Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 194: Trận chiến cuối cùng (3)

Trong kết giới, sắc trời càng thêm tù mù.



Vân Nhàn dùng răng buộc chặt dải băng trên cánh tay trái, hơi ngứa, nàng không nhịn được gãi một ít, vết thương tức thì rỉ máu lấm tấm.



Đây là vết thương bị con chuột lớn cắn lúc nãy, đâu ai ngờ trong bờ sông lại có nhiều chuột với đôi mắt đỏ máu đang ẩn nấp và chúng ào ạt kéo đến hệt thủy triều đen. Nếu không được cứu kịp thời, hai đệ tử đi cuối đã bỏ mạng tại chỗ.



Bây giờ đổi vị trí, Tiêu Vu và Vân Nhàn đi đầu, Vân Lang và Túc Trì bọc hậu, mặc dù vậy họ chỉ miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng của mọi người trong tông môn... Hiện không tìm ra được một người nào không bị thương khắp toàn bộ môn phái.



Chuyện này thật khó tin. Ngay cả Đao Tông còn mất đi vài đệ tử trong lúc sơ suất, huống chi là những tông môn thực lực kém cỏi. Bốn bề mai phục, khó lòng phòng bị, bị cuốn vào chưa đầy một hồi lâu, nhóm họ đã tổn thất ít nhất một phần ba.


TruyenLau.com
Gió lạnh thổi qua, gió thổi cỏ lay, Kiều Linh San nhìn lên bầu trời, xoa xoa chân mình đang đau nhức và thốt lên: “Trong nhận thức của Ma Giáo, có phải thế giới cũng tối tăm bằng ấy không?”



Không nói đến việc rốt cuộc một giới này do Yêu Quái hay do Xi Vưu tạo ra, song ít nhất đây là kết giới do Xi Vưu duy trì, tự nhiên chính là thế giới trong mắt y.


TruyenLau.com
“Này gió rét này mưa lạnh, này trời âm u này đất tối tăm. Cỏ còn héo úa đừng nói chi đến hoa, khắp nơi toàn là sinh vật ma mang hình thù kỳ quái.” Hiếm khi tìm được một nơi an toàn để tạm thời nghỉ ngơi, Vân Nhàn dựa lưng vào tảng đá lớn phía sau, đáp, “Tuy chưa từng đến Ma Giáo, nhưng có lẽ trong Ma Giáo cũng vậy.”



Chỉ vài người biết được thân thế của Xi Vưu. Có lẽ vạn năm trước y vẫn đủ sức phân biệt được bốn mùa tươi đẹp, hồng trần nhân gian, khốn nỗi từ khoảnh khắc nuốt trái tim đó, Vân Long đã trở thành “y”, chấp tay buông bỏ năng lực vốn thuộc về Nhân tộc.


TruyenLau.com
Phong Diệp đặt đàn xuống kỹ càng, cũng ngồi xuống theo, máu chảy xuống từ trán dính vào mí mắt, gã cố gắng chớp mắt đôi lần mà rằng: “Không biết bây giờ bên ngoài thế nào.”



Theo lời Thái Bình, đương nhiên là không tốt đẹp gì. Trong kết giới đã rối loạn nát bét, huống hồ là những tông môn tự do nhỏ không có người chỉ huy? Chỉ e là kéo dài được lúc nào hay lúc đó, họ đã cố gắng hết sức.



Cũng đúng thôi, càng đến lúc này, trái lại những ân oán tình thù tưởng chừng như trời sập trước kia đã trở nên thôi còn quan trọng. Chung quy trời đã sắp sập thật rồi, còn để tâm đến những chuyện đó cũng chẳng ích gì.



Tế đàn vốn xa xôi nay chừng như ngày càng đến gần. Lúc đầu nó bị mây mù bao phủ, chỉ thấy mơ hồ hình dáng, bây giờ đến gần và nhìn một cách rõ ràng, người ta thấy mà phải hãi hùng. Trên bốn vách đá toàn là trận pháp màu đỏ máu, lít nha lít nhít, tầng tầng lớp lớp. Trên bề mặt còn có những luồng sáng màu máu tà ác đang lưu chuyển tựa như một vật sống, chúng nào có phải là được vẽ lên, mà chực như là đã bị ép khảm vào trong đó.



Là một thiên tài bực này, ví dù ả không bị Kiếm Thần phát hiện và kịp thời ra tay, chỉ e thật sự ả đã có sức lật đổ toàn bộ bốn giới.



Không được, ăn một trái táo để bình tĩnh lại chút xem nào. Vân Nhàn vừa đưa tay vào đã khựng lại... nàng quên mất nhẫn trữ đồ cũng không còn.



“Vừa rồi chúng ta đi suốt dọc đường gặp kha khá tông môn, duy chỉ không gặp ba môn phái Phật, Y, Rèn.” Bên kia có động tĩnh, không biết phương nào đang giao đấu, tai Vân Nhàn động đậy. Nàng cảnh giác nhìn về phía đó, khí độc che phủ, một mảnh trống rỗng, nàng thốt lên: “Lẽ ra, không nên như thế kia.”



Thái Bình: “Ngươi còn rảnh quan tâm người khác? Đừng lo lắng quá cho đám lừa trọc Phật Môn, cũng đừng lo lắng quá về Diệu Thủ Môn có ba Chưởng môn, duy chỉ Rèn Thể Môn là cần lo lắng thôi. Cơ Dung Tuyết bị thương, trời mới biết Đao Tông có nhân lúc hỗn loạn ra tay hay chăng.”



Cơ Dung Tuyết bị thương, đâu rõ bị thương đến mức nào, tuy nhiên bây giờ bất kỳ một phương thức liên lạc nào cũng bị cắt đứt sạch, bất kể là ai cũng đành phải đoán mò, đi được tới đâu hay tới đó.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc đầu mọi người vừa đi vừa nghỉ, còn có cơ hội để thở dốc nói đôi câu, nay đóng quân tại đây, những thứ còn lại chỉ là tiếng thở dồn dập và tiếng sột soạt băng bó vết thương. Ai nấy đều đang cố gắng hồi phục, đã lâu không ai buông thêm một lời nào.



Ép mình giữ vững tinh thần, chạy về phía con đường cùng, nhìn những người đồng hành dần giảm bớt, biến mất, sao tâm trạng đủ sức bình tĩnh? Chỉ có bốn chữ để hình dung họ: mỏi mệt chạy trốn. Nhưng tên đã lên dây, vừa bắn đi, cho dù phía trước mịt mờ cũng chẳng có ai dám xoay đầu, thậm chí còn không dám để lộ ra nỗi lo lắng bất an. Bởi lẽ ai nấy cũng biết chỉ cần có người đầu tiên sờn gan, ắt sẽ có người thứ hai, người thứ ba…



Đây chẳng qua là một thủ đoạn mà thôi.



Cho đến bây giờ Xi Vưu vẫn chưa xuất hiện.



Động tĩnh bên kia càng lúc càng lớn, Vân Nhàn đứng dậy cầm kiếm, nhìn về phía làn sương độc đang cuồn cuộn kéo đến. Thính giác nhạy bén mách bảo nàng có những tiếng vo ve không mấy tốt đẹp truyền đến từ đó.



Túc Trì bất chợt nói: “Đi!”



Gần như ngay khi chàng vừa dứt lời, có ngay vài tu sĩ sắc mặt xanh mét chạy ra từ đó, trong mắt vẫn hằn vẻ sợ hãi như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó hết sức đáng sợ. Nhìn thấy nhóm người Kiếm Các, họ chớ hề dừng lại thay vào đó còn khàn giọng kêu: “Mau chạy đi!!”



Lúc này, đây đã là một hành động tận tình tận nghĩa nhất.



Mọi người như gặp đại địch, tức thì đứng dậy một cách thuần thục. Chớ hề xoay đầu lại, họ ngự kiếm tiến về phía trước nhanh cấp kỳ, dấn bước vào sâu hơn trong khu rừng. Tuy nhiên Vân Nhàn không đi, trên thân kiếm dần dần ngưng tụ ánh sáng thần kỳ, nàng giơ ngang nó trước người.



Những người tiếp theo xông ra từ làn sương độc trông như thuộc một môn phái khác với nhóm người vừa nãy. Dù rằng trên người dính máu tuy nhiên chẳng thấy vết thương trí mạng nào. Họ đủ sức chạy đủ sức trốn là thế, ngặt nỗi chỉ trong hai nhịp thở, Vân Nhàn trơ mắt nhìn một người sống sờ sờ biến thành một cái xác rỗng.



Trên gáy đen sì của hắn đang cắm một con muỗi ma khổng lồ. Vòi dài của muỗi ma đâm vào từ phía sau, trong lúc rung động nó chẳng những hút hết tủy não mà ngay cả nội tạng và máu thịt toàn thân cũng bị nó hút cạn trong nháy mắt.



Cái xác đó mềm nhũn nằm trên mặt đất, chân vẫn duy trì tư thế chạy trốn, tựa một bức bích họa đông cứng.



Vân Lang đanh giọng kêu: “Cẩn thận. Thứ này rất khó đối phó.”



Giá mà chỉ ba bốn con, năm sáu con, cứ chém là xong. Có điều, thứ đang lao ra từ làn sương độc là một đàn muỗi ma đen kịt, con nào con nấy no nê máu thịt, bụng no bụng trướng, đôi mắt âm u nhìn hau háu vào con mồi bên dưới.



Không biết đã có bao nhiêu người chết dưới tay chúng.



“Túc Trì, con đi trước.” Tiêu Vu nói, “Không có người dẫn đầu, sợ rằng đệ tử lại rơi vào hiểm cảnh nào đó.”



Túc Trì chớ hề nhúc nhích, trước tiên nhìn Vân Nhàn, thấy Vân Nhàn khẽ gật đầu, chàng mới hóa thành luồng ánh sáng rời đi.



“Hả?” Tiêu Vu cảm thấy không đúng lắm, “Nó còn nhìn con một cái?... Hiện tại nó hoàn toàn chỉ nghe lời con thôi. Đây là chuyện gì vậy?”



“À, ha ha, mẹ à, chuyện này không quan trọng, mình nói sau nói sau.” Vân Nhàn đưa ngón tay vuốt qua thân kiếm, ánh sáng đỏ rực bùng lên, nàng nhìn những con muỗi ma ngang ngược sắp tấn công bất cứ lúc nào và nhẹ giọng nói, “Bây giờ... xem ta thiêu cháy bọn mi bằng một mồi lửa.”



Khoảnh khắc tiếp theo là ánh lửa nhút trời!



“...”



Qua trận chiến này, vết thương trên cánh tay Vân Nhàn lại bị xé toạc, nặng thêm ba phần, trên người cũng thêm không ít vết thương, máu me đầm đìa.



Kéo theo thân thể mệt mỏi rời rã, nàng nhìn tế đàn trên bầu trời, chạy thôi, chạy sao cho tuyệt đối không thể dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc..



Nàng chẳng còn thời gian để ý đến những thứ khác, chỉ mỗi tại lúc chạy trốn này mới có thời gian tiếp tục suy nghĩ trong gian nan.



Trận pháp gấp khúc đã khởi động, trừ phi giết Xi Vưu, hoặc kéo dài đến khi Xi Vưu suy yếu đến mức không thể duy trì được, bằng không thì không thể dừng lại trận gấp khúc. Sức người có hạn, đó chỉ là chuyện sớm hay là muộn mà thôi.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngã một lần khôn hơn một chút, y sẽ không xuất hiện cho đến thời khắc cuối cùng…



Tính đi tính lại, nghĩ tới nghĩ lui, Vân Nhàn không thể không thừa nhận mọi sự hệt như đã liệu tại vùng đất thử thách hôm đó, ra tay với Tức Mặc Xu là biện pháp dễ dàng thực hiện nhất. Thật mỉa mai làm sao.



Tuy nhiên trên đời này đâu phải chuyện gì cũng chỉ cần cân nhắc có thể thành công hay chăng, còn phải cân nhắc có thể làm hay không nữa.



Nghĩ đến đây, Vân Nhàn đưa tay sờ ma thạch, không ngờ nó vẫn còn! Ban đầu nàng lo lắng mình không thể cảm nhận được sự thay đổi của ma thạch ngay lập tức nên mới luôn mang theo bên mình, không cất vào nhẫn trữ đồ. Ma thạch vẫn đang nhấp nháy yếu ớt, chẳng qua ánh sáng ngày càng lu dần.



Ma khí căn nguyên của Tức Mặc Xu vẫn đang dần suy yếu, tình trạng của nàng ấy đang vô cùng xấu.



Lòng bàn tay thô ráp của Vân Nhàn từ từ nắm ma thạch đến khi ấm áp, nàng gần như không nhớ nổi lần cuối cùng nhìn thấy Tức Mặc Xu cười là khi nào. Bây giờ nhất định nàng ấy đang hết sức đau khổ.



Nếu Xi Vưu muốn dùng thân xác của Tức Mặc Xu, rõ ràng y có thể dùng từ sớm, tuyệt đối không có chuyện giữ lại Tức Mặc Xu lại đến bây vì chút tình xưa. Vậy lời giải thích duy nhất đích là y có chỗ lo ngại – Hình dạng hiện tại có khả năng giúp y phát huy sức mạnh tối đa, trong khi đó tu vi của Tức Mặc Xu kém xa Xi Vưu; nếu y chuyển đổi, ít nhiều gì cũng sẽ khiến năng lực bản thân suy yếu. Là một con ma mang tính cách đa nghi như y, dễ gì y cho phép bản thân xuất hiện sơ hở này.



Ba người đang men theo vết kiếm Túc Trì để lại để đuổi kịp mọi người trong Kiếm Các, sao ngờ được từ xa xa trên núi tuyết đã truyền đến một đợt tiếng đàn lùng bùng!



Vết kiếm cũng kết thúc tại đây. Dòng suy nghĩ của Vân Nhàn bị cắt ngang, nàng bay qua đó, suýt chút nữa trước mắt đã tối sầm.



Đúng là vượt qua kiếp nạn này lại đến một kiếp nạn khác! Đây không phải là trò chơi vượt ải mạo hiểm đó chứ!



Giữa dãy núi tuyết liên miên, Kiếm Các và Cầm Phường gặp nhau trong ngõ hẹp. Nói là ngõ hẹp là bởi lẽ khe núi này thật sự quá hẹp, chỉ đủ cho hai người đi song song, huống hồ chi đệ tử Cầm Phường còn phải vác theo đàn cổ, càng thêm chật vật và cứ va vào nhau. Tông chủ Cầm Phường đứng ở phía trước, sắc mặt khó coi đến cực điểm.



Nếu có người muốn đi thì đàn cổ này hoàn toàn không thể đặt nằm ngang!



Cầm Phường tốn bao nhiêu tâm huyết mới bồi dưỡng được một Tần Nhã, nay nàng ta cũng bị thương nặng, nhân số trông có vẻ ít ỏi đến đáng thương. Mà trên con đường hẹp, những tảng đá khổng lồ đang lăn xuống về phía mọi người, cuốn theo bụi đất đá vụn. Kiếm khí sắc bén chém tảng đá thành mấy khối, nện rơi xuống đất, lại tạo thành những cái hố sâu hoắm!



Vân Nhàn thấy Tần Nhã đang gắng gượng chịu đựng nội thương, ngón tay gảy dây đàn, tức thì kêu lên: “Đừng!!!”



Tần Nhã khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt mờ mịt.



Kiều Linh San kích động kêu: “Tông chủ! Tiền bối! Vân Nhàn!!! Tỷ đã trở lại! Tỷ không bị thương chứ?!”



“Bị thương rồi! Đau quá đi!” Vân Nhàn giải thích, “Đừng dùng tiếng đàn, âm thanh quá lớn, sóng âm chồng chất lên nhau, rất có thể sẽ gây ra tuyết lở đấy!!”



“Biết rồi!” Phong Diệp nói, “Nhưng mà bây giờ giọng của ngươi cũng rất lớn đấy thôi?!”



Vân Nhàn: “Ta không nói lớn tiếng thì làm sao các ngươi nghe thấy?!”



Nếu muốn vượt qua núi tuyết chỉ có con đường hẹp này. Vòm núi gần như chạm vào đỉnh kết giới, hoàn toàn không thể bay qua, con đường này muốn bẫy ngươi trờ trờ ngặt nỗi họ đành phải cắn răng đi tiếp.



Đến lúc này, dễ gì Cầm Phường tự dưng gây sự đánh nhau với Kiếm Các. Hơn nữa hai tông phái là chỗ quen biết đã lâu, ít nhiều cũng phải giữ thể diện. Đệ tử đôi bên cũng quen nhau phải biết, người đỡ chân, người nắm tay, cẩn thận cùng nhau đi trên con đường hẹp từng li từng tí. Đá lớn lăn xuống, Túc Trì và Vân Nhàn lặng lẽ dùng kiếm khí giải quyết, những tảng đá còn lại thì dùng đàn chắn.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Dây đàn bị đứt mấy sợi, Tông chủ Cầm Phường nói: “Đàn của ta...”



“Đến lúc này rồi còn xót đàn.” Tiêu Vu, “Cho ngươi xem kiếm của ta này.”



Tông chủ Cầm Phường thò đầu nhìn, kiếm của Tiêu Vu đã mẻ 18 chỗ, chuyện này khiến bà ta lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều.



Cuối cùng họ vượt qua cung đường hẹp nguy hiểm một cách an toàn, trước mắt chính là một vùng đồng tuyết hoang vu. Bốn bề toàn là một màu trắng xóa, khiến người ta nhìn mà khó chịu, và nhất thời không ai nhấc chân ra bước đầu tiên.



Vân Nhàn nhặt một hòn đá ném qua, chớ hề có động tĩnh.



Phía sau truyền đến tiếng bước chân, mọi người đột nhiên xoay đầu lại, nhìn thấy tông môn thứ ba... là Đao Tông.



Tình hình bây giờ có chỗ vi diệu. Khốn nỗi dù có ra sao đi, hiện tại việc duy nhất cần làm chính là tiếp tục tiến về phía trước, dừng lại một chút vẫn là lãng phí thời giờ. Liễu Xương hừ lạnh một tiếng, ba tông phái gần như đồng thời chạy về phía trước.



Chẳng ai ngờ có người dẫm phải một chỗ, tức khắc cả người bị mặt hồ nuốt chửng, bị đóng băng trong một nhoáng, đâu còn sức sống!



Bề mặt tuyết trắng dưới chân tưởng như hiền hòa chợt nứt toác, lộ ra hồ băng ẩn giấu bên dưới, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, thoáng chốc tình cảnh hỗn loạn!



Tay Vân Nhàn vừa chạm vào nước hồ đã cảm thấy một sự lạnh lẽo âm hàn lan lên đầu ngón tay, gần như không thể co duỗi. Nàng vận linh lực chống đỡ, cố hết sức để nổi người lên, để đầu và mặt lộ ra ngoài. Song, nàng nào vùng vẫy ra khỏi hồ băng ngay tức thì, thay vào đó còn gắng sức vươn tay kéo người gần nhất lên, ném về phía bờ xa!



Tu vi của nàng giúp bản thân chìm nổi trong hồ băng này vài nhịp thở, những người khác thì không thể.



Khắp nơi toàn là người đang trôi nổi trong hồ, cái chết đến thật lặng lẽ, tựa hòn đá chìm xuống đáy hồ. Vân Nhàn đã chẳng còn thời gian để ý đây là người của tông môn nào, thây kệ là Đao Tông hay Cầm Phường, chỉ cần nàng với tới ắt nhất định phải cứu!



Giọng nói của Tiêu Vu vang lên trên đỉnh đầu: “Đến chỗ ta!!”



Liễu Hân bảo: “Hướng về phía bờ!!”



Lúc đầu còn nghe được tiếng, cho đến khi càng lúc càng mơ hồ, Vân Nhàn sặc nước, lưỡi suýt bị đông cứng. Nàng nghĩ trong cơn mơ màng: Hình như mình chưa học bơi… Chẳng lẽ mình biết bơi bẩm sinh?? Là bơi kiểu chó ư??



Đầu ngón chân được một bàn tay mạnh mẽ nâng lên, tay của Túc Trì cũng lạnh như nước hồ. Vân Nhàn được nâng lên khỏi mặt nước, cuối cùng tỉnh táo hơn, mới nghe thấy tiếng hét của Thái Bình: “Nhanh lên! Chỉ còn lại mười mấy người thôi!!”



Nó không tiếc sức lực giải phóng linh khí thuộc tính Hỏa, bao bọc toàn thân Vân Nhàn.



Đúng là còn vài người đang chìm nổi trên mặt hồ. Vân Nhàn liếc mắt, không ngờ nhìn thấy cả Trọng Trường Nghiêu. Giữa lằn ranh sinh tử, cuối cùng bộ mặt thật của hắn đã không còn được che giấu – Có người của Đao Tông sắp chết, nắm chặt góc áo của hắn, hắn tức giận lườm người nọ, cứng rắn hất cái tay run rẩy của người đó ra, giẫm lên lưng người ta, định mượn lực tiến lên.



Người đó trưng ra vẻ mặt tuyệt vọng, sắp chìm xuống đáy hồ, song gã cảm thấy gáy mình bị người ta nắm lấy, thân thể phiêu phiêu và rồi bị ném mạnh lên bờ.



Sắc mặt Trọng Trường Nghiêu thay đổi, không kịp chần chừ, hắn bán mạng đạp về phía bờ. Vân Nhàn ở ngay bên cạnh hắn, trái tim hắn bất chợt chùng xuống trong hồ nước lạnh như băng.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giọng nói của Vân Nhàn yếu ớt nhưng vẫn rõ ràng:



“Có phải vì có thoại bản nên ngươi mới cảm thấy mình cao quý hơn người, người của toàn bộ bốn giới đều không bằng ngươi. Người chết hết lớp này đến lớp khác cùng lắm chỉ là những kẻ qua đường có thể hồi sinh cũng như được đổi mới vào ngày hôm sau. Nói chung, chết tới chết lui thì người chết nào phải là ngươi.”



Đồng tử Trọng Trường Nghiêu trừng to.



Tại sao nàng ta biết… Làm sao nàng ta biết được!!



“Ta biết ngươi đang tính toán gì, với tư cách là một tên tiểu nhân, ngươi đã sống đủ lâu.” Vân Nhàn bị lạnh đến thở hổn hển, nhưng vẫn lạnh lùng nhìn hắn, “Ngươi có tin hay không, cho dù phải chết, người chết đầu tiên chính là ngươi.”



Sát ý trong mắt Trọng Trường Nghiêu bùng lên, ngón tay co duỗi, hắn chưa kịp ra tay đã trơ mắt nhìn Vân Nhàn từng bước chìm xuống. Khóe miệng giật giật, hắn vừa định mỉa mai, có tiếng bước chân gieo lên, bóng đen trên đỉnh đầu ập xuống, phô thiên cái địa bao phủ hắn...



Bộ lông sư tử dày màu nâu vàng tản ra trong hồ nước trong tích tắc, nhiệt độ lạnh buốt hoàn toàn không thể cản trở hành động của chủ nhân nó. Những đường nét cơ bắp duyên dáng của sư tử nâu đang co duỗi mạnh mẽ, lao đến bên cạnh Vân Nhàn chực mũi tên rời cung, bắn lên vô số bọt nước.



Đệm móng vuốt mạnh mẽ của sư tử cái đặt lên lưng nàng, nhẹ nhàng kéo nàng lên. Vân Nhàn ngồi trên lưng sư tử, vẩy vẩy nước trên mặt, cúi đầu nhìn đôi mắt mang ý cười của sư tử nâu, đoạn nói: “Đại tiểu thư, bong bóng nước mũi của ta bị đông cứng mất rồi …”



Cơ Dung Tuyết chẳng xoay đầu lại, cái đuôi quất Trọng Trường Nghiêu trở lại đáy hồ, tiếp đấy thân thiết quấn lấy tay Vân Nhàn, nàng ấy lên tiếng: “Xin lỗi. Tính toán sai, ta tưởng vừa kịp.”



Túc Trì vô duyên vô cớ bị móng vuốt giẫm lên hai lần, tóc ướt sũng, hơi ngớ người: “...”



Rõ ràng ngồi trên lưng chàng cũng được mà.



Rèn Thể Môn được tôi luyện trong gió tuyết, hồ băng này chỉ ảnh hưởng rất nhỏ đến cơ thể thú. Theo một tiếng hiệu lệnh, vô số hình thú cường tráng bơi qua, kéo những người vẫn còn đang vùng vẫy trên mặt hồ lên bờ.



Cơ Dung Tuyết bước lên đất liền, lại khôi phục hình người, nước hồ nhỏ xuống đất từng giọt từng giọt, trong đôi đồng tử màu đỏ sẫm phản chiếu gió tuyết vô biên. Nàng ấy đanh giọng: “Ta đã nói không cần đến ba năm.”



“...” Vân Nhàn nhìn toàn thân nàng ấy đầy vết thương lớn nhỏ đã đau đầu bảo: “Đây cũng không được tính là chuyện tốt.”



“Đây gọi là có được có sư tử*.” Cơ Dung Tuyết khẽ nhếch khóe miệng, “Đi thôi.”



*câu gốc là Có được có mất, từ mất(失) đồng âm với từ sư (狮) tử



Đám người lại lên đường, vượt qua vùng đồng tuyết này, có vẻ tế đàn đã ở ngay trước mắt.



Vân Nhàn bước lên một bước, hốt nhiên nghĩ đến một sự kiện.



Nếu nói Thiên Đạo chọn nàng, ngay từ đầu đã đưa cho nàng cuốn thoại bản đó. Vậy tại sao trong tay Tức Mặc Xu cũng có một cuốn?



Rõ ràng lúc đầu đã chọn hai người. Vậy tại vùng đất thử thách, tại sao lại muốn nàng giết Tức Mặc Xu?



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Ở nơi cực kỳ tối tăm.



Mị Yên Liễu đến đưa ma thạch lần cuối, lòng bàn tay toàn mồ hôi lạnh, nàng ta kiên trì nhanh chóng thiết lập một trận pháp.



Tức Mặc Xu trên bệ đá khẽ động đậy, truyền đến tiếng xích sắt loảng xoảng.



Mị Yên Liễu cầm viên châu sáng, vùng đất nhỏ hẹp bỗng sáng bừng, song Tức Mặc Xu chớ hề có phản ứng, vẫn nhìn về phía cửa và thốt lên: “Ngươi đến rồi?”



Lòng Mị Yên Liễu chua xót. Thánh nữ đã không còn nhìn thấy nữa rồi.



Trên bệ đá là từng lớp từng lớp trận pháp trói buộc. Nếu lúc đầu nàng ta còn ôm hy vọng thì bây giờ đã hoàn toàn vỡ mộng. Ngay cả trận pháp ngăn cản tự nổ cũng phải dùng để trói buộc, Giáo chủ muốn làm gì, ai mà không tỏ đây?!



Ma khí suy yếu đến mức này còn trách được ai? Ai muốn sống như vậy! Bây giờ tình cảnh này đã ứng với câu nói: Muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!



“Ma thạch này, hấp thu đi.” Mị Yên Liễu đưa ma thạch qua, dùng giọng điệu bình tĩnh nhất, “Đám người đó đã đánh nhau túi bụi như dự tính. Bây giờ chắc đã chết gần một nửa rồi.”



Từ đầu kết giới do trận pháp này tạo ra nào do Giáo chủ tự thiết lập. Ban đầu hòng hủy diệt bốn giới, Yêu Quái bèn thả những người ả vừa mắt vào trong kết giới, ả đích là vua của lĩnh vực này... Chỉ tiếc rằng nay cả thảy mọi chuyện đều là đang làm áo cưới cho kẻ khác.



Tức Mặc Xu vươn tay nghiền nát ma thạch, ma khí tràn vào cơ thể nàng ấy nhưng cứ như đá ném vào biển rộng.



“Đợi đến được tế đàn, Giáo chủ sẽ một mẻ hốt gọn bọn chúng.” Mị Yên Liễu đi kiểm tra trận pháp, nói khẽ, “Vân Nhàn… không sao.”



Tức Mặc Xu: “Ừ. Ta nghĩ nàng ấy không thể nào xảy ra chuyện.”



Mị Yên Liễu: “Thánh nữ, ta sợ lắm.”



“...” Vừa nhìn là biết không có kinh nghiệm an ủi người khác, Tức Mặc Xu cứng nhắc nói, “Không có gì phải sợ cả.”



Màu môi vốn rực rỡ của nàng ấy giờ trắng bệch vì tiều tụy, rốt cuộc Mị Yên Liễu không nhịn được, dùng tốc độ nhanh nhất truyền âm sang: “Thánh nữ, đi thôi!”



“Ta và Ngưu Bạch Diệp đã tìm được cơ hội, chính là lúc đó… Ta muốn để ngài đi. Rời khỏi nơi này.” Mị Yên Liễu nói khô khan, “Mặc dù bây giờ đi đâu cũng vậy. Không sao cả, ngài muốn đi tìm ai thì đi tìm đi. Một lần cuối cùng!”



Tức Mặc Xu ngạc nhiên nghiêng đầu về phía nàng ta.



Mị Yên Liễu chưa từng thấy Thánh nữ đại nhân có vẻ mặt như vậy. Nàng ta và trâu yêu luôn đi theo sau Tức Mặc Xu, làm thuộc hạ của nàng ấy, chưa từng tách ra từ Ma Giáo đến Đại Chiến Tứ Phương. Biểu cảm của Tức Mặc Xu không đến nỗi không phong phú, mỗi tội đa phần trông không được thiện lành lắm, nét tức giận, hung dữ và đầy sát khí chiếm phần lớn… Chả phải người trong Ma tộc đều thế ư? Cho nên bây giờ trước nụ cười gọi là dịu dàng này, Mị Yên Liễu hoàn toàn không hiểu nàng ấy học được từ đâu, lại dùng nó với ai.



Mặc dầu chỉ trong chớp mắt.



“Cảm ơn ngươi.” Tức Mặc Xu trả lời, “Nhưng ta nhất định phải đợi đến giây phút cuối cùng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu