Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Rét cắt da cắt thịt, mưa máu gió tanh, đã chẳng còn phân được ngày đêm, hoặc là trong kết giới này vốn không có ngày đêm, chỉ có sự tàn sát và máu tươi vô tận.
Bốn tòa tế đàn lúc gần lúc xa, dần dà hiện ra hình dáng thật trước mắt mọi người với ma khí tràn ngập trên những trận pháp màu máu. Vân Nhàn chống kiếm đứng đấy, lau sạch máu, giương mắt nhìn và hỏi: “Thái Bình, bây giờ đã qua bao lâu?”
Thái Bình đáp: “Mới sáu canh giờ thôi.”
Sáu canh giờ, chỉ là nửa ngày, vào ngày thường cùng lắm chỉ là thời gian để ngủ một giấc, song nay lại hệt một cơn ác mộng dài đằng đẵng và vô căn cứ.
Điều an ủi duy nhất là tối thiểu cơn ác mộng này có điểm kết thúc.
Kiều Linh San kéo Lục Trưởng lão, đặt ông ấy xuống với vẻ mặt vô cùng khó coi, đoạn dùng ống tay áo lau nước mắt nơi khóe mi. Trong hồ băng vừa nãy, bản thân Lục Trưởng lão suýt bị đóng băng vì cứu thêm vài đệ tử Kiếm Các; tới khi lên bờ lại phải leo qua mấy ngọn núi cao đáng sợ, không có cơ hội nghỉ ngơi. Ông ấy vừa đi vừa nói “Nhớ năm đó ta học kiếm phải vượt qua mấy ngọn núi”, nửa câu sau “mỗi ngày đi rách một đôi giày cỏ” còn chưa thốt thành lời đã ngã xuống đột ngột.
Không có nhẫn trữ đồ, không có dược thảo, thân thể của ông cụ càng lúc càng rét lạnh và cứng còng, hôn mê thêm một lúc sẽ thật sự vô phương cứu chữa. Phong Diệp cởi y phục của mình ra ủ ấm cho ông ấy nhưng chỉ như muối bỏ bể... Mọi người ở Kiếm Các ngoái nhìn về phía sau vô số lần, mong chờ bóng dáng màu xanh biếc xuất hiện, ngặt nỗi bấy giờ họ chỉ biết mong chờ mà thôi.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, ngay cả Đao Tông đã không bo bo giữ mình, huống hồ chi là Diệu Thủ Môn? TruyenLau.com
Hơn nữa đâu chỉ mỗi Kiếm Các có người bị thương. Trên vùng đất cháy trụi, hai tông môn Rèn-Đao có khối người bị thương nặng được khiêng đi, tất cả đều thở thoi thóp. Có đông đảo người chết ngay tại chỗ, tới thi thể còn không có người liệm.
Vân Nhàn ngẩng đầu nhìn tế đàn phảng phất gần trong gang tấc.
TruyenLau.com
Nhìn từ xa còn chưa cảm thấy thế nào, song càng đến gần chúng, áp lực ngập trời thêm phần nặng nề. Hiện mọi người chỉ cách chúng một dòng sông chảy nước đen ngòm, dẫu cố gắng ngẩng đầu thế nào cũng không nhìn thấy được đỉnh tế đàn, như thể bốn tòa tế đàn này cứ thế chống đỡ cả vòm trời một phương.
Che khuất bầu trời, nuốt chửng hy vọng. TruyenLau
Những dấu vết trận pháp lốm đốm tựa những con mắt đỏ máu đang liên miên chuyển động bí ẩn về mọi hướng.
Thái Bình trông có vẻ hơi lo lắng. Có điều, nó tuyệt đối không thể thừa nhận mình lo lắng, ngược lại còn nói: “Gần đây ngươi ít nói chuyện thế này, ta không quen cho lắm.”
“Không phải ngươi chê ta ồn ào à?” Vân Nhàn nhìn chằm chằm vào tế đàn, đáp, “Dù gì giờ cũng không phải lúc nói đùa.”
Thái Bình: “Thật sự sẽ thắng nổi?”
Vân Nhàn nhún vai một cách thoải mái: “Ngươi đoán xem nha.”
Thái Bình: “...” Đúng là chó không bỏ được thói ăn cứt!
“Đúng rồi.” Vân Nhàn lại trầm ngâm, “Thái Bình, lần trước ngươi nói muốn nơi ẩn náu của Ma Giáo lộ ra thì chỉ có hai khả năng. Một là nó tự xuất hiện, hai là sức mạnh của nó suy yếu. Sao không có khả năng thứ ba?”
“Khả năng thứ ba còn cần phải nói chắc?” Thái Bình đáp một cách bực bội, “Nếu ngươi tìm được nơi đó, đánh một luồng kiếm khí qua, chả phải nó sẽ hiện ra à. Tuy nhiên nếu tìm được thì người ta đã tìm ra từ lâu rồi.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Cả kết giới bị người ta đi khắp vẫn không phát hiện ra một mảy tung tích ẩn náu của Ma Giáo, nay họ còn không cách gì xoay lại, đủ biết nơi đằng sau mà mọi người từng đi qua đã bị dung nham khí độc nhấn chìm. Bọn họ bị dồn đến đây một mạch, vết thương chồng chất, kinh hồn bạt vía, như dê con chờ bị làm thịt.
Khói lửa bốc lên nơi nơi, Vân Nhàn nói trong vẻ im lặng này: “Nhưng hình như ta biết nó ở đâu đấy.”
“?” Ý gì? Thái Bình truy hỏi: “Cái gì ở đâu?? Này, nói nửa chừng sẽ bị người ta đánh đấy ngươi có biết không?? Ngươi đứng dậy làm gì?!”
Vân Nhàn đi sang tìm Rèn Thể Môn. Cơ Dung Tuyết cõng nàng bơi trong hồ băng một vòng, trông chừng như không có vấn đề gì lớn, tuy nhiên mỗi lần Vân Nhàn nhìn lại đều phát hiện bộ phận thú hóa trên người nàng ấy càng nhiều, giờ đây nàng ấy đã biến thẳng thành một con sư tử. Phía sau nàng ấy là đoàn quân thú hùng hậu, bao gồm cả Thiết Đản. Đến bây giờ Vân Nhàn mới biết thì ra công pháp nguyên mẫu mà Thiết Đản tu luyện là tê tê… Thảo nào chịu đòn tài tới thế!
Hình dạng sư tử là hình dạng mạnh nhất của Cơ Dung Tuyết, đồng thời là hình dạng đầy cảnh giác nhất, đủ sức ứng phó với nguy hiểm nhất, ngặt nỗi sự tiêu hao cũng lớn nhất. Khi Vân Nhàn đến, nàng ấy đang liếm chân trước bị thương của mình, chỗ đó da trách thịt nát, đã mơ hồ nhìn thấy xương.
Vân Nhàn nói: “Đại tiểu thư, không thể liếm đâu, càng liếm càng nặng. Bây giờ không có thảo dược, ta lấy chút tuyết đắp lên nhé.”
“Đều như nhau thôi.” Dĩ nhiên biết không thể liếm nhưng rất ngứa, Cơ Dung Tuyết mặc kệ nàng chất tuyết lên móng vuốt đã hỏi, “Ngươi không gặp Diệu Thủ Môn và Phật Môn?”
“Ta còn muốn hỏi ngươi có gặp không đây này.” Vân Nhàn cho hay, “Ba môn phái Kiếm, Rèn, Đao đã là tông môn có tốc độ nhanh nhất, Cầm Phường theo sau. Nay vẫn còn có người vội vã đến đây, chứng tỏ con đường vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn. Nếu như vẫn không có ai đến thì tình hình đã tệ lắm lắm.”
Chân trước bị chất đầy tuyết, Cơ Dung Tuyết vẫn cảm thấy ngứa ngáy, nàng ấy lắc đầu, bình tĩnh nói: “Ta nghĩ có lẽ Phật Môn và Diệu Thủ Môn đã gặp nhau. Chỉ cần họ gặp nhau, Phật Môn sẽ không bỏ mặc Diệu Thủ Môn, trên đường lại cứu người này người kia, đến muộn vẫn là bình thường.”
Lời này của nàng ấy quá chính xác. Vừa nhìn đã tỏ Phật Môn sẽ làm loại chuyện này.
Linh Nhục Nhân Sâm của tiền bối Nam Vinh Hồng vẫn đang được nuôi dưỡng trong Huyền Bảo Các tại Bắc Giới, được Tiêu Nguyên trông coi. Giả như nàng ấy không xảy ra chuyện ắt Nam Vinh Hồng sẽ không có chuyện. Đâu rõ có phải Huyền Bảo Các phân bố quá rải rác hay chăng, hoặc có thể về bản chất Huyền Bảo Các không được tính là một môn phái, tóm lại, bên ngoài có Huyền Bảo Các chống đỡ, áp lực của mọi người đã giảm bớt một phần.
Vân Nhàn thở dài: “Nếu thật sự như vậy thì tốt.”
Như muốn an ủi, Cơ Dung Tuyết đưa lưỡi liếm lên mặt nàng, gai ngược hơi châm chích, quét lên máu và vụn băng dính đầy mặt Vân Nhàn... Khi trước Vân Nhàn bị đập đầu, tới máu còn không kịp lau. Giọng điệu của nàng ấy vẫn rất bình thản: “Tệ nhất chỉ đến thế là cùng, chả có gì phải thở dài cả.”
Vân Nhàn cứ thấy có gì đó không đúng: “Bây giờ ngươi không thể dùng hình người?”
“Không phải không thể dùng.” Cơ Dung Tuyết đáp, “Vết thương trên chân quá sâu, dùng hình người không đứng dậy nổi. Mà thôi, không sao. Tức Mặc Xu ở đâu, ngươi biết không?”
Vân Nhàn: “Ta… có thể biết, cũng có thể không biết.”
So với việc biết nàng ấy ở đâu, bây giờ Vân Nhàn càng muốn biết nàng ấy đang nghĩ gì.
Cơ Dung Tuyết: “Đừng che giấu trước mặt ta, Vân Nhàn. Đặt bạn bè và thiên hạ lên bàn cân, ta chính là loại người tuyệt đối sẽ chọn bạn bè.
“
Vân Nhàn: “Đại tiểu thư…”
Đàn thú phía sau trưng vẻ mặt như gặp quỷ, đảo mắt tứ phía.
Phần lớn bọn họ đều là nhóm người được Cơ Dung Tuyết chiêu mộ, việc huấn luyện do chính chưởng môn phụ trách, trong lòng vừa kính vừa sợ nàng ấy. Ban đầu họ nghe Vân Nhàn gọi “Đại tiểu thư” đã thấy kỳ quặc, đâu ngờ chưởng môn còn nói chuyện thế kia!
Xem ra lông xù đúng là liều thuốc an ủi lòng người, Vân Nhàn sờ lông của Cơ đại tiểu thư vài cái, tâm trạng bình phục hơn không ít. Nhưng nàng còn chưa bình phục được bao lâu đã nghe thấy bên kia truyền đến tiếng cãi vã một lần nữa, như đang giận dữ: “Ông còn có muốn cái mặt già của ông nữa hay không!!”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến một khắc, chẳng ngờ đám tàn binh này lại cãi nhau! Có điều, nếu là đệ tử tranh chấp còn có thể nói vài câu “không ra thể thống gì”, “không biết nhìn đại cục” để trấn áp. Mỗi tội nay chính là Liễu Xương và Tông chủ Cầm Phường cãi nhau!
Mặt mo của Liễu Xương giật giật, ông ta nói: “Cứu đệ tử Đao Tông ta có gì sai? Không bảo vệ được người trong tông môn của mình tức bản thân mình bất tài, trách được ai?”
Tông chủ Cầm Phường cười khẩy: “Nói đi. Tiếp tục nói đi. Trong hồ băng vừa nãy, Cầm Phường ta đã cứu bao nhiêu người của Đao Tông, ông có tính rõ không? Đến lúc này rồi các ông vẫn còn tính toán, cố ý bỏ qua đệ tử tông môn khác không cứu, nếu không phải ta ra tay kịp thời, Tần Nhã đã mất mạng rồi!!”
Trên đường đi, dẫu tổn thất của Cầm Phường chẳng phải là nhiều nhất nhưng cũng tuyệt đối không ít. Giọng nói của Tông chủ đang run rẩy, có thể thấy bà ta thực tình đau lòng đến tột cùng.
Thốt ra lời này đúng là không ra thể thống gì, người trong Cầm Phường tràn đầy phẫn nộ, người của Đao Tông thì lúng túng nhìn Liễu Xương, cằm Liễu Xương giật giật vài cái, ông ta uất ức bảo: “... Có thể lúc trước là vậy. Nhưng vừa rồi lão phu chớ hề cố ý không cứu! Ai gần thì cứu người đó, sao lại nói là cố ý nhằm vào?”
Nhìn vẻ mặt này, ông ta bị oan thật. Có điều nay tất cả mọi người đã đến chừng hạn, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Huống chi, có thể nói những tông môn lớn nhỏ ở đây đều có ân oán nhiều vô kể với Đao Tông!
Tông chủ Cầm Phường bắt đầu lật lại chuyện cũ không chút nhân nhượng: “Chẳng phải lúc trước Đao Tông các ông rắp tâm muốn tiến quân vào Đông Giới sao? Chẳng phải lúc trước Thiếu tông chủ trước đây của các ông là Liễu Thế cấu kết với Ma Giáo trong Đại Chiến Tứ Phương sao?”
Mọi người có mặt lập tức kinh ngạc.
“Cấu kết gì??”
“Ma Giáo?!”
“...” Rốt cuộc Liễu Hân mở miệng, đanh giọng: “Chuyện này do một mình Liễu Thế làm, không liên quan đến tông môn. Nó đã phải trả giá đắt cho việc này, kim đan vỡ nát, tương lai bị hủy hoại, hà tất phải lôi chuyện cũ ra nhai đi nhi lại?”
Liễu Xương: “Đông Giới các ngươi hãy tự hỏi lại mình đi! Thiếu tông chủ Kiếm Các, thanh kiếm mà nó cầm trong tay có phải là ma kiếm hay không, ta thấy trên dưới hết tông môn các ngươi đều rành rọt lắm!”
Gắp lửa bỏ tay người, Vân Nhàn khẽ giật mình: “Liên quan gì đến ta? Bé Đỏ giống ma kiếm chỗ nào?”
Vân Lang: “Ông thử nhắc đến con gái ta thêm một câu nữa xem.”
Thái Bình hét lên: “Đừng cãi nhau nữa!! Đừng cãi nữa!!”
“... Ồ, xem ra Liễu Trưởng lão rất tinh suốt về Ma Giáo.” Tiêu Vu cười nói, “Nếu Đao Thánh biết hậu nhân của mình ngu dốt cỡ này, chỉ e có là bộ xương trắng cũng sống lại vì tức điên. Ông đã bỏ cái gì vào linh tuyền của Đao Tông, ta thấy ông cũng rất rõ ràng đấy!”
“Linh tuyền...” Liễu Phi Nhiên trầm giọng, “Chuyện này do Nhị Trưởng lão Rèn Thể Môn làm trước, cùng lắm chúng ta chỉ bắt chước mà thôi.”
Cơ Dung Tuyết: “Dừng lại. Nhị Trưởng lão đã chết từ lâu, nếu muốn lật lại chuyện cũ, ông nên đi tìm ít giấy đốt thì hơn.”
“Chết rồi là xong chuyện? Nay Liễu Thế có khác gì người chết, sao không thấy các ngươi đề cập đến nữa!”
“Có khác gì người chết, vậy chẳng phải là chưa chết à? Nếu cấu kết với Ma Giáo là thật, ta còn thấy Thiếu tông chủ Kiếm Các ra tay chưa đủ tàn nhẫn. Nếu là ta, ta sẽ tức thì cho một kiếm tiễn nó lên Tây Thiên!”
“Đã không ưa Đao Tông các ngươi từ lâu rồi!! Để thiệt người lợi mình mà cái gì cũng làm!!”
“...”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vốn đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, sao họ có thể chịu đựng thêm việc lửa đổ thêm dầu được chứ. Ai cũng có đầy một bụng lửa giận và cả những nỗi sợ hãi không thể nào tiết lộ ra được dù chỉ là nửa phần, tất cả đều đã là nỏ mạnh hết đà, và chỉ dăm ba câu là đủ để cãi vã. Ai đã từng chiếm địa bàn của ai, ai đã từng âm thầm cướp đoạt lợi ích của ai, ân oán dây dưa không rõ ràng như mớ tơ vò, chẳng thể nào tranh cãi cho rõ phải trái.
Giữa cảnh tượng bát nháo này, rốt cuộc Phật Môn và Diệu Thủ Môn khoan thai tới chậm cùng với người trong tông môn và những tu sĩ được cứu. Đại sư Minh Quang và Lê Phái đồng thời sửng sốt, thậm chí không có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi đã vội vàng lên khuyên can:
“A Di Đà Phật, sự việc đã đến nước này, mọi người phải đồng lòng, thí chủ đừng nên tạo khẩu nghiệp nữa...”
“Bớt đi! Người đầu tiên nhập ma hại người chính là Minh Nhân của Phật Môn các ông! Đây đích là trụ trì đời tiếp theo, giờ Phật Môn còn là nơi thanh tịnh chắc?!”
Kỳ Chấp Nghiệp cả giận: “Ngươi thử nói thêm một câu về Minh Nhân nữa xem?”
Lê Bá Đồ: “Đại tỷ, tỷ đừng khuyên, cứ để bọn họ cãi nhau đi, cãi chán rồi sẽ im miệng.”
Hơn nữa theo nàng ta xem xét thì tình hình không tệ lắm. Ai nấy chỉ động miệng chứ chưa động tay, xung đột thể xác duy nhất chỉ là xô đẩy nhau vài cái, da dày thịt béo, tội gì phải bận tâm.
Tiết Linh Tú nói gấp: “Để ta qua xem sao.”
Lê Phái đã đi qua xem Lục Trưởng lão từ trước. Kiều Linh San cũng thật kỳ lạ, lúc trước Y tu chưa đến, cô bé này cứ cố nhịn không khóc; Y tu vừa đến, hai hàng lệ tuôn rơi như sóng cuộn, trông thật đáng thương lại đáng yêu.
“Lo lắng cho bạn bè?” Lê Bá Đồ vừa trông đã thấy được hướng hắn nhìn, Vân Nhàn và Cơ Dung Tuyết đang cùng nhau giúp Lê Phái, Kiều Linh San đang đỡ ông cha già, còn Phong Diệp thì run lẩy bẩy. Nàng ta không khỏi nhếch khóe miệng: “Qua đó đi! Ta bị thương còn không thấy đệ quan tâm như vậy đâu.”
Có điều, Tiết Linh Tú còn chưa đi được mấy bước, vùng đất cháy xém tạm thời yên tĩnh này đã bắt đầu rung chuyển dữ dội! Mặt đất nứt nẻ, bốn bề đong đưa, chực như có sinh vật khổng lồ nào đó sắp chui ra khỏi mặt đất. Tiếng chửi bới loạn xạ vang trời lập tức im bặt, tiếp đấy bùng nổ một lần nữa:
“Đừng chạm vào ta!! Đưa thanh kiếm bẩn thỉu của ngươi ra chỗ khác!!”
“Chết đi! Bây giờ ai còn dám đứng cùng với người của Đao Tông!!”
“Ai sờ mông ta vậy?! Ai nhân lúc hỗn loạn sờ mông ta!”
“Ngươi bị bệnh hay gì!! Đến lúc này, ai thèm sờ mông nam tu sĩ như ngươi?! Phía sau ngươi toàn là nhóm lừa trọc đấy có biết không?!”
“Chửi ai là lừa trọc!”
Đất rung núi chuyển, bụi bay mù mịt, cuối cùng 20 cánh cửa đá chậm rãi nâng lên ở bờ bên kia dòng sông.
Dao động tới mức tối đa để rồi tiếp đấy là tĩnh lặng dằng dặc đến cùng cực.
Phía sau cửa đá liên thông tới từng vùng đất thử thách của các môn phái. Ngoài 7 môn phái lớn, còn có 13 vị trí vô chủ, nói cách khác, trong số hơn trăm người có mặt, chỉ cần họ chém giết đến cuối cùng, ít nhất có 13 người đủ khả năng sống sót.
Con số này không nhiều đến mức khiến người ta cảm thấy dễ dàng đạt được, cũng chẳng ít đến độ làm người ta thấy tuyệt vọng, là một con số dường như chỉ cần nhảy lên với một cái đã với tới.
... Chỉ cần cần bước qua cánh cửa này, từ nay về sau bốn giới sụp đổ không liên quan đến ta, ta chỉ cần ngồi trên trời cao, phía dưới là những thứ nhỏ bé như sâu kiến.
Có người bắt đầu thở dồn.
Phi thăng là điểm cuối của tu luyện, là điểm cuối mà tu sĩ tha thiết ước mơ.
Cửa đá đứng yên, chỉ cần vượt qua dòng sông đó thôi là họ đã có thể đi thẳng vào...
Hiềm một nỗi, gió lạnh như lưỡi dao cứ lẳng lặng thổi, bầu trời đen kịt liên tục cuồn cuộn, thây kệ chờ đợi bao lâu, chẳng có ai bước ra một bước này.
Chẳng có lấy một người.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chẳng rõ là ai nhân lúc rối mù tát Liễu Xương một cái, mặt già của ông ta khó coi vô cùng. Đón nhận ánh mắt kinh ngạc từ bốn phương tám hướng, ông ta hết cách: “Nhìn ta làm gì?!”
Như thể ông ta không tức khắc dẫn người xông lên là chuyện quái đản cực!
Đúng vậy. Có đôi khi Đao Tông có chỗ hèn hạ, hơi ngốc một chút cũng như không biết xấu hổ một chút. Tuy nhiên nào có nghĩa lúc này họ cũng phải hành động như vậy! Dù ra sao đi chăng nữa, Liễu Hân và ông ta vẫn là con người!
Trọng Trường Nghiêu âm thầm thu lại nửa bước chân của mình.
Dường như tình hình không diễn ra như trong mường tượng của mình, bầu trời đen hù chợt giật lên những tia sấm chớp đùng đùng, một cơn phẫn nộ bùng phát, trông như phải giáng xuống vài tia sét đánh chết người mới thôi. Tuy nhiên chúng ấp ủ hồi lâu để rồi vẫn tan biến.
Mỗi một biến động nhỏ đều đang kéo căng dây thần kinh của tất cả mọi người. Cơ bắp căng cứng đến mức bắt đầu đau nhức, ngặt nỗi chẳng ai dám thả lỏng.
Cuối cùng… đã là trận chiến cuối cùng!
Vùng đất cháy xém phía sau vẫn đang lan rộng, ánh lửa từ xa ập đến, đúng lúc này Vân Nhàn lên tiếng: “Ta thật sự không biết ngươi vẫn luôn ngu cỡ đó, hay do nhiều năm không dùng não dẫn đến thoái hóa.”
Không rõ Túc Trì phía sau nàng đã biến mất từ lúc nào.
“Ta rất ít khi chửi người khác ngu, bởi vì ta biết mình cũng không được xem là quá thông minh. Nhưng chính ngươi thật sự khiến người ta không thể chịu đựng được nữa.” Vân Nhàn ngẩng đầu, nhìn tế đàn không có một mảy sinh khí, cất lời, “Chẳng lẽ bài học từ trận chiến ở Diệu Thủ Môn mang đến cho ngươi chỉ vẻn vẹn có hai điều: Trừ khi cần thiết thì không tự mình ra trận và cách ly cổ vật Thượng Cổ thôi ư? Ngươi không rút ra được kinh nghiệm nào cốt lõi và hữu ích hơn à? Giống như có người dạy ngươi một cộng một bằng hai, ngươi xoay đầu lại nói một cộng hai cũng tương đương với hai, thậm chí ta không muốn thừa nhận ngươi… Thôi bỏ đi.”
Như vậy còn dính tới họ Vân nữa, nói ra mất mặt ghê.
“Lúc trước ta tiến vào vùng đất thử thách của Kiếm Các, ngươi cũng cảm thấy bất ngờ lắm đúng không. Ngươi không biết cơn cớ gì cửa đá lại cho ta vào, bởi vì rành rọt vận khí của Đông Giới không nên ở trên người ta. Mãi cho đến khi ta phát hiện ra thứ không nên nhìn thấy, ngươi lại không tài nào ngăn cản, đành phải giả làm ‘Thần’ hòng thăm dò ta.”
Thiên Đạo và Kiếm Thần, nhất là Kiếm Thần, không nên làm loại chuyện này. Muốn nàng đi giết Tức Mặc Xu? Nếu muốn nàng đi giết, do đâu ngay từ đầu còn đưa thoại bản cho Tức Mặc Xu. Cứ để Tức Mặc Xu mơ mơ màng màng chẳng rõ gì không tốt hơn à?
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kẻ muốn biết nhất nàng có lựa chọn thế hay không là Xi Vưu. Túc Trì ở bên cạnh nàng, đó là thanh kiếm duy nhất có thể giết y, y đa nghi tới cỡ này vì y muốn biết liệu Tức Mặc Xu có thể trở thành quân cờ kiềm chế Vân Nhàn không – Đáp án khiến y hài lòng phải biết, bởi vì không chỉ có thể mà còn là quân cờ hiệu quả nhất để chiếu tướng. Vân Nhàn vĩnh viễn không giết nàng ấy, kiên quyết tột cùng.
“Trốn ở đó, đúng là khó làm người ta nghĩ đến. Thôi được, cũng không khó nghĩ đến lắm, bởi vì ngoài nơi đó ra thì ngươi cũng không có nơi nào có đủ khả năng để mà đảm bảo không một ai có thể phát giác được.”
Một luồng ánh kiếm như tia chớp xẹt qua, vượt qua dòng nước đen, đâm thẳng vào cánh cửa đá đang đóng chặt của Kiếm Các, đánh vào tận cùng của vùng đất thử thách. Đúng lúc này phong vân biến ảo!
Trong khoảnh khắc ấy, không ai bảo ai, hết thảy mọi người có mặt đều nín thở.
Kia là một cảnh tượng như địa ngục cỡ nào. Ma khí ngập trời, nhuộm đen tất cả tia sáng còn sót lại, bản thể khổng lồ đáng sợ của Xi Vưu không kém gì bốn tòa tế đàn, đồng tử đỏ máu thay thế vầng trăng máu, treo lững lờ trên không trung một cách tàn nhẫn!
Máu chảy nơi nơi, một điềm xấu bất thường.
Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy hình dạng cuối cùng của con ma thời Thượng Cổ này. Y đã ăn no máu thịt trong kết giới, hút đủ linh cốt, tựa ác quỷ đến đòi mạng. Tay chân của kha khá người run rẩy, toàn thân cứng đờ, binh khí rơi đánh loảng xoảng xuống đất.
Quá đáng sợ. Đây không phải là đối thủ chỉ cần mặc niệm “liều mạng” là đủ sức xông lên. Trước sinh vật ma như vậy, nỗi sợ hãi ăn sâu vào tận xương tủy, đâm khiến người ta chẳng còn chút dũng khí nào để chiến đấu một trận với y.
Mà ở đầu đám đông, Vân Nhàn đối mặt với đồng tử đỏ ngòm, chớ hề có nỗi sợ hãi.
Không ai nhúc nhích, mãi cho đến khi một tia sáng đen lóe lên, Trọng Trường Nghiêu bị cuốn vào dòng sông đen mà không có sức phản kháng. Hắn trợn lồi cả mắt, chẳng tài nào tin nổi còn muốn giãy giụa. Ngặt nỗi còn chưa kịp phát ra một tiếng động, trên đỉnh đầu hắn đã có một luồng khí sắc tím vàng đậm đặc bay ra.
Ba phần hai luồng khí tím vàng tức thì tiêu tán giữa đất trời, chỉ còn lại một chút bị cuốn vào làn khói đen, biến mất không thấy tăm tích.
Cùng lúc đó, Lê Phái kêu: “Mở trận!”
Trong giọng nói khàn khàn nhưng kiên định này, Vân Nhàn cầm kiếm, thầm nói trong lòng.
... “Bài học” mà nàng nói đích là lý do tại sao Xi Vưu vĩnh viễn không thể phi thăng.
Con người không cần thần, càng không cần thành thần. Con người chính là con người, con người có tính người, không có tính thần; ép buộc một người thành thần, thây kệ là ai đứng đằngsau, chỉ khiến người đó đau khổ tột cùng.
Mà có đôi khi tính thần cũng xuất hiện trên thân xác con người – đấy chính là khi vô số con người tục tằng, bình thường, ích kỷ và xấu xa đoàn kết lại với nhau. Ánh sáng sắc bén bùng phát từ lòng dũng cảm trên dưới một lòng đấy sáng chói đến mức ngay cả mặt trời treo trên cao cũng không tài nào chống đỡ.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.