Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 129: Tuyết Sư cuồng tình (6)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Nam Vinh Hồng chừng như không muốn nói nhiều với đám oắt trẻ trâu này, gật đầu với Vân Nhàn một cách hờ hững, xong dời bước trở về lầu các.



Tu vi của bà ta vốn ở Xuất Khiếu trung kỳ, sau đó sinh hai đứa con trai liên tiếp khiến nguyên khí bị tổn hại, bà ta rơi xuống Xuất Khiếu sơ kỳ, mấy năm liền không tiến thêm tấc nào.



Ghét Cừu Mạc là thế, nhìn nhau đã thấy chán ghét, có lẽ cũng không thiết tha chuyện sinh con; hay nói cách khác, bà ta hoàn toàn không muốn sinh – Làm gì nữ tu sĩ có thiên phú cao cỡ này bằng lòng mạo hiểm khiến tu vi thụt lùi để sinh con với người mình ghét, nhất là người có tính cách cao ngạo.



Nhưng hễ là lấy nhau, dường như việc sinh con đẻ cái lại trở thành một điều kiện bất thành văn. Có đạo lữ, nhất định phải sinh con, nếu không thì có hay không khác chỗ nào?



Tiết Linh Tú đã điều tra về Bắc Giới trước khi đến, nói: “Ban đầu công pháp của tông môn nơi Nam Vinh Hồng đi ra có thuộc tính âm hàn, không thích hợp cho việc mang thai. Liên tiếp sinh con còn gian nan gấp hai ba lần so với người thường, e rằng tinh huyết sắp cạn kiệt.”

TruyenLau

Vân Nhàn khó khăn thốt lên: “Kết quả sinh ra hai người lại còn...”



Công bằng mà nói, chỉ cần Cừu Trác Cừu Đan trông có tí phần bản lĩnh, thậm chí đừng vô dụng ngần ấy, đã không đến mức khiến người ta tiếc nuối đến thế.


TruyenLau
Mấy kẻ kia chỉ dám xì xào bàn tán sau lưng, chứ đối mặt trực tiếp thì chẳng dám hé răng nửa lời, vừa hèn nhát vừa thích làm màu.



Vân Nhàn không định để bọn họ cứ tiếp tục nói bậy bạ, trừng mắt nhìn.



Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Ngươi làm gì vậy?” Nguồn copy từ TruyenLau.com



“Ta nhớ mặt các ngươi rồi.” Vân Nhàn ra vẻ một tên côn đồ, chỉ ngón tay thẳng vào từng người, “Thích nói xấu sau lưng lắm phải không? Lần sau cứ đến trước mặt đại tiểu thư mà nói. Đến Rèn Thể Môn mà không xem quy củ, ở đây muốn đánh các ngươi dễ như trở bàn tay.”



“Ngươi, ngươi có ý gì?!” Người nọ mạnh miệng, “Vậy ngươi còn chờ gì nữa? Ngươi tài thế thì đến đây đi!”



“Mỗi người có thể từ chối ba lần khiêu chiến mỗi tháng, vừa hay chúng ta đông người, gom đủ ba lần dư sức xài.” Vân Nhàn mỉm cười lịch sự với hắn, “Ba lần sau, đại tiểu thư lại đến tìm ngươi, ngươi đành phải ứng chiến thôi. Ha ha, mấy ngày tới đi đường ban đêm nhớ cẩn thận đấy!”



Người nọ: “...”



Kiều Linh San thấy vẻ mặt kinh hãi của bọn họ, lo lắng sau này lại truyền ra tin đồn kiểu “Cẩu Cẩu Kiếm thích bắt nạt người khác”, “Cẩu Cẩu Kiếm hợm hĩnh xem thường người ta” gì đó, đã vội vàng kêu: “Vân Nhàn, thôi thôi.”



Vân Nhàn hừ lạnh một tiếng.



“...”



Cả bọn đợi mãi, không đợi được Cơ Dung Tuyết quay lại, trái lại Túc Trì đã trở về.



Chẳng hiểu sao chàng lại biết cả bọn đang ở đây.



Vân Nhàn hỏi: “Đại sư huynh, huynh đi đâu vậy?”



“Không đi đâu cả, chỉ xem một chút.” Túc Trì phủi nhẹ bông tuyết bám trên đầu nàng, nói, “Cừu Mạc chết vì bị đầu độc.”



Cả bọn: “...?”



“Chỉ xem một chút” là cái quái gì.



Xem thi thể của chưởng môn chết oan chết uổng một chút à!!!



“Đại sư huynh, huynh đừng có đùa!” Vân Nhàn tức tốc nói, “Huynh coi chừng bị đánh cho tơi bời đấy! Huynh không gặp mấy người trưởng lão nào sao? Bây giờ đại điện lỏng lẻo thế kia á?”



“Ban đầu có hai trưởng lão canh giữ, một người bị Cơ Dung Tuyết gọi đi.” Túc Trì đáp, “Gặp Nhị Trưởng lão, đã đánh một trận.”



(P1)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn: “Đánh rồi??”



Rành rọt tu vi Tam Trưởng lão họ gặp lần trước còn cao hơn tầng Phân Thần nữa mà! Chả lẽ đại sư huynh lại lén nàng lên cấp khiến cả bọn ngỡ ngàng?!



Túc Trì lắc đầu: “Không.”



Vân Nhàn: “Không, vậy huynh...”



“Đánh không lại.” Mặt không cảm, Túc Trì xúc trả lời, “Ta chạy trốn.”



Cả bọn nghẹn họng.



Kỳ Chấp Nghiệp hỏi dồn: “Ngươi không bị nhận ra?”



Mặc cho bây giờ người trong môn phái đều mặc đồ trắng, song màu trắng tinh của Túc Trì vẫn khá nổi bật. Nhưng nghĩ lại Túc Trì đâu có ngốc, hoặc là dùng dịch dung hoặc là che mặt, mỗi tội cái dáng người này...



“Không.” Túc Trì, “Công pháp Nhị Trưởng lão tu luyện là trâu, trâu bị bệnh mù màu. Trong mắt bà ta chỉ có đen và trắng.”



Trong phù Truyền Âm lặng lẽ truyền đến giọng nói của Cơ Dung Tuyết, dường như ở địa phương khá xa, không nghe rõ giọng điệu: “Là ai đã động vào thi thể?”



“Đại tiểu thư, sao ngươi vẫn chưa quay lại?” Vân Nhàn nói với vẻ mặt dày mày dạn, “Là đại sư huynh. Huynh ấy đi, ừm... đi qua xem một một chút. Xin lỗi ngươi.”



Dù sao thì người đã chết rồi, nghĩa tử là nghĩa tận. Làm thế vẫn có chút...



“Ngươi không cần phải xin lỗi ta.” Cơ Dung Tuyết thản nhiên nói, “Túc đạo hữu, cảm ơn. Tiết kiệm công sức cho ta.”



Túc Trì: “Ừ.”



Vân Nhàn: “.”



Thôi được rồi. Đại tiểu thư luôn hiểu chuyện và hiếu thảo.



“Bị phát hiện mà vẫn không có chuyện gì à?” Vân Nhàn hỏi, “Sao bây giờ trong đại điện không có một mảy động tĩnh nào vậy?”



“Các trưởng lão tức điên, từng người đang truy hỏi.” Thậm chí trong giọng nói của Cơ Dung Tuyết còn có ý cười, “Bây giờ các vị khách đang dần tiến vào tông môn, tổng không thể gióng trống khua chiêng nói với tất cả mọi người rằng thi thể chưởng môn bị lật một cái. Chẳng qua sau này chắc ông ta không tài nào lật lại được nữa vì nay ông ta đã được đặt tại nơi sâu nhất của địa các, có mười mấy cửa canh giữ.”



Kiều Linh San: “... Chẳng lẽ còn ai muốn lật ông ta thêm lần nữa!”



Đâu phải làm bánh hành mà còn phải rắc thêm gia vị!



“Yên tâm, sẽ không bị bại lộ.” Cuối cùng Cơ Dung Tuyết truyền âm, “Đợi ta một lát. Ta vừa đi tới ngục chết.”



Một lúc sau Cơ Dung Tuyết đến, mới kể lại quá trình nói chuyện của nàng ấy với Giang Lan Thôi.



Giang Lan Thôi muốn nàng ấy thả mình ra, chờ ở trong tù này khá khó chịu.



Lúc trước người này và Cừu Trác Cừu Đan đã gặp mặt, đâu rõ rốt cuộc hắn làm thế nào, không chỉ không bị xử lý mà còn thành công nắm được nhược điểm hai người. Bây giờ hai người này đều cho rằng Giang Lan Thôi do đối phương phái đến để giết mình, đang trong trạng thái giằng co căng thẳng.



Cơ Dung Tuyết cảm thấy có thể hợp tác với người này, hai người nói chuyện gần xong, nàng ấy nói gần đây đúng lúc sắp thả một nhóm nữ tù nhân, nếu ngươi muốn ra ngoài thì thay bộ đồ tù là được.



Thế là chọc phải tổ ong vò vẽ! Giang Lan Thôi tức thì từ chối ngay, như thể bị xúc phạm nặng nề, nếu bắt hắn mặc cái này vậy hắn thà không ra ngoài.



Cơ Dung Tuyết thấy khó hiểu. Chẳng qua thay y phục thôi mà, có cần thiết phải vậy không?



Tuy nhiên Giang Lan Thôi cảm thấy cần thiết có thừa.



Thành thử chuyện đàm phán thất bại. Có lẽ để Tiết Linh Tú đi sẽ tốt hơn, chung quy Cơ Dung Tuyết không khéo ăn nói, không dịu dàng, có gì nói nấy, chưa kể trông còn lạnh nhạt tột cùng. Tóm lại mỗi khi cả bọn ra đường, cảnh tượng quen thuộc là đại tiểu thư đi đầu thế thôi chứ chính Tiết công tử là người mãi bị dúi cho cầm tờ rơi.



(P2)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nói chung Giang Lan Thôi bảo: “Đợi thì đợi! Cha ta sẽ đến sớm thôi.”



“Cha hắn là Giang Phụng Thiên.” Cơ Dung Tuyết nhíu mày nói, “Người này chớ hề có liên quan gì đến Rèn Thể Môn, ông ta muốn ủng hộ phe nào?”



Đây thật sự không phải là tin tốt.



Giang Phụng Thiên nổi danh ngang hàng với Liễu Phi Nhiên, có thể tưởng tượng được sức ảnh hưởng của ông ta.



“Thôi vậy.” Cơ Dung Tuyết, “Nói chung cũng như nhau cả thôi.”



Vân Nhàn nhìn khuôn mặt lạnh lùng của nàng ấy, lại nhớ đến con chó nhỏ màu nâu mà đám người kia vừa nhắc đến. Thật sự không thể hình dung nổi đại tiểu thư nuôi chó sẽ như thế nào. Nhìn thế này, thảo nào nàng ấy lại có thái độ tốt đến lạ với Thư Cửu Vĩ lúc còn ở Càn Khôn Thành, thậm chí còn chưa từng chế giễu con hồ ly đực ú nu hệt quả bóng kia.



Có lẽ đại tiểu thư đã nhớ đến con chó nhỏ của mình. Tuổi thọ của chó bình thường là 12 13 tuổi, có khả năng đã qua đời, cho dù sống được đến bây giờ thì vẫn là một chú cún già không đi lại nổi.



Cơ Dung Tuyết không chú ý đến cái nhìn của mọi người, nàng ấy nhìn về phía xa, nhìn vào vùng đồng tuyết trống trải có gió tựa đao cắt.



... Mặc cuối cùng cán cân nghiêng về phía nào, điều nàng ấy muốn làm từ đầu đến cuối luôn là lật đổ cán cân.



-



Mười ngày trôi qua trong chớp nhoáng.



Bên trong Rèn Thể Môn đầy khách đến dự tiệc ở, đồng tuyết cũng náo nhiệt hơn. Hòng bày tỏ lòng thương tiếc, ai nấy đều mặc đồ trắng, vải trắng treo đầy mái hiên, bên ngoài bậc thang dài của đại điện có trải một tấm thảm trắng dài.



May mắn hôm nay trời quang, còn ánh tà dương le lói.



Quan tài đã được khiêng vào trong điện. Xem chừng sau chót Nhị Trưởng lão vẫn không tìm ra được tên giặc vô liêm sỉ dám động vào thi thể Chưởng môn, bây giờ bà ta còn ước gì được dán mặt lên đó canh giữ, không cho bất kỳ ai có cơ hội ra tay lần nữa.



Các vị khách đi đến trước đại điện, ai nấy đều đứng ngay ngắn, chỗ này một nhóm chỗ kia một nhóm trông như tùy ý có điều vị trí họ đứng đều mang ý nghĩa sâu xa.



Ai đứng sau ai, ai đứng trước ai, đều được xếp theo tư cách và vai vế, điểm này không thể nào rối loạn. Rối loạn sẽ xảy ra cơ sự.



Cừu Đan Cừu Trác đứng ở nơi gần đại điện nhất, vẻ mặt đầy nỗi buồn đau, thỉnh thoảng lại thay đổi sắc mặt, cảnh giác nhìn đối phương.



Chẳng giống huynh đệ, hệt như kẻ thù.



Chỉ có Cơ Dung Tuyết đứng đó, đám người phía sau nàng ấy quả là muôn hình muôn vẻ.



Đoan chắc đoàn người Vân Nhàn đều đứng đại. Ai muốn nói chuyện với ai thì đứng cùng nhau, Túc Trì thường đứng bên trái Vân Nhàn, vị trí bên phải thay đổi tùy ý. Họ không xếp hàng, tư thế đứng không nghiêm chỉnh, nói chung không ra thể thống gì tột cùng.



Phía sau các nàng là các đệ tử nòng cốt nội môn, đứng đầu là Thiết Đản. Đệ tử ngoại môn hiện tại không có tư cách tham gia tang lễ, không được đến dự, ngặt nỗi mọi người đều biết nếu được chọn phe, cam đoan các đệ tử ngoại môn sẽ đồng loạt đứng sau lưng Cơ Dung Tuyết.



Ai có năng lực hơn, ai được lòng người hơn, không một ai mù.



Phóng tầm mắt nhìn, phía sau Cừu Trác Cừu Đan đều là các trưởng lão, chưởng giáo, người quản sự già nua lẩm cẩm. Ngược lại đằng sau Cơ Dung Tuyết toàn đều là những gương mặt trẻ tuổi.



Mọi người nghĩ: đáng tiếc, vào lúc này, bên vô dụng nhất chính là những gương mặt trẻ tuổi ấy.



Tiếng bước chân vang lên, Nam Vinh Hồng đến. Các trưởng lão lần lượt hành lễ, nói: “Phu nhân chưởng môn.”



Nam Vinh Hồng gật đầu.



Nhưng không ngờ, trong trường hợp này cả Cơ Thượng cũng đến.



(P3)

















--- PHẦN TIẾP THEO ---



Có ai trong số những người đến đây chẳng tỏ tường chuyện của Cừu Mạc. Họ tức thì sáng cả mắt, hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu của mình, ước gì được hét to: “Đánh nhau đi! Đánh nhau đi!”



Các trưởng lão cũng đâu ngờ bèn lập tức biến sắc, không biết nên xưng hô thế nào cho phải. Phía trước đã có một phu nhân chưởng môn, chẳng lẽ phải phân biệt đại phu nhân với tiểu phu nhân ư?! Huống chi Cơ Thượng còn chưa được ghi tên vào gia phả. Thật là kỳ quái, thời điểm này con nhỏ này còn dám đến?! – Thái độ của mọi người trong Rèn Thể Môn đối với Cơ Thượng được tóm gọn lại bằng một câu và cũng chỉ có câu này.



Rõ ràng đã bị ruồng bỏ, lại còn còn dám tìm đến?!



Rõ ràng không ai chào đón bà ta, lại còn dám nán lại?!



Rõ ràng... rõ ràng đã vậy, lại còn dám như thế?!



Cứ như người khác hãm hại bà ta. Đúng lẽ thường, bà ta nên bày ra bộ dạng của người bị hại, tốt nhất là yếu đuối suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, nằm bẹp dưới đất, để những người này bố thí chút thương hại rẻ mạt, chứ đâu có chuyện dám đứng dậy!



Bọn họ có thể chủ động cho chứ bà ta không thể chủ động muốn!



Cơ Thượng đâu màng tới vẻ mặt của bọn họ, chỉ đứng ở bên kia, bên cạnh là Nam Vinh Hồng.



Chuông tang vang lên đủ 108 tiếng.



Các vị khách đi tới.



Cừu Trác với tư cách là trưởng nam, bước lên bậc thang dài trước tiên. Đám người phía sau nối gót đi theo, bốn bề yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có những ánh mắt dò xét qua lại, thăm dò thực lực của đối phương, chực thiên la địa võng, bao trùm không khí lạnh lẽo.



Mỗi người đều mang lòng riêng, miệng nam mô bụng bồ dao găm.



Cuối cùng, Cừu Trác đứng trước ngưỡng cửa, cúi đầu thật sâu trước quan tài, dập đầu, đanh giọng: “Trưởng nam của Cừu Mạc, Cừu Trác xin được gặp!”



Cừu Đan cũng làm theo y hệt, bước lên bậc thang, gười phía sau nối đuôi nhau thành từng đoàn, còn đông hơn đoàn người của Cừu Trác một khúc.



Gã ta cũng cúi đầu trước ngưỡng cửa, nói: “Thứ nam của Cừu Mạc, Cừu Đan xin được gặp!”



Tuyết rơi cuồng điên, mũi miệng hai người lạnh buốt, trong không gian trời đất trống trải chỉ nghe thấy giọng nói hùng hậu vang vọng.



Ba lạy một dập đầu, đây là quy củ.



Nhưng hai người còn chưa đứng dậy đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân rối tinh, người đi đầu tiên có bước chân hơi chậm lại, rất nhanh đã đến gần ngưỡng cửa...



Cơ Dung Tuyết!



Khốn nỗi nàng ấy không dừng lại!



Dưới hàng trăm cặp mắt đổ dồn, nàng ấy chẳng mảy may bận tâm, cứ thế bước qua ngưỡng cửa, mũi giày trực tiếp vượt qua đỉnh đầu đang cúi thấp của hai người huynh trưởng, vững vàng đứng trong đại điện.



Nàng ấy nói: “Cơ Dung Tuyết.”



Trong nháy mắt sấm sét nổ vang, tia chớp gào thét, mưa gió ập đến, thiên tượng dữ dội!



.............



Lời tác giả:



(Hét lên)(Vật mình vật mẩy)(Bò trườn) Đại tiểu thư dẫn ta theo với!!!



Ma thạch nóng lên trong phạm vi ba trượng, ba trượng khoảng 10 mét, Cơ Thượng không đứng gần như vậy, bà ta đứng ở đầu bên kia.



Không phải BUG.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu