Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 177: Đối thơ

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Phương Phi không đi cùng mọi người, hiện tại Y tu ở đây chỉ còn lại một mình Tiết Linh Tú.



Tiết Linh Tú lết thân bệnh tật, sáng sớm đã dậy cho mọi người uống thuốc. Kỳ Chấp Nghiệp bị nhét đầy một miệng đan dược, suýt nghẹn chết: “Ngươi cố ý phải không?”



“Cố ý cái gì?” Tiết Linh Tú, “Cho ngươi thuốc đã là tốt lắm rồi, đừng dùng ác ý để phỏng đoán người khác.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Sao viên thuốc của người khác không được vo to cỡ này?”



Tiết Linh Tú: “Yết hầu ngươi nhỏ còn trách ai... Khụ khụ! Khụ khụ khụ!” TruyenLau



Khi bị thương nặng sẽ là lúc yếu ớt nhất, Lê Chưởng môn lo lắng một đoàn người không có sức lực trên đường, lỡ như gặp phải chuyện ngoài ý muốn sẽ khó ứng phó. Thành thử thuốc được nàng ta dùng đều thiên về giảm đau cấp tốc, ngặt nỗi loại thuốc này dễ khiến người ta có ảo giác trạng thái hiện tại của mình rất tốt, thậm chí còn đủ sức đánh mười bài quyền.
TruyenLau


Đã được dặn dò đừng nghịch ngợm, nhưng mà phải nói dạo này cả bọn sống quá buồn tẻ, trần ai lắm gặp được thứ gì đó hơi thú vị cho nên mới ném luôn lời dặn của thầy thuốc lên chín tầng mây... Hơn nữa giá trị vũ lực của Lê Kiến Nghiệp quá mạnh đến độ Vân Nhàn cứ quên mất chức vụ của nàng ta là một Y tu!

Website TruyenLau.com

Vân Nhàn đang khó chịu, nói khàn khàn: “Tiết huynh, ta cũng uống thuốc đó, sao ta vẫn chưa khỏi?”



“Ngươi uống xong được một nén hương chưa?” Tiết Linh Tú xoa huyệt thái dương, cũng ngồi xuống bên cạnh, “May mà ngươi không nói lời này trong Diệu Thủ Môn, Y tu nghe thấy sẽ bị ngươi làm tức chết.”



Nghe chừng hắn cực khó chịu, nói năng vừa nhẹ vừa gấp, phải dùng giọng gió, nói tới cuối còn suýt nữa thì vỡ giọng, ngay trước khi vỡ giọng đã lập tức cố gắng đè xuống.



Vân Nhàn nằm đó, bỗng nhiên mắt sáng lên, vươn tay kéo tóc Tiết Linh Tú: “Tiết huynh, ngươi nói câu đó đi.”



Tiết Linh Tú: “Câu nào?”



“Là câu ta hay nói đó!” Vân Nhàn thúc giục, “Đừng giả vờ không hiểu, ta biết ngươi chắc chắn hiểu mà. Nhanh lên, nói đi.”



“...” Tiết Linh Tú nhắm mắt một lúc, hít sâu một hơi, cuối cùng bất đắc dĩ nói khàn khàn: “Vân Nhàn, cổ họng của ta...”



Trời y hệt luôn, Vân Nhàn cười lăn lộn: “Ha ha ha ha ha ha!!!”



Kiều Linh San và Phong Diệp cũng không nhịn được, ngực đau nhói, vừa ho vừa cười: “Ha, ha ha ha khụ khụ khụ!”



Trong lúc cả bọn đang tìm niềm vui trong gian khổ, Túc Trì bưng thuốc tới, trên tay còn bưng một chậu nước lạnh, trước tiên chàng đưa tay cảm nhận trán Vân Nhàn.



“Đại sư huynh, ta đã uống thuốc, lát nữa sẽ khỏi ngay thôi.” Vân Nhàn bị tay chàng làm cho lạnh run, nghiêng đầu bảo, “Tay huynh lạnh, không đo được cái gì đâu.”



Nàng thấy Túc Trì lái thuyền lâu mà không bị bệnh thì hâm mộ hết sức, thầm nghĩ quả nhiên vẫn có chỗ khác biệt so với người thường, xem cái thân thể sắt thép kia đi.



Túc Trì thấy mặt nàng đỏ rực bèn khẽ nhíu mày, sờ lên mặt nàng và hỏi: “Lên giường nghỉ ngơi?”



“Không cần không cần.” Vân Nhàn còn muốn tìm chút hạt dưa để cắn đây này, “Ở đây có thể nói chuyện, tâm tình tốt thì mau khỏi hơn.”



Tiết Linh Tú không chút nhân nhượng bảo: “Chưa từng nghe cách nói vậy. Ngươi về phòng đi.”



Túc Trì không động vào nàng, cụp mắt nhìn nàng xem có ý gì, rốt cuộc nàng có muốn về phòng hay chăng. Chàng luôn như vậy, chỉ chiều theo ý nàng dầu Vân Nhàn muốn làm bất cứ thứ gì, về sau giả như có chuyện cứ để chàng xử lý là được.



Thực chất Vân Nhàn vẫn khá bám người, nàng không thể ở một mình quá ba ngày, nay vẫn không muốn về phòng cho lắm để rồi nghe thấy ngay tiếng Tiêu Vu đang vội vàng đi ra.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Thư bị Nam Thành chặn mấy ngày giờ mới đến tay ta.” Tiêu Vu mở thư ra, cho biết, “Đây là thư Kiếm Các gửi tới.”



Mọi người nhìn chăm chú, trong lòng chấn động trong phút chốc.



Trên giấy da bò là một từ “Nguy” đỏ chót được viết thật to!



Chỉ có nhóm ba người Kiếm Các là chớ hề nao núng, Kỳ Chấp Nghiệp hạ giọng hỏi: “Sao lại như vậy? Đông Giới cũng xảy ra cơ sự?”



“Là có sự gì thì cũng không phải vấn đề lớn.” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Đây là quy củ truyền tin của Kiếm Các, nếu là chuyện nhỏ, không cần thông báo; nếu có dấu hiệu lực bất tòng tâm thì gửi chữ này.”



“Ta còn tưởng là xảy ra chuyện lớn như Diệu Thủ Môn...” Tiết Linh Tú nói, “Nếu là chuyện lớn thì nên gửi cái gì?”



Vân Nhàn: “‘Ta rất tốt! Ta hoàn toàn không sao cả! Con tuyệt đối đừng trở về!’, đại khái là thế.”



Tiết Linh Tú: “...” Chẳng phải vậy càng rõ ràng hơn sao!!



“Chung quy cũng đã đến đây rồi. Lúc ta đến Nam Giới, Bắc Giới vẫn gió êm sóng lặng, trong thời gian ngắn không xảy ra cơ sự gì.” Tiêu Vu nói, “Hay là đổi sang Đông Giới? Tuy Kiếm Các không có tiền nhưng đãi đằn khách rất chu đáo. Các ngươi thấy sao?”



Tiết Linh Tú: “Cũng được ạ.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Đều được cả.”



Giang Sơn trong nhẫn thú cảnh giác: “Chuyện gì vậy? Không phải đã nói là đi tới Bắc Giới à?”



“Giống nhau cả thôi, Giang Sơn à.” Vân Nhàn lại bịa chuyện, ““Thực chất nếu nghĩ như thế này, Đông Giới còn hợp với ngươi hơn cả Bắc Giới. Khí hậu của Bắc Giới lạnh lẽo, lại toàn là những con thú lông xù, ngươi sẽ không thể nổi bật lắm. Nhưng Đông Giới thì khác, đến lúc đó ngươi tuyệt đối sẽ làm cho mọi người phải ngỡ ngàng!



Giang Sơn bị Vân Nhàn nhồi đầy bánh vẽ, còn muốn nói gì thì Vân Nhàn lại ho sặc sụa một cách tan nát cõi lòng: “Khụ khụ khụ!”



“Thế quyết định như vậy đi.” Thực chất Tiêu Vu cũng cảm lạnh nhẹ, tuy nhiên bà đã là người lớn trưởng thành, không thể để lộ ra vẻ khác thường trước mặt đám con cháu. Bà nhìn Túc Trì đứng bên cạnh Vân Nhàn, đề nghị: “Con vẫn nên về phòng đi, ở đây gió lùa bốn phía, không tốt cho việc hồi phục. Những người khác cũng về hết đi, Túc Trì, con đỡ nó cẩn thận, đừng để ngã.”



Chẳng hay biết có phải tai hốt nhiên bị điếc ngang hay nghe “đỡ nó cẩn thận” thành “bế nó cẩn thận”, Túc Trì trầm ngâm một lát, cúi người bưng Vân Nhàn lên như nhổ hành.



Thật không biết chàng quá hiểu về cử chỉ thân mật hay không hiểu là gì, so với bế thì giống khiêng nàng hơn. Lúc trước Vân Nhàn còn đang cười khuôn mặt như cái đít khỉ của Phong Diệp, lúc sau trời đất quay cuồng, mình đã ở trên tay Túc Trì: “?”



Túc Trì dùng tư thế bế trẻ con này gật đầu mạnh mẽ với Tiêu Vu, thản nhiên đáp: “Sư nương, con đưa muội ấy vào trước.”



Tiêu Vu: “...”



Cả bọn: “...”



“Con xoay lại cho ta!!”



“Hả?”



“...”



Không gian của bốn người còn lại im lặng một thoáng, Phong Diệp thủ thỉ: “Ta cá năm linh thạch, nếu không ai nói toạc, có thể 10 năm sau đại sư huynh vẫn chưa phát hiện ra đâu.”



“Năm linh thạch thì cá cái gì?” Tiết Linh Tú uể oải thốt lên, “Năm mươi ngàn. Ta cá là 5 năm.”



Kiều Linh San: “Dù ngươi có bán Phong Diệp đi nữa, thì gã cũng không đáng giá nhiều tiền như vậy.”



Kỳ Chấp Nghiệp hoang mang: “Các ngươi đang nói gì vậy?”



Gan to bằng trời, Phong Diệp nhân lúc người ta đi rồi bèn đè thấp giọng, bắt chước giọng điệu của Túc Trì, nói nặng nề: “Ta không phải là đạo lữ, ta là sư huynh. Vì sao không có chút dấu vết của tình kiếp này?”



Kiều Linh San thật sự không muốn cười: “... Ngươi đủ rồi đấy!!”



“?” Kỳ Chấp Nghiệp vẫn chưa hiểu: “Câu này có vấn đề gì? Này, có ai trả lời ta không? Này!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Đi cả ngày lẫn đêm mấy ngày, mọi người đi đường tắt, cuối cùng đã đến một trấn nhỏ ở rìa ngoài cùng Đông Giới.



Lần trước đến Đông Giới là vì chuyện của Đường Linh Quốc. Tuy nhiên theo thư Vân Nhàn nhận được khi trước, Đường Vô Khả đã đưa quốc gia nhỏ này trở lại quỹ đạo, tình hình đang khởi sắc, chắc là không cần nàng phải bận tâm nữa.



Chỉ có điều cái trấn biên giới nho nhỏ này thoạt trông được canh gác nghiêm ngặt, cửa ải có mấy người canh giữ, mắt tựa diều hâu quét qua mặt người đến.



Chỉ cần không tự tìm đường chết, Vân Nhàn nghỉ ngơi được 2 ngày đã tràn đầy sức sống. Nàng chờ ở trên thuyền sắp mốc meo, thành thử lập tức nhảy xuống trước tiên, nói với mọi người: “Ta đi dò xét trước đây!”



Nói xong là chuồn mất dạng.



Đoan chắc cái trấn nhỏ như vậy sẽ không cấp giấy thông hành. Chẳng qua Vân Nhàn bị binh lính dẫn vào một căn phòng nhỏ, bên cạnh có đặt bút mực giấy nghiên và một tờ giấy da bò.



“Ta cam đoan: Ta đến Đông Giới chỉ để du lịch, không có ý đồ xấu, sẽ không gây bất kỳ tổn hại nào cho một hoa một cây của Đông Giới...”



Bên dưới một đoạn văn dài còn có một đoạn nhỏ:



“Vui lòng chép tay nội dung trên, sau đó ký tên.”



Vân Nhàn: “...”



Sao còn chơi trò bản cam kết này nữa, thử thách lương tâm của ai vậy?



Nhập gia tùy tục... Không phải, dù gì cũng sắp về nhà, Vân Nhàn không tiện gây chuyện, viết thì viết. Nàng cầm bút lên, bắt đầu chép một cách ngán ngẩm.



Nàng đang viết thì có một người ngồi xuống trước mặt, nói như đã quen thân: “Đạo hữu, ngươi từ đâu tới?”



“Ta là người Đông Giới. Có điều vừa từ Nam Giới về.” Vân Nhàn đáp, “Có chuyện gì à?”



“Không có gì không có gì.” Người nọ ngồi một lúc, lại đột ngột cất lời, “Hầy, sơn trà ngoài kia nở một mảng lớn, thơm đến nhức đầu.”



“Sơn trà?” Vân Nhàn khó hiểu hỏi vặn, “Ngươi nhìn nhầm đấy? Sơn trà nở vào mùa đông, bây giờ lấy đâu ra sơn trà?”



Người nọ: “Ồ ồ, đúng đúng đúng. Có thể là ta nhìn nhầm.”



Một lát sau, hắn vẫn chưa đi, còn nói đầy thần bí: “Ta thấy ngươi đeo kiếm, có từng nghe tới một bài thơ tên là ‘Ái Kiếm Thuyết’ không?”



Vân Nhàn còn chưa trả lời, hắn đã tự mình đọc lên: “A, kiếm ơi! Đường cong uyển chuyển, thanh kiếm sắc bén! Tứ hải bát hoang, duy chỉ có kiếm đạo oai hùng!”



“A?? A, kiếm ơi! Dáng vẻ kiêu hãnh, khởi đầu bất diệt. Lên trời xuống đất, duy chỉ có kiếm đạo vô địch...” Đấy chẳng phải là bài thơ Vân Lang viết từ rất lâu rồi ư, cả Kiếm Các đều thuộc nằm lòng, đã trở thành một câu chuyện cười cũ rích. Vân Nhàn theo thói đọc ngay tiếp câu sau, đoạn khó hiểu bảo: “Ủa, tự dưng đột ngột vậy! Đến cùng ngươi muốn làm...”



Nàng còn chưa dứt lời, người nọ đứng dậy trước mặt nàng, gật đầu với những binh lính xung quanh: “Không sai. Người Đông Giới, người này chắc chắn là người Đông Giới chính gốc. Cho vào đi.”



Vân Nhàn: “...”



Thật sự không thể đánh giá thấp trí tuệ của người dân Đông Giới đâu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu