Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Nếu Phong Diệp có linh thiêng dưới suối vàng... à không, vẫn còn ý thức, hiện tại gã đã cảm động đến rơi lệ đầy mặt.
Gã đúng là thằng xui xẻo nhất thiên hạ. Lúc lên bảo thuyền còn cảm thấy cổ lạnh buốt, mở mắt ra lần nữa gã đã phát hiện mình biến vào góc nhìn thứ ba y như trong tâm ma của Kỳ Chấp Nghiệp. Nhưng điều đáng sợ là gã trơ mắt nhìn thân thể mình bị chiếm đoạt, miệng mình phát ra giọng nói không khác gì trước kia; ngay cả ngữ khí, tính cách, công pháp, thậm chí ký ức đều bị tiếp nhận toàn bộ. Thậm chí Phong Diệp hiểu rõ nếu không phải hồn đăng vẫn còn ở chỗ Vân Nhàn, gã bỏ mạng sẽ đánh cỏ động rắn, gã đã bị bóp chết thẳng cẳng từ lâu!
Hiềm một nỗi dọc đường đi, đừng nói bọn Vân Nhàn không nhận ra gã đã bị đổi ruột, mà nói một câu thật lòng, thì ngay cả chính bản thân Phong Diệp còn không nhìn ra. Lòng thật sự nóng như lửa đốt, gã ước gì chân trái vấp được chân phải, ăn cơm cắn trúng lưỡi. Lúc gã đã tuyệt vọng, nay tình thế xoay chuyển, gã làm sao không thể rơi lệ đầy mặt được cơ chứ??
Cho dù lý do Vân Nhàn dùng thật sự... có phần... ờ... khó nói hết trong một lời, nhưng không sao cả! Hiện tại Phong Diệp nhìn nàng đứng hiên ngang bên cạnh đã nhớ ngay lại lúc ở chiến trường Viễn Cổ, bóng hình Vân Nhàn giáng xuống từ trên trời cứu gã. Thật ngầu!!
TruyenLau
Vân Nhàn không biết Phong Diệp đang rơi nước mắt lã chã, nàng kề Thủ Lĩnh đến gần hơn, nói: “Nói vậy, ngươi đã hiểu chưa?”
“Phong Diệp”, hay là Xi Vưu, không để ý đến vũ khí sắc bén trên cổ mình, còn nói từ tốn: “Cho dù vậy, bây giờ các ngươi dẫn ta ra để làm gì?”
TruyenLau
Xi Vưu cười khẩy: “Chẳng lẽ các ngươi cho rằng chỉ bằng các ngươi đã đủ sức làm ta bị thương?”
TruyenLau
Hoàn toàn chính xác, không làm bị thương nổi.
Y sống hàng trăm năm nay, không biết tu vi đã đến mức bao nhiêu mà kể. Khi đối mặt với các tiền bối khác, tuy cả bọn không cảm nhận được cảnh giới cụ thể, song tốt xấu gì vẫn cảm nhận được linh lực hùng hậu trong cơ thể đối phương và biết chắc rằng nó tuyệt đối ở trên mình.
Tuy nhiên trước Xi Vưu, dù thế nào họ vẫn không cảm nhận ra, chỉ là một mảng trống rỗng. Trống rỗng chực không có gì, chực một người bình thường.
Không nhìn thấu, không đoán ra.
Vân Nhàn luôn cảm thấy có gì đó bất thường. Nàng nhíu mày nhìn chăm chú, mãi đến lúc này mới phát hiện ra thanh Thái Bình đang lặng lẽ mà run rẩy rồi lùi ra phía ngoài, dường như không muốn ở quá gần Xi Vưu. Cũng khổ cho nó, nếu chẳng phải vì tình huống hiện tại không thích hợp, sợ là nó đã hét in ỏi suốt ba ngày ba đêm.
“Bát Tử Kim này là Minh Quang mượn cho ngươi? Thật là tin tưởng ngươi đấy.” Xi Vưu vươn tay, ma khí cuồn cuộn, từ đầu ngón tay nhuộm ra một màu đen kịt. Y khinh thường búng Bát Tử Kim một cái, Bát Tử Kim tức thì phát ra vài tiếng leng keng, ánh vàng suy yếu, sắc mặt Kỳ Chấp Nghiệp trắng bệch như có máu tụ ở cổ họng. Y tán thưởng: “Không tệ đấy chứ. Nếu là Minh Nhân đến, có lẽ còn có thể thử làm ta bị thương. Còn ngươi? Dùng nó làm bát ăn cơm sẽ thích hợp hơn.”
Đáy mắt Kỳ Chấp Nghiệp bốc lên lửa giận, gã nghiến răng: “Ngươi còn dám nhắc đến Minh Nhân??”
“Đừng tức giận, ta chỉ nói sự thật thôi.” Xi Vưu, “Ta rất bội phục dũng khí của các ngươi, lũ nhóc con. Nhưng đôi khi dũng khí là thứ vô dụng nhất.”
Ít nhất trong mắt y, đám thiếu niên này còn quá non nớt. Chưa từng thấy máu, chưa chân chính trải nghiệm thế nào là hiểm ác, đám oắt này có khác gì trẻ con mới sinh còn quấn tã. Người duy nhất cần chú ý chỉ có Cơ Dung Tuyết và bên này...
Thanh huyền thiết kiếm màu đen trong tay Túc Trì, y không cúi đầu nhìn vào đấy, y nhìn Túc Trì.
Túc Trì đối mặt với y, trong mắt là vẻ lạnh nhạt như một đầm nước chết. Dù cố gắng tỏ ra bình tĩnh đến đâu, trong mắt những người khác vẫn có sự dao động mà y vừa liếc mắt đã nhìn tỏ. Này là chán ghét, là phẫn nộ, là căng thẳng và lo sợ. Nhưng Túc Trì chỉ im lìm nhìn y, như đang nhìn một vật chết sớm muộn gì cũng bị chém dưới kiếm.
Xi Vưu không biết do đâu trong đầu hiện lên hình ảnh từ rất lâu trước đó. Cảm xúc không rõ nguyên do này khiến y nhíu mày.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hóa thân của kiếm linh? Lại là thanh kiếm nào nữa? Thật là một cảm giác đầy đáng ghét.
Y lại nhìn về phía Cơ Dung Tuyết đang mặc trang phục chưởng môn. Lông tuyết sư càng làm đuôi tóc nàng ấy như bốc lửa, sắc mặt lạnh lùng trắng bệch, đôi mắt lộ ra sát ý nghiêm nghị. Mười ngày trôi qua, Xi Vưu biết tỏng trong lòng, hiển nhiên con nhỏ này không phải không thấy ảnh hưởng một mảy nào. Xi Vưu thật sự không hiểu thông, cơn cớ gì đến bây giờ nó vẫn nguyện ý tin tưởng đám người này, thậm chí tin tưởng không chút do dự?
Chỉ vì tin tưởng? Quá nực cười!
Không ai lên tiếng, còn lại là một khoảng thời gian giằng co ngắn ngủi nhưng lại dài đằng đẵng, ý cười trên khóe môi Xi Vưu lúc ẩn lúc hiện. Vân Nhàn bất thình lình cất lời: “Từ đầu ta không có ý định làm ngươi bị thương.”
Xi Vưu: “Ồ? Là không muốn, hay là không thể làm bị thương?”
“Vốn dĩ tại hội Đấu võ Thiên Nguyên, ta đoán ngươi sẽ đi tìm Trọng Trường Nghiêu. Tuy nhiên vì Minh Văn tiền bối tọa hóa, hội đấu võ bị hoãn vô thời hạn, cho nên việc này không thể nóng vội trong lúc nhất thời.” Vân Nhàn nói tiếp, “Năm đó ngươi nhọc lòng đến thế nào chỉ để lợi dụng Tức Mặc Xu lôi kéo Trọng Trường Nghiêu, tại sao ngươi không trực tiếp ra tay luôn đi? Giống như cái cách mà ngươi đã đối xử với tiền bối Minh Nhân, đối với Cơ Thượng, đối với đại tiểu thư. Trực tiếp ra tay chẳng phải tốt hơn sao, mắc gì phải vòng vo tam quốc? Thế ta cũng hỏi ngươi một câu, là ngươi không muốn ra tay, hay là không thể ra tay?”
Nụ cười trên mặt Xi Vưu biến mất.
“Đương nhiên, ngươi không thể.” Vân Nhàn tiếp tục nói, “Lại nói về Đại Chiến Tứ Phương. Ma Giáo ẩn mình nhiều năm, bốn giới hòa bình, chẳng phải rất hợp ý ngươi sao? Ma Giáo càng biết điều, càng không bị người ta đề phòng, ngươi muốn ra tay với ai thì càng đơn giản nhẹ nhàng. Nhưng ngươi lại để Tức Mặc Xu hợp tác với Đao Tông trong đại chiến, tàn sát những người trẻ tuổi nổi bật của bốn giới, gây nên phẫn nộ, sự đề phòng và chán ghét của mọi người đối với ma đạt đến đỉnh điểm trong nháy mắt. Đối với ngươi mà nói, chẳng phải như thế sẽ tự gây mâu thuẫn, tự đào mồ chôn mình đó ư? Ngươi ngu ngốc đến vậy à?”
“Vẫn là cùng một mạch suy nghĩ, không phải ngươi không muốn mà là không thể. Cho dù điều này có cản trở kế hoạch sau này của ngươi, ngươi vẫn không dám mạo hiểm. Ngươi vừa muốn tiêu diệt thế hệ trẻ, cốt diệt cỏ tận gốc trước khi thiên tài xuất hiện, vừa muốn trộm đoạt số mệnh hiện có. Muốn giết một con cừu cụ thể thì cách tốt nhất là dồn tất cả cừu vào chuồng. Đối với người mang số mệnh, họ hoặc sẽ bị ngươi giết, hoặc bị ngươi nắm trong tay, ngươi không khoan nhượng cho lựa chọn thứ ba.”
Xi Vưu nói: “Ngươi...”
“Xin lỗi, nhưng đừng cắt ngang lúc ta nói chuyện.” Vân Nhàn lạnh lùng nói, “Suy nghĩ của ta rất mong manh, ngươi vừa cắt ngang là ta dễ quên mất mình đang nói đến đâu.”
Cả bọn nhắm mắt: “...”
Có thể đừng dùng vẻ mặt đó để nói những lời này không? Bầu không khí bỗng chốc tan biến không còn sót lại gì cả!!
“Trước đây ta cũng từng nghĩ tại sao ngươi không dám lộ diện chính diện? Vì sợ bị võ lâm bao vây đánh ư?” Vân Nhàn cắt nghĩa, “Không, thế này sẽ tự mâu thuẫn với những điều trên. Nói cho đúng hơn nữa, thì không chỉ có như vậy mà thôi. Còn bây giờ thành công ép ngươi xuất hiện đích thị đã chứng minh cho tất cả suy nghĩ của ta.”
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt thôi còn chút ý cười của Xi Vưu, bảo:
“Thứ nhất, hiện tại ngươi không có ai dưới trướng để dùng. Không có ai thật lòng trung thành xem ngươi là chủ, ngươi sẽ không tin tưởng bất kỳ thuộc hạ nào, thậm chí, trong thế giới của ngươi không tồn tại từ ‘tin tưởng’.”
“Thứ hai, ngươi rất cần số mệnh nhưng lại sợ thiên tài xuất hiện trên thế gian này. Sau này nếu chúng ta muốn phát hiện tung tích của ngươi, biết được mục đích thì có thể... Thiên tài trên đời này, thử hỏi có người nào không thể hiện được tài năng của mình ngay khi tuổi đời vẫn còn đang rất trẻ? Là thiên tài và nếu như ta báo trước, dễ gì người lớn trong tông môn không bảo vệ cho được?”
“Thứ ba, ngươi không dám dùng bản thể vì ngươi hoàn toàn không có bản thể. Hay nói cách khác, bản thể của ngươi chỉ là nhận thức của ma, không có hình thể. Năm đó Kiếm Tiên làm ngươi bị thương nặng tột cùng, e rằng chỉ còn chút nữa là ngươi hồn phi phách tán, thần hồn câu diệt. Đến nay thương thế vẫn chưa khỏi hẳn, ngươi đành phải chọn cách nhập vào người khác. Việc ngươi hấp tấp rất có thể là vì ngươi đã kéo dài hơi tàn quá lâu, giả như không ra tay và không tính toán để có mưu kế tường tận, tuổi thọ của ngươi sẽ kết thúc.”
Vân Nhàn chỉ thẳng mũi kiếm vào mũi y bất kính tột cùng, nói lạnh căm: “Nói cách khác, chẳng mấy chốc thằng nhóc nhà ngươi sẽ chết queo!”
“...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trong đại điện là một vùng tĩnh lặng.
Khóe môi Xi Vưu khẽ mấp máy, cuối cùng vẫn không nhếch lên được. Y nói: “Lúc này đầu óc ngươi lại hoạt động tốt thế?”
Không ngờ y đạt đến sự nhất trí kinh người với suy nghĩ của cả bọn vào lúc này.
“Thật hổ thẹn.” Vân Nhàn cười ha ha cho hay, “Có thể để ta đoán được nhiều như vậy đâu phải vì ta thông minh. Chỉ có thể nói trí thông minh của ngươi miễn cưỡng cùng đẳng cấp với ta thôi... Ngươi có biết trí thông minh và đẳng cấp là có ý gì không, thưa cụ? À không, thưa cụ ma?”
Xi Vưu chậm chạp đứng dậy. Binh khí rịt chặt vào cổ y, cả đoàn người như đối mặt với đại địch, áp lực tăng lên, thế nhưng thứ này lại như đá chìm đáy biển, không tạo ra được chút gợn sóng.
“Còn nữa không?” Y đứng trước mặt Vân Nhàn, cười tủm tỉm, “Nói tiếp đi.”
Cảm giác áp bức cấp tốc lan ra trong không gian nhỏ hẹp này.
Không biết là ai nuốt nước bọt, bầu không khí căng thẳng dâng trào theo cấp bình phương.
Đứng gần quá, tuy rất xin lỗi Phong Diệp nhưng Vân Nhàn quá muốn đẩy đầu tên này ra. Nàng nói: “Đương nhiên, còn nữa chứ.”
Xi Vưu: “Ồ?”
“Có thể ngồi đây tán gẫu với chúng ta lâu cỡ đấy, hoặc là ngươi thích nghe, hoặc là ngươi khó rời đi nổi.” Vân Nhàn cũng cười với y, bổ sung, “Rõ ràng nhìn thế nào cũng thấy ngươi không thích nghe lắm đâu. Một con ma nhát gan sợ chết yếu đuối bất lực cỡ này thì thật sự dám tự mình đến đây à? Bây giờ bản thể của ngươi vẫn còn ở Ma Giáo đúng không. Vậy thì đây chỉ là một bộ phận do ngươi phân ra?”
Nếu bản thể ở đây thật, Vân Nhàn không dám táy máy tay chân. Mỗi tội nó chỉ là một phân thân, nhiều nhất bằng một phần mười bản thể, vậy thì cả bọn đủ sức tiêu diệt y và đấy đã vượt xa mục đích ban đầu của nàng rồi!
Xi Vưu biến sắc.
Vân Nhàn lại không cho y cơ hội phản ứng, tức thì kêu: “Ra tay!!”
Bát Tử Kim chợt sáng lên, phong tỏa đường lui của y, kiếm khí của Túc Trì nhanh chóng ập đến dũng mãnh. Tóc mai của mọi người đều bị gió thổi bay phần phật, trong nháy mắt, Xi Vưu quyết đoán, thoát khỏi thân xác này!
Cuối cùng Phong Diệp có thể khống chế cơ thể mình, vừa mới quay về trong cơ thể đã bị vô số chiêu thức đập vào mặt, suýt nữa sợ ngây người: “Cứu mạng!! Cứu mạng với a a a!!”
“Bớt giả vờ đi!” Kỳ Chấp Nghiệp hào hùng kêu, “Ai biết ngươi là Xi Vưu hay Phong Diệp?”
“Là gã đấy!” Vân Nhàn thốt lên, “Người thường không giả vờ được vẻ mặt hoảng hốt này đâu!”
Phong Diệp cuống cuồng chạy bừa kêu lên: “Lần này thật sự là ta! Là ta đây mà!! Ta biết trên vớ của Vân Nhàn có ba cái lỗ!! Ta tự tay khâu lại mất thật lâu mới xong!!”
Tiết Linh Tú: “...”
Bức tường ánh vàng đang hứng chịu những đợt công kích liên tục, Kỳ Chấp Nghiệp dồn hết hơi sức, chống đỡ Bát Tử Kim đang lung lay sắp đổ. Đến lúc này cả bọn mới phát hiện cho dù vậy, họ vẫn đánh giá thấp sự mạnh mẽ của Xi Vưu.
Chỉ một phân thân, sức mạnh bộc phát đã mạnh đến mức gần như không tài nào chống đỡ được!
Cơ Dung Tuyết quát ra lệnh: “Xếp trận phòng thủ! Đừng để bất cứ thứ gì chạy thoát!”
Ba luồng kiếm khí đồng thời xuất ra, ăn ý đến lạ thường, mơ hồ hình thành một nhà tù hình tam giác. Kìa châm tựa bạo vũ lê hoa, phong tỏa tử huyệt bốn bề; kìa tinh binh bên trong bên ngoài nhìn lăm lăm, thiên la địa võng. Làn khói đen quỷ dị nọ ở bên trong, không có đường trốn.
Kiếm khí của Túc Trì xông đến, xuyên thẳng qua.
Ánh sáng vàng bao phủ, cưỡng chế trói buộc.
Châm, trảo, kiếm và làn khói đen càng ngày càng trong suốt, càng ngày càng mờ ảo.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Y đứng yên ở chính giữa, cất tiếng cười khẽ mang theo ý vị sâu xa.
“Lần này do ta sơ suất.” Y nói, “Nhưng có phải các ngươi cũng sơ suất rồi không?”
Thái Bình gầm lên lao tới, kiếm khí tựa rồng đỏ, nuốt chửng và đánh tan làn khói đen, chiêu nào chiêu nấy chí mạng. Rất nhanh, nơi này chỉ còn lại một ít bột phấn đen hù, rơi xuống đất, bị gió thổi bay, chỉ còn lại một giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ:
“Có vài việc, không phải cứ dự đoán được là đã đủ sức tránh khỏi. Các ngươi nói xem?”
“...”
“...”
“...”
Đám khách khứa núp trong góc ôm đầu ngồi xổm hồi lâu, không nghe thấy gì cả ngoài tiếng thở dốc đứt quãng của nhóm người kia.
Mùi máu tươi thoang thoảng truyền đến, không biết ai bị thương.
Đám khách khứa ở trong ngục giam mấy ngày nay đã quen, ngửi nhiều mùi máu tươi, thành ra nay hốt nhiên ngửi thấy lại cái mùi này, họ càng thêm táng đởm trong lòng. Một lát sau, cuối cùng có người run rẩy hỏi:
“Xin hỏi, đã xảy ra sự gì?”
“Kết thúc chưa? Sao ta cảm thấy có một luồng gió lạnh lướt qua...”
“Chúng ta xoay đầu lại được chưa? Chưởng môn ơi? Có đó không?”
Tiết Linh Tú không nói lời nào đưa sang một chiếc khăn tay, Kỳ Chấp Nghiệp – người bị thương duy nhất ở đây – nhíu mày khó hiểu nhưng vẫn nhận lấy, dùng khăn lau đại vết máu ở khóe môi.
Sau đó cất chiếc khăn dính máu vào trong ngực.
“...” Tiết Linh Tú nhíu mày, “Ngươi cứ thế lấy đi luôn?”
“Hả?” Kỳ Chấp Nghiệp khó hiểu, “Nếu ta trả lại cho ngươi ngay, ngươi lại có lời muốn nói đúng không nào?”
Với tính ưa sạch sẽ này, một khi ở trên này đã dính phải máu rồi, chả phải là hắn sẽ vứt nó đi à? Phung phí thế chi bằng giặt sạch rồi dùng lại.
Tiết Linh Tú mỉm cười: “Hai chữ cảm ơn khó nói ra miệng lắm hay gì?”
Kỳ Chấp Nghiệp đen mặt: “...Ta nào có xin ngươi đưa cho ta! Dùng tay không lau được chắc??”
Khói đen tan đi, rốt cuộc cả bọn thả lỏng tinh thần đang căng thẳng, lần lượt thu hồi binh khí. Phong Diệp vừa mới trở về đã bắt đầu khuyên can cả bọn theo bản năng: “Đừng cãi nhau, đừng cãi nhau. Tiết đạo hữu chỉ muốn tốt cho ngươi. Kỳ đạo hữu chỉ không khéo ăn nói.”
Kiều Linh San lau mồ hôi: “Ngươi cũng thật là... Mà thôi, ngươi không sao chứ? Chúng ta vẫn luôn không vạch trần vì sợ y sẽ giết ngươi bịt đầu mối luôn rồi bỏ chạy.”
“Ta không sao.” Phong Diệp đứng ngoài quan sát đến giờ, đương nhiên đủ biết những chuyện đã xảy ra ở Rèn Thể Môn. Ánh mắt lướt qua mọi người, gã nhìn thấy Cơ Dung Tuyết đang đứng cách đó không xa.
Cơ Dung Tuyết của hiện tại nhìn quá khác biệt so với trước.
Bộ trang phục chưởng môn sang trọng nọ như hình thành một bức tường ngăn cách không thể chạm vào, ngăn cách mọi người với nàng ấy bằng một khe hở nhỏ.
Nàng ấy phát giác được cái nhìn của Phong Diệp, khẽ nhếch khóe môi. Đó là một nụ cười mang theo hơi ấm.
Phong Diệp gọi: “Đại tiểu thư...”
Gã có rất nhiều lời kìm nén muốn hỏi, song gã nghĩ nếu mọi người đều không hỏi, liệu có phải trong lòng họ đã có đáp án từ trước rồi không.
Cơ Dung Tuyết kế nhiệm chức chưởng môn rồi còn có thể ra ngoài du ngoạn cùng bọn họ nữa không? Liệu những ngày gặp mặt sau này càng thưa dần? Vùng Cực Bắc không cô đơn sao? Nàng ấy trông có vẻ rất thích Thư Cửu Vĩ và con hồ ly béo của Lưu tiểu thư, nhưng nàng ấy sẽ quay về Càn Khôn Thành cùng mọi người nữa chứ?
Chắc chắn là không.
“Mời các vị khách ngồi xuống đi thôi.” Nụ cười nhạt của Cơ Dung Tuyết tựa tuyết tan, nàng ấy nói với thuộc hạ sau lưng, “Có thể bắt đầu rồi.”
Tiếng chiêng trống rộn ràng, chén rượu chạm nhau, khách chật kín cả sảnh đường, náo nhiệt tột cùng.
Cơ Dung Tuyết cất giọng: “Cảm tạ chư vị đã đến!”
Nàng ấy nâng chén, trong chén lại là nước lọc nào phải rượu, tuy nhiên chẳng một ai trong nhóm khách đầy sảnh dám nói thêm lời nào về nàng ấy.
“Chúc mừng Cơ Chưởng môn kế vị!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.