Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 113: Bảng Đại Hiệp

Vân Nhàn nắm tờ giấy, được tiễn ra khỏi Lưu phủ một cách ân cần, lúc đi Lưu tiểu thư còn nhét vào túi nàng một ít bánh quy đặc sản Càn Khôn Thành, nói: “Tặng ngươi.”



“Cảm ơn.” Vân Nhàn cẩn thận nhét bánh quy vào dưới nón lá trúc, cắn một miếng: “Ngon ghê.”



“Ngon là tốt rồi.” Lưu tiểu thư, “Nếu thấy ngon, sau này cứ đến cửa hàng mới mở của ta mua. Là cửa hàng lớn nhất ở trung tâm Càn Khôn Thành, nói tên ta sẽ được giảm giá 20%.”



Vân Nhàn: “...”



Đúng là gia đình thương nhân!



“Đao Tông thật sự vẫn chưa từ bỏ hội đấu võ.” Cơ Dung Tuyết liếc nhìn tờ giấy, thốt lên, “Địa chỉ này là thật.”



Hội Đấu võ Thiên Nguyên không giống Đại Chiến Tứ Phương, không có thứ vũ khí cấp Thiên nào gọi là “Thủ Lĩnh” làm phần thưởng. Song, một tông môn chẳng thiết tranh giành vị trí đầu thì không phải là tông môn tốt, thêm vào đó không biết Rèn Thể Môn và Đao Tông đã tranh đấu ngầm bao lâu, bây giờ có cơ hội đường đường chính chính hiển nhiên đôi bên đều không chịu bỏ qua.



Theo Vân Nhàn thấy, đây hệt như một giải đấu uy tín; tương tự như bảng Đại Hiệp do Huyền Bảo Các công bố, đương nhiên thứ hạng trên đó có ý nghĩa phi phàm.



Nàng nhìn một chuỗi địa chỉ ấy, bất chợt nét mặt biểu lộ vẻ trầm tư.

Website TruyenLau.com

“...” Linh cảm nguy hiểm của Kiều Linh San bắt đầu nổi lên, nàng ấy kêu, “Vân Nhàn, đấy là Đao Tông. Tỷ muốn làm gì trong Đao Tông?”



Tại bí cảnh Tứ Phương có mỗi Liễu Thế mang đầu óc không xài được thì cũng thôi, chứ đây đích là tổng bộ lớn của người Bắc Giới! Bị phát hiện sẽ bị băm nhỏ làm nhân bánh bao cũng nên đấy!! Nguồn copy từ TruyenLau.com



Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, thay vào đó cẩn thận trải tờ giấy ra, bảo: “Về sau bàn lại, về sau bàn lại.”


TruyenLau.com
“...”



Nàng đi phía trước, Phong Diệp và Kiều Linh San đi phía sau thì thầm.



“Hỏng rồi.” Phong Diệp rỉ tai, “Nàng ấy bảo ‘về sau bàn lại’ mà chớ hề phủ nhận.”



Kiều Linh San: “Phong Diệp, ngươi sợ hả?”



“Bây giờ ta đã dày dạn kinh nghiệm lắm.” Phong Diệp cười ngây ngô, “Hơn nữa nếu thật sự bị bắt tại trận thì Cơ tiểu thư và Tiết đạo hữu đều ở đó, Đao Tông ít nhiều vẫn phải cho người ta chút tình mọn chứ.”



“Không, ý ta là ngươi nghĩ xem, nếu thật sự phải đi, chúng ta sẽ trà trộn vào bằng cách nào.” Kiều Linh San, “Có thể ngươi sẽ phải giả gái nữa đấy.”



Phong Diệp suýt chút nữa ngất xỉu.



Cả bọn vào Lưu phủ, Tức Mặc Xu không vào, thay vào đó đứng chờ trong nỗi buồn bực chán ngán dưới gốc cây liễu bên ngoài, đá đá hòn đá.



Hôm nay nàng ấy ăn mặc cũng khá nhiều vải, ít nhất những chỗ cần che đều đã che kín, cùng đi trên đường lớn sẽ không khiến người khác cứ ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại.



Trước đây ở Ma Giáo, tính cả Ngưu Bạch Diệp, ai nấy đều ăn mặc như vậy, tự nhiên nàng ấy không cảm thấy có vấn đề gì, tới khi ra ngoài cũng chẳng có ai dám nói gì nàng ấy. Chẳng qua lần trước Vân Nhàn nhìn Tức Mặc Xu, nói rất không quen khi thấy nàng ấy mặc kín đáo hơn; thành thử khi nọ nàng ấy ngẩn người và vẫn luôn tấm tức nhớ đến bây giờ.



Giọng điệu gì vậy? Vân Nhàn ghét nàng ấy sao?



Không quen là sao? Ăn mặc nhiều một chút cũng không được? Nàng ấy cứ muốn ăn mặc nhiều đấy thì sao! Cứ mặc đấy!



Phải nói rằng hình tượng bên ngoài thay đổi sẽ ảnh hưởng đến phong thái của một người. Trước đây Tức Mặc Xu nhìn rất “ma”, bấy giờ mặc y phục bình thường và bỏ son môi đen xì kỳ quái kia đi, trông giống hệt..



Tiết Linh Tú: “Người của Hợp Hoan Tông.”



“...” Cơ Dung Tuyết lặng lẽ bảo, “Sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?”



Dù là Ma Giáo hay Hợp Hoan Tông, chung quy đều không hợp với con lừa trọc.



Vân Nhàn hoàn toàn không có ý đó, cùng lắm chỉ thuận miệng nói ra, đâu rõ một câu nói của mình sẽ khiến người ta suy nghĩ lung tung. Thấy Tức Mặc Xu đang đợi mình ở đó, nàng không hỏi, trực tiếp bỏ qua bước “Còn lâu ta mới đợi ngươi! Chỉ đi ngang qua thôi!”, nói luôn: “Thánh nữ đại nhân, có muốn cùng đi tới Huyền Bảo Các không? Lấy xong chuông vàng thì đến quán rượu ăn cơm, hình như Tiết huynh muốn mời khách.”



Tiết Linh Tú: “Ngươi dám nói lại lần nữa xem.”



Vân Nhàn: “Tiết huynh muốn mời khách.”



Tiết Linh Tú gõ quạt lên đầu Vân Nhàn, “cheng” một tiếng, phát ra âm thanh trong trẻo của kim loại va chạm, bỗng đâu đôi bên đều câm nín: “...”



Còn vang hơn cả tiếng chuông chùa đầu tiên buổi sáng sớm.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Huyền Bảo Các?” Hiển nhiên mình tới Huyền Bảo Các cũng không có vấn đề gì, Tức Mặc Xu vặc lại, “Ta đi làm gì?”



“Đương nhiên ngươi phải đi rồi! Ngươi là một trong những người chủ lực trong nhiệm vụ này, không có ngươi mọi người đều không biết phải làm sao.” Vân Nhàn lấy làm đương nhiên và khoác vai nàng ấy, “Đi thôi đi thôi...”



Sức mạnh kinh khủng lại xuất hiện! Nhất định sức Vân Nhàn quá lớn, chứ nào phải Tức Mặc Xu hoàn toàn không muốn vùng vẫy!



-



Trong Huyền Bảo Các, cảnh vẫn náo nhiệt như thường lệ.



Đây là chi nhánh Càn Khôn Thành, xem ra mỗi chi nhánh của Huyền Bảo Các đều phù hợp với phong cách kiến trúc địa phương, khá hiểu nhập gia tùy tục. Chi nhánh Càn Khôn Thành trông vàng rực, mùi tiền nồng nặc. Vân Nhàn nghi có khi nào chi nhánh Huyền Bảo Các ở Tây Giới còn đặt thêm tượng Phật hay mõ các loại, tiện cho các hòa thượng lên cơn nghiện mõ muốn gõ hai cái.



... A Di Đà Phật, nghiện mõ gì chứ, xin lỗi Phật Tổ, nói năng bừa bãi.



“Sao hôm nay rộn ràng thế?” Vân Nhàn suýt chút nữa bị chen đến nỗi nón lá trúc lệch đi, nàng túm đại một người hỏi, “Đại ca, hôm nay có sự gì sao?”



Đại ca nóng nảy: “Ngươi hỏi ta làm gì? Ngươi không tự nhìn được à?”



Vân Nhàn nhe răng: “Ta nhìn được thì còn hỏi ngươi làm gì? Hả?”



“...” Cái nhìn của đại ca cấp tốc trở nên hiền từ, hắn cho hay: “Hôm nay là ngày bảng Đại Hiệp đổi mới hàng tháng, mọi người đều đang xem thứ hạng của mình có tăng lên không.”



Hèn chi đông, cứ như công bố điểm đợt thi cuối kỳ.



Tiết Linh Tú thi triển một loại thuật đổi ngân phiếu thần kỳ nào đó, dẫn mọi người lên lầu hai ngồi; không chỉ không cần chen chúc, tới tầm nhìn còn tuyệt vời. Vân Nhàn kéo Tức Mặc Xu miễn cưỡng ngồi xuống, ngạc nhiên thốt lên: “Ghế này êm quá.”



Tức Mặc Xu: “Ngươi đừng có kéo ta!”



Cơ Dung Tuyết liếc nhìn Tiết Linh Tú, lạnh lùng hỏi: “Tốn bao nhiêu bạc? Ta chia đôi trả cho ngươi.”



Tiết Linh Tú bị Vân Nhàn bất hiếu riết quen, gặp người chủ động muốn chia sẻ lại đôi chút cảm động không hiểu do đâu: “Không cần. Chuyện này đối với ta không đáng kể.”



“Ừ.” Cơ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, “Ta biết ngay ngươi sẽ nói vậy.”



Tiết Linh Tú siết chặt tay, hít sâu: “... Các ngươi!”



Thật sự sớm muộn gì cũng bị tức tới trúng gió.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đông người chen chúc là thế, quản lý chỉ lo duy trì trật tự thôi cũng đã bận không xuể huống hồ là lấy chuông vàng, đợi sau khi người vãn bớt rồi họ hãy đi.



Vả chăng, cả bọn khá tò mò, chẳng rõ bản thân có thăng hạng trên Bảng Đại Hiệp hay không.



Hôm nay rốt cuộc báo lá cải đã được phát hành, lại thêm những người ở chỗ này đều cực kỳ quan tâm đến mọi biến động trên giang hồ. Khi tờ nhiệm vụ Phật Đà Mặt Cười trên Huyền Bảo Các tự bốc cháy, đã có kha khá người âm thầm suy đoán rốt cuộc ai đã hoàn thành việc này, giờ xem ra, lại là cái tên quen thuộc.



Vân Nhàn, gần đây cái tên này đã xuất hiện không dưới ba bốn lần, mỗi lần đều ở những địa phương chẳng ai ngờ tới.



Vân Nhàn ngồi phía trên, nghe mọi người bên dưới nhiệt liệt thảo luận về mình:



“Lại là Vân Nhàn? Ta nhớ lúc Đại Chiến Tứ Phương nàng ấy mới chỉ ở tầng Kim Đan thôi mà, sao giờ đã Xuất Khiếu rồi? Thật là thiên phú kinh người!”



“Chung quy người ta vẫn là con gái Chưởng môn Kiếm Các... Kiếm Các trước đây từng huy hoàng, giờ xuất hiện một tiểu thiên tài vẫn là chuyện bình thường.”



“Khá có phong thái thiếu hiệp, không tồi không tồi! Có điều sao bức chân dung này vẫn chưa cập nhật? Cũ quá.”



“À về cái này, hình như ta nghe được tin đồn, nàng ấy có chỗ… có chỗ gì đó với Túc Trì… Khụ khụ khụ!”



“Gì đó là cái gì?! Ngươi nói rành rọt coi!! Ôi hồi hộp chết mất thôi!!”



“Không phải chứ?! Chả phải hai người này là sư huynh sư muội ư? Gần đây kiểu này đang thịnh hành à?? Nói kỹ hơn đi!”



Vân Nhàn: “...”



Chỉ đơn giản khen nàng thôi không được hả? Do đâu cứ phải lôi kéo đến mấy chuyện nam nữ bất chính thế! Đúng là quá quắt!



Chủ đề của mọi người bên dưới chuyển biến cực nhanh, lại bắt đầu lan man:



“Này, ngươi vừa nói chuyện này, Túc Trì có biết không? Phản ứng của hắn thế nào? Có ai chứng kiến không? Mau ra đây kể lại coi!”



“Nghe nói lúc đó mặt lạnh Túc Trì như sương giá, hắn không nói một lời phất tay áo bỏ đi! Dễ gì hái được bông hoa cao ngạo bực này!”



“Kỳ lạ ghê, chẳng lẽ thứ ta nghe được không cùng một phiên bản với ngươi? Sao ta lại nghe nói Túc Trì mặt đỏ tim đập, si mê nhìn Vân Nhàn đang bị trọng thương, đanh giọng: ‘Chờ muội tỉnh lại, chúng ta sẽ thổ lộ tâm ý’...”



“Ngươi nằm dưới gầm giường nghe lén đấy à?! Cái này rõ là bịa đặt mà?! Ai thấy hắn mặt đỏ bao giờ!! Cái mặt đó ngày nào cũng thối hoắc hệt hòn đá trong hầm phân!!”



“Ngươi bớt có công kích cá nhân! Ngươi chỉ ghen tị hắn đẹp trai hơn ngươi thôi!”



Bên dưới suýt nữa thì đánh nhau vì chủ đề “rốt cuộc Túc Trì có biết đỏ mặt hay không”, một nhóm người ngồi tại phòng riêng trên lầu hai trưng ra vẻ mặt đều cứng đờ xiết bao, nhất thời không biết nên nghe hay chăng.



Nhất là Kiều Linh San, mắt nàng ấy chớp lia lịa như có dư ảnh.



Chỉ có Tức Mặc Xu không vui bảo: “Chuyện này có gì hay ho mà nói?”



Nàng ấy cảm thấy xem mấy người yêu nhau còn không bằng xem bà cụ vá đế giày. Không nói gì khác, chỉ riêng Túc Trì, vừa nhìn là biết vô vị ngột ngạt muốn chết. Sao Vân Nhàn thích kiểu này được? Không thấm gót được cả Ngưu Bạch Diệp, ít nhất Ngưu Bạch Diệp còn biết chơi trò đấu bò lúc rảnh rỗi.



Vân Nhàn đồng tình phải biết, đừng nói bậy, thật quá xấu hổ, coi chừng lát nữa đại sư huynh lại giận. Đúng lúc này, hốt nhiên một tấm màn khổng lồ không gì sánh bằng buông xuống chính giữa Huyền Bảo Các, vô số cái tên được viết bằng bút vàng trên đó lấp lánh, nhấp nháy tỏa sáng tựa ánh sáng, thật là cảnh tượng hiếm thấy.



Bảng Đại Hiệp!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn tức khắc kêu: “Ra rồi kìa, xem! Mau xem đi!”



Cả bọn thông cảm cho tâm trạng của nàng, dầu Cơ Dung Tuyết chẳng mấy quan tâm đến chuyện này nhưng vẫn cùng giương mắt nhìn sang.



Trong nháy mắt, Bảng Đại Hiệp bên dưới bắt đầu biến động dữ dội, chữ viết được sắp xếp trên đó mờ ảo xoay chuyển. Vân Nhàn vẫn còn nhớ lần trước mình đứng thứ 233 trên bảng Đại Hiệp, đã nhìn chòng chọc vào điểm sáng nhỏ đó từ lâu và nhìn nó bay vút lên như tên lửa!



Hạng 200!



Hạng 150!



Hạng 100!!



Khi sắp vượt qua hai chữ số, đáng tiếc điểm sáng đó dừng lại, cuối cùng vừa vặn dừng ở vị trí 100, hai chữ Vân Nhàn bằng vàng lấp lóe dần dà hiện lên trên Bảng Đại Hiệp:



[Vân Nhàn (18, Kiếm Các Đông Giới) Biệt hiệu: Thiên Hạ Đệ Nhất...]



Vân Nhàn thót tim, phát hiện do phía sau quá dài thành thử chỉ hiển thị bốn từ, nàng đã lập tức phát huy tinh thần lạc quan.



Chỉ cần không nhìn thấy, nàng sẽ không quan tâm rốt cuộc là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm hay Thiên Hạ Đệ Nhất Chó.



Cơ Dung Tuyết tại 88, Tiết Linh Tú là 96, Kỳ Chấp Nghiệp là 89, Túc Trì tạm thời xếp thứ 34 vì nhiều năm độc thân; không biết ai thất đức tới mức xếp cả Tức Mặc Xu vào bảng Đại Hiệp, ngặt nỗi nàng ấy có nhiều lịch sử đen tối nên bị đẩy xuống tận chỗ năm trăm mấy. Sắc mặt Tức Mặc Xu tức thì còn thối hơn cả đôi vớ chưa giặt mười ngày, nàng ấy kêu: “... Ai xếp?! Ra đây cho ta! Muốn chết phải không?!”



“Thánh nữ đại nhân, đừng như vậy!” Vân Nhàn nhanh tay nhanh mắt kéo nàng ấy xuống, dùng chân tình làm cảm động, dùng lý lẽ để thuyết phục, “Chung quy, chỉ cần lên bảng thì đây chính là một sự khẳng định dành cho ngươi. Sự khẳng định tích cực! Đúng không? Chỉ cần vui vẻ là được, không đáng tức giận vì chuyện này. Ngươi xem, mặc cho thực lực của ta tuyệt đối không chỉ nằm tại hạng một trăm nhưng ta cảm kích trong lòng dữ lắm...”



Đến cùng, bảng Đại Hiệp đã định hình, một luồng sáng từ từ đè lên Vân Nhàn, cuối cùng hạng 99 cũng xuất hiện.



[Trọng Trường Nghiêu (20?? ) Biệt hiệu: Nhã Kiếm (Từng dùng tên: Xì Dầu...)]



Vân Nhàn: “...”



Cả bọn: “...”



“Ai xếp? Là ai xếp?!” Vân Nhàn tức giận lật bàn, “Ra đây cho ta!! Tại sao thứ này lại đứng trước ta?! Muốn ăn đòn phải không?!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu