Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 204: Học viện Bốn Giới

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Hai tuần qua đi, điều khiến Tức Mặc Xu đau đầu mới thật sự đến.



Hai tuần, nửa tháng, nói dài cũng không dài, nhưng đủ để cô nhận ra những người xung quanh mình tên gì, có đặc điểm gì...



Bên cạnh cô là Tiết Linh Tú, nhà mở bệnh viện tư nhân, đúng chuẩn công tử nhà giàu, nguyện vọng đại học chắc chắn sẽ là ngành y, hoặc là quản lý. Còn việc mua nhiều đồ dùng học tập nhập khẩu đẹp mã nhưng vô dụng thì chỉ vì cậu ta thích, nhìn thấy chúng sẽ cảm thấy thoải mái; hơn nữa mỗi lần Vân Nhàn làm mất bút toàn đi mượn của cậu ta, cứ mượn một cây là sẽ mất đi một cây, đến cuối kỳ cô ấy mới mua một túi lớn bút bi để trả lại cho cậu ta. Tiết Linh Tú hết sức tức giận về chuyện này, tuy nhiên Tức Mặc Xu không hiểu mắc gì đã tức giận như vậy mà lần sau Vân Nhàn vươn tay cậu ta vẫn cho mượn... Sao không nói “không cho mượn” đi?



Bạn cùng bàn của Tiết Linh Tú là Kỳ Chấp Nghiệp. Học sinh chuyên ban thể dục, đội trưởng đội bóng rổ của trường, trên cổ đeo một bức tượng Phật giống hệt của thầy Minh Quang, nghe nói từ nhỏ đến lớn cậu ta chưa từng tháo ra. Tức Mặc Xu cũng lấy làm khó hiểu lắm, người tín Phật mà tính tình lại nóng nảy thế á? Phật Tổ có thể tha thứ cho cậu ta suốt ngày úp bóng vào đầu người khác không?



Phía trước là Cơ Dung Tuyết. Hình như người nhà cô ấy làm công việc bảo vệ động vật, không rõ lắm, cô ấy rất ít nói, nhắc đến bản thân càng ít hơn, tuy nhiên lại ưa nói mấy câu đùa nhạt nhẽo và chơi chữ đồng âm gượng gạo, còn rất thích chó. Có phải vì vậy cô ấy mới đối xử tốt với Vân Nhàn tới vậy



Người ngồi cạnh Cơ Dung Tuyết là bạn của cô ấy, cô không có hứng thú.



Còn bên cạnh đó nữa là Kiều Linh San. Kiều Linh San và Vân Nhàn là bạn thân, từ bé đã chơi cùng nhau trong một khu tập thể. Cô nàng này rất thích học tập và mỗi ngày đều mong chờ bài kiểm tra tháng để so tài cao thấp với Vân Nhàn.



Người ngồi cạnh cô ấy là Phong Diệp... Tức Mặc Xu không hiểu gì về sở thích, thành tích, tính cách của cậu ta. Chỉ biết trong ngăn bàn cậu ta có một cuộn len, rảnh rỗi là cậu ta lại móc vài mũi len, ngày ngày cứ núp trong xó để quan sát, y như con chuột nhắt. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Còn Vân Nhàn, chỉ cần hỏi bất kỳ ai cũng đều có thể hỏi được một cách tường tận những chuyện của cô ấy. Cha là giảng viên của một trường đại học khác, mẹ là giáo viên Vật lý tên Tiêu Vu, nhưng ở trường cô ấy chưa bao giờ gọi bà là mẹ.



Theo lý mà nói, gia đình như vậy nên được gọi là “gia đình trí thức”, “nề nếp ngay thẳng”, tuy nhiên Vân Nhàn... Thôi bỏ đi, không nói nữa.
TruyenLau.com


Chẳng hay Tức Mặc Xu đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần cô ấy lén ngủ trong giờ Ngữ văn, có lần suýt nữa thì cằm nện xuống đất, trong khoảnh khắc cô lảo đảo đó, tiếng ho khan trong lớp vang lên liên tiếp.



Nhưng mà cô muốn ngủ lắm. Thầy Minh Quang giảng bài cứ như tụng kinh, mấy học sinh chuyên thể dục phía sau gần như ngủ thành nguyên một dãy. Hơn nữa sắp đến tuổi nghỉ hưu, thị lực của giáo viên Ngữ văn cũng không tốt lắm, chỉ cần họ làm không quá lộ liễu thì về cơ bản ông ấy sẽ không bận tâm – trừ trường hợp Trưởng khoa Thể dục ngó vào từ ngoài cửa sổ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Tức Mặc Xu ngồi trong góc lớp, tự cho là đã nắm rõ toàn bộ tình hình trong tay, cũng như cuối cùng đã thích nghi được với việc Vân Nhàn cứ phải khoác tay cô đi đường, thì có tin dữ ập đến.



Kỳ nghỉ đầu tiên sau khi khai giảng vào tháng 9 là Quốc khánh, họ được nghỉ ba ngày.



Thật ra đáng lẽ họ phải được nghỉ 7 ngày, ngặt nỗi làm gì có chuyện nhà trường dễ dàng để học sinh lớp 12 nghỉ lâu ngần ấy? Thế thì quá có lỗi với bà cụ Minh Nhân ngày ngày càm ràm tiếng quỷ “giờ các cháu đã là học sinh lớp 12 rồi”. Tuy chỉ có ba ngày nhưng đối với học sinh cấp ba chỉ được nghỉ nửa ngày vào chiều thứ Bảy mà nói, đó đã là kỳ nghỉ dài nhất có thể.



Khi Lê Kiến Nghiệp thông báo lịch nghỉ lễ trong buổi họp lớp, cô ấy đã lạnh lùng nói thế này lúc nghe thấy những lời xì xào bàn tán hốt nhiên vang lên bên dưới: “Hằng năm vào thời điểm này, hiệu quả việc giảng dạy sẽ kém nhất.”



Vừa kết thúc nghỉ hè, kỳ nghỉ tiếp theo lại đến quá nhanh, khiến học sinh chưa kịp tập trung học tập đã rơi vào trạng thái mong chờ nghỉ lễ, cả người cứ khó tập trung.



Tiết Linh Tú nói: “Chỉ là một kỳ nghỉ lễ thôi mà, có cái gì mà phải reo hò lên như vậy chứ. Là con nít hay gì?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Ông không dội gáo nước lạnh vào người khác thì sẽ chết đúng không?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Hai người vừa gặp đã cãi nhau, tia lửa bắn tung tóe, và song song bị Lê Kiến Nghiệp gọi lên phạt đứng trên bục giảng. Tiếp đó họ còn phải nắm tay nhau nói với đối phương một cách tình cảm: “Cùng là học sinh lớp 12/4, ông là người nhà không cùng máu mủ với tôi”.



Tức Mặc Xu đại khái hiểu được lý do tại sao hai người này có cãi nhau cũng phải tránh mặt giáo viên chủ nhiệm rồi. Thật sự quá đáng sợ!



Đương nhiên, bài tập về nhà cũng không ít. Chẳng qua nỗi lo của người khác phần lớn là “không mua được vé xe thì phải làm sao”, “bài tập nhiều quá phải đi chép bài của ai”, “mình hẹn người ấy ra ngoài người ấy có đồng ý không, thì nỗi lo của Tức Mặc Xu lại là: Ba ngày này, rốt cuộc mình nên ở khách sạn hay nhà nghỉ nào để có thể sống qua ngày một cách tiết kiệm nhất.



Tuy chị Yên Liễu và anh Bạch Diệp có chăm sóc cô, nhưng dù sao thì cô không phải con của hai người bọn họ. Bọn họ vốn là cấp dưới của người giám hộ hô, giờ người giám hộ chưa rõ sống chết, mất tích đã lâu, hai người họ chăm sóc cô đến mức này đã khiến người ta cảm kích lắm rồi.



Tức Mặc Xu biết xin tiền ăn ở của họ rất dễ, thậm chí nếu cô có xin học phí lẫn sinh hoạt phí khi lên đại học cũng như vậy. Khốn nỗi cô không muốn làm phiền người khác. Cô không muốn mình là người chủ động mở lời.



Còn một tuần nữa là đến kỳ nghỉ, khi ai nấy đều vui vẻ chờ đợi, tâm trạng của Tức Mặc Xu lại sa sút tột cùng.



... Thậm chí bất chợt cô cảm thấy nán lại trường cũng tốt.



Tuy nhiên, lẽ nào chuyện này làm khó được bé Vân Nhàn thiên tài?



Cô ấy không phải kiểu người sẽ hỏi thẳng “có phải cậu không vui”, thay vào đó sẽ nghĩ cách làm cho người không vui dần vui lên.



Khi đang xếp hàng tại nhà ăn, Vân Nhàn đang gặm đùi gà đã nói bất chợt: “Sáng Chủ nhật tuần này, cậu có muốn đi tới quán cà phê Bé Lục với chúng mình không?”



“Hả?” Tức Mặc Xu khó hiểu, “Chủ nhật? Sáng? Cậu định đi kiểu gì?”



Tiết cuối sáng Chủ nhật cố định là tiết lao động tự học, tức là người làm vệ sinh đi làm vệ sinh, những người còn lại tự do hoạt động trong trường, muốn tự học thì ở lại lớp tự học.



Mỗi tội chưa đến mười hai giờ, cửa trường tuyệt đối không mở.



Vân Nhàn trả lời: “Mình tự có cách. Nhưng mà cậu không hỏi xem chúng mình đi làm gì à?”



“Sao lại thành ‘chúng mình’ rồi? Chẳng lẽ còn có người khác?” Tức Mặc Xu cảnh giác, “Mình chưa đồng ý đâu đấy.”



Vân Nhàn như không nghe thấy, cứ giải thích: “Là thế này, bạn Thư là ủy viên tuyên truyền của lớp chúng mình. Cậu biết cậu ấy không? Chính là cô gái ngồi trước Cơ Dung Tuyết đó.”



Tức Mặc Xu mất kiên nhẫn: “Sao mình nhớ được nhiều người trong thời gian ngắn như vậy?”



Số là cô có biết. Mặc dầu Thư Cửu Vĩ hơi khờ, bài tập Vật lý có thể sai từ đầu đến cuối, nhưng tính cách rất đáng yêu. Nhiều bạn trong lớp lén gọi cặp đôi Thư Cửu Vĩ và Cơ Dung Tuyết là “Băng Tuyết Cực Thông Minh*”, và cô đã suýt chút nữa bật cười khi nghe thấy điều ấy. Thật nguy hiểm.



*Cực Thông Minh: còn có một nghĩa là (tiếng lóng) ám chỉ những người ngu ngốc nhưng nghĩ mình thông minh



Làm ủy viên tuyên truyền thật là hợp với cô ấy, cô ấy biết cách làm nũng hết sức điêu luyện.



“Không sao đâu, lần sau nhìn cậu ấy nhiều hơn là nhớ thôi, cậu ấy có chỗ chân tóc trước trán hình chữ M.” Vân Nhàn quay lại vấn đề chính, “Đến lúc đó nghỉ lễ Quốc khánh xong là trường sẽ tổ chức hội thao, mỗi tội trời nóng nực, không thể trông chờ vào việc trường phát đồ cứu nạn. Mỗi khóa đều có thể đi xin tài trợ của các quán nước bên ngoài, điều kiện tiên quyết là phải bê tấm biển quảng cáo của họ đến dựng đứng trên sân vận động để tuyên truyền.”



(P2)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Tài trợ?” Tức Mặc Xu sững người, “Họ sẽ cho bao nhiêu tiền tài trợ? Mấy trăm? Mấy ngàn? Chuyển khoản kiểu gì, có cần ký hợp đồng không?”



Vân Nhàn trả lời: “Trà sữa cho cả lớp, liên tục ba ngày.”



Tức Mặc Xu: “Chậc...”



Chỉ vậy thôi. Tính cả chi phí chắc chỉ vài trăm tệ.



“Đừng có tỏ vẻ không hứng thú như vậy chứ.” Vân Nhàn nắm tay lại, “Góp gió thành bão, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó! Tiền quỹ lớp vẫn do chúng mình đóng đấy, đương nhiên là nếu tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm!”



Tức Mặc Xu nhớ ra hình như mình chưa đóng tiền quỹ lớp. Cô hơi bồn chồn, rõ ràng chưa đóng tiền quỹ lớp mà lần trước cô còn uống nước được lớp phát...



“Bạn Thư định đi tìm chủ quán cà phê Bé Lục để bàn bạc chuyện này cùng với chúng mình. Cậu ấy muốn dẫn theo nhiều người hơn. Hiện tại có mình, Kiều Linh San, Cơ Dung Tuyết, cậu, Phong Diệp, Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú...” Vân Nhàn nghiêm túc nói, “Chắc sợ bị đánh mới dẫn theo nhiều người.”



Tức Mặc Xu: “Hả?? Tại sao lại bị đánh??”



Cô đã hoàn toàn quên mất vừa rồi mình còn nói “mình chưa đồng ý”.



“Vì những quán trà sữa nhượng quyền thương mại giá cả phải chăng bên ngoài đã bị người ta giành mất rồi.” Vân Nhàn đau khổ bộc bạch, “Tuy cái tên Bé Lục nghe hơi quê mùa nhưng nó là một quán cà phê cao cấp đấy. Mình đi ngang qua nó toàn phải nhanh chóng rời đi, sợ chỉ ngửi một hơi cái mùi đó thôi là sẽ bị người ta đuổi theo đòi tiền.”



Tức Mặc Xu khinh thường: “Nói quá lên thế. Ai lại đi nhìn chằm chằm vào cậu như vậy?”



Vân Nhàn gãi đầu cười gượng: “Hình như giá cả đâu đó năm mươi tệ trở lên cho một ly đấy. Cậu thấy chúng mình phải mở lời thế nào mới không bị đánh?”



Tức Mặc Xu: “...”



Nếu cô mà là bà chủ thì cô cũng sẽ muốn đánh người. Mấy đứa học sinh các cậu thì có cần thiết phải uống một ly cà phê năm mươi tệ hay không? Heo rừng không ăn được cám mịn, cô cũng vậy, dùng bột kem béo pha và dùng cà phê hạt không kém gì nhau, cùng đắng ngắt như nhau. Uống xong rồi thì sẽ cao lên à?? Sao còn dám vào chỗ này!



-



Tuy Tức Mặc Xu nói ngoài miệng “phiền chết đi được, cứ bám lấy mình mãi, đừng làm phiền mình mình sẽ đi mà”, nhưng nói thật, chuyện trốn ra khỏi trường vào sáng Chủ nhật vẫn khiến cô có chỗ mong chờ hiếm hoi.



Đến mức vào ngày cuối cùng, cô còn quên hỏi rốt cuộc Vân Nhàn sẽ dùng phương pháp gì.



Chẳng lẽ là sẽ viết một tờ giấy xin phép nghỉ học để cho cô giáo chủ nhiệm ký tên, rồi đưa cho thầy Minh Quang đóng dấu của văn phòng giáo vụ là đã có thể bảo ông bảo vệ Liễu mở cửa cho cả bọn? Chỉ 20 phút tiết cuối cùng thôi mà, lại còn là vì chuyện hội thao nữa, lý do chính đáng, họ sẽ không bị từ chối đâu.



Cho đến khi Thư Cửu Vĩ thở hổn hển chạy đến, thốt lên với đôi mắt sáng lấp lánh: “Đi thôi! Mình chuẩn bị xong rồi!”



Chuẩn bị xong... Rốt cuộc là chuẩn bị xong cái gì??



Lần đầu tiên Vân Nhàn lấy ra chiếc đồng hồ kiêm điện thoại Thiên Tài Bé Nhỏ bị hun mùi sữa giấu trong nệm, tiếp đấy chạy đến chỗ Tức Mặc Xu và lén lút nhắn tin cho người ta.



Tức Mặc Xu vừa bị ép làm lá chắn cho cô ấy vừa nghĩ: Có thể gửi tin nhắn mà không cần nhập số điện thoại chắc cũng chỉ có những người dùng đồng hồ điện thoại thôi, ai mà lại...



Năm phút sau, Kỳ Chấp Nghiệp mệt mỏi đầy bụi đất chạy trở về từ sân bóng rổ, mồ hôi nhễ nhại.



Tiết Linh Tú chê trách đến mức sắp trợn trắng mắt: “Ông không thấy mình hôi à?”



Kỳ Chấp Nghiệp khó hiểu nói: “Hôm nào tôi cũng tắm rửa sao lại hôi?”



“Mùi mồ hôi bẩn! Hôi lắm!”



“Không muốn ngửi thì đừng thở nữa.”



Tức Mặc Xu nhìn Kỳ Chấp Nghiệp lau mồ hôi bằng khăn ướt rồi bắt đầu chuẩn bị thay quần áo trong lớp. Trong lớp trừ bọn họ ra thì chẳng còn ai, Tức Mặc Xu thấy cậu bạn mình định cởi đồ, lông mày cô vừa nhíu lại đã thấy Kỳ Chấp Nghiệp dừng tay.



Kỳ Chấp Nghiệp đang nhìn cô.



Tức Mặc Xu: “?”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không được nhìn.” Kỳ Chấp Nghiệp hung dữ kêu, “Coi chừng bị mọc mụn lẹo đấy!”



Tức Mặc Xu: “...”



Ai thèm nhìn chứ??! Cậu mọc ra bốn cái đầu hay gì??



Tức Mặc Xu xoay đầu đi giống như những người khác.



Đến khi thay quần áo xong, Tức Mặc Xu mới phát hiện ra điểm chung của những người này. Trừ cô ra, ai nấy đều ăn mặc khác với bình thường một tí, làm mờ đi đặc điểm bản thân. Người bình thường mặc kiểu nam vào mùa hè thì thay thành kiểu nữ, Vân Nhàn đeo kính, Kiều Linh San đổi sang dây buộc tóc màu mè, Kỳ Chấp Nghiệp xõa tóc xuống... không tài nào tin nổi trước khi đi học người này còn xịt keo vuốt tóc. Là đỏm dáng đến mức nào vậy?



“Cho cậu này.” Kiều Linh San đặt hai ba cái dây buộc tóc vào tay Tức Mặc Xu, bảo, “Buộc tóc lên đi.”



Tức Mặc Xu cụp mắt nhìn, mấy cái dây buộc tóc trên tay đều có màu nhạt, không quá lòe loẹt cũng không quá tầm thường, rõ ràng khác với cái trên đầu Kiều Linh San. Mấy cái này được đối phương cố ý chọn ra. Muốn tặng cô ư?



“Chuẩn bị xong hết chưa?” Vân Nhàn hào hứng kêu, “Toàn quân ra trận!”



“...”



Tức Mặc Xu mang theo vẻ mặt khó hiểu đi vòng qua tòa nhà dạy học, thư viện, cửa hàng tiện lợi, đi dọc theo con đường nhỏ ngoài cùng gần năm phút, suýt chút nữa thì chui luôn vào khu rừng nhỏ um tùm.



Muỗi bay tán loạn, con người phá vỡ sự yên tĩnh của chúng.



Trong khu rừng nhỏ có vài dụng cụ thể dục đã cũ, trên xà kép là những dấu vết thời gian. Kỳ Chấp Nghiệp kiếm chuyện nói: “Tiết Linh Tú, học kỳ trước ông hít xà chỉ được có năm cái mà nhỉ.”



“...” Tiết Linh Tú nhắm mắt, nói từ tốn, “Nhưng tôi đã vượt qua 95% nam sinh trong lớp.”



Vân Nhàn nói móc đầy tầm thường: “Thật sao? Thật sao?? Không ngờ luôn đó bạn Tiết, mình cũng hít được năm cái nè.”



Cơ Dung Tuyết: “Mình 15.”



Nói xong cô ấy còn đu người lên xà bằng một tay lắc lư hai cái. Phong Diệp hâm mộ thốt lên: “Dung Tuyết, cơ bụng của cậu rõ quá.”



Cơ Dung Tuyết nhếch mép: “Cơ bắp* không thể mất, mất rồi không lấy lại được.”



*Câu đúng là: Cơ hội* không thể mất, mất rồi không lấy lại được



Cả bọn: “...”



Y như tuyết rơi tháng sáu.



Phong Diệp thấy sắc mặt Tiết Linh Tú không tốt đã tức tốc nói: “Không sao, năm cái cũng rất giỏi rồi. Mình còn không được cái nào.”



Tiết Linh Tú như một con khủng long bạo chúa đang đau khổ không tìm được chỗ để phun lửa, cậu ta cúi đầu nhẫn nhịn, suýt chút nữa thì tức đến hộc máu.



Đến giờ Tức Mặc Xu vẫn chưa biết rốt cuộc họ muốn đi đâu, đang định hỏi thì có người hỏi trước – là Thư Cửu Vĩ đảm nhiệm vai trò “Thông Minh Cực” trong “Băng Tuyết Thông Minh Cực”: “Bọn họ đang nói gì vậy? Mình vừa lơ đãng tí thôi đã không hiểu gì sất.”



“Không có gì.” Tức Mặc Xu đáp, “Rốt cuộc chúng mình định ra ngoài bằng cách nào?”



“Hả? Vân Nhàn không nói với cậu à?” Thư Cửu Vĩ nói hùng hồn như cây ngay không sợ chết đứng, “Trèo tường chứ sao!”



Đã biết cô chủ nhiệm Lê Kiến Nghiệp rất nghiêm khắc với thủ tục xin nghỉ học, còn có thể nhìn thấu học sinh giả vờ ốm, có thể không phê duyệt thì sẽ không phê duyệt. Cho cả bọn phải hy sinh nửa ngày nghỉ quý báu để đến quán cà phê, trước cái lý do này, phòng giáo vụ chắc chắn sẽ không đóng dấu.



Chưa kể, hôm nay thầy chủ nhiệm phòng giáo vụ phụ trách tuần tra là thầy Minh Quang. Chỉ là hai mươi phút của tiết cuối cùng thôi, trừ khi xui xẻo gặp phải ông bảo vệ Liễu, còn lại thì các giáo viên khác sẽ không thiết quan tâm quá nhiều.



Vậy xin hỏi, phải làm thế nào mới đạt được mục đích?



Đáp án chuẩn: Lêu lêu lêu, trèo tường chứ gì nữa!



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tức Mặc Xu mới quen với chuyện đi học đã phải học thứ kích thích như vậy, tim tức thì đập thình thịch nhưng cô vẫn không đổi sắc mặt mà rằng: “Ồ. Cũng được. Mình thấy không sao cả.”



Bức tường dẫn đến thế giới bên ngoài đã có vết tích trèo tường, dấu chân của những người đằng trước chồng lên nhau, tạo thành một con đường bí mật.



Cách một bức tường, bên ngoài là khu dân cư cũ kỹ, quần áo quần cộc bay phơ phất theo gió dưới ánh mặt trời.



Độ cao này đã gần bằng nửa tầng lầu.



Hiềm một nỗi có một chỗ chí mạng, đó là nơi này nối liền với khu vực ký túc xá bên cạnh, chốn đây là điểm dừng chân đầu tiên trong lộ trình tuần tra của thầy chủ nhiệm phòng giáo vụ.



Tim Tức Mặc Xu đập thình thịch, cô hạ giọng hỏi: “Nếu bị thầy Minh Quang phát hiện thì sao?”



“Yên tâm đi, có 95% khả năng thầy ấy sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt.” Vân Nhàn tự tin đáp, “Không ai hiểu thầy Minh Quang hơn mình!”



Tức Mặc Xu: “...”



Nhưng ở đây có cả một hàng dài người thế kia, quá lộ liễu đấy!



Mặc kệ, Vân Nhàn bố trí chiến lược, sắp xếp đội hình: “Nào, như vậy đi. Mình và Kỳ Chấp Nghiệp đi tiên phong, ở bên dưới tiếp ứng, chỗ đó không cao lắm nhưng hơi dốc. Sau đó bạn Linh San, Phong Diệp, Tiết, ba người quan sát xem có gì bất thường không, rồi nhanh chóng chạy qua! Cuối cùng xác nhận không có ai, Dung Tuyết, cậu dẫn theo Thông Minh... dẫn theo bạn Thư và Tức Mặc Xu cuối cùng, tập hợp với chúng mình. Nghe rõ xin trả lời!”



Chỉ có Phong Diệp và Thư Cửu Vĩ nghiêm túc đáp: “Nghe rõ!”



Tuy Tức Mặc Xu cứ thấy không đáng tin cậy nhưng vẫn không nói gì.



Giác quan thứ sáu mách bảo cô rằng chắc họ sẽ gặp nạn.



Đúng như dự đoán, còn chưa kịp thực hiện đến một nửa, kế hoạch này đã bị phá hủy sạch sành sanh…



Trùng hợp làm sao, đúng lúc Vân Nhàn chạy ra ngoài “vèo” một cái, thầy Minh Quang cầm cốc giữ nhiệt đang bốc khói trắng trong tay đi về phía này với vẻ mặt hiền từ.



Hai người nhìn nhau, mà lúc này chân Kỳ Chấp Nghiệp đã đặt lên bức tường.



Cảnh tượng tức khắc trở nên vô cùng ngượng ngùng.



Tức Mặc Xu căng thẳng đến mức gần như ngừng thở, đúng khi ấy, tình thế xoay chuyển!



Thầy Minh Quang khẽ ho khan một tiếng, xoay đầu sang phải, như thể hốt nhiên bị mù, tiếp tục cất bước về trước.



Đợt một lặng lẽ trèo xuống bên trái ông, tuy nhiên khi thầy Minh Quang xoay đầu lại, đợt thứ hai lại đến!



Ông ấy đành phải xoay đầu sang trái lần nữa.



Chỉ còn lại ba người cuối cùng, Tức Mặc Xu cảm thấy mình bị Cơ Dung Tuyết kéo đi, loạng choạng chạy về phía trước. Ngặt cái chẳng hay vì quá căng thẳng hay là tay chân luống cuống, Thư Cửu Vĩ quẹo người một cái, chạy thẳng về phía Thầy Minh Quang...



Thầy Minh Quang vừa xoay đầu lại đã thấy ngay cô nàng đứng lù lù trước mặt mình, có muốn né tránh cũng không cách nào né tránh.



Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, thầy Minh Quang kiên quyết nhắm mắt lại.



Tức Mặc Xu: “...”



Cuối cùng cô hiểu, ngoài 95% khả năng mở một con mắt nhắm một con mắt mà Vân Nhàn nói, 5% còn lại là gì.



Thầy Minh Quang sẽ nhắm cả hai mắt lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu