn trí, vẫn... vĩnh viễn đừng hòng phi thăng!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.