Nàng ta vừa dấn bước, Vân Nhàn đã giật mình ngã ngửa ra sau, suýt chút nữa ngã vào lòng đại sư huynh.
Túc Trì đỡ lấy nàng, vòi voi sắp vươn tới, mắt chàng khẽ chuyển động nhưng chàng không ngăn cản.
Vân Nhàn bị vòi voi quệt thẳng vào mặt, mắt không mở ra được, cả mặt ướt nhẹp, nước tức thì đóng thành băng. Nàng thốt lên: “Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi...”
Không nói tiếp câu “Nhìn ngươi thì làm sao?” sau câu “Nhìn cái gì?” là không trọn vẹn, là thiếu linh hồn.
“Kiểm tra!” Tỷ tỷ voi nói với vẻ hằn học, “Tất cả mọi người bỏ vũ khí xuống!”
Xem ra nàng ta và chàng tê giác đích là thủ lĩnh hai đội tuần tra trước cửa. Vân Nhàn tháo Thủ Lĩnh, ném xuống nền đất tuyết, kiếm linh Thái Bình có năng lực phân biệt tài giỏi đã chuồn vào linh phủ của nàng. Nàng lại nhìn sang mọi người.
Website TruyenLau.com
Cơ Dung Tuyết hoàn toàn không có vũ khí nên không cần phải tháo. Tiết Linh Tú là Y tu tuy nhiên châm pháp đủ để gây thương tích, thành thử hộp kim châm bị thu đi. Pháp trượng Đông Cực của Kỳ Chấp Nghiệp cũng vậy, còn có kiếm của Kiều Linh San và Túc Trì.
Website TruyenLau.com
“Phong Diệp.” Vân Nhàn hỏi, “Đàn của ngươi đâu?”
Trái lại Phong Diệp khá thông minh: “Mấy lần trước mang theo không những vô dụng mà chạy trốn còn chậm hơn. Lần này chẳng mang theo nữa.”
TruyenLau
Hai đội đệ tử mặt mày nghiêm nghị, lạnh lùng quá đỗi.
Thật chất chiêu này không có tác dụng gì lớn đối với tu sĩ. Thật sự muốn ra tay làm bị thương người thì có vũ khí hay không đều là thứ yếu, tháo bỏ pháp bảo bản mệnh chỉ làm suy yếu thực lực. Đương nhiên, đám người ở Rèn Thể Môn không ngốc tới độ ngây thơ, mục đích của bọn họ nào phải ở đây mà hòng thị uy.
Tông môn đang trong thời kỳ hỗn độn, có bao nhiêu người muốn thừa cơ hội kiếm chác, càng phải ra oai phủ đầu người ta, không để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Tỷ tỷ voi đã kiểm tra xong mọi người rất nhanh, nhìn Giang Lan Thôi bị trói gô phía sau, nghi ngờ chất vấn: “Đây là ai? Vẫn là bạn bè của Cơ tiểu thư? Nhưng ta nhớ trong danh sách ngươi báo cáo với tông môn không có người này.”
Cơ Dung Tuyết nói: “Không phải.”
Người voi: “Nếu không phải, ngươi muốn dẫn hắn vào làm gì? Tông môn đâu phải là nơi muốn vào là vào!”
Thật ra Vân Nhàn cảm thấy nàng ta muốn nói “Tông môn đâu phải nhà ngươi”, nhưng vì giữ hòa khí nên không nói ra.
Miệng Giang Lan Thôi hãy còn dán phù Cấm Nói, hắn không thể mở miệng, trong lòng dậy sóng cuồn cuộn.
Hắn tin lời quỷ ma của cái bọn này thật kia kìa! Nói giúp hắn trà trộn vào, còn tưởng có kế hoạch gì cao siêu, có thân phận giả nào đó để mạo danh, kết quả cứ vậy xách hắn đến trước cửa hệt như mang đặc sản quê về nhà. Bây giờ phải làm sao?!
Cơ Dung Tuyết mỉm cười, thản nhiên trả lời: “Đây là thích khách ta bắt được, muốn ám hại hai vị huynh trưởng của ta. Hình như hắn nắm được nhược điểm gì đó, ta lo lắng chuyện này sẽ bất lợi cho huynh trưởng nên mang về chuẩn bị tự mình xử lý, trước tiên cứ tiện thể ném vào ngục chết đã. Xin hỏi, có vấn đề gì không?”
Lời nàng ấy nói thật sự khiến người ta không tài nào bắt bẻ.
Thây kệ thích khách này nắm giữ nhược điểm gì, để hắn biến mất khỏi tầm mắt tổng không bằng nắm giữ trong tay mình. Vả chăng, muốn trốn thoát khỏi ngục chết của Rèn Thể Môn gần như không thể, bị giám sát nghiêm ngặt cỡ này, vậy đừng hòng gây ra sóng gió chi.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giang Lan Thôi bị giao cho hai đội trưởng, không phản kháng nữa.
Hắn không ngu, biết mình có “nhược điểm” này trong tay sẽ không dễ dàng bị xử lý. Về phần hắn có thật sự có nhược điểm hay không… Lần này, Cơ Dung Tuyết đã bắn một mũi tên hạ hai con chim.
Giả như hắn vào ngục chết không ra được, đương nhiên bớt đi một thích khách muốn mạng mình là chuyện tốt.
Giả như hắn vào ngục chết còn thật sự ra được, chứng tỏ người đứng sau hắn chính là hai người Cừu Đan Cừu Trác, lại mượn chuyện này triển khai.
Khi bị dẫn đi, khóe miệng Giang Lan Thôi dưới lớp khăn che mặt hơi nhếch lên, hắn nghĩ, tuy nhiên tất cả đều nghĩ sai rồi.
Hắn không nói dối, người ủy thác hắn đâu phải Cừu Đan hay Cừu Trác, càng không phải trưởng lão nào. Còn rốt cuộc là ai, hãy xem cái đầu thông minh của Vân Nhàn có đủ sức sớm ngày đoán ra hay không.
“...”
Một đoàn người bị tháo vũ khí, lại bị kiểm tra toàn thân một lần, cái vị người voi mặt mày không lành kia mới hừ lạnh một tiếng và tránh đường: “Đi vào đi. Chú ý đừng có chạy lung tung! Ta chỉ nhắc nhở một lần, hiện tại đang cảnh giới nghiêm ngặt, nếu chạy bậy đến chỗ nào đó bị người ta hiểu lầm đánh cho bị thương thì đó là tự mình chuốc lấy.”
Cơ Dung Tuyết dẫn cả bọn đi qua cánh cửa.
Huyền thiết dính tuyết, càng thêm lạnh lẽo, hệt những bức tường đá cứng rắn tạo thành kiến trúc bên trong. Nhìn từ đâu cũng giống hệt doanh trại.
Vân Nhàn vừa đi vừa lắc đầu, nói: “Đại tiểu thư, phong cách kiến trúc của Rèn Thể Môn không tốt lắm. Ví dụ sau này ngươi lên làm chưởng môn, nhất định phải sửa sang lại.”
“Đúng vậy.” Tiết Linh Tú suy nghĩ từ góc độ của hắn, cất lời, “Vùng đất cực hàn, ít thấy ánh mặt trời, vốn đã dễ khiến lòng người u uất. Ngày ngày đối mặt với màu sắc ảm đạm này thêm cuộc sống đơn điệu ngột ngạt, càng làm trầm trọng thêm tình hình, lâu dần dễ sinh chuyện.”
“Ta không nói về cái này.” Vân Nhàn gãi đầu bảo, “Cơn cớ gì góc tường ở đây toàn nhọn hoắt vậy? Lúc xây không nên bo tròn lại à, nếu không ngã một cái đập đầu thì đáng sợ lắm.”
Tiết Linh Tú: “...”
Ngoài ngươi ra ai lại ngã trên đất bằng chứ! Phong Diệp ư?!!!
Kỳ Chấp Nghiệp trông chẳng có thiện cảm với nơi này. Cũng phải, cả bọn vừa rời Phật Môn đã đến ngay Rèn Thể Môn, hai tông môn có hai thái cực đối lập. Dù vào mùa đông, tại Phật Môn vẫn có hồ sen được trận pháp duy trì ấm áp như xuân, tuyết rơi trên cành lá sum suê, có một vẻ thú vị riêng; còn có đám đệ tử tính tình hiền lành mà Vân Nhàn thích bắt nạt. Ở đó ngoại trừ bị ép ăn chay ra thì không có khuyết điểm nào. Còn Rèn Thể Môn này, chả tìm ra nổi một gương mặt hòa nhã trong phương viên 10 dặm.
Cơ Dung Tuyết giới thiệu cho cả bọn từng khu vực bên trong. Khắp nơi toàn là trận pháp và canh gác nghiêm ngặt, xem ra người voi ở cửa nói không sai, đừng có chạy lung tung, dễ xảy ra chuyện.
Vân Nhàn hỏi: “Rèn Thể Môn cũng chia ra đệ tử nội môn ngoại môn?”
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Có chứ.” Cơ Dung Tuyết đáp, “Công pháp đệ tử ngoại môn tu luyện không đầy đủ, sau khi vào nội môn, tông môn mới đưa ra trang cuối cùng còn thiếu.”
“Điều kiện để vào ngoại môn là gì?”
“Làm đệ tử thân vệ của Rèn Thể Môn trong ba năm, vượt qua đánh giá đã thăng lên làm nội môn.”
Vân Nhàn: “Vậy à.”
Nói một cách dễ hiểu chính là phục vụ nghĩa vụ quân sự cho Rèn Thể Môn ba năm, sau đó chọn người ưu tú. Phải nói khá xảo trá. Có củ cà rốt lớn này treo trước mặt, các đệ tử phía sau chen chúc nhau đến, ai cũng cho rằng mình sẽ thuộc nhóm được lên cấp vào nội môn. Thây kệ bọn họ có lời hay không, Rèn Thể Môn thì vĩnh viễn không chịu thiệt.
“...Đại sư huynh.” Vân Nhàn truyền âm, “Xem xét dạng này, hình như Kiếm Các không có cơ chế ấy.”
Túc Trì cúi đầu nhìn nàng, nói: “Nuôi không nổi.”
Quá thực tế. Ngay cả ngỗng lớn để cải thiện bữa ăn mà Kiếm Các còn phải tự nuôi, từ đó chi phí sẽ thấp hơn. Mỗi lần có người mới lên núi, họ đều phải trải qua một trận chiến sống còn bị ngỗng lớn đuổi, đây đã được xem là thông lệ nhập môn.
Vân Nhàn định hỏi đại sư huynh giàu thế này, có thể đóng góp một chút tình yêu thương được không, song như vậy quá trơ trẽn mặt dày, ngay cả nàng còn không thốt nổi thành lời. Thôi thôi, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình, nàng tự kiếm thêm vậy. Nhưng hình như Túc Trì học được thuật đọc tâm, chàng nói: “Ta từng hỏi sư phụ vì sao nhiều năm đóng cửa, nếu bỏ lỡ cơ hội, sau này e là sẽ chẳng còn nữa.”
“Ừ.” Vân Nhàn, “Ông ấy nói thế nào?”
Túc Trì cho hay: “Ông ấy nói, Kiếm tu trong thiên hạ nhiều vô số kể, hà tất phải bó buộc trong Kiếm Các. Từ lúc kiếm phổ do tổ sư khai sơn của Kiếm Các sáng lập được lưu truyền đến nay, nó đã biến đổi, kế thừa và truyền lại bao lần, từ lâu Kiếm Các đã có tình nghĩa nửa thầy trò với mọi người.”
Vân Nhàn hết nói nổi: “Cha ta lại văn vẻ dạy đời...”
Phải nói là cũng có lý. Kiếm tu thiên hạ nhiều không kể xiết, thứ họ tu luyện chính là sự tự do phóng khoáng, thật sự chẳng cần phải cố chấp ở trong Kiếm Các. Hay nói cách khác, nếu Vân Lang muốn, ông vẫn có thể làm như Rèn Thể Môn Đao Tông, chẳng qua không muốn, không có dã tâm tranh bá thiên hạ mà thôi.
... Đương nhiên, Vân Nhàn cảm thấy vẫn cần một chút. Ít nhất, cách một đời cần một chút. Chưởng môn Kiếm Các mỗi đời đều không có dã tâm tranh bá thiên hạ để rồi bây giờ thì... Không nói, nói nhiều lại rớt nước mắt.
Cả bọn đi về phía trước một đoạn xa, cuối cùng người quen đến.
Thiết Đản dẫn theo một nhóm đệ tử hấp tấp chạy tới, vẻ mặt chẳng được tốt lắm, thậm chí còn đôi chút sầu lo: “Đại tiểu thư.”
Những người phía sau hắn đều là gương mặt quen thuộc từng đi theo trong Đại Chiến Tứ Phương, xem ra đây đích là thế lực thật sự thuộc về Cơ Dung Tuyết trong Rèn Thể Môn. Ánh mắt Thiết Đản lướt qua phía sau Cơ Dung Tuyết, nhìn thấy một nhóm người, hắn lấy làm ngạc nhiên không tài nào che giấu nổi: “Chỉ...Chỉ có bọn họ thôi?”
Cơ Dung Tuyết thong dong nói: “Đủ rồi.”
Thiết Đản: “Nhưng...”
Cơ Dung Tuyết: “Nặng về chất không nặng về lượng. Bọn họ đáng tin hơn bất kỳ ai.”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hai người nói qua nói lại như đang đánh đố. Vân Nhàn đi một hồi lâu, chân hơi mỏi, lại thấy chán, luôn cảm thấy giày vớ dưới chân ẩm ướt, khó chịu phải biết. Ngặt nỗi nàng quan sát sắc mặt mọi người đều không có một mảy thay đổi, dường như chỉ có mình nàng gặp phải phiền phức này. Vậy nên nàng truyền âm hỏi: “Linh San, giày của muội có bị thấm nước không?”
“Có.” Kiều Linh San thì thầm, “Khó chịu quá nhưng không có chỗ để thay.”
Ai nấy đều nói có, chỉ có mỗi Tiết Linh Tú khi được Vân Nhàn hỏi “Tiết huynh, vớ của ngươi có ướt không?” thì khác.
“Hỏi cái quái gì vậy?” Tiết Linh Tú nhíu mày trả lời, “Không.”
Vân Nhàn: “...”
Sao có thể. Cơn cớ gì chỉ có giày của Tiết huynh không bị thấm nước? Nhân tiện nhắc đến, không phải trước đây Tiết huynh thấp hơn Cơ đại tiểu thư một ít à, tại sao giờ thì thấy ngang bằng, thậm chí còn cao hơn một mảy. Chẳng lẽ là...!
Đừng thấy việc ác cỏn con mà không lên tiếng, Vân Nhàn kéo tất cả mọi người vào trận pháp truyền âm, khốn nạn tuyên bố một thông báo toàn nhóm, đanh giọng:
“Mọi người, ta phát hiện Tiết huynh lén đi giày độn.”
Tiết Linh Tú: “?!”
Cả bọn muốn cười mà không dám cười, tức thì mím chặt môi, hít thở sâu không ngớt.
Tiết công tử, thì ra ngươi...
“Giày độn gì chứ?! Chẳng qua đế giày này hơi dày một ít!” Tiết Linh Tú nổi gân xanh, thẹn quá hoá giận biện bạch, “...Vân Nhàn!! Ngươi lại đây cho ta!”
Vân Nhàn bỏ chạy: “Không sao! Chỉ chuyện nhỏ! Chúng ta đều hiểu mà!”
“Hiểu cái...gì chứ?!” Tiết Linh Tú suýt chút nữa thốt ra lời thô tục, điên tiết, “Xem ra ba ngày không đánh, ngươi lại leo lên mái nhà dỡ ngói rồi!!”
Ai nấy đều nghĩ, nói thế làm như ngươi đã từng đánh nàng ấy vậy.
Vân Nhàn bị đuổi tới đuổi lui trong vui vẻ, không may trượt chân, té phịch đập mông xuống mặt băng, đầu đập vào góc tường, sưng lên một cục u to như cái màn thầu. Nàng lập tức kêu đau: “Đại sư huynh!”
Túc Trì đỡ nàng dậy, lặng lẽ nhìn Tiết Linh Tú.
Nửa khắc sau, Tiết Linh Tú trưng khuôn mặt sa sầm chữa trị đầu cho nàng: “Cho ngươi té chết!”
Thiết Đản đứng bên cạnh yên lặng xem toàn bộ quá trình: “...”
Cơ Dung Tuyết: “...”
“Đại tiểu thư, ta hiểu ngài thích bạn của mình.” Thiết Đản khó khăn thốt lên, “Nhưng trông thật sự không đáng tin cậy chút nào.”
Các đệ tử phía sau đồng loạt gật đầu.
Cơ Dung Tuyết giật giật khóe miệng: “Chỉ là ngoài ý muốn.”
Có lẽ… là vậy.
-
“Đi qua cây cầu sắt này chính là trường luyện võ.”
Vân Nhàn tự làm mình bị thương, cuối cùng ngoan ngoãn đi theo phía sau Cơ Dung Tuyết. Dưới chân mọi người là một vùng băng nứt toác, nước lạnh thấu xương, trong khe nứt còn được tận dụng nuôi triệt để kha khá động vật. Nhìn thì thấy rùa đen chiếm đa số, không biết con nào con nấy đã sống bao nhiêu năm, đang nằm im dưới nước không nhúc nhích.
Ngay cả tên địa danh của Rèn Thể Môn cũng được đặt theo phong cách thực dụng. Người khác gọi là “đỉnh Thiên Kiêu”, “núi Bách Chiến” gì đó, bọn họ lại gọi là trường luyện võ, thật là giản dị.
“Đương nhiên có biệt danh.” Cơ Dung Tuyết, “Các đệ tử đều gọi nơi này là ‘đài Diện Bích’.”
“Đài Diện Bích?” Tiết Linh Tú dùng khăn tay lau sạch thuốc mỡ dính trên đầu ngón tay, nhíu mày nói, “Chẳng lẽ trong đó có thâm ý...”
Chưa nói hết câu đã đột ngột dừng lại.
Lần trước lẻn vào Đao Tông, cả bọn đã từng chỉ trích hành vi không mặc áo kém văn minh của đám đàn ông ngoại môn tại trường luyện võ. Tuy nhiên số lượng nam nữ tu sĩ Rèn Thể Môn ngang nhau, lại cùng luyện công pháp rèn luyện thân thể, cần gió đao sương kiếm, cho nên tình hình ở trường luyện võ còn phức tạp hơn Đao Tông.
Không phải là không mặc y phục, mà là đều mặc cực ít, y như nhau.
(P4)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ngay cả chuyện y phục của mình vô tình bị tươm trong bí cảnh còn khiến Tiết Linh Tú đoái tưởng đến bây giờ, hắn đã bao giờ thấy cảnh tượng như vậy. “Xoạt”, một tiếng động vang lên, hắn xoay đầu lại, đối diện với bức tường.
Vân Nhàn còn muốn nhìn thêm đôi lần, song thấy cả bọn đều xoay đầu đi tỏ vẻ lịch sự, nàng không tiện nhìn thêm, đành phải nín nhịn đau xoay đầu đi.
“Không có thâm ý gì cả.” Cơ Dung Tuyết nói, “Chính là nghĩa đen của nó thôi.”
Chủ yếu bên trong trường luyện võ có đệ tử ngoại môn, nhìn thấy Cơ Dung Tuyết, họ đều có vẻ rất vui mừng, reo hò:
“Đại tiểu thư! Cuối cùng ngài đã trở về! Ngài có biết mấy tháng nay ta sống như thế nào không!”
“Người phía sau kia là Vân Nhàn? Thật trùng hợp, lại gặp mặt, đến chơi nhiều nhé!”
“Hình như đây là lần đầu tiên đại tiểu thư dẫn bạn về nhà...”
Cùng gọi là “Đại tiểu thư” tuy nhiên nhưng giọng điệu của họ hoàn toàn khác với giọng điệu của người voi ở cửa. Là thật lòng hay giả dối, chỉ vừa liếc mắt là biết. Thậm chí vừa nãy trên đường đi, có người gọi “Đại tiểu thư” còn mang theo ý chế giễu. Dựa theo vai vế, chính xác Chưởng môn chỉ có một cô con gái duy nhất là nàng ấy, gọi là đại tiểu thư không sai, mỗi tội liên hệ với thân thế của nàng ấy lại trông không được danh chính ngôn thuận cho lắm.
Cơ Dung Tuyết gật đầu chào hỏi mọi người, tuy trên mặt nàng ấy vẫn là vẻ lạnh nhạt đó, không thấy gì thay đổi, tuy nhiên lòng nhiệt tình những đệ tử trong trường luyện võ chớ hề bị ảnh hưởng.
“Ồn ào gì thế?!” Tiếng động trong sân rất nhanh bị người ta phát hiện, có người đi ra từ phía bên kia, giọng nói lạnh đanh, “Chưa thấy người bao giờ chắc? Nhắng nhít thế, thật là vô kỷ luật!”
Đấy là một ông già có mắt hổ, con ngươi cực nhỏ, trông hơi đáng sợ.
Cơ Dung Tuyết nói: “Tam Trưởng lão.”
“Tiểu Cơ à.” Tam Trưởng lão xoay đầu lại, chớ hề hòa ái cũng chớ hề thân thiết, thậm chí còn có vẻ đáng ghét, trưng ra cái mặt mo mà rằng, “Hai huynh trưởng của ngươi đã đợi ngươi ở phía trước từ lâu, đã lâu không về, ngươi mau qua ôn chuyện với bọn họ đi.”
“...”
Quả nhiên, oan gia ngõ hẹp.
Lối ra của trường luyện võ chỉ có một, thật trùng hợp lại chắn ngay phía trước. Xuyên qua lớp băng tuyết, Vân Nhàn vừa liếc mắt đã nhìn thấy hai người đang đứng cứng đờ trong bầu không khí căng thẳng đấy.
Phải nói dù Vân Nhàn không học thuật xem tướng vẫn đủ sức nhìn ra ngay, so với Cơ Dung Tuyết, hai người này khác nàng ấy một trời một vực.
Theo cuốn sổ tay ghi chép những kẻ vô dụng được Cơ Dung Tuyết cung cấp, người bên trái kia chắc là tên vô dụng lớn đầu, Cừu Trác. Năm đó Cừu Mạc đặt cho hắn cái tên này, đoán chừng ôm ấp tấm lòng yêu thương con cái, hy vọng hắn có năng lực xuất chúng, có khả năng kế thừa vị trí chưởng môn. Kết quả người ta đã 28, làm tròn lên cũng phải 30, mà vẫn là cái dạng khoai tây không ai thu hoạch, chỗ nào cũng bình thường, chỗ nào cũng không ra gì.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chắc hẳn hắn biết mình tầm thường, đặc biệt là dưới sự tương phản của Cơ Dung Tuyết, tầm thường càng hóa thành kém cỏi. Nhưng biết đâu có nghĩa muốn thừa nhận... Cứ thế cả ngày hắn ủ rũ lầm lì, hai mắt hung ác nham hiểm lồi ra, trông sắp nổi giận bất kỳ lúc nào và biến thành khoai tây chiên xoắn ốc.
“Đại tiểu thư.” Vân Nhàn thành tâm hỏi, “Hắn tu luyện công pháp cá thờn bơn hả?”
“...” Cơ Dung Tuyết trả lời: “Tuyết Sư.”
Người bên phải đích là tên em vô dụng, Cừu Đan. Có thể Cừu Mạc phát giác mình không tài nào trông cậy vào đứa con trai lớn bèn đổi cách giáo dục với đứa con trai nhỏ. Thấy rõ Cừu Đan đi theo phong cách thâm sâu khó lường, nhìn có vẻ khá hơn Cừu Trác một mảy, song không khá hơn là bao. Vẻ nóng nảy bốc đồng bày hết lên mặt, ước gì được bóp chết Cừu Trác bên cạnh ngay tại chỗ, rồi lại đạp chết Cơ Dung Tuyết đối diện.
Vốn cùng một mẹ sinh ra, sao đã vội đấu đá lẫn nhau chứ.
Vân Nhàn nghĩ một hồi đã muốn ăn khoai tây chiên. Hầy, mấy ngày ở Phật Môn làm miệng nhạt như nước ốc.
“Nghe nói ngươi bắt được một thích khách?” Cừu Trác không giữ được bình tĩnh, lên tiếng trước, “Tốt bụng ghê đấy, còn cố tình mang về cho chúng ta xử lý.”
Cơ Dung Tuyết: “Nếu không muốn, bây giờ thả hắn ra cũng được.”
Cừu Đan cười khẩy, nói: “Bây giờ ngươi không chỉ dám xoay lại mà còn dẫn theo một đám người bát nháo này là điều ta không ngờ tới. Khuyên ngươi thế này, nếu không muốn rước họa vào thân, tham gia xong tang lễ thì tự động rời đi. Không phải thứ gì ngươi cũng mơ tưởng được.”
Người đứng đầu đám người bát nháo – Vân Nhàn: “...”
Nói chuyện thì nói chuyện, ta đâu có chọc gì ngươi, công kích cá nhân làm gì.
“Hai huynh trưởng.” Hai người nói bóng nói gió, Cơ Dung Tuyết vẫn tĩnh trí, chỉ nói, “Hai người không thật lòng vì Rèn Thể Môn.”
Cừu Trác: “Ý là sao?”
“Nếu thật lòng vì tông môn thì nên nhường vị trí lại cho người khác.” Cơ Dung Tuyết lạnh đanh mà rằng, “Cơ nghiệp lớn đến đâu cũng có khả năng bị kẻ ngu dốt phá hủy trong một đêm. Cha không dạy ta thì thôi, chẳng lẽ chưa từng dạy hai người ư?”
Cừu Trác giận tím mặt: “Ngươi...”
Hắn nhìn lầm thật rồi. Trước kia con nhỏ này còn giả vờ, bây giờ Chưởng môn vừa chết thì không thèm đãi bôi nữa, trực tiếp trở mặt!
Bầu không khí nặng nề như nước sâu, sắp sửa bùng nổ. Vân Nhàn và Kiều Linh San ở phía sau hồi hộp cắn hạt dưa, nói chuyện trong trận pháp truyền âm:
“Thật là xứng với cái danh người Bắc Giới, bỏ thẳng qua luôn giai đoạn mỉa mai, tiếp theo sẽ ra tay à?!”
“Chưởng môn vừa mới qua đời, mấy đứa con cháu đã đánh nhau, quá đáng ghê. Rèn Thể Môn là tông môn lớn, sao lại ra nông nỗi này...”
Tiết Linh Tú còn chưa nói xong đã nghe một tiếng “ầm” vang lên, ba con sư tử xuất hiện trên tuyết. Hai con tuyết sư có thân hình vạm vỡ lại có bờm, trông to hơn con sư tử nâu kia hai ba vòng. Chúng há miệng gầm lên, tức thì đánh nhau loạn xạ!
Kiều Linh San sợ tới mức làm rơi cả hạt dưa, Túc Trì nhanh tay lẹ mắt, vươn tay đỡ hứng lấy rồi cất đi.
Chuyện này thật sự vượt quá phạm vi nhận thức của người Nam Giới là Tiết Linh Tú. Thật sự đánh nhau sao? Không sợ không dẹp được tình hình sau đó à??
Vân Nhàn nói: “Đại tiểu thư, ta đến giúp ngươi...”
Hai đánh một có thấy mất mặt không hả! Còn sư tử lông tạp nữa chứ! Hai con kia cao quý ở chỗ nào vậy?
Cơ Dung Tuyết đang đánh nhau còn tranh thủ vẫy đuôi với nàng, ý là đừng qua đây, ta thoải mái có thừa.
(P6)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cả bọn đành đành phải hồi hộp túm tụm lại cắn hạt dưa, phân tích tình hình chiến đấu. Ngặt nỗi thật sự quá nhốn nháo, hai con tuyết sư kia cũng đang cắn xé lẫn nhau. Bấy giờ, Tam Trưởng lão phía sau nghe thấy tiếng động, chạy tới với khuôn mặt âm trầm và la to: “Các ngươi làm chuyện không tưởng gì đây!!”
Vân Nhàn vốn tưởng ông ta sẽ ra tay tách ba con sư tử ra, đâu ngờ sau khi Tam Trưởng lão gầm lên câu trên đã đứng bên cạnh, cứ bất động.
Hình như đang chờ bọn họ phân thắng bại.
Hay là Rèn Thể Môn có quy tắc bất thành văn nào đó? Khi đánh nhau phe thứ ba không được can thiệp?
Nhưng chung quy đánh cũng đã đã đánh rồi.
Một khắc sau, tình hình chiến đấu đã rõ ràng. Cơ Dung Tuyết bị kéo rụng hai nhúm lông, tai bị cắn tướp máu, mặt bị cào rách, tuy nhiên chiến tích hiển hách, cắn một phát vào chân sau của Cừu Trác. Máu bắn tung tóe, Cừu Trác gào thét, tiếng gầm rung trời, chắc là đau lắm. Cừu Đan muốn đánh lén nhưng mặt bị cái đuôi dài quật một cái, không khỏi nhắm mắt lại. Cơ Dung Tuyết đạp một cú vào bụng gã, đá gã văng ra xa mười thước, nôn ra máu và thối lui!
Hai con sư tử tuyết sư nằm liệt dưới đất không tài nào bò dậy, trên vùng tuyết rộng lớn chỉ có sư tử nâu đứng hiên ngang, ngẩng đầu gầm dài như tiếng kèn hiệu tuyên bố chiến thắng.
Sắc mặt Tam Trưởng lão lập tức trở nên khó coi hơn cả cứt.
Cơ Dung Tuyết biến trở lại thành người, trên mặt vẫn còn rướm máu, tai bị rách một đường. Nàng ấy chẳng bận tâm, lau mặt, nhìn vết máu tươi trên tay và lông trắng dài dính trên móng tay, lặng lẽ đi đến rồi ngồi xuống trước mặt Tiết Linh Tú.
Tiết Linh Tú: “...”
Mắc gì con nhóc này ngày càng tinh thông khoản lợi dụng Y tu vậy.
“Đại tiểu thư, chừng như tu vi của ngươi lại tăng lên rồi.” Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên, “Nhưng mà xem ra hai người này đủ sức dây dưa với ngươi lâu đến thế cũng coi như còn ổn. Ít nhất bảo vô dụng thì vẫn không đúng lắm...”
Tam Trưởng lão vội vã chạy tới, đỡ Cừu Trác và Cừu Đan dậy. Cừu Trác biến trở lại thành người, chân phải chảy máu ròng ròng, tức khắc nhuộm đỏ sông băng. Hắn trợn tròn mắt, miệng sùi bọt mép, co giật liên tục, thốt lên như sắp chết: “Sao… sao tu vi nữ tu... nữ tu sĩ tiến bộ nhanh như vậy! Không thể nào...Tuyệt đối không thể nào... Nhất định nó đã cấu kết với người bên ngoài... Ăn thuốc cấm... Các ngươi đều đi đường tắt! Không thể nào!”
Vân Nhàn: “Tên vô dụng này từ đâu ra vậy? Sao biết nói tiếng người?”
Cơ Dung Tuyết: “…”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.