Đám người xui xẻo bị Túc Trì đánh ngã trong một kiếm, Vân Nhàn lại xông lên đưa tay làm dao bổ thêm mấy cú, họ tức khắc nằm la liệt trên nền tuyết, chết giấc thành một đám lông xù.
Không biết tại sao, hiện tại không chỉ nàng nhìn thấy được người khác mà người khác cũng nhìn thấy được nàng. Vân Nhàn vất vả và thuần thục kéo mấy người này vào góc, lại có chỗ phát sầu.
Trước kia lẻn vào Đao Tông, nàng còn có thể lột đồ họ, giả làm đệ tử môn phái. Ngặt nỗi Rèn Thể Môn ở tận vùng cực Bắc, trời đông giá rét, nếu lột đồ họ biết đâu sẽ chết người đấy... Ừm, hình như theo dòng thời gian này, đây nào phải thế giới thực.
Hiềm một nỗi tiêu chuẩn đạo đức của Vân Nhàn luôn rất cao, sau khi lột đồ xong, nàng còn mặc y phục của mình cho họ. Chẳng qua giới tính hơi không khớp nhưng không quan trọng.
Túc Trì và Tiết Linh Tú cũng bắt chước làm theo, thay y phục Rèn Thể Môn. Vân Nhàn nói: “Đại sư huynh, huynh dịch dung đi. Quá nổi bật.”
Túc Trì gật đầu, thay đổi thành một khuôn mặt bình thường.
Tiết Linh Tú: “...”
Cơn tức giận này lại từ đâu mà đến thế không biết.
“Đại sư huynh, huynh vẫn chưa trả lời ta.” Vân Nhàn kéo mấy người kia đến góc khuất khó phát hiện mới hỏi, “Kiếm của huynh từ đâu ra vậy?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Rõ ràng lúc mới vào Rèn Thể Môn, Thủ Lĩnh của nàng và Khi Sương của Túc Trì đều bị thu rồi.
Website TruyenLau.com
Có lẽ Túc Trì cũng không rõ lắm, cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay.
Đen như mực, tự nhiên hình thành. Như thể nó không được rèn ra mà là tự nhiên sinh ra với hình dáng thanh kiếm này.
TruyenLau.com
Túc Trì nói: “Muốn có là có.”
Con tức giận khó hiểu ập đến, Vân Nhàn ném ba quả cầu tuyết siêu to lên đầu chàng, Tiết Linh Tú ném theo một quả.
Túc Trì chớ hề tức giận, chỉ lắc đầu, phủi những bông tuyết trên đầu và nói: “Cửa ‘ở đây’ cao hơn thực tế một trượng.”
Vân Nhàn ngẩng đầu cau mày nhìn một hồi, cuối cùng nhận ra chút khác biệt.
Không biết có phải muốn khoe khoang kỹ nghệ của mình rất cừ hay chăng, cửa huyền thiết của Rèn Thể Môn vốn đã được xây dựng rất uy nghiêm và hùng vĩ, thì nay một trượng này càng khiến nó thêm phần áp bức, lạnh lẽo nhìn xuống mặt đất.
Bộ não nhỏ thông minh của Vân Nhàn lập tức bắt đầu hoạt động với tốc độ cao.
“Đây là ma vực do Cừu Mạc và Cơ Thượng kết hợp tạo ra. Kiến trúc trông cao hơn và hùng vĩ hơn, đệ tử được huấn luyện bài bản đến mức bất thường, còn có Cơ Dung Tuyết còm nhom, Cơ Thượng vẫn xinh đẹp sau nhiều năm...” Mắt thay thấu kính sáng lên, Vân Nhàn thốt thành lời, “Chỉ có một sự thật!”
“Trái, phải, hai bên đối lập. Có lẽ bên trái là Rèn Thể Môn trong mắt Cừu Mạc? Vậy bên phải là của Cơ Thượng rồi?”
Phải nói, Cừu Mạc thật sự đã tô hồng tông môn qua đôi mắt mình quá mức.
Tiết Linh Tú nhìn nàng với ánh mắt như thấy ma hiện hình.
Hình như rất có lý?
“Ha ha ha!” Vân Nhàn ngửa mặt lên trời cười to, “Ta quá thông minh!!”
Hai người có mặt đều không nói gì. Tiết Linh Tú khen ngợi chỉ đơn thuần là muốn khích lệ con bé, nghĩ bụng dù sao nàng cũng thông minh lanh lợi như vậy, khen một chút cũng không sao. Túc Trì thì khác, chàng thật lòng cho rằng Vân Nhàn nói đúng.
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ba người truyền âm một hồi, lấm la lấm lét núp vào nơi hẻo lánh, cuối cùng đợi được Cơ Thượng và Cơ Dung Tuyết bước vào cửa lớn, đoạn lén lút đi theo.
Bên trong Rèn Thể Môn cũng cực nghiêm trang. Các trưởng lão đều đang bận rộn làm việc, chớ hề có ý định rời khỏi vị trí, từng đệ tử một có trật tự, trường luyện võ đông nghịt người như mắc cửi, thậm chí có đệ tử đã xảy ra tranh chấp vì chỗ đứng:
“Mời ngài!! Ta nói mời ngài!!”
“Không!! Ta không! Sư tỷ lên trước đi ạ!!”
“Ta nói thật đấy đừng ép ta đánh ngươi, lên mau!”
“Không! Hôm nay dù có chết ở đây, ta cũng nhất định phải nhường chỗ này cho ngươi!”
Cả bọn: “...”
Hình như đã nhìn thấy nụ cười hiền hòa và hài lòng trên khuôn mặt già nua của Cừu Mạc.
Cơ Thượng và Cơ Dung Tuyết hoàn toàn lạc lõng ở đây, nhất là Cơ Dung Tuyết, đâu ngờ nàng ấy còn ôm một con chó cỏ trong ngực.
Rèn Thể Môn nuôi sư tử, nuôi hổ, nuôi hươu, nuôi huyền quy, nuôi đủ thứ, nhưng tuyệt đối sẽ không nuôi một con chó cỏ vừa xấu vừa gầy.
Đi ngang qua mọi người, không ai chào hỏi hai mẹ con, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn. Họa hoằn ánh mắt liếc tới cũng có hơn non nửa chẳng mấy phần thiện cảm, không giễu cợt thì cũng chế nhạo, hoặc là thẳng thừng khinh bỉ.
Vân Nhàn trà trộn vào đám đệ tử, nói: “Thì ra ông ta biết hết đấy.”
Sao có thể không biết, Cừu Mạc là chưởng môn, thái độ của ông ta thế nào thì người khác sẽ thế nấy, trên bảo dưới theo. Giả như Cừu Mạc chú trọng Cơ Thượng, người trong tông môn còn dám nhìn bà ta với sắc mặt khó coi chắc?
Phớt lờ đã là sự thân thiện lớn nhất rồi.
Đối với Rèn Thể Môn, Cơ Thượng là kẻ xâm nhập, là người không nên đến từ đầu, phá hoại thanh danh của tông môn, làm rối loạn mọi thứ, còn mang theo một đứa con nhỏ vướng víu chớ hề dễ thương.
Đứng ở lập trường của Nam phu nhân, đích thực là như vậy.
Thật chất ai nấy đều hiểu rõ mười mươi ai mới là người sai, nhưng lại không hẹn đã đồng loạt trừng phạt lên người vạch trần lỗi lầm này. Bởi vì bọn họ không gây hấn nỗi với người thật sự sai.
“Một đứa con nhỏ vướng vít đã chưa đủ, còn phải đón thêm một đứa nhỏ hơn nữa à?”
“Không phải chứ, đó là chó à... không biết bao lâu lông chưa được chải chuốt, rối bù cả lên! Nhìn là thấy hôi rình.”
“Màu nâu... Hình như công pháp sư tử của đại tiểu thư cũng màu nâu?”
“Thảo nào lần đầu tiên dùng còn lăn lộn trên đất, đúng là giống chó.”
Cơ Thượng như không nghe thấy gì, sắc mặt chớ hề thay đổi, vừa ngân nga vừa dẫn Cơ Dung Tuyết vào tiểu lâu.
Giọng hát của bà ấy vẫn trong trẻo du dương, tùy ý ngân nga thành giai điệu. Do thường xuyên không được ăn no, chiều cao Cơ Dung Tuyết thấp hơn bạn bè cùng trang lứa nửa cái đầu, chân cũng ngắn. Nàng ấy bị bà ấy kéo lảo đảo, thiếu điều ngã xuống đống tuyết nhiều lần. Cơ Thượng không xoay đầu lại, cô bé thì không kêu đau, cứ như vậy đi đến tiểu lâu.
Tiểu lâu có hai tầng, xem ra được xây dựng tạm thời, trông có vẻ ngăn nắp hơn tiểu lâu trong mắt Vân Nhàn.
Ba người nhảy đến góc khuất.
Trong tiểu lâu chỉ có hai người, tu vi của Cơ Thượng thấp, Cơ Dung Tuyết cũng mới nhập môn không lâu, tu vi ở Trúc Cơ, hoàn toàn không phát hiện ra ba người.
Cơ Thượng đặt con gái xuống, bắt đầu tô son trước bàn trang điểm.
Cơ Dung Tuyết phủi hết tuyết trên người, cất lời với khuôn mặt nhỏ nhắn ủ rũ: “Mẹ, người lại muốn đến chính điện nữa à?”
“Không đến chính điện làm sao gặp được cha con chứ.” Cơ Thượng nói hóm hỉnh, “Sao vậy con? Một lát nữa con tự giác ngoan ngoãn đi luyện công đấy.”
Cơ Dung Tuyết nói: “Ông ta sẽ không gặp mẹ đâu.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khuôn mặt Cơ Thượng méo xệch trong giây lát, ném hộp trang điểm lên bàn “bốp” một tiếng, bà ấy điên tiết bảo: “Đã nói bao nhiêu lần, phải gọi là cha! ‘Ông ta’ là cái gì? Con càng như vậy càng không thân thiết với ông ấy, mẹ đã nói với con bao nhiêu lần, do đâu con vẫn không sửa?! Chẳng lẽ con không muốn mẹ vui à?!”
Cơ Dung Tuyết bướng bỉnh, không nói tiếng nào.
“Bé Tuyết, rốt cuộc con bất mãn chỗ nào?” Cơ Thượng đứng dậy, hỏi nàng ấy, “Bây giờ ở đây không tốt sao? Chỗ ở không đủ lớn sao? Tốt hơn cái nhà tranh cũ kia biết bao nhiêu. Còn có công pháp để tu luyện, sau chót không phải lo lắng cơm áo. Mẹ ở đây, cha cũng ở đây, gia đình ba người chúng ta đoàn tụ không tốt ư?”
Cơ Dung Tuyết: “Có phả mẹ sinh con ra chỉ vì muốn tìm ông ta? Rành rành đã có Nam phu nhân ở đó rồi! Còn lâu mới là một nhà ba người! Chúng ta đi thôi mẹ!”
Cơ Thượng tức đến đầu ngón tay run rẩy: “Con hoàn toàn không hiểu nỗi khổ tâm của mẹ!”
Bà ấy đùng đùng hất tung đồ đạc trên bàn xuống đất, đóng sập cửa đánh một tiếng “ầm” rồi biến mất trong gió tuyết.
Vân Nhàn nhìn mà tức điên, truyền âm kêu: “Nếu thật sự muốn Cơ Thượng làm người tàng hình, mắc gì lại đặt bà ấy ở nơi gần như vậy?”
“Chưởng môn Cừu Mạc rất đắc ý đấy.” Tiết Linh Tú nhìn đôi tay nhỏ bé tím tái của Cơ Dung Tuyết, lạnh lùng cho hay, “Có một tiểu thư khuê các được ông ta cứu, mười mấy năm vẫn luôn theo đuổi ông ta, còn sinh cho ông ta một đứa con gái, bây giờ còn tìm đến cửa tiếp tục dây dưa. Trước một tình yêu si mê, hẳn ông ta cảm thấy bản thân có sức quyến rũ tột cùng.”
Nếu đổi lại là một nam tu sĩ si mê ông ta cỡ này, nhất định Cừu Mạc sẽ không đắc ý. Chung quy ông ta cho rằng, dù Cơ Thượng có cuồng nhiệt bệnh hoạn đến đâu cũng tuyệt đối sẽ không làm tổn thương ông ta, dẫu trong lòng không có tình yêu nhưng giữ lại làm thú vui cũng không tệ. Nam tu sĩ thì chưa chắc.
Vân Nhàn: “Vẫn chưa gặp Nam phu nhân. Ta nói là ngay ở đây cũng không thấy.”
Túc Trì: “Bà ta ở tại Tây Lâu.”
Chú chó cỏ bị tiếng động làm giật mình, chạy quanh chân Cơ Dung Tuyết, đuôi cụt ngủn một nửa nhưng vẫy vẫn rất nhiệt tình.
Cơ Dung Tuyết ngây người đứng một lúc, bế chú chó cỏ lên, im lặng vào phòng trong làm ổ cho chó. Vừa làm vừa nghe bụng réo ùng ục.
Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên xuất hiện một người đàn ông trung niên, tóc mai đã điểm bạc song trông vẫn uy nghiêm, giữa mày nhíu thành chữ “Xuyên” (川) sâu hoắm.
Xem ra đây là Cừu Mạc.
Vân Nhàn thầm nghĩ đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ dáng Chưởng môn còn sống... Thôi, đừng nghĩ, nghĩ nữa dễ tổn hại công đức.
Cơ Dung Tuyết ngẩng đầu lên thấy ngay ông ta đứng đó, ngẩn cả người.
Chắc hẳn đây là lần đầu tiên hai cha con gặp mặt.
Cừu Mạc đứng đó, dùng ánh mắt dò xét nhìn nàng ấy từ đầu đến chân, đoạn khẽ nhíu mày. Chắc ông ta đâu ngờ Cơ Dung Tuyết lại bị nuôi thành bộ dạng này.
Thật sự khiến người ta chế giễu.
Bụng Cơ Dung Tuyết lại réo lên.
Cừu Mạc bước tới, đưa cho nàng ấy một miếng linh thực như cho chó ăn: “Cầm lấy ăn đi. Rèn Thể Môn ta còn để trẻ con bị đói, nói ra sợ người khác cười chê.”
Hình như thật sự đói lắm, Cơ Dung Tuyết cầm lấy linh thực, ăn ngấu nghiến. Không biết đã bao lâu không ăn cơm, nàng ấy ở tầng Trúc Cơ kỳ, làm sao biết nhịn ăn lâu.
Cũng chính khi ăn, khuôn mặt nhỏ bé bủng beo và xanh xao vàng vọt của đứa bé này mới có thêm chút biểu cảm vui vẻ, sinh động hơn hẳn. Cừu Mạc khoanh tay đứng đó, cuối cùng thả lỏng cảm xúc, bước lại gần nàng ấy, hờ hững ngồi xổm xuống.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ừ, tốt xấu gì cũng nhìn thấy được bóng dáng của mình từ ngũ quan nó.
Căn cơ cũng không tệ, dựa vào một bản thiếu cũng tu luyện đến Trúc Cơ, so với không ít đệ tử đã mạnh hơn nhiều lắm.
Ăn không nhiều, đòi hỏi không nhiều. Tốt xấu gì vẫn là đứa con mang dòng máu của mình, tạm thời nuôi dưỡng, biết đâu sau này lại có ích.
Cừu Mạc nghĩ vậy, rồi nói với Cơ Dung Tuyết: “Con thích nơi này không?”
Cơ Dung Tuyết khựng lại, chỉ lắc đầu.
Sao lại không thích? Chẳng lẽ muốn quay về ở trong ổ chó? Cừu Mạc liếc nhìn con chó cỏ xấu xí đang run rẩy, cưỡng lại việc mất kiên nhẫn và nói: “Con biết ta là ai không?”
Ông ta vẫy tay với Cơ Dung Tuyết, ý bảo nàng ấy lại gần.
“Ta biết.” Cơ Dung Tuyết nói một câu, “Đương nhiên ta biết ông là ai.”
Cừu Mạc hơi cau mày, luôn cảm thấy đây không giống giọng điệu của một đứa trẻ. Ngay sau đó cánh tay ông ta bị ôm lấy, hàm răng trắng sáng như tuyết của Cơ Dung Tuyết cắn mạnh xuống, đôi mắt nhìn xoáy vào ông ta!
Nếu không phải ông ta đã tu luyện công pháp, ít nhất cú cắn này sẽ cắn rách một miếng thịt!
“Buông ra!” Cừu Mạc đẩy Cơ Dung Tuyết ra, một đứa trẻ còm cõi là thế nhưng một khi cắn sẽ không chịu buông, dù răng sắp gãy, cả người sắp bị nhấc lên, cũng quyết không nhả ra!
Răng nanh của nàng ấy được rèn luyện bởi Sư Công nhập môn, đây là vũ khí duy nhất của nàng ấy, trông nàng ấy hệt con châu chấu đá xe. Cừu Mạc cúi đầu, nhìn vào đôi mắt nàng ấy, tâm cảnh vững vàng bao nhiêu năm nay đã có chỗ lạnh lẽo.
Khoảnh khắc ấy ông ta có một dự cảm kỳ lạ rằng đứa trẻ này hoàn toàn không thể thuần hóa được.
Nó hận ông ta đến chết!
Một tiếng “ầm”, Cơ Dung Tuyết bay ngược ra đập vào góc tường, Cừu Mạc xanh mét mặt mày, phẩy tay áo bỏ đi.
Trong phòng lại trở về vẻ yên tĩnh.
Cơ Dung Tuyết đã thay răng từ lâu, bây giờ trong miệng toàn là mùi máu tanh. Nàng ấy từ từ bò dậy đi súc miệng, phun ra một chiếc răng, lại đứng trên ghế nhìn quanh quất một lát, vẫn không thấy bóng dáng Cơ Thượng.
Nhìn biểu cảm của nàng ấy, chẳng rõ là căng thẳng hay thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng không còn ai khác, Cơ Dung Tuyết lại quay về chỗ chú chó cỏ tiếp tục làm ổ, như thể chưa từng có gì xảy ra. Chú chó cỏ không chịu ngồi yên, lo lắng nhìn nàng ấy kêu ư ử, tay nàng ấy bỗng dừng lại.
Cơ Dung Tuyết ôm chú chó, nắm lấy hai chân trước của nó, áp mạnh lên mắt mình.
“Phúc Lai ơi, chúng ta đi thôi!” Cơ Dung Tuyết nghẹn ngào thốt lên, “Tao không thích nơi này... Thật đấy!”
Hiềm một nỗi làm sao cũng không cầm được nước mắt, nước mắt rơi xuống bộ lông nâu xơ xác ẩm ướt, vỡ tan làm đôi, tựa một trái tim tan nát.
Trái tim Vân Nhàn cũng muốn tan nát theo.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.