Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 120: Lên bảo thuyền

Hai người trên không trung đánh nhau túi bụi, ánh sáng lập lòe, Thư Cửu Vĩ ở trung tâm cơn lốc bị ảnh hưởng, trái lại bị người thứ ba này ôm ngang đi mất!



Màn kịch hay nối tiếp màn kịch hay, thật muôn vàn đặc sắc, không đoán nổi, mọi người nhìn đến không chớp mắt, kinh hô:



“Đây là ai?! Đây lại là vị anh hùng hảo hán nào!”



“Sao lại đội nón lá trúc? Thân hình này, xì...”



Tu Chân Giới có rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, trước khi người này không lộ diện mạo, ai dám đoán định giới tính của người ta? Có điều khi đám người nhìn hình thể thì cũng hoang mang quá đỗi. Trọng Trường Nghiêu đã được coi là tuấn tú cao ráo, hà cớ gì vị này còn nhỏ hơn Nhã Kiếm một vòng?


TruyenLau
Trọng Trường Nghiêu thấy Thư Cửu Vĩ bị người này ôm vào lòng lại chớ hề nhúc nhích, hắn nhíu mày chất vấn: “Vị công tử này, ngươi làm gì vậy? Cửu Vĩ vẫn là cô nương mà ngươi mạo phạm như vậy, chẳng lẽ muội ấy quen biết ngươi sao?”



Nói cũng lạ, hơi thở của người này đôi chút quen thuộc, mỗi tội xung quanh bao phủ một tầng ánh vàng phật khí khiến hắn không tài nào nhận ra rốt cuộc là ai.



Người nọ vẫn đội nón lá trúc, đứng im tại chỗ, dường như nhìn thoáng ra đằng sau khó làm người ta phát hiện.
TruyenLau


Trọng Trường Nghiêu nhìn theo ánh mắt của người đó, phía sau toàn là nghìn nghịt người hóng chuyện, các tu sĩ duỗi dài cổ, bán mạng đổ xô nhìn về phía trước.



Phong Diệp nhận được ánh mắt ám chỉ, vận may đến thì trí não cũng khôn ngoan hơn, gã gằn giọng trong cuống họng: “Tu sĩ nhà ta bảo ta nói với ngươi đừng cố làm ra vẻ, coi chừng bị thiên lôi đánh!”


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không ngờ dám đối đầu với Nhã Kiếm ngay tại chỗ!



Một số khán giả còn không vui, phản bác trước khi Trọng Trường Nghiêu cất lời:



“Sao người này thô lỗ thế? Vô lễ vô phép thế?”



“Không bằng nửa phần Nhã Kiếm ca ca!”



Thư Cửu Vĩ vẫn ngoan ngoãn nằm trong lòng, khi nàng ta không biết làm gì thì chỉ cần im lặng làm đồ trang trí là được.



Vân Nhàn lười nói thêm với Trọng Trường Nghiêu, đợi lát nữa nói không chừng không kịp hốt lông cừu của Lưu phú thương, thành thử nàng nhìn sang Phong Diệp, ra hiệu tốc chiến tốc thắng.



Phong Diệp hiểu ý, lại cười khẩy một tiếng, hào khí ngất trời mà rằng: “Tu sĩ nhà ta còn bảo ta nói với ngươi, chúng ta sẽ mang Thư Cửu Vĩ này đi!”



Vân Nhàn: “?”



Nàng đâu có ý vậy?! Nàng mang nàng ta đi làm gì?! Còn nữa Công chúa đại nhân này, sao ngươi còn chưa vùng vẫy? Cho dù là giãy giụa tượng trưng, nàng vẫn sẽ thả Thư Cửu Vĩ xuống đấy!



Thư Cửu Vĩ không nhúc nhích.



Sắc mặt Trọng Trường Nghiêu khó coi, Vương tử Hổ tộc càng nổi đóa, kêu: “Đánh xong một tên lại đến một tên nữa! Thư Cửu Vĩ là thê tử của ta!”



Bấy giờ Thư Cửu Vĩ đã nhòa lệ thốt lên: “Còn lâu mới phải!”



“Cái gì?!” Vương tử Hổ tộc giận quá hóa cười, “Được, ta hiểu rồi. Thì ra tên này là gian phu của nàng!!”



Vân Nhàn: “...”



Công chúa, ngươi hiểu thế nào là đổ thêm dầu vào lửa rồi đấy.



Thấy một người một yêu không nói không rằng, sắp sửa cùng nhau ra chiêu đánh tới, Vân Nhàn bất chấp tất cả túm lấy cái đuôi đang vẫy loạn vì bất an của Thư Cửu Vĩ, cứ thế ôm nàng ta, nhẹ chạm mũi chân xuống đất và bay về phía phòng đấu giá trong nháy mắt.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên đường dấn bước còn bị chắn ứ bởi đám đông quần chúng đen nghịt, nàng chọn đại vài khán giả may mắn để giẫm lên đầu, bóng dáng tức thì biến mất tại chỗ rẽ.



“Nhân tộc to gan!!” Vương tử Hổ tộc đuổi theo, “Ngươi muốn đi đâu?! Dù có đến tận chân trời góc bể, ta sẽ không tha cho ngươi!!”



“Không ổn!” Trọng Trường Nghiêu nhìn thấu ý đồ của người này, hắn đanh giọng, “Hắn muốn đến phòng đấu giá!!”



Mà phòng đấu giá Càn Khôn có một quy tắc ai cũng biết.



Cấm võ.



-



Vân Nhàn đi hóng trò hay, tiện thể vớt về một Công chúa Hồ tộc.



Nhằm thể hiện rõ thành ý, Lưu phú thương cho cả bọn một lệnh bài Càn Khôn, vào cửa không cần xếp hàng, đi xăm xăm đến chỗ ngồi cao nhất. Đúng là quy cách còn cao cấp hơn cả chỗ ngồi riêng mà cả nhóm đã từng đến lần trước.



Tại phòng riêng trên tầng hai, trừ khách quý ra không ai được sử dụng, tầm nhìn căn phòng bao quát toàn bộ phòng đấu giá, nhìn không sót một chỗ.



Vân Nhàn ôm Thư Cửu Vĩ, đưa ra lệnh bài Càn Khôn, quản sự hớn hở mặt mày, nghênh đón: “Quý khách đến…”



Như thể bỗng nhiên mù mắt, không nhìn thấy một người một yêu đang đuổi theo phía sau, tố chất nghề nghiệp được rèn luyện hằng ngày khiến người ta căm phẫn.



Trọng Trường Nghiêu và Vương tử Hổ tộc chỉ còn kém vài bước đã bị một cánh tay chặn lại, mấy quản sự vồn vã xán lạn tiến lên, hỏi giả lả: “Hai vị công tử, xin hỏi tìm ai?”



Linh khí trên người quanh quẩn, đều là cao thủ.



“...” Trọng Trường Nghiêu nén giận, trả lời: “Xin hỏi, người vừa rồi là ai?”



“Người vừa rồi? Vừa rồi đâu có ai?”



“Ta tìm hắn. Hắn mang đi...”



“Công tử biết nói đùa ghê. Phòng đấu giá không phải là nơi để tìm người.”



“...”



Vậy hồi hãy ngươi hỏi làm cứt gì!!



Vân Nhàn được đưa đến phòng riêng. Nói là phòng riêng chứ không gian rộng lớn, gần như chiếm hết nửa tầng hai, Lưu tiểu thư và hồ yêu đực của nàng ta đã đợi ở đây.



Thấy Vân Nhàn ôm một người đi vào, Lưu tiểu thư khựng lại, bảo: “Vân cô nương có nhã hứng thật. Làm thế này là đang trắng trợn cưỡng ép dân nữ?”



Thư Cửu Vĩ để lộ mặt ra – chính là nhân vật nổi tiếng gần đây – Công chúa Hồ yêu tộc.



Ngay cả Lưu tiểu thư còn không khỏi để lộ ra ánh mắt khiển trách, nàng ta bảo: “Dù có thích hồ ly cũng phải chú trọng tới việc tình nguyện. Làm vậy không tốt.”



“Tình nguyện gì chứ?” Vân Nhàn tháo nón lá trúc xuống, không chút phong độ, “Phong Diệp, ngươi làm chuyện tốt ghê!”



Phong Diệp đã bị Tức Mặc Xu dạy dỗ trên đường đi, nay uất ức bảo: “Ngươi không nói, sao ta biết có ý gì...”



Lúc đó nếu thả Thư Cửu Vĩ xuống rồi đi, chẳng phải kỳ quặc lắm à! Chẳng phải làm mất đi phong thái oai hùng, nâng cao uy phong của người khác à!



“Ăn ý đâu, ăn ý ở đâu?” Vân Nhàn chạy đến toát mồ hôi cả người, sẵn tay lau bằng vạt áo, khăn tay Túc Trì đưa tới cứ thế cứng đờ giữa không trung và rồi được chàng lặng lẽ thu về. Vân Nhàn: “Thôi vậy. Nói chung đã vào đây, chắc hai tên đó cũng không đuổi theo kịp. Công chúa, có thể cảm phiền ngươi buông tay ra được không? Ôm đến cổ ta mỏi nhừ đây này.”



Rốt cuộc Thư Cửu Vĩ đặt chân xuống đất.



Lúc đầu, nàng ta không biết phải phản ứng thế nào, sau đó là không kịp phản ứng, nay càng thêm hoang mang. Đối mặt với một phòng toàn người xa lạ, nàng ta dần dà nhút nhát thêm tuy nhiên vẫn ép mình không để lộ ra ngoài.



Cho đến khi nàng ta nhìn thấy con hồ yêu đực dưới chân Lưu tiểu thư.



... Có lẽ là hồ yêu đực. Trông đang ngủ say, nhưng mà sao dáng dấp nó trông quái đản thế.



Kiều Linh San cũng nhìn thấy hồ yêu đó, suýt nữa cười rụng răng: “Lưu tiểu thư! Sao nó càng ngày càng béo vậy!”



Sắp béo thành trái banh tới nơi!



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta cũng thấy lạ.” Lưu tiểu thư nói, “Bảo nó giảm cân, nó làm theo. Bảo nó ăn ít đi, nó cũng làm theo. Vậy mà cái bụng vẫn cứ như quả bóng hơi, không xẹp xuống nổi! Ban đầu tưởng chỉ lông dài ra, lúc tắm mới thấy rành rọt là béo thật. Đã béo thành thế này còn dám ngủ!”



Giọng nàng ta vừa nặng nề, hồ yêu đực mở mắt ra ngay và lập tức vật mình vật mẩy trên đất.



Thư Cửu Vĩ ngạc nhiên. Đây cũng được xem là yêu cùng tộc với nàng ta, do đâu không có một mảy liêm sỉ, cứ vậy lấy lòng một nhân loại!



Hồ yêu đực lăn lộn được một nửa, phát giác có hơi thở không tầm thường trong phòng bèn ngẩng đầu lên nhìn và phát hiện còn có một con hồ yêu khác. Ngặt nỗi hồ yêu này mang huyết thống cao quý, vừa nhìn đã biết ngay thân phận phi phàm, nó tức thì run rẩy lật người lại, quỳ lạy về phía Thư Cửu Vĩ.



Nếu nó vẫn thon thả xinh đẹp như trước có lẽ còn khiến người ta thấy đáng yêu, hiện tại trông ra sao vẫn chỉ thấy một quả banh lăn qua lăn lại, đâm khiến người ta rất muốn đá vào mông nó một cái.



“Công chúa.” Người vừa ôm nàng ta thốt lên như từng quen biết, “Đây chắc là thành viên trong tộc của ngươi, đừng sợ, chúng ta đều là người tốt.”



Thư Cửu Vĩ ngẩng đầu nhìn nàng, mới phát hiện mặt nàng nửa vàng nửa không, tuy nhiên nếu nhìn kỹ vẫn thấy rõ ngũ quan. Nàng ta sững sờ, lùi lại ba bước: “Ngươi, ngươi là Vân Nhàn!!”



“Là ta.” Vân Nhàn, “Vân Nhàn, đi không đổi tên ngồi không đổi họ. Sao vậy, ngươi biết ta à?”



Thư Cửu Vĩ có vẻ cảnh giác, co rúm vào góc, lắp bắp chỉ vào nàng nói: “Ngươi chính là kẻ... nhiều lần ám hại Nghiêu ca ca bất thành... đó!”



Tức Mặc Xu nói: “Người hại hắn là ta, liên quan gì đến Vân Nhàn?”



“Còn ngươi nữa!” Thư Cửu Vĩ chưa nói xong, “Ngươi chính là kẻ, kẻ cấu kết với nàng ta làm việc xấu, ma nữ đáng sợ cùng một giuộc với nàng ta!”



Nàng ta đã dùng hết can đảm để dám chỉ trích trước mặt, nào ngờ ma nữ diễm lệ này không những không tức giận mà còn cười và hỏi: “Con chó Trọng Trường có nói về những người khác không?”



“Không.” Thư Cửu Vĩ thành thật cho biết, “Chỉ nói mỗi ngươi thôi.”



“Ừ.” Tức Mặc Xu hài lòng, “Coi như hắn thức thời.”



Những người khác phía sau lại lộ ra vẻ mặt không vui lắm, như thể không bị Trọng Trường Nghiêu tiện thể chửi sau lưng cùng với Vân Nhàn là tổn thất to lớn gì đấy.



Thư Cửu Vĩ thật sự càng ngày càng không hiểu bọn họ.



“Các ngươi bắt ta tới làm gì?” Thư Cửu Vĩ cảnh giác chất vấn, “Ta sẽ không nói gì đâu!”



Vân Nhàn đã chọn được chỗ ngồi, vẫy tay với nàng ta: “Công chúa, lại đây.”



Thư Cửu Vĩ đi qua theo bản năng, Vân Nhàn lại nói: “Ngồi đi, cứ coi như ăn điểm tâm miễn phí. Nói chung ở đây còn tốt hơn ở ngoài kia diễn kịch chung với hai tên đó.”



“...” Thư Cửu Vĩ thấy vẻ mặt nàng thoải mái, dường như thật sự không có thái độ thù địch, lại nhìn thấy bánh ngọt của Nhân tộc trên bàn. Phải nói, tuy Nhân tộc nhỏ yếu nhưng về khoản ăn thì hơn Yêu tộc ngàn phần. Thư Cửu Vĩ cầm một cái bánh ngọt Bạch Ngọc, lẩm bẩm: “Đừng gọi ta là Công chúa, gọi Cửu Vĩ là được.”



Thôi vậy. Có thể nuôi con hồ yêu kia thành hình trái banh, chắc... không phải người xấu đâu.



Cuối cùng đã ổn định, tiếp theo mới là mở màn trò hay.



Tuy khi ấy Lưu phú thương nói “thích gì cứ lấy”, tuy nhiên cả bọn đều có chừng mực, mỗi người chỉ lấy nhiều nhất một món. Ngay cả người mặt dày như Vân Nhàn còn hiểu đạo lý lông cừu mọc trên mình cừu*.



*lông cừu mọc trên mình cừu: một phép ẩn dụ chỉ mặt ngoài có người cho mình lợi ích, tuy nhiên thực tế những lợi ích đó gắn liền với cái giá mà mình phải trả.



Đương nhiên, hiện tại nàng đại diện cho Kiếm Các, không nên bôi đen Kiếm Các. Mặc dầu đã bôi đen đủ nhưng vẫn cần kiềm chế.



Huỳnh châu tỏa sáng trên trận pháp, buổi đấu giá bắt đầu, song đoan chắc thứ đầu tiên được đưa ra nào phải vật gì quý giá.



“Nói cũng lạ, tại những kỳ hội đấu võ trước, khoảng thời gian này đã bắt đầu rò rỉ tin tức rồi.” Tiết Linh Tú vừa ngồi ngay ngắn uống trà vừa nói, “Không ngờ lần này chả có được nửa mẩu tin tức. Chẳng lẽ các vị tiền bối phụ trách tổ chức xảy ra cơ sự gì? Hay là bị trì hoãn?”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trước một sự kiện thi đấu long trọng với quy mô còn lớn hơn Đại Chiến Tứ Phương, rất khó che giấu tai mắt người khi họ muốn bố trí sân đấu võ. Cho dù sử dụng bí cảnh tự nhiên, ít nhất cũng phải có người vào dò đường trước. Tu sĩ đại lục bốn giới đông đảo, dù có kín khẽ ra sao vẫn sẽ lộ ra ít phong thanh.



Cho dù chỉ lộ ra địa điểm mơ hồ, song có những vị trưởng lão ra đề nhiều năm của các tông các phái dự đoán đề, nói không chừng lần ra được ngọn nguồn chắc mẩm được kha khá thứ.



Vân Nhàn không biết. Mười năm trước, nàng còn đang nghịch đất.



Túc Trì nói: “Thật sự không đúng.”



Vân Nhàn: “...” Sao cùng nghịch đất mà đại sư huynh lại biết?



Nhưng không có tin tức, nói không chừng năm nay ban tổ chức muốn đổi mới, tạo ra một hình thức rất mới – chung quy, đến lúc đó sẽ rõ.



Kỳ Chấp Nghiệp: “Ta rất muốn biết hội đấu võ có liên quan gì đến Diệu Thủ Môn của ngươi.”



“Hỏi rất hay.” Tiết Linh Tú chậm rãi nhấp một hớp trà, giải bày, “Kỳ đạo hữu, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện đối thủ lần này đừng quá mạnh. Nếu không ngươi mà quỳ xuống, tiếp theo cả bọn đành phải thưởng thức màn đệ tử Phật Môn dùng tiếng mõ gõ khiến đối thủ ngất xỉu vì phiền.”



Tuy biết Phật Môn không đến mức không ra tay trong trận đấu, chạm một cái là thôi, mỗi tội hắn nói quá sinh động, cả bọn đều không khỏi co giật khóe môi.



Vân Nhàn liếc nhìn Cơ Dung Tuyết, nàng ấy vẫn lạnh nhạt, khóe môi khẽ mỉm cười.



Xem ra, chuyện Rèn Thể Môn tuyệt không nhẹ nhõm như nàng ấy nói.



Hoặc nói cách khác, Cơ Dung Tuyết vẫn luôn như vậy, nhìn như đi cùng mọi người nhưng thực chất lại tách rời bên ngoài. Tức Mặc Xu nhìn như khó gần, tuy nhiên là người mạnh miệng mềm lòng, trừ bỏ lớp vỏ bọc ngây thơ ác độc chưa được dạy dỗ kia, hoàn toàn không giống ma nữ. Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp càng hệt thế. Chỉ riêng Cơ Dung Tuyết, dường như Vân Nhàn chưa bao giờ có thể chạm vào lớp băng thật mỏng trên người nàng ấy.



“Ai thấy người buồn khuất thẩn thơ, nhạn hồng mờ cô quạnh”, Cơ Dung Tuyết nhìn như thích lẻ loi một mình hơn.



... Trừ lúc ở Liên Tọa, nàng ấy thật sự bị dọa sợ. Xem ra, ít nhất điểm sợ ma này là không giấu được.



Thôi vậy, sau này còn nhiều cơ hội. Huống chi Vân Nhàn chưa bao giờ ép người khác làm bạn với mình.



Chuyện này tùy duyên, bất kể ra sao nếu nàng ấy chịu nói, mình sẽ có qua có lại, nhất định giúp đỡ.



Trước mắt tu vi của cả bọn đều tăng lên trong hai nhiệm vụ cấp Thiên, tuy biên độ tăng không lớn song từng phương diện đều được tôi luyện nhất định. Kinh nghiệm chiến đấu, hợp tác ăn ý, khả năng ứng biến, đều có tiến bộ vượt bậc, đâu còn là tiểu đội đánh một con nhện tầng Kim Đan trong bí cảnh Tứ Phương đã luống cuống tay chân tóc tai bù xù, ta làm ngươi bị thương ngươi làm ta bị thương nữa.



Nay Túc Trì ở tầng Phân Thần, Vân Nhàn và Tức Mặc Xu ở tầng Xuất Khiếu, trừ Phong Diệp và Kiều Linh San vẫn là nửa bước tới Nguyên Anh ra, những người khác hầu như đều đến tầng Nguyên Anh.



Hai người này thầm biết mình tụt hậu bèn lén luyện tập điên cuồng, chỉ cần thêm một chút cơ hội đã đủ sức đột phá.



Lần này Vân Nhàn đến phòng đấu giá vì thứ nhất muốn tìm đan dược lên cấp cho hai người, thứ hai mới là xem thứ khác.



Buổi đấu giá diễn ra được một nửa, Tiết Linh Tú giơ tay trước, lấy một cây Cỏ Tố Lộ.



Cỏ Tố Lộ này không tính là cực kỳ quý hiếm, có tác dụng tĩnh trí thông suốt, giúp người ta đột phá chướng ngại trong tâm trí. Hắn biết cách giao thiệp giữa các thế lực, vừa đủ là dừng, cho nên lấy loại dược thảo này xem như hắn nhận ân tình, nhận cành ô liu, sẽ không thật sự khiến Lưu phú thương tổn hại gân cốt.



Cơ Dung Tuyết cũng tùy tiện lấy một món pháp khí phòng thủ. Thật sự nàng ấy không để tâm, có Thiết Đản, nàng ấy còn cần pháp khí phòng thủ gì nữa?



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Kiều Linh San và Phong Diệp “trông bầu vẽ gáo”, mỗi người đều tìm được dược thảo hoặc tiên đan giúp mình lên cấp. Như vậy trong tay Vân Nhàn chỉ còn một suất, nàng cau mày, mãi vẫn chưa quyết định được.



Trông cái nào cũng tốt.



Cái nào cũng muốn. Ngặt nỗi, không có thứ gì xuất hiện khiến nàng quyết định.



Túc Trì hiểu lầm ý nàng, nói: “Lấy thêm vài thứ cũng không sao. Ta có linh thạch.”



“Đại sư huynh, ta tò mò lắm.” Rốt cuộc Vân Nhàn cũng hỏi, lấy làm khó hiểu, “Kiếm tu đều nghèo cỡ này, rốt cuộc huynh lấy đâu ra ngân lượng và linh thạch vậy? Chẳng lẽ huynh lén Kiếm Các làm ăn riêng gì sao?”



Kiều Linh San và Phong Diệp lập tức vểnh tai lên.



“Làm ăn? ... Coi như là vậy.” Túc Trì do dự đáp, “Ở Kiếm Các, Tưởng Tinh Dao cầu xin ta đi Nam Giới cùng hắn, nói hắn thiếu vốn, muốn ta giúp xoay sở, chỉ cần ngồi đó một canh giờ là được, đến lúc đó lợi nhuận chia đôi.”



“Túc sư huynh đúng là người đẹp tâm thiện!” Phong Diệp ca cẩm, “Tưởng trưởng lão nói vậy mà huynh đồng ý giúp gã ngay.”



“Không muốn.” Túc Trì vô tình, “Chính hắn muốn treo cổ, sư phụ bảo ta đi nên ta mới đi.”



Vân Nhàn: “Vậy rốt cuộc là làm gì?”



“Nam Giới có một môn phái thiện vẽ tranh mỹ nhân, chỉ tìm người có dung mạo tuyệt thế đương thời.” Túc Trì chưa nói, Tiết Linh Tú đã lên tiếng, giọng điệu khá cứng nhắc, “Họa sư bình thường chỉ vẽ giống, không vẽ được thần thái. Trong khi người tinh thông nhất của môn phái này có khả năng vẽ ra tám phần thần thái của người đó, rồi làm bản in ấn, trong quá trình đó sẽ mất đi vài phần nữa. Ai muốn đầu cơ trục lợi đám chân dung ấy còn cần nộp phí tổn linh thạch cho môn phái, chia làm thượng, trung và hạ phẩm. Tất cả tranh chân dung của Túc Trì lưu hành trong Chúng Thành đều do môn phái này vẽ ra, theo lợi nhuận, bán được một bức hắn được chia mười đồng.”



Cả bọn ngỡ ngàng.



Thảo nào Túc Trì giàu mà chả có tí khái niệm gì về tiền bạc! Ngày thường Tưởng Trưởng lão chỉ nghĩ đến tiền, tiền đẻ ra tiền, mỗi lần chia cho Túc Trì năm phần, chẳng phải kiếm tiền từ chân dung quá dễ dàng ư!



Chuyện này cũng... cũng... cũng quá đáng với Tiết đạo hữu ghê!



Cả bọn chậm rãi nhìn về phía Tiết Linh Tú, thổn thức nghĩ chuyện này đâm trúng hai tử huyệt của Tiết huynh một lúc. Một là dựa vào mặt, hai là kiếm tiền, sợ rằng Tiết Linh Tú không thở nổi, nổi điên ngất ngay tại chỗ.



“Quả thật như vậy.” Túc Trì lạnh nhạt, “Ta không rõ tại sao muốn tìm ta.”



Cả bọn: “?”



“Này! Này! Tiết huynh cứu với! Ở đây có người ngất xỉu rồi!” Vân Nhàn hô lên, “Ủa đâu, người ngất xỉu đích là Tiết huynh...”



Trong phòng riêng bát nháo bừng bừng, Lưu tiểu thư che miệng cười, Thư Cửu Vĩ ngồi đó, đã ăn hết bánh Bạch Ngọc trước mặt từ lâu.



Rõ ràng ồn ào nhưng nán lại đây lại không thấy khó chịu lắm... Song, nàng ta không thể tiếp tục ở lại, Nghiêu ca ca còn đang đợi nàng ta bên ngoài.



Thư Cửu Vĩ rón rén đi ra ngoài, lúc gần đi, nàng ta nhìn hồ yêu đực một cái, ý tứ rõ ràng.



Ra đây!



Lưu tiểu thư và Vân Nhàn đều đã nhìn thấy hành động mờ ám của nàng ta từ trước và chớ hề ngăn cản. Buổi đấu giá chưa kết thúc, xung quanh kiên cố như thành đồng, chẳng một ai ra ngoài nổi.



Trước lệnh của Công chúa, hồ yêu đực nào dám từ chối, chỉ cọ cọ vào chân chủ nhân, xong lăn ra ngoài như trái banh.



Hai yêu tìm một góc quạnh quẽ, Thư Cửu Vĩ thấy nó vẫn giữ nguyên hình thú đã không khỏi tức giận chất vấn: “Ngươi có đầu óc không vậy! Cứ làm thú cưng cho một nhân loại bình thường sao!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Công chúa, oan uổng quá!” Không biết đã bao lâu không nói chuyện, hồ yêu đực mở miệng nói, “Nhưng tu vi của ta thấp, dù có hóa thành hình người hay không cũng làm thú cưng cho người ta, như vậy là may mắn lắm rồi.”



“Ta chỉ học được cách lấy lòng người khác khốn nỗi hoàn toàn vô dụng trước mặt Lưu tiểu thư. Lăn lộn, khoe mẽ, mỗi ngày đều có thịt ăn, có giường ngủ, chủ nhân còn tắm rửa chải lông cho ta.” Hồ yêu đực thấy bộ đồ gấm vóc không được thoải máu trên người Thư Cửu Vĩ, lại rỉ tai mà rằng, “Hơn nửa Lưu tiểu thư còn không nhìn ta bằng ánh mắt đó. Nàng ấy thật lòng nuôi ta như nuôi chó, trừ khi nàng ấy không cần ta, nếu không ta sẽ không đi đâu!”



Thư Cửu Vĩ nghẹn họng. Nghe thấy “ánh mắt đó”, trong đầu tức khắc hiện lên ánh mắt của đông đảo người.



Khinh bỉ, khao khát, sâu xa, mỗi loại đều khiến nàng ta khó chịu, thậm chí muốn chạy trối chết, thậm chí trong đó còn có...



Trọng Trường Nghiêu.



Tuy nhiên Trọng Trường Nghiêu đã là người tốt nhất với nàng ta trong số những người này. Ít nhất, hắn không vừa gặp đã lộ ra mục đích của mình, còn nói muốn đưa nàng ta đào hôn nào phải vì dung mạo của nàng ta.



“Công chúa, ta đi đây.” Hồ yêu đực mù chữ, lại không có học thức, chứ không dễ gì bị người ta bắt đi bán đấu giá. Thấy Thư Cửu Vĩ ủ rũ, nó có lòng khuyên nhủ để rồi sau chót chỉ nói được vài câu, “Công chúa, không mặc y phục cực thư thái, không cần chú ý đến dáng vẻ của mình mọi lúc mà còn thư thái nữa! Nếu ngươi không tin thì cứ như ta, thử hóa thành nguyên hình một hôm xem. Ta rất thích bò trên mặt đất, tứ chi tiếp xúc với mặt đất, sảng khoái tinh thần.”



Thư Cửu Vĩ: “... Ngươi nói cái quái gì vậy!”



Nàng ta chẳng biết chửi người, đành phải nhìn quả cầu lông trắng đó lăn trở vào trong.



Phía sau truyền đến một giọng nói.



“Thư Cửu Vĩ.” Tức Mặc Xu đứng tựa người cách không xa, hỏi, “Do đâu Yêu tộc lại ra tay với Đao Tông?”



Đây là âm mưu quỷ kế mà Trọng Trường Nghiêu “vạch trần”; chưa kịp thực hiện đã bị bóp chết từ trong trứng nước. Chẳng qua yêu và người là nước sông không phạm nước giếng đã nhiều năm, bây giờ cơn cớ gì muốn làm như vậy.



“...” Thư Cửu Vĩ quay người, hỏi vặn, “Ngươi là ma đúng không.”



Túc Trì: “Đúng vậy.”



“Vậy mắc gì muốn ta nói cho ngươi biết?” Thư Cửu Vĩ không giấu nổi vẻ chán ghét, “Ngươi là ma, chẳng lẽ còn chưa đủ rõ?”



Tức Mặc Xu lười cắt nghĩa cũng lười ra tay với loại người yếu ớt vừa ra tay là chết ngay, nàng ấy nói vậy đã đủ. Xem ra không chỉ có vài người biết được chuyện ma hạch Đao Tông.



“Này!”



Tức Mặc Xu không xoay đầu lại, lần nữa nghe thấy Thư Cửu Vĩ run rẩy nói ở đằng sau: “Ngươi đừng tưởng Vân Nhàn thật sự coi ngươi là bạn bè đấy! Ngươi là ma, nhóm nàng ta là người. Người ma khác đường, ta không biết ngươi đang có ý đồ gì, tóm lại, ngươi, ngươi tránh xa bọn họ ra một chút!”



Tức Mặc Xu vốn lười đôi co với nàng ta nay đã bốc hỏa trong lòng, không quay người, đầu ngón tay hơi cuộn lại.



“Bây giờ... sự việc đã thế này. Nếu đại chiến nổ ra, ai phân biệt được đâu là ma tốt, đâu là ma xấu?” Thư Cửu Vĩ nói tiếp, “Ngươi chỉ có thể mang đến tai họa cho các nàng thôi! Chẳng lẽ bản thân ngươi không biết sao?!”



“Câm miệng!” Tức Mặc Xu hung dữ thốt lên, “Chuyện ta muốn làm, ngươi có tư cách gì để xen vào!”



Nàng ấy bỏ lại hồ yêu đang sợ hãi nín thở, một mình quay người đi, hình hài chìm vào bóng tối rồi lại bước vào vùng ánh sáng.



Bên trong cửa sáng như ban ngày, vẫn náo nhiệt như cũ.



Tay Tức Mặc Xu dừng lại giữa không trung, không đẩy cửa bước vào.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Từ đầu nàng ấy không nên dây dưa một chỗ với Vân Nhàn. Đường Linh cũng vậy, Liên Tọa cũng thế, ai cũng hiểu rõ đạo lý này hơn nàng ấy. Nếu còn không rời đi, Giáo chủ bị quấy rầy, chỉ mang đến tai họa mà thôi.



Bên trong, rốt cuộc Vân Nhàn cũng tìm được bảo vật mình muốn, giọng nói cũng lớn hơn vài phần: “Thuyền!! Là bảo thuyền! Dịch chuyển ngàn dặm còn có thể chở người!! Như vậy đến Tây Giới chỉ cần ba ngày!!”



Lưu tiểu thư cười nói: “Vân cô nương, ngươi thích cái này? Thích thì cứ lấy đi, ta mời khách, không tính vào sổ của cha ta.”



“Ngày nào cũng chen chúc trên xe ngựa của Tiết huynh đâu phải chuyện hay, ngựa mệt tới gầy rạc cả rồi.” Vân Nhàn rạo rực thốt lên, “Có thể hỏi bảo thuyền này có khả năng chở được tối đa bao nhiêu người không? Nhiều nhất đấy! Cứ nói đi! Chúng ta chen chúc cừ lắm! Ta ngồi lên đùi đại sư huynh cũng được.”



Túc Trì: “... Đừng nói mấy lời nhảm nhí!”



Từ bên kia vọng lại tiếng hỏi, hình như đang hỏi khách muốn chở bao nhiêu người.



“Ừm...” Vân Nhàn đếm từng người một, “Ta, đại sư huynh, Linh San, Phong Diệp, Tiết đạo hữu, Cơ đạo hữu, còn có...”



Tiết Linh Tú thật sự cạn lời với nàng khi phải bẻ ngón tay đếm, không cần nghĩ cũng biết đã nói ngay: “Tám người!”



Cùng lúc đó, mọi người đều đồng thanh: “Tám người.”



Ngay cả Kỳ Chấp Nghiệp cũng vậy.



Tiếng nói vang lên liên miên, không chút do dự, dường như trên đời này không có đáp án thứ hai.



Tức Mặc Xu mím môi, chỉ nghĩ.



... Giá mà có ai nói khác đi. Như vậy nàng ấy có thể rời đi ngay bây giờ.



Nhưng nàng ấy rời khỏi đây, lại phải đi đâu? Lại có thể đi đâu?



Chung quy vẫn phải đi thôi.



Tức Mặc Xu cũng mười tám tuổi, cho nên nàng vĩnh viễn sẽ không thừa nhận, chỉ là nàng thật sự không nỡ.



-



Mọi người đều lấy được bảo vật mình muốn, thắng lợi quay về. Vân Nhàn gửi Thư Cửu Vĩ - không hiểu sao người này im lặng – tại Huyền Bảo Các, để nàng ta có thể ăn nhờ ở đậu. Cả bọn nghỉ ngơi thêm hai ngày, đã đến lúc tới chỗ hẹn với Đại sư Minh Quang.



Lúc đầu Kỳ Chấp Nghiệp đâu hay cả bọn thu dọn bọc hành lý vì muốn làm gì, ngoài việc mỗi ngày trình diễn thời trang lấp lánh kim sa ra, dường như gã không có nhu cầu gì khác, cứ thế ngây ngốc dậy sớm xuất phát cùng với cả bọn. Vân Nhàn thả bảo thuyền ra.



Bảo thuyền này có khả năng điều chỉnh kích thước tùy ý, đừng nói tám người, thêm năm người nữa vẫn chứa nổi. Bên trong là từng cây xà ngang gỗ sơn đỏ, trong khoang thuyền càng là bàn nhỏ giường nhỏ đầy đủ mọi thứ, điểm bất ổn duy nhất đích là...



Phong Diệp: “Chỗ này không có sông cũng chả có biển.”



Đừng nói chốn này, ngoài Nam Giới bốn bề là biển phần lớn, hầu như đường đi Tây Giới đều là đường bộ. Tuy nhiên dễ gì Vân Nhàn bị những khó khăn nhỏ này cản trở, nàng hùng hồn tuyên bố: “Ai quy định thuyền phải dùng dưới nước?”



Vì vậy dưới cái nhìn như thấy đám thiểu năng của người ngoài, một đám người cứ thế ngồi bảo thuyền đến dưới tòa lầu Đại sư Minh Quang ở.



Đúng vậy, dưới tòa lầu Đại sư Minh Quang.



Kỳ Chấp Nghiệp nhìn Đại sư Minh Quang đứng đợi hiền lành dưới lầu như Phật Di Lặc, gã hóa đá.



“Các bạn nhỏ, dạo này khỏe chứ?” Đại sư Minh Quang hóm hỉnh nói, “Nhất định chuyến đi Tây Giới lần này sẽ bình an thuận lợi.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Thảo nào gã biến mất hai ngày nay, sư phụ hoàn toàn không tìm gã!! Lần trước gã mới nói trước mặt mọi người sẽ không về Tây Giới... chắc như đinh đóng cột!



Tiết Linh Tú: “Ha ha.”



“Cười cái gì?” Đúng lúc đụng phải họng súng, Kỳ Chấp Nghiệp khó chịu kêu, “Ngươi cố ý?”



“Cảnh cáo ngươi, bây giờ ta là khách quý của Phật Môn.” Tiết Linh Tú dùng cán quạt gõ nhẹ lên ngực Kỳ Chấp Nghiệp hai cái, cười như gió lạnh thổi qua, “Chú ý lời nói cử chỉ của mình, Kỳ đạo hữu.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “?”



Cút! Cút hết đi!!!



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lúc lên thuyền Tức Mặc Xu còn không yên lòng, còn tưởng Đại sư Minh Quang sẽ không cho nàng ấy đi. Suy cho cùng chuyện Minh Nhân do Xi Vưu gây ra, đối phương là ma, mình vẫn là ma. Đâu có ma nào đi vào Phật Môn quang minh chính đại.



“Tức Mặc tiểu hữu, chớ lo lắng.” Minh Quang thốt lên, “Thân ma tâm thánh là khách quý của Phật Môn, bần tăng chỉ lo lắng tiểu hữu không ở quen thôi.”



Chắc chắn ở không quen rồi. Một tên lừa trọc đã khiến nàng ấy phiền muốn chết, huống hồ là nhiều tên lừa trọc?



Nhưng Tức Mặc Xu vẫn lên thuyền.



Bảo thuyền tiến về phía trước, hướng về Tây Giới, Tức Mặc Xu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy tim phải nhói đau như bị khoét mất.



Chực con diều kéo dây, bị kéo đến mức ngũ tạng lục phủ nàng ấy đều đau.



Một sợi dây đen mảnh như tơ mành khó nhìn thấy tràn ra từ trong cơ thể nàng ấy, liên miên xuyên qua núi cao sông dài, không biết được tay ai nắm lấy; ở đầu bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ.



Chỉ một tiếng cười nhưng chực tà âm mê hoặc lòng người.



Giọng nói của Liễu Xương truyền đến, nơm nớp sợ hãi: “Tổ tông, bước tiếp theo nên làm thế nào? Lần trước có người xông vào Đao Tông chúng ta, lén phá hủy bảo vật, tuy chỉ là chín trâu chỉ mất sợi lông nhưng vẫn khó nuốt trôi cục tức này. Còn nữa, thánh hạch cũng biến mất rồi!”



Giọng nói của ông ta vọng lên từ bên dưới, vang vọng trong không gian rộng lớn. Nơi nói chuyện là một từ đường rộng lớn, thờ phụng tượng vàng của liệt tổ liệt tông và sư gia khai sơn.



“Ta biết.” Tiếng nói của người cười khẽ hốt nhiên thay đổi, thô ráp trải đời, nói vọng xuống dưới, “Cùng lắm chỉ là mấy con kiến nhỏ, để chúng chạy nhảy trông cũng khá thú vị.”



Liễu Xương: “Tổ tông, có phải nhóm Vân Nhàn đã phá hủy bảo vật không?”



Người nọ trả lời: “Phải. Nhưng điều này không quan trọng.”



Liễu Xương suýt chút nữa cắn nát hàm răng già, không quan trọng gì nữa? Giữa ban ngày ban mặt để cho thứ này bò vào tông môn, còn không báo động trước, nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng của Đao Tông ra sao? Tuy nhiên bảo vật không quan trọng, quan trọng là thánh hạch! Chắc chắn thánh hạch không do Vân Nhàn lấy. Con chó nhỏ đó còn chưa có bản lĩnh ấy!



Rốt cuộc là ai... Đến cùng là người phương nào?! Yêu tộc?? Rèn Thể Môn? Hay là mấy lão già gân tự xưng bế quan không ra kia??



Người nọ thích thú nhìn sắc mặt hỗn tạp vừa vặn vẹo vừa dữ tợn sợ hãi của Liễu Xương, thuận tay ném xuống một viên gì đó mà rằng: “Cầm đi.”



Trong mắt Liễu Xương, đó là một viên châu tròn tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng.



“Ta vẫn nói là câu đó, để bọn chúng chơi thế nào cũng được.” Người nọ, “... Chỉ cần giữ lại mạng của Trọng Trường Nghiêu. Bị thương hay không, điên hay không, ngốc hay không, đều không sao cả. Giữ lại một hơi thở là được.”



Liễu Xương khó hiểu hỏi: “Tuy Trọng Trường Nghiêu có thiên phú không tồi, nhưng rốt cuộc có gì kỳ lạ?”



“Hắn không cần phải có gì kỳ lạ, chỉ cần có ích cho ta.”



“...”



Trên bảo thuyền, một nhóm người đạp gió xé đất, vui vẻ hòa thuận.



Điểm trừ duy nhất chính là: Bình thường nếu cãi nhau, một bên quay người bỏ đi thì xem như trận cãi vã tạm thời kết thúc. Hiện tại trên bảo thuyền, có muốn tránh cũng không tránh được, thành thử việc cãi vã này đã biến thành một vòng tuần hoàn.



“Con lừa trọc chết tiệt! Ngươi có bệnh à!”



“Tin ta ném các ngươi xuống dưới không?”



“Đừng cãi nhau nữa đừng cãi nhau nữa...”



“Tinh lực dồi dào như vậy vẫn là bệnh, lại đây ta đâm hai châm là khỏi ngay.”



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ Dung Tuyết vẫn im lìm, dường như nàng ấy không có ý định quay về Rèn Thể Môn chịu tang, thay vào đó còn chủ động muốn đến Phật Môn trước.



Cũng phải, Vân Nhàn nhớ lúc nàng ấy đồng ý tới Liên Tọa cùng mình đâu phải vì nhiệm vụ mà là do “kinh nghiệm làm việc”. Nếu nàng ấy trở thành khách quý của Phật Môn, đó sẽ là một lợi thế để nàng ấy tranh giành quyền lực sau này.



Cơ Dung Tuyết làm việc gì cũng có mục đích rõ ràng, không làm việc vô ích, luôn luôn như vậy.



Hành trình ba ngày, Vân Nhàn còn chưa kịp lo lắng cho Cơ Dung Tuyết thì đã phải lo lắng cho mình trước.



Nàng ngân nga bài hát muốn đi ăn mì đã bị Túc Trì gọi lại, khiến nàng còn tưởng chàng có lẽ gì muốn nói, nhìn sang với ánh mắt dò hỏi: “...?”



Dùng qua Long Hấp Thủy cộng thêm gần đây chăm chỉ tu luyện, cuối cùng lớp vàng trên mặt nàng biến mất sạch sẽ, lộ ra khuôn mặt trắng nõn như mới sinh. Kiều Linh San cười nói Vân Nhàn của bình thường rất hiếm thấy. Thế nên cả bọn xúm lại xem, sau một phen quan sát đã đưa ra kết luận.



Hiện tại vẻ bình thường trông lạ lẫm.



Chung quy Vân Nhàn là sự kết hợp giữa hai người mạnh mẽ – Vân Lang và Tiêu Vu – một người tuấn nam một người mỹ nữ, sao nàng không xinh đẹp cho được? Chẳng qua bình thường cứ cực bẩn hoặc là xấu xí muôn hình vạn trạng, đâm ra cả bọn đều chẳng mảy may có áp lực khi làm gì đó với nàng. Giờ đây nàng vừa xinh đẹp lên, Tức Mặc Xu muốn chửi nàng cũng hơi cà lăm: “Ngươi ngươi ngươi tránh xa ta ra! Đừng có bám lấy ta!”



Túc Trì cụp mắt nhìn nàng, ánh mắt hơi lảng đi một thoáng, để rồi chàng lạnh nhạt và nghiêm túc cất lời: “Lời muội nói trước đây, ta đã suy nghĩ rồi.”



Rành rọt chỉ mới 23 24 tuổi mà cứ như một cụ học giả cổ hủ.



Vân Nhàn: “Hả? Lời gì? Ta đã nói gì?”



Một ngày nàng phải nói tám trăm câu, trời mới biết là câu nào.



“...” Yết hầu chuyển động, Túc Trì mở miệng sau một lúc lâu: “Ta không biết hành vi nào khiến muội hiểu lầm nên ta đã cố gắng sửa chữa. Những thứ khác đều được nhưng ngồi... chuyện ngồi lên đùi thì không thể thương lượng. Không được.”



Vân Nhàn: “...”



Nàng hãi hùng.



Đại sư huynh!! Đây là câu nói của bốn ngày trước rồi mà?! Không phải chỉ thuận miệng nói đùa một câu thôi sao, huynh lăn qua lộn lại suy nghĩ bốn ngày?! Không phải chứ!!



“Đâu phải, ta không có ý đó đâu đại sư huynh.” Vân Nhàn vò đầu cắt nghĩa, “Lúc ấy tìm được bảo thuyền mừng quá mới thuận miệng nói vậy...”



Lông mày Túc Trì nhíu lại, chàng hỏi: “Chuyện này có thể thuận miệng nói?”



“Không thể, không thể.” Sao lại còn tức giận nữa chứ, Vân Nhàn nói, “Đại sư huynh, huynh đừng quá căng thẳng, nghe ta cắt nghĩa này! Tối hôm đó ta đã nói, ta đã hiểu, ta dành cho huynh một lòng kính mến thuần khiết, là tình cảm kính mến! Ta sẽ không thật sự ngồi lên đùi huynh đâu, dù ta ngồi lên đùi Tiết huynh cũng sẽ không ngồi lên đùi huynh đâu!”



Tiết Linh Tú đi ngang qua bất chợt bị vạ lây, tức thì cả giận bảo: “Ai muốn ngươi ngồi! Ngươi mấy tuổi rồi hả!! Còn tưởng mình là trẻ con chắc!!”



(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giải thích lung tung một hồi, trái lại vẻ mặt Túc Trì càng thêm căng thẳng.



Đâu ngờ đại sư huynh lại quan trọng sự trong sạch của mình, khiến Vân Nhàn cũng phải căng thẳng theo: “Thật đấy, ta sẽ không làm như vậy đâu. Đại sư huynh yên tâm, thật sự không có ý gì khác. Lúc ở Liên Tọa, ta còn ngủ chung giường lớn với mọi người cơ mà. Phải không Phong Diệp?”



Phong Diệp không có ở đây.



Lúc cần thì không thấy đâu, lúc không cần thì lại xuất quỷ nhập thần, đáng đời bị đánh.



Túc Trì nhìn xoáy vào nàng, ánh mắt phức tạp, cuối cùng chàng mở miệng: “Nếu là tình huống đó, không cần phải kiêng kỵ những thứ này.”



“Đúng đúng đúng.” Vân Nhàn thuận theo lời chàng, “Lúc đó ta chỉ nghĩ nếu cả bọn chạy thoát thân mà không gian trong khoang thuyền không đủ mới nói thế thôi. Đại sư huynh đừng lo lắng.”



Túc Trì: “Nếu vậy, muội ngồi... cũng không sao.”



Vân Nhàn: “...”



Rốt cuộc muốn thế nào! Huynh cực phiền phức đấy nhé!!!



Dường như Túc Trì thật sự lo lắng nàng nảy sinh tình cảm không cần thiết với mình ảnh hưởng đến việc tu luyện, Vân Nhàn càng nghe càng không tập trung, mắt nhìn ra ngoài thuyền.



Ánh nắng tựa thoi đưa, vài tu sĩ tự do đi ngang qua.



Thái Bình vẫn luôn không có động tĩnh tự dưng báo tin mật: “Vân Nhàn! Vừa rồi có một tu sĩ tự do đi ngang qua, trông đẹp trai ghê á!”



“Cái gì?!” Vân Nhàn vốn đã muốn chạy trốn lập tức thừa cơ chạy ra ngoài, “Ở đâu ở đâu?! Ta xem xem, mỹ nam ở đâu?!”



Túc Trì: “...”



Thái Bình nhìn khóe miệng chàng dần dần mím lại, cả thanh kiếm vui vẻ tới mức muốn nhảy múa.



Hê hê hê! Dám dọa ta này! Ngươi cứ đợi đấy tên Túc Trì chết tiệt!



Vân Nhàn cười rạng rỡ với chàng trai tuấn tú vừa nghe tiếng xoay đầu lại, tự dưng đầu nàng bị siết chặt.



Bàn tay to của Túc Trì đặt trên đỉnh đầu nàng, xoay nàng lại, nói một cách vô tình: “Đến lúc luyện kiếm.”



“Đến lúc luyện kiếm gì nữa?! Đại sư huynh, rành rọt còn nửa canh giờ nữa mới đến giờ mà!”



“Hôm nay luyện sớm.”



“Tại sao?!”



“Không tại sao cả.”



.............



Lời tác giả:



Thái Bình: Ta vốn là kiếm mà! Sao nào?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu