Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 149: Dạo phố

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Mọi người có mặt nhìn Thư Cửu Vĩ bước ra chậm rãi, đều nghẹn họng không nói nên lời.



Công bằng mà nói, giống loài của Thư Cửu Vĩ vốn hãy còn đó, nàng ta vẫn là con đẹp nhất trong Tuyết Hồ tộc, theo lẽ dĩ nhiên hình người không thể nào xấu xí cho được. Bây giờ nàng ra rõ ràng béo lên không ít tuy nhiên nhìn lại tựa như “châu tròn ngọc sáng”, thịt trên má phúng phính, mang lại cảm giác sờ cực dễ chịu.



Hiềm một nỗi điều này chẳng còn liên quan gì đến đẹp hay không nữa.



Vân Nhàn vắt óc suy nghĩ, không ngờ từ ngữ đầu tiên hiện ra trong đầu để miêu tả Thư Cửu Vĩ lại là “đáng yêu như cục tuyết”... Hình tượng này đã hoàn toàn nghiêng trời lệch đất rồi đó trời ơi!! Rành rọt một tháng trước, nàng ta vẫn là đại mỹ nhân hồ tộc quyến rũ vốn có cơ mà!!



Kiều Linh San thốt lên trong gian nan: “...Ta không dám tưởng tượng hình thú của nàng ta trông như thế nào nữa.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...A Di Đà Phật.”

Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Lúc này ngươi A Di Đà Phật cái cộng lông gì nữa!” Vân Nhàn nổi đóa, “Không được, nhất định Lưu phủ này có chỗ vượt trội. Kỳ Chấp Nghiệp, lát nữa chúng ta vào trong, ngươi giúp ta xem phong thủy đi.”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày: “Ta đâu phải đạo sĩ, xem phong thủy nỗi gì?” Nguồn copy từ TruyenLau.com



Phong Diệp hòa giải: “Đều như nhau cả thôi, ha ha đều như nhau. Đạo-Phật chung một nhà cờ mà.”



Vì hòa giải, quả thật lời nào gã cũng dám nói.
Website TruyenLau.com


Một tháng không gặp Trọng Trường Nghiêu, hắn vẫn tiều tụy. Song, hiện tại rõ ràng hắn cũng bị sự thay đổi của Thư Cửu Vĩ làm cho khiếp vía. Đánh giá nàng ta từ trên xuống dưới hồi lâu, hắn mới cất lên giọng nói hơi run rẩy: “...Cửu Vĩ?”



Thư Cửu Vĩ liếc hắn một cái, kêu: “Nghiêu ca ca.”



Trước đây nàng ta gọi “Nghiêu ca ca” luôn mang theo chút ý tứ nũng nịu, khiến lòng người ta ngứa ngáy; còn giờ nàng ta gọi “Nghiêu ca ca” lại tràn đầy khí thế, cứ hệt như cô em gái ruột.



Hơn nữa còn đứa em gái ruột trong tuổi nổi loạn, một câu không vừa ý sẽ bỏ nhà đi đến nhà bạn cùng bàn chơi.



Trong khoảnh khắc này, cả thể xác lẫn tinh thần Trọng Trường Nghiêu đều bị chấn động mạnh.



Quần chúng xách theo ghế đẩu vừa cắn hạt dưa vừa ồn ào:



“Ui chao ôi! Nhìn coi có chỗ nào tiều tụy chứ? Đây rõ là sống quá tốt đấy! Nhìn làn da này, nhìn trạng thái này đi! Mặt mày rạng rỡ, tràn đầy sức sống!”



“Hình như chỉ có Nhã Kiếm thật sự trông cực tiều tụy...”



“Nhìn thấy công chúa nhỏ đi ra là tiều tụy hơn luôn...”



“Nghe hắn nói chắc như đinh đóng cột, ta còn tưởng Thư Cửu Vĩ bị Lưu tiểu thư bắt cóc. Tỷ muội nhà người ta chơi đùa với nhau, hắn còn muốn chõ mũi vào làm chi? Kiểm soát rộng quá rồi đấy?”



Vân Nhàn nghe ở bên cạnh, nội tâm không khỏi thầm nghĩ: Người dân Càn Khôn Thành vẫn quá chất phác.



Lưu tiểu thư và Thư Cửu Vĩ dễ gì là tỷ muội, phải là chủ nhân và hồ ly bé bỏng... Không được, rõ ràng là mối quan hệ trong sáng thuần khiết, mắc gì mình nói vậy xong lại thấy kỳ kỳ.



“Cửu Vĩ, thấy... thấy muội sống thế này, ta yên tâm rồi.” Trong lúc bị mọi người chỉ trỏ, Trọng Trường Nghiêu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, lại nghiêm túc bộc bạch, “Những lời ta vừa nói đều là thật.”



Hắn đưa tay ôm Thư Cửu Vĩ vào lòng, Thư Cửu Vĩ khẽ vùng vẫy, đẩy ngực hắn ra.



Màn liếc mắt đưa tình trước đây bỗng nhiên biến thành cảnh hành động đầy nặng trịch vào lúc này. Trọng Trường Nghiêu nhất thời không kịp đề phòng, bị đẩy đến mức suýt ngã xuống bậc thang, một hồi mới đứng vững: “?”



Cớ sao sức lực hùng hậu như vậy?



“Huynh nói đấu võ chọn rể à?” Không nhìn ra Thư Cửu Vĩ có biểu cảm gì, nàng ta chỉ nói, “Muội sẽ không đi.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trọng Trường Nghiêu nhíu mày, kêu: “Cửu Vĩ. Bây giờ chỉ có ta đi tìm muội, nếu cha của muội tự mình đến đây thì sẽ không dễ giải quyết như vậy đâu. Muội ở Lưu phủ một hai tháng còn được, chẳng lẽ muội muốn ở đây cả đời sao?”



Xem ra bây giờ Tộc trưởng Hồ yêu tộc định tự mình đóng vai người tốt, để Trọng Trường Nghiêu đóng vai phản diện. Nếu ông ta tự mình đến đây, Lưu tiểu thư thật sự không có lý do gì để ngăn cản. Đến tìm con gái mình, chẳng lẽ còn cản không cho vào ư?



Thư Cửu Vĩ liếc nhìn Lưu tiểu thư đang khoanh tay không nói lời nào, mím môi, một lúc sau mới nói: “Vậy thì chờ ông ấy đến tìm muội rồi hãy nói!”



“...”



Chẳng có sinh ly tử biệt, chẳng có yêu hận tình thù, Nhã Kiếm cứ thế xám xịt rời đi trong cảnh thất bại tan tác, các tu sĩ mang theo ghế đẩu quay về, xem không đã ghiền.



Thôi, chi bằng đi hóng tin tức của Rèn Thể Môn. Nay chuyện này đồn đại ầm ĩ trong Càn Khôn Thành, người nào biết chút tình hình bên trong ắt cửa nhà kẻ đó đều bị đạp nát.



Tuy nhiên, đám người ấy toàn kín miệng tột cùng. Hỏi thì nói là không biết, ta ngất xỉu cơ mà, xin lỗi, rất xin lỗi.



Nhóm Vân Nhàn đi đường vòng, vòng từ cửa sau vào Lưu phủ. Lưu phú thương mời cả bọn vào, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ như hoa hướng dương: “Ôi chao! Các bạn nhỏ, cuối cùng các ngươi cũng đến rồi! Đường xa đi vất vả quá, mau mau mau, uống trà uống trà!”



Trước đó Vân Nhàn đã thấy ông ta rất nhiệt tình, đâu ngờ giờ còn nhiệt tình hơn một bậc, khiến người ta không hiểu nổi xương mày của một người bình thường sao còn nhướng được lên cao đến vậy. Nàng không cản nổi: “Xin làm phiền, chúng ta đến tìm lệnh ái.”



“Con bé cũng chờ các ngươi đã lâu, mời vào mời vào!”



Cả nhóm vào phòng của Lưu tiểu thư bị chó đuổi phía sau.



Tức thì lại thêm một phen chấn động.



Một tháng trước còn chưa có cảnh tượng này, đám đồ dùng của con hồ ly béo hồi trước đã đủ xa xỉ, bây giờ hình như Lưu tiểu thư còn ước gì được xây cho Thư Cửu Vĩ một Lộc Đài*, chỉ thiếu mỗi đốt lửa chọc chư hầu** nữa thôi.



*Theo sách Sơn Hải Kinh, hướng tây 200 dặm là hòn núi Lộc Đài. Trên đó nhiều bạch ngọc, ở dưới nhiều bạc; đồng thời có đủ loài thú.



**Điển tích đốt lửa chọc chư hầu – phóng hỏa hí chư hầu: Bao Tự là một mỹ nhân cực kỳ quyến rũ, Chu vương mê say nàng nhưng chưa bao giờ thấy nàng cười, lệnh ai làm cho nàng cười sẽ thưởng nghìn lạng vàng. Để thấy nụ cười của Bao Tự, Chu U vương nghe theo một nịnh thần, đốt lửa trên đài để lừa triệu chư hầu chạy đến. Trò đùa này đã gây ra họa mất Cảo Kinh khi quân Khuyển Nhung thực sự chiếm đánh. Nhà Chu bắt đầu suy yếu từ đây.



Ban đầu con hồ ly đực kia không biết chữ, thành ra bên cạnh chiếc giường mỹ nhân nhỏ của Thư Cửu Vĩ còn có một giá báo bằng gỗ, phía trên là thoại bản thịnh hành đương thời tại Càn Khôn Thành cùng với các loại báo lá cải, được thay đổi liên tục. Nay trên tờ báo trên cùng của giá báo có dòng chữ đen trên nền trắng sống động phải biết:



“Chấn động!!! Cơ Dung Tuyết tiếp nhận chức chưởng môn, con đường tương lai của Rèn Thể Môn rồi sẽ đi về đâu? Nam phu nhân lấy mạng đổi mạng, lý do đằng sau làm người sợ run.”



Thư Cửu Vĩ đang thoải mái nằm trên giường dưới dạng hình thú, rất thành thạo dùng móng vuốt móc tờ báo và chăm chú đọc báo lá cải. Con hồ ly đực tròn vo đi tới, dùng mũi đẩy đĩa hoa quả đến bên cạnh móng vuốt nàng ta.



Thư Cửu Vĩ “ngao ngao” hai lần, chắc ý là “ngươi có thể lui xuống”.



Cả bọn: “...” Chuyện gì vậy, tới tiếng người còn chẳng buồn nói à?!!



Thư Cửu Vĩ thấy cả bọn đi vào đã vui mừng đến mức đuôi dựng đứng lên, lắc lư hai cái, miệng nói tiếng người: “Cuối cùng các ngươi cũng trở về!!”



Tờ báo bị dời đi, lộ ra thân hình tròn trịa hơn không ít của nàng ta. Song, lý do Thư Cửu Vĩ chưa bị Lưu tiểu thư ép luyện tập cũng rõ rành rành... Nàng ta béo lên đầy đê tiện, chỉ béo thân không béo mặt, hơn nữa lông lại rất dài rất mềm mại, khiến người ta có một ảo giác rằng ta chỉ xù lông, chứ không phốp pháp.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lưu tiểu thư giải tán đám đông hóng chuyện trước cửa lúc nãy, giờ cũng mở cửa đi vào. Thấy cả bọn ngoan ngoãn ngồi thành một hàng, nàng ta cười bảo: “Các ngươi coi chỗ ta là quán trà rồi à?”



Số là nàng ta không xinh đẹp lắm, môi trên mỏng, trông rất nhanh nhẹn sắc sảo, thành ra khi lạnh lùng nàng ta trông càng thêm đáng sợ. Nhưng một khi cười lên, nàng ta khiến người ta cảm thấy thoải mái tột cùng.



“Lưu tiểu thư.” Vân Nhàn nhanh trí hỏi, “Nhà ngươi còn thiếu heo hả?”



Lưu tiểu thư lấy làm khó hiểu: “Heo? Nhà ta đâu có chăn heo.”



Thư Cửu Vĩ lẩm bẩm dùng đuôi quét qua mặt Vân Nhàn, coi như trừng phạt.



Ngoài miệng nói lời chê bai thế thôi chứ rất nhanh, bé tùy tùng đã bưng lên đủ loại bánh ngọt trà bánh, bày la liệt, thơm nức mũi.



“Ta nghe nói chuyện của các ngươi rồi.” Lưu tiểu thư chỉ nhìn bọn họ ăn, bản thân lại chớ hề động đến, thay vào đó chỉ thốt lên với vẻ bình dị, “Những ngày này, tốt nhất các ngươi đừng gặp người ta với bộ mặt thật. Ta lấy từ tòa đấu giá mấy lớp dịch dung của Tinh Diễn Tông, dù không tính là hoàn hảo nhưng chắc là đủ dùng. Meo Meo, tới nhà kho lấy đi.”



Con hồ ly đực nhanh nhẹn lăn ra ngoài, xem ra trong phòng này chỉ có hắn tên là Meo Meo.



Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi: “Tinh Diễn Tông còn làm loại vật phẩm này hả?”



“Ừ.” Lưu tiểu thư cho hay, “Mặt nạ do Tinh Diễn Tông làm ra vô dụng trong mắt đệ tử Tinh Diễn Tông. Cơ mà trong Càn Khôn Thành không có nhiều đệ tử của tông môn này, cho dù họ có nhìn ra đi nữa vẫn không nói gì nhiều... Bọn họ chỉ biết bày trận mà thôi, chứa muốn đánh nhau thì phải gọi người khác đến.”



Mà thường thì đợi đến khi gọi được người khác đến, bản thân họ đã bị đánh cho hấp hối tới nơi.



Lúc này, Vân Nhàn sâu sắc nhận thức được địa vị thấp kém của nghề hỗ trợ. Thương yêu nghề này trong một giây.



Meo Meo đi lấy mặt nạ đã về. Hắn rất cẩn thận, không trực tiếp dùng miệng ngậm mà đặt trên khay nhỏ, nhanh chóng lăn vào. Xem chừng những ngày luyện tập này không thể giúp hắn khô lại, thay vào đó còn biến hắn thành một tên mập mạp nhanh nhẹn.



Bên trái Lưu tiểu thư là Meo Meo nằm sấp, bên phải là Thư Cửu Vĩ cũng nằm sấp.



Phong Diệp công khai nói xấu người ta trong trận truyền âm và cười ngây ngô: “Người khác toàn là tay trái dắt chó vàng, tay phải giơ chim ưng. Còn Lưu tiểu thư là tay trái ôm thùng nước, tay phải ôm hũ dưa muối.”



Kiều Linh San lạnh lùng thốt lên: “Phong Diệp, nếu bị người của Hồ yêu tộc nghe thấy ngươi nói công chúa nhỏ là hũ dưa muối, chờ sau đó ngươi bị người ta đánh cho mà xem.”



Phong Diệp rén ngay: “...Thật xin lỗi...”



Cả bọn nhận mặt nạ, Lưu tiểu thư lại nói: “Ta thấy hình như Đao Tông lại có hành động mờ ám.”



Suy cho cùng Lưu gia nào phải gia tộc tu chân, họ đủ sức chiếm được một phần Càn Khôn Thành dưới hai thế lực bá chủ của Bắc Giới nhờ dựa vào đầu óc linh hoạt nhìn rõ bốn phương mà thôi. Người dưới trướng Lưu gia cũng tuyệt không sạch sẽ gì cho cam, không nói gì khác, chỉ riêng các loại mật thám thích khách tử sĩ thôi đã được họ nuôi tới vài người.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc trước hòng tránh hiềm nghi, Đao Tông phái người tham gia tang lễ của Rèn Thể Môn chớ hề để lộ bất kỳ ý đồ chi, tuy nhiên họ lại tự cho là đã nắm chắc mọi động tĩnh và kết quả. Ai ngờ nửa đường lại xuất hiện Nam Vinh Hồng, còn tưởng đâu đấy là chuyện vui, nhưng Cơ Dung Tuyết lại lên nắm quyền, chuyện này bỗng trở nên không vui lắm.



Phải biết là trong Đại Chiến Tứ Phương, thái độ của Cơ Dung Tuyết đối với Đao Tông không thể tính là tốt lành.



Đao Tông tự xưng là đệ nhất của bốn giới, bây giờ họ khó chịu thì kiểu gì cũng phải gây ra chút chuyện, khuấy một chút phân, như vậy mới hài lòng. Liễu Hân lại người cẩn thận đa nghi, lại thêm một người quen cũ như Liễu Xương, bọn họ không có hành động mới là lạ.



“Ta hiểu.” Vân Nhàn mân mê chiếc mặt nạ, lơ đễnh hỏi, “Bọn họ muốn làm gì?”



Lưu tiểu thư: “Có lẽ mời ngươi đến Đao Tông làm khách?”



“Mời ta đến làm khách?” Vân Nhàn khựng lại, nói, “Không phải lần trước ta đã đến rồi đó sao?”



“...” Tiết Linh Tú nói không nên lời: “Ngươi quên mình vào bằng cửa nào rồi hả?”



Đó có thể gọi là khách chắc? Làm cho tông môn người ta rối loạn cả lên kia kìa.



Gậy ông đập lưng ông, giả như Đao Tông thật sự quang minh chính đại mời Vân Nhàn đến, vậy đồng thời nó cũng chứng tỏ ít nhất bọn họ không dám công khai làm gì Vân Nhàn. Khốn nỗi nghĩ cũng đủ biết, chồn chúc tết gà tuyệt đối không phải là lẽ gì tốt đẹp.



Bây giờ Đao Tông trong mắt Vân Nhàn chẳng kém gì cái ổ ma. Thậm chí, nàng có thể khẳng định một trong những phân thân của Xi Vưu đang ở sâu trong Đao Tông.



“Mặc kệ. Binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn.” Vân Nhàn đến đây là vì chuyện khác, nàng nhìn Thư Cửu Vĩ và hỏi, “Công chúa, chuyện đấu võ chọn rể là sao?”



Thư Cửu Vĩ ủ rũ rõ rệt: “Ta cũng không biết làm sao nữa...”



Hóa ra theo tục lệ không biết từ triều đại phong kiến nào của Hồ yêu tộc truyền lại, Thư Cửu Vĩ phải lấy chồng trước năm 20 tuổi. Thể chất Hồ yêu tộc đặc biệt, bẩm sinh chia làm hai loại, Vân Nhàn nghe dc “thể Vân Đỉnh” và “thể Lâm Võ” gì đó đã đại khái hiểu được chút ít.



Loại trước thích hợp song tu, loại sau thích hợp tự mình gắng vươn lên, Thư Cửu Vĩ thuộc về thể Vân Đỉnh thuần khiết nhất.



Có thể nói là khá xui xẻo.



Trước đây nàng ta không bị thúc giục là vì trong tộc có một người biểu tỷ bên bà con xa luôn bảo bọc nàng ta. Người này có cơ thể Lâm Võ, thực lực mạnh mẽ, một mạch thăng tiến lên chức trưởng lão của tộc, nhưng...



“Nàng ấy đích là trưởng lão bị ám sát mà ta nói trước đó.” Thư Cửu Vĩ xỉu xìu cho biết, “Bây giờ còn đang dưỡng thương.”



Vân Nhàn: “...”



Khá lắm. Giang Lan Thôi, thì ra là chuyện tốt do thằng nhóc nhà ngươi làm!



Hiềm một nỗi, rốt cuộc ai lại muốn tự dưng ám sát vị Trưởng lão này chứ? Yêu tộc khác Ma tộc, quan hệ của họ với Nhân tộc những năm gần đây được xem như hài hòa. Ai rảnh rỗi thế nhỉ?



Hèn gì tộc trưởng Hồ yêu tộc cứ sốt sắng muốn gả Thư Cửu Vĩ đi, còn dạy dỗ Thư Cửu Vĩ thành ra cái dạng kia. Chắc ông ta nghĩ với thể chất của nàng ta, thay vì trông cậy vào nàng ta chi bằng trông cậy vào một đứa con rể mạnh mẽ, để ngày sau trong tộc có chuyện gì còn giúp đỡ được đôi chút. Tuy nhiên Vân Nhàn cho rằng, chắc chắn Tộc trưởng không biết tới một câu danh ngôn chí lý của Nhân tộc.



Đàn ông mà đáng tin thì heo sẽ biết leo cây.



“Nghiêu ca ca nói đúng, huynh ấy đến, ta còn có thể từ chối.” Thư Cửu Vĩ nói, “Nếu là cha ta đến, ta đành phải đi theo ông ấy thôi.”



Thực chất, Thư Cửu Vĩ không thiết rời đi lắm, ngặt cái sở dĩ nàng ta có thể ở được trong nhà của Lưu tiểu thư lâu đến như vậy hoàn toàn là nhờ vào lớp da mặt dày của mình, dù thế nào đi chăng nữa, cứ làm phiền người ta đến mức này thì kể ra vẫn không hay cho lắm.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn thấy nàng ta ủ rũ bèn nhẹ nhàng xoa lên móng vuốt của nàng ta, bảo: “Công chúa, đừng vội, chúng ta cứ bàn bạc kỹ hơn.”



Tiết Linh Tú liếc nàng, thầm nghĩ: Không vội thì không vội, tự dưng ngươi sờ mó làm gì.



“... Được.” Thư Cửu Vĩ cảm thấy lớp đệm thịt ở móng vuốt được nhẹ nhàng nắm lấy, nàng ta ngây thơ nhận ra một tia khác thường nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng Vân Nhàn. Nhìn tờ báo lá cải lúc nãy, nàng ta thủ thỉ: “Nhưng mà, Cơ đại tiểu thư sẽ ở lại Rèn Thể Môn bao lâu vậy?”



“Ít nhất ba năm. Nhưng chắc sẽ không lâu đến thế.” Vân Nhàn hỏi lại, “Sao vậy?”



Thư Cửu Vĩ do dự: “... À, không có gì...”



Gần đây nàng ta đang thay lông, còn cố ý nhổ một cục lông vo thành một món đồ trang trí, định bụng tặng cho Cơ đại tiểu thư nữa đây này. Trước đó nàng ta đã nhận ra Cơ Dung Tuyết cứ nhìn mình chằm chằm khi không nói chuyện, chắc là muốn sờ lắm, mỗi tội đến cuối cùng không vươn tay. Cơ Dung Tuyết không chủ động đưa tay, Thư Cửu Vĩ cũng không tiện mặt dày xán lại cho người ta sờ. Chẳng qua giờ đây nàng ta muốn tặng cũng khó, nay người ta là chưởng môn Rèn Thể Môn, làm sao còn thèm một cục lông nhỏ.



Theo tối hậu thư tộc trưởng Hồ yêu tộc đưa cho Thư Cửu Vĩ, cuộc đấu võ chọn rể sẽ được tiến hành trong vòng nửa tháng tới. Đương nhiên, theo lời ông ta, người chiến thắng cuối cùng có hai lựa chọn, một là cưới Thư Cửu Vĩ, hai là chọn một bảo vật quan trọng của tộc cà ông ta sẽ chắp tay dâng tặng — nhưng nghĩ cũng biết, ai đi chọn loại thứ hai chứ, không phải như thế sẽ là cú tát thẳng vào mặt người ta ư? Không cần Công chúa mà muốn bảo vật quan trọng, vậy thì mắc chi đến tham gia đấu võ chọn rể, như vậy chẳng phải đầu óc có vấn đề thì là gì.



Vân Nhàn như có điều suy nghĩ, đoạn nói: “Công chúa, ngươi có biết trong tộc có thứ gọi là ‘Linh Nhục Nhân Sâm’ không?”



“Biết chứ.” Thư Cửu Vĩ cau mày đáp, “Các ngươi muốn thứ này? Đổi cái khác đi, nếu là thứ khác, ta còn có thể xin giúp các ngươi. Hiện giờ thứ này đang bị Nhị Trưởng lão canh giữ rất kỹ, chỉ chờ nó chín là sẽ đưa cho ông ấy. Mà này, các ngươi muốn thứ này làm gì? Có ai bị thương nặng lắm hả?? Không sao chứ? Ngươi bị thương, hay là ngươi bị thương??”



Đến bản thân còn lo chưa xong còn nóng lòng bận tâm đến người khác.



Tiết Linh Tú khẽ ho một tiếng, bảo: “Đừng lo lắng.”



Hiện tại chuyện Nam Vinh Hồng chưa chết vẫn là bí mật. Cả bọn không nói cho Thư Cửu Vĩ biết vì lo lắng nét mặt nàng ta không giấu được người ta. Với tính cách của Thư Cửu Vĩ, một khi nàng ta biết chuyện này nhất định sẽ khó xử lắm, cho nên thôi vậy.



-



Đoàn người Vân Nhàn ở nhà Lưu phú thương cả buổi chiều, tới khi ra về thì trời đã tối đen, lúc họ đi còn được nhét đầy người đầy túi đủ loại sản phẩm mới. Lưu tiểu thư đứng ở cửa, hai bên là hai con hồ ly ú tiễn khách, nàng ta khoanh tay mở lời: “Nếu thích, cứ đến cửa hàng rồi nói tên ta sẽ được giảm còn 60%.”



“Trước đây là giảm giá xong còn 80%, bây giờ là 60%.” Vân Nhàn tay xách tay mang, hớn hở thốt lên, “Trong lòng Lưu tiểu thư cũng có ta nha.”



Kỳ Chấp Nghiệp hết kham nổi: “Sao lần nào ngươi cũng cứ phải nói những lời này vậy?”



Tiết Linh Tú cười: “Không thích nghe thì để ta cho ngươi hai châm, điếc rồi thì thế giới tự khắc thanh tịnh ấy mà.”



Túc Trì vẫn im lặng đi theo phía sau, đưa tay muốn giúp nàng xách đồ, nhưng Vân Nhàn lại vội vàng tránh đi và thốt lên: “Không cần, không cần đâu, đại sư huynh.”



Túc Trì: “...?”



Gần đây chàng đã làm sai điều gì?



Vừa uống trà no bụng lại ăn kha khá bánh ngọt, cả bọn đeo mặt nạ, đi trên con phố náo nhiệt của Càn Khôn Thành. Thường có gió đêm lùa vào mặt, ánh nến rực rỡ khắp nơi, cả bọn không nói gì trong một lúc.



Đi đến góc đường, quán rượu ở đó treo một tấm băng rôn, khách trước cửa ra vào tấp nập, Vân Nhàn chăm chú nhìn:



[Quán rượu được Cơ chưởng môn từng ghé qua hai lần: Toàn Càn Khôn Thành chỉ có một!]



Vân Nhàn: “...”



Đầu óc của mấy tay thương nhân linh hoạt dữ!!



Cả bọn cùng nhìn thấy tấm băng rôn này nhưng vẫn không ai lên tiếng.



Có lẽ nỗi buồn chia ly không bao giờ được cảm nhận ngay lúc đó, mà là ở khoảnh khắc vô tình thế này.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đâu rõ gần đây Cơ Dung Tuyết đang làm gì, liệu Đao Tông có giở trò xấu nữa không, một mình nàng ấy xử lý được không?



Không rõ. Cũng giống như thực chất Vân Nhàn không mường tượng nổi 3 năm sau mình sẽ như thế nào.



“Hơi nhiều việc rồi đấy.” Tiết Linh Tú gõ nhẹ cán quạt gõ vào lòng bàn tay, sắp xếp lại mọi thứ, “Lời mời của Đao Tông, đấu võ chọn rể, Linh Nhục Nhân Sâm, còn có, vẫn chưa biết mục tiêu tiếp theo của Xi Vưu ở đâu.”



Địch trong tối ta ngoài sáng, nếu biết được tung tích của Xi Vưu âu cả bọn sẽ không giống như ruồi không đầu thế này.



Việc quá nhiều, đúng là số khổ, nhưng chả là Vân Nhàn lại thấy cũng ổn. Nàng luôn lạc quan lắm, suy cho cùng điều đáng sợ nhất nào phải là kẻ thù mà là điều chưa biết. Chỉ cần biết IQ của Xi Vưu ngang hàng với mình thì còn gì phải sợ nữa? Tuyệt không có!



“Ta phải tìm cơ hội lẻn vào Yêu tộc mới được.” Vân Nhàn nói, “Không thể trì hoãn việc tìm thân thể của Nam tiền bối thêm nữa.”



Trước chưa đề cập đến thần hồn không thể nào nuôi dưỡng lâu dài, lúc trước Nam Vinh Hồng ký kết khế ước với Cơ Thượng đã khó tránh khỏi việc thần thức nhiễm ma khí. Đến lúc đó nếu chuyện nhập ma lan truyền rộng rãi, người người thấy bất an, Huyền Bảo Các bị phát hiện có ma khí trong thời khắc mấu chốt này sẽ rước họa vô tận về sau .



“Ừ.” Kỳ Chấp Nghiệp, “Ta sẽ tìm cơ hội liên lạc với sư phụ.”



Tiết Linh Tú: “Ta cũng vậy.”



Cả bọn dứt lời đã gật đầu, liền tạm thời chia tay. Vân Nhàn, Kiều Linh San, Phong Diệp và Túc Trì tiếp tục dấn bước về phía khách điếm. Đến dưới lầu, Vân Nhàn lại nói: “Linh San, Phong Diệp, đại sư huynh, mọi người lên trước đi.”



Túc Trì giương mắt ngẩn đầu, Kiều Linh San cảnh giác hỏi: “Sao vậy?”



“Không có gì đâu.” Vân Nhàn liếc mắt nhìn ra sau, bóng người đó đã đi theo mình một quãng đường, “Có người tìm ta.”



“...”



Nàng đi đến một góc khuất, người nọ nhẹ nhàng đáp xuống đất, đầu đội nón lá trúc, lại là Tiêu Nguyên.



“Dì.” Vân Nhàn thốt lên, “Dì có gì muốn nói với con lại không nói thẳng được?”



Tiêu Nguyên bỏ nón lá trúc xuống, lộ ra khuôn mặt giống Tiêu Vu đến bảy phần. Nàng ấy hoàn toàn thất vọng: “Mẹ con sợ ta dạy hư con nha.”



Ban đầu giọng điệu cả hai nói chuyện rất bình thường, nhưng không biết từ khi nào, lại thường xuyên nghe thấy từ “nha” trong đó.



Vân Nhàn: “‘Nha’ là ‘nha’ cái gì... Dì cứ nói thẳng là được.”



“Ừ. Vậy ta nói thẳng.” Tiêu Nguyên như có điều suy nghĩ, “Bé Vân Nhàn này, trong hành động tiếp theo, tốt nhất con nên tách khỏi bọn họ một thời gian.”



“Người trẻ tuổi muốn ở bên bạn bè không sai, cùng nhau hợp tác cũng hoàn toàn là làm chơi ăn thật.” Một bên mặt Tiêu Nguyên không ở trong bóng tối, giọng điệu nhẹ nhàng, nàng ấy giơ tay lên, Thủ Lĩnh sau lưng Vân Nhàn bay thẳng vào tay nàng ấy, nàng ấy ước lượng mấy lượt rồi nói tiếp, “Hiện tại thanh kiếm này chẳng còn phù hợp với con nữa.”



Vân Nhàn chớp mắt chậm rãi.



“Ta biết Thái Bình ở bên trong. Lúc trước tại Đại Chiến Tứ Phương, con đoạt được Thủ Lĩnh, nó sắc bén vô ngần, dù là Thái Bình cũng không phù hợp với nó lắm, chỉ cũng miễn cưỡng dung hợp mà thôi.” Tiêu Nguyên bộc bạch, “Vân Nhàn, đã bao lâu rồi con không có niềm tin nhất định phải chiến thắng, được ăn cả ngã về không nữa?”



“Con bảo vệ bạn bè quá tốt, bạn bè cũng bảo vệ con quá chu toàn. Cứ tiếp tục thế này sẽ không ổn.”



Tiêu Nguyên thở dài, trả lại Thủ Lĩnh cho nàng: “Bé Vân Nhàn, con hiểu ý ta chứ?”



Vân Nhàn nói: “Vâng, con hiểu.”



“Ta nghe nói con muốn đến Yêu tộc.” Tiêu Nguyên lại đội nón lá trúc lên, cất lời, “Dân Yêu tộc mạnh mẽ, tập tục cũng khác với Nhân tộc. Trước khi đi, con cần một thanh kiếm vừa tay — Ngày mai, bảo Túc Trì dẫn con đi tìm người thợ rèn kiếm đó đi.”



“...” Vân Nhàn đang chột dạ bèn thốt lên, “À, dì này, hay là để con tự đi đi? Dì dẫn con đi cũng được, không cần làm phiền đại sư huynh...”



Tiêu Nguyên phất tay một cái, chỉ nghe một tiếng “bùm”, nàng ấy biến mất ngay tại chỗ.



Trước mắt Vân Nhàn chỉ còn lại con hẻm nhỏ mờ tối, ánh đèn loe loét và trống không.



Vân Nhàn ngẩn người một lúc: “...”



Lại nữa?



Trước lạ sau quen, nàng nhìn quanh quất một lượt, im lặng đi đến bức tường thấp bên cạnh, trèo lên tường, cúi đầu xuống nói với Tiêu Nguyên đang ngồi xổm bên dưới: “Dì, trời tối rồi, chúng ta ra đường lớn đi. Con sợ dì bị đụng đầu.”



Tiêu Nguyên: “... Được.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu