Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 151: Kẻ nghèo rớt mồng tơi

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Vân Nhàn bị túm cổ áo sau ném ra ngoài, liên tới còn có đám người Trọng Trường Nghiêu mặt mày trắng bệch. Tên nam tử vạm vỡ hung thần ác sát phía sau thả nàng xuống, gầm lên: “RA NGOÀI!”



Mấy tên nam tử vạm vỡ này đều thuộc Yêu tộc, tuy không nhìn ra đặc điểm nhưng tu vi chớ hề kém hơn Vân Nhàn, hơn nữa còn biết nhìn người để cư xử thật đáo để.



“...” Vân Nhàn đứng dậy rồi hỏi: “Đại sư huynh, tại sao bọn họ không túm cổ áo huynh?”



Túc Trì đáp: “Có lẽ ta hơi nặng.”



Vài tiếng “binh binh bang bang” xuất hiện, đám yêu kia lại đi ra, ném cả mảnh vỡ của kiếm Bích Thủy ra ngoài, miệng lầm bầm chửi rủa: “Chết tiệt! Toàn là cái giống ôn gì không?! Thật là không biết phép xã giao!!”
TruyenLau.com


Ra quân bất lợi, Vân Nhàn thầm nghĩ tất cả tại Trọng Trường Nghiêu.

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đang yên đang lành mắc gì hắn xuất hiện ở đây? Hại mình nhìn thấy hắn là muốn đánh, bây giờ không một ai được lợi lộc cả.



Dường như cuối cùng Trọng Trường Nghiêu nhận ra mình đã mất sạch mặt mũi trước mặt mọi người, sắc mặt giờ thôi còn trắng bạch, thậm chí trông còn hơi xanh.



Đối với hắn mà nói, không phải hắn không thể chấp nhận thất bại, có điều hắn tuyệt đối không thể thất bại trước mặt người ngoài, huống hồ còn là chính mình tự tin khơi mào gây sự, kết quả bị người ta cầm chuôi kiếm đánh cho một trận tơi bời. Đây đúng là tổn thất nặng nề nhất mà hắn phải chịu đựng trong khoảng thời gian này. TruyenLau.com



Nữ tu sĩ xinh đẹp phía sau hắn không những không nhìn biểu cảm của hắn, thậm chí còn nói trúng chỗ đau, ngẩng mặt lên mà rằng: “Trọng Trường đạo hữu, chẳng lẽ vị này là Vân Nhàn? Ngươi quen biết nàng ấy? Chiêu kiếm của nàng ấy thật đặc sắc, ta...”



Trước đây, Trọng Trường Nghiêu vẫn luôn cho rằng sự thẳng thắn của nàng ta là một ưu điểm, mỗi tội bây giờ áp dụng lên người mình lại là một khuyết điểm cực lớn!



Trọng Trường Nghiêu xanh trắng cả mặt, cứ vậy phất tay áo bỏ đi. Không chỉ không có phong độ mà còn chẳng đúng mực, trông khá nhỏ nhen.



Trước khi đi hắn còn liếc nhìn Vân Nhàn một cái.



Vân Nhàn nào cho hắn cơ hội làm màu rồi chuồn mất: “Nhìn cái gì? Còn muốn đánh nữa à? Lại đây, ta dạy ngươi thêm hai chiêu.”



Trọng Trường Nghiêu nói trong căm hận: “...Không cần!”



Hắn thầm nghĩ: Không chấp nhặt với ngươi. Ngày sau khi hắn đã đạt đến đỉnh cao, làm sao còn coi người này ra gì? Hắn nhất định sẽ hung tàn giẫm nát tất cả những kẻ từng coi thường mình dưới chân!



Trong lòng nghĩ vậy, tuy nhiên chân lại cực ngoan ngoãn, hắn cấp tốc lướt ra ngoài một dặm. Linh kiếm bản mệnh kiếm Bích Thủy của hắn đã bị tên đại sư huynh chõ vào chuyện của người khác bóp nát thành từng mảnh, lúc này mà không lui, chẳng lẽ hắn còn muốn tới vật lộn?



Đám tu sĩ kia xem đã mắt, lại nhớ Vân Nhàn còn là bạn bè của Cơ Dung Tuyết, thành thử muốn đến làm quen trờ trờ. Tuy nhiên do ngại thân phận, từng người lúng túng, do dự tới lui, cuối cùng vẫn vội vàng rời đi.



Vân Nhàn nhìn bóng lưng bọn họ tản đi, không khỏi nghĩ thầm:



Lần trước Giang Lan Thôi cũng nói Trọng Trường Nghiêu mời rượu khắp nơi, nhìn thì như bên người rực rỡ gấm hoa, có đông đảo bạn bè, nay nghe chừng nào biết được có mấy người thật lòng.



Nếu thật sự như mình nghĩ rằng Trọng Trường Nghiêu có quyển sách kia trong tay, vậy đã có thể lý giải sự việc. Thật tình đổi thật tình, hắn xem tất cả mọi người lệ thuộc vào hắn, là quân cờ có lợi, dễ gì có ai đối xử thật lòng với hắn? Đâu phải ai cũng củ mỉ cù mì như Thư Cửu Vĩ.



Ủa mà khi nãy mình đã nhìn nhầm ư?



“Đại sư huynh, vừa nãy huynh có thấy không.” Vân Nhàn ngạc nhiên hỏi, “Người thợ rèn kiếm đó thuộc Hồ tộc đấy!”



Đương nhiên ý nàng đâu phải là Yêu tộc sẽ không dùng kiếm, nhưng mỗi ngành nghề đều có chuyên môn riêng, rõ ràng người này sẽ có vũ khí bản mệnh phù hợp với mình hơn, hà tất phải mở ra lối riêng, huống hồ còn là rèn kiếm. Không hiểu về kiếm, làm sao có thể luyện kiếm?



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không được, ta còn phải vào trong.” Xưa nay Vân Nhàn không nghe ai nói “không được” “không thể”, nàng đổi một cái mặt nạ khác, nói khẽ, “Không sao, chúng ta lẩn lút lẻn vào là được.”



Túc Trì lại đứng im tại chỗ, do dự một thoáng.



“Sao vậy đại sư huynh?” Vân Nhàn đã bay ra ngoài mười mấy mét, thấy chàng vẫn đứng yên tại chỗ lại bay về giữ rịt tay chàng và kêu, “Đi thôi đi thôi!”



Cơ thể nặng ngàn cân của Túc Trì bị nàng nhẹ nhàng kéo một cái đã đi ngay.



Đúng lúc đám nam tử vạm vỡ đang chỉ bảo đám trẻ rèn kiếm. Hai người vòng ra phía sau, Vân Nhàn thành thạo ngồi xổm trên mái nhà, lặng lẽ dời một miếng ngói, họ nhìn vào trong đầu chạm đầu.



Thợ rèn kiếm đang lau kiếm.



Vân Nhàn càng xem càng bặt thinh, bởi lẽ dù rằng thi thoảng khi trong đầu nàng có tí ý nghĩ tầm thường, tuy nhiên rõ ràng nàng chẳng phải là người nghĩ lung tung mọi lúc. Thế nhưng nhất cử nhất động của tên hồ ly đực bên dưới lại khiến người ta không nhịn được nghĩ đến cái chuyện kia... Nàng tuyệt đối không có vấn đề! Cớ sao lau kiếm lại phải lau thế này?! Nếu phải nói thì ngay cả Thư Cửu Vĩ lúc phóng túng nhất cũng chỉ học được sơ sơ cách của y.



Túc Trì lên tiếng: “Thể Vân Đỉnh.”



Thợ rèn kiếm này không chỉ thuộc Hồ yêu tộc, mà còn giống như Thư Cửu Vĩ khi mang thể chất song tu chính cống. Vân Nhàn càng nghĩ càng thấy nghiêm trọng: “Chúng ta đừng nhìn xuống xem nữa đại sư huynh, không tốt cho huynh đâu. Đám nam tử vạm vỡ ở cửa...”



“...” Túc Trì nhìn nàng bằng ánh mắt khó tả, dường như không hiểu ngày ngày sư muội cứ nghĩ gì cái gì. Chàng nói hơi nặng giọng: “Những đó không phải!”



Vân Nhàn thở phào nhẹ nhõm.



Mới loáng mắt, Túc Trì nói ngay: “Y phát hiện ra ta rồi.”



Vân Nhàn suýt nghẹn thở.



“Đã đến thì xuống đi.” Thợ rèn kiếm không ngẩng đầu, ôn tồn bảo, “Không xuống, ta sẽ mời người.”



“...”



Hai người nhảy xuống khỏi mái nhà. Nhìn từ bên ngoài căn nhà này không lớn, nhưng bên trong cực kỳ rộng rãi, dường như đã thiết lập trận pháp không gian nào đó. Ngoài cái đài luyện kiếm khổng lồ đang bốc lửa ở chính giữa, khắp nơi trên đất đều là đá rèn kiếm, chi chít các loại chuôi kiếm dựng đứng, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.



Kiếm có linh, có linh, đương nhiên cũng phải phân ra mạnh yếu trước sau. Vân Nhàn vừa nhảy xuống, Thủ Lĩnh sau lưng nàng sáng rực diễu võ giương oai, lấn át tất cả những thanh kiếm khác ở đây trong chốc lát.



Kiếm của Túc Trì vẫn chớ hề có động tĩnh.



Xem ra đây là nơi thợ rèn kiếm thường ngày rèn sắt, trong góc đang có một hàng mấy đứa trẻ học việc đứng đấy với tay chân nhanh nhẹn, chăm chú nhìn vào nước thép trong lò, không ngẩng đầu lên.



“Thợ rèn kiếm này, không biết xưng hô thế nào?” Vân Nhàn chẳng dông dòng văn vẻ, đã nói ngay, “Ta là Vân Nhàn, vị này là Túc Trì.”



“Ta biết ngươi.” Thợ rèn kiếm đáp, “Gọi ta Sư Di là được.”



Lúc trước y đuổi hai người ra ngoài, tóc tai rối bời bời, tai chưa từng giấu kỹ, cái khí thế gầm thét kinh thiên động địa đó thật sự khác biệt một trời một vực so với hiện tại. Vân Nhàn thầm nghĩ: Chẳng lẽ vừa rồi là cơn giận lúc mới ngủ dậy... Nhưng bây giờ đã giữa trưa đấy! Nàng chưa từng ngủ lâu cỡ đấy!



Sư Di chẳng nói chẳng rằng, thay vào đấy nhìn về phía Túc Trì đầy hứng thú.



Còi báo động đang rung mãnh liệt trong đầu, Vân Nhàn kêu: “Tiền bối Sư Di, thế này là sao?”



Sư Di cười nói: “Đại sư huynh của ngươi rất hữu dụng đối với ta.”



Vân Nhàn: “...”



Có lẽ là khối huyền thiết thành tinh duy nhất trên đời, đương nhiên chàng sẽ hữu dụng đối với thợ rèn kiếm. Chẳng qua trước đây Tiêu Nguyên không nói đại sư huynh có biết mình không phải người chăng, nàng cũng không tiện hỏi, nay nhìn sắc mặt Túc Trì nàng vẫn không đọc được gì.



“Bị ta đuổi ra ngoài mà còn dám xoay lại, ngươi là người đầu tiên. Thôi được.” Sư Di nói, “Nói đi, ngươi muốn làm gì?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nói trước: “Dễ dàng vậy ạ?”



“Ngươi cho rằng ta đang khen ngươi à?” Sư Di có rút khóe miệng, cho biết, “Hiện tại trên người ngươi toàn là hơi thở của nha đầu kia, ngươi ôm nó cọ xát bao lâu rồi?”



“Vút”, Túc Trì nhìn sang.



“Không phải. Không phải, ông hiểu lầm rồi!” Vân Nhàn toát mồ hôi hột, vội nói, “Thư Cửu Vĩ... Chúng ta không có loại quan hệ đó! Đúng là hôm qua ta có ôm nàng ta chơi nhưng mà nàng ta đâu có dùng hình người! Nàng ta dùng hình thú!”



Sư Di: “Còn dùng hình thú nữa?”



Vân Nhàn: “Dù ông tin hay không, quan hệ của chúng ta là người nuôi với thú cưng thuần khiết. Ủa đâu, hình như nói vậy cũng...”



Sư Di: “Quan hệ người nuôi-thú cưng??”



Vân Nhàn: “?”



Ánh mắt Túc Trì bên cạnh u ám, như muốn khoét ra một cái lỗ trên người nàng.



Cái quỷ gì đây! Trong đầu hồ ly này đang nghĩ cái gì vậy?!



Thủ Lĩnh bị lấy đi, Thái Bình trở lại nơi quen thuộc. Nó ở trong cánh tay trái của Vân Nhàn mà vẫn còn khoa tay múa chân: “Sửa kiếm cho ta đẹp một chút, đổi chuôi kiếm thành vàng, đổi thân kiếm thành bạc, rồi gắn thêm 88 viên hồng ngọc tà ác...”



“Ngươi im miệng được không, Thái Bình?” Vân Nhàn nói, “Thẩm mỹ của ngươi kiểu gì vậy? Còn kém hơn cả ta.”



Thì ra mình đã vô tình đi cửa sau một lần. Vân Nhàn im lặng nhìn Sư Di leo lên leo xuống trên đài luyện kiếm, không biết nói gì cho phải, rất muốn hỏi một câu “sư phụ, ngài làm việc gì vậy”. Song, cuối cùng nàng vẫn nói ra thắc mắc trong lòng: “Tiền bối Sư Di, thứ lỗi cho ta mạo muội, ông có biết chuyện ở Đường Linh Quốc tại Đông Giới trước kia không?”



Lúc đó tên Ma tu Đồng Hồ Quả Lắc Lớn Lớn bị một con hồ ly đực có thù tất báo đào mồ mả tổ tông 18 đời, chuyện ác bị viết thành tờ quảng cáo nhỏ rải khắp nơi như phát không cần tiền, khiến Ma tu sứt đầu mẻ trán, còn đánh nhau với người ta bị thương nặng, từ đó mọi người mới được thở dốc một hơi. Tính theo tuổi tác, tuy hồ yêu đực không sống mấy trăm tuổi như lão Ma tu kia, nhưng ít nhất cũng phải trên trăm tuổi. Nay hồ yêu lại nói chuyện với giọng điệu như hiểu rõ về mình đâm khiến nàng sinh nghi, nên mới hỏi như vậy.



“Sao vậy?” Sư Di không xoay đầu lại, lười biếng đáo, “Ngày nào tên Ma tu đó cũng ăn mặc lố lăng, có thể xử lý hắn, ta còn nợ ngươi một phần ân tình.”



Thế mà lại thừa nhận thẳng thừng. Tóc y không buộc lên, lắc lư theo động tác, rơi trên chiếc cổ trắng nõn, trắng như mỡ đông, ấm như ngọc, nhìn rất muốn cắn một cái.



Vân Nhàn nghẹn họng.



Đồng Hồ Quả Lắc Lớn là ăn mặc lố lăng, tiền bối ngài là có cử chỉ lố lăng, sao phải làm khó nhau... Nàng nói: “Không phải ta xử lý y, là Đường Quận chúa. Bây giờ hình như nàng ta đã là Quốc chủ rồi. Mà tiền bối Sư Di này, ông và y tranh giành địa bàn gì vậy?”



“Mỏ huyền thiết.” Sư Di trả lời, “Hắn không tranh với ta thì thôi. Đã tranh, còn dám đánh ta bị thương, vậy thì đi chết đi!”



Răng nanh hơi lộ, hiện ra chút tàn nhẫn xảo trá của loài thú, rồi nhanh chóng thu lại.



Vân Nhàn: “Vậy chuyện số mệnh bị tổn thất, tiền bối có manh mối nào không...”



“Nhóc con, muốn nói chuyện này với ta thì phải gọi người lớn của ngươi đến.” Sư Di cắt ngang lời nàng, ra vẻ thờ ơ, “Ngươi mới bao nhiêu tuổi, kiểm soát được chuyện này chắc?”



Vân Nhàn chấn động trong lòng.



Ý tứ trong lời nói này cực rành rọt, có vẻ đại tiền bối của Yêu tộc cũng biết chuyện của Ma tộc. Không biết y hiểu biết bao nhiêu về Xi Vưu?



Hiềm một nỗi xem ý của Sư Di là không thiết nhắc đến nữa.



Giữa ngọn lửa nóng rực, khuôn mặt Sư Di lúc sáng lúc tối, y lại nói: “Mà có một việc ta vẫn luôn không hiểu. Lúc trước đào mồ tên Ma tu ở Đông Giới vất vả quá nên ta sẵn tay bói một quẻ, quẻ ra tượng trưng Yêu Thần hiển thị, Đông Giới có người giáng thế từ dị giới sẽ gây nên sóng gió. Dị giới? Dị giới nào? Là Ma giới? Là Yêu giới? Ta xem hướng số mệnh, còn tưởng đâu là đống cứt chó vừa rồi. Nhưng nhìn tới nhìn lui, hình như lại không phải.”



Đống cứt chó vừa rồi... Chẳng lẽ là chỉ Trọng Trường Nghiêu?



Vân Nhàn thầm nghĩ: Người từ dị giới, hình như là chính mình.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Thôi. Ta chỉ một thợ rèn kiếm tay không tấc sắt, có thiện chí giúp người, không muốn dính dáng đến thị phi.” Sư Di đánh giá nàng từ trên xuống dưới, lại chất vấn, “Ai bảo ngươi đến tìm ta? Người này không tệ đấy. Có lẽ trước đây thanh kiếm này phù hợp với ngươi, nhưng bây giờ tâm cảnh khác thì không còn phù hợp nữa.”



Lúc trước trong Đại Chiến Tứ Phương, mục tiêu của Vân Nhàn chỉ có một, đó là giành Thủ Lĩnh, không để Đông Giới bị người khác ức hiếp. Có điều càng biết nhiều chuyện, càng lo lắng nhiều chuyện, tâm cảnh nàng càng thêm phức tạp, tuy không còn trong sáng như trước nhưng lại chín chắn hơn – nhân tiện nói thêm, chỉ so sánh quá trình của cùng một người. So với trước đây thì nàng chín chắn hơn... chứ đừng so nàng với tu sĩ khác. Nàng vẫn chưa chín chắn được bao nhiêu cả.



Vân Nhàn chỉ nở nụ cười: “Tiền bối, vậy thù lao...”



“Dễ thôi.” Sư Di trả lời, “80 ngàn linh thạch thượng phẩm.”



Vân Nhàn cười hết nổi, mình chỉ lễ phép hỏi cho có thôi mà: “Đắt vậy hả????!”



Không phải bảo chọn người vừa mắt à? Không phải bảo không cần thù lao sao! Toàn bộ gia sản của nàng chỉ có 80 ngàn linh thạch, bảo nàng làm sao nỡ bỏ ra?



Nụ cười của Vân Nhàn chớ hề biến mất, có điều nó đã chuyển sang khuôn mặt của đám trẻ học rèn kiếm trong góc. Kiếm tu mặc cả với thợ rèn kiếm, đây chính là tiết mục quen thuộc lần nào cũng vậy.



Hay lắm! Tụi nó thích xem! Cho xem thêm nữa đi!



“Vậy mà đắt? Ngươi biết trình độ của ta thế nào không? Làm thủ công hoàn toàn!” Sư Di cũng tức thì nổi đóa, “Ngươi chen ngang đi vào, trong lòng không có cân nhắc à? Biết vũ khí cấp Thiên khó sửa thế nào không?! Ta tự nguyện nhận của ngươi?!”



Vân Nhàn nói: “Không làm thủ công chẳng lẽ ông còn có dây chuyền sản xuất chắc?! Không được, không được. Đắt quá! Ta không có nhiều tiền như vậy.”



Dây chuyền sản xuất gì đó, nghe không hiểu, Sư Di nhe răng: “Không có tiền còn muốn rèn kiếm? Con bé Kiếm tu thối tha đến chỗ ta ăn xin hay gì?”



“Đại sư huynh, không cần huynh trả.” Vân Nhàn xắn tay áo, hùng hổ kêu, “30 ngàn! Nhiều nhất là 30 ngàn, ta chỉ có 30 ngàn trên người. Thật sự không lấy ra được nữa!”



“...” Sư Di khựng lại một cách kỳ lạ, sau đó nói, “Vậy thế này đi.”



Vân Nhàn: “Thế nào?”



Sư Di nói: “Đại sư huynh của ngươi có bộ phận nào không dùng không? Cắt một đoạn cho ta.”



“Làm gì có bộ phận nào không dùng?! Ruột thừa à?!” Vân Nhàn nói, “Cho dù huynh ấy tu Vô Tình Đạo cũng không có bộ phận nào không dùng... Hả?”



Chờ đã. Hình như có thật.



Muôn trùng thinh lặng.



Sư Di: “Ngươi nghiêm túc?”



Túc Trì hít sâu: “...Vân Nhàn!”



Vân Nhàn móc túi không đổi sắc mặt: “80 ngàn đúng không? Cho ông.”



-



Một nén hương sau, Vân Nhàn – người nghèo rớt mồng tơi, tới túi còn sạch hơn cái mặt – lên xe ngựa, đau lòng có thừa.



Hèn gì mỗi khi nhắc đến thợ rèn kiếm, đám Kiếm tu đều trưng ra biểu cảm như đạp phải phân chó... Bây giờ nàng đã biết cảm thụ này ra làm sao.



Sai lầm, đáng lẽ phải mang Tiết huynh theo.



Trước khi đi, Vân Nhàn vẫn không quên hỏi Sư Di về chuyện hôn sự của Thư Cửu Vĩ, xem y có ý kiến gì chăng.



Suy cho cùng tuổi của Sư Di cũng đã tới ba chữ số, còn mang thể Vân Đỉnh mà vẫn chưa có đạo lữ. Y có thể như vậy thì chứng tỏ cái quy định “20 tuổi phải kết hôn” của Hồ yêu tộc chỉ trò vớ vẩn.



Hiển nhiên Sư Di không có một mảy tình cảm của người lớn trong nhà với cô công chúa bà con xa cách không biết bao nhiêu đời này, chỉ bình thản nói một câu: “Sự tình có chỗ mờ ám. Nếu nó thật lòng không muốn thì có cả ngàn cả trăm cách để từ chối, chỉ xem có quyết tâm hay không... Chẳng lẽ chuyện Nam Vinh Hồng vẫn chưa khiến nó tỉnh ngộ ư? Bây giờ các ngươi muốn tìm Linh Nhục Nhân Sâm là vì Nam Vinh Hồng đúng không. Nàng ta quả nhiên chưa chết.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sống trong rừng sâu núi thẳm mà tin tức vẫn nhanh nhạy cỡ đấy, ngày nào cũng đọc báo lá cải à, Vân Nhàn giả ngốc: “Mờ ám? Mờ ám gì cơ?”



Thế là nàng lại bị túm cổ áo ném ra ngoài.



Thái Bình ở trong tay nàng, vô cùng khó chịu: “Khi nào thì xong? Chiều nay có thể đến lấy không?”



Vân Nhàn: “Ngươi tưởng làm mì bò chắc?”



Ít nhất cũng phải 7 ngày chứ.



Thái Bình hét lên: “Đồ nghèo kiết xác này!! Ngay cả kiếm dự phòng còn chẳng có!! Ngày mai ta muốn về Kiếm Các ngay!!”



Vân Nhàn bày vẻ vờ như không nghe thấy.



Người đánh xe ban nãy đến đón hai người, quay lại theo cung đường cũ. Người này hơi ngạc nhiên: “Hai người không bị đánh à? May mắn thật đấy.”



“Ừ.” Vân Nhàn cho biết, “Không những không bị đánh mà còn đánh được người, ta giỏi không?”



Người đánh xe kính nể: “Tài ghê! Không giấu gì ngươi, vị khách trước của ta bị đánh vì bước chân trái vào cửa trước, bị nói là mang điềm xui. Vị khách trước nữa thì bị đánh vì cho chân phải vào cửa trước, bị nói là đế giày bẩn. Ngươi vào bằng cách nào vậy?”



Vân Nhàn kiên nhẫn truyền thụ kinh nghiệm: “Lần sau thử vào từ mái nhà xem!”



Người đánh xe: “...”



Hiểu rồi. Thử xong là đi bán muối luôn.



Bánh xe bắt đầu lăn, người đánh xe tập trung lái xe, Vân Nhàn chẳng còn ai để nói chuyện trên trời dưới đất, bèn lén nhìn Túc Trì lần nữa.



Hành động lén nhìn ắt bị bắt gặp, rành rọt Túc Trì đang nhắm mắt vậy mà chàng đã nói: “Lại nhìn ta làm gì.”



“...” Vân Nhàn: “Huynh không nhìn ta, sao biết ta đang nhìn huynh... Đại sư huynh, huynh... Hầy, thôi bỏ đi.”



Từ khi Tiêu Vu nói về thân thế của Túc Trì, nàng đã muốn thử thăm dò xem đại sư huynh có biết chuyện này không.



Hiềm một nỗi câu này thật sự quá khó mở lời, “Huynh có biết mình chả phải người không?”, “Huynh có thấy mình là người không?”, “Huynh có thấy mình là món đồ gì không?”, Vân Nhàn nghĩ mãi, vẫn chọn một chủ đề dễ nói chuyện hơn: “Hèn gì Meo Meo vừa đến Lưu phủ đã thế, tổ tông dạy nó chính là Sư Di ư. Ai trong Hồ yêu tộc cũng đẹp thật đấy.”



Túc Trì nói: “Y 134 tuổi.”



Vân Nhàn: “?”



Nói đẹp thì có liên quan gì đến tuổi tác? Cho dù y 800 tuổi mà vẫn đẹp như bây giờ, chẳng phải vẫn đẹp sao?



Túc Trì nói xong câu này đã không nói thêm gì, chỉ nhắm mắt trầm tư.



Vân Nhàn còn tưởng chàng không thiết để ý đến mình bèn buồn bực ngán ngẩm, đành phải tự chơi một mình là cãi nhau với Thái Bình trong linh phủ. Một lúc sau, nàng lại nghe Túc Trì hỏi: “Vừa rồi tại sao không cho ta trả linh thạch?”



“Đó là kiếm của ta.” Vân Nhàn trả lời, “Sao không biết ngại để huynh trả chứ.”



Túc Trì thay đổi biểu hiện: “Vậy mà muội lại không biết ngại để Tiết Linh Tú trả.”



Vân Nhàn: “...”



Tại sao giọng điệu này cứ quái quái. Nàng cẩn thận suy đoán một hồi, kết luận rằng có thể Túc Trì cảm thấy mình là sư muội, suốt ngày làm tiền sẽ làm tổn hại đến thanh danh của Kiếm Các. Thành ra nàng lí nhí biện bạch: “Ta chỉ nói một tí thôi...”



Đã lâu rồi nàng không vặt lông cừu của Tiết Linh Tú.



Túc Trì giương mắt lên hỏi: “Muội còn linh thạch không?”



Vân Nhàn hùng hồn đáp: “Bây giờ thì không còn. Nhưng không sao cả, lần này ta không để Tiết huynh cho mình, ta có thể mượn Lưu tiểu thư đấy. Nàng ta thích ta lắm, chắc chắn sẽ không lấy lãi của ta đâu. Đại sư huynh, huynh đừng lo! Ta nhất định sẽ tự lực cánh sinh, cố gắng kiếm tiền!!”



Túc Trì: “...”



Vân Nhàn: “Đại sư huynh?”



Túc Trì: “Ta không sao.”



Người đánh xe phía trước nghe hết toàn bộ câu chuyện, suýt nữa thì ngã ngựa chổng vó.



Đúng là đủ để gọi cặp sư huynh sư muội này là rồng phượng trong loài người. Lúc đến, phát hiện sư huynh không biết nói chuyện, lúc về, phát hiện sư muội nói chuyện không bằng đừng nói!



Đã biết Lưu tiểu thư kia thích ngươi, không lấy lãi của ngươi. Vậy sao ngươi lại không nhìn ra đừng nói là lấy lãi, người trước mặt còn ước gì được đưa hết linh thạch cho ngươi chứ?? Đần quá!!



.............



Lời tác giả:



Đần quá!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu