Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 158: Đến Nam Giới

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



“Tháng ba hoa nở, xuống Dương Châu”



Đoàn người Vân Nhàn ngày đêm đi đường, cuối cùng ngồi xe ngựa đến Nam Giới.



Nam Giới đang đúng vào mùa tơ liễu rủ, một mảnh sương mù mông lung, khắp nơi đều là sông hồ, tơ liễu rơi lả tả bốn bề.



Từ Bắc xuống Nam, độ ẩm hốt nhiên tăng lên thật nhiều, Giang Sơn không thiết ở bên ngoài, lông trên người ẩm ướt khó chịu.



Nhận được huyết thư, cả bọn hối hả lên đường, cũng không kịp chào ai tử tế. Lưu tiểu thư quan tâm đến thể diện Vân Nhàn, sợ nàng lại dùng bảo thuyền chạy tọt đi mất, bèn tặng chiếc xe ngựa này, thậm chí còn cho thêm nàng một chiếc nhẫn để yêu thú ở bên trong.


TruyenLau
“Không đúng.” Kiều Linh San rụt đầu lại từ ngoài cửa sổ, khó hiểu nói, “Việc buôn bán của Diệu Thủ Môn trải rộng khắp bốn giới, ở Nam Giới lại càng độc chiếm vị trí đầu. Nếu thật sự xảy ra cơ sự, sao cửa hiệu vải vốc cũng như thương hội ở đây trông chẳng có gì khác thường cả?”



Không chỉ không có gì khác thường mà còn được gào to tới cực náo nhiệt!

TruyenLau.com

“Kẹo vòng! Kẹo vòng đây! Một cái 5 lượng, 13 lượng 3 cái!”



“Vị hiệp sĩ này, ta thấy ngươi là gương mặt lạ, chẳng lẽ là đến Nam Giới du lịch? Nếu đã đến, không bằng dùng bản đồ của chúng ta...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


“Tuyển sai vặt đây! Có linh căn sẽ ưu tiên!”



Kỳ Chấp Nghiệp khoanh tay ngồi đối diện, đáp: “Thương nhân gian xảo, sao để ngươi nhìn ra khác thường.”



Gã vẫn cau có nhưng ánh mắt cứ liếc ra ngoài, chừng như cũng tò mò về vùng đất chưa từng đặt chân đến này.



“Cũng đúng.” Phong Diệp, “Lúc sắp đi sư nương còn dặn chúng ta đừng tin tưởng bất cứ ai...”



“Này Phong Diệp, ngày thường ngươi gọi đại sư huynh thì ta đã nhịn rồi.” Kiều Linh San chất vấn, “Tới sư nương ngươi cũng gọi được hay sao? Bây giờ ngươi ngang hàng với Túc sư huynh rồi đấy!”



Dường như Túc Trì không để tâm đến những xưng hô này: “Không sao.”



Cả bọn không muốn rút dây động rừng, giữa đường liền xuống xe ngựa đi bộ, song họ vẫn nhanh chóng bị người ta phát hiện chỗ khác thường.



Chắc do họ ở Bắc Giới lâu, từ trang phục, cử chỉ, tới phong cách bị ảnh hưởng, hoặc tóm lại không biết lộ tẩy từ đâu, người Nam Giới vừa liếc mắt đã nhận ra bọn họ là người nơi khác, bèn cấp tốc đi đến chào hàng, không bỏ qua bất kỳ cơ hội kinh doanh.



Nhưng thật đáng tiếc, từ khi bị Sư Di lừa mất 80 ngàn linh thạch, nay Vân Nhàn đã trở thành cái đứa “rán sành ra mỡ” bủn xỉn tột cùng và đã không rán ra được thêm một tí mỡ nào.



“Đám người này phiền quá!” Kỳ Chấp Nghiệp xua tay đuổi người chào hàng thứ 10, nhíu mày than, “Tại sao người khác thì không như vậy, chỉ chúng ta mới bị?”



Khi gã thốt lên câu này, cả bọn vừa đi ngang qua một khách điếm. Tiểu nhị đang lau rèm cửa bên ngoài bằng khăn, không xoay đầu lại trả lời luôn: “Từ khi bước vào cửa thành thì đừng nhận tờ rơi đó. Nhận, chứng tỏ ngươi là con cừu béo ngoại lai, lại còn chưa biết đến đám lừa đảo khét tiếng xấu kia nữa. Không lừa ngươi thì lừa ai?”



Mắt như mọc sau gáy, nàng ta làm việc ở gần cửa thành này, đâu rõ một ngày phải nhắc nhở bao nhiêu kẻ ngoại lai ngốc nghếch, cứu vớt bao nhiêu người khỏi số phận bị lừa đến mức không còn cái khố.



“Ngoại lai thì ta thừa nhận.” Vân Nhàn cười tươi rói, “Cừu béo thì nào phải. Ta nghèo lắm. Cô nương, cảm ơn cô, có thể hỏi một câu cô có biết đường nào đến Diệu Thủ Môn không?”



Tiểu nhị nhúng khăn lau vào nước lạnh để vò rồi trả lời: “Ta khuyên ngươi nên tìm một người địa phương đáng tin cậy để đón mình thì hơn. Ngươi có quen ai ở Diệu Thủ Môn không?”



“Có.” Vân Nhàn trả lời, “Nhưng hiện tại tạm thời không liên lạc được.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vậy thì khó rồi.” Tiểu nhị đứng dậy, nhíu mày bảo, “Như vậy đi, trước tiên các ngươi hãy đến thương hội ngay giữa trung tâm, chính là chỗ có in Linh Thảo Tơ Vàng ở cửa ra vào... Nhớ kỹ, những chỗ khác đều không phải, đừng vào. Sau đó, mua một con hạc giấy dẫn đường 5 khối linh thạch thượng phẩm, đại khái vậy. Rồi đi theo hạc giấy là được.”



Kiều Linh San khó hiểu hỏi: “Đường khó tìm lắm à?”



Sao còn cần hạc giấy dẫn đường nữa?



“Đường thì không khó tìm, nhưng người dễ bị dẫn đi lạc.” Tiểu nhị tiện tay chỉ, “Các ngươi cứ nhìn là biết thôi.”



Vân Nhàn nhìn theo hướng ngón tay nàng ta, một tòa nhà nguy nga tráng lệ ở phía xa có in hình cỏ gì đó. Nàng nói: “Đây cũng là Diệu Thủ Môn?”



“Đâu phải.” Tiểu nhị đáp, “Đây là Nữ Thiếu Thủ Môn. Chú ý khoảng cách giữa các nét chữ, nó lớn hơn Diệu Thủ Môn một chút... chút.”



*Diệu Thủ Môn (妙手门) Nữ Thiếu Thủ Môn(女少手门), một chữ Diệu (妙) được tạo thành từ hai chữ Nữ Thiếu(女少).



Cả bọn: “...”



Tiểu nhị lại chỉ một chỗ khác: “Các vị lại nhìn xem.”



Phía xa lại là một tòa nhà màu xanh lục, nhìn màu sắc này giống hệt bên Tiết Linh Tú, Kiều Linh San vui mừng thốt lên: “Cái này mới là thật?”



“Đâu phải.” Tiểu nhị cho hay, “Là Sao Thủ Môn* đấy.”



*Sao Thủ Môn(抄手门), chữ Sao (抄) viết gần giống Diệu (妙)



Cả bọn: “?”



Cái trước còn hơi có ý nghĩa đi, chứ Sao Thủ Môn là cái quỷ gì vậy!! Bán hoành thánh* hả?!



*Tại Tứ Xuyên có một loại hoành thánh được nặn theo thình vòng cung nhìn như hai tay khoanh vào nhau nên được gọi là hoành thánh sao thủ (抄手 – khoanh tay)



“Trước cửa mỗi nơi đều có đủ loại trận pháp và linh vực. Đương nhiên, nếu đi sâu vào trong Nam Giới thì những thứ này sẽ biến mất. Vẫn như cũ, họ chuyên lừa những người xứ khác hâm mộ danh tiếng bèn tìm đến đây.” Tiểu nhị nhún vai, lại tiếp tục lau cửa, “Cho nên đừng tiếc chút tiền lẻ đó, nếu không sau này không chừng phải tốn nhiều linh thạch đó~”



Nam Giới lắm trò quá, Vân Nhàn nói xong lời cảm ơn, đành phải làm theo lời nàng ta đi đến thương hội trung tâm mua hạc giấy dẫn đường. Hạc giấy vỗ cánh hai cái, nhọc nhằn bay về phía trước.



Chỉ là con hạc giấy làm từ phù có giá năm linh thạch, chứa được bao nhiêu pháp lực chứ, thành thử nó bay chậm ơi là chậm.



Kỳ Chấp Nghiệp đi phía sau, bị Vân Nhàn giẫm chân năm lần liên tiếp, gã lập tức túm lấy người nàng mà lôi lên phía trước với một gương mặt nhăn nhó: “Thủ đoạn lừa đảo ở cái thành nhỏ này lộng hành như vậy, vậy mà không ai quản lý à?”



“Lừa đảo thì vẫn có được tiền mà.” Vân Nhàn đã quen bị túm cổ áo, thậm chí còn có thể tranh thủ nói chuyện giữa không trung, “Huống hồ, chắc cũng không đến mức lừa đảo đến giết người hại mạng.”



Cùng lắm là tổn thất tiền bạc, hệt mở hội thảo để mấy ông cụ bà cụ bỏ tiền mua đám sách vở vô dụng. cứ nhìn dọc cả con đường này mà xem, hình như là nó còn đã trở thành cả một ngành nghề hoạt động theo dây chuyền rồi cũng nên.



Xem kẻ lừa đảo và đám xứ khác bỉ ổi đấu trí đấu dũng với nhau vẫn là một thú vui đấy chứ.



Giang Sơn ở trong nhẫn, cả giận kêu: “Ở đây ẩm ướt quá! Ta khó chịu lắm!!”



“Giang Sơn, đừng nóng nảy được không?” Giọng nói của Vân Nhàn bỗng trở nên vô cùng dịu dàng, “Đợi ta đến Diệu Thủ Môn sẽ bảo Tiết huynh xây cho ngươi một cái vườn thật lớn luôn! Mỗi ngày ngươi chỉ ngồi trên đó ăn trúc ngủ nghỉ gãi bụng, để người khác ngắm là được rồi!”



Giang Sơn: “Được. Ngươi nói được phải làm được đấy.”



Vân Nhàn: “Đương nhiên! Khi nào ta không làm được việc đã hứa với ngươi? Giang Sơn, lông của ngươi mọc thế nào rồi? Hôm nay cân nặng bao nhiêu? Còn đau không? Có việc gì nhất định phải nói với ta đó!”



Cả bọn: “...”



Túc Trì: “...”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bọn họ đã nhịn gần ba tháng, vẫn không hiểu nguồn cơn Vân Nhàn có thái độ tốt với Giang Sơn cỡ đó! Nói về dung mạo, thối rữa thành thế, cho dù gã không biến thành hình người họ vẫn đủ sức nhìn ra, thậm chí gã còn chẳng bằng 0.5 Tiết Linh Tú; nói về tính tình, gã không có sự tận tụy dịu dàng chu đáo của Túc Trì; nói về thực lực... thực lực không tệ thật, nhưng nàng chớ hề có ý định lợi dụng thực lực của Giang Sơn nữa! Chẳng lẽ chỉ vì gã là con Thực Thiết Thú quý hiếm?! Trên đời này ai mà chẳng quý hiếm, Kỳ Chấp Nghiệp còn là con lừa trọc duy nhất không cạo đầu đó thôi!!



Thật là tức chết người ta.



Cả bọn đi theo con hạc giấy kia từ sáng sớm đến hoàng hôn, cuối cùng vào lúc ánh sáng cuối cùng trên bầu trời sắp biến mất, họ nhìn thấy cánh cửa đầu tiên của Diệu Thủ Môn.



Chớ hề phóng đại, khoảnh khắc nhìn thấy cánh cửa đó, ai náy đều sững sờ.



Khác với phong cách xa hoa lãng phí đỏ xanh lòe loẹt vàng kim lấp lánh của Càn Khôn Thành, kiến trúc của Diệu Thủ Môn mang màu sắc nền nã với ba cánh cửa, một cái hẹp hơn một cái, bảo vệ tông môn bên trong, hệt một tòa thành cỡ nhỏ.



Không phô trương của nả, song chỗ nào cũng lộ ra của nả, mỗi nơi không đáng chú ý vẫn trông đắt đỏ không ai sánh bằng.



Tượng đá ở cửa được làm bằng một khối cẩm thạch trắng, đến nỗi Vân Nhàn muốn sờ cũng không dám sờ vào, sợ để lại dấu vân tay sẽ bị người ta bắt nàng bồi thường. Lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc nhà Tiết Linh Tú giàu đến mức nào, nàng không khỏi che miệng, nước mắt lưng tròng.



“May mà ta đã sớm ôm được cái đùi to.” Vân Nhàn nghẹn ngào thốt lên, “Sau này ta nhất định phải đối xử tốt với Tiết công tử!”



Kiều Linh San nhìn quanh: “... Vân Nhàn, tỷ đừng như vậy, mất mặt lắm!!”



Phong Diệp châm chọc: “Ngươi nói câu này không được năm lần thì cũng tận ba lần.”



Kết quả sau mỗi lần đó, Tiết Linh Tú tức đến mức muốn ói máu.



Có tùy tùng nhỏ ở cửa nhìn thấy bọn họ, tức thì ra đón ngay. Thật là xứng với phong thái đại tông. Cho dù Vân Nhàn ăn mặc không giống người giàu có lắm, tùy tùng nhỏ cũng không nhận ra cả bọn, nhưng người này vẫn cười thân thiện lên tiếng: “Chư vị tu sĩ đi đường xa đến đây, xin hỏi các vị tìm ai?”



“Ta tìm Tiết Linh Tú.” Việc chính việc chính, Vân Nhàn trả lời, “Hắn thế nào rồi? Có chuyện gì sao?”



“Gần đây Tiết công tử không có việc gì, chỉ có điều sáng nay vừa ra ngoài cho nên vẫn chưa về.” Tùy tùng nhỏ đánh giá bọn họ bằn cái nhìn tò mò, đoạn hỏi, “Xin hỏi danh tính của các hiệp sĩ? Tại hạ sẽ vào thông báo ngay.”



Vân Nhàn: “Ta là Vân Nhàn.”



“A! Là Vân cô nương!” Tùy tùng nhỏ lập tức dùng ánh mắt kiểu “thì ra là ngươi” nhìn nàng, cười trộm bộc bạch, “Vậy các hạ là Kỳ Chấp Nghiệp đúng không? Vị này là Túc Trì? Kiều Linh San và Phong Diệp nữa, đúng chứ?”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày: “Sao ngươi biết?”



“Tiết Tứ thiếu gia về ba tháng thì miệng lải nhải hết ba tháng, bây giờ trên dưới toàn tông đều biết ngài ấy kết giao được không ít bạn bè bên ngoài đấy.” Tùy tùng nhỏ thân thiết nói, “Mời vào mời vào! Đường sá xa xôi, bôn ba đến đây chắc chắn rất mệt. Mau vào nghỉ ngơi trước đi ạ!”



Khóe miệng cả bọn đều không khỏi giật giật.



Ngày thường Tiết Linh Tú hay tỏ vẻ chán ghét, kết quả bây giờ...



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Đúng lúc này, tiếng vó ngựa quen thuộc vang lên không xa. Dưới ánh tà dương đỏ quạch như máu, xe ngựa dừng lại trước cửa, có người xuống xe.



Tiết Linh Tú mặc áo mỏng, khô sắt đi một ít, tuy nhiên khuôn mặt vẫn hời hợt tựa gió xuân. Nhìn thấy cả bọn, trước hết ánh mắt hắn sáng lên, nhưng hắn lại nhanh chóng nhíu mày: “Sao các ngươi lại đến đây?”



“Tiết huynh.” Hả? Sao lại hỏi bên mình đến đây làm gì? Vân Nhàn cảm thấy có gì đó không đúng, vặc lại, “Không phải Tiết huynh ngươi gọi chúng ta đến giúp à?”



Tiết Linh Tú khó hiểu kêu: “Ta có đâu.”



Vân Nhàn: “??”



Nàng lấy ra một bức thư từ trong ngực, nói: “Tiết đạo hữu, đây không phải là thư ngươi gửi à? ‘Diệu Thủ Môn xảy ra chuyện, mau nghĩ cách đến cứu’.”



“Không phải.” Tiết Linh Tú nhận lấy bức thư, càng nhíu mày chặt hơn, “Các ngươi chưa từng thấy chữ của ta à? Chữ này viết xấu cực, sao là của ta cho được.”



“...” Phong Diệp thấy không ổn, cất lời đầy yếu ớt, “Không phải, ban đầu là huyết thư cơ nên khó bảo quản. Cái trên tay ngươi, ờ, là do Kỳ đạo hữu cố ý sao chép lại.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Hừ!”



Tiết Linh Tú: “.”



Không khí nhất thời ngượng ngùng.



“Ta vẫn còn giữ huyết thư đây này.” Vân Nhàn thấy Kỳ Chấp Nghiệp sắp nổi bão, tức tốc cắt ngang chủ đề, lấy bức huyết thư đó ra, “Máu me be bét, lúc nhận được thật sự rất đáng sợ.”



Tiết Linh Tú nhận lấy, thở dài lần nữa.



Vân Nhàn: “Làm sao vậy?”



“Ta nói các ngươi này, sao lúc này lại tự dưng đụt thế không biết.” Tiết Linh Tú gõ cán quạt gõ vào lòng bàn, nói, “Thứ nhất, ta sẽ không viết thứ này, vì nó quá xấu. Thứ hai, cái này tới cả con dấu của Diệu Thủ Môn còn chẳng có, vậy mà các ngươi còn tin ngay?”



Vân Nhàn: “...”



Ai mà biết Diệu Thủ Môn các ngươi còn có con dấu chứ!!! Vậy rốt cuộc là ai đã dẫn cả đoàn người đến Nam Giới vậy?!



.............



Lời tác giả:



Bỗng dưng Tiết công tử bị lộ tẩy



Thực chất bé Nhàn cũng rất muốn đến Nam Giới xem thử, chung quy ba giới kia đều đã đi qua, chỉ còn lại nơi này thôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu