Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 203: Học viện Bốn Giới

Tức Mặc Xu rửa mặt xong, lúc chui lên giường đã nghe thấy cửa phòng được đẩy ra một lần nữa.



Tuy trong phòng chỉ có bốn người nhưng trên giường mỗi người đều có màn che... ngoại trừ Vân Nhàn. Với tính cách của cô ấy, đại khái cô ấy nghĩ rằng nếu ai cũng có thì coi như cô ấy cũng có, cho nên không tốn công dựng cái khung gì cả.



Tức Mặc Xu cũng có, chắc là được chị Yên Liễu làm cho. Vải đen che sáng cực tốt, đóng kín lại thì không có một tia sáng nào lọt vào.



Cô chưa từng ngủ trên một chiếc giường tầng chật hẹp như thế này bao giờ, nên hơi lo lắng rằng mình sẽ bị ngã xuống, cánh tay trái của cô cứ áp sát vào tường, một hơi lạnh từ đó thấm lậu vào.



Bên dưới truyền đến tiếng sột soạt, chắc là Vân Nhàn và Kiều Linh San đang để cặp sách lên ghế, Kiều Linh San nói: “Úi, sữa chua... Cậu ấy ngủ rồi à?”



Cô ấy nói được một nửa, giọng hốt nhiên nhỏ xuống, chắc là thấy trong màn không có tiếng động gì tưởng Tức Mặc Xu đã ngủ.



Số là Tức Mặc Xu mới vừa leo lên thôi, Cơ Dung Tuyết cũng thấy, cô không thể ngủ nhanh bằng ấy được.



Tức Mặc Xu lại bắt đầu căng thẳng toàn thân, cô không biết mình có nên lên tiếng không. Có nên nói “mình chưa ngủ” không? Nhưng nói xong thì nói tiếp gì nữa đây, bọn họ chưa từng nói chuyện với nhau câu nào. Nhưng không nói, chẳng phải là nói dối ư? Thấy cô như vậy, người khác không dám lên tiếng nữa.



Nghĩ thế này, cái thời gian nên trả lời lại cứ thế mà trôi qua mất... Khốn kiếp, Tức Mặc Xu, mày bị làm sao vậy?! TruyenLau



Cơ Dung Tuyết lại nói một câu: “Chắc cậu ấy đang dọn dẹp đồ đạc.”



Tức Mặc Xu cố ý trở mình một cái thật mạnh, thốt lên: “Mình chưa ngủ.”
Website TruyenLau.com


“... Cậu có mua miếng dán chân cao su không?” Đột nhiên giọng Vân Nhàn lớn hơn, “Cái thang này dựng đứng lắm, giẫm vào đau chân. Mình còn dư một ít, để mình dán cho cậu nhé?”

TruyenLau.com

Qua một lớp vải đen, ba cô gái ở bên dưới cứ đi đi lại lại, rửa mặt, rồi cất quần áo, dọn dẹp đồ đạc, không có một ai đến để vén màn lên rồi hỏi cô đủ thứ chuyện cả. Tức Mặc Xu len lén nhìn xuống thì thấy chỗ để chân lên giường của cô đã được bọc một lớp đệm mềm mại, có màu xanh lá cây, trông rất xấu.



Cô mím môi, cuối cùng vẫn nói khẽ: “Cảm ơn.”



Vốn tưởng không ai nghe thấy, kết quả Vân Nhàn lại thò đầu tới, bảo: “Chuyện nhỏ ấy mà!”



“...”



Tức Mặc Xu giật nảy mình.



Mười giờ năm mươi, chuông báo tắt đèn vang lên. Vân Nhàn tắt đèn bàn, leo lên giường, không ngủ ngay mà đột ngột cất lời: “Chỉ cần làm hai bài cuối trong đề Vật lý thôi đúng không?”



Cơ Dung Tuyết trả lời: “Sai.”



Kiều Linh San cười hả hê: “Là làm hết trừ hai bài cuối, mai lên lớp sẽ sửa bài. Ai bảo cậu lên lớp không chịu nghe, Vân Nhàn, cậu xong đời rồi!”



Vân Nhàn phát ra tiếng thở như cá mắc cạn, không tài nào tin nổi: “Mình đã cảm thấy hơi là lạ... Chết mất! Sao không ai nhắc mình vậy?!”



“Giờ mình nhắc cậu đây.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh nói, “Sáng mai tiết đầu là môn Lý.”



Vân Nhàn: “Aaaaaaaaaaa!!”



Tiếng kêu tuyệt vọng của cô ấy chỉ cách câu nói thản nhiên của Cơ Dung Tuyết một giây, đoạn cô ấy mau chóng tỉnh trí lại, bày tỏ: “Không sao. Mai đến sớm chép là được. Đúng rồi Tức Mặc Xu, cậu đặt báo thức lúc mấy giờ thế?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu đang im lặng lắng nghe, bất chợt bị gọi tên: “7 giờ 10 phút.”



“Có thể tắt đi.” Vân Nhàn nói, “Chuông báo thức lúc 6 giờ 20 sẽ kêu hai lần, lúc đó tụi mình phải rửa mặt, ăn sáng, rồi đi từ ký túc xá đến tòa nhà học, chỉ đi bộ thôi cũng mất 10 phút. Tiết đọc bài sớm sẽ bắt đầu lúc 7 giờ 20.”



Tức Mặc Xu: “Sớm vậy??”



“Hoặc cậu cũng có thể giống mình, 6 giờ 40 mới dậy.” Vân Nhàn tự tin tràn đầy, “Đổi sang chạy thì qua đó chỉ cần một phút là tới! Cậu thấy nhanh không? Mai có muốn thử không? Nhưng phải ăn sáng xong rồi mới đi chứ không thì dễ bị tụt huyết áp lắm...”



Tức Mặc Xu: “...”



Cô thật sự khó hiểu lắm, tại sao Vân Nhàn có thể tràn đầy năng lượng cả một ngày. Từ sáng đến tận tối đấy! Cậu ấy không thấy mệt ư??



Chẳng ai nói gì, Tức Mặc Xu vừa định mở miệng: “Vậy giờ nghỉ trưa...”



Cô mới nói được ba từ đã nghe thấy Vân Nhàn “suỵt” một tiếng.



Tức Mặc Xu giật thót tim, hốt nhiên, cửa phòng được đẩy ra chầm chậm, ánh đèn pin chiếu lên tường, giọng nói hiền từ của một bà cụ vang lên: “Mấy giờ rồi, đừng nói chuyện nữa!”



Không ai trả lời, ký túc xá yên tĩnh như mặt ao nước tù.



“Thật là... Ngày nào cũng nói chuyện đến muộn trong khi tới sáng thì dậy sớm như vậy, sao cơ thể tụi nó kham nổi đây?” Bà cụ quản lý ký túc đóng cửa lại, cách một cánh cửa, lại truyền đến tiếng bà mở cửa phòng bên cạnh, “Vẫn còn hát à? Mấy cháu đang mở quán karaoke hay gì?? Ngủ nhanh đi!”



Trong sự bặt thinh, Vân Nhàn thủ thỉ: “Mỗi ngày vào giờ này bà cụ Minh Nhân sẽ đi kiểm tra phòng, lỡ bị bà ấy bắt được thì ớn lắm.”



Tức Mặc Xu hỏi: “Sẽ thế nào. Không cho mình đi học hay gì?”



“Ai cũng bảo trước đây bà cụ Minh Nhân có lai lịch dữ dằng, là dân anh chị, trên cổ có một vết sẹo do dao chém, bản lĩnh cao cường, còn từng cầm cả gạch đập một tên công nhân xây dựng định xông vào ký túc xá nữ tới máu me be bét.” Kiều Linh San nói khẽ, “Nếu bị bà ấy bắt được, bà ấy sẽ cằn nhằn cho cậu nghe tới chết luôn. Sáng ra cửa nhìn thấy cậu, bà ấy cằn nhằn, tối về nhìn thấy cậu, bà ấy vẫn cằn nhằn; cằn nhằn cằn nhằn... Đáng sợ không?”



Tức Mặc Xu: “...”



Nửa đoạn trước và nửa đoạn sau có liên quan gì đến nhau không?! Cô còn tưởng sẽ bị gạch nện một trận kia kìa!!



Nơi này thật sự quá khó hiểu!



-



Ngày hôm sau, Tức Mặc Xu xuống giường đúng giờ khi chuông báo thức reo lên.



Hoặc nói đúng hơn, cô là người xuống giường đầu tiên. Nguyên do vì cô sợ chen chúc với bọn họ, lại phải chia ra trước sau.



Gió buổi sớm hơi se lạnh, thổi bay gần hết cơn buồn ngủ, người tiếp theo ra ban công là Cơ Dung Tuyết. Tức Mặc Xu thấy cô ấy rời giường chưa tỉnh ngủ đã không chủ động bắt chuyện, cứ thế hai người đứng im lặng đánh răng rửa mặt.



Từ những đồ dùng vệ sinh trên giá cũng thấy được tính cách mỗi người rất khác nhau. Bàn chải để Tức Mặc Xu dùng là loại bằng điện, thứ này đều không phải do chính cô ấy tự chọn; Cơ Dung Tuyết dùng bàn chải đánh răng màu trơn bình thường, khăn mặt cũng mới tinh; cốc và bàn chải đánh răng của Kiều Linh San có hình hoa cỏ nhỏ xinh xắn; còn của Vân Nhàn...



Của Vân Nhàn giống cái chổi lông gà.



“Không phải là do cậu ấy đã dùng đến mức này mà không chịu đổi.” Cơ Dung Tuyết giải thích, “Mà là cái mà cậu ấy đã dùng xong rồi sẽ được để lại để cọ gạch men và cả rãnh nước.”



Tức Mặc Xu phát hiện dù người này không thích nói chuyện, song lại luôn nhận ra người khác đang chú ý điều gì.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nói 6 giờ 40 dậy thì đúng 6 giờ 40 mới dậy, chứ giờ hãy còn nằm bên trên ngáy o o. Tức Mặc Xu đóng cửa lại, do dự một thoáng, không đi theo dòng người đến nhà ăn, thay vào đó đi mua một cái bánh bao và một chai sữa ở cửa hàng tiện lợi bên cạnh rồi cất bước về phía tòa nhà dạy học.



Trường Trung học Số 1 là trường bán trú, học sinh nội trú chiếm gần hai phần ba, cũng coi như là nơi yên tĩnh giữa chốn phồn hoa. Bên ngoài bức tường cao là khu dân cư và phố ăn vặt, còn thành tích trường luôn đứng hạng nhất nhì trong toàn tỉnh.



Trong lớp chưa có nhiều người, tiết đầu là Vật lý, có một giáo viên trợ giảng đang chỉnh sửa bài giảng, đeo khẩu trang, nét mặt ơ hờ. Chẳng qua nếu nhìn vào lông mày và đôi mắt của anh thì trông cũng khá là đẹp trai.



Đã đến giờ thu bài tập.



Tức Mặc Xu ngồi cuối cùng tại dãy thứ tư, cô vẫn chưa thể theo kịp tiến độ, bài tập trống trơn, chỉ làm vài bài. Có tiết lớp phó học tập bộ môn đã trực tiếp bỏ qua cô, cho đến khi chàng trai tóc ngắn với đôi mắt cong cong đứng cạnh bàn cô và hỏi: “Cậu có muốn nộp luôn bài tập môn Sinh không?”



Là người có cực nhiều bút dạ quang.



Tức Mặc Xu thầm nghĩ: Mới đầu cô còn tưởng chắc chắn người này có thành tích kém, đâu ngờ lại là lớp phó học tập bộ môn cơ à? Tuy nhiên, cũng có thể là chỉ có mỗi môn Sinh học là cậu ta học tốt cũng không chừng.



Nam sinh đó mỉm cười, rồi nói: “Tôi tên là Tiết Linh Tú.”



Nụ cười của cậu ta thoạt nhìn ấm áp như gió xuân nhưng lại chớ hề chạm đến đáy mắt, hơi giống giáo viên chủ nhiệm Lê Kiến Nghiệp.



“Tôi không nộp.” Tức Mặc Xu trả lời, “Bảng tin do cậu vẽ hả?”



“Phải.” Tiết Linh Tú thấy cô không nộp cũng chẳng nói chẳng rằng, lại bổ sung, “Con chó kia không phải tôi vẽ. Là Vân Nhàn vẽ. Cậu biết Vân Nhàn là ai chứ?”



Tức Mặc Xu trả lời: “Là người ồn ào nhất.”



Nụ cười giả tạo của Tiết Linh Tú lập tức chân thật hơn vài phần, lộ ra nét mặt “cậu có con mắt tinh tường đấy”. Phía sau truyền đến tiếng bóng rổ nảy, nụ cười thật của cậu ta nhanh chóng biến mất như thủy triều rút, nếu không phải do cậu ta đang kiềm chế bản thân, Tức Mặc Xu tin chắc cậu ta sẽ trợn trắng mắt với mình.



“Trong buổi họp lớp đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, không được chơi bóng rổ trong lớp vào giờ nghỉ.” Cậu ta không xoay đầu lại đã bảo, “Có mấy người nào đó bị điếc hay gì?”



Kỳ Chấp Nghiệp vừa đặt quả bóng rổ xuống gầm bàn, vừa rồi bóng chỉ rơi thôi, đâm ra cậu ta khó hiểu thốt lên: “Chơi bóng rổ? Đây mà gọi là chơi à? Hơn nữa giờ trong lớp có mấy người!”



Tiết Linh Tú: “Tôi nói mấy người nào đó, chứ có nói ông không?”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kỳ Chấp Nghiệp đen mặt: “Cầm bóng rổ chỉ có mình tôi thôi được chưa!”



Tiết Linh Tú: “Ông muốn nghĩ vậy thì tôi cũng hết cách.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Tiết Linh Tú, cậu kiếm chuyện đúng không? Cậu muốn đánh nhau à?”



Trước khi nói đến “cậu muốn đánh nhau”, mọi người chỉ hóng hớt xem kịch vui, nhưng vừa nghe thấy bốn chữ này, tức khắc có người đến can ngăn: “Ôi chao, mới sáng sớm mà, đừng có nóng nảy thế.”



Kỳ Chấp Nghiệp cao to đứng đó, còn hơi tấm tức: “Là cậu ta nói tôi trước!”



Tiết Linh Tú: “Cùng lắm đó chỉ lời nhắc nhở lịch sự.”



Còn có người bên cạnh thêm dầu vào lửa:



“Kỳ Chấp Nghiệp, có phải hôm qua ông thắng cuộc bình chọn hot boy nên ai đó không vui đúng không? Trên diễn đàn có một tài khoản mới đăng ký nói ông là học sinh thể dục ngực to não phẳng, người chọn ông đều không có mắt nhìn, và bị tận 30 cái bình luận chửi cho đấy!”



“Thật ra chênh lệch cũng không lớn lắm, chỉ hơn 50 phiếu thôi mà... Bạn Tiết đừng buồn, lần sau vẫn còn cơ hội.”



“Hình như tên tài khoản đó là ‘Sao Toàn Là Chó Ngốc’.”



“Ờ. Mình thấy mình biết là ai rồi.”



“Mình cũng biết luôn. Rành rành quá mà...”



Mặt Tiết Linh Tú cũng đen lại, cậu ta nghiến răng kêu: “... Không phải tôi!”



Dù có phải cậu ta hay không, rõ ràng ai nấy đều cho là cậu ta.



Tiết Linh Tú tức giận đùng đùng quay về chỗ ngồi, chẳng thu được mấy quyển bài tập. Kỳ Chấp Nghiệp không trưng ra được khuôn mặt hòa nhã hơn là bao. Hai người một trái một phải, mang theo biểu cảm chán ghét ra mặt, vậy mà vẫn phải ngồi chung bàn. Bàn trước truyền bài tập cho bàn sau, hoặc là cả hai người đều không thèm nhận, hoặc là cả hai cùng vươn tay, chạm vào nhau thì lập tức rụt lại, nét mặt đầy ý thù hằn không thể che giấu.



Đâu rõ cơn cớ gì giáo viên chủ nhiệm lại xếp hai người này ngồi cùng. Nuôi gà chọi hay nuôi cổ trùng vậy? Đến cuối kỳ mà chưa đánh nhau thì coi như giáo viên đã thắng lợi hay gì?



Tức Mặc Xu nhìn vào trang sách đang được mở ra của Tiết Linh Tú, mười hai màu bút dạ quang đúng là đã được sử dụng hết cả rồi, có điều mỗi một trang được phối màu một cách rất hài hòa, lại còn có đủ các loại giấy nhớ, rồi những miếng dán ghi chú trong suốt, trong hộp bút toàn là dụng cụ học tập, còn có cả một con dao rọc giấy nhỏ.



Cô ngồi trong góc quan sát tất cả những thứ xa lạ đối với mình, song mãi không thốt một lời nào, chỉ quan sát tới quan sát lui. Bất thình lình cô bắt gặp một đôi mắt cũng đang quan sát mình trong góc tối, hai người đồng thời sững sờ: “...”



Sự ngại ngùng lan tỏa, Phong Diệp vội vàng nói: “Xin lỗi xin lỗi.”



Tức Mặc Xu: “?”



Người này là ai? Sao cô không có ấn tượng gì, hôm qua cậu ta có ở trong lớp không? Cũng là học sinh chuyển trường à?



Bốn tiết học buổi sáng vẫn hệt ngày hôm qua. Có chăng là một khúc nhạc đệm nhỏ.



Khi Tức Mặc Xu đến văn phòng tìm thầy Tiêu để lấy vở bài tập còn thiếu, cô nghe thấy giọng nói của giáo viên chủ nhiệm Lê Kiến Nghiệp qua vách ngăn. Đang trong giờ nghỉ, bên ngoài hơi ồn ào, cô chỉ nghe loáng thoáng được vài câu nói chuyện:



“Không lâu sau đợt nghỉ lễ Quốc Khánh sẽ là hội thao cuối cùng của lớp 12 các em, em chú ý một chút, phối hợp với bạn Thư làm công tác tuyên truyền, còn bạn Kỳ cũng như đội hình đội ngũ gì đó cứ làm qua loa là được, chủ yếu vẫn là thành tích. Lớp chúng ta đã đạt giải nhất tổng điểm trong hai năm, liệu năm nay có thể giữ vững chứ? Lớp trưởng?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn trả lời: “Cô cứ yên tâm ạ!”



Tức Mặc Xu sững người.



Lớp trưởng?



Lớp trưởng??



Vân Nhàn lại là lớp trưởng???



“À đúng rồi, cô ơi.” Vân Nhàn nói, “Em có thể nhờ người ngoài cầm bảng tên của đội hình không ạ?”



Lê Kiến Nghiệp hỏi: “Em lại đang nghĩ trò gì nữa vậy?”



Vân Nhàn: “Để em gọi cô Tiêu cho em mượn thầy Túc trợ giảng. Thầy ấy mà đứng ở hàng đầu, rồi xuất hiện một cách rực rỡ, thì mọi người đều sẽ cho chúng ta điểm cao cho mà xem.”



Lê Kiến Nghiệp: “Trợ giảng thì vẫn là giáo viên, sao em không gọi tôi đứng ở hàng đầu?”



Vân Nhàn cười gượng: “Đồ em chuẩn bị cho thầy trợ giảng không hợp với cô lắm...”



Đâu rõ tại sao tự dưng Vân Nhàn im bặt, chắc là bị trừng mắt rồi. Cô ấy thật sự rất giỏi trong việc nhìn sắc mặt, khi nhìn lên trên lông mày cũng nhướn lên theo, đôi mắt đen trắng rõ ràng, long lanh, chẳng giáo viên nào nỡ nói nặng cô ấy hai câu. Hơn nữa cô ấy chỉ nghịch ngợm bên ngoài chứ chưa bao giờ làm chuyện sai trái gì về nguyên tắc.



Lê Kiến Nghiệp nhượng bộ: “Vậy em tự đi hỏi thầy trợ giảng xem.”



“Thầy ấy đã đồng ý rồi ạ.” Vân Nhàn được nước lấn tới, “Hay là mình dàn dựng thêm một điệu nhảy luôn đi cô? Gà con nhảy cha cha!”



“Em tha cho người ta...”



Chẳng có nội dung gì bổ ích, tuy nhiên Tức Mặc Xu lại đứng bên cạnh nghe một lúc lâu, thậm chí còn nghe nhập tâm đến mức khi tên mình được nhắc đến, cô không phản ứng kịp.



“Còn nữa, về bạn Tức Mặc mới đến, tính tình em ấy hơi nhạy cảm, tự ái cao, cô xếp em ấy ở cùng phòng với em là hy vọng em quan tâm đến em ấy nhiều hơn.” Lê Kiến Nghiệp nói, “Nhưng mà em đừng dạy người ta mấy thứ kỳ quặc đấy. Nghe rõ chưa?”



Vân Nhàn vẫn dùng câu nói nó: “Cô cứ yên tâm ạ!”



Tức Mặc Xu: “...”



Cô bước nhanh đi, quay về lớp học với một mớ cảm xúc ngổn ngang, chẳng rõ trong lòng rốt cuộc có cảm tưởng chi.



Cô hoàn toàn không cần người khác quan tâm. Nhạy cảm là sao? Nói cứ như cô đang chờ người khác chủ động vậy. Cô đâu có hướng nội, chẳng qua cô không muốn mà thôi!



Năm sau tốt nghiệp là cô đã bao nhiêu tuổi, chẳng lẽ cô còn cần người khác giúp đỡ? Vân Nhàn nhặng xị như vậy, tốt nhất đừng làm phiền cô! Cô ghét nhất là người nói nhiều.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Tuy nói vậy nhưng khi chuông tan học vang lên, Tức Mặc Xu lại không chạy ngay đến nhà ăn, thay vào đó chậm rãi dọn dẹp bàn học, chờ người vãn bớt rồi mới xuống lầu.



Chả là không cần cô cố ý, Vân Nhàn cũng có thể dễ dàng tìm thấy cô trong đám đông. Chung quy cô vẫn xõa tóc – cô còn chưa mua dây buộc tóc, cũng không biết cách mở miệng xin người khác.



Thật chất cô chỉ cần xin một cô gái nào đó là được. Dây buộc tóc cũng giống như băng vệ sinh, chỉ cần cô mở miệng, dù không có mấy cô gái đó cũng giúp cô đi mượn.



Vân Nhàn vỗ vai cô từ phía sau: “Bạn Tức Mặc!”



Tức Mặc Xu xoay đầu lại với vẻ mặt thờ ơ pha chút khó chịu đã tập dượt trong đầu ba lần, hy vọng người này tự biết khó mà lui: “Có, có chuyện gì?”



Hỏng luôn, vấp một chút.



“Mình quên mang thẻ cơm, có thể cho mình quẹt ké thẻ của cậu trước được không?” Vân Nhàn nói, “Tới cơm tối thì cậu cứ dùng thẻ mình quẹt lại.”



Tức Mặc Xu thầm nghĩ.



Hừ, kiếm cớ. Cậu hoàn toàn không quên mang thẻ cơm, cậu cố ý muốn tiếp cận tôi. Tôi không cần người khác quan tâm!



Vân Nhàn: “Mình đói lắm đây này, đi thôi đi thôi.”



Tức Mặc Xu: “... Tùy cậu.”



Những học sinh phía sau nhìn cô bị kéo đi, ngơ ngác nghĩ: Hóa ra sức lực của lớp trưởng bọn mình dữ dội cỡ đó.



Nhà ăn của trường Trung học Số 1 nổi tiếng về sự sang trọng, hẳn hai tòa nhà năm tầng được sử dụng, tầng cao nhất còn có một số quán trà sữa đã nhượng quyền thương mại. Hôm qua Tức Mặc Xu không đến đây ăn cơm vì cô ghét chỗ đông người, tuy nhiên Vân Nhàn lại như cá gặp nước giữa dòng người này, kéo cô đi một mạch và giới thiệu: “Tầng một là quầy đồ ăn nhanh kinh tế nhất, lợi ích thiết thực nhất cũng như nhanh nhất, có cánh gà cay và thịt kho cải ngon nhất nữa. Mỗi tội phải xem vận may thôi tại một tuần chắc chỉ có một ngày mới có. Những chỗ ngồi kia là dành riêng cho giáo viên nhân viên công chức, học sinh không được ngồi chen vào. Tầng hai có món xào và món hầm, cơm trộn, canh súp, cơm đùi gà, cơm đùi vịt, ít người hơn, nhưng phải chờ. Tầng ba là tiệm bánh mì ăn sáng và quán trà sữa...”



Chọn tới chọn lui, cuối cùng mỗi người gọi một suất cơm đùi gà, ngồi đối diện nhau.



Tức Mặc Xu: “...”



Vân Nhàn: “...”



Mắt to trừng mắt nhỏ.



Bất thình lình, Vân Nhàn nói: “Mắt của cậu to thật đấy.”



Tức Mặc Xu: “Sao lại bất chợt nói vậy... cậu nhìn chằm chằm vào mắt người khác làm gì?”



“Vì nhìn chằm chằm vào chỗ khác thì không lịch sự lắm.” Vân Nhàn trả lời, “Cậu còn mang sách về hả?”



Tức Mặc Xu: “Không thì buổi trưa mình làm gì?”



Vân Nhàn: “Ngủ. Cậu không ngủ trưa à?”



Tức Mặc Xu: “...” Một ngày có nhiều giấc để ngủ vậy sao?! Sáng ngủ trưa ngủ tối ngủ!



Cô chịu hết nổi rồi. Rốt cuộc đang nói chuyện gì vậy? Đây mà gọi là quan tâm đến cô sao?



Thôi được, tự cô nói vậy.



“Sáng nay mình...” – Cô vừa mở miệng, Vân Nhàn đã đặt thìa xuống ngay, nuốt thức ăn trong miệng, đoạn ngẩng lên đáp: “Ừ, sao?”



Cơn tức vô cớ của Tức Mặc Xu tức thì tiêu tan. Cô không rõ nguyên nhân là gì.



“Mình nói là vào sáng nay.” Tức Mặc Xu lau miệng một cách cẩn thận, “Nghe thấy có người nói bình chọn gì đó...”



“Cậu nói hot boy hả?” Vân Nhàn cho hay, “Cái bình chọn đó không công bằng lắm đâu, thầy Minh Quang đào tạo học sinh khắp cả nước, thế là toàn bộ bọn họ đi bình chọn cho Kỳ Chấp Nghiệp hết. Theo mình thì bạn Tiết chỉ thua ở khoản ăn mặc thôi. Chứ cậu ta mà để tóc dài thêm chút, rồi đeo thêm trang sức, chẳng phải cũng...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Mình không quan tâm chuyện này.” Tức Mặc Xu bảo, “Ý mình muốn hỏi là không phải học sinh nội trú không được mang theo thiết bị thông minh à?”



Cô không có điện thoại dùng, hết sức không quen.



“Đúng là không được.” Vân Nhàn gãi đầu cho biết, “Nhưng mà ai cũng biết chắc chắn sẽ có người mang theo thôi... Có điều cần giấu kỹ, đừng để bị phát hiện là được. Cơ mà này, mình khuyên cậu vẫn đừng mang theo thì hơn. Mắt bà cụ Minh Nhân tinh lắm đấy, bà ấy sẽ dựa vào biểu hiện khi kiểm tra phòng để phán đoán cậu có làm chuyện xấu hay không.”



Tức Mặc Xu thản nhiên nói móc: “Rồi cầm cục gạch lên cằn nhằn với cậu?”



Vân Nhàn: “Ha ha ha ha ha! Mình biết ngay là tối qua cậu đang nghe lén!! Cậu muốn gọi điện thoại hả?”



Tức Mặc Xu mấp máy môi.



Không phải cô muốn gọi điện thoại... Cô chẳng có ai để gọi cả. Cô chỉ thấy quá buồn chán, nếu như không nói chuyện với ai, ít nhất cô còn có thể chơi điện thoại một chút.



Chợt Vân Nhàn ghé sát lại, thủ thỉ: “Mình có đấy.”



Tức Mặc Xu: “... !”



Mùi đùi gà. Cậu ấy định lúc nào mới lau miệng? Chờ ăn xong rồi mới lau à? Sao nó dính lên mặt được hay vậy??



“Suỵt, đừng nói cho ai biết.” Vân Nhàn nghiêm túc nói, “Ăn xong, chúng mình về ký túc xá đi, mình cho cậu xem bảo bối.”



Cô ấy cứ thần bí khiến Tức Mặc Xu không khỏi hồi hộp theo, hai người âm thầm quay về ký túc xá... trong thang máy đông người quá, cả hai đành phải leo lên cầu thang bộ. Vân Nhàn bước một lần là ba bậc thang, nhảy nhót liên hồi, Tức Mặc Xu thật sự muốn hỏi cô nàng có thấy mệt không.



Cửa mở, Cơ Dung Tuyết và Kiều Linh San vẫn chưa về. Tức Mặc Xu thấy trên bàn mình có một thanh sô cô la, còn dưới chỗ ngồi của Kiều Linh San còn có cả thùng. Hôm qua cô ấy còn than thở chắc chắn mình sẽ ăn không hết trước khi hết hạn sử dụng thì hôm nay đã đi khắp nơi làm thần tài rải tiền.



Vân Nhàn chui tọt lên giường, thò đầu ra kêu: “Mau tới đây!”



Tức Mặc Xu: “Gì... Mau tới gì cơ? Đến đâu??”



“Lên đây, leo thang lên. Cậu đóng cửa chưa?? Mình giấu dưới nệm đấy.” Vân Nhàn thấy mặt cô cứng đơ bèn ân cần bộc bạch, “Không sao, không sập đâu! Trước đây vào mùa đông lò sưởi bị hỏng, mình còn ngủ cùng nhóc Kiều nữa, cậu yên tâm đi!”



Đây có phải là vấn đề có bị sập hay là không đâu?!



Hiềm một nỗi cô ấy cứ nhiệt tình mời mọc, Tức Mặc Xu không tiện từ chối thẳng thừng, đành phải nghiêm mặt leo lên chậm chạp. Giường trên nhỏ như vậy, hai người ngồi chen chúc với nhau, đầu gần như chạm vào nhau.



Tức Mặc Xu ngửi thấy mùi trên gối và chăn của Vân Nhàn. Sơ bộ phán đoán là mùi sữa tắm Sa|eguard hương sữa bò.



Vân Nhàn đưa tay vào trong, sờ soạng thứ gì đó, nói khẽ: “Lại gần chút nữa!”



Tức Mặc Xu nín thở...



Rồi trước mắt cô, một chiếc đồng hồ thông minh cho trẻ em có vỏ hình con chó màu vàng xuất hiện, trên đó viết tên thương hiệu:



“Thiên Tài Bé Nhỏ”.



Tức Mặc Xu nhắm mắt: “...”



Rốt cuộc cô đang mong chờ điều gì.



“Cậu muốn gọi điện gì đấy thì cứ đến tìm mình. Điện thoại mình lúc nào cũng đầy pin.” Vân Nhàn hùng hồn cho biết, “Cái này còn có thể chơi được cả rắn săn mồi, có màn hình cảm ứng luôn. Cậu muốn chơi game không? Tối mình cho cậu mượn chơi... nhưng không được chơi quá muộn đâu.”



Tức Mặc Xu hít sâu một hơi, cuối cùng đã bùng nổ: “Ai thèm chơi rắn săn mồi chứ!!!”



Thật là... không hiểu thấu!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu