Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 181: Hù chết người ta

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Ông chủ quán trà đã rót ba bình trà cho bàn khách này, hai người cứ ngồi nói chuyện phiếm, một mực không gọi món nhắm, còn tự mang theo hạt dưa đậu phộng, làm ông ta suýt chút nhìn họ bằng nửa con mắt muốn lé.



Hai người này chính là Vân Nhàn và Kiều Linh San.



Thực chất lúc đầu Vân Nhàn không hứng thú gì với cái tế đàn này, chỉ định tức thì quay về Kiếm Các theo kế hoạch ban đầu. Song từ sau khi Túc Trì nói mình cảm ứng được tế đàn, nàng tạm thời thay đổi chủ ý.



Có thể cảm ứng với kiếm cổ, nhất định nó có dắt dây đến thời thượng cổ. Mà từ cuốn thoại bản kia xem ra, một khoảng trống của Tinh Diễn Tông quá kỳ lạ. Thây kệ là từ trước đến nay không có, hay là rõ ràng có nhưng lại bị xoá đi, nhất định trong đó ẩn giấu không ít bí mật.



Đương nhiên, nàng có thể đi hỏi Kiếm Thần, mỗi tội chẳng rõ Kiếm Thần ghét nàng hay là sức mạnh đưa xuống hạ giới có hạn, có đốt hương thành que kẹo mút cũng không thấy phản ứng gì... Thôi thôi, việc của mình tự mình làm, Vân Nhàn tin tưởng mình nhất định có thể.



“Hỏi nhiều người như vậy mà ai cũng nói chả khác gì người trước.” Kiều Linh San nhíu mày nói, “Đồ vật bị mất, thậm chí xung quanh không một bóng người, cứ như biến mất vào hư không... Rốt cuộc là thứ gì có thể làm được vậy?”



Nghe chừng quái đản tợn. Vẫn là câu nói khi trước, phạm vi hoạt động của linh thể đâu lớn, có lẽ Ma tộc cũng chẳng hơi đâu đi trộm nắp bồn cầu lấp lánh. Nghe thì giống động vật nào đó hoặc là một đứa trẻ nghịch ngợm.



“Không nghĩ ra được thì đừng nghĩ nữa.” Vân Nhàn dùng răng cắn vỡ hạt đậu phộng, nói đầy phấn khởi, “Chi bằng thử phương pháp câu cá đi!”
Website TruyenLau.com


Kiều Linh San: “Câu cá gì...”



Nghỉ ngơi đủ, Vân Nhàn trả tiền ba bình trà, nhảy xuống và nói: “Đi thôi. Đi mua y phục.”

Website TruyenLau.com

Hai người cũng coi như đánh bậy đánh bạ đúng chỗ. Trấn này mang tên Thiên Y vì có lụa dệt y phục lấp lánh, mê hoặc lòng người. Ngặt nỗi Vân Nhàn đi ngang qua mười cửa hàng, phát hiện mẫu bán chạy nhất treo phía trước đều là “mẫu giống Vân Nhàn”, những loại tơ lụa mềm mại đủ màu sắc ngày xưa biến thành trang phục gọn gàng sạch. Đa số người đi lại trên đường đều mang chút hình bóng của Nhàn, trông thôi đã thấy rối mắt tột cùng.



Vân Nhàn nghẹn lời: “... Có biện pháp nào khiến chuyện này dừng lại không. Về sau ta không mặc y phục ra ngoài, vậy mọi người sẽ chạy trần truồng à?” Đọc truyện tại TruyenLau.com



“Nói gì vậy, không phải thế này tốt cực kỳ sao?” Kiều Linh San nói, “Bây giờ tỷ xen vào trong đó là hoàn toàn không ai nhận ra được, chả cần lo lắng nhiệm vụ trà trộn nữa.”



Vân Nhàn không đau buồn được bao lâu, rất nhanh đã chấp nhận sự thật này, bắt đầu hào hứng chọn y phục cho cả bọn: “Đại sư huynh một cái ta một cái, đại sư huynh một cái muội một cái...”



Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng hai người tìm được mục tiêu của chuyến đi này.



Đó là một chiếc trường bào đính đầy châu sáng, bị đè dưới đáy rương đã lâu, cuối cùng tìm được người mua định mệnh của nó.



Châu sáng càng to càng quý, càng nhỏ càng rẻ, loại châu sáng nhỏ này đính chi chít trên đó thế thôi chứ giá thành thực chất còn không đắt bằng một viên lớn. Tuy nhiên chúng lại lấp lánh lạ thường, tựa ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm.



Có người mua món đồ, ông chủ còn nghi ngờ: “Xin hỏi khách quan... Mua cái này để mặc thật? Hay là có công dụng tuyệt vời nào khác?”



“Ông chủ đúng là người nhỏ mà ma mãnh, thông minh tuyệt đỉnh.” Vân Nhàn bịa chuyện, “Thực chất ta hơi sợ chết, thành ra định mặc cái này đi đường ban đêm sẽ không bị xe ngựa đụng.”



Ông chủ: “...”



Kiều Linh San quá bội phục kỹ năng bạ đâu nói vớ nói vẩn đó của nàng: “Đi thôi, về thôi!”



Hai người trở về thắng lợi, tùy tiện tìm một chỗ nghỉ chân. Chẳng rõ ba người kia ở đâu, nhưng nếu có việc gấp sẽ truyền tin, bây giờ hãy còn gió êm sóng lặng. Vân Nhàn gấp trường bào châu sáng lại đặt bên giường, nhìn Kiều Linh San, hai người gật đầu với nhau.



Không phải quái đản à? Không phải không một bóng người à? Nàng muốn xem xem ai dám ăn trộm đồ ngay trước mắt nàng!



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Bên kia.



“Ngươi thật sự cảm thấy chuyện này có liên quan đến tế đàn nàng Ai Hỉ?”



Màn đêm đen rầm, trên đường không có người, cửa sổ đóng chặt, con đường lầy lội này chỉ có bóng dáng của hai người. Vừa mới đêm xuống, thời tiết đã chuyển biến xấu, gió lạnh rít gào tựa tiếng khóc than.



Tiết Linh Tú khẽ nhíu mày, cố gắng cách ly mu giày với mặt đất, đáp bâng quơ: “Tuy có rất nhiều người nói mình cũng bị mất đồ, nhưng biết đâu là nghe người khác nói, thấy thú vị, nên mới nói theo. Một truyền mười, mười truyền trăm, sự việc thật sự tuyệt không nhiều như những gì nhìn thấy.”



Kỳ Chấp Nghiệp giẫm mạnh một cái, vô tình làm bùn bắn lên ống quần của Tiết Linh Tú: “Ta đã nói đó là trực giác của ta. Trực giác chính là không có chứng cứ mới gọi là trực giác, có chứng cứ đã gọi là suy đoán rồi.”



Tiết Linh Tú: “?”



“A.” Kỳ Chấp Nghiệp nhìn xuống, bộc bạch chẳng được chân thành, “Bất cẩn thật.”



“Không sao.” Tiết Linh Tú cười, “Đột nhiên ta nhớ ra thực chất món đậu phụ lúc trước chúng ta ăn ở Diệu Thủ Môn có dùng tới nước cốt gà, bất cẩn thật, chắc ngươi cũng không để ý đâu nhỉ?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “?!”



Hai người hoàn thành quá trình làm tổn thương nhau xong mới có thể nói chuyện tử tế.



“Huống hồ, “ Tiết Linh Tú như có điều suy nghĩ, “Nào phải chỉ có con người mới thích đồ vật lấp lánh, quạ cũng thích. Khốn nỗi chắc chắn quạ không có bản lĩnh lấy vạc thuốc từ trong nhẫn trữ đồ, mà có lấy ra được thì cũng không thể tha nổi.”



Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đang điên cuồng nhớ lại rốt cuộc món đậu phụ đó có dùng nước cốt gà hay không, rốt cuộc tên Tiết Linh Tú này có đang lừa gã hay không, thành ra gã đã mất tập trung: “Ta cũng thích.”



Tiết Linh Tú: “...”



Ai hỏi ngươi thích hay không. Hắn có hỏi chắc?



Lại không ai nói chuyện, hòng giảm bớt sự ngại ngùng, Tiết Linh Tú phong độ ngời ngời bày tỏ: “Điều duy nhất may mắn là đồng môn của ngươi không đến đây, nếu không cả Phật Môn đều bị trộm sạch.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ngươi chửi ai lấp lánh đấy?”



Hiện tại hai người đang muốn tìm đại một chỗ nghỉ chân, đợi đến sáng mai sẽ truyền tin liên lạc với ba người còn lại. Đã không đi cùng Vân Nhàn và Kiều Linh San, thực chất Kỳ Chấp Nghiệp cứ ở miếu hoang nào đó hoặc ngủ thẳng ngoài trời vẫn không sao cả. Hiềm nỗi Tiết Linh Tú tương đối cầu kỳ, tiêu chuẩn thấp nhất của hắn là nhất định phải có giường.



Đi được nửa đường, Kỳ Chấp Nghiệp “chậc” một tiếng, hốt nhiên nói: “Rốt cuộc ngươi đi giày cao gót bao nhiêu phân?”



“Cái câu ‘ta đi giày cao gót bao nhiêu phân’ là sao nữa??” Tiết Linh Tú khó hiểu, “Đế giày của ta là đế bằng mà? Bên trong không lót thêm gì!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Vậy tại sao âm thanh lại...”



Gã nói được nửa chừng, lông mày anh tuấn nhíu chặt. Tiết Linh Tú cũng lập tức nhận ra, đầu ngón tay chạm vào cây quạt xếp trong ngực...



Khoảnh khắc trước còn quạnh quẽ không một bóng người, nay lại xuất hiện một nữ tử tóc đen quay lưng về phía bọn họ!



“Không đúng.” Kỳ Chấp Nghiệp nghiêm nghị cho hay, “Nếu là yêu ma, ta nhất định có thể cảm nhận được!”



Tiết Linh Tú cười khổ: “Ta có thể nói không, thực chất ta thấy dựa vào khớp xương và màu da thì chả phải yêu ma, tuy nhiên nàng ta cũng không phải người...”



Chỉ cách ba bước chân, bầu không khí sắp đông cứng. Hai người có tu vi thành thử không đến mức sợ hãi, có chăng đang tập trung nhìn kỹ mà thôi.



Nữ tử kia lại vẫn luôn quay lưng về phía bọn họ, đoạn lùi về sau.



Không, không phải lùi về sau!



Đồng tử Tiết Linh Tú co rút, đâu ngờ lại thấy một khuôn mặt đang đối diện với mình trong mái tóc đen mượt như lụa của “nàng”!!



Gió đêm lại thổi, thốc bay mái tóc, thân thể nữ tử quay lưng về phía hai người nhưng mặt lại đối diện với bọn họ, trên chiếc cổ trắng bệch là một khuôn mặt khóc méo mó đến cực điểm.



Truyền thuyết đúng là thêm mắm dặm muối. Không có đầu rơi máu chảy, chẳng có nước mắt đầm đìa, chỉ là một khuôn mặt phụ nữ khóc đến mức nước mũi nước mắt giàn giụa, xấu xí phải biết. Nàng ta cũng chớ hề vươn móng vuốt ra đòi mạng hai người, mà là với khuôn mặt đau buồn này, nàng ta vui vẻ nhảy múa quanh cả hai!



“...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn và Kiều Linh San ôm cây đợi thỏ suýt chút nữa tự ôm tới mình mức bản thân ngủ gật hai lần, cứ tưởng mình đang đi làm chim ưng. Lần thứ hai tỉnh dậy, Vân Nhàn dụi dụi mặt, nói với Kiều Linh San: “Không sao, Linh San, nếu không muội ngủ trước đi. Một người canh là đủ, có chuyện gì ta gọi muội.”



Kiều Linh San đã buồn ngủ đến mức đầu đập vào đầu giường: “Không được, lỡ như...”



“Muội ngủ trước đi, lát nữa sẽ thay phiên canh, như vậy cả hai đều được ngủ một hồi.” Vân Nhàn nói.



Kiều Linh San: “... Được rồi.”



Nàng ấy mới đáp ứng chưa được bao lâu, Vân Nhàn đã nghe thấy tiếng thở cầm canh quen thuộc bên cạnh, đúng là ngủ thiếp đi cực nhanh.



Cửa sổ không đóng, ánh trăng chiếu vào trong cửa sổ, Vân Nhàn ngồi dựa vào giường nghe tiếng gió từ nhỏ đến lớn, thổi vù vù vào then cửa.



Chiếc trường bào châu sáng sáng lấp lánh bên cạnh được che phủ bởi một tấm vải đen, vẫn thấp thoáng lộ ra chút ánh sáng, nó vẫn còn đó.



Vân Nhàn cam đoan nàng nàng chỉ dụi mắt một tí thôi, thứ đó đã đột ngột biến mất.



“...” Cái quỷ gì vậy! Cơ bắp toàn thân nàng tức thì căng cứng, không vội gọi Kiều Linh San dậy, trước tiên nàng nhìn quanh căn phòng trống trải này. Dưới giường, bên cạnh cửa, dưới tủ, bất kỳ chỗ nào trông có thể giấu người đều trống không.



Mà trong phòng từ đầu đến cuối chỉ có tiếng thở của nàng và Kiều Linh San, tuyệt đối không có người thứ ba.



Thời gian trôi qua chậm chạp trong yên tĩnh, dường như chỉ một lúc, ánh trăng bị mây che khuất trong giây lát, bằng đôi mắt sắc bén, Vân Nhàn phát hiện ra một khe hở khác thường tại một nơi nào đó.



... Không phải chứ. Sao có thể?



Nàng kiên trì, chậm chạp vén chăn lên, thò người ra mép giường nhìn xuống...



Trong góc khuất tầm nhìn bên mép giường, dưới ánh trăng trắng bệch, một nữ tử cầm trường bào trong tay, khuôn mặt cứng đờ nặn ra nụ cười, con ngươi đen trắng rõ ràng chớ hề chuyển động, dường như vẫn luôn chờ ánh mắt nàng nhìn sang.



Vân Nhàn: “...”



Khoảnh khắc đó, rất nhiều suy nghĩ lóe lên trong đầu nàng, cuối cùng nàng chỉ kịp nói một câu: “May mà hôm nay ta mang theo hai cái quần, nếu không con nhóc ngươi cũng bị ta lừa ít nhất là ba ngàn linh thạch.”



...................



Lời tác giả:



Câu cuối cùng là nói quá, nào có chuyện tè ra quần thật



Dọa bé Nhàn mất rồi, phải dùng cơ bụng lạnh lẽo của đại sư huynh an ủi mới được (bên kiểm duyệt ơi tôi chỉ nói bừa thôi chứ trong phần chính truyện không có viết điều này xin hãy tha cho tôi)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu