Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Sau khi hỏi han thêm về việc học của Lê Nguyện, cuối cùng bé đồ đệ đã chịu rời đi.
Trước khi đi còn ngoan ngoãn chào tạm biệt mọi người: “Vân Nhàn tỷ tỷ, A Tú ca ca... Ta đi luyện tập trước đây, tạm biệt!”
Tuy con bé bị mù nhưng thính giác lại nhạy bén vô ngần. Khi nói chuyện với người khác, nó luôn hướng thẳng về phía đối phương, gọi tên cũng chớ hề sai sót.
TruyenLau
“Tạm biệt, đi thôi.” Vân Nhàn tò mò hỏi, “Sao muội biết tên của chúng ta?”
Lẽ ra, cả nhóm đến Diệu Thủ Môn chưa từng gặp Lê Nguyện nữa.
“Cả tông môn đều biết mà.” Lê Nguyện lấy làm đương nhiên, “Vân Nhàn tỷ tỷ, tỷ cứ ra ngoài kéo hỏi bất kỳ sư huynh sư tỷ nào, ai cũng biết cả.” TruyenLau
Vân Nhàn: “...”
TruyenLau.com
Nàng bắt đầu nghi ngờ liệu ba tháng qua có phải Tiết Linh Tú chỉ quanh quẩn chửi bới bọn họ trong Diệu Thủ Môn hay không. Sáng một tiếng Vân Nhàn chết tiệt, tối một tiếng con lừa trọc thối tha.
“Đi nhanh đi.” Lê Kiến Nghiệp giục, “Ngày mai còn phải nộp bài tập cho Nhị Chưởng môn kiểm tra. À đúng, nếu gặp tổ nãi nãi trên đường, con cứ nói với bà ấy Chưởng môn không sao, đang bế quan, ngày mai sẽ đến. Biết chưa?”
Lê Nguyện trả lời: “Dạ rõ!”
Giọng nói trẻ con non nớt biến mất trong gió, sợi dây đỏ trên cổ tay con bé thực hiện chức năng của cây gậy dò đường, từng chút từng chút dò xét phía trước. Tuy nhiên, nó đã ở Diệu Thủ Môn nhiều năm, đã thuộc nằm lòng địa hình, không chỉ không cần dò đường thậm chí còn bắt đầu nhảy chân sáo, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.
Đúng là, vẫn còn là trẻ con.
Trong đại điện yên tĩnh một nhoáng, Lê Chưởng môn dời ánh mắt, nói từ tốn: “Vừa rồi các đệ đến Linh Hư Môn?”
“Đúng vậy.” Tiết Linh Tú kể lại mọi chuyện vừa nãy, Lê Kiến Nghiệp cúi đầu lắng nghe, đầu ngón tay khẽ gõ lên tay vịn, nàng ta trầm ngâm, “Điều này trùng hợp với những gì ta muốn nói.”
Vân Nhàn thót trong lòng, hỏi: “Lê Chưởng môn, ngài biết gì về chuyện Ma Giáo sao?”
“Chuyện người-ma ở Rèn Thể Môn náo loạn quá lớn trong khi Nam Giới nhạy về tin tức, sao không rõ cho được.” Lê Kiến Nghiệp khẽ ho hai tiếng, cất lời, “Vả chăng, đến giờ Lê Phái vẫn chưa khỏi hẳn.”
“Cái gì?” Tiết Linh Tú cau mày chất vấn, “Không phải tam tỷ chẳng sao ư?”
Lê Kiến Nghiệp giương mắt nhìn sang với cái nhìn ôn hòa như đang nhìn con cháu, trả lời: “Đó là lý do thoái thác dùng để trấn an trong môn và áp chế bên ngoài. Một Y tu sẽ hiểu rõ thân thể của mình nhất, không chẩn đoán ra bệnh nào có nghĩa muội ấy không sao, chỉ có thể chứng minh ta bất tài. Nếu muội ấy thật sự không sao, đâu đến mức đệ về tông mấy tháng trời còn không gặp được muội ấy.”
Nàng ta thật sự sổ thẳng sự thật, nghe chừng vẫn có lòng tin tưởng giao phó. Vân Nhàn nói: “Xin lắng tai nghe.
Lê Kiến Nghiệp: “Lúc đầu khi biết chuyện người-ma, ta đã nghĩ nếu ta là kẻ chủ mưu, phương thức hiện tại vẫn còn kém hiệu quả. Hai quyền khó địch bốn tay, chỉ cần đề phòng mọi nơi lại kịp thời trấn áp khi sự việc bùng phát, cho dù có thương vong sẽ không có quá nhiều. Chuyện Phật Đà Mặt Cười còn có thể nói là y ôm mục đích khác, không hẳn muốn phá hoại; thì chuyện ở Rèn Thể Môn càng làm lộ rõ sâu sắc nhược điểm này... Nói cho cùng, nếu không có Nam Vinh Hồng là nhân tố ngoài ý muốn, Cơ Thượng hoàn toàn không tài nào gây ra sóng gió nổi.”
“... Chờ đã.” Vân Nhàn nghe ra ẩn ý, “Thứ ngài nghe được là phiên bản này? Sao ngài lại biết Phật Đà Mặt Cười có liên quan đến ma?”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hiện phiên bản lưu truyền bên ngoài là Nam Vinh Hồng nhập ma giết sạch cao tầng toàn tông, nghe ý của Lê Chưởng môn, nàng ta lại hiểu rõ ngọn ngành. Càng không cần phải đề cập đến chuyện Phật Đà Mặt Cười xảy ra lâu hơn trước nữa, hiện tại đa số mọi người chỉ biết bà ta luyện tà công, chui vào ngõ cụt.
“Suy đoán một chút đã nghĩ ra. A Tú chạy ngược xuôi bên ngoài, đương nhiên chuyện này làm người lớn cũng muốn hiểu rõ hơn.” Lê Kiến Nghiệp thản nhiên đáp, “Ngươi đừng lo lắng, chân tướng này không nhiều người biết. Cho dù có biết, họ sẽ không thốt ra khỏi miệng. Dù sao hết thảy đã kết thúc, bây giờ nói ra chẳng có lợi ích gì đối với ta.”
Vân Nhàn: “Lê Chưởng môn, ta không lo lắng. Ta chỉ kinh ngạc và thán phục, chung quy ta rất ít khi gặp người tương đối thông minh.”
Lê Kiến Nghiệp: “...”
Thật sự quá chân thành và thật thà. Đứa nhỏ này, mình nói chuyện được.
“Trở lại vấn đề chính.” Lê Kiến Nghiệp, “Ta vừa nói, nếu ta là kẻ chủ mưu, nhất định sẽ không tiếp tục làm như vậy. Hiện giờ các môn các phái đều đã nhận được tin tức, đều chú trọng tới đệ tử có tiềm lực trong tông môn hơn cả bảo bối, y muốn thừa cơ hội xâm nhập đã không còn thích hợp nữa.”
Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày nói: “Ý của Chưởng môn là gì? Cứ nói thẳng ra là được.”
Tuy ngày thường gã ăn nói chua ngoa, song vẫn tương đối khách khí lễ phép đối với người mang vai vế lớn hơn. Dẫu vậy, Vân Nhàn nghi ngờ gã gọi người ta là Chưởng môn là vì không nhớ được tên mà thôi. Dù gì cho đến bây giờ Kỳ Chấp Nghiệp vẫn gọi Cơ Dung Tuyết là Cơ Tiểu Tuyết.
“Là thế gia Y tu, đương nhiên nhìn vấn đề theo góc độ Y tu.” Đôi mắt Lê Kiến Nghiệp lạnh lẽo, nàng ta nói, “Thứ khó công phá nhất trên đời này chưa bao giờ là chứng nan y đơn lẻ, mà là... bệnh dịch.”
Mọi người chấn động tâm thần.
“Nếu coi ma chủng như một loại bệnh truyền nhiễm, đủ sức lây lan nhanh chóng trên người tu sĩ cấp thấp thậm chí là người thường, thì kết quả thật sự không thể mường tượng nổi.” Lê Kiến Nghiệp cho hay, “Giá như có thêm thông tin thì tốt rồi. Nhập ma, như thế nào mới nhập? Người có tâm trí kiên định đủ sức chống lại nó, vậy như thế nào mới gọi là kiên định? Có khác biệt gì dựa theo tu vi cao thấp hay chăng? Nay chúng ta không rõ những tiêu chuẩn này, đã không biết thì phòng bị chỉ là chuyện viển vông.”
“Trước khi chuyện này thật sự xảy ra, chúng ta không có cách nào biết tỏ.” Tiết Linh Tú nói, “Nhưng...”
Đợi đến khi nó xảy ra, âu rất khó để xử lý kịp thời.
“Làm bất cứ việc gì cũng đều phải trả giá.” Lê Kiến Nghiệp, “Muốn ngăn chặn tận gốc trong khi nay chưa đoán ra được, không làm được, vậy thì đành phải cố gắng giảm thiểu tổn thất.”
Vân Nhàn suy nghĩ một lát, mới ngẩng đầu lên: “Đại Chưởng môn, chẳng lẽ ngài nghĩ đến bệnh truyền nhiễm là vì tiền bối Lê Phái...”
“Muội ấy vẫn luôn nói hình như trong cơ thể có một biến đổi kỳ lạ, ta thật sự không chẩn đoán ra được. Nhưng để chắc chắn, ta đã cho muội ấy không tiếp xúc với người ngoài trong khoảng thời gian này. Trông nom muội ấy chặt chẽ, nếu có động tĩnh gì, ta sẽ biết lập tức và từ đó ứng phó.” Lê Kiến Nghiệp nói tiếp, “Ta nghĩ còn có một nguyên nhân khác... Các ngươi đã thấy những bình thuốc trên bàn này đúng không?”
Tầm mắt của cả bọn hướng về phía chiếc bàn dài kia.
“Nhiều thuốc và chủng loại không giống nhau.” Tiết Linh Tú đi tới, mở một bình, nghiền nát viên thuốc trên ngón tay, mùi thảo dược hơi hắc khiến hắn nhíu mày và cất lời chê bai, “Nhiều tạp chất không được xử lý sạch sẽ thế này dám mang ra bán?”
Ý gì đây, Kiều Linh San ngạc nhiên hỏi: “Ủa? Nhưng mà trên này không phải là con dấu của Diệu Thủ Môn ư?”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đây đích là lý do ta muốn mang những thứ này về tông môn.” Lê Kiến Nghiệp đứng dậy – đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy nàng ta đứng dậy khỏi ghế. Ngoài dự đoán, nàng ta không dong dỏng cao cùng cực, thậm chí còn ốm yếu, mâu thuẫn với phong thái của nàng ta. Nàng ta cầm lấy một bình ngọc khác, nói: “Diệu Thủ Môn chưa từng bán những linh dược này.”
“Chắc hẳn các ngươi đã nhìn thấy những ‘tông môn’ đó trên đường từ Nam Thành đến đây.” Lê Kiến Nghiệp hơi nheo mắt, “Khi trước ta không thiết can thiệp quá nhiều là vì những thứ này không thể cấm được. Dẫu tốn nhiều công sức tiêu diệt từng cái một, đối phương chỉ đổi lớp vỏ khác đã đủ sức ngóc đầu trở lại. Giả như cứ thấy một nơi là tiêu diệt một nơi, chỉ e cả ngày Diệu Thủ Môn chẳng cần làm việc gì khác. Huống hồ, nói khó nghe một chút, dầu những tông môn này làm việc khiến người ta bỉ bôi, nhưng suy cho cùng chúng chưa làm tới mức nhẫn tâm mất tính người, cùng lắm chỉ lừa tiền thôi, chẳng đến mức khiến người ta mất mạng. Cho nên ta mới nhắm mắt làm ngơ, thỉnh thoảng đánh đòn cảnh cáo để bọn chúng đừng quá đáng.”
“Nhưng…” Vân Nhàn nhíu mày đặt nghi vấn, “Hiện mấy nơi ‘Sao Thủ Môn’ gì đó đang mượn danh nghĩa Diệu Thủ Môn để bán thuốc?”
“Thuốc vốn có ba phần độc.” Lê Kiến Nghiệp lạnh lùng cho hay, “Muốn ăn cái gì, muốn dùng cái gì, đều phải có Y tu kiểm soát liều lượng, cho dù họ có như vậy vẫn dễ xảy ra sai sót huống hồ là ăn uống bừa bãi? Hoang đường! Sao mấy người này không nghĩ thử xem có nguồn buôn bán kiếm tiền thế này, dễ gì Diệu Thủ Môn ta bỏ qua, còn đến lượt chúng kiếm lời à!”
Vân Nhàn thầm nghĩ: Đúng là vậy.
Đối với những loại thuốc trị thương trên thị trường, bôi chúng vài lần cũng không sao; chứ nếu không tuân theo chỉ dẫn của thầy thuốc cứ mặc sức ăn uống bừa bãi trước loại thuốc kê đơn này, thật sự sẽ gây chết người.
Xui xẻo nhất là nay đám gian thương vô lương tâm này đều dùng danh nghĩa của Diệu Thủ Môn. Giả như thật sự có người gặp chuyện thì vẫn là Diệu Thủ Môn phải gánh chịu, thảm không thể thảm hơn.
Phong Diệp thốt lên yếu ớt: “Vậy, chuyện này có liên quan gì đến Linh Hư Môn không? Ta thấy cái nước thuốc đó trông không được ổn lắm...”
Cứ nấu thêm một chút, chả rõ Linh Hư Môn sẽ nấu ra cái gì nữa. Thuốc viên Duỗi Thẳng Chân Trợn Mắt?
“Tạm thời chưa biết.” Lê Kiến Nghiệp ôn hòa đá[ lời, “Trước tiên các ngươi đừng bận tâm chuyện này, ta đã trở về, cứ để ta thẩm vấn thêm những tên Linh Hư Môn đó.”
Bất thình lình cả bọn lạnh sống lưng, bên tai lại văng vẳng tiếng kêu thảm thiết vô nhân đạo.
Hy vọng người ta không sao.
Trong đại điện bẵng hẳn một thoáng, chỉ có Tiết Linh Tú trông như hãy còn lo lắng cho thương thế của Lê Phái, không khỏi nói: “Tam tỷ...”
“Ăn được ngủ được, chạy nhảy được. Đã quan sát ba tháng, nếu vẫn không có gì bất thường thì mấy ngày nữa ta sẽ cho muội ấy về tông môn.” Lê Kiến Nghiệp nói xong, liền nhìn về phía Vân Nhàn, mỉm cười ấm áp, “Các ngươi mới đến, khốn nỗi dạo gần đây ta bề bộn công việc, không có cách nào tự mình tiếp đón. Vậy thì… A Tú này, ngày mai đệ dẫn bọn họ đi dạo trong Nam Thành nhé? Nhân tiện điều tra thế lực đằng sau những bình thuốc này.”
-
Sáng sớm hôm sau, Vân Nhàn ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi cửa, cả bọn đã đợi sẵn ở bên ngoài.
Kiều Linh San: “Tuy Đại Chưởng môn nói chuyện rất chu đáo rất ôn hòa, mỗi tội ta cứ thấy có gì đó sai sai.”
“Đương nhiên rồi.” Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay cất lời, “Chỉ đổi cách nói ‘các ngươi mau đi làm việc cho ta’ thành một cách khác, chả phải dễ nghe hơn nhiều à?”
Tuy nhiên trước giờ Vân Nhàn luôn thích mềm không thích cứng. Ví dụ Lê Kiến Nghiệp nói vậy, có lẽ nàng phải suy nghĩ thêm. Nhưng người ta nói thế kia còn cười tủm tỉm, khiến cho nàng đồng ý luôn miệng trong cơn mơ mơ màng màng, chỉ thiếu nước vỗ ngực kêu “cứ giao cho ta!”
“Hả?” Vân Nhàn lau mặt, hỏi, “Sao không thấy đại sư huynh?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phong Diệp trả lời: “Hình như tối qua đại sư huynh lại không ngủ, cứ luyện kiếm trong phòng. Vân Nhàn, ngươi nói hắn một tiếng đi, chứ lần nào cũng là ta ở phòng sát bên cạnh hắn rồi đêm đêm nghe tiếng kiếm khí vút vút, ồn đến mức ta khó ngủ.”
“...” Gan cũng lớn thật, Kiều Linh San không tài nào tin nổi, “Phong Diệp, ngươi thử mách lẻo sau lưng nữa xem?”
Phong Diệp uất ức cúi đầu ôm đàn, ngón tay gẩy tới gẩy lui.
Vân Nhàn thầm nghĩ: Chẳng lẽ đại sư huynh sắp lên cấp, trong lòng dậy cơn sóng gió mãnh liệt không thể bình tĩnh, đâm ra huynh ấy phải tìm một nơi để giải phóng kiếm khí không chỗ nào chứa nổi của mình... Thôi, theo lệ mấy lần Túc Trì rời đi, giả dụ rời đi không quá một ngày thì huynh ấy sẽ không báo trước; trên một ngày dưới ba ngày, sẽ báo trước bằng lời nói; trên ba ngày, sẽ vừa báo trước bằng lời nói vừa gửi thư nửa tháng một lần. Trong thư nhiều thì mười chữ ít thì một chữ, thường là “Ổn”, “Vẫn tốt”, “Ta ở chỗ này chỗ này, muội ăn cơm chưa” vân vân. Đường lữ hành chậm chạp, điểm này huynh ấy vẫn rất đáng tin cậy. Huynh ấy đã không nói trước vậy chắc chiều nay huynh ấy sẽ quay lại thôi.
Phong Diệp thấy Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, còn giục: “Vân Nhàn, ngươi nói gì đi chứ.”
“Hả? Ngươi vừa nói gì?” Vân Nhàn hoàn hồn, kêu, “Lần sau nếu đại sư huynh còn làm ồn ngươi, ngươi đừng nhường nhịn huynh ấy làm gì, cứ ôm gối ra thẳng ngoài ngủ là được.”
Phong Diệp tức đến mức muốn chết giấc: “... Vân Nhàn!!!”
Tiết Linh Tú không có ở đây, chắc lại bận rộn chuẩn bị hạng mục hành động, lát nữa sẽ đến. Cả nhóm ăn sáng xong, tức khắc lang thang vô định trong Diệu Thủ Môn.
Vân Nhàn đi dạo một hồi đã rẽ ngay vào chỗ Lê Bá Đồ, hỏi: “Nhị Chưởng môn, hôm nay Giang Sơn thế nào?”
Kỳ Chấp Nghiệp sa sầm mặt thốt lên: “Ngươi lại đến tìm gã! Gã là con trai ngươi hay là đạo lữ của ngươi? Một ngày không gặp sẽ chết à!”
Tuy những người khác không nói gì, song đây là lần đầu tiên tán thành với Kỳ Chấp Nghiệp như vậy. Đã ở chung ba tháng, Giang Sơn vẫn u sầu như trước, hoàn toàn không để ý đến bọn họ, chỉ bám lấy Vân Nhàn, còn sai bảo hết người này đến người khác. Gã có tài đức gì cơ chứ? Nếu Thư Cửu Vĩ thế kia còn có thể hiểu được, đằng này gã là một con yêu thú xấu xí! Tại sao Vân Nhàn lại thích gã cỡ đấy!
Giọng nói của Lê Bá Đồ kèm theo tiếng bước chân lộp cộp vang lên.
Không thể không nói, Nhị Chưởng môn trông không giống Y tu lắm, thay vào đấy cứ hệt người của thế gia võ học nào đó hơn. Hôm nay với lối ăn mặc gọn gàng như cũ, nàng ta cho biết: “Vân tiểu hữu à, 2 ngày nay Giang Sơn không thiết gặp ai, mấy ngày nữa ngươi hãy đến nhé.”
“Sao vậy?” Vân Nhàn nghiêm nghị hỏi, “Sao đến cả ta gã cũng không muốn gặp?”
Lê Bá Đồ cười hì hì mà rằng: “Chính là vì ngươi nên mới càng không thiết gặp... Gã bị bệnh ngoài da quá nặng, lông khô héo hết, giữ lại chỉ cản trở việc hồi phục, cho nên bây giờ ta đã cạo sạch lông toàn thân gã rồi. Ha ha, gã càng xấu hơn nữa.”
Vân Nhàn nghẹn lời: “...”
Nàng đã từng thấy gấu trúc thật nhưng nàng chưa từng thấy gấu trúc bị cạo sạch lông trông như thế nào. Không được, nàng không thể chấp nhận: “Thôi, vậy ta... vậy ta đợi gã mọc lông lại rồi hãy đến xem.”
“Lựa chọn sáng suốt đấy. Ồ, đúng rồi.” Lê Bá Đồ đang định tiễn khách, lại bỗng vỗ đầu nhớ ra điều gì đó, “Hình như Giang Sơn có lời muốn nói với ngươi. Kỳ lạ thật, không muốn gặp mặt lại không cho ta chuyển lời. Vậy rốt cuộc gã muốn nói như thế nào? Hay là vậy đi, ta kéo một cái rèm, các ngươi nói chuyện cách một lớp. Được không?”
Cách một tấm rèm đen sì, giọng nói u ám của Giang Sơn vang lên:
“Tối qua ta ngửi thấy một mùi rất khó chịu ở bên cạnh phòng ngươi rất lâu. Bây giờ ta không tiện ra ngoài, ngươi tự cẩn thận một chút, đừng có chết đấy!”
“...”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Mùi rất khó chịu, lại là mùi gì? Ở bên cạnh phòng rất lâu? Nhưng không một ai phát hiện ra! Chẳng lẽ việc Túc Trì rời đi có liên quan đến chuyện này hả?
Lòng Kiều Linh San đầy mối ngổn ngang, nàng ấy thật sự muốn hỏi, ngặt nỗi thấy vẻ mặt Vân Nhàn bình tĩnh, bộ dáng không mấy bận tâm, nàng ấy đành nuốt lời định hỏi trở lại.
Có tùy tùng nhỏ đến dẫn cả bọn ra cửa lớn, bảo rằng Tiết Linh Tú đã đợi ở đó. Cả nhóm đi ngang qua trường luyện võ, vừa hay nhìn thấy Lê Nguyện.
Cô bé mù đầu đầy máu, trên tay còn cầm một đoạn ruột không biết của người hay của heo, trông hết sức đáng sợ giữa ban ngày ban mặt. Tuy nhiên ở Diệu Thủ Môn này, hình như đây là chuyện thường ngày ở huyện.
“Hôm nay là tiết gì nhỉ?” Tùy tùng nhỏ hồi tưởng thốt lên, “Hình như là tiết thực hành.”
Vân Nhàn lắm miệng hỏi một câu: “Thành tích của Lê Nguyện thế nào?”
“Dẫn đầu trong số những người cùng tuổi, thậm chí còn cừ khôi hơn một số sư huynh sư tỷ.” Tùy tùng kiêu ngạo đáp, “Những đứa trẻ khác mới mổ một con cóc thôi đã run lẩy bẩy, thậm chí còn muốn nôn muốn khóc, không ăn ngon nổi. Tiểu sư muội làm những việc này không đổi sắc mặt, thật là một mầm non học y tốt.”
Cả bọn: “...”
Tố chất tâm lý của Y tu các ngươi mạnh lắm đấy... Nhưng như có thật sự ổn không... Hèn gì lúc trước trong bí cảnh Đại Chiến, dầu Tiết công tử có giá trị vũ lực không cao lắm tuy nhiên hành động lại cực kỳ chững chạc, cả ngày giúp cả bọn “chùi đích” cũng chớ tức giận.
Được rồi, vẫn có tức giận, nhưng tức giận rồi lại cực dễ dỗ, cho nên coi như hắn không tức giận.
Dạo quanh lung tung Diệu Thủ Môn một vòng xong, cuối cùng cả nhóm cũng tụ họp với Tiết Linh Tú ở cửa lớn.
“Chuyến đi ra ngoài này phải làm việc khiêm tốn.” Tiết Linh Tú không dùng chiếc xe ngựa sang trọng của mình, còn thay một bộ đồ vải phổ thông và nói, “Nhưng mà các ngươi ăn sáng lâu tới vậy hả?”
Nghe chừng hắn đã đợi bên ngoài một lúc lâu, giọng điệu đôi chút bất mãn.
Vân Nhàn nhảy lên xe ngựa, kêu: “Tiết huynh, do đồ ăn Nam Giới quá ngon, xin lỗi nha.”
“...” Sắc mặt dịu đi, Tiết Linh Tú bảo, “Ngon thì ngày mai dậy sớm một chút. Nam Thành có một quán bánh bao nước thịt chỉ bán đến canh giờ nhất định, quá giờ là đóng cửa, không cho mang về. Ngày mai ta dẫn các ngươi đi. Nhưng gọi ngươi ba tiếng, ngươi phải dậy ngay, không được ngủ nướng, biết chưa?”
Vân Nhàn: “Duyệt! Bánh bao nước thịt!”
Phong Diệp thầm nghĩ: Thấy chưa. Chính vì ngày nào hắn cũng dễ dỗ như vậy nên mới bị được đà lấn tới, tuổi còn trẻ mà đã có thêm mấy đứa con bất hiếu không cùng huyết thống.
Cả nhóm ngồi xe ngựa, đi về phía “Sao Thủ Môn” tại cửa thành.
Hôm nay thời tiết đẹp xiết bao, cây liễu đung đưa theo gió, dưới gốc cây toàn là ánh nắng sớm nhấp nhánh tựa những mảnh vàng vụn. Phải nói, mùa xuân ở Nam Thành là tiết Vân Nhàn thấy phồn hoa nhất, nhất là khi hoa đào nở rộ rực rỡ ven sông, những sạp hàng quán nhỏ bằng gỗ bên dưới cũng nhộn nhịp theo đó; kìa tiếng rao hàng mỗi người một kiểu, nghe náo nhiệt mà không hỗn tạp, nối tiếp nhau, ngược lại còn mang vẻ phóng khoáng phải biết.
“Bánh hoa đào, bánh ngọt hoa đào, mứt hoa đào, quạt hoa đào...” Kiều Linh San nhìn ra ngoài, nói, “Trông thì rất đẹp nhưng chắc không ngon lắm đâu nhỉ?”
Vân Nhàn thong dong lắc lư chân: “Chắc chắn không ngon rồi. Nếu ngon, hoa đào đã bị hái sạch, dễ gì họ còn để nó nở ở đây.”
Tiết Linh Tú: “Đặt chân xuống, đừng có lắc. Bộ dáng gì vậy?”
Xe ngựa đi vào cung đường nhỏ, cành đào càng gần cửa sổ hơn, chỉ cách vài bước, vươn tay lại không với tới. Vân Nhàn không có hứng thú gì đặc biệt với hoa, chỉ lười biếng nằm bò ra cửa sổ phơi nắng. Vừa hay họ đi ngang qua một cành đào, không biết có phải bị đứa trẻ nghịch ngợm nào bẻ gãy hay chăng mà nay đang rủ xuống, đầu cành còn có một bông hoa đào đang hé nở.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
chỉ trong chớp mắt, Túc Trì đã ngồi ngay trước mặt nàng, ngón tay kẹp lấy bông hoa đào mà nàng vừa mới nhìn và nói: “Cho muội.”
Vân Nhàn giật mình: “... Đại sư huynh, huynh đi đâu vậy?”
Túc Trì cài bông hoa đào lên tóc mai của nàng, im lặng một thoáng, lại lấy bông hoa xuống cài lên kiếm của nàng, xong mới trả lời: “Ta đi tìm bạn, hỏi chuyện lên cấp.”
Có lẽ vì Vân Nhàn trông thật sự rất khờ, đúng là nàng không hợp cài hoa. Do hiếu động, trên đầu nàng không có thứ gì tồn tại quá nửa tháng.
“Huynh cũng có bạn tại Nam Giới?” Vân Nhàn hỏi, “Vậy người ta nói thế nào?”
Túc Trì trầm ngâm: “Hắn, không có nhà.”
Vân Nhàn: “... Ồ. Vậy lần sau lại tới nữa.”
Nửa đêm chạy ra ngoài còn gặp cảnh không cho khách vào, đại sư huynh thảm quá.
“Ừ.” Túc Trì, “Lần sau muội đi cùng ta. Tối qua quá muộn, ta không muốn làm phiền muội ngủ.”
Phong Diệp: “Vậy ta...”
Kiều Linh San: “Khụ!”
Cặp sư huynh muội này nói chuyện bình thường vô cùng, động tác chẳng có gì không ổn, song không hiểu do đâu lại có một loại phong thái ngó lơ hết mọi người đầy khó hiểu. Những người khác đành coi như không thấy, coi như mình tự dưng mù.
Đang lúc nhộn nhịp, trước cửa Sao Thủ Môn đầy người tới lui.
Trên sạp hàng bày la liệt những bình ngọc nhỏ được chế tạo thô sơ, trên ấy dán những cái nhãn nhỏ một cách đơn giản. Vân Nhàn liếc mắt nhìn, “phong hàn”, “sốt”, “bị thương” thì cũng thôi, sao còn có “bệnh phù chân”, “hôi miệng”, “sức nam không cương”... Ai mà mua chứ!!! Cái này có khác gì bị bóc trần!!! Còn dám bán đắt cỡ đó!!!
Phong Diệp chỉ vào danh sách bán chạy bên kia, thuốc trị “sức nam không cương” đứng ở vị trí đầu, doanh số bán ra còn nhiều hơn tổng doanh số của tất cả các loại thuốc khác cộng lại.
Vân Nhàn đờ đẫn: “... Tiết huynh, ngươi cắt nghĩa một chút đi, ta không thể hiểu.”
Tiết Linh Tú: “Cớ gì ngươi lại muốn ta giải thích, ta cũng không thể hiểu. Đây không phải là chuyện vừa nghĩ là biết à?”
Vân Nhàn: “Ta không nghĩ ra được.”
“...” Tiết Linh Tú thở dài, nói, “Loại thuốc này dễ bán hết nhất. Trước hết, không ai chê mình có ‘sức nam quá sung mãn’, đâm ra có đông đảo người mua dù không có nhu cầu. Thứ hai, người mua sẽ không giao lưu quá nhiều với nhau. Thứ ba, hiệu quả không rành rọt, không có tiêu chuẩn đánh giá, na ná thuốc làm đẹp. Thực chất ta thấy chủ yếu nằm ở là tác dụng tâm lý... Ta chưa từng dùng bao giờ, Vân Nhàn, ngậm miệng lại, đừng hỏi nữa.”
Kiều Linh San cảm thán: “Hèn gì tên Linh Hư Môn kia lại có ý kiến với trâu yêu.”
Tiết Linh Tú nói tiếp nữa là mặt sẽ đỏ tới mang tai: “Có thể đừng nói chuyện này nữa không?... Ta thì không sao, các ngươi mới bao nhiêu tuổi!”
Không biết còn tưởng năm nay Tiết Linh Tú nào phải 22, mà là 42 tuổi.
Kỳ Chấp Nghiệp im như thóc. Bình thường hễ Tiết Linh Tú muốn nói chuyện, gã không chống lại vài câu là trong lòng khó chịu, nhưng hiện tại đây là điểm mù tri thức triệt để của gã, thành ra gã đành phải bặt thinh.
Cả bọn nhảy xuống xe ngựa, lặng lẽ trà trộn vào đám đông không để lại dấu vết.
Đông đảo người Nam Thành đang chọn mua trước sạp hàng, xì xào bàn tán huyên náo:
“Thuốc này thật sự do Diệu Thủ Môn gửi bán? Sao ta cảm thấy, ừm, cái bình này trông hơi rẻ tiền...”
“Nói sai rồi. Chả phải Diệu Thủ Môn giàu có là nhờ kiếm tiền của người nghèo à? Đương nhiên chi phí càng ít càng tốt, chung quy thuốc bên trong không sai là được.”
“Ôi chao, quan tâm Diệu Thủ Môn không Diệu Thủ Môn làm gì, dùng tốt là được rồi. Trước đây ta dùng thuốc trị phong hàn đấy, thuốc vào bệnh mất ngay!”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Gần đây y quán ngày càng đắt đỏ, một lần khám bệnh còn phải xếp hàng. Đợi đến lượt, cỏ trên mộ đã cao hai trượng cũng nên. Cứ tiếp tục thử mọi thứ trong tình huống tuyệt vọng xem sao!”
Vân Nhàn chen lên trước, thấy quản sự phụ trách trông coi sạp hàng trưng ra bộ dạng buồn ngủ, đoán chừng chi phí của những loại thuốc trước mặt này thật sự rất thấp, bằng không hắn dễ gì nhìn người ta bằng nửa con mắt.
Sản xuất hàng loạt như vậy, ít nhất cũng phải có một xưởng nhỏ. Theo cách bài trí của Sao Thủ Môn này, nhất định do người khác cung cấp cho họ để bán.
Nàng nói trong trận pháp truyền âm của cả bọn: “Người ở phía trước nán lại thu hút sự chú ý, người phía sau đi đường vòng, trực tiếp đột nhập. Mục tiêu của chúng ta là tìm ra thế lực đứng sau cung cấp những loại thuốc này là ai, nghe được xin trả lời.”
Kiều Linh San: “+1.”
Phong Diệp: “+1.”
Vân Nhàn: “... Ta thật sự chịu thua hai người. Tiết đạo hữu và Kỳ đạo hữu ở phía trước, những người khác đi theo ta vòng ra sau, đi thôi!”
Bông hoa đào nhỏ nhắn trên vỏ kiếm lắc lư, Vân Nhàn biến mất tại chỗ. Cùng lúc đó, Tiết Linh Tú làm rơi một cái bình và tức giận kêu: “Thuốc giả gì đây?! Con gái ta ăn trúng nửa cái dép lê trong bình đấy, chưởng quầy, ra đây cho ta!”
Vân Nhàn đang hấp tấp dấm dúi lẻn vào, nghe vậy vẫn không kìm được khóe miệng giật giật.
Cái quỷ gì vậy!!! Lúc trước ăn được nửa cái dép trong bát mì đao cắt cũng thôi đi, cái bình này tới cả đầu ngón chân còn không nhét vừa nữa đấy!!!
Kiều Linh San đi bên cạnh nàng, hấp tấp nói: “Những sạp hàng phía trước đều là thuốc thông thường, có lẽ linh dược được cất giấu ở phía sau.”
“Đúng rồi.” Phong Diệp, “Có thể có một nhà kho chuyên dụng, linh dược không giống nhau, nếu linh khí tiêu tán, dược tính cũng theo đó biến mất...”
Rõ rành bốn người chỉ muốn tạm thời tham quan khu đằng sau, mỗi tội làm sao tính được số trời.
Khu đằng sau đang mở rộng, mấy tên đệ tử Linh Hư Môn đang bận rộn chuyển đồ lên xuống, chớ hề hay biết; mà bên cạnh lại có một người quen cũ đang đứng – Mị Yên Liễu, người mà đến giờ Vân Nhàn vẫn không biết là chị đại quỷ hấp tinh hay là anh đại quỷ hấp tinh!!!
Nhưng ít nhất hiện tại, nàng ta vẫn thuộc phạm trù hình tượng của một chị đại.
Chỉ một thoáng kinh ngạc, hơi thở của Phong Diệp rối loạn, Mị Yên Liễu tức thì phát hiện, ánh mắt bắn tới như điện: “Ai đó?! Cút ra đây!”
Vân Nhàn suy nghĩ nhanh chóng, vừa xuất hiện đã quát hỏi: “Tức Mặc đâu?!”
Tuy lúc trước nàng đứng đối lập với Ma Giáo trong Đại Chiến Tứ Phương, có điều quan hệ của nàng với hai ma là trâu yêu và Mị Yên Liễu cũng không đến mức không thể hòa giải. Biết đâu, nay còn nói chuyện được dăm câu, giả như thật sự không được thì hãy nghĩ đến chuyện đánh nhau. Suy cho chùng bây giờ họ đang lẻn vào, làm ầm ĩ lên rất dễ bị phát hiện.
Chỉ tiếc rằng lần này, Vân Nhàn đã tính sai.
Mị Yên Liễu không nhìn thấy nàng thì thôi, vừa thấy nàng, nàng ta tức khắc nghiến chặt khớp hàm, nổi giận đùng đùng, lập tức rút ra hai thanh loan đao, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “VÂN NHÀN!!!”
Vân Nhàn: “?”
Sao vậy? Cơn cớ gì trông dáng vẻ nàng ta như có thù oán sâu nặng với mình vậy?? Đã lâu không gặp rồi mà!
“Ngươi đừng có giả vờ vô tội ở đây!” Mị Yên Liễu không nói dông dài, trực tiếp động thủ, loan đao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo kèm theo tiếng rống giận dữ của nàng ta, “Thánh nữ bị ngươi lừa gạt, ta còn tưởng ngài ấy muốn nhân cơ hội xử lý ngươi, kết quả lại ngày ngày ở chung với ngươi không biết liêm sỉ! Cả thuộc hạ còn không gặp!!! Không màng đại nghiệp phục hưng Ma Giáo!!!! Gần đèn thì rạng gần mực thì đen, ngươi đã dạy hư ngài ấy... dạy hư ngài ấy thành cái dạng gì rồi hả? Ngài ấy còn lọt vào bảng xếp hạng Đại Hiệp nữa!!! Đây là sự sỉ nhục tới cỡ nào! Ngươi đáng tội gì?!”
Cả bọn: “...”
Đây là cách dùng từ ngữ quái dị gì thế này?
Mị Yên Liễu: “Sao hả? Ta nói sai chỗ nào?! Thánh nữ bỏ trốn theo ngươi lâu như vậy, ngài ấy có nghĩ đến ta và Ngưu Bạch Diệp ngày ngày phòng không gối chiếc u hoài ủ rũ không?!”
“... Cuối cùng để ta thấy được rồi nhé.” Vân Nhàn dùng kiếm đỡ loan đao đang lao tới hung hãn của Mị Yên Liễu, nàng ngửa mặt lên trời nói đầy hứng khởi, “Đúng là trên đời này không chỉ có Kiếm Các không dạy văn hóa. Ma Giáo cũng không dạy!”
Kiều Linh San: “Tỷ tự hào cái gì!!!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.