Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 179: nàng Ai Hỉ

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn chỉ đi lấy kiếm một lát, đôi sư huynh muội kia đã dắt ngựa chuẩn bị rời đi. Nàng còn muốn biết thêm nhiều về chuyện tế đàn, đang do dự có nên tiến lên bắt chuyện hay không đã thấy người sư huynh kia nói với nàng một câu không hề báo trước: “Xin lỗi.”



Miệng nói xin lỗi nhưng trên mặt lại mang theo ba phần ý cười thất đức, nói xong đã nhẹ lướt đi.



Vân Nhàn: “?”



Làm sao vậy? Tại sao đột nhiên xin lỗi? Chẳng lẽ cuối cùng đã nhìn thấu lớp mặt nạ, phát hiện ra phong thái đại hiệp có giấu cũng không giấu được của nàng, cảm thấy bản thân mình có mắt như mù... Như vậy cũng không hợp logic đâu? Đọc truyện tại TruyenLau.com



Nàng vừa định hỏi lại, đã phát hiện ngay một tảng băng đang ngồi bất động ở không xa.



Túc Trì ngồi đó bặt thinh, vẫn như lúc nàng rời đi, tay phải đặt trên bàn, chớ nhúc nhích. Có điều, bình thường chỉ cần nàng đến gần, Túc Trì nhất định sẽ giương mắt nhìn nàng trước. Còn nay đôi mắt chàng lại nhìn vào một điểm trong hư không, dường như mất đi tiêu cự. TruyenLau.com



Vân Nhàn: “???”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sao vậy? Lại làm sao nữa? Mới một lúc thôi, mắc gì đại sư huynh lại mất đi hào quang rồi??



“Đại sư huynh.” Vân Nhàn đặt chuôi kiếm lên bàn tạo thành một tiếng va chạm nhẹ nhàng, cố gắng gọi chàng, “Không phải huynh muốn luyện kiếm à? Chúng ta đi đâu?”



Túc Trì: “...”



Lần đầu tiên Vân Nhàn phát hiện chàng né tránh ánh mắt của mình. Phải biết rằng mấy ngày nay nàng còn đang phiền não rằng Túc Trì không có khái niệm về chuyện kia, suốt ngày làm mấy chuyện không có chừng mực, lời nói lại càng tuỳ tiện. Nào là “muốn ở cùng muội”, nào là “muội vui là được”, vừa rồi chàng lại còn giúp nàng lau miệng. Nàng đâu phải không có tay, lớn như vậy còn cần người ta lau sao? Nàng chỉ đang tìm giấy thôi!



“Không sao.” Túc Trì nói.



Vân Nhàn dừng lại một chốc: “Hình như ta không hỏi huynh có sao...”



“Không sao.” Túc Trì lại lặp lại ngắn gọn một lần, cuối cùng đứng dậy, cầm thanh kiếm sắt vô danh lên, “Đi thôi.”



Từ khi chàng có thanh kiếm từ huyền thiết này, Chước Nguyệt đã bị bỏ xó, chẳng còn thấy chàng dùng, xem chừng nó là vũ khí chàng dùng thấy ra chiêu thuận buồm xuôi gió nhất. Vân Nhàn tạm thời đè nén chút nghi hoặc trong lòng xuống, đi theo sau lưng chàng, một mạch dấn bước đến khu vực trống trải. Đi được một lúc, Túc Trì chẳng nói nổi một chữ ra khỏi miệng. Từ đầu đã buồn bực, giờ lại càng buồn bực kỳ lạ, Vân Nhàn buồn chán đến cùng cực, hốt nhiên nảy ra ý tưởng: “Đại sư huynh, huynh có đặt tên cho thanh kiếm này chưa?”



Bước chân Túc Trì hơi khựng lại, chàng cụp mắt trả lời: “Chưa.”



“Vậy thì đáng tiếc quá, thanh kiếm này trông sắc bén thế kia, không thể cứ gọi nó là ‘Kiếm’ được.” Với cái đầu y hệt khúc gỗ, Vân Nhàn nhanh chóng quên đi sự khác thường của Túc Trì, hào hứng bộc bạch, “Vậy để ta đặt giúp huynh nhé? Ta thấy nó toàn thân đen kịt, ánh sáng lưu chuyển, sắc bén kinh người, hay là gọi nó là Đại Hắc...”



Thái Bình bất chợt kêu: “Ngươi đừng có làm hại người ta nữa được không?”



Vân Nhàn: “Nói gì vậy bé Đỏ.”



Thái Bình: “Cút!!”



“...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Líu la líu ríu, dẫu Vân Nhàn không có ai nói chuyện cũng có thể tự mình tìm chuyện tiêu khiển; trong lúc đáp lời, Túc Trì liếc nhìn kiếm huyền thiết trong tay.



Thực chất chàng đã đặt tên cho thanh kiếm này từ sớm.



... Tên là Đình Vân.



Lúc ấy chàng không thấy có bất kỳ thứ gì không đúng, chỉ cảm nhận thanh kiếm này nặng, kiếm thế lại linh động, khó nắm bắt như mây, nên mới dùng hai chữ này để đặt tên.



Hiềm một nỗi bây giờ xem ra, rõ ràng có thể gọi thẳng nó là Như Vân.



Khuôn mặt lạnh đanh của Túc Trì cứng đờ trong chớp mắt, suy nghĩ sâu hơn hẳn chàng sẽ phát hiện ra nhiều hơn. Có điều, hiện tại chàng không nên cũng không dám nghĩ tiếp nữa.



Đây là sư muội đồng môn mà sư phụ dặn chàng phải chăm sóc...



“Đại sư huynh, huynh đi quá lố rồi.” Đầu ngón tay thô ráp khều vào gan bàn tay của chàng, bàn tay nhỏ hơn chàng một vòng của Vân Nhàn kéo chàng lại, nàng nói, “Không phải luyện ở đây hả?”



Khoảnh khắc ngón tay chạm nhau, Túc Trì lập tức rụt tay, Vân Nhàn bắt hụt, ngẩn người.



Túc Trì không nhìn nàng, cất lời: “Đã đến rồi thì bắt đầu đi. Hôm nay một canh giờ, luyện xong thì có thể về.”



Tự trọng.



Không phải lỗi của Vân Nhàn, sư muội còn nhỏ, ngây thơ hồn nhiên thế này, làm sao muội ấy hiểu được những điều ấy.



Cho nên, chàng phải học cách tự trọng.



-



Vân Nhàn mang theo cái đầu đầy vẻ lơ ngơ trở về khách điếm, Kiều Linh San vừa mới tỉnh dậy, mơ màng hỏi: “Sao tỷ không gọi ta dậy?”



“Ta đi ăn sáng, chẳng mang theo muội.” Vân Nhàn, “Đùa thôi đùa thôi. Bây giờ còn sớm mà, chung quy chẳng có việc gì lớn, ngủ muộn một chút cũng không sao.”



Giờ này, những người khác chắc đã tỉnh từ đời nào, không biết đã đi đâu chẳng thấy bóng dáng.



Vân Nhàn vắt chéo chân ngồi chờ ở đại sảnh khách điếm, lại lấy ra xem cuốn “Yêu hận tình thù thời Thượng Cổ” được Lê Chưởng môn đưa cho nàng.



Cuốn sách rách nát nhường này làm nàng tưởng đâu sẽ có phần tư liệu chân thực, vậy mà bên trong thật chất chỉ viết về một số thứ ít người biết đến, giả mà nói ra bây giờ thì sẽ bị coi là nói xằng cũng nên.



Có thực lực mạnh mẽ của một tông phái, song Đao Tông chỉ có thể rục rịch bởi vì có sự kiềm chế của Rèn Thể Môn, ngay cả việc tấn công một Đông Giới yếu nhất còn phải mưu toan từng bước, thận trọng khôn cùng. Có thể thấy một tông môn muốn san bằng bốn giới là chuyện tuyệt không thể và đây vẫn là nhận thức chung của người bốn giới hiện nay. Ngặt nỗi, trong cuốn sách lại viết rằng thật sự có một khoảng thời gian mà một tông môn đã dùng sức của bản thân để thống trị cả bốn giới – dù chỉ là một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng điều này đã là khó mường tượng nổi.



Mà tông môn này chẳng phải Kiếm Các, cũng chẳng phải Đao Tông, lại là Tinh Diễn Tông của Bắc Giới.



Vân Nhàn đã từng gặp người dẫn đầu của Tinh Diễn Tông trong bí cảnh Tứ Phương, là một nam tu sĩ tên Diêu Tinh, tính cách ôn hòa dịu dàng, nói cực nhiều lời hoa mỹ, lượng thành ngữ dự trữ hết sức phong phú. Tuy nhiên người hiền sẽ bị bắt nạt, suốt ngày hắn bị Liễu Thế ức hiếp, tung sức làm trận pháp 10 lần thì có đến 9 lần làm áo cưới cho người ta.



Chả là tu vi của hắn không yếu, mỗi tội Tinh Diễn Tông hiện nay cho người ta ấn tượng là một trợ thủ đắc lực, không thể tách rời khỏi người khổng lồ từ đó tồn tại. Hơn nữa điều này nào liên quan đến tu vi mà do cơ chế công pháp quyết định. Nếu Tinh Diễn Tông thật sự từng hưng thịnh một thời, cơn cớ gì bây giờ tông môn lại suy thoái thế này? Nếu công pháp trước đây đã vậy và Tinh Diễn Tông tuyệt đối không thể đạt đến độ cao như đã từng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nguyên nhân không rõ.



Thói quen nổi lên, Vân Nhàn suýt chút nữa lấy bút lông kẹp trên đầu ra làm dấu bên trên, đến lúc sắp làm nàng đã vội vàng dừng lại, thiếu điều toát mồ hôi hột.



Sách người ta cho nàng mượn, không thể vẽ bậy!



Lật xem thêm một hồi, Vân Nhàn lại phát hiện ra một điểm mù.



Muốn thành lập, nhất định mỗi môn phái sẽ có một nhân vật tài hoa tuyệt sắc. Kiếm Các có Kiếm Thần, Cầm Phường có Cầm Tiên, Diệu Thủ Môn có Y Thần... Nhân vật đại diện của Tinh Diễn Tông như thiếu mất một mảnh, trống rỗng.



“Vân Nhàn.” Tiết Linh Tú gõ cửa bên ngoài, kêu, “Chuẩn bị xuất phát.”



Vân Nhàn đáp một tiếng “được”, cất sách vào trong nhẫn trữ đồ. Kiều Linh San còn nửa mái tóc chưa chải xong, nàng ngồi đó đợi, lại nhịn không được chọc một cái. Kiều Linh San đã biết tính nàng, mắt không thấy tâm không phiền, nhanh chóng búi tóc cho xong rồi cầm kiếm bảo: “Đi thôi.”



Buổi sáng, Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp đã đi dạo một vòng bên ngoài. Đông Lai Trấn thật sự rất nhỏ, một buổi sáng đã đủ đi hết. Kỳ Chấp Nghiệp bận rộn đến bây giờ mới được ăn cơm, chiếc răng hơi nhọn cắn bánh bao, nhai rất mạnh, trông tâm trạng không tốt.



“Các ngươi cũng gặp rồi chứ?” Tiết Linh Tú như có điều suy nghĩ, “Nguồn linh khí trong trấn này không dồi dào, chủ yếu là người già trẻ nhỏ, vậy mà bây giờ hơn non nửa người đi trên đường là tu sĩ trẻ tuổi từ bên ngoài đến Đông Giới, trong miệng toàn nhắc đến ‘tế đàn’ hay ‘thánh đàn’ gì đấy, tạm thời không nghe rõ.”



“Ừ, nghe chứ như là bí cảnh nào đó? Hay là di tích?” Vân Nhàn nhìn Kỳ Chấp Nghiệp, nói khẽ, “Gã lại bị sao nữa? Tâm trạng không tốt à?”



“Sắc mặt gã có lúc nào tốt đâu?” Tiết Linh Tú mím môi, muốn nhịn cười, đoạn hắn nói từ tốn, “Gã muốn bốn cái bánh bao chay ở tiệm bánh bao, ông chủ thấy gã đẹp trai, sợ gã nghèo không có tiền ăn thịt, nên tự ý đổi hai cái trong đó thành bánh bao thịt. Gã không để ý, cắn một miếng, suýt chút nữa đã có cảnh ‘công đức vô lượng’, mặt mày xanh lét... Nhưng người ta có ý tốt nên gã đâu thể tức giận, đành phải tự mình ôm bực, ha ha ha ha ha ha!!”



Kỳ Chấp Nghiệp cứng nhắc bảo: “Ta không tức giận!”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Làm sao bây giờ, muốn cười quá, nhịn nào.



Ai bảo Kỳ Chấp Nghiệp để ý hình tượng của mình, dù có dịch dung cũng phải dùng cái đẹp nhất rồi giờ còn không mặc áo cà sa. Trừ khi mở thiên nhãn, nếu không ai nhìn ra được hắn là hòa thượng.



“Chấp Nghiệp à.” Vân Nhàn cười hiền từ sờ đầu chó của hắn, “Lúc này mới biết được cái lợi của đầu trọc chứ?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Phiền!”



“...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hòng tiếp tục dò hỏi tin tức về “tế đàn” trong miệng những người khác, cả bọn không ngồi thuyền hoa nữa, thay vào đó thử tìm địa phương có thể bắt chuyện với người Đông Lai Trấn. Ngặt nỗi, hiển nhiên Vân Nhàn đã đánh giá thấp mức độ già hóa của trấn này, trên đường tiêu điều khôn cùng, chiếc xe ngựa duy nhất có thể chở khách dừng ở đó một cách vắng lặng, tóc mai của người đánh xe đã bạc trắng. Thấy bọn họ, ông ta còn nhiệt tình chào mời: “Lại đây, lại đây!”



Vân Nhàn đứng đó, hỏi dò: “Ông ơi, nhiều người thế này, ông chở nổi không?”



“Bây giờ là thời đại nào mà còn dùng sức người?” Ông cụ sảng khoái trả lời, “Trên này có trận pháp, các cháu cứ truyền linh khí vào là được!”



“A?” Tiết Linh Tú do dự, “Vậy...”



“Ta điều khiển phương hướng, các cháu muốn đi đâu?” Trông ông cụ này không giống như người đến kiếm linh thạch, có vẻ chỉ muốn trò chuyện với người khác, “Lên đi! Lên xe! Không sao đâu, ngồi chen chúc tí là ổn!!”



Như vậy lại trùng với mục đích của Vân Nhàn.



Nàng và Kiều Linh San nhìn nhau, cuối cùng bảo: “Đi thôi, lên xe.”



Khoang xe trông không lớn từ bên ngoài nhưng thật sự có đủ sức chứa. Cả bọn chen chúc vừa đủ chỗ ngồi, chỉ có điều qua lần này Túc Trì lại khác thường, ngồi ngay vị trí đối diện với Vân Nhàn.



Cả bọn: “...”



Làm gì vậy?



Hai sư huynh muội này quá khó hiểu. Chơi theo lượt hả? Bây giờ tiến triển đến giai đoạn nào rồi? Không lẽ thật sự phải thêm 10 năm nữa mới bắt đầu? Tiền cược của bọn họ thì tính ra sao đây? Bán Phong Diệp đi thì có đủ được năm ngàn linh thạch không?



“Ngồi cho vững!” Xe ngựa từ từ chuyển động, ông cụ ở phía trước nói đầy phấn chấn, “Đi đâu?”



“Cứ đi đến trấn khác thôi ạ. Thiên Y Trấn, đi được không?”



“Không vấn đề gì!”



Cả bọn muốn đi từ Đông Lai Trấn thẳng đến Kiếm Các tại mạch Tuyết Sơn Đông Giới, theo lộ trình này sẽ không sai.



Xe ngựa lắc lư, Vân Nhàn biết năng lực nói suông của mình không tốt lắm, lại dễ dàng khiến người ta sinh nghi, vì vậy nàng đường hoàng nói trong trận truyền âm của cả bọn: “Tiết huynh, đến lượt ngươi rồi.”



Tiết Linh Tú: “...”



Phải nói, Tiết Linh Tú rất khéo nói chuyện, chỉ qua vài câu xã giao ngắn ngủi đã kéo gần khoảng cách, khiến ông cụ nói liên tục. Hắn nói thêm vài câu, đề tài liền chuyển sang cái gọi là tế đàn mà nhóm người kia truyền miệng.



“Các cháu không biết hả?” Ông cụ chớ hề nghi ngờ, bèn lải nhải, “Hình như cháu gái của ta cũng đi, nói là muốn rèn luyện một chút, ta nào có biết tin tức này truyền ra từ đâu. Nhưng mà chỉ cần là người Đông Giới thì đều có ấn tượng mới đúng. Các cháu có nghe tới câu chuyện ‘nàng Ai Hỉ’ được kể trước khi đi ngủ chưa?”



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau.



Hai người bọn họ thật sự chưa từng nghe tới. Thuở còn nhỏ, suốt ngày Vân Nhàn chạy nhảy trên núi, chưa từng dừng lại, mỗi khi đêm đến là lăn ra ngủ, chất lượng giấc ngủ cực kỳ tốt, còn cần gì cha mẹ kể chuyện trước khi ngủ? Nàng không kể cho cha mẹ nghe đã là tốt lắm rồi! Kiều Linh San thì hơi đáng thương, Lục Trưởng lão sẽ kể nhưng thường kể toàn mấy câu chuyện thành công ‘súp gà cho cuộc sống’, thứ nàng ấy nghe nhiều nhất vẫn là câu chuyện vừa lên núi vừa đan giày cỏ. Có một khoảng thời gian dài, trong giấc mơ nàng ấy toàn là giày cỏ.



Túc Trì bị loại trừ thẳng thừng, chàng không cần đi ngủ.



“Hơi... có tí ấn tượng.” Kiều Linh San nói cứng, “Nhưng giờ đã lớn thế này nên quên gần hết rồi ạ.”



“Ra là vậy.” Ông cụ nói, “Không sao, ta thấy tướng mạo hai cháu kia cũng không giống người Đông Giới, vậy để ta kể lại một lần nữa đi.”



Thời thơ ấu chính là lúc con người ngây thơ yếu đuối nhất, để bảo vệ trẻ em từ góc độ khác, dân gian thường hay xuất hiện đủ loại câu chuyện dân gian. Chẳng hạn câu chuyện về “đứa khóc đêm*” ai ai cũng biết làm người đi đường đọc đôi lần, từ đó hy vọng có thể dỗ con mình nín khóc đêm, và đó sẽ là thể loại ôn hòa hơn. Còn truyền thuyết “nàng Ai Hỉ” mà ông cụ kể lại, mục đích của nó hòng khiến những đứa trẻ chưa có khả năng tự vệ sợ đi đường một mình vào ban đêm, phải về nhà trước khi trời tối.



*Đứa khóc đêm (夜哭郎 - dạ khốc lang): Cách gọi dân gian chỉ những đứa trẻ hay khóc quấy ban đêm, ngoài ra cũng chỉ tiếng khóc thần bí văng vẳng trong đêm. Người ta tin rằng người qua đường đọc ba lượt câu “Trời bàng hoàng, đất bàng hoàng, nhà tôi có đứa trẻ hay khóc đêm” sẽ khiến trẻ con ngủ ngon. Đôi khi câu nói này sẽ được dán lên các nơi dễ thấy trên đường, thành thử mới có cảnh người qua đường thấy câu này và từ đó áp dụng lên bản thân mình.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nghe nói tiền thân của nàng Ai Hỉ là một cô gái trẻ tuổi chết oan, oán niệm không tan, sẽ lang thang trên đường phố yên tĩnh vào ban đêm. Nếu ngươi đi trên đường vào giấc nửa đêm, dù mắt thường không thấy ai nhưng tai vẫn sẽ nghe thấy tiếng giày thêu lướt trên đường, sột soạt, sột soạt, sột soạt...



Lúc này, ngươi phải cúi đầu chạy nhanh về phía trước, càng nhanh càng tốt, đừng đi vào đường nhỏ, “nàng” sẽ đợi ngươi ở đó. Tuy nhiên đâu phải ai cũng may mắn. Nếu cảm thấy có người vỗ vai ngươi từ phía sau, đừng nhắm mắt, đừng xoay đầu lại, bởi vì khi mở mắt ra lần nữa, ngươi sẽ thấy một khuôn mặt.



Nếu là một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, dịu dàng ấm áp, “nàng” sẽ dắt tay ngươi về nhà. Nếu là một khuôn mặt đầy máu, méo mó hăng máu, ghê gớm xấu xí đến lạ và đang khóc thì...



“Chính là như vậy.” Ông cụ chép miệng nói, “Giờ trẻ con sợ cái này lắm, trăm lần như một. Ta vẫn luôn cho rằng đây chỉ một truyền thuyết lừa trẻ con mà thôi. Nay tế đàn kia lại bỗng dưng nói nó được nàng Ai Hỉ để lại năm xưa. Chả biết có thật không nữa.”



Cả bọn ở phía sau nghe xong, trầm ngâm một chốc.



Cơ Dung Tuyết không có ở đây, người duy nhất sợ ma đã biến mất, những người còn lại đều không sợ ma.



Trong trận truyền âm, Tiết Linh Tú hỏi: “Linh thể?”



“Không đúng.” Kỳ Chấp Nghiệp đanh giọng, “Dù là linh thể mạnh đến đâu cũng phải chịu bị giam cầm trong một khu vực, đừng nói là cả Đông Giới, nửa Đông Lai Trấn thôi đã khó.”



Kiều Linh San: “Không phải linh thể, cũng không phải yêu, chẳng lẽ là ma?”



“Tạm thời không thể phủ nhận khả năng này.” Vân Nhàn xoa cằm nói, “Nhưng mà ta cảm thấy khả năng là ma rất thấp. Không phải ta có thành kiến gì với Ma tộc... Được rồi, ta có thành kiến với ma, đâu phải tên ma nào cũng như Tức Mặc Xu. Với tính cách thà phá hủy đồ vật cũng không muốn để người khác nhặt được lợi ích của đại đa số Ma tộc, dễ gì chúng còn chừa lại độc một cái tế đàn?”



Nếu suy đoán dựa trên tiền đề “truyền thuyết này từng tồn tại”, vậy thì từng có một khoảng thời gian thật sự có người tên “nàng Ai Hỉ”. Vì hành vi kỳ quái, nàng ta dọa biết bao nhiêu đứa trẻ, về sau nàng ta qua đời và để lại tế đàn ấy – nơi hiện tại xuất hiện bất thình lình.



Nhưng mà nói thật, Vân Nhàn cảm thấy đoan chắc truyền thuyết này có chỗ phóng đại, chỉ có trẻ con mới tin. Giả sử nhìn thấy mặt khóc của nàng ta là không sống được, vậy thì đâu ra một người nhìn thấy mặt khóc còn truyền bá rộng rãi? Logic này không thông.



“Vậy, rốt cuộc tế đàn này ở đâu?” Vân Nhàn chợt nghĩ, nào phải chuyện khó gì, “Cứ đi theo đám người này là được, ta thấy mọi người sôi nổi lắm, chẳng kém gì đi chợ.”



“Đi một chuyến, đi không?” Vân Nhàn hỏi.



Hiển nhiên cả bọn không có ý kiến gì khác, Vân Nhàn nhìn Túc Trì, nay Túc Trì mới hoàn hồn và đáp: “Ừ.”



“...” Vân Nhàn đã bắt gặp cái nhìn đang lơ đãng của chàng, chẳng tin nổi khi đại sư huynh còn lơ là. Thành thử nàng đã thốt lên: “Đại sư huynh, huynh có biết ta vừa nói gì không?”



Túc Trì: “...”



Vân Nhàn: “Hả?”



“Xin lỗi.” Túc Trì mím môi trả lời, “Ta không nghe.”



Vân Nhàn: “Không nghe mà huynh cũng ‘ừ’ à! Thôi được, nói chung huynh cũng sẽ đi cùng. Vết thương của huynh đỡ hơn chưa?”



Khóe môi Túc Trì nở một nụ cười: “Đỡ hơn nhiều rồi.”



Tạm thời quyết định kế hoạch, xe ngựa vẫn lăn bánh về phía trước nhanh tựa chảo chớp. Quả nhiên cần dùng linh khí thúc đẩy, tốc độ nhanh phải biết. Vân Nhàn nghe thấy kha khá tiếng gió rít vun vút bên ngoài cửa sổ xe ngựa, chực là những người bạn đồng hành đang vội vã đi ngang, thậm chí nghe có vẻ còn rất đông. Mộng giọng nói tựa lệnh vỡ vang lên bên tai nàng:



“Mau nhìn xem! Chiến bào Vân Nhàn của ta thế nào!!”



“Sao trông rách nát cũ kỹ vậy, còn bẩn tợn nữa. Ngươi mặc cái này đi đánh nhau à? Có phải xa xỉ quá không.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Nhìn là biết ngươi không hiểu được. Đây là hiệu ứng làm cũ, hiện tại đang thịnh hành nhất cái này đấy. Nếu mặc quá mới quá sạch sẽ, chẳng phải mất hết cái chất à? Ngươi nghĩ xem, khi nào ngươi thấy chân dung Vân Nhàn sạch sẽ?”



“Nhưng ta cảm thấy cái này của ngươi cứ như đồ nữ... Cùng một giá, mắc gì không mua đồ giống của Túc Trì. Thương gia bày ra rồi, ta mới phát hiện té ra đồ Túc Trì mặc không đắt như ta tưởng.”



“Ta cứ phải tự làm nhục mình như vậy chắc? Người ta là Kiếm Đạo Độc Tâm, ta đâu thể không biết xấu hổ, làm người phải có tự biết mình.”



Trước một đoạn đối thoại châm biếm trờ trờ thế này, Vân Nhàn dấm dúi vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, hai người kia thật sự mặc y phục nàng từng mặc, có điều là đồ phiên bản hư hỏng, trên đó đủ màu sắc, cái gì cũng có.



Vân Nhàn đưa tay đặt một lớp lá chắn linh lực giữa khoang xe và phía trước hòng ngăn cách âm thanh, nàng phải nói ra mới thoải mái được: “... Rốt cuộc bọn họ hiểu lầm ta cái gì?”



“Đâu có hiểu lầm.” Tiết Linh Tú nói đầy tàn nhẫn, “Thật sự lúc ngươi trông sạch sẽ không nhiều, khoảng ba tháng mới thay mới một lần.”



Lâu thế này, hắn phục bản thân mình lắm vì đã luyện thành đại pháp nhẫn nhịn. Chỉ cần không nhìn thấy ắt sẽ không bẩn thỉu, hắn vẫn nhịn nổi đấy.



“Không phải chứ, vậy thì dễ gì còn chỗ cho bên trung gian ăn chênh lệch giá bán đồ đã sử dụng nữa?” Vân Nhàn đau lòng tột cùng, số tiền này đã bị bọn gian thương kiếm mất, “Trực tiếp tìm ta mua không được sao? Ta giặt sạch rồi bán cho hắn, hoặc không giặt cũng được mà!”



Túc Trì: “Không được.”



Đây là cái gì vậy, Kỳ Chấp Nghiệp: “Ngươi có biết nghĩ đến thứ gì đáng tin cậy hơn không?”



Xem ra dọc đường này, dường như việc bắt chước Vân Nhàn đã trở thành một trào lưu, cả chuỗi sản nghiệp ở Đông Giới sắp hình thành. Nghiên cứu kỹ nguyên nhân sẽ tỏ tường thôi. Trước tiên, chuyện Quán quân lúc trước đã đủ khiến Đông Giới nở mày nở mặt, càng đừng nói đến những sự kiện sau đó. Vân Nhàn là một nhân tài xuất sắc trong thế hệ trẻ của Đông Giới, lại còn khá thân thiện và không kiêu ngạo, nhất là biệt hiệu lại có chỗ hoang dã và thú vị, đương nhiên nàng càng được các tu sĩ trẻ tuổi yêu thích.



Chẳng qua biết thì biết, chứ khi nhìn một đống người mặc y phục tương tự cầm kiếm đỏ, Vân Nhàn nghĩ ngay: Chưởng môn môn phái các ngươi sắp khóc ngất trong đại điện kia kìa, đúng là thiếu hiểu biết hết rồi, sao ra ngoài chơi mà không mặc đồng phục cho đàng hoàng đi?



“Hình như có gì đó không đúng, Vân Nhàn.”



Vừa nãy Kiều Linh San vẫn luôn ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, lông mày thanh tú từ từ nhíu lại, nàng ấy kêu: “Tỷ xem, dọc đường đi, chúng ta gặp người của đủ loại môn phái. Sẽ không có vấn đề liệu đường có xa chăng, bởi lẽ Thanh Trúc Tông này là một tông môn nhỏ gần chân núi Kiếm Các mà vẫn có đệ tử bôn ba đến đây vì tế đàn. Vậy tại sao đến giờ vẫn chưa thấy một đệ tử nào của Kiếm Các?”



Từ sau Đại Chiến Tứ Phương, Vân Lang hiểu rõ cục diện hiện nay, việc ở ẩn đã thôi còn phù hợp với bốn giới bây giờ. Vì vậy, ông không còn ép buộc người trong tông môn ở lại trong Kiếm Các, còn bắt đầu dần chìa cành ô liu với các thế lực phân tán khác tại Đông Giới.



Cho nên không có lý do gì người của Kiếm Các không thể đến.



“Nhưng mà cũng có thể là ta đã nói hơi sớm.” Kiều Linh San nói, “Biết đâu chỉ là trùng hợp không gặp, hoặc là bọn họ đi hướng khác.”



Xe ngựa dừng lại, đến nơi, người đánh xe không lấy linh thạch, rời đi một mạch.



Bia đá khắc ba chữ “Thiên Y Trấn” ở trước mặt, từ Đông Lai Trấn vào đây càng không cần đến văn tự qua cổng lẫn cam kết. Trấn này vừa nhìn đã thấy nhộn nhịp hơn Đông Lai Trấn rất nhiều, trên đường toàn là các tu sĩ đến nghỉ ngơi tạm thời.



Trời còn sớm, tạm không vội tìm chỗ ở, Vân Nhàn ghi nhớ lời Kiều Linh San vừa nói, tìm kiếm bóng dáng màu xanh trắng quen thuộc trong đám đông. Vẫn không thấy gì.



Không ngờ, khi đi ngang qua một góc khuất tối tăm, bên trong đột ngột truyền ra một tiếng kêu to như con ngỗng: “Ngươi đừng lại đây!!”



Tai Vân Nhàn động đậy, nàng nhanh chóng nhìn Kiều Linh San.



Giọng nói này nghe quen quá!



Hai người không nói dông dài, mũi chân chạm nhẹ mặt đất, cấp tốc lướt vào sâu trong con hẻm. Đúng như dự đoán, một khuôn mặt đồng môn quen thuộc đang bị mấy người ép vào tường, đã bị thương.



Vân Nhàn vừa định rút kiếm đã nghe thấy ngay giọng nói đầy khí thế của người này: “Các ngươi đừng có chọc vào ta! Các ngươi mà chọc vào ta, thì đích thị là đang chọc vào tiểu sư tỷ Vân Nhàn của ta, đích thị là đang chọc vào sư huynh Túc Trì của Vân Nhàn, chính là đang chọc vào cả Kiếm Các, và chính là đang chọc vào cả Đông Giới! Thuận tiện nói cho các ngươi biết luôn, bạn bè của tiểu sư tỷ Vân Nhàn của ta đếm không hết cả mười đầu ngón tay! Phân bố khắp cả bốn giới, đủ sức đứng vòng quanh cả Tuyết Sơn một vòng! Ngươi mà dám chọc vào ta thì chính là đang chọc cả bốn giới! Bây giờ ta cảnh cáo lần cuối cùng, ngươi đừng có lại đây!!”



Vân Nhàn nghẹn lời: “...”



...................



Lời tác giả:



Đừng chọc người của Kiếm Các!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu