Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Rốt cuộc Tức Mặc Xu vượt qua bức tường cũ kỹ loang lổ kia một cách an toàn trong tình thế gay go.
Nói ra thì nơi này trông rất cao khiến người mình không dám đặt chân xuống, thậm chí phía dưới còn hoàn toàn trống rỗng – trước một bức tường nguy hiểm như vậy, nếu chỉ có một mình Tức Mặc Xu, thậm chí cô còn lười đến gần, càng đừng nói tới chuyện sẽ trèo qua. Nhưng khi cô ngồi trên tường, còn chưa kịp do dự dù chỉ nửa giây, đã thấy những người bên dưới đồng loạt giơ tay lên và ngửa mặt để đón cô.
Tức Mặc Xu từng nghe nói một điều thú vị đó là khi mình ngẩng đầu lên sẽ vô thức há miệng. Thành thật mà nói, đám bạn bè bên dưới trông giống như một đám ếch xanh tí hon, ngốc nghếch phải biết. Tuy nhiên cô vẫn nhảy xuống ngay tức thì.
Trông thì cao nhưng nhảy xuống rồi, chân cô đã chính xác giẫm lên một hòn đá phẳng không biết ai đặt ở đó, loạng choạng đôi lần và vững vàng đáp xuống đất.
Một lần thì lạ, hai lần thì quen. Không có người dẫn đường ắt người ta không dám nhảy xuống, nhưng nhảy một lần rồi mới biết rất dễ dàng, quả nhiên trèo tường chỉ là chuyện không lần và vô số lần.
TruyenLau
Vân Nhàn kéo tay cô, hào hứng kêu: “Đi đi đi!!”
“...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cư dân mấy hộ gia đình sống gần đây đã quen với việc quanh bức tường cũ luôn có vài học sinh cấp ba ngẫu nhiên xuất hiện, họ chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn. Dọc theo đường đi, phần lớn là các quán ăn nhỏ, hàng rong và hai ba tiệm net lậu nhỏ xíu ẩn khuất.
Tức Mặc Xu cứ tưởng Vân Nhàn sẽ đi thẳng đến đích, ai ngờ vừa ngửi thấy mùi thơm, cô ấy đã không nhúc nhích nổi, trước tiên tiêu bảy tệ mua một túi lớn gà rán không xương ở một quầy hàng nhỏ, Kiều Linh San thì mua kẹo bông gòn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nguyên liệu làm thịt gà rán được đặt ngay bên cạnh, trông chẳng liên quan gì đến thịt gà, toàn là bột nhão. Tức Mặc Xu chưa từng ăn món này, không khỏi nhíu mày.
Vân Nhàn nói: “Ông chủ, cho cháu thêm tương cà nha!”
Ông chủ đáp: “Được!”
Trong lúc chờ đợi, Vân Nhàn lắc lư đến bên cạnh quầy lấy một cốc nước đào, bên trên nổi vài cục đá lớn, trông rất đã khát. Cầm nó và túi thịt gà rán nóng hổi, cô ấy kêu: “Đi thôi đi thôi.”
Tức Mặc Xu nhìn tương cà bên trên nhiều đến mức suýt chút nữa nhấn chìm cả người bên ngoài: “... Cái này ngon không?”
“Ngon chứ.” Vân Nhàn, “Cậu muốn thử không?”
Thật chất Tức Mặc Xu cũng khá tò mò nhưng vẫn nói: “Mình không thử đâu.”
Nhìn là biết nóng trong người.
Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, chỉ một lúc sau, lại đổi cách hỏi: “Tức Mặc Xu, nhiều quá mình ăn không hết, cậu giúp mình ăn một chút được không?”
Tức Mặc Xu: “...”
Lần này khi Vân Nhàn đưa tới một cái que xiên thịt gà, cô không từ chối bèn há miệng nhận lấy, nhai đôi lần trong vẻ nửa tin nửa ngờ.
Mắt Tức Mặc Xu hơi trừng to.
Khốn kiếp, mắc gì bột chiên lại ngon như vậy... Cô không muốn tới nhà ăn nữa đâu!!
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Vừa đi vừa ăn vặt, Tức Mặc Xu gần như đã nắm rõ địa hình và các cửa hàng xung quanh đây, rốt cuộc cả nhóm mới đến “tiệm cà phê Bé Lục” trong lời Vân Nhàn.
Cái tên này nghe rất mộc mạc, chẳng kém gì “tiệm tạp hóa Gia Gia”, “mắt kính Hữu Hữu”, song cách trang trí bên ngoài lại toát lên vẻ xa cách. Cửa sổ sáng bóng, bên ngoài còn có mái hiên che mưa tạo thành sân nhỏ, bên trong không nhiều chỗ ngồi, người cũng chẳng có mấy, mùi cà phê và bánh ngọt thoang thoảng từ cánh cửa hé mở.
Mặc dù 50 tệ một cốc cà phê không phải là vấn đề lớn với người lớn, tuy nhiên đối với những học sinh không có nguồn thu nhập và gia cảnh bình thường, không thể dùng từ “xa vời” để hình dung, có lẽ từ “không hiểu thấu” sẽ phù hợp hơn.
Tức Mặc Xu hỏi khẽ Vân Nhàn: “Cậu đã đến đây bao giờ chưa? Có quen biết chủ tiệm không?”
“Chúng mình đã đến đây một hai lần.” Vân Nhàn cũng nói khẽ, “Bạn Tiết thường đến lắm, cậu ấy thích ăn bánh bông lan bơ chỗ này.”
Tiết Linh Tú biện giải: “Tôi không thích ăn, chẳng qua cái đó là món ít ngọt nhất thôi.”
“Đúng là không thích ăn.” Kỳ Chấp Nghiệp cười khẩy, “Ăn nữa thì thành tích hít xà đơn chỉ còn ba cái.”
“...” Tiết Linh Tú nhắm mắt, mỉm cười, “Không biết điểm thi môn Sinh lần trước của ai chỉ bằng số lẻ của tôi đấy nhỉ.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Tôi làm tròn lên 20 điểm rồi nhé?!”
Hai người lại cãi nhau. Không biết việc làm tổn thương lẫn nhau như vậy có gì thú vị mà khiến hai người này đắm đuối đến thế.
Tức Mặc Xu cau mày, hỏi: “Cậu ấy đến đây ăn bánh, còn cậu đến đây làm gì?”
Vân Nhàn trung thật trả lời: “Mượn bàn của bạn Tiết chép bài tập hè buổi chiều.”
Kiều Linh San: “Sau đó bạn Tiết sẽ không nhịn được, cũng mua cho cậu ấy một miếng bánh bông lan bơ.”
Vân Nhàn hãy còn mạnh miệng: “Mình đâu có nói muốn ăn. Mình chỉ nói mua cũng đã mua rồi, không nên lãng phí...”
Một cú chó phốc sóc béo ú như thùng nước chen ra từ trong cửa, quấn quanh chân Vân Nhàn. Cả bọn ngẩng đầu lên nhìn, có một người phụ nữ trẻ mặt lạnh đứng ở cửa nói: “Muốn vào thì vào đi, đừng chắn ở bên ngoài.”
Trong lòng Tức Mặc Xu thót lên.
Kẻ đến không có thiện ý! ... Không, hình như bọn cô mới là kẻ đến.
Đúng như dự đoán, vừa ngồi xuống, chị chủ quán này đã khoanh tay, nói thẳng vào vấn đề: “Đây đã là lần thứ năm em đến tìm chị. Chị cũng đã nói là hãy đi tìm một chỗ khác đi, mà em thì hay lắm, còn dẫn theo cả một xe người đến đây nữa à?”
Thư Cửu Vĩ gãi đầu cười hề hề: “Ha ha ha...”
Cô ấy đang cố gắng lấp liếm cho qua chuyện.
Vân Nhàn ở phía sau lén lút giới thiệu người chủ quán họ Lưu này cho Tức Mặc Xu. Nghe nói chị ấy có gốc gác từ gia đình kinh doanh lâu đời. Bản thân chị ấy vẫn đang học đại học năm tư, chỉ có điều người khác thì tìm một công ty để làm việc ở tuổi này trong lúc đi thực tập, trong khi chị ấy đi thực tập lại là mở vài cửa hàng cho vui.
Chính vì chỉ cho vui nên đặt tên cũng không để tâm, chị ấy đăng ký đại cái tên “Bé Lưu”, nhưng sau đó phát hiện LOGO của quán cà phê sẽ không đẹp thành thử chị ấy mới đổi thành cái tên như bây giờ.
Ừ. Vẫn không để tâm. Có lẽ là bởi vì so với “tiệm bách hóa Bé Lục” bên cạnh, doanh thu của quán cà phê này không đáng để chị ấy bận tâm.
“Bánh ngọt ở quán cà phê này ngon lắm, chán cái chị ấy không giao hàng tận nơi, người ta chỉ có thể đến đây thôi.” Kiều Linh San tiếc nuối bày tỏ, “Bình thường ngày nghỉ lễ cửa tiệm còn hạn chế số lượng khách, nhận đủ khách là đóng cửa luôn...”
Tức Mặc Xu liếc nhìn bảng giá, bánh ngọt cũng không rẻ.
Cô nghĩ: Chắc là kế hoạch của Vân Nhàn sẽ thất bại. Chị chủ quán này cứ như hoàn toàn không muốn kiếm tiền, tuy nhiên không muốn kiếm tiền đâu có nghĩa là muốn làm từ thiện. Trừ khi Vân Nhàn thật sự mang lại cho chị ấy không ít khách hàng... Có điều, khả năng này cũng không lớn.
Hả?
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tức Mặc Xu hốt nhiên phát hiện, phía sau cây xanh ở góc khuất có hai người, cũng mặc đồng phục màu xanh trắng của trường Trung học Số 1, nữ sinh đang ngồi đối diện với họ còn nam sinh thì quay lưng lại.
Cô bạn đó trông vừa lạ vừa quen, hình như là học sinh lớp bên cạnh, bây giờ đang có vẻ mặt ngại ngùng. Trước mặt họ có một chiếc bánh ngọt red velvet, bên trên vẽ một trái tim nhỏ màu đỏ. Cô ấy chưa hề động đến.
Cơ Dung Tuyết nhận ra cái nhìn của cô bèn nhìn theo hướng đó và thản nhiên nói: “Đó là Đường Vô Khả bên lớp 3.”
Phong Diệp cũng nói: “Còn người đối diện... Nhìn bóng lưng, hình như là Trọng Trường Nghiêu thì phải?”
Thư Cửu Vĩ vẫn đang cố sức bày đủ kỹ năng ở phía trước hòng thuyết phục chị chủ quán trẻ tuổi này, những người khác thì chen chúc ở chỗ ngồi phía sau, chăm chú lắng nghe.
Trong quán vốn không có mấy người, khá yên tĩnh, nhạc cũng rất êm dịu, vì vậy dù rằng cô bạn Đường trắng trẻo kia đã rất nể mặt và hạ thấp giọng, Tức Mặc Xu vẫn nghe được đại khái.
“Bạn Trọng Trường.” Đường Vô Khả nói uyển chuyển, “Tôi nghĩ, hiện tại chúng ta vẫn nên tập trung vào việc học thì hơn.”
Trọng Trường Nghiêu sững người, cười: “Tôi chỉ muốn thảo luận về việc đại hội thể thao với cậu thôi, cậu đừng nghĩ nhiều như vậy.”
Đường Vô Khả thở dài một hơi đầy rõ ràng. Nhìn cái bánh này, nhìn cảnh tượng hai người ở riêng với nhau này, vừa liếc mắt đã tinh suốt cô bạn Đường này chớ hề nghĩ nhiều, Trọng Trường Nghiêu đã quá mạnh miệng.
Tức Mặc Xu không có hứng thú với chuyện yêu hận thình thù của học sinh cấp ba, cô vừa định quay mặt đi đã nghe thấy Vân Nhàn cất lời sâu xa: “Mình không thích người này.”
“Người nào?” Tức Mặc Xu hỏi, “Nam hay nữ?”
Vân Nhàn khịt mũi khinh thường: “Trọng Trường Nghiêu.”
Tức Mặc Xu: “...”
Bỗng dưng cô cảm thấy có chút mới mẻ. Vân Nhàn còn biết ghét người khác? Vậy rốt cuộc tên này đáng ghét đến mức nào? Không nói rõ lý do thế này là thù oán cá nhân sao?
Vân Nhàn nói: “Cậu không tin? Là thật đấy...”
“Mình tin.” Tức Mặc Xu sợ cô ấy sẽ làm ồn, “Được rồi được rồi, biết rồi. Mình sẽ không chơi với cậu ta. Cậu hài lòng chưa?”
Vân Nhàn hài lòng, bắt đầu lẩm bẩm: “Mình không trẻ con đến mức vậy, đâu phải học sinh tiểu học đâu.”
Hai người nói chuyện bên này, bên kia không dừng lại. Chẳng hay Trọng Trường Nghiêu giữ chức vụ gì, hình như là lớp phó. Sau khi bị Đường Vô Khả từ chối, hai người bắt đầu nghiêm túc nói chuyện về việc sắp soạn danh sách cho đại hội thể thao.
Đường Vô Khả: “Về các hạng mục, tôi không rõ lắm. Cậu nên đi hỏi Liễu Thế, cậu ấy là ủy viên ban thể dục mà?”
“Cậu cũng biết, cậu ấy là ủy viên ban thể dục chỉ vì thành tích thể thao tương đối tốt mà thôi, còn những việc khác...” Trọng Trường Nghiêu nói, “Nói chuyện với cậu vẫn đáng tin cậy hơn.”
Tức Mặc Xu cảm thấy cậu ta nói bóng gió để sỉ nhục người tên “Liễu Thế” này.
Vân Nhàn lại ghé sát tai cô thì thầm phổ cập: “Liễu Thế lớp bên cạnh là bạn của cậu ta, được công nhận là đầu óc không ổn.”
Tình anh em bằng nhựa gì đây, Tức Mặc Xu: “... Cậu ngồi yên lặng dù chỉ 10 phút được không? Đừng có chen vào đây, nóng chết đi mất!”
Hai người bên kia liên tục ngó sang bên này, cuối cùng Đường Vô Khả đứng dậy, đeo cặp sách, chuẩn bị rời đi. Cô ấy bảo: “Cậu đóng gói mang bánh ngọt về đi.”
Trọng Trường Nghiêu: “Tôi ăn không hết nhiều như vậy, hay là mỗi người một nửa nhé?”
“Hả?” Đường Vô Khả do dự một thoáng, lại nói, “Thôi được. Tôi về nhà sẽ chuyển cho cậu một nửa số tiền.”
Trọng Trường Nghiêu mỉm cười: “Không cần đâu. Cứ coi như tôi mời cậu ăn.”
Giọng điệu của Đường Vô Khả còn kiên định hơn cậu ta: “Tôi không cần cậu mời. Vậy nhé, tạm biệt.”
(P3)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuy Tức Mặc Xu không muốn phỏng đoán người khác bằng suy nghĩ đen tối, nhưng cô cứ thấy tên nam sinh này cố ý. Theo suy nghĩ của cô, ai mời người khác đi ăn thì người đó phải trả tiền từ đầu, trừ khi là có vài người ăn ý với nhau rồi cùng chia đều ra theo đầu người thì cũng là chuyện bình thường. Đường Vô Khả không từ chối vì ngại mối quan hệ trờ trờ, cũng chớ hề động đến bánh ngọt. Cô ấy không muốn ăn, tuy nhiên với tính cách của mình, cô ấy sẽ không muốn lợi dụng người khác. Vả chăng, nếu không vạch rõ ranh giới, ai biết về sau tên nam sinh này còn nói gì nữa?
Nếu là cô, cô sẽ đi thẳng.
Lãng phí nhiều thời gian để nhìn khuôn mặt mà mình không muốn nhìn, vậy bồi thường chút tổn thất tinh thần là lẽ đương nhiên.
Nhân viên trong quán đang dùng dao cẩn thận chia chiếc bánh đó, trái tim đỏ ở giữa bị chia làm hai. Tức Mặc Xu đang nhìn một cách chán nản thì hốt nhiên cảm thấy bên cạnh chân mình nóng lên.
Vân Nhàn, lại, chen vào đây!
Một khối nóng hổi, phản ứng đầu tiên của Tức Mặc Xu không phải là khó chịu, mà là không tài nào tin được.
Bởi vì chỗ Vân Nhàn ngồi hoàn toàn không phải ở bên cạnh cô, nơi giữa còn cách một người sống sờ sờ là Cơ Dung Tuyết. Cô ấy có thể chen đến đây, vậy Cơ Dung Tuyết ngồi đâu rồi?
Cơ Dung Tuyết đã quen với việc lơ lửng trên không trung. Xem ra cô ấy không chỉ giỏi hít xà đơn mà lực phối hợp giữa eo và chân rất khỏe, hạ bàn cực vững.
Tức Mặc Xu nói: “Cậu làm...”
“Hình như mình đã nghĩ ra cách rồi.” Đôi mắt sáng long lanh của Vân Nhàn nhìn chằm chằm vào chiếc bánh nhỏ được cắt làm nửa, cô ấy đột nhiên reo lên, “Mình có cách rồi!”
Đôi mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô ấy, bao gồm cả Thư Cửu Vĩ đang cố gắng hết sức.
Tức Mặc Xu cũng đã sớm nhìn ra bạn Thư đúng là thông minh cực. Cô ấy nán lại được cho đến bây giờ hoàn toàn là bởi khi nói “đi mà đi mà chị” quá chân thành quá đáng yêu, từ đó mới có chuyện tới cửa liên tục năm lần vẫn gặp được chủ quán... Chẳng phải chị Lưu chủ quán không muốn cho cô ấy vào cửa là chuyện dễ như bỡn ư?
“Chị không làm ăn lỗ vốn.” Chị chủ quán vuốt ve con chó phốc sóc tựa thùng nước, nói, “Các em là học sinh thì làm gì được cho chị? Lời hứa của học sinh không đáng giá.”
Vân Nhàn nghiêm mặt trả lời: “Nếu thật sự có hiệu quả thì sao ạ?”
Chủ quán: “Ý em là, em có cách?”
“Nói chung thử một tí cũng không thiệt đâu chị.” Vân Nhàn vỗ ngực, bất chợt tài năng hùng biện thức tỉnh, cô nói năng hùng hồn, “Nếu em có thể tăng doanh số bán bánh ngọt hình trái tim đó lên gấp mười lần trong vòng một tuần thì chị sẽ đồng ý tài trợ, chị thấy thế nào?!”
“...”
Cả nhóm không ăn gì cả, chỉ có Tiết Linh Tú mua mang về một phần bánh bông lan bơ. Trước khi rời đi, cuối cùng chị Lưu chủ quán đã chịu gật cái cằm cao quý của mình.
Kiều Linh San nhịn hồi lâu, vừa mở cửa đã kêu lên ngay: “Vân Nhàn, bánh ngọt có thể ăn bừa, chứ nói không thể nói bừa!”
Tiết Linh Tú: “Cái này tôi mua cho bản thân.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Có nói bánh ngọt của ông đâu? Ông sốt ruột làm gì?”
Tiết Linh Tú: “Kỳ Chấp Nghiệp, có phải ông muốn đánh nhau không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Không đánh. Tôi theo Phật giáo.”
Phong Diệp yếu ớt nói: “Bạn Tiết cũng theo đạo mà. Đạo Cơ Đốc, phải không? Chúa ở cùng cậu, Amen.”
Tiết Linh Tú: “...” Mình thật sự hết chịu nổi cái bọn này.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đừng có lo. Mấy cậu phải biết mình toàn suy nghĩ kỹ càng trước mỗi bước đi.” Vân Nhàn lại mua thêm một cây xúc xích nướng, vừa ăn vừa nói, “Từ đầu cái bánh ngọt hình trái tim đó có doanh số tiêu thụ không cao, một người ăn thì quá no, hai người ăn thì quá ít, hơn nữa chủ quán còn tùy hứng ra món mới, một tuần còn có hai ba ngày không làm. Một tuần cùng lắm bán được mười phần, gấp mười lần của mười phần chỉ có 100 phần. Trừ đi mười phần ban đầu, chúng ta chỉ cần tạo ra 90 phần là được.”
Tức Mặc Xu cảm thấy cô nàng đâu có thích ăn thịt mà là thích ăn tinh bột mới phải. Khốn kiếp, sao cái xúc xích này trông cũng ngon vậy... Cô cũng muốn cắn một miếng.
“Nói thì dễ.” Kiều Linh San nhíu mày, “Tìm đâu ra 90 phần? Cho dù mỗi người trong lớp mua một phần mới chỉ có 40 phần thôi. Huống hồ, nếu tự bỏ tiền ra mua thì tụi mình cần gì tài trợ nữa?”
“Mở rộng tư duy ra chứ!” Vân Nhàn cho biết, “Linh San, cậu nghĩ thử xem, ở trường học, người nào sẽ sẵn sàng bỏ tiền mua cái bánh này?”
Kiều Linh San trả lời: “Trọng Trường Nghiêu... coi như một người đi. Chẳng lẽ chúng ta lại đi lừa mấy tên kỳ quái?”
Tiết Linh Tú xoa trán: “Ý của cậu ấy là, phần lớn những ai mua thứ này vì muốn theo đuổi người khác, hoặc là đang trong một mối quan hệ. Giống như quả cầu tuyết thủy tinh vừa đắt vừa xấu vừa to trong cửa hàng đồ lưu niệm vậy, đối tượng để bán món hàng này rất hẹp.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Quả cầu tuyết đó không xấu.”
Phong Diệp: “Thôi nào, bạn Kỳ, cậu đừng cãi nữa. Vậy rốt cuộc có cách gì...”
Một đoàn người cậu nói một câu tôi nói một câu, nói chuyện rôm rả, Tức Mặc Xu muốn lên tiếng mấy lần nhưng lại nuốt xuống.
“Mình tự có cẩm nang chứa diệu kế. Chiều nay mọi người đều online chứ hả? Mình sẽ lập một nhóm, đến lúc đó sẽ nói rõ.” Vân Nhàn ăn xong cây xúc xích trong nháy mắt, ngẩng đầu nói, “Đúng rồi Tức Mặc Xu, mình vẫn chưa có phương thức liên lạc của cậu nữa.”
Tức Mặc Xu tự dưng bị nhắc đến: “Chẳng phải mình đã lưu số điện thoại vào đồng hồ của cậu rồi sao?”
“Không phải số điện thoại, là app Cánh Cụt*.” Vân Nhàn cười ha hả cho biết, “Nhưng mà cũng được! Đến lúc đó mình gọi điện thoại hỏi cậu là được rồi! Dung Tuyết, sao cậu cứ im lặng không nói gì vậy?”
*Cách gọi app QQ vì biểu tượng có hình cánh cụt, như cách mình gọi app Phở bò (Facebook)
Cơ Dung Tuyết chớp mắt, lạnh nhạt trả lời: “Bởi vì mình đang nghĩ, hình như lúc nãy cậu không nói rõ với chủ quán rốt cuộc sẽ dựa trên doanh số trong khoảng thời gian nào. Đến lúc đó lỡ như chị ấy nói cứ tưởng là tính dựa trên doanh số trong một tháng, coi như không tính...”
Vân Nhàn: “?”
Vân Nhàn: “A a a a a a a a a!!”
-
Khi cả nhóm trèo tường quay lại cũng mới 11 giờ 40, còn 20 phút nữa mới chính thức mở cổng trường.
Nhiều học sinh đã bắt đầu quay lại dọn dẹp bàn ghế. Thời gian nửa ngày như vậy chẳng làm được gì nhiều, rất nhiều học sinh nội trú dứt khoát không về nhà, tiếp tục nán lại ký túc xá tự học.
Tức Mặc Xu lướt qua vài đề trong cuốn để thi thử đại học Thiên Lợi, chuẩn bị chiều nay tự làm đề khối tự nhiên*.
*các bài thi kết hợp vật lý, hóa học và sinh học trong kỳ thi tuyển sinh đại học cũ.
Một mớ hỗn độn, ai nấy đều thi đi bộ bởi vì có quy định cấm chạy trên hành lang – Tức Mặc Xu vốn cho rằng quy định này thật kỳ quặc đến nay mới biết trước đây có một học sinh họ Liễu chạy trên hành lang rồi vô tình đâm phải người khác, bị gãy hai cái răng cửa và gãy xương mũi. Từ đó về sau nhà trường mới có quy định này.
... Chờ đã, chả lẽ cái người họ Liễu đó là Liễu Thế đầu óc không được tốt trong lời đồn?
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Bạn Tức Mặc Xu lớp 4!” Một cô gái lạ mặt ở lớp bên cạnh gọi ngoài cửa, “Giáo viên chủ nhiệm các cậu gọi cậu đến văn phòng một chuyến!”
Động tác trên tay dừng lại, Tức Mặc Xu bước nhanh đến đó.
Trên đường đi, cô vẫn đang suy nghĩ về lời nói của Vân Nhàn.
Lập nhóm, hỏi phương thức liên lạc, có nghĩa ngoài trường học, họ vẫn liên lạc với nhau sao?
Còn chưa kịp hiểu rõ, cô đã đứng trước mặt Lê Kiến Nghiệp.
Rất rõ ràng, đại khái cô có thể đoán được giáo viên chủ nhiệm muốn hỏi gì. Cô đã chuyển trường được một thời gian, đã đến lúc để cô giáo tìm hiểu tình hình.
Quả nhiên, Lê Kiến Nghiệp hỏi toàn những câu rất bình thường. “Ở có quen không”, “Ăn uống thấy thế nào”, “Có theo kịp tiến độ không”, “Đừng có áp lực quá”, cuối cùng cô giáo chỉ cười nói: “Em cứ tích cực tham gia các hoạt động của lớp sẽ dễ hòa nhập hơn đấy. Cô thấy em Vân Nhàn và Linh San quan hệ khá tốt?”
“... Hả? Dạ. Cũng, tạm được.” Tức Mặc Xu đâu rõ mình đang không yên lòng về điều gì, cứ kìm nén cơn bực bội để thốt ra một câu, “Không tệ ạ.”
Trong văn phòng có một bóng người quen thuộc vội vã bước vào.
Trùng hợp thay lại chính là Trọng Trường Nghiêu mới nãy. Tức Mặc Xu ngoái đầu lại, cuối cùng nhìn thấy mặt cậu ta và rồi cô khẽ sững người.
Ngoài dự đoán, cậu ta trông rất dễ mến. Tuấn tú ôn hòa, nụ cười tựa gió xuân.
Giọng nói của Trọng Trường Nghiêu vang lên: “Em chào cô Tần.”
Giọng nói cũng dễ nghe phải biết.
Rốt cuộc vì lý do gì Vân Nhàn lại ghét cậu ta như vậy? Chẳng lẽ có hiểu lầm gì sao?
Cô Tần nói: “Bạn Trọng Trường đấy à, có chuyện gì không?”
“Là vầy thưa cô.” Trọng Trường Nghiêu trả lời, “Em nhớ thứ Tư tuần trước cô nói sẽ giao một bộ đề do chính tay cô làm, nhưng em xem trong bài tập cuối tuần thì hình như không có, có phải cô quên giao rồi không ạ?”
“Ồ! Đúng đúng đúng! Đúng là học sinh giỏi, nhớ rõ mỗi câu nói của giáo viên. Em xem cái trí nhớ này này, cô đã in nó ra rồi mà vẫn quên...” Cô Tần mừng rỡ kêu, “Đến đây, vừa hay! Em mau mang đề này về lớp phát cho mọi người đi, bảo tụi nó nhớ làm, ngày mai sửa bài!”
Trọng Trường Nghiệp: “Vâng ạ!”
Tức Mặc Xu: “...”
Tên này quá đê tiện!!
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.