Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 119: Không yên ổn

Xong một chuyến xe ngựa, Kỳ Chấp Nghiệp mệt mỏi rời rã, Vân Nhàn tươi tỉnh rạng rỡ.



Nàng biết Kỳ Chấp Nghiệp có chuyện muốn nói nhưng đâu ngờ lại nói nhiều đến thế! Xuân buồn ngủ thu mệt hè uể oải, vốn là lúc dễ buồn ngủ nhất lại thêm giọng nói của Kỳ Chấp Nghiệp đều đều, cứ lặp đi lặp lại, nàng không muốn ngủ cũng phải ngủ.



Mặc dù vậy khi lên quán rượu, Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đi theo sau.



Phong độ của Tiết Linh Tú khiến hắn không tiện làm ra chuyện đuổi người ngay trước mặt, nhìn đoàn người hùng hậu này chỉ thấy đầu đau như búa bổ.



Món Dương Phương Tàng Ngư thơm ngon, giữa chừng, Cơ Dung Tuyết rời khỏi bàn một mình, dường như nàng ấy nhận được truyền âm gì đó nên tạm thời rời khỏi.



“Ta luôn cảm thấy gần đây đại tiểu thư cực ít nói.” Kiều Linh San thắc mức, “Tuy nàng ấy vốn đã kiệm lời nhưng gần đây cứ thấy là lạ.”



Phong Diệp tán đồng: “Ta cũng thấy vậy. Có chuyện gì xảy ra sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com



Tiết Linh Tú thong thả gắp thức ăn và cất lời: “E là Rèn Thể Môn lại có biến.”


Website TruyenLau.com
Có thể khiến Đao Tông vượt mặt trong mấy chục năm liền, đoan chắc Rèn Thể Môn với tư cách là một môn phái lâu đời cũng có vấn đề ẩn giấu. Đương nhiên, người ngoài không thể biết tường tận chuyện nội bộ của các tông môn khác, tuy nhiên vẫn luôn có một số lời đồn đại truyền ra, đại khái vẫn mường tượng được một hai bằng tầm nhìn hạn hẹp.



Nói chung, vẫn là chuyện tranh giành quyền lực. Cơ Dung Tuyết là đứa con riêng xuất hiện giữa chừng, không chỉ những người cạnh tranh khác trong tông môn bất phục mà ngay cả những lão già cổ hủ trong hàng ngũ cao tầng cũng có ý kiến úp mở về thân phận của nàng ấy, cho là mất mặt xấu hổ.


TruyenLau.com
Lúc này Vân Nhàn mới biết về thân thế của Cơ Dung Tuyết.



Tiết Linh Tú biết thân thế của Cơ Dung Tuyết, Cơ Dung Tuyết biết thân thế của Kỳ Chấp Nghiệp, song, họ chưa bao giờ lộ ra bất kỳ điều gì khác thường.



“Giờ mới thấy mất mặt, sao không thấy Chưởng môn càng mất mặt hơn?” Vân Nhàn thật sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của đám người này, “Kẻ đáng phải xấu hổ lại mặt dày mày dạn, người không đáng phải xấu hổ lại gắng gượng gánh tội thay. Nếu thật sự tiêu chuẩn đạo đức cao tới vậy, đám người đó đã treo cổ Chưởng môn vào ngày đầu tiên Đại tiểu thư xuất hiện rồi.”



“Không chết, cũng không khác chết là bao.” Tiết Linh Tú, “Bệnh nặng triền miên, quyền lực mất hết, hiện tại mười mấy vị trưởng lão chia thành ba phe phái, mỗi phe đều có vây cánh riêng. Có thể để Cơ Dung Tuyết tham gia Đại Chiến Tứ Phương chứng tỏ ít nhất lúc đó, phe phái của nàng ấy vẫn còn mạnh hơn các phe khác một bậc.”



Bảo sao lúc nào cũng mang theo nhiều hộ vệ trung thành bên cạnh bực ấy. Chỉ sợ Thiết Đản không chỉ tay sai, thật sự đến lúc nguy cấp, còn có thể coi là cái mạng thứ hai của Cơ Dung Tuyết.



Quyền thế khiến người ta đấu đá nội bộ, mức độ tàn nhẫn của nội đấu thường không thua kém gì sự xâm lấn từ bên ngoài.



Xem ra gần đây quả thật bên trong Rèn Thể Môn xảy ra chuyện lớn, có điều Cơ Dung Tuyết không nói, cả bọn cũng không tài nào vượt quá phận sự giúp đỡ điều chi.



Xét cho cùng, từ trước đến nay khó đoán định tính cách Cơ Dung Tuyết, ngoài thích nói truyện cười nhảm nhí ra rất khó nhận ra điều gì khác, nàng ấy trông khó gần và thật sự vẫn không dễ gần... Thậm chí Phong Diệp không nhìn ra rốt cuộc nàng ấy có tin tưởng cả bọn không và đến mức độ nào.



“Đang nói gì thế?” Cơ Dung Tuyết đã quay về rất nhanh, vạt áo mang theo hơi lạnh, sắc mặt như thường, “Vừa rồi Thiết Đản gọi ta ra ngoài.”



“Ừ.” Vân Nhàn mở lời, “Đại tiểu thư, gần đây có sự gì xảy ra sao? Nếu có việc, chúng ta còn giúp được chút gì đấy.”



(P1)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nếu Cơ Dung Tuyết chịu nói thì tốt, nếu không nói, vậy chính là không muốn cả bọn nhúng tay vào.



“Không có việc gì.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh cầm đũa, trả lời, “Cha ta chết rồi.”



Cả bọn: “...”



Đại tiểu thư, lòng hiếu thảo thật dạt dào.



Ngay cả Vân Nhàn cũng buông đũa, trên dưới cả bàn chỉ mỗi Tức Mặc Xu vẫn tiếp tục ăn. Thấy mọi người đều không ăn, nàng ấy mới chậm rãi do dự buông đũa theo.



Không thể trách nàng ấy không hiểu sắc mặt, chung quy đối với nàng ấy mà nói, “cha ta chết rồi” với “con bò đực nhà Vương Thúy Hoa hàng xóm rơi xuống hố” không khác gì nhau.



Hình như Cơ Dung Tuyết nhìn ra vẻ mặt phức tạp của cả bọn người nên bày tỏ: “Không sao, đừng lo lắng. Đám già gân đó không chơi lại ta, chỉ cần chút thời gian.”



Nàng ấy lại cười nhạt, mặt mày lạnh lùng diễm lệ tựa băng tuyết điểm xuyết trên cành.



Thật ra dung mạo Cơ Dung Tuyết không thua kém bất kỳ ai, mỗi tội người bình thường sẽ không chủ động chú ý đến dung mạo của nàng ấy ra làm sao.



Thấy nàng ấy không có một mảy bi thương nào và trong giọng nói lại còn có phần phấn khích của dã tâm, một câu “nén đau lòng...” lịch sự của Tiết Linh Tú nghẹn lại ngay cổ họng, rốt cuộc hắn mới nói thành: “Chúc mừng...”



Vân Nhàn mừng vì Cơ Dung Tuyết không thuận miệng đáp lại một câu “cùng vui cùng vui”, nếu không bữa cơm hôm nay thật sự không nuốt trôi nữa.



“...”



Ăn cơm xong, trở về chỗ ở.



Vân Nhàn không biết liệu Tiêu Vu đi lo liệu công việc của Kiếm Các hay không, suy cho cùng việc chọn ra người tham gia hội đấu võ vẫn cần rầu rĩ suy tính một hồi. Trái lại nàng đã có mục tiêu rõ ràng, sáng sớm ngày hôm sau đã đứng dậy, chuẩn bị đi đến phòng đấu giá.



Nàng vẫn còn nhớ chuyện Lưu phú thương hứa hẹn, đương nhiên đâu thể đơn giản bỏ qua.



Cần kiệm chăm lo gia đình, vắt chày ra nước, đích là phẩm chất tốt đẹp của Kiếm tu!



Nàng vừa mở cửa đã thấy ngay bên cạnh có một đại sư huynh đứng sừng sững. Túc Trì đứng đó, nói thẳng: “Hôm qua luyện kiếm, muội lại vắng mặt.”



Ánh sáng ban mai chiếu lên khuôn mặt hờ hững của chàng, suýt chút nữa lại làm chưởng quầy vô tội đi ngang qua bị thương trước vẻ đẹp trai.



Vân Nhàn tự dưng thấy chột dạ: “...”



Số là đáng lẽ phải bắt đầu từ hôm kia, lúc trước nàng đã đáp ứng mỗi ngày hai canh giờ. Khốn nỗi khoảng thời gian này cả người Vân Nhàn lười biếng không ai thúc giục, tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, hôm kia nàng giả vờ đau tay trốn tránh, hôm qua ăn cơm xong xuôi trở về là lăn ra ngủ ngay... Nàng tưởng đại sư huynh sẽ không chú ý tới nỗi đi sang nhắc nhở đâu.



“Hôm nay, hôm nay, chắc chắn đấy. Có điều hai canh giờ hơi nhiều quá thật. Hay là thế này, bắt đầu từ một canh giờ đi?” Vân Nhàn nói, “Dần dần hình thành thói quen, còn nhiều thời gian mà, hì, hì hì...”



Túc Trì liếc nhìn vẻ mặt cười gượng gạo của nàng, không biết có phải câu “còn nhiều thời gian” kia khiến chàng mềm lòng hay không mà đã đáp: “Được.”



“Tuy nhiên một canh giờ là một canh giờ, không được chơi xấu, không được lơ là, không được ngẩn người, không được giả bệnh, không được nửa chừng chạy đi ăn cơm.” Túc Trì, “Ta sẽ giám sát muội.”



Vân Nhàn: “Biết rồi...”



Thấy nàng trưng ra vẻ mặt bơ phờ, Túc Trì khẽ nhíu mày, còn muốn mở miệng nói gì đó thì Vân Nhàn đã hấp tấp bịt miệng chàng: “Đại sư huynh, hôm qua ta lại dùng Long Hấp Thủy, huynh xem xem ta có khá hơn chút nào không?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì cụp đầu nhìn, quả nhiên mặt nàng chẳng còn vàng kim, mơ hồ lộ ra chút hình dáng ban đầu: “Ừ.”



Vân Nhàn hóm hỉnh: “Sờ cũng không còn cứng nữa.”



Túc Trì đưa tay chạm nhẹ, nói: “Phải. Mấy ngày nữa sẽ khỏi hoàn toàn.”



Vân Nhàn: “...”



Chuyện gì thế này, sao lại sờ mặt nàng. Hơi kỳ lạ. Song, nhìn dáng vẻ chính trực của đại sư huynh, nhất định nàng đã hiểu lầm rồi. Chung quy tuổi tâm lý của đại sư huynh còn rất nhỏ, coi tất cả tình yêu này nọ là “chuyện lằng nhằng”.



May mà không ai nhìn thấy, nếu không còn phải giải thích, phiền phức lắm.



Phong Diệp yếu ớt: “Ta nhìn thấy.”



“...” Vân Nhàn chân thành khuyên nhủ, “Ngươi phải thật cẩn thận, khéo khi lát nữa lại bị người ta đánh.”



Một nhóm người thức dậy tập hợp xong, đi thẳng đến phòng đấu giá.



Trên đường đi, cảnh tượng huyên náo hơn cả bọn những tưởng nhiều, khắp nơi đều là tu sĩ, người chen chúc người, suýt chút nữa chẳng còn chỗ đặt chân.



Vân Nhàn vốn tưởng rằng phòng đấu giá mở cửa lại nên mới có nhiều người đến hóng chuyện, tuy nhiên nghe kỹ xong, nàng đã phát giác có chỗ không đúng.



Khối người là thế nhưng nào phải đang hướng về phía phòng đấu giá, họ đang chen chúc về phía trung tâm khu phố xá sầm uất, hai nơi chỉ cách nhau một con phố, khá gần.



“Sao vậy sao vậy?” Vân Nhàn nhân lúc rối mù túm lấy một tiểu muội, hỏi, “Xảy ra sự gì vậy?”



Tiểu muội hào hứng trả lời: “Bên kia có trò hay để xem! Vương tử Hổ tộc và Nhã Kiếm lại đánh nhau rồi! À, Thư Cửu Vĩ đang đứng bên cạnh khóc nữa đấy!”



“Lại có chuyện này?!” Vân Nhàn phẫn nộ thốt lên, “Ta phải đi xem mới được!”



Tức Mặc Xu: “Tên này có bệnh chắc? Lần nào lần nấy đều phải tìm chỗ đông người mới phát điên?”



Phong Diệp: “Hắn luôn như vậy mà.”



Phong Diệp không nghe lời dạy bảo, lần thứ tư dọa cho thân ma Tức Mặc Xu chấn động, cuối cùng đã bị đánh.



“Có gì hay mà xem?” Giọng lạnh lùng của Kỳ Chấp Nghiệp vang lên, “Có thời gian này chi bằng đi gõ mõ.”



Tiết Linh Tú cười khẩy: “Ngươi không thích xem thì đi chỗ khác.”



Bất chấp tấn công ngấm ngầm hay công khai ra sao, cả nhóm vẫn chậm rãi chuyển hướng, đi về phía trung tâm phố xá sầm uất.



Đúng như dự đoán, trên không trung phố xá đang có ba người lơ lửng, xung quanh tầng hai của các quán rượu đều đầy người ngồi, đang xem kịch vui một cách thích thú.



Rốt cuộc Vân Nhàn đã được thấy Vương tử Hổ yêu tộc, ấn tượng không khác gì hình tượng rập khuôn đã liên tưởng khi cực kỳ cao lớn hùng dũng – Ngặt nỗi gã được sinh ra không cần phải làm hài lòng ai, thành thử thân hình cao lớn cũng không được tính là đẹp đẽ gì cho cam.



Không thể nói là không đẹp, có lẽ gã được xem như mỹ nam hàng đầu trong Hổ tộc, có chăng không phù hợp với thẩm mỹ của Nhân tộc mà thôi.



Tuy nhiên giả như gã thua, phần lớn nguyên nhân là thua ở điểm này.



Bởi lẽ dầu Trọng Trường Nghiêu có nhân phẩm kém hơn tuy nhiên vẻ ngoài lại cực tuấn tú, đứng trước mặt Vương tử Hổ tộc cao lớn càng thêm phần mày thanh mục tú, đẹp trai khó tả, hiển nhiên đứng cùng Thư Cửu Vĩ càng hài hòa đẹp đôi.



Mà lúc này, một người một yêu đang đấu võ mồm, xem ra mới cãi nhau chưa lâu. Tu sĩ rảnh rỗi không có việc gì làm đã tự mang ghế, rượu, nước, hạt dưa đến xem trận chiến.



Vương tử Hổ tộc cả giận: “Nhân tộc các ngươi làm chuyện hèn hạ gì vậy?! Ngày đại hôn đi cướp thê tử ta, bây giờ còn dám rêu rao khắp nơi?! Trả Thư Cửu Vĩ lại đây!”



Vân Nhàn vừa nghe đã biết ngay cam đoan tên hổ này thua là cái chắc.



Trong trận đấu khẩu, đặc biệt là trận đấu khẩu có đám người vây xem, không ngờ vừa vào trận đã nổ pháo ngay tại chỗ! Như vậy ai còn nói giúp gã? Thật là thiếu thông minh.



Vẫn phải xem Trọng Trường Nghiêu.



“Tùy việc để xem xét, sao các hạ lại lôi người ngoài vào?” Trọng Trường Nghiêu nhíu mày, nói, “Không phải tại hạ muốn cướp hôn, mỗi tội Cửu Vĩ không có ý với các hạ trờ trờ ra đấy, các hạ cần gì ép buộc muội ấy? Chẳng lẽ Cửu Vĩ là vật để ngắm mặc sức để các hạ lật qua lật lại chơi hay sao! Nữ sợ gả nhầm phu quân, trước chuyện lớn cả đời này, nếu tại hạ cứ trơ mắt nhìn vận mệnh muội ấy chôn vùi trong tay ngươi thì đấy mới là bất công với nữ tử thiên hạ!”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Các tu sĩ xung quanh vỗ tay rần rần: “Nói hay lắm!”, “Nhã Kiếm cao thượng!”, “Đúng đúng đúng!”, “Bây giờ thật sự tìm mỏi mắt cũng không ra nam tử tốt như ngươi!”



Thư Cửu Vĩ càng cảm động đến rối tinh rối mù: “Nghiêu ca ca...”



Vào đề ngay từ đầu, kết thúc đầy thăng hoa, không quên nói kháy, Trọng Trường Nghiêu thật sự tinh thông khoản này.



Tên hổ ngốc thấy tiếng hô vang như sóng thì càng tức giận: “Nếu ngươi thật lòng muốn tốt cho nàng, cơn cớ gì lại đưa nàng đi? Ngươi dám nói chính mình không có lòng riêng?!”



“Chưa từng có, các hạ đừng tự ý phỏng đoán, kẻo hủy hoại thanh danh của cô nương người ta.” Trọng Trường Nghiêu nói ra câu kinh điển, “Ta chỉ coi Cửu Vĩ như thân muội muội.”



“Thân muội muội cục cứt!” Tên hổ nổi giận rút đao, “Ngươi là cái tên giả nhân giả nghĩa ra vẻ đạo mạo!”



Rút đao rồi! Động binh khí rồi!!



Mọi người xung quanh ồ lên, xem càng hăng say.



Đánh nhanh lên! Đánh nhau đi! Ta muốn thấy máu chảy thành sông!!



“Các hạ đừng có hùng hổ dọa người!” Trọng Trường Nghiêu né trái né phải, vẻ mặt càng bất đắc dĩ, đành phải tỏ vẻ quyết tâm trong đau xót, “Tại hạ vốn không muốn như vậy!”



Keng một tiếng, kiếm ra khỏi vỏ.



Vân Nhàn lại suýt bật cười thành tiếng.



Kiếm ra khỏi vỏ vẫn là kiếm Bích Thủy, chẳng qua ở giữa được miễn cưỡng hàn gắn một miếng sắt, trông lạc lõng, có chỗ đáng thương. Nhưng dù vậy vẫn tốt hơn kiếm của Trọng Trường Nghiêu trước kia rất nhiều, bằng không hắn đã chẳng cố dùng như thế.



Một người một yêu đánh nhau long trời lở đất, trong nháy mắt đã giao thủ hàng trăm chiêu, binh khí va chạm tóe lửa, từng trận dư ảnh gào thét.



Vân Nhàn nhìn ra, đâu ngờ hắn cũng có thực lực của kẻ mới bước vào tầng Xuất Khiếu, không bằng nàng song vẫn tiến bộ nhanh khôn cùng.



Mọi người vừa muốn xem vừa sợ bị vạ lây đến bên này, thành thử cứ vừa né vừa nhìn, phía dưới ào ào trống ra một khoảng đất. Chỉ có Thư Cửu Vĩ giữa không trung bất lực kêu: “Các ngươi đừng đánh nữa! Các ngươi đừng đánh nữa!!”



Hiềm một nỗi một người một yêu tranh đấu chưa từng để tâm đến nàng ta. Hoặc có thể nói, vì tôn nghiêm, vì sĩ diện, vì không nuốt trôi cục tức kia, chứ hoàn toàn không phải vì nàng ta.



Thư Cửu Vĩ thấy không ngăn cản được đành phải nhíu mày lao vào giữa trận chiến, hai bên không kịp thu thế, đành cứng rắn đổi hướng. Linh khí nổ vang, dư chấn đánh tới Thư Cửu Vĩ, nàng ta rơi từ trên không xuống như diều đứt dây tức khắc, sắp sửa đập xuống đất.



Vương tử Hổ tộc và Trọng Trường Nghiêu đều bị cắn trả, không kịp vươn tay, đúng lúc này trong đám đông có một bóng người thon dài đội nón lá trúc nhảy ra, mũi chân chạm nhẹ, hệt chim én bay vút lên, nhẹ nhàng đỡ lấy eo Thư Cửu Vĩ giữa không trung.



Tuy được đỡ lấy nhưng đà rơi vẫn chưa giảm, Thư Cửu Vĩ tựa vào lòng người lạ, kinh ngạc ngẩng đầu, tim đập thình thịch!



Thậm chí hắn còn ôm nàng xoay vài vòng trên không trung, đằng sau là ánh mắt của mọi người đang nhìn. Trước mặt bao người, Thư Cửu Vĩ chỉ cảm thấy hai má nóng bừng như lửa đốt, cuối cùng nàng ta mới dấm dớ thốt lên: “Công, công tử...”



Nàng ta cử động, cánh tay phải chạm vào một mảng mềm mại.



Hả?



Chuyện gì vậy?



Thư Cửu Vĩ không dám tin. Người như thiên thần đến cứu nàng ta đều phải là công tử như trong thoại bản chứ! Sao lại là nữ tu sĩ được? Không được, nhất định nàng ta cảm giác sai rồi.



Nàng ta lại cọ cọ, chỗ đó vẫn là một mảng mềm mại.



Không đúng, lại thử lần nữa.



Đúng lúc này, trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói thiếu niên tràn đầy sức sống, rành rọt là giọng nữ: “Công chúa, xin hãy lập tức dừng hành vi quấy rối tình dục của ngươi lại.”



“...” Thư Cửu Vĩ lúng ta lúng túng, “Ồ, đúng, xin lỗi. Ta không cố ý.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu