Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 208: Học viện Bốn Giới (Xong)

Tối hôm trước kỳ nghỉ chính thức, Lê Kiến Nghiệp đến ký túc xá nữ.



Tức Mặc Xu đang bật đèn bàn làm bài tập, bên cạnh cô là một chồng bài kiểm tra Hóa học được chấm bằng bút đỏ. Thấy giáo viên chủ nhiệm bước vào, cô dừng bút, đứng dậy.



“Em cứ tiếp tục làm đi.” Lê Kiến Nghiệp lấy một chiếc điện thoại ra khỏi túi, đặt lên bàn cô, “Nhà em gửi vào, sáng thứ Ba nhớ tự giác nộp lại cho cô.”



Tức Mặc Xu nhìn chiếc điện thoại quen thuộc, ngẩn người nói: “... Em biết rồi ạ.”



Lời cảm ơn còn chưa kịp nói ra, Lê Kiến Nghiệp đã cười tủm tỉm nói với cô một câu “Đừng chơi quá khuya”, rồi đóng cửa rời đi. Tức Mặc Xu nhìn bóng lưng phóng khoáng của cô giáo, vẫn còn bán tín bán nghi nghĩ: Dù là yêu cầu của phụ huynh, nhưng sao cứ thế dễ dàng đưa cho cô thế này? Cô giáo chủ nhiệm không sợ cô chơi cả đêm à?



Cho đến khi cô phát hiện Lê Kiến Nghiệp không đưa cho mình dây sạc: “...”



Quả nhiên, gừng càng già càng cay.


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Điện thoại đầy pin, hình nền là mây trắng trời xanh. Tức Mặc Xu do dự nhìn bài kiểm tra Lý đang làm dở, cuối cùng vẫn cất điện thoại vào ngăn kéo trước, tiếp đó cô làm cho xong bài, chỉnh sửa đâu ra đấy mới rửa mặt dọn dẹp tắt đèn lên giường. Cả quy trình cô chớ hề vội vàng dao động, đủ để thể hiện ý chí sắt đá của cô.



Lúc này đã là 11 giờ rưỡi tối.


Website TruyenLau.com
Tức Mặc Xu đăng nhập QQ, vừa vào đã bị tin nhắn nhóm làm cho tràn ngập màn hình.



[Phi Công Tai To]: @Toàn thể thành viên Qua cuộc đấu tranh gian khổ của mình, chúng ta đã thành công giành được tài trợ của quán cà phê Bé Lục!! Có bánh kem ăn trong hội thao rồi! Vỗ tay nào?

Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Tập Đàn Mệt Quá Muốn Khóc]: Giỏi quá!! 👏👏👏👏!!



[%6*Chị Không Bao Giờ Cúi Đầu @#*]: Hoan hô!!!



Tức Mặc Xu thầm nghĩ: Mãi mãi chỉ có Phong Diệp và Thư Cửu Vĩ ngoan ngoãn trả lời cậu ấy... Nhưng mà mắc gì Thư Cửu Vĩ lại đổi biệt danh nữa rồi?? Không được, cô phải ghi chú lại mới được.



[Cút, Không Cho Mượn]: Rõ ràng là bạn Thư và cậu đi nài nỉ chị chủ thì có. Có thể dây dưa tới mức người ta không kham nổi cũng tài dữ lắm.



[Sao Cậu Biết Nhà Tui Nuôi Chó Con]: @%6*Chị Thỉnh Thoảng Cúi Đầu @#*



[Thư Cửu Vĩ]: Ghét quá! Đừng tự tiện đổi biệt danh của người ta!!!



Rõ ràng là chữ viết nhưng tiếng hét của Thư Cửu Vĩ lại như truyền đến xuyên qua màn hình.



Tức Mặc Xu như phê duyệt tấu chương, xem hết mấy trăm tin nhắn trong nhóm mới hài lòng thoát ra, không định phát biểu gì trong đó. Ngoài nhóm chat, Vân Nhàn còn nhắn tin riêng cho cô. Nhìn thời gian gửi, chắc là cô ấy vừa về đến nhà đã gửi cho cô, chỉ có điều tới giờ cô mới nhác thấy.



Thật là lắm lời, gửi chắc cũng phải mười tin nhắn linh tinh, đại để nói cho Tức Mặc Xu một số lưu ý.



Ngày thứ hai sau kỳ nghỉ Quốc khánh là hội thao, nguyên tắc là vận động viên không tham gia đội hình diễu hành của lớp cần tập trung khởi động ở bên sân trước. Tự mang theo đồ thể thao, chuẩn bị giày vừa chân, cứ thế mặc đến là được vì đến lúc đó không có chỗ để thay, còn phải nhớ mang theo áo khoác để tránh bị cảm lạnh vì chênh lệch nhiệt độ sáng tối hơi lớn.



[Phi Công Tai To]: Đại bản doanh của lớp mình ở đây, chỗ mình khoanh tròn màu đỏ, sau khi kết thúc hạng mục thì quay lại đây nghỉ ngơi. Chạy vượt rào là vào sáng ngày thứ ba, chạy tiếp sức toàn lớp là buổi chiều. Trong nhóm lớp có bảng sắp xếp chi tiết, mình kéo cậu vào được không?



Tin nhắn được gửi lúc 6 giờ chiều, Tức Mặc Xu vẫn chưa trả lời thành thử Vân Nhàn không tự ý quyết định.



[Vân Thư]: Được



[Phi Công Tai To]: Đến đây...



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu được kéo vào một nhóm hơn 40 người, tên là “Lớp 12 (4)”. Kỳ Chấp Nghiệp vừa mới tải lên bảng sắp xếp và sơ đồ chỗ ngồi trong album ảnh nhóm, bên dưới một đám người đồng loạt trả lời “Nhận được”, “Vất vả”, “Cùng nhau cố gắng”. Trong thư mục nhóm toàn là các file điện tử bài tập, đề kiểm tra và thông báo của trường.



Thật nghiêm túc, thật rập khuôn.



Đúng như dự đoán, trưởng nhóm là cô giáo chủ nhiệm.



Tin nhắn lại hiện lên, Vân Nhàn kéo cô vào nhóm thứ hai, thành viên nhóm ít hơn, tên là “Đặt cược vào tôn nghiêm của Kiến Nghiệp (phiên bản chuẩn bị hội thao)”. Vừa vào cô đã thấy một loạt tin nhắn chào mừng bên dưới, Tức Mặc Xu bấm vào album ảnh nhóm.



Mục mới nhất trong album ảnh nhóm là một cuộn phim chụp ảnh chung của mấy bạn học với thầy Túc trợ giảng, dùng máy ảnh chụp lấy liền.



Xem ra lúc tập đội hình diễu hành, thầy Túc trợ giảng đã mặc bộ đồ thú bông được Vân Nhàn chuẩn bị, bị người nào đó lén mang máy ảnh vào chụp. Nhưng Tức Mặc Xu càng nhìn càng thấy người bên cạnh anh ấy cứ thay đổi trong khi biểu cảm của anh ấy thì không đổi chi, trông cứ như một tấm bảng đứng hình người đẹp trai...



Có một tấm là ảnh chụp chung của Vân Nhàn và anh ấy, anh ấy lộ vẻ khó xử, giơ tay tạo dáng hình trái táo về phía ống kính.



Chú thích bên dưới là “Túc thả tim”. Còn có “Túc im lặng”, “Túc mặc vest”, “Túc bị véo má”. Bên dưới có người bình luận:



“Mình có ‘Túc khoe cơ bụng’, đổi không? Bức chụp T mặc áo phông trắng lúc huấn luyện quân sự trong ngày mưa bão, tự cắt và chỉnh màu từ trang web chính thức, rõ nét cực!”



Tức Mặc Xu: “...”



Đây mà là tạo dáng thả tim cái nỗi gì... Còn nữa, bình thường học sinh cấp ba các cậu không học hành thì toàn làm cái gì vậy?!!



Cô xem hết tất cả tin nhắn trong nhóm, Vân Nhàn lại nhắn tin cho cô, muốn rủ cô chơi trò cậu vẽ mình đoán.



Tức Mặc Xu nào muốn chơi trò trẻ con như vậy, đồng hồ sinh học của cô là 11 giờ, đã đến giờ đi ngủ rồi.



[Vân Thư]: Mình đi ngủ đây.



[Phi Công Tai To]: [Hai ngón tay chạm vào nhau][Tủi thân][Khóc lớn]



[Vân Thư]: Sáng mai chơi tiếp.



[Phi Công Tai To]: Ngủ ngon!!!



-



Ba ngày nghỉ, ngoài thời gian làm bài tập và nghỉ ngơi, Tức Mặc Xu đều chơi với nhóm Vân Nhàn.



Ngoài cậu vẽ mình đoán, ma sói, còn có một phần mềm cùng nhau xem phim và phim truyền hình. Trong quá trình đó, màng nhĩ của Tức Mặc Xu bị tổn hại nghiêm trọng đúng như dự đoán, thậm chí cô đã không dám đeo tai nghe... Mà cô cũng chẳng có tai nghe.



Theo cách sử dụng này, pin đầy chỉ dùng được nửa ngày là hết sạch. Tuy nhiên vào buổi chiều ngày đầu tiên, Mị Yên Liễu và Ngưu Bạch Diệp đã đến trường, mang cho cô đồ dùng hàng ngày, đồ thể thao, còn có mấy thùng sữa và đồ ăn vặt.



Tức Mặc Xu nói: “Em không cần.”



“Không ăn hết thì chia cho bạn bè.” Ngưu Bạch Diệp nói, “Có gì cứ gọi điện thoại cho anh chị.”



Tức Mặc Xu miễn cưỡng “dạ vâng” một tiếng rồi bảo: “Em muốn dây sạc.”



Mị Yên Liễu đưa cả sạc dự phòng và củ sạc cho cô, còn nói: “Em có cần điện thoại nữa không? Một cái đưa cho giáo viên chủ nhiệm, một cái tự mình giữ.”



Tức Mặc Xu: “...”



Có ai làm phụ huynh như hai người không?



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngưu Bạch Diệp thu dọn xong xuôi rồi rời đi với chiếc áo cổ chữ V khoét sâu gần đến rốn. Tức Mặc Xu gọi hai người lại, một lúc sau, vẫn cắn môi, không quen thốt lên: “Cảm ơn anh chị.”



Khuôn mặt Mị Yên Liễu tức thì cười thành một đóa hoa.



Kỳ nghỉ cứ thế trôi qua trong thấm thoắt. Tối hôm trước, Vân Nhàn với tư cách là lớp trưởng, còn đi siêu thị mua sắm một chuyến, hí hửng mua không ít đồ. Ngày hôm sau, tất cả học sinh tập trung ở sân trường, trường Trung học Số 1 thuê thật nhiều xe buýt lớn, từng chiếc từng chiếc tiến về sân vận động.



Theo dự báo thời tiết, thời tiết ba ngày tới rất tốt, trời quang mây tạnh, xanh thẳm một vùng, buổi trưa sẽ có nắng gắt, thỉnh thoảng có gió mát, mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng là được.



Thật trùng hợp, vị trí trên xe buýt được sắp xếp theo chỗ ngồi trong lớp. Chẳng qua ghế phụ phải nhường cho cô giáo chủ nhiệm ngồi, vì vậy Tức Mặc Xu nhìn Vân Nhàn xách một túi đồ ăn vặt nhỏ, nhanh nhẹn ngồi phịch xuống bên cạnh mình.



“Chuẩn bị xong chưa?” Vân Nhàn đưa túi đồ ăn vặt qua, nói, “Hình như số người đăng ký chạy vượt rào nhiều hơn mình tưởng.”



Tức Mặc Xu không ăn vặt, cô cất lời: “Nhiều thì nhiều. Cậu ăn thì cứ ăn, đừng có dựa vào đây, lau miệng đi!”



Cô không hiểu làm thế nào Vân Nhàn ăn nhiều đồ nước như vậy trên xe, tới mứt đào đóng hộp cũng ăn được, bộ không sợ đổ ư?



Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú phía trước lại xui xẻo bị xếp ngồi cùng nhau. May mà quãng đường không dài, chỉ khoảng nửa tiếng, chưa đủ để bọn họ cãi nhau vài hiệp.



Sân vận động thành phố lớn lắm, tối qua hội phụ huynh đã giúp dựng lều, bố trí khu cắm trại. Học sinh xếp hàng, đương nhiên thứ đầu tiên họ chào đón là bài phát biểu bình mới rượu cũ của lãnh đạo nhà trường. Tức Mặc Xu bị nắng chiếu đến nóng cả da đầu, không ngờ còn nhìn thấy giáo viên Ngữ văn lớp 4 kiêm chủ nhiệm phòng giáo vụ là thầy Minh Quang: “Tháng mười tươi đẹp, gió thu hiu hiu, hôm nay chúng ta tụ tập ở đây...”



“Chẳng lẽ mở ba ngày liền là bọn họ định nói ba ngày?” Tức Mặc Xu vô cùng thiếu kiên nhẫn, hỏi Cơ Dung Tuyết phía sau lưng.



“Không tới nỗi vậy.” Cơ Dung Tuyết nghiêng người về phía trước, trả lời với cô, “Ngày mai không cần ngồi xe buýt, tự đến sân vận động tập trung là được.”



“...” Gió nóng phả tới khiến Tức Mặc Xu thấy ngứa ngáy, cô khó chịu kêu, “Mình nghe thấy, cậu đừng có dựa sát vào vậy.”



“Chúng mình cần bồi dưỡng chút ăn ý.” Giọng điệu Cơ Dung Tuyết bình thản, “Trong cuộc chạy tiếp sức then chốt cuối cùng, cậu là người chạy thứ hai từ dưới lên, mình là người chạy trước cậu.”



Tức Mặc Xu không hiểu. Cái này cần ăn ý gì? Cô đưa gậy tiếp sức, Cơ Dung Tuyết nhận lấy là được rồi. Chẳng lẽ còn xảy ra cơ sự gì hả?



Sau bài diễn văn là màn biểu diễn đội hình diễu hành. Vận động viên không tham gia, Tức Mặc Xu nhìn thầy Túc trợ giảng đứng ở hàng đầu tiên, cuối cùng cởi bỏ bộ đồ thú bông nặng nề kia. Khốn nỗi hình như hiệu quả không được tốt lắm, bởi vì lãnh đạo nhà trường không chỉ không nhìn, mà còn đồng loạt dời ánh mắt.



Theo lời khẳng định chắc nịch của Vân Nhàn, không phải lãnh đạo không thích mà là sợ mình bị nhan sắc của thầy Túc trợ giảng làm mù con mắt. Thành ra đấy đâu phải là không dám nhìn thẳng mà là tránh né nguy hiểm khẩn cấp.



Tức Mặc Xu không tin lắm, nhưng kết quả vừa có, lớp 12/4 đã giành giải nhất toàn trường.



Khua chiêng gõ trống, đội hình diễu hành vừa kết thúc, hạng mục đầu tiên đã chuẩn bị được dọn dẹp. Trên đại bản doanh treo một tấm bảng gỗ nhỏ, ghi rõ các hạng mục và danh sách người tham gia của nửa ngày. Kỳ Chấp Nghiệp đang khởi động khớp xương tại đó, những người khác thì cầm đề thi, cầm giấy viết thư – bởi mỗi một bài tuyên truyền được chọn sẽ được cộng một điểm, ngoại trừ các tuyển thủ ra, mỗi người ít nhất phải viết mười bài, sẽ có ba bài được chọn.



Tức Mặc Xu thầm nghĩ: điều này có hơi tàn nhẫn với Thư Cửu Vĩ.



Nhạc nền hùng tráng vang lên liên miên, đúng lúc truyền đến giọng nói tròn vành rõ chữ của Thư Cửu Vĩ: “Các vận động viên thân mến, dáng vẻ oai hùng của các bạn thật đáng ngưỡng mộ...”



Ồ. Cô ấy là MC, cô ấy không cần viết.



Lúc ẩn lúc hiện trong âm thanh đó là giọng nói uể oải của Lê Bá Đồ: “Tuyển thủ nam hạng mục 50 mét bắt đầu điểm danh, Liễu Thế lớp 3, đường chạy số 1...”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn đứng trước đại bản doanh, đối mặt với ánh mắt sáng quắc của mọi người, cô vung tay lên.



“Đi!”



“...”



Thời gian như chú cún nhỏ không giữ được, xoẹt một cái đã biến mất không thấy tăm hơi.



Tức Mặc Xu vốn tưởng ba ngày này sẽ dài dằng dặc, tuy nhiên thực tế lại trôi qua nhanh hơn cô tưởng tượng rất nhiều.



Lúc nào cũng có hạng mục thi đấu, cô bị Vân Nhàn kéo đi, đứng bên đường chạy cổ vũ, đưa nước, chào hỏi giáo viên, trò chuyện với đủ loại người, chụp ảnh lưu niệm, giúp đỡ làm việc vặt...



Bảng điểm lớp thay đổi lần lượt qua mỗi một khoảng thời gian, quả nhiên giống như Vân Nhàn dự đoán trước đó, điểm của hai lớp 3 và 4 dẫn đầu, bám sát nhau, không ai chiếm ưu thế.



Đại bản doanh của hai lớp lại còn nằm sin sít, bầu không khí căng thẳng có thừa, tranh đấu gay gắt, đấu đá nhau, ngay cả khi dọn rác lúc chiều về cũng phải quét sang cửa lớp bên cạnh.



Cho đến chiều ngày thứ hai, một chiếc Maybach màu đen tuyền từ từ dừng lại trước cửa sân vận động, chị Lưu dẫn người mang bánh kem đến.



Lớp 12/4 thắng một trận nhỏ, ai nấy đều vênh váo tự đắc, khốn nỗi hạng mục buổi chiều có một bạn sơ suất mắc lỗi dẫn đến điểm số lại bị lớp 3 đuổi kịp. Họ cứ giằng co như vậy, trăng sao đổi ngôi, đã đến ngày cuối cùng.



Mãi đến sáng ngày thứ ba mới là lúc Tức Mặc Xu chính thức ra sân.



Tối hôm trước, cô mất ngủ thật hiếm thấy.



Mặc dù ngoài mặt nói không quan tâm nhưng với tính hiếu thắng làm xong một cuốn “5 năm thi đại học 3 năm mô phỏng đề” trong 2 ngày của cô, dễ gì cô thật sự không quan tâm? Có lẽ những người khác chỉ nói đùa khi bảo cô sẽ giành được giải nhất, tuy nhiên Tức Mặc Xu thật sự rất muốn giành được giải nhất.



Huống hồ, đến lúc đó mọi người đều đến xem.



Tức Mặc Xu trằn trọc trên chiếc giường nhỏ trong ký túc xá, vừa tự nhủ “Không ngủ nữa thì trạng thái ngày mai càng kém”, vừa không dằn xuống nổi nhịp tim đập dồn cứ dần dà tăng tốc để rồi mơ màng lả dần. Ngày hôm sau, hạng mục cuối cùng của buổi sáng là chạy vượt rào nữ.



Giọng nói của Lê Bá Đồ vang vọng khắp đường đua: “Chạy vượt rào 100 mét nữ bắt đầu điểm danh!”



Đường chạy của Tức Mặc Xu là đường số ba.



Cô bước đi trên đường chạy nhựa tổng hợp thẳng tắp màu đỏ rực, hơi thở lại bắt đầu dồn dập.



(P4)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đừng căng thẳng, không có gì phải căng thẳng cả. Chẳng qua một cuộc thi nhỏ thôi mà... Tại sao nhiều người đến vậy?!



Cùng lúc đó còn có cuộc thi ném bóng đặc của Kiều Linh San. Các bạn lớp 4 gần như đã viết xong bài yêu cầu trong 2 ngày trước, bây giờ chia làm hai nhóm, ít nhất cũng phải mười mấy người đứng bên đường chạy của cô, quan sát chăm chú.



“Giữa chạy vượt rào và chạy tiếp sức hỗn hợp buổi chiều chỉ có một tiếng nghỉ ngơi, đây là đã bao gồm cả thời gian ăn trưa.” Kỳ Chấp Nghiệp đứng bên cạnh, nói, “Chạy tiếp sức quan trọng hơn, còn hạng mục này an toàn là trên hết.”



Phong Diệp nói: “Đúng rồi, chạy chậm lại một chút cũng được!”



Tức Mặc Xu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi không để lộ dấu vết, trả lời với khuôn mặt không đổi sắc: “Đâu phải tiểu não mình phát triển không tốt, làm gì có chuyện dễ dàng ngã.”



Phong Diệp vừa ngã hai lần trong cuộc thi chạy vượt rào nam nhưng lại giành được hạng tư: “... A Ha, ha ha, đúng rồi...”



Sau lưng Tức Mặc Xu đã được dán bảng tên, cô lại liếc nhìn đám đông bên đường chạy lần thứ ba.



Vân Nhàn vẫn chưa đến.



Cơ Dung Tuyết nói: “Cậu ấy sẽ đến ngay thôi.”



“...” Tức Mặc Xu, “Mình tự chạy được. Cậu ấy lại không thể chạy thay mình, đến hay không thì có gì quan trọng.”



Chẳng qua là trong lòng cô có chút lo lắng không rõ nguyên nhân.



Ở đây, Vân Nhàn là sợi dây liên kết đầu tiên giữa cô và môi trường xa lạ này. Tuy nhiên nay Kiều Linh San cũng đang thi đấu, Vân Nhàn chẳng biết thuật phân thân, lại còn là lớp trưởng, không có thời gian đến đây vẫn là chuyện bình thường.



Mày mấy tuổi rồi, còn phải có người trông mới phát huy tốt được sao?



Vừa nghĩ vậy thì ở đầu bên kia đám đông, một cái đuôi ngựa cao cao cứ thế nhấp nhô chạy đến, chạy rất nhanh, “xoẹt” một cái đã đến bên đường chạy.



“Chuẩn bị...” - Tiếng súng và giọng nói của Vân Nhàn đồng thời vang lên: “Tức Mặc Xu cố lên!!!”



Chân cô dường như cứng đờ và mất kiểm soát trong giây lát, tiếp đấy cô cất bước, cắm đầu lao về phía trước.



Mái tóc hai bên bị gió thổi ngược ra sau, Tức Mặc Xu hoàn toàn không rảnh quan sát tình hình của các tuyển thủ khác, trước mắt cô chỉ có đường chạy của mình. Vượt qua rào chắn thứ ba, dây giày của cô bị tuột, cô vô tình bị vướng ngã một cái, bên đường chạy tức khắc vang lên tiếng la thất thanh đồng loạt: “A!!!”



Tức Mặc Xu giữ vững thân thể, cô không dừng lại, cứ thế tiếp tục chạy về phía trước.



100 mét ngắn ngủi, kết quả nhanh chóng được công bố, một mình Tức Mặc Xu dẫn đầu, nhanh hơn bạn chậm nhất gần 50 mét.



Tức Mặc Xu đứng tại chỗ, nhìn bạn nhỏ phía sau vẫn đang nhảy lò cò trong tình cảnh gieo neo, chợt có chỗ hoài nghi nhân sinh: “... ?”



Thế kia sẽ khiến cô trông rất kỳ lạ đấy!!



“Được rồi! Ăn trưa xong thì đi nhận huy chương vàng thôi!” Vân Nhàn chạy đến nắm tay cô, lòng bàn tay nóng hầm hập, “Đi xem Linh San xong chưa đã rồi đi ăn trưa trước.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu lại trở nên khó chịu: “Linh San vẫn chưa thi xong ư?”



“Mình tính toán rồi.” Vân Nhàn hào hứng, “Cậu ấy ở lượt thứ 19, mấy người phía trước còn phải ném một hồi lâu. Cậu thi xong thì đi sang cùng mình, có khi còn chưa đến lượt cậu ấy đâu.”



Tức Mặc Xu hừ một tiếng: “Cậu biết sắp xếp thời gian ghê.”



Vân Nhàn: “Làm lớp trưởng thì phải vậy chứ. Đi thôi đi thôi, lát nữa cậu còn phải tranh thủ luyện tập nhận gậy và đưa gậy, chạy tiếp sức buổi chiều tận 30 điểm đấy...”



Rốt cuộc trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Tức Mặc Xu đã thả lỏng.



Hình như tranh tài chỉ đến thế là cùng.



Tuy nhiên đến buổi chiều, cô lại không nghĩ như vậy nữa.



Hạng mục lớn nhất ngày cuối cùng, chạy tiếp sức hỗn hợp tám người theo lớp, phạm vi là toàn bộ đường chạy, chỉ có hạng mục này có gần như toàn bộ học sinh tham gia cùng một lúc.



Khán đài chật kín người, nơi nơi đều đầy người đứng, giáo viên tổ thể dục đang cố gắng duy trì trật tự, tiếng còi vang lên từng quãng: “Lùi lại! Lùi ra ngoài vạch 10cm!!”



Cái này không cùng đẳng cấp với bất kỳ hạng mục nào buổi sáng.



Tức Mặc Xu đứng trong khu vực chuẩn bị, lưng sắp bị các bạn học xa lạ bên cạnh nhìn xoáy tới mức xuyên thủng.



“Bạn này tên gì vậy? Hình như là bên lớp 4?”



“Không phải có viết ở phía sau à, Tức Mặc Xu. Người chạy vượt rào đứng nhất sáng nay đấy, mình cảm giác chân cậu ấy còn dài đến eo mình.”



“Điểm của lớp 4 và lớp 3 gần như bằng nhau, cuối cùng phải xem ai giành được giải nhất...”



“Các lớp khác cũng có khả năng đứng nhất mà?”



“...”



Cơ Dung Tuyết là người chạy trước cô, Vân Nhàn là người chạy cuối cùng. Tức Mặc Xu đang thả lỏng khởi động mắt cá chân, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, Vân Nhàn lại nói: “Khoan cử động vội.”



Chân cô dừng lại, Vân Nhàn ngồi xổm xuống trước mặt cô, cởi dây giày của cô ra rồi buộc lại lần, kéo chặt: “Có đau không?”



Tức Mặc Xu nhìn cái đầu đen xì của cô ấy, ngẩn người: “... Cũng được.”



Vân Nhàn lại kéo chặt thêm, nhét đầu dây vào trong đâu vào đấy mới hài lòng: “Như vậy thì chắc chắn sẽ không bị tuột nữa.”



“Các tuyển thủ của các lớp xin chuẩn bị...”



Câu “Cảm ơn” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng của Tức Mặc Xu đã bị tiếng súng sắc bén chặn lại.



Phân nhóm theo số lẻ số chẵn, lớp 3 lên sân trước, lớp 4 ở nhóm sau.



Chiến lược của mỗi lớp sẽ khác nhau, có lớp để nữ sinh chạy trước, có lớp sắp xếp nam nữ xen kẽ, điểm chung duy nhất là người chạy đầu tiên và người chạy cuối cùng đều là người chạy nhanh nhất.



Trọng Trường Nghiêu, người chạy đầu tiên bên kia, đã tạo ra khoảng cách không nhỏ, còn chưa đến lượt bọn cô, họ đã nghe thấy tiếng hô vang trời trên sân đấu:



“Chạy chạy chạy chạy chạy!!!”



“Lớp 3 lớp 3 lớp 3!!!”



“Cố lên...”



Người nhận gậy của Trọng Trường Nghiêu là Liễu Thế. Theo lẽ thường người nhận gậy nên bắt đầu chạy trước, mỗi tội chẳng rõ tự dưng não chập mạch hay Liễu Thế muốn thể hiện khí phách của mình, cậu ta đã bắt đầu chạy khi Trọng Trường Nghiêu còn cách đến hai mét, hơn nữa còn chạy thục mạng. Trọng Trường Nghiêu không đưa gậy ra được, đành phải tiếp tục chạy theo. Sức bùng nổ của cậu ta đã dùng hết vào 200 mét đầu tiên, bây giờ chạy theo Liễu Thế ít nhất cũng phải thêm 50 mét nữa, thành thử mặt mũi xanh lè như sọt dưa, suýt nữa cậu ta đã phun máu tươi tại chỗ, ước gì được rút dao chém người vào giây tiếp theo: “...”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Thấy chưa.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh nhận xét với Tức Mặc Xu, “Không luyện tập nhận và đưa gậy, có thể xảy ra sự cố như vậy.”



Tức Mặc Xu: “Cái này không liên quan đến nhận và đưa gậy, liên quan đến não bộ thì có.”



Vân Nhàn cảm thán: “Người tên Liễu Thế này là thằng ngốc thiểu năng đích thật.”



Tức Mặc Xu: “...”



Lúc này đừng làm cô cười được không?!



Không có gì bất ngờ, dù rằng Trọng Trường Nghiêu ngã xuống đất như một con chó chết, lớp 3 vẫn dễ dàng giành được giải nhất của nhóm.



Đến lượt lớp 4 ra sân.



Cơ Dung Tuyết và Vân Nhàn đều ở khu vực chuẩn bị khác, Tức Mặc Xu nhìn về phía đó từ xa, nghe thấy tiếng hô hào, hơi thở dần bình tĩnh lại.



Tiếng súng vang lên, Cơ Dung Tuyết lao về phía trước, chẳng ngờ tiếng hô hào trên sân đấu bỗng nhỏ đi vài phần – ai nấy đều đang chăm chú theo dõi, ánh mắt di chuyển theo bóng dáng nhanh nhẹn.



Người thứ hai, Liễu Nhứ nhận gậy, khoảng cách lại được nới rộng!



Người thứ ba.



Người thứ tư.



-



Người thứ sáu, Cơ Dung Tuyết chạy về phía cô từ nơi xa. Tức Mặc Xu nín thở, nghe thấy tiếng thở dồn dập của đối phương, cô vươn tay sau, nắm lấy gậy tiếp sức, mím chặt môi, chạy về phía trước...



200 mét, dường như rất dài nhưng lại rất ngắn. Khóe mắt cô lướt qua những khuôn mặt quen thuộc hoặc xa lạ đang kích động, cả đất trời như chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở của chính mình, tưởng chừng toàn bộ lồng ngực bị bóp nghẹt, căng lên đau nhói.



Tầm nhìn lờ mờ, cuối cùng cô cũng nhìn thấy bóng lưng của Vân Nhàn phía trước, bím tóc đuôi ngựa quen thuộc, đôi tai tròn hơi vểnh, tay đưa ra sau, đưa về phía cô, thậm chí còn tinh nghịch ngoắc ngoắc ngón tay với cô.



Khóe môi Tức Mặc Xu khẽ nhúc nhích, cô nghiến răng, đưa thẳng gậy tiếp sức qua.



Từ sức lực vững vàng và an tâm truyền đến, bất chợt cô buông tay, nhìn Vân Nhàn lao vút đi tựa mũi tên rời cung.



Rành rọt xung quanh toàn là gió vờn, song cô ấy tựa như một một cơn gió rít qua.



Trong tiếng reo hò vang dội, người chiến thắng thật sự đã được xác định.



“...”



Bầu trời xanh thẳm đã dần bị hoàng hôn nuốt chửng một nửa, chim mỏi về tổ, đại bản doanh tạm thời được dựng lên ba ngày bắt đầu bị dỡ bỏ từ từ. Các bạn học xung quanh xách thùng nước, túi rác, đồ linh tinh, đi ra ngoài dưới ánh hoàng hôn, chuẩn bị rời đi, tiếng nói chuyện rì rầm vờn quanh.



Hội thao cuối cùng của thời học sinh cấp ba đã chính thức kết thúc.



Tức Mặc Xu ngước nhìn sân vận động bỗng chốc trở nên trống trải, trong lòng dâng lên nỗi buồn khó tả.



Đã kết thúc rồi.



Đối với cô, đây là lần đầu tiên, cũng là lần vừa mới nếm trải chút hương vị mới mẻ ngắn ngủi đã chẳng còn lần thứ hai nữa rồi.



Phía sau vang lên giọng nói vẫn tràn đầy năng lượng của Vân Nhàn, cô nàng đã đi đổ rác ba lượt: “Tức Mặc Xu!”



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu hoàn hồn, đáp: “Hả?”



“Cậu xem này.” Vân Nhàn lấy ra mấy tấm ảnh chụp lấy liền khỏi túi, lắc lắc, đoạn bảo, “Thầy Túc trợ giảng chụp đó, vừa lúc chúng mình đều có mặt.”



Trên tấm phim nhỏ, hình ảnh chẳng được rõ nét lắm. Cô đang cúi đầu buộc dây giày, Vân Nhàn đang ăn vụn cái bánh bông lan bơ nhỏ của Tiết Linh Tú, Cơ Dung Tuyết giúp canh chừng với khuôn mặt không cảm xúc, Phong Diệp dùng kẹp giấy cài góc áo không nghe lời của Kiều Linh San, Thư Cửu Vĩ ở góc tường ra sức bám vào cửa sổ xe Maybach, Tiết Linh Tú với vẻ mặt bực bội hấp tấp chạy đến từ xa.



Vân Nhàn buồn rầu bộc bạch: “Cậu có muốn không? Mình thấy tấm này chụp khá đẹp, không muốn nộp vào kỷ yếu của trường lắm.”



Tức Mặc Xu: “... Ừ. Cho mình đi.”



Cô cất kỹ tấm tấm hình, bước được hai bước, lại nghe thấy Vân Nhàn kêu: “Chờ chút đã.”



Vân Nhàn ngồi xổm xuống một cách tự nhiên, cởi ra dây giày buộc chặt, hơi siết chặt vào mu bàn chân của cô, buộc lại thành hình nơ, xong đứng dậy kêu: “Đi thôi. Đi chụp ảnh tập thể, mọi người đang đợi ở đó.”



Kiều Linh San ở đằng xa gọi leo lẻo: “Vân Nhàn!! Giáo viên chủ nhiệm tìm cậu có việc!!”



Vân Nhàn đáp: “Đến đây...”



Cô chạy về phía trước, Tức Mặc Xu đứng tại chỗ, lại lấy tấm ảnh kia ra khỏi túi, nhìn chăm chú.



Bản thân cô trong ảnh đang ngồi ở một góc, vẻ mặt thư thái đến mức cô không dám tin.



Cứ như cái tôi không nơi nương tựa, bồn chồn, khó chịu và phiền phức kia, đã được an ủi, được cất giữ cẩn thận, đặt vào góc nhỏ yên tĩnh này.



Dù chỉ là thoáng chốc, cô chẳng còn cô đơn nữa.



Vân Nhàn ở đằng kia không đi xa, chạy được nửa đường, thấy cô không đi theo, cô nàng xoay đầu lại, hai tay úp vào miệng hét lớn: “BẠN TỨC MẶC XU... LỚP TRƯỞNG GỌI CẬU ĐẾN CHỤP ẢNH... NHANH LÊN...”



Giọng nói to đến mức như dùng loa phóng thanh, những người trong vòng 50 mét đều đồng loạt xoay đầu lại, quan sát bạn Tức Mặc Xu này.



“...” Tức Mặc Xu không biết nên khóc hay nên cười, cô dấn bước về trước hai bước, cũng úp hai tay vào má, hét lớn đáp lại: “MÌNH NÓI MÌNH ĐẾN NGAY MÀ...”



Không chỉ còn là thoáng chốc nữa.



Cô thật sự đã chẳng còn cô đơn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu