Vân Nhàn cứ nghĩ mãi chuyện này, cảm thấy thanh danh của mình bị hủy hoại, chất lượng giấc ngủ giảm mạnh, không ngủ say như chết.
Lúc tỉnh dậy, xe ngựa đã lắc lư vào địa phận Càn Khôn Thành, Vân Nhàn vén rèm lên, nhìn cảnh ăn chơi trác táng bên ngoài, tức thì cảm thấy như đã cách một đời: “Sao trễ vậy mà mọi người vẫn chưa về ngủ?”
Thái Bình: “...” Mới giờ nào, ngủ cái gì mà ngủ.
Vân Nhàn: “Ngày mai còn phải dậy sớm đọc kinh.”
Thái Bình: “Ngươi tỉnh lại đi.”
Vân Nhàn: “A Mễ Đậu Phụ!”
*A Mễ Đậu Phụ: cách đọc nghe có vẻ đúng vì đồng âm với A Di Đà Phật nhưng thật chất là câu sai
Thái Bình hét lên: “Đủ rồi!!”
Xe ngựa đi ngang qua Hạnh Lâm Các, Vân Nhàn lại vươn cổ ra xem, phát hiện Phương Phi đang tiễn cô nương Tiểu Phương ra cửa. Lúc này nàng mới nhận ra: Phương Phi, Phương Phỉ, trùng hợp thế, tên của hai người phát âm giống nhau. Website TruyenLau.com
Nghĩ đến vẫn thấy nghẹn lòng. Cái đầu nhỏ như hạt hạnh nhân của Vân Nhàn không tài nào chứa quá nhiều chuyện đau lòng, vì vậy nàng gọi: “Phương thần y!”
TruyenLau
Phật Đà Mặt Cười biến mất, có lẽ triệu chứng của cha mẹ Phương Phi cũng biến mất theo, những ngày này nơi bắt nguồn phát sinh biến động ngần ấy, khéo khi những người tại Càn Khôn Thành không yên ổn gì cho cam. Trông quầng thâm mắt Phương Phi lại đậm hơn vài phần, song tảng đá lớn trong lòng đã được bỏ xuống, biểu cảm của gã ôn hòa hơn không ít, nghe thấy giọng nói quen thuộc đã giương mắt lên...
Một cái đầu vàng kim lấp lánh to tướng ở chỗ xe ngựa, tỏa sáng trong đêm yên tĩnh.
TruyenLau.com
Sáng đến mức chói mắt, lại còn lấn át cả quán rượu bên cạnh, nàng vừa thò đầu ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút một cách vô thức.
Phương Phi: “?”
Cái thứ gì đây!!!
“Phương thần y, ta là Vân Nhàn đây!” Mấy ngày nay khó khăn lắm Vân Nhàn mới gặp được một người bình thường nên vẫy tay nhiệt tình như lửa, “Bên ngươi chữa trị thế nào rồi? Mấy người bên cô nương Tiểu Phương không sao chứ?”
“Họ không sao cả, cảm ơn quan tâm.” Phương Phi chống nạnh, đáp, “Còn ngươi, có muốn đến khám không? Hôm nay miễn phí.”
Vân Nhàn khó hiểu: “Ta có gì mà khám?”
Phương Phi sửng sốt: “Ngươi... ngươi có biết bây giờ mình trông thế nào không?”
Vân Nhàn cười ngây ngô: “Ta hoàn toàn không sao cả! Bây giờ thân nhẹ như yến, tinh thần tốt ghê gớm!”
“...” Xe ngựa lao vút đi, Phương Phi mặt xanh lè nhìn cái đầu vàng nhấp nhánh đó cứ vậy lắc lư rời khỏi tầm mắt mình, chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không biết nói gì cho phải.
Thôi. Nhìn nó tràn đầy năng lượng, chắc chẳng có sự gì lớn.
Vân Nhàn nhìn quanh quất, trước sau đều có xe ngựa, chắc cả bọn đã tỉnh sau một khoảng thời gian dài. Do đâu nàng dám nói thế, đích là vì chiếc xe ngựa phía trước đang loáng thoáng truyền đến tiếng gõ mõ đều đều, thỉnh thoảng còn có tiếng tụng kinh, chẳng rõ liệu Đại sư Minh Quang cứ phải niệm suốt dọc đường không. Hơi ồn ào nhưng nàng cảm thấy có thể thông cảm, chung quy ông ấy hơn trăm tuổi rồi và truyền thống của Kiếm Các là kính già yêu trẻ. Vấn đề là chủ yếu là có người chẳng có truyền thống kính già yêu trẻ ấy...
“Lừa trọc, ông đủ chưa?!” Một tiếng quát vang lên bên cạnh chiếc xe ngựa đó, “Ta nhịn ông hai canh giờ rồi đấy!! Gõ gõ gõ cái gì mà gõ?!”
Đúng vậy, Thánh nữ đại nhân Tức Mặc Xu đang ở ngay đây. Tại Ma Giáo, đừng nói kính già yêu trẻ, không giết cha ruột đã được coi là đứa con hiếu thảo khiến trời đất cảm động.
Tiếng gõ mõ của Đại sư Minh Quang dừng lại, ông ấy mang theo vẻ mặt áy náy thò đầu ra từ trong rèm, rằng: “Tức Mặc tiểu hữu, xin lỗi, lão nạp cho rằng ngươi đã ngủ...”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Sao người khách sáo với nàng ta như vậy?” Kỳ Chấp Nghiệp đẩy sư phụ ra bằng một chưởng, mắt vàng lập lòe, đanh giọng, “Không thích nghe thì tự mình ra đằng sau! Chửi ai là con lừa trọc?”
Tức Mặc Xu cười khẩy một tiếng, chớ hề tỏ ra yếu thế: “Con lừa trọc đến rồi? Lúc quyết chiến thì mộng du, ngươi có cống hiến gì không?”
Từ mộng du dùng thật cay độc lại chuẩn xác, Kiều Linh San không nhịn được, khẽ kêu một tiếng.
Kỳ Chấp Nghiệp cười lạnh đáp trả: “Tiền bối Minh Nhân truyền cho ngươi nhiều phật khí thế đúng là phí phạm. Vết thương còn chưa lành đã đến chửi người, ngươi tưởng Vân Nhàn không nghe thấy chắc?!”
Không có chuyện nhắc đến Vân Nhàn làm gì, đầu óc có bệnh hả, Tức Mặc Xu xấu hổ tức giận: “Liên quan gì đến Vân Nhàn?! Ngươi tưởng ta không dám chửi nàng ta ư!! Nàng ta là cái thá gì?!”
Củ hành tây vàng mang tên Vân Nhàn đang lo chuyện khác: “Các ngươi có thấy đại sư huynh không? Có thấy đại sư huynh không?”
Giọng nói của nàng bị đánh bạt đi, chỉ có Cơ Dung Tuyết đáp lại lạnh đanh: “Thấy rồi. Không thấy bóng dáng. Kiếm đi kiếm xa.”
Giọng nói của Phong Diệp lặng lẽ chen vào từ phía sau: “Sao vậy? Xảy ra sự gì...”
“Được rồi! Chấp Nghiệp, Tức Mặc tiểu hữu, mỗi người nhường một bước, đừng nói nữa.” Đại sư Minh Quang khó khăn khuyên can, “Lòng mang thiện ý, đừng dễ dàng nói lời ác ý. Một câu ác ý khiến người thấy lạnh dù giữa tháng 6, chỉ việc nhỏ...”
Tức Mặc Xu và Kỳ Chấp Nghiệp: “Người đừng xen vào!!”
Đại sư Minh Quang nghẹn lời, chỉ có Tiết Linh Tú quát lên: “Ồn ào chết đi được!! Tất cả câm miệng cho ta!!”
Cả bọn: “...”
Lời của Đại sư Minh Quang có thể chẳng màng nhưng lời của Y tu không thể không nghe, đây là trí tuệ để sinh tồn. Ví dù gây hấn với Y tu, sau này bị bỏ mặc trong lúc chiến đấu thì thảm.
Chỉ vài chiếc xe ngựa còn nhặng xị đến mức kinh thiên động địa khiếp cả quỷ thần. Tiêu Nguyên đang nói chuyện với Túc Trì ở không xa sững người, lại nhìn Túc Trì, trong mắt mang theo sự yêu thương của bậc trưởng bối: “Bình thường vất vả cho con quá.”
“...” Túc Trì lắc đầu, nhìn Vân Nhàn, cho hay: “Lúc con ở đó không thế này…”
Đối với người khác là ồn ào còn chàng không thấy Vân Nhàn như vậy, có chăng chỉ hơi hoạt bát mà thôi.
Suy cho cùng còn một đoạn nữa mới đến khách điếm, Vân Nhàn tạm thời vứt chuyện mình là tên biến thái ra sau đầu, hỏi: “Thánh nữ đại nhân, ngươi có ấn tượng gì về Xi Vưu mà tiền bối Minh Nhân nói không?”
“Ngươi tỉnh rồi?” Tức Mặc Xu lúng túng, giọng điệu cũng tốt hơn không ít, nhưng vẫn cứng nhắc trả lời, “Chưa từng gặp. Có điều trong Ma Giáo thật sự có một người như vậy. Ngặt cái ta chưa từng gặp y, chỉ nhìn thấy cái tên này trên bích họa.”
Sau khi nghe Minh Nhân nói ra cái tên này, nàng ấy tìm cơ hội lấy ra cuốn “Lên trời xuống suối vàng, ta cùng đi với cùng chàng” đã phủ bụi trong nhẫn trữ đồ, nhịn cơn buồn nôn chóng mặt đọc lại một lần, cuối cùng tìm ra tí manh mối liên quan đến tên ma này.
“Tức Mặc Xu” trong thoại bản từng hồi tưởng trong mơ luôn có một người xuất hiện, tuy nhiên lúc tỉnh lại cứ mãi mơ hồ hồ không nhớ rõ. Có một lần nàng ấy ép mình tỉnh lại, nhiều nhất chỉ nhớ được trên tai phải của tên ma này có một vết hở.
Nếu nàng ấy suy đoán không sai, “Tức Mặc Xu” cùng lắm chỉ là một quân cờ của Xi Vưu hòng đạt được mục đích tiếp cận Trọng Trường Nghiêu.
Quả nhiên.
Không khác lắm so với những gì nàng nghĩ, Vân Nhàn thận trọng hỏi: “Không có khả năng là tên giả?”
“Không có.” Tức Mặc Xu phủ nhận, “Xi Vưu dạy công pháp cho Minh Nhân, Minh Nhân cho Xi Vưu số mệnh, số mệnh chuyển giao thành công chứng tỏ nhất định giữa người và ma đã đạt một giao ước. Trung gian trong giao ước là cái tên, y không thể nào nói tên giả.”
Mọi người đều tỏ tường chuyện này cực quan trọng, đã thôi còn là phạm vi mà mấy người trẻ tuổi hoặc nhiều ít cao thủ giải quyết được nữa.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Minh Quang hạ giọng: “... Về chuyện này, lão nạp sẽ quay về thương lượng với mọi người trong Phật Môn.”
Cũng đành phải vậy trước. Đám người Phật Môn đánh nhau hai đầu trong nội chiến là thế, đâu ngờ đều cùng nhất trí đối ngoại, vẫn khá mạnh mẽ.
Hiềm một nỗi trong hội Đấu võ Thiên Nguyên, giả như Trọng Trường Nghiêu xuất hiện, đây có thể là cơ hội giao chiến lần đầu tiên giữa Vân Nhàn và tên ma đầu kia.
Nghĩ cũng rõ, đâu biết tên ma này đã sống bao nhiêu năm, chắc chắn là một phiền toái cực lớn.
“...”
Sau chót trong tiếng cười nói rộn ràng suốt dọc đường, mọi người đã đến khách điếm.
Trời tối đen như mực, là một hôm âm u, mặt trăng bị che khuất sau những đám mây, chớ hề ló dạng gật đầu chào.
Vân Nhàn là người đầu tiên nhảy xuống xe ngựa, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình bằng ánh mắt quái dị đã hoang mang hỏi: “Rốt cuộc là sao đây?”
Cơn cớ gì lại có hệt cái nhìn của Phương thần y lúc nãy?? Chẳng lẽ nàng dính rau trên răng??
Kỳ Chấp Nghiệp cụp mắt nhìn Vân Nhàn đang sáng lóng lánh, thật sự có phần không nỡ nhìn thẳng và hỏi: “Sư phụ. Nàng ấy bị làm sao vậy?”
“Lão nạp đâu rõ.” Đại sư Minh Quang thẳng thắn cho biết, “Suy đi nghĩ lại, có lẽ là Minh Nhân hơi thiên vị, cho Vân tiểu hữu nhiều hơn một chút.”
Cả bọn: “...”
Nguyên cái mặt vàng kim sạch mà còn gọi là hơi nhiều hơn một chút?! Nếu còn cho nhiều hơn một chút, Vân Nhàn đủ sức tới thẳng Phật Môn làm thần thú rồi đấy!!
Tiết Linh Tú xoa trán, nói: “Đưa tay đây.”
Không cần hắn nói, chỉ cần Tiết Linh Tú vừa vươn tay, Vân Nhàn đã ngay lập tức tự giác đưa tay qua. Hắn bắt mạch, bảo: “Đại sư Minh Quang nói đúng.”
Trước đó, linh khí trong linh phủ của Vân Nhàn cực hư ảo, dẫu đến tầng Xuất Khiếu vẫn hoàn toàn không phát huy được thực lực. Nhưng Minh Nhân đâu chỉ hơi thiên vị, phải nói trắng trợn thiên vị mới đúng, bà ta không chỉ lấp đầy cho người ta mà còn dùng chân giẫm giẫm hòng khiến lớn ban đầu trở nên chân thực.
Bây giờ chỉ cần Vân Nhàn đủ sức tĩnh tâm hấp thu luyện hóa bằng sạch linh khí trong cơ thể, nàng sẽ ở tầng Xuất Khiếu chân chính.
Chớ hề lừa gạt già trẻ, mặc cho không tính là thiên tài xuất chúng song vẫn đủ xem là một thiên tài trẻ tuổi ngang ngược.
Vân Nhàn vẫn còn hoang mang: “Sao? Rốt cuộc là làm sao đấy?”
Mau chóng, nàng đã phát giác có sự gì. Bởi vì vừa vào khách điếm, vật đầu tiên phản chiếu ánh sáng nào phải là cái đầu trọc của Đại sư Minh Quang, thay vào đo đích là khuôn mặt của nàng. Nàng đưa tay lần mò, chẳng sờ vào da thịt mềm mại ngược lại giống hệt kim loại trơn nhẵn, khiến nàng nhất thời câm nín: “...”
Trên giá đồ bên cạnh khách điếm đặt những tờ báo lá cải mới ra lò. Mặc cho chuyện Phật Đà Mặt Cười chưa được công bố, tin tức chưa lan truyền rộng rãi, ít nhất cũng phải vài ngày nữa mới được mọi người biết đến, mỗi tội đám người viết lách tại Càn Khôn Thành này chạy nhanh hơn cả phóng viên. Dưới ngòi bút vẫn là những câu chuyện bịa đặt đầy sôi nổi như thường lệ:
“Cẩu Cẩu Kiếm thảm thương biến thành Cẩu Cẩu Phật? Đại sư Minh Quang bị Đao Tông chỉ trích thậm tệ, rơi lệ tức khắc! Nguyên nhân đằng sau khiến người ta ấm lòng...”
“Nhiệm vụ Phật Đà Mặt Cười cấp Thiên bị phá! Ma nữ xuất hiện, dây dưa không dứt cùng với Vân thiếu hiệp, mở mang tầm mắt”
“Bí mật Phật Môn, kênh độc quyền, chỉ cần hai lượng bạc đã có thể xem trước”
Vân Nhàn sai rồi.
Trên đời này, thứ khó hơn bị vần tơi bời mười trận không chỉ cố gắng thuyết phục một người nào đó, mà còn là bình tĩnh xem những tờ báo lá cải này.
Tiêu Nguyên không rõ tung tích đội nón lá trúc tre đi vào, nói với mọi người: “Quy củ cũ, đừng nghĩ gì cả, nghỉ ngơi một đêm trước. Mọi người đã quá bã bời, người của ta canh gác bên ngoài, lần này đã có thể yên tâm ngủ. Ngày mai sẽ đi lấy chuông vàng... Lần này đưa cho Kiếm Các, mọi người không có ý kiến gì chứ?”
Đương nhiên không ai có ý kiến.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu luôn cảm thấy việc được sắp soạn ngủ bên cạnh những người chính phái này xiết bao kỳ lạ, có điều Tiêu Nguyên cũng chuẩn bị cho nàng ấy một phòng đâm khiến nàng ấy có phần do dự có nên rời đi hay chăng trong lúc nhất thời. Vân Nhàn nói với nàng một cách thành thạo: “Đã đến rồi thì đi thôi, đi thôi.”
Tức Mặc Xu hơi làm nũng: “...Ta chưa định đi ngủ. Ngươi tưởng ai cũng giống mình, ngày nào cũng ngủ thành heo.”
Vân Nhàn khoác vai bá cổ nàng ấy: “Ấy dà, có lợi mà không chiếm là đồ ngốc. Ngươi chẳng rõ moi tiền từ tay Các chủ khó giàng trời mây cỡ nào đâu!”
Tức Mặc Xu bị lôi đi cứ như vậy. Vẻ mặt nàng ấy tương đối phản kháng, miễn cưỡng làm sao! Tuy nhiên sức lực của Vân Nhàn thật là quá lớn! Khiến một ma nữ ở tầng Xuất Khiếu đồng dạng không đôi chút sức phản kháng chi! Thật là khủng bố! Quá đáng cực!
Mọi người ở phía dưới đồng loạt ngẩng đầu, nhìn hai người khuất dạng tại góc rẽ.
Cơ Dung Tuyết: “Lần sau ta tung tin đồn bảo nàng ấy rất ghét Vân Nhàn, liệu nàng ấy có tức thì phản bác không suy nghĩ gì không nhỉ?”
Phong Diệp: “Đại tiểu thư, ngươi xấu xa ghê.”
Kiều Linh San: “Ngày mai ma nữ đại nhân mặc y phục của bản thân hả? Nếu nàng ấy mặc y phục của bản thân mình rồi ra ngoài sẽ dễ bị phát hiện lắm.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Đó là chuyện của nàng ta.”
Tiết Linh Tú nhìn gã, cười khẽ rằng: “Có phải ngươi vừa nghĩ đến sau này còn phải thường xuyên gặp nàng ấy là thấy bực bội cực, tức giận cực ngay lập tức, lúc nào cũng muốn tông cửa xông ra ngoài? Triệu chứng này rất bình thường, uống chút thuốc Đông y điều trị là khỏi.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhận ra ý của hắn: “Ngươi muốn nói gì thì nói thẳng ra, đừng có ở đây nói bóng nói gió.”
“Không có ý gì khác.” Tiết Linh Tú cười tới mức như có cơn gió lạnh thổi qua, “Ngươi cũng nên nếm thử cảm giác của ta trước đây. Úi chà.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “?”
Thật là, người nào cũng có bệnh! Đều nên cút đi nghe sư phụ gõ mõ!!
“...”
Xử lý xong mọi việc, Vân Nhàn dựa Thái Bình vào góc tường, muốn nằm xuống ngủ ngay.
Chả là nàng đã ngủ, là ngủ trên xe ngựa. Song chung quy nó vẫn khác biệt, dù ngủ bao lâu ở ngoài cũng không bằng ngủ trên giường thơm.
Thái Bình thốt lên: “Tốt xấu gì ngươi cũng nên rửa mặt đi chứ.”
Vân Nhàn giơ tay nhìn ngón tay vàng óng của mình, nói một cách “có lý chẳng sợ”: “Bây giờ ta đã như vậy, tới thần thú canh cửa Phật Môn còn không được lau chùi mỗi ngày đâu.”
Trước khi lên đây, Tiêu Nguyên đã nói với nàng e là khoảng thời gian này sẽ không giao cho nàng bất kỳ nhiệm vụ nào, để nàng nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nghĩ linh tinh, tiện thể đi dạo khắp nơi. Không có nhiệm vụ lại có thêm chút tiền, đương nhiên Vân Nhàn thích nhàn rỗi, ngặt nỗi hiện tại chủ yếu là...
“Cốc cốc” hai tiếng, rất ngắn gọn, Vân Nhàn hỏi: “Ai vậy?”
Giọng nói lạnh nhạt của Túc Trì vang lên: “Là ta.”
Ngón chân Vân Nhàn bắt đầu co quắp: “...Thì ra là đại sư huynh à. Muộn thế này huynh còn tìm ta có việc gì, ta đã ngủ rồi.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến! Nàng còn chưa nghĩ ra cách giải thích việc lột người ta như lột măng đâu!
Nhưng hiển nhiên nàng đã quên đối với Túc Trì mà nói, giả như sổ toẹt “đừng vào”, vậy thì chàng sẽ không nói hai lời xoay người rời đi; còn nói lời ám chỉ, xưa nay chàng đâu có hiểu, thành thử chàng chỉ đáp: “Có việc.”
Vân Nhàn: “Có việc? Vậy huynh vào đi, nhỏ tiếng thôi.”
Túc Trì mở cửa đi vào.
Chàng thay một bộ đồ trắng, dưới ánh nến leo lét, khuôn mặt lạnh lùng lộ ra đã trở nên ôn hòa, con ngươi nhạt màu mang theo hơi ấm. Nếu không tin tưởng vào con người của đại sư huynh, Vân Nhàn còn tưởng chàng có ý gì với mình.
Đúng như dự đoán, một thoáng tiếp theo, Túc Trì không hiểu tình cảm gái trai lấy ra ngay viên dạ minh châu, toàn bộ căn phòng lập tức sáng như ban ngày.
Người tí hon vàng trên giường cuộn chăn, đang ngồi nhìn chàng, khuôn mặt cũng sáng như ban ngày.
Ngay cả người mặt lạnh như Túc Trì cũng suýt nữa không nhịn được, khóe môi khẽ mím lại.
“...Thôi được, đại sư huynh, huynh cứ cười ta đi, lòng dạ ta rộng lớn, chả để ý mấy chuyện này đâu.” Vân Nhàn, “Tìm ta có chuyện gì?”
Theo lệ, Túc Trì đưa sang hết cho nàng đám thư từ những ngày qua thêm cả linh thạch và tiền lãi Vân Nhàn gửi ở chỗ chàng.
“Ngày mai sư nương sẽ đến.” Túc Trì mở miệng, “Bà ấy rất lo lắng cho muội, còn phải bàn bạc về chọn người của Kiếm Các đi tham gia hội đấu võ.”
Lần trước gặp mẹ vẫn là lần đấy, Vân Nhàn nói trong mông lung: “Được thôi. Ta cũng nhớ bà ấy.”
Nói xong, hình như không còn việc gì nữa.
Tuy nhiên Túc Trì vẫn chưa đi, ngón tay Vân Nhàn bắt đầu xoắn tấm ga trải giường dưới người, cuối cùng, nàng nghe thấy giọng nói hơi do dự của Túc Trì: “Chuyện Minh Nhân nói...”
Đến rồi!!
“Đại sư huynh, trùng hợp ghê, ta cũng đang muốn nói chuyện này.” Vân Nhàn lập tức ngẩng đầu, nói, “Tục ngữ nói xem việc chứ không xem lòng, huống chi thực chất chuyện mưu đồ làm bậy này vẫn còn cần xem xét...”
Trong ánh sáng ngời, đôi mắt vừa vô tình lại vừa đa tình của Túc Trì nhìn nàng, khẽ chớp, mi dài tựa lông quạ, chàng chỉ bình tĩnh hỏi: “Sư muội, muội muốn giết ta ư.”
Vân Nhàn: “...?”
Hả???!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.