Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 112: Vào Lưu phủ

Chủ đề chuyển đổi quá đột ngột, Vân Nhàn ngây người tại chỗ, hồi lâu sau mới thốt lên một tiếng: “Hả?”



Ý gì?



Chẳng lẽ Túc Trì cho rằng, tiền bối Minh Nhân nói nàng ôm mưu đồ làm bậy với chàng chính là muốn hại tính mạng chàng... Nói vậy hình như cũng có lý mộ tí, có điều người bình thường sẽ không hiểu như vậy đâu!



“Đại sư huynh, nào phải, ta cảm thấy giữa chúng ta có tồn tại hiểu lầm, hiểu lầm cực lớn. Huynh giúp ta nhiều ngần ấy, cơn cớ gì ta lại muốn giết huynh ?” Vân Nhàn ngu ngơ đáp, “Nhưng huynh đã cho rằng ta muốn giết mình, vậy đêm hôm khuya khoắt còn chạy đến đây làm gì? Mây đen gió lớn, nguy hiểm lắm! Đao trắng lao tới, đao đỏ kéo ra.”



Túc Trì bình thản cho biết: “Muội không giết được ta.”



Vân Nhàn: “... À.”



Nói cũng đúng. Hiện tại ngay cả đại sư huynh là giống loài gì còn chưa rõ, nói giết ai đủ sức giết nổi.



Vân Nhàn hiếm khi nghiêm túc suy đoán sắc mặt của một người thế này, song ra quân bất lợi, gặp đúng Túc Trì không có biểu cảm chi, nàng bảo ngay: “Vậy đại sư huynh này, vừa rồi huynh tránh ta vì chuyện này ư?”



“Tránh?” Túc Trì khẽ nhíu mày, “Vừa rồi ta chỉ đang nói chuyện với người khác.”



Xem ra là vừa nói chuyện xong đã đến ngay phòng nàng hỏi tội.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


“Muội nói mình không muốn giết ta.” Túc Trì nhìn nàng, mặt mày lạnh lùng, tựa hồ đang thật sự khó hiểu, “Vậy đấy là có ý gì?”



Vân Nhàn: “...”

TruyenLau

Túc Trì: “Tại sao nhắm mắt?”



“Quá buồn ngủ nên vừa rồi vô tình thỉu dần đi.” Vân Nhàn cấp tốc mở mắt, thấy Túc Trì thật sự không có ý nghi ngờ dầu là một mảy, vẫn đứng thẳng tắp trước giường nàng như thanh kiếm. Nhất thời trong lòng tràn ngập tuyệt vọng, nàng lắp bắp: “Chính là... ờ... cái đó...”

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vốn nàng đuối lý, bây giờ da mặt nàng có dày hơn nữa cũng không tài nào mạnh miệng được nữa!



Thái Bình ở góc tường cười trên nỗi đau của người khác: “Ha ha ha! Ngươi cũng có ngày hôm nay! Hoặc là muốn giết hắn, hoặc là muốn lột đồ hắn, ngươi chọn một đi!”



“Đúng rồi!” Vân Nhàn thấy Túc Trì chừng như không hỏi rõ ràng thì không định đi, ý tưởng chợt lóe, đầu óc cũng sáng lên, “Đại sư huynh, huynh còn nhớ Tưởng Trưởng lão nhờ ta chuyển lời cho huynh không, nói cái gì mà tình kiếp các loại. Đương nhiên cái này không quan trọng, có điều đại sư huynh du lịch bên ngoài lâu thế này cũng gặp kha khá người, chắc huynh khó tránh khỏi sinh lòng hảo cảm...”



Túc Trì: “Không có.”



“Có! Chuyện này bình thường xiết bao.” Vân Nhàn cố ý lờ đi câu trả lời của Túc Trì, cứ như vậy ấm ớ nói tiếp, “Còn ta, ta mới ra đời, tầm nhìn còn tương đối non nớt. Thông thường những thiếu niên đơn thuần như ta rất dễ dàng sinh ra chút… chút lòng thân cận đối với trưởng bối. Rất dễ lẫn lộn lòng thân cận với những tình cảm dư thừa khác. Đương nhiên, hiện tại ta đã hoàn toàn sửa đổi rồi! Đâm ra huynh tuyệt đối đừng canh cánh chuyện này trong lòng nữa...”



Nàng càng nói lại càng bội phục sự thông minh của mình.



Người khác không rõ chứ Vân Nhàn lại tỏ tường hơn ai hết. Nàng thấy đại sư huynh đẹp trai đã không nhịn được sinh ra chút lòng ham mê sắc đẹp, chẳng có một mảy quan hệ với lòng thân cận. Hơn nữa nàng chỉ nghĩ thôi, còn trong cuộc sống vẫn luôn rất tôn kính sư trưởng. Song, so với việc chỉ muốn lột đồ người ta, nàng thà thừa nhận thế này.



Túc Trì thấy mắt nàng đảo tới đảo lui không yên, cuối cùng chậm chạp hiểu ra ý tứ quanh co trong lời nói của nàng, nhất thời ngẩn người.



“Đại sư huynh, huynh tin ta đi.” Vân Nhàn thề thốt đanh thép đưa ra ba ngón tay, “Lần sau ta sẽ không tái phạm nữa!”



Túc Trì: “...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sao lại im lặng, Vân Nhàn nói: “Đại sư huynh, huynh nói gì đi.”



Túc Trì: “... Nhàm chán!”



Chàng nhíu mày, cứ thế phất tay áo bỏ đi. Cửa bị đóng lại, âm thanh không quá lớn, Vân Nhàn còn nguyên vẹn thò đầu ra, ngạc nhiên thốt lên: “Huynh ấy không tức giận thật đấy chứ? Ta không nói thật cái nào hết mà!”



Thái Bình: “Là người đều sẽ tức giận thôi!!”



Vân Nhàn còn đang do dự có nên đuổi theo hay chăng, mỗi tội vẫn cảm thấy đừng cắt nghĩa thì hơn bởi suy cho cùng càng bôi càng đen. Đúng lúc này, cửa lại vang lên, không ngờ Túc Trì đẩy cửa bước vào lần nữa.



Vân Nhàn nằm trở lại giường “xoạt” một tiếng, vờ như mình tạm thời không thở, cực bình thản.



“...” Lần này Túc Trì đứng xa hơn khi trước, đưa tay đặt một bình ngọc lên bàn, nói lạnh đanh, “Đây là Long Hấp Thủy, mỗi ngày tạm thời uống một viên sẽ giúp muội hấp thu linh khí.”



Sao tức giận rồi còn đưa thuốc, Vân Nhàn thì thầm thốt lên: “Cảm ơn đại sư huynh.”



Nàng thật sự căm ghét bản thân nhất thời bị sắc đẹp làm mờ mắt để rồi bấy giờ đâm khiến tình hình quá khó xử. Chờ hồi lâu vẫn chưa nghe thấy tiếng đóng cửa, nàng âm thầm hé nửa con mắt, lén nhìn.



Túc Trì! Vẫn đứng im ở đó không nói gì! Vẫn chưa đi!!



Làm gì vậy!! Có để cho người ta ngủ hay không!!



Trong tiếng hít thở, đến cuối Túc Trì cũng mở miệng với khuôn mặt lạnh lùng: “Vân Nhàn, bây giờ còn quá sớm để muội nghĩ đến những thứ này.”



Vân Nhàn: “...” Năm nay nàng đã 18, đâu phải 8 tuổi. Bây giờ không nghĩ, chẳng lẽ phải đợi đến 60 tuổi mới nghĩ chắc?



“Là người tu kiếm, đừng đặt tâm tư vào những chuyện... linh tinh này. Muội còn nhỏ, cảnh giới chưa vững chắc, mấy ngày nay không luyện kiếm lại càng lụt nghề hơn.” Túc Trì đứng xa xa nhìn nàng dưới ánh trăng, dường như đã hạ quyết tâm gì đó bèn cứng nhắc mà rằng, “Để tránh muội nghĩ lung tung, từ ngày mai trở đi, mỗi ngày dành ra hai canh giờ luyện kiếm.”



Vân Nhàn lập tức ngồi bật dậy: “Hả?!”



Hai canh giờ?! Thứ này còn có thể dùng từ “dành ra” ư?!



“Hả cái gì?” Túc Trì nhíu mày, hạ giọng, “Ta tự mình giám sát.”



Vân Nhàn đã nghĩ xong xuôi rằng gần đây phải ra ngoài chơi cho đã với bạn bè, thành thử còn muốn mặc cả. Nàng vừa nhìn sang, Túc Trì tức tốc tránh ngay cái nhìn của nàng, xoay người rời đi.



Lần này là đi thật, cửa bị đóng chặt, tới một luồng gió còn không lọt vào nổi.



Sư huynh mang theo vẻ lạnh lùng đi đến để rồi rời đi vội vã, không có tính người phải biết, ánh trăng trong vắt chảy vào trong phòng, không chút tốt bụng để lộ dái tai đỏ như ngọc giấu sau sợi tóc. Vân Nhàn với khuôn mặt phản quang sáng trưng nói với Thái Bình đầy ngơ ngác: “Ngươi thấy chưa?”



Thái Bình: “Thấy rồi.”



Vân Nhàn: “Hừ, chuyện này có gì mà phải đỏ mặt. Ta còn chưa đỏ mặt, huynh ấy đỏ mặt cái gì?”



Thái Bình: “Đúng vậy! Đỏ mặt cứt ấy!”



Vân Nhàn hồi tưởng lại, cảm thấy không ổn: “Sao có vẻ đáng yêu thế.”



Thái Bình: “...”



Hai người các ngươi gói ghém cút cùng nhau đi!!!



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Ngày hôm sau, gà gáy ba tiếng, Vân Nhàn hãy còn nằm ỳ, bên ngoài có mấy đứa nhóc xui xẻo lại cãi nhau ầm ĩ.



Lượn qua lượn lại chỉ mấy câu đó, thật sự không sáng tạo vô cùng, nay nàng nghe câu trước đã đoán được câu sau:



“Sáng sớm lũ lừa trọc các ngươi không ngủ còn đốt hương gì vậy?! Khói bay hết vào phòng ta rồi!”



“Ngươi gọi đây là sáng sớm? Giờ nào rồi còn sáng sớm, ngươi thích ngày đêm đảo lộn trong Ma Giáo thì đừng đi ra ngoài!”



Những người khác không chen miệng vào được, đành phải đứng ngoài xem, thậm chí còn cắn hạt dưa này nọ chờ người đủ sức ngăn cản đến – là Tiết Linh Tú hoặc là Vân Nhàn. Tuy nhiên chẳng rõ Tiết Linh Tú đã ra ngoài đi đâu từ sớm, hiện tại đành phải trông cậy vào Vân Nhàn.



Đại sư Minh Quang vẫn đang khuyên can uổng công vô ích: “Mấy đứa đừng cãi nhau nữa...”



Trải qua chuyện Phật Đà Mặt Cười, chẳng ngờ Đại sư Minh Quang vẫn còn tin tưởng vào năng lực khuyên can của Phật Môn, thật khó mà để không nói một câu “u mê không tỉnh ngộ”.



Vân Nhàn soi gương, thấy hiện mình đang cùng màu với tấm gương, nhất thời có chỗ không muốn ra ngoài. Để rồi nàng nghe thấy tiếng cửa mở ra kẽo kẹt, giọng nói lạnh lẽo của Túc Trì vang lên không xa không gần: “Đang làm gì?”



“...”



Như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, Tức Mặc Xu hừ lạnh một tiếng, xuống lầu, Kỳ Chấp Nghiệp cũng cứng nhắc đáp: “Không có gì.”



Bên kia chẳng còn tiếng động, ngay sau đó, tiếng bước chân dần dà đến gần, cửa phòng bị gõ vang: “Muội tỉnh chưa.”



Vân Nhàn tức tốc vẽ một lá phù Sạch Sẽ, đáp: “Đến ngay đến ngay!”



Túc Trì vẫn còn chút nhân tình, mỗi tội không nhiều nhặn gì cho cam. Biết Vân Nhàn muốn nghỉ ngơi, muốn đi chơi, đâm ra kế hoạch luyện kiếm sẽ bắt đầu từ ngày kia. Vân Nhàn vốn còn đôi chút than thở, ngặt nỗi nghĩ lại cũng đúng, từ sau trận Đại Chiến Tứ Phương nàng chưa có cơ hội dùng kiếm luyện kiếm đàng hoàng, bây giờ thật sự nên củng cố lại căn cơ.



Vân Nhàn uể oải bước ra, hành lang vốn đã sáng sủa nay càng thêm nguy nga lộng lẫy.



Tối hôm qua còn khó nhìn rõ, bây giờ thật đúng là nhìn rõ không thể rõ hơn, mấy sợi tóc trên trán đều là màu vàng kim. Cả bọn đều giật giật khóe miệng nhưng rất nể mặt để không cười thành tiếng, Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Sư phụ, đến khi nào nàng ấy mới khỏi?”



“A Di Đà Phật.” Minh Quang cho biết, “Cùng lắm chỉ nửa tháng, đừng lo lắng quá.”



Nửa tháng, tốt hơn so với tưởng tượng. Ít nhất Vân Nhàn không muốn tham gia hội Đấu võ Thiên Nguyên với cái thân người vàng đồng. Chứ không nàng chả dám mường tượng mấy tờ báo lá cải sẽ viết về nàng như thế nào.



Túc Trì đội một chiếc nón lá trúc tre lên đầu Vân Nhàn, tạm thời che đi cái xấu.



Mọi người nghỉ ngơi một đêm đều trở nên tươi tắn hơn không ít, ai nấy đều thay y phục của mình. Cơ Dung Tuyết nhìn Vân Nhàn, hỏi: “Khoảng thời gian này có muốn dạo quanh Càn Khôn Thành không?”



Thiết Đản vẫn tương đối đáng tin cậy, trong những ngày mọi người bị nhốt trong Liên Tọa, hắn đã kéo Càn Khôn Thành trở về hình dáng trước khi Đao Tông xâm lược. Hầu như những tiệm mì đao cắt đều đã bị dẹp bỏ, Liễu Lưu trở về tông môn, nghe nói bị Liễu Xương phạt một trận.



Nhưng mà Vân Nhàn thật sự hoài nghi với cái đầu óc của bản thân mà Liễu Lưu còn đủ sức làm trưởng lão, rốt cuộc nội bộ Đao Tông do những người nào lãnh đạo...



“Ừ.” Vân Nhàn gật đầu, sờ vào chiếc nhẫn trữ đồ của mình, “Tiện thể còn phải chuẩn bị trước một số thứ cần thiết cho hội đấu võ.”



Những thứ cần cho hội đấu võ đích là các loại linh bảo, pháp khí, phù chú, dược thảo, những thứ này mua được trên thị trường thế thôi nhưng sẽ càng dễ tìm được thứ phù hợp với mình hơn trong phiên đấu giá.



Huống hồ trên người Thái Bình có vết nứt, cần phải đưa đi sửa chữa.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Không giống với quy tắc cố định của Đại Chiến Tứ Phương, chủ sự của hội Đấu võ Thiên Nguyên thần bí khôn cùng, quy tắc của mỗi kỳ đều được thông báo cho những người tham gia vào phút cuối cùng, gần như loại bỏ hoàn toàn khả năng gian lận.



“Được.” Cơ Dung Tuyết bảo, “Dạo này ta cũng đang ở Càn Khôn Thành, cùng đi đi.”



Kỳ Chấp Nghiệp chẳng nói chẳng rằng, trái lại Đại sư Minh Quang đã mở miệng: “Còn một khoảng thời gian nữa mới đến hội đấu võ, không biết các thiếu hiệp có rảnh rỗi đến Phật Môn ta một chuyến không?”



Là đang mời đoàn người đến làm khách? Có điều Tây Giới xa phải biết, Vân Nhàn chưa từng đến, còn đang suy nghĩ có nên đồng ý hay chăng thì Kỳ Chấp Nghiệp đã tiện thể nói ngay: “Sư phụ, để sau hãy nói.”



Đại sư Minh Quang không thể ở lâu tại Bắc Giới, chuyện Phật Đà Mặt Cười và Xi Vưu đều cần báo cáo lại cho Tây Giới cấp kỳ. Ông ấy gật đầu, hiền lành nói với cả bọn: “Đừng miễn cưỡng, đừng miễn cưỡng.”



Bên dưới truyền đến giọng nói khó chịu của Tức Mặc Xu: “Rốt cuộc còn muốn nói chuyện trên đó bao lâu nữa?”



Nàng ấyđợi dưới này từ rất lâu.



“Hừ.” Kỳ Chấp Nghiệp chất vấn, “Sao ngươi còn chưa đi?”



“Mắc gì ta phải đi? Ta muốn đi hay không can hệ gì đến ngươi!” Tức Mặc Xu đáp trả, “Sao ngươi còn chưa về Tây Giới?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta có về hay không mắc mớ gì đến ngươi?”



Tức Mặc Xu: “Ta có về hay không cũng chẳng mắc mớ cứt gì đến ngươi!”



Mới có ba câu lại bắt đầu nữa rồi!



Tiết Linh Tú vận một thân y phục mới, phe phẩy quạt trở về, vừa vào đã đụng phải hai người đang cãi nhau. Nụ cười như gió xuân trên mặt cứng đờ, hắn nói từ tốn: “Nếu các ngươi muốn cãi nhau thì ra ngoài cãi, đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ.”



Nghe thì phong độ ngời ngời, ôn tồn lễ độ, Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy, nói đầy khinh thường: “Ngươi muốn đuổi người đi thì cần gì phải thế, Rau Dưa huynh.”



Vân Nhàn: “?”



Kỳ đạo hữu! Lời này không thể nói bừa bãi đâu! Nàng nói thì cũng thôi đi, Kỳ Chấp Nghiệp châm biếm thẳng mặt thì lại khác đấy!!



Đúng như dự đoán, khớp ngón tay Tiết Linh Tú siết chặt, hắn vặc lại nặng nề: “Ngươi nói cái gì?”



Tức Mặc Xu khó hiểu: “Rau Dưa là ai? Này, đang gọi ngươi hả?”



Gân xanh trên trán Tiết Linh Tú giật giật: “...”



Một lát sau, Cơ Dung Tuyết xuống dưới khuyên can, kéo người ra tới chỗ góc tường, bày tỏ với khuôn mặt không cảm xúc: “Vân Nhàn, đừng quan tâm bọn họ, chúng ta đi thôi.”



Kiều Linh San ăn hết cả gói hạt dưa: “Sao ba người này không chỉ cãi nhau theo từng đôi, mà ba người ở cùng một chỗ còn cãi nhau cho được.”



Phong Diệp lo lắng: “Cứ như vậy không được đâu, tình cảm sẽ bị cãi nhau làm xấu đi mất.”



Ba người: “Tình cảm ở đâu ra!! Ngươi có bệnh không!!”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“...”



Một nén hương sau, Đại sư Minh Quang lôi Kỳ Chấp Nghiệp lên xe ngựa rời đi với khuôn mặt hiền từ và nói với cả bọn: “Chư vị thiếu hiệp, hẹn gặp lại.”



Đám người trơ mắt nhìn ông ấy kéo rèm xe xuống, đoạn, bên trong truyền ra một số âm thanh tựa gõ mõ nhưng lại trầm đục hơn, hơi giống gõ đầu, không chắc lắm.



Tiết Linh Tú chữa khỏi vết bầm tím trên khóe miệng, lườm Tức Mặc Xu, nói với Vân Nhàn: “Sáng sớm khi ra ngoài một chuyến, Lưu phú thương biết chúng ta đã về Càn Khôn Thành nên muốn mời chúng ta đến phủ chơi.”



Lưu phú thương uống thuốc giải, có lẽ những ngày này đã nghỉ ngơi tới khỏe mạnh, cũng có thời gian dần dà lấy lại từng sản nghiệp bị Đao Tông chiếm đoạt. Có thể lấy thân phận người thường lăn lộn trong thương trường Càn Khôn Thành lâu thế kia, tuyệt đối tính tình không phải là dạng vong ân bội nghĩa.



Vân Nhàn kéo nón lá trúc tre xuống, kêu: “Đi thôi. Ừm, vậy đại sư huynh, huynh...?”



“Ta không đi.” Túc Trì cụp mắt nhìn nàng, lại kéo chiếc nón lá trúc tre bị lệch của nàng lại ngay ngắn, “Đưa ta kiếm, ta đi sửa.”



Vân Nhàn thốt lên với đôi mắt phát sáng: “Thật?!” Sửa kiếm đắt lắm!



Thái Bình cảm thấy không đúng: “... Ta là kiếm bản mệnh của ngươi! Ngươi cứ thế giao ta cho người khác sao?! Vân Nhàn!!”



Túc Trì: “Ta lừa muội khi nào.”



Vân Nhàn không chút suy nghĩ đưa Thái Bình qua, màng nhĩ suýt chút nữa bị nó làm thủng: “A a a a Vân Nhàn!! Ta ghét ngươi!!”



Vừa bị Túc Trì nắm lấy, nó im bặt như hến, đành phải bi phẫn kêu lên hai tiếng, quyết tâm phải tự mình tìm cơ hội chạy về Kiếm Các.



Đến cùng một đoàn người ngồi lên xe ngựa rộng rãi của Tiết Linh Tú, Tiết Linh Tú dựa vào ghế mềm, lười biếng bộc bạch: “Không có người đó, không khí trong lành hơn hẳn.”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Nàng ấy lạnh lùng nghĩ có lẽ Tiết Linh Tú sẽ thất vọng. Rõ rành Kỳ Chấp Nghiệp không có ý định rời đi. Minh Quang muốn về Tây Giới là thế, chính gã lại không thiết về; cho dù có về, nhiều nhất một tháng vẫn quay lại đây. Chẳng lẽ Kỳ Chấp Nghiệp không tham gia hội đấu võ sao?



Cho nên Rau Dưa huynh à, hãy chấp nhận số phận đi.



Tiết Linh Tú không biết Cơ Dung Tuyết đối diện đã nghĩ nhiều cỡ ấy trong nháy mắt, hắn vén rèm trúc lên với tâm trạng cực tốt, nhìn cảnh phố phường.



Các tiệm mì đao cắt biến mất, quầy hàng của bà cụ vá giày trước kia lại xuất hiện, người đến người đi, một vùng náo nhiệt.



Lưu phủ đâu còn không khí ảm đạm như lần trước đến, người hầu ra vào nườm nượp, bận rộn cực kỳ. Vân Nhàn lại được dẫn đến phòng khách, Lưu phú thương vẫn chưa chuẩn bị xong, là Lưu tiểu thư đang tiếp khách.



Vân Nhàn nhìn kỹ, con hồ ly tinh đực kia đang nằm bẹp dưới chân Lưu tiểu thư, đuôi cong lên vẫy vẫy, tứ chi đều co gọn lại dưới bụng, trông chẳng có phần tiên khí nào, cứ hệt con gà mái.



Nó đang giúp Lưu tiểu thư ủ ấm chân, trông vô cùng hạnh phúc, Kiều Linh San luôn thấy hơi kỳ lạ mà rằng: “Nó đây...”



“Nửa tháng mập lên mười cân.” Lưu tiểu thư cho biết đầy lạnh lẽo, “Nếu ngươi còn ăn ngon uống say mập lên thế này, ta sẽ không cần ngươi nữa, nghe rõ chưa? Ta muốn hồ ly đẹp, không phải hồ ly mập!”



Hồ ly tinh giật nảy mình, muốn nằm cũng không nằm nổi, tức thì rưng rưng nước mắt bắt đầu nằm xuống tập gập bụng; bụng nó hồng hồng, còn không mặc cái khố nhỏ, thành thử súng ống bị nhìn thấy hết, y như đã quên mất thật chất mình đủ sức hóa thành hình người.



Mắt Vân Nhàn đau nhói: “...”



Thôi vậy, ít ra như vầy còn tốt hơn bị một tên đàn ông nào đó mua đi, tối xấu chi Lưu tiểu thư còn cho nó mập lên mười cân. Vậy gần đây nó đã ăn bao nhiêu thịt chứ, còn ăn ngon hơn cả thứ nàng ăn trong Liên Tọa.



Một lát sau Lưu phú thương gấp gáp chạy đến, hành lễ với cả bọn, chào hỏi xã giao, sắc mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn.



“Trước đó chư vị thiếu hiệp đi vội vàng, Lưu mỗ còn chưa kịp cảm tạ.” Lưu phú thương cười ha hả, “Không cần nói nhiều lời khách sáo nữa, nghe nói gần đây chư vị đang chuẩn bị cho hội đấu võ? Vừa đúng lúc ngày mai là phiên đấu giá hàng tháng, Lưu mỗ mạo muội mời chư vị đến dự. Đến lúc đó nếu nhìn trúng vật gì thích hợp, cứ nói với thuộc hạ một tiếng rồi lấy thẳng đi là được. Coi như Lưu mỗ tặng chút may mắn cho chư vị!”



Lời này nói ra thật sự là hào phóng phải biết. Phòng đấu giá có quy tắc riêng, ai trả giá cao hơn người đó có được. Ông ta nói vậy đích thị muốn tự mình bỏ tiền mua những thứ cả bọn sẽ chấm.



Tuy nhiên Tiết Linh Tú chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Vậy thì xin cảm ơn trước.”



Cơ Dung Tuyết: “Cảm ơn.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Thương nhân không làm khi không có lợi ích, đối với Tiết Linh Tú và Cơ Dung Tuyết mà nói, chút ân huệ này không đáng là bao. Giả như Lưu phú thương có thể qua lại thân thiết với hai người, trái lại lợi ích về sau cho ông ta càng thêm nhiều.



Tổ ba người Kiếm Các nhìn nhau, mỗi người đều để lộ ra nụ cười bí ẩn của kẻ bủn xỉn.



Lại thành công nhặt được của hời!



“Chúng ta sẽ đến phiên đấu giá.” Vân Nhàn vô tình dẫm phải đuôi hồ ly tinh, không lộ vẻ gì cứ vậy nghiêng người về phía trước và cho hay, “Có điều, có một việc muốn cậy nhờ Lưu phú thương hỗ trợ.”



“Ồ? Việc gì?” Lưu phú thương nói năng cực khéo léo, “Nếu có việc Lưu mỗ đủ sức giúp, nhất định sẽ hết sức.”



“Trong hội đấu võ, không chỉ chúng ta cần chuẩn bị vũ khí pháp bảo, đương nhiên Đao Tông cũng cần.” Vân Nhàn, “Những ngày Đao Tông nắm giữ phiên đấu giá, có vẻ trưởng lão Liễu Lưu đã mượn thế lực lựa chọn không ít kỳ trân dị bảo cho tông môn? Chẳng rõ Lưu phú thương có thể cho biết một chút hay không, để chúng ta chuẩn bị nhiều hơn.”



Sắc mặt Lưu phú thương thay đổi, ông ta trả lời nghiêm nghị: “Xin lỗi. Trước chuyện này, thứ cho tại hạ không tài nào hỗ trợ. Việc này dắt dây đến nguyên tắc bảo mật của phòng đấu giá, liên quan đến uy tín và căn cơ của Lưu mỗ tại Càn Khôn Thành, cực kỳ quan trọng. Dù là ai, tuyệt đối không tài nào tiết lộ cho!”



Lời nói đầy khí phách.



Vân Nhàn nói: “Ồ... Vậy được...”



Tiết Linh Tú không lên tiếng, chỉ hứng thú nhấp một ngụm trà, đặt chén trà lại lên bàn.



Hắn đã giao dịch với những thương nhân này không ít lần, hiển nhiên tỏ tường trong ba câu từ miệng của đối phương chỉ tin được nửa câu.



Đúng như dự đoán, Lưu phú thương uống một hớp, hốt nhiên gọi một người lên, trên mặt lộ ra biểu cảm vô cùng hoang mang đột ngột, ánh mắt càng lộ ra vẻ ngây ngô trong sáng: “Chậc, không biết có phải vì mới khỏi bệnh nặng hay không mà dạo này trí nhớ kém đi nhiều, thật kỳ lạ. Tiểu Chương à, ngươi còn nhớ cỏ Huyền Mặc trước kia để ở đâu không? Chính là loại linh thảo mài nó ra làm mực nước viết phù chú sẽ khiến phù chú mang thêm hiệu quả làm suy yếu linh khí của phe địch đấy?”



Tiểu Chương ngẩn người, liếc mắt nhìn bọn người đang vểnh tai lên nghe, tức thì hiểu ra mọi chuyện, thật là có tầm nhìn phải biết: “Tháng trước đã bị mang đi rồi lão bản ơi. Còn có Hải Linh Xử, pháp bảo tăng cường linh khí thuộc tính Thủy trên diện rộng nữa. Nó bị mang đi cùng một đợt với thứ kia, ngài quên rồi ư?”



“Ôi chao, hình như ta thật sự không nhớ rõ.” Lưu phú thương hô lên trí nhớ mình kém, lại tuôn ra một loạt tên các loại, thậm chí còn chu đáo cắt nghĩa công dụng, “Ngọc Thanh Đan... Cửu Chuyển Dược Đỉnh... Cỏ Đồng Tâm... Rễ Thất Mệnh Thổ...”



Nói đến cuối cùng, thậm chí ông ta còn vỗ mạnh vào đầu mình, một tờ giấy chậm rãi rơi ra từ trong tay áo, rơi lên lưng tên hồ ly tinh đang nằm sấp như gà mái. Hồ ly cũng cực biết nhìn sắc mặt, im lặng đứng dậy rồi tới nằm sấp dưới chân Vân Nhàn.



Vân Nhàn nhặt tờ giấy lên, thấy trên đó viết một chuỗi địa chỉ:



[Chi nhánh phía Nam của Đao Tông Bắc Giới, số 66, phố Dương Đầu, thôn Tiểu Cương, Trương Đại Chùy nhận]



“Xem cái trí nhớ của ta này!” Lưu phú thương đấm ngực dậm chân, hối hận không thôi, cứ nói, “Sao lại bất cẩn làm mất địa chỉ cất giữ linh bảo của người ta... ủa đâu, địa chỉ nhận hàng của người ta cũng mất rồi. Ôi chao giờ phải làm sao đây?”



Cả bọn: “...”



Ông quá bất cẩn rồi đấy!! Có thể diễn cho nó tốt một tí được không!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu