Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 132: Tuyết Sư cuồng tình (9)

Cơ Dung Tuyết bị điểm danh một cách khó hiểu cũng ngẩn người.



Đây là ai? Giang Phụng Thiên? Cho dù ông ta không đến vì Cừu Đan Cừu Trác thì mình cũng đã gài bẫy con trai ông ta rồi mà. Hiện tại Giang Lan Thôi vẫn đang ôm ấp lũ chuột trong ngục chết, hành vi của người này có dụng ý gì đây?



Nàng ấy ngẩn người, mọi người ở đây lại càng ngẩn tò te hơn.



Ban đầu họ tưởng rằng sự xuất hiện của Giang Phụng Thiên sẽ giúp giải quyết tình huống khó xử này, tuy nhiên đâu ngờ người này không những không giải quyết được mà còn đổ thêm dầu vào lửa, bây giờ dù thế nào cũng khó lòng kết thúc dễ dàng.



Thật vậy, ai nấy được mời đến đây với mục đích muôn hình muôn vẻ, duy chỉ có một điều không có chính là viếng tang. Nay màn cãi nhau tại đây chẳng kém gì đổi từ “đấu võ” thành “đấu văn”, đôi bên phô bày thực lực, bên nào có nhiều người ủng hộ hơn thì ắt nhiên sẽ kế thừa chức chưởng môn. Bởi lẻ một khi ấn Chưởng môn xuất hiện, nó nhất định phải được bàn giao trong hòa bình, không thể để cả trăm cả tám mươi người này loạn tung, huynh đệ tương tàn. Phải mà thế thật thì sẽ trở thành trò khôi hài mất.



Những gì Giang Phụng Thiên nói, lý nào bọn họ không tỏ tường chắc? Ai mà không biết nếu chỉ xét riêng về năng lực, Cơ Dung Tuyết tốt hơn hai người kia rất nhiều. Chỉ nhìn vào màn thể hiện của nàng ấy trong Đại Chiến Tứ Phương sẽ biết nàng ấy là nhân tài có thể bồi dưỡng. Vả chăng, gần như toàn bộ tài nguyên của Rèn Thể Môn đều nghiêng về phía hai người họ Cừu, những thứ cung cấp cho nàng ấy chẳng được bao nhiêu, thậm chí nàng ấy còn bị chèn ép nhiều lần. Tuy nhiên vào lúc này, năng lực có tác dụng gì không? Không bằng nói Chưởng môn Rèn Thể Môn là người thông minh chẳng khác gì nuôi hổ gây họa, có lợi ích gì đối với bọn họ sao?



Giá như cho Cơ Dung Tuyết thêm vài năm, Cừu Mạc chưa bỏ mình, nói không chừng ông ta thật sự sẽ thay đổi chủ ý, đặt cược vào con cháu đời sau không được chú trọng này, đến khi này khó lòng đoán trước được cục diện. Chỉ tiếc là trước mắt, các trưởng lão đều không muốn buông bỏ quyền lực – Bọn họ có tật giật mình, thừa hiểu rằng lỡ như Cơ Dung Tuyết lên ngôi ắt mình sẽ không có ngày lành, trong khi người của môn phái khác lại chẳng muốn Rèn Thể Môn được tốt đẹp... Thành ra dù chọn đại ai trong hai người Cừu Trác Cừu Đan vẫn tốt hơn Cơ Dung Tuyết. Thành thử hai phe đồng lòng nhất trí, song phương diễn ra một màn kịch khôi hài trước linh đường, song trong lòng ai nấy đều hiểu rõ nếu diễn nhiều hơn, coi chừng sẽ thật sự cho rằng mình là bên có lý.



Nay tự dưng người ngoài cuộc vô tình lạc vào, nói toạc ra sự thật, bọn họ không nghe nổi nữa.



Giang Phụng Thiên thấy mọi người đang ngẩn ngơ, đã thật sự nghi ngờ mình đi lạc vào một buổi tụ họp của đám thần kinh: “Nói xong chưa? Lễ vật đã dâng, ta ngồi đâu đây?”



Cừu Trác Cừu Đan nhìn nhau, trong lòng đều không tài nào tin được.


TruyenLau.com
Ủa, không phải ngươi gọi ông ta đến sao??



Chớ ta tưởng là ngươi gọi đến!!

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trong cảnh bẵng hẳn, Đại trưởng lão đành phải méo miệng dẫn người vào chỗ ngồi, hớn hở bày tỏ: “Ha ha, nói đùa thôi, Phụng Thiên huynh đệ thật sự rất hài hước, rất hài hước đấy.”



Cũng may là tuổi tác Giang Phụng Thiên không nhỏ, nếu không đoán chừng ông ta còn nói ra được cả câu “trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ”.
TruyenLau


“Đùa gì mà đùa?” Giang Phụng Thiên khó hiểu, “Vậy ngươi đừng hỏi ta ngay từ đầu chứ!”



Chứ ai biết ngươi muốn nói Cơ Dung Tuyết! Đại trưởng lão hạ giọng: “Phụng Thiên huynh đệ, ngươi không biết tình hình thực tế là như thế này. Tiểu Cơ ấy mà...”



Ông ta nói xong, Giang Phụng Thiên gật đầu, tỏ ý mình hiểu rồi.



Ông ta nhìn xuống mọi người bên dưới, cuối cùng miễn cưỡng nể mặt trưởng lão, không nói thẳng trước mặt công chúng, thay vào đó truyền âm nói gì đó. Sắc mặt Đại trưởng lão tức thì trở nên cực kỳ khó coi, lửa giận sắp bốc lên tận đỉnh đầu.



Vân Nhàn tò mò muốn chết bèn kéo Túc Trì: “Đại sư huynh, huynh giúp ta nghe lén một tí đi.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Túc Trì: “...”



Trước đây chàng chưa từng làm việc thiếu đạo đức, nhưng chàng vẫn hơi nheo mắt lại, nguyên văn chuyển lời của Giang Phụng Thiên:



“Có phải các ngươi tự cho mình là tinh nhanh và còn đủ sức thao túng? Định học đòi Đao Tông chơi trò chưởng môn bù nhìn phỏng. Sao các ngươi cũng không nghĩ xem ít nhất Liễu Đại Đao có bản lĩnh, đủ sức làm con rối cũng phải hữu dụng chứ, còn đồ bỏ thì ai thèm? Cho dù vận may của các ngươi không tốt, đúng lúc rơi vào thời điểm không người kế tục này, vậy thì qua vài chục năm, hai tên trên đài có bằng được một nửa Liễu Đại Đao năm xưa không? Người duy nhất có tiềm năng chỉ có con nhóc kia thôi!”



Giang Phụng Thiên nói chuyện không chút khiêm nhường, rồi cười lớn: “Còn nữa, chí ít đệ tử Đao Tông hiện tại đều nằm trong tay tông môn. Chứ ngươi ra ngoài mà xem, hiện tại thây kệ là đệ tử ngoại môn hay nội môn của Rèn Thể Môn, trong lòng họ phục ai thật đây? Đã huấn luyện đệ tử thành binh thì phải theo khuôn phép binh quyền. Chứ cưỡng ép nhét vào một vị tướng lĩnh không được lòng người, ngươi cứ xem sau này sẽ ra sao đi!”



Đúng là tuyệt đối không nể mặt. Chẳng kém gì tát thẳng vào mặt người khác.



“Liễu Đại Đao?” Tiết Linh Tú thốt lên ấm ớ, “Ông ta đang nói Liễu Phi Nhiên ư?”



Kỳ Chấp Nghiệp: “Hẳn là vậy.”



Đến cùng chẳng rõ lai lịch người này ra sao, vũ khí của mọi người đều bị thu trong khi ông ta lại đeo bội đao bên hông ngang nhiên xông vào, còn ăn nói ngông cuồng thế này. Quan trọng nhất là ông ta còn không bị đánh. Với tính khí nóng nảy của các trưởng lão, nghĩ cũng đến biết ngay họ đã nín nhịn cực kỳ vất vả.



Đương nhiên còn một khả năng khác, đó là không đánh lại. Vân Nhàn không nhìn ra được tu vi của ông ta, hệt như không nhìn ra được tu vi của mẹ. Xem chừng, ít nhất ông ta ở tầng Phân Thần trở lên, nhưng lại yếu hơn Phật Đà Mặt Cười một chút, trông giống như đã bước một chân vào tầng Hợp Thể.



Vân Nhàn nghĩ, Giang Phụng Thiên này trông không giống con trai ông ta chút nào. Đơn cử nói đến khuôn mặt, Giang Lan Thôi vừa nhìn đã biết đây là chàng trai trẻ chú trọng hình tượng, Giang Phụng Thiên thì râu ria xồm xoàm không biết bao lâu rồi chưa cạo, trông khá luộm thuộm.



Giang Phụng Thiên vừa ngồi xuống là uống rượu, ăn mì. Những người khác thấy tình hình không có gì khả quan hơn đành bắt đầu đấu khẩu.



Người ta có câu người có lý không cần nói to, nhưng âm lượng cũng chính là một phần thể hiện khí thế. Tóm lại, mới yên tĩnh được một lúc, cả chính điện lại bắt đầu ầm ã.



“Kỳ đạo hữu, bên ngươi sao rồi?” Vân Nhàn quan tâm hỏi, “Ta hơi lo cho Chưởng môn.”



Không biết có phải ảo giác của nàng hay chăng, trong đại điện càng lúc càng lạnh, nàng lo lắng vách quan tài của Chưởng môn sẽ không chịu được nữa mất.



Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, đáp: “Ta đang xem.”



“Ta đang xem” có nghĩa “vẫn chưa biết”, Vân Nhàn rất giỏi dịch lời của mấy người bạn. Nàng thấy Kỳ Chấp Nghiệp liên tục cau mày đã biết tỏng chuyện này phức tạp phải biết. Giá mà Pháp trượng Đông Cực còn ở đây thì tốt, họ có thể truyền âm cho Đại sư Minh Quang về những vấn đề hóc búa, nhờ ông ấy hỗ trợ từ xa.



“Đại sư huynh.” Vân Nhàn nói, “Huynh che cho ta một chút, ta muốn dùng ma thạch tìm vị trí của người kia.”



Ba trượng vào, ba trượng ra. Ma thạch vẫn đang nóng lên, nghĩa là có ra sao, người-ma lúc này nhất định hãy còn trong đại điện. Hiện tại mọi người đều bận tranh luận, người một cãi, người hai cãi, người ba cãi, thay phiên nhau ra sân, rất khó nhận ra điểm khác biệt. Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, đành phải dùng phương pháp loại trừ vụng về này.



Túc Trì nói: “Được.”



Nếu chỉ nói về võ lực đơn thuần, Vân Nhàn có thể không phải là người cừ khôi nhất. Nhưng nếu bàn về tốc độ, có lẽ không mấy người ở đây sánh bằng nàng. Thân pháp khởi động, mũi chân chạm nhẹ, Vân Nhàn nói với Tam Trưởng lão đang trừng mắt hổ nhìn nàng một câu “người có ba việc gấp, nhường đường nhường đường”, ngay lập tức lướt vèo vèo trong đại điện hệt bóng ma.



Đám người trong điện đang bề bộn việc khác, chỉ thấy một bóng hình mang theo một cơn gió lóe lên như chớp trước mặt. Họ ập tức khó hiểu, tới khi nhìn kỹ lại đã không thấy bóng dáng thấp thoáng đâu nữa.



Giang Phụng Thiên nhìn thấy cực rõ, khen ngợi Cơ Dung Tuyết: “Thân pháp của bạn bè cháu không tệ. Chẳng qua sao trông khá quen mắt thế nhỉ.”



Ngoài Vân Nhàn ra, Cơ Dung Tuyết không thích những người mới gặp mà tỏ ra thân thiết, chỉ lạnh lùng liếc ông ta một cái và nói: “Đây là Vân Nhàn.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Giang Phụng Thiên suýt chút nữa thì phun ngụm rượu ra ngoài.



Là Vân Nhàn nhà ngươi đấy ư?!



Ông ta lặng lẽ đổi tư thế ngồi, quan sát lại một lần, rồi lại sa sầm mặt, nói móc: “Nay nhìn thế nào cũng thấy quá non nớt. Không đủ tự nhiên, chậc, không được, không được.”



Cả bọn: “...”



Hình như ông đang nhắm vào quá lộ liễu rồi đấy?



Vân Nhàn len lỏi trong đám đông, lông mày từ từ nhíu lại.



Chuyện gì đang xảy ra? Do đâu không tìm thấy?



Nàng đã đi một vòng quanh tất cả các vị trí trong điện, lẽ ra phải tìm thấy từ lâu mới phải. Ma thạch vẫn luôn tỏa ra hơi nóng, chắc chắn người-ma đang ở trong điện, nhưng cơn cớ gì không tìm ra vị trí cụ thể?



Nàng không khỏi sinh nghi.



... Vả chăng, tại sao trong điện này lại có một số người trông có vẻ kỳ quái thế nhỉ? Nói bọn họ im lặng thì thỉnh thoảng họ vẫn chen vào một số chủ đề râu ria, song lại chừng như vội vàng lắm, thân hình lẩn khuất tột cùng; nếu không để ý kỹ chỉ e quá dễ lơ là và bỏ qua họ.



Cuộc tranh luận trên sân nhanh chóng trở nên gay gắt, các hiệp sĩ thi triển tài năng, ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, xem ra chẳng mấy chốc sẽ phân định được thắng thua. Giữa tiếng ồn ào, Nam Vinh Hồng vẫn ngồi ngay ngắn tại vị trí cao nhất, trên mặt vẫn là nụ cười nhạt nhòa đến mức gần như cứng nhắc.



Nếu quan sát kỹ, có thể thấy nguyên do bà ta cứ cười. Hai má Nam Vinh Hồng hơi hóp, xương gò má nhô cao, dung mạo lạnh lùng như ngọc, khi không cười khóe môi sẽ tự nhiên hướng xuống dưới, lộ ra vẻ lãnh đạm và khắc khổ. Bà ta cười thì lại không thể cười quá rộng, bằng không nụ cười vượt quá độ cong hiện tại sẽ phá vỡ đường nét trên khuôn mặt, thôi còn đẹp nữa.



Bà ta làm phu nhân chưởng môn bao lâu, nụ cười này đã treo trên mặt bà ta bấy lâu. Rất nhiều phen, người ngoài hoàn toàn không nhìn tỏ rốt cuộc đấy có phải là nụ cười hay chăng.



“Dừng lại cả đi.” Nam Vinh Hồng nói, “Chư bị, tạm thời yên lặng đã.”



Bà ta vừa mở miệng, trong điện yên tĩnh ngay, mỗi tội ẩn dưới sự yên tĩnh đó vẫn chứa sự xao động. Sắc mặt Cừu Trác căng thẳng trong khi Cừu Đan lại khá bình tĩnh.



Hiềm một nỗi, Nam Vinh Hồng lại cất tiếng: “Dung Tuyết, ta thấy hình như con vẫn luôn có điều muốn nói.”



Cơ Dung Tuyết khựng lại, ngẩng đầu lên.



Ánh mắt ôn hòa bình tĩnh của bà ta hướng về phía nàng ấy, chẳng mang theo bất kỳ cảm xúc nào.



Cơ Dung Tuyết ổn định tinh thần, đột ngột cất lời: “Không biết mọi người đã từng nghe nói chuyện người-ma chưa?”



Chuyện Phật Đà Mặt Cười mới xảy ra cách đây chưa lâu, đương nhiên họ có nghe nói. Ngặt nỗi đa số người ở đây chỉ biết nhập ma đáng sợ, chứ không biết đến người-ma. Cũng có một số môn phái nhận được một số tin tức mơ hồ nhưng tạm thời chưa biết chi tiết cụ thể.



Tam Trưởng lão truyền âm tới, giọng điệu nặng nề tột cùng: “Ngay lúc này ngươi đang nói cái gì vậy?!”



Cơ Dung Tuyết chớ hề ngước nhìn, nói: “Mười mấy ngày trước, ta nghe chuyện về tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn đã cảm thấy khác thường. Vì vậy, trên đường trở về Rèn Thể Môn, ta và mọi người cùng nhau...”



Giọng nàng ấy rõ ràng, nhanh chóng kể rõ chuyện người-ma. Tuy nhiên, nàng ấy đã lựa chọn giấu kín chuyện Phật Đà Mặt Cười, tiền bối Minh Văn, cả ma hạch của Đao Tông này nọ. Bấy giờ những chuyện này vẫn chỉ phần nổi của tảng băng chìm, nàng ấy không thể đánh rắn động cỏ, cũng không thể gây ra hoang mang.



Tuy nhiên trước chuyện người-ma, nếu bây giờ khiến những người thuộc các môn phái này để tâm thì họ sẽ không quá bị động. Tình hình hiện tại sẽ chỉ ngày càng tồi tệ, phải thông báo cho mọi người chuẩn bị sớm.



Đương nhiên, nàng ấy nói chuyện này vào lúc nào cũng có ý đồ khác.



... Đến tận bây giờ người-ma mà Vân Nhàn tìm mãi không thấy nọ hãy còn ở góc nào đó trong đại điện, đang nhìn chòng chọc vào bọn họ đầy ác ý. Nàng ấy nào phải Kỳ Chấp Nghiệp, không tài nào cảm nhận được cảm xúc của linh thể, nhưng lại luôn cảm thấy có người đang rình rập đằng sau.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cho tới hiện tại đối phương vẫn chưa hành động, đồ chừng đang có điều kiêng kỵ. Nàng ấy muốn cố hết sức khiến đối phương càng thêm kiêng dè – “Ta biết ngươi ở đây”. Vả lại, nay nhiều người nhiều miệng, nàng ấy khó bề gánh vác được rủi ro như vậy. Nhằm tránh thương vong, nàng ấy sẽ cố gắng để người-ma rút lui, sau đó sẽ bàn bạc tiếp.



Cơ Dung Tuyết nói xong, đám đông bên dưới xôn xao một trận, đều lộ ra vẻ mặt không mấy dễ coi. Ai ngờ một lúc sau, lại có một người lên tiếng rõ ràng: “Tuy không biết Cơ đại tiểu thư nói điều này vào lúc này có ý gì. Nhưng đành phải nói, người có thể nhập ma thì vốn dĩ tâm trí đã không đủ kiên định.”



“Đúng vậy đấy! Nếu không thì tại sao chỉ có hắn nhập ma, còn người khác thì không? Dù danh tiếng của tu sĩ tự do tốt thật, có điều chung quy họ chẳng không gia nhập môn phái, ai mà biết họ đã làm những gì trong tối.”



“Chả phải chỉ cần không thẹn với lương tâm là xong à? Đâu cần phải nói đến mức như chuyện giật gân.”



“Khụ khụ. Ngươi nói người-ma gì đấy... Hắn có lây không? Nghe ngươi nói vậy, ta cảm thấy có khi đồng môn của ta đã nhập ma rồi không chừng. Ngày nào hắn cũng trông như đầu bị úng nước vậy!”



Đám người vẫn chưa hay đến mối nguy hiểm mà người-ma mang lại, chưa từng gặp phải bên cạnh mình, thành thử bấy giờ còn có tâm trạng nói đùa. Chỉ có một số cực ít tu sĩ cau mày, như thể muốn quay về tông môn ngay tức thì.



Giả ngu cũng phải có giới hạn. Hùa theo thì được, chứ nếu lửa cháy đến nhà mình thì không dễ thoát thân đâu!



Mỗi người chú ý đến những điểm khác nhau, còn những gì mà các vị trưởng lão quan tâm lại càng nào phải là điều này:



“Tiểu Cơ, rốt cuộc ngươi đang nói cái gì vậy! Sách ma thì có liên quan gì đến Rèn Thể Môn chúng ta chứ?? Ngươi có biết đây là tội danh lớn đến mức nào không hả?? Đúng là ngươi chẳng tiếc gì dù có đẩy tông môn vào hố lửa! Trong mắt ngươi còn có Rèn Thể Môn nữa không đây!”



“Bây giờ ngươi nói điều này, chẳng lẽ muốn mượn cớ để làm gì đó sao.”



“Thật là không có tầm nhìn xa... Không phân biệt được trắng đen... Không đủ hiểu biết... Không biết nặng nhẹ...”



Cho dù đúng là như vậy đi nữa cũng tuyệt không nên nói ra trong trường hợp này. Người khác đều cố gắng hết sức hòng tách môn phái của mình ra khỏi mối quan hệ này, còn nó thì hay rồi, còn cố tình kéo vào, thật là ngu xuẩn không tài nào hiểu nổi!



Từ việc 10 vị trưởng lão đều nhất trí lựa chọn Cừu Đan Cừu Trác đã thấy được, dù rằng nguyên nhân chủ yếu là họ không buông bỏ được quyền lực trong tay, song họ vẫn cực kỳ kiên định về mặt này. Hết thảy đều lấy tôn chỉ của tông môn làm tiêu chuẩn, hết thảy đều lấy lợi ích của tông môn làm đầu. Không cầu lập được công trạng chi, chỉ cầu bình an vượt qua. Còn như sự bình an này cần giẫm đạp lên máu và nước mắt của bao nhiêu người, dẫm lên tình cảm của bao nhiêu người, bọn họ chớ hề bận tâm, đồng thời sẽ không nhìn thấy.



Lệnh quân vô tình, lệnh tông môn vô tình, tất cả đều phục vụ cho tông môn. Chỉ cần thích nghi, không được phép thay đổi. Tình cảm là thứ không cần phải cân nhắc nhất.



Cho dù Cơ Dung Tuyết nói đúng, tuy nhiên nếu điều này gây bất lợi cho Rèn Thể Môn thì đó đích là sai!



Cách làm đã ăn sâu vào gốc rễ, tư tưởng đã ăn sâu vào gốc rễ, chực bức tường thành không nhìn thấy điểm cuối, cứ thế bao trùm lên đám người. Ngươi đập vỡ một viên ngói, đục ra một cái lỗ, nhưng bên ngoài tường vẫn là tường, lớp lớp chồng lên nhau, chẳng thấm vào đâu, khiến người ta khó thở.



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ánh mắt Cơ Dung Tuyết dần lạnh đi.



Và cách duy nhất để thoát khỏi vòng vây chính là trực tiếp phá bỏ nó!



Sau chót Vân Nhàn lại đi một vòng trong điện, vẫn không thu hoạch được gì. Tuy nhiên, nàng liếc mắt nhìn thấy Nam Vinh Hồng ngồi trên ghế chủ tọa đang nở nụ cười càng lúc càng rạng rỡ.



Vân Nhàn chưa bao giờ cảm thấy người khác cười tươi là không đẹp. Cho dù là người xấu xí nhất, một khi họ cười vui vẻ ắt một sức cuốn hút làm rung động lòng người sẽ toát ra, sẽ chẳng có ai lại đi trách móc một người cười quá tươi mà không hoàn mỹ. Khốn nỗi thay, nụ cười của Nam Vinh Hồng lại kỳ quái và quỷ dị khác thường, chớ hề nhìn ra vẻ vui mừng, khóe môi cứng nhắc kéo ra, đến nỗi nứt nẻ tướp máu vì quá khô.



Các trưởng lão đang thao thao bất tuyệt bên dưới thì bà ta lại ôm bụng cười không thành tiếng. Cười đến mức ngả người ra sau, cười đến mức gần như không thở nổi. Hốt nhiên xảy ra tình huống khác thường, trong phòng im lặng như tờ, Cừu Trác và Cừu Đan đứng bên cạnh đều hoàn toàn sững sờ.



Đây là chuyện gì vậy?!



Bọn họ chưa bao giờ thấy mẹ có dáng vẻ “không đoan trang” như vậy!! Là bị trúng tà rồi ư?!



“Cơ Dung Tuyết.” Nam Vinh Hồng dừng lại, chậm rãi hỏi một câu, “Con cảm thấy bọn họ nói đúng không?”



Lông mày Cơ Dung Tuyết từ từ cau chặt.



Không khí trong phòng im ắng, nàng ấy không trả lời, chỉ không hiểu sao lại có một dự cảm chẳng lành, sống lưng chợt lạnh toát. Nàng ấy chậm rãi vận chuyển linh khí trong cơ thể, như một con sư tử cái đang rình mồi.



“Mẹ, mẹ làm sao vậy...” Cừu Trác bước lên, kín đáo che khuất cái nhìn của mọi người, đoạn thì thầm hỏi, “Có chuyện gì không thể nói sau được ư?? Nhịn một chút không được hay sao?”



Vân Nhàn khựng lại, từ trong câu nói thoáng qua này nhận ra chỗ khác thường.



Nhịn. Nhịn cái gì? Bà ta đã nhịn cái gì?



Chực không nhìn thấy người trước mặt mình, Nam Vinh Hồng bình tĩnh hỏi lần nữa: “Con cảm thấy bọn họ nói đúng không? Con cảm thấy bọn họ nói rất đúng phải không! Đúng hay không? Trả lời ta!!”



Mọi người hãi hùng, Cơ Dung Tuyết nhạy bén chất vấn lại: “Bà đang hỏi ai?!”



Giây tiếp theo, đột nhiên Vân Nhàn đứng bật dậy, nói với những người còn đang ngơ ngác: “Đi mau!!”



Người của Nghiên Mặc Môn đúng là hiện thân của hạng người ưa chứng minh sự tồn tại, lúc này vẫn không quên cãi lại: “Ngươi có ý gì? Tại sao chỉ gọi chúng ta đi thôi? Ngươi không đi mà nán lại là có lợi ích gì, là có mưu đồ gì... Á!!”



Vân Nhàn mất kiên nhẫn đợi hắn nói xong, cứ vậy đá ra một cước, đá hắn ra khỏi điện.



Người nọ lăn vài vòng, ngã đầu xuống đống tuyết.



“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?!”



“Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai?! Trời đất ơi, bên ngoài băng tuyết thế này, vậy mà ai mà ngờ được nó lại còn ấm áp hơn cả ở trong điện nữa!”



“Ồ, phản ứng nhanh đấy?” Giang Phụng Thiên cất bầu rượu, rút bội đao bên hông ra khỏi vỏ, rồi ngạc nhiên thốt lên, “Ngươi cũng nhận ra rồi?”



“Nói nhảm!” Vân Nhàn suy sụp, “Sao lại không nhận ra được chứ! Mặt đất đã bắt đầu rung chuyển kia kìa!!”



Nàng vừa dứt lời, cả đại điện là bắt đầu rung chuyển dữ dội, bụi đất trên đỉnh điện rơi xuống ào ào, những món ăn vốn chưa được động đến trên bàn tiệc lập tức bị phủ một lớp bụi xám xịt. Cừu Trác và Cừu Đan đứng trên bục cao, tuy vẫn chưa biết sự gì đã xảy ra nhưng họ vẫn quả quyết nói:



“Đệ tử nội môn nhanh chóng hộ tống khách quý ra khỏi điện!”



“Đến trận Tuyết Đình! Nhị Trưởng lão, làm phiền bà mở trận pháp!”



Giữa cảnh rối mù, Nam Vinh Hồng vẫn ngồi ngay ngắn trên ghế, mấy trưởng lão đến dìu bà ta, đâu ngờ lại không tài nào dìu nổi.



“Đang làm cái trò gì vậy?!” Cừu Đan buột miệng kêu, “Mẹ!! Mẹ điên rồi hả?!”



“...” Hình như Cơ Dung Tuyết cũng hoang mang trước tình hình hiện tại, nhưng nàng ấy nhanh chóng điều chỉnh lại cực nhanh và lạnh giọng hỏi: “Vũ khí đều để ở đâu?”



“Trong trận thạch bên cạnh Kính Hồ!” Cừu Trác trả lời, “Nếu bọn họ có thể đến trận Tuyết Đình thì ở ngay gần đó thôi, nhất định sẽ lấy được!”



“Để bọn họ tản ra, đừng đùm túm theo môn phái!” Cơ Dung Tuyết quả quyết, “Người mạnh dẫn người yếu, trả vũ khí lại cho bọn họ!”



“Cơ Dung Tuyết, ngươi cũng điên rồi hay gì?!” Cừu Đan tức giận, “Khách quý do chúng ta đặc biệt mời đến, chẳng lẽ ngươi còn muốn bọn họ tự mình chiến đấu? Vậy thì mặt mũi của chúng ta để đâu đây?!”



“Là ngươi đặc biệt mời đến, không phải do ta đặc biệt mời đến. Ngươi cảm thấy mặt mũi của mình rất đáng giá, đó mới là sự hiểu lầm lớn nhất trên cõi đời này đấy.” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng liếc gã, nói, “Để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng là hại người sao? Chả phải bảo không hiểu người-ma rốt cuộc có gì đáng sợ hay sao? Chỉ có bị đánh mới biết đau là gì, mới có thể để nhiều người hơn biết đau! Nếu ngươi không muốn thì đi chiến đấu thay bọn họ, bảo vệ bọn họ chu toàn vào, còn không được thì câm miệng lại!”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cừu Đan bị nàng ấy chặn họng không nói nên lời.



Vân Nhàn suýt chút nữa thì bị ma thạch làm bỏng thành khỉ nước kêu chí chóe mỗi tội không tài nào buông ra. Hai mắt nhìn thẳng vào ma thạch, cuối cùng nàng đã tỏ do đâu lúc nãy dù có tìm kiếm thế nào cũng không tìm thấy vị trí của người-ma trong đại điện!



Bởi vì ba trượng này, hoàn toàn nào phải ở trong điện đâu!



Mà là... ở dưới lòng đất!!



“Có chuyện gì vậy Kỳ huynh?!” Vân Nhàn, trong lúc đang bận đá ông lão râu tóc bạc phơ cuối cùng ra ngoài, bèn hấp tấp hỏi, “Cái thứ này rốt cuộc là nhập ma hay là linh thể vậy? Tổng không thể nào là sau khi chết cảm thấy mình rất oan ức, rồi không cam lòng nên mới nhập ma chứ?!”



“Là linh thể, cũng là ma!” Kỳ Chấp Nghiệp trông cũng ngạc nhiên quá đỗi, “Không thể nào. Ma chết rồi không thể nào sinh ra linh thể!”



Đây cũng chính là điểm khác biệt thứ hai giữa Nhân tộc và Ma tộc. Khi đã viên tịch, linh thức Phật tu bám vào tượng thần, tồn tại trên thế gian theo một cách khác. Tuy nhiên đối với Ma tộc, từ trước đến nay chết là chết. Chết rất chi dứt khoát, không còn chút cặn bã nào, cho dù là ma mạnh đến đâu đều tuyệt không có khả năng sinh ra linh thể!



“Vậy thì thứ này là cái... Ủa không phải, là tình huống gì đây?” Vân Nhàn thử kêu, “Này Chưởng môn Cừu Mạc, nghe thấy ta nói không?”



Lễ phép, nhưng không nhiều.



“...” Giang Phụng Thiên gõ vào đầu nàng bằng chuôi đao, “Nghĩ gì vậy? Người ta chết từ lâu rồi!!”



“Giang tiền bối.” Cơ Dung Tuyết nói, “Con trai của ông đang ở trong ngục chết gần đây, nếu muốn nhân lúc nhốn nháo đi cứu thì mau lên.”



Giang Phụng Thiên: “Bây giờ còn quan tâm con cái gì nữa chứ! Nó đâu phải không có tay không có chân!!”



Đại điện rung chuyển càng lúc càng dữ dội, cuối cùng, một chiếc ly thủy tinh ở vị trí cao nhất rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất, phát ra tiếng vang trong.



Như thể tiếng ly vỡ là hiệu lệnh, sau chót toàn bộ mặt đất bên trong đại điện nứt toác, vỡ vụn, lộ ra tầng hầm đen ngòm bên dưới.



Tin tốt là cảnh tượng mà Vân Nhàn lo lắng đã không xuất hiện. Sẽ không có Cừu Mạc mặt mày xanh xao như thây ma xuất hiện, đoạn đặt tay lên vai nàng thổi khí vào cổ rồi u ám nói “Ngươi hại ta khổ sở”.



Tin xấu là cảnh tượng mà Vân Nhàn lo lắng đã không xuất hiện. Bởi vì bên trong tầng hầm trống rỗng, tuyệt không có gì sất. Không có Cừu Mạc, không có người-ma, hai người vốn dĩ nên ở đó đều biến mất không dấu vết.



Đúng lúc này, Túc Trì nói: “Ngẩng đầu lên!”



Bất chợt Vân Nhàn ngẩng đầu lên, tiếp đó bảo: “Đại tiểu thư đừng ngẩng đầu lên!”



Lời nhắc nhở có tầm nhìn xa tợn, có điều đã quá muộn. Cơ Dung Tuyết vừa ngẩng đầu lên đã thấy ngay một thân thể lững lờ giữa không trung, chỉ miễn cưỡng phân biệt được từng là sinh vật gốc carbon với ma khí ngập tràn như màn đêm buông xuống. Mỗi tội không ngờ thân thể đầy tử khí này vẫn cử động; nhãn cầu đã đục ngầu, tuy nhiên dầu là ánh mắt hay là động tác...



Rành rành giống một người phụ nữ!!



Không biết từ đâu truyền đến điệu hát dân gian uyển chuyển:



“Chưa được sánh đôi chưa đành chết, cầu làm uyên ương chẳng làm tiên.”



“Uyên ương sánh đôi sao ao ước, cứ tới cứ lui chàng nơi nao?”



Giọng điệu dịu dàng, thấm sâu vào xương tủy, quen thuộc đến mức làm người táng đởm.



Cơ Dung Tuyết: “...”



Cừu Trác trừng mắt: “Mẹ ngươi?! Là mẹ ngươi?? Đây chắc chắn là mẹ ngươi!!”



“Mẹ nàng ta?? Sao có thể là mẹ nàng ta!! Liên quan gì đến mẹ nàng ta chứ?!” Cừu Đan gầm lên, “Không phải mẹ nàng ta đã bị đuổi đi từ trước rồi sao??”



“Đừng kêu mẹ nữa!! Kệ là mẹ ai!” Giang Phụng Thiên nghiêm nghị hạ thấp người xuống, đanh giọng, “Bảo sao Tiểu Cơ chú trọng như vậy, thứ quỷ quái này trông thật khó đối phó...”



Cơ Dung Tuyết: “Là mẹ ta.”



Giang Phụng Thiên: “?”



Tiết Linh Tú: “Đây rõ ràng là cha các ngươi mới phải chứ!!!”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vân Nhàn nhắm mắt hít sâu, quyết định lần này nếu có thể ra ngoài, nàng nhất định phải mang theo mõ bên mình.



Rốt cuộc là sự gì đang xảy ra vậy? Cơ Thượng là ma?? Rồi bà ấy nhập vào thân thể của Cừu Mạc nữa?? Tốt xấu gì cũng chọn một người còn sống đi chứ!!



Cừu Trác ngoái lại phía sau, dị biến trên mặt đất quá rõ ràng, hoàn toàn không tài nào che giấu. Song, may mà các vị trưởng lão hành động cấp tốc, đã chóng vánh đưa tất cả khách quý ra khỏi đại điện và chạy về phía trận Tuyết Đình.



Hắn quay người lại, cau chặt mày.



Công bằng mà nói, cho dù không tính đến thực lực không thể nhìn thấu, dung mạo của thứ này bây giờ thật sự đáng sợ phải biết, là một nỗi sợ hãi đến từ bản năng. Người từng là cùng một chủng tộc với mình nay đã biến thành bộ dạng kỳ quái này, thử hỏi sao người ta không hãi hùng?



Huống hồ, cả hai đều không muốn thừa nhận người-ma xuất hiện từ tầng hầm, bất kể ra sao vẫn không tài nào tách rời khỏi Cừu Mạc. Lúc nãy Cơ Dung Tuyết vừa mới đề cập chuyện người-ma, hiện tại nếu không nhanh chóng trấn áp cũng như giải quyết, nó sẽ để lại họa về sau vô tận.



Ngay cả Chưởng môn còn thất thủ, sao người khác sống sót một mình đây?



“May mà khách đều đã rút lui. Gọi những đệ tử nội môn đó dẫn bọn họ trốn đi xa vào!” Cừu Đan ra tay trước, một chưởng đánh thẳng vào người-ma, ai ngờ lại như đánh vào một lớp màn lụa dày. Lớp lụa khói tan đi, cùng lắm chỉ trong nháy mắt đã trở về vị trí cũ.



“Tránh ra!” Sau khi sắp xếp đâu vào đấy cho khách, Tam Trưởng lão lại hối hả quay trở lại, trợn tròn mắt hổ, móng vuốt vung lên như xé gió. Hiềm một nỗi đúng lúc này, người-ma trong làn khói đen lại đưa ra một bàn tay xanh xao.



Bàn tay đó chậm rãi nhưng kiên định biến thành hình dạng tuyết sư, trực tiếp đỡ được một đòn kinh thiên động địa của Tam Trưởng lão; đồng thời trở tay đổi điểm yếu thành lợi thế, nhân cơ hội đánh một chưởng khác vào ngực Trưởng lão. Mặt Tam Trưởng lão đỏ bừng, ông ta lập tức phun ra một búm máu tươi!



“Đây là... chiêu thức của Chưởng môn!” Cừu Đan đau lòng, cứng nhắc thay đổi cách xưng hô, “Công pháp mà chúng ta tu luyện là công pháp cao nhất của Rèn Thể Môn, trời sinh khắc chế những công pháp thấp hơn!”



Không ngờ ma lần này hoàn toàn khác với Phật Đà Mặt Cười.



Ma lần này hệt một sinh vật ký sinh hơn. Ký sinh trong thi thể đã chết, cướp lấy tất cả công pháp và ký ức cơ bắp ban đầu của người đó.



Điều này làm sống lưng người ta lạnh toát.



“Ngươi bị khắc chế? Vậy tránh ra để ta!” Giang Phụng Thiên gắt lên một câu, “Ta đến ăn tiệc cơ mà, sao lại thành lao động rồi??”



Đúng là xứng với danh đao thủ ngang hàng với Liễu Phi Nhiên, Giang Phụng Thiên múa đao một tay kín không kẽ hở. Mỗi tội Cừu Mạc đủ khả năng làm chưởng môn nhiều năm như vậy dễ gì là người tầm thường. Người và ma giao đấu hàng trăm chiêu trong giây lát, đánh từ trên không xuống đất, bàn ghế bị lật đổ. Giang Phụng Thiên thấy chừng như không ổn, tức khắc gọi: “Các ngươi nhìn cái gì nữa?! Cùng lên đi chứ!!”



Cả bọn: “...”



Mơ hồ nhìn thấy phiên bản trung niên nam tử luộm thuộm của Vân Nhàn. Quả nhiên cùng một câu nói mà không phải do nàng nói ra thì chẳng còn đáng yêu nữa.



Cừu Trác Cừu Đan hãy còn do dự, song nghĩ đến tình hình chung của tông môn, cho dù bất hiếu họ cũng đành phải kiên trì xông lên.



May mà “Cừu Mạc” hiện tại chớ phải Phật Đà Mặt Cười, cũng không tu luyện phật pháp cải tạo kinh từ đó tẩy não. Nhưng dù vậy, không thể xem thường võ lực của ông ta. Hơn nữa dựa vào lớp sương dày đặc bên ngoài cơ thể, ông ta đã liên tục phá vỡ vòng vây.



Giữa tiếng ầm ầm của trận đấu võ, chẳng hay điệu hát dân gian từ đâu vẫn ngân nga, mê hoặc lòng người. Đâu rõ vì lý do gì khiến Cơ Dung Tuyết hơi mất tập trung. Ngay khoảnh khắc đó, bàn tay xanh xao của Cừu Mạc lao hướng thẳng vào mặt nàng ấy, gió bén ngót rít gào!



Vân Nhàn la lên: “Cẩn thận!!”



Chỉ một mảy phân tâm đã thấy rõ ngay. Cơ Dung Tuyết biết tỏng né tránh đã muộn, mặt mày hơi sa sầm, nàng ấy dứt khoát liều mình dù bị thương nặng cũng phải để lại một vết thương tương tự trên người đối phương. Luồng gió bén ngót đã đến trước mặt, nàng ấy không nhắm mắt, ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, trước mắt nàng ấy lóe lên một tia sáng vàng dịu nhẹ.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gió bén nện mạnh vào kết giới màu vàng, Kỳ Chấp Nghiệp bên cạnh kêu rên một tiếng se thắt, điên tiết thốt lên: “Đứng đó đợi ta làm lại lần nữa chắc? Còn ngây người ra đó làm gì?”



Cơ Dung Tuyết lách người tránh đi, ngạc nhiên nhìn gã.



Đây là, Lồng Chuông Vàng?



Nhưng Kỳ Chấp Nghiệp đã từng nói mình sẽ vĩnh viễn không học cái này...



“Kỳ huynh!! Lồng Chuông Vàng đẹp ghê!! Vững chắc này!! Đẹp trai dễ sợ!!” Nhìn cái sự chính xác này xem, không luyện suốt mấy đêm liền thì dễ gì luyện ra được, Vân Nhàn phấn chấn, không quên chạm vào nỗi đau của người ta, “Nhưng mà không phải ngươi nói tất cả Phật tu đều phải...”



Kỳ Chấp Nghiệp sụ mặt: “Ta không có nói! Đừng hỏi nữa! Còn đánh hay không?!”



Tiết Linh Tú: “Chậc chậc chậc.”



Kiều Linh San: “Tiết đạo hữu, Vân Nhàn tỷ bảo ngươi tự lo cho mình đấy, ngươi đừng lại gần nữa!”



Túc Trì lặng lẽ xoay kiếm, thế tấn công thêm sắc bén mấy phần.



Giang Phụng Thiên bên cạnh lấy làm khó hiểu. Kiếm pháp của tên nhóc này đơn giản mộc mạc nhưng lại đủ để chẻ núi lật biển, cớ sao lại hốt nhiên xoay kiếm, làm mấy thứ hoa hòe hoa sói này chứ? Chẳng lẽ lúc này còn muốn biểu diễn cho ai xem??



Các trưởng lão lần lượt quay trở lại, cũng nhanh chóng gia nhập trận chiến. Ai nấy đều tỏ tường không thể kéo dài chuyện này, đều ra sức hết mình. Sau chót trong một chưởng hợp lực cuối cùng, thân thể “Cừu Mạc” nổ tung, nhanh chóng hóa thành tro bụi.



Dưới ánh mắt im lặng, sau rốt một người đứng đầu môn phái đã gặp kết cục bị nghiền xương thành tro, chết không toàn thây.



Những người của Rèn Thể Môn khô khốc cổ họng, Cừu Trác cất lời: “... Bây giờ, đã xong rồi sao?”



Cừu Đan: “Ấn chưởng môn này... lại phải làm thế nào?”



Đừng nói đến ấn chưởng môn, bây giờ ngay cả chưởng môn đã không còn, dù có truy ngược lại đến đời chưởng môn đầu tiên cũng chưa từng xuất hiện tình huống này.



Phải làm sao nữa, tang lễ biến thành dòng cái thứ quỷ yêu, thôi thì để sau này hãy nói. Bây giờ việc quan trọng nhất là đưa đám khách kia ra khỏi Rèn Thể Môn, rồi dặn dò họ giữ kín cái miệng. Có chặn được hay không thì chưa nói, nhưng ít nhất chuyện thiếu Chưởng môn tuyệt đối không thể lan truyền.



May mà con ma này chỉ quấy phá trong đại điện.



Mọi người nhìn nhau, mà lúc này Vân Nhàn lại thốt lên: “Không đúng. Cơ... Cái con ma đó vẫn còn ở đây!”



Ma thạch trong tay nàng không những không tắt, thậm chí còn nóng lên dữ dội hơn!!



“...” Sắc mặt khó coi, Cơ Dung Tuyết kêu, “Nam Vinh Hồng biến mất rồi!”



Chẳng còn nghi ngờ gì, bà ta chớ hề nhập ma, là một người bình thường đúng nghĩa. Nhưng nhìn bộ dạng của bà ta lại không được bình thường cho lắm.



Chẳng lẽ lại là một người phụ nữ điên? Cơ Thượng là người phụ nữ điên, Nam Vinh Hồng cũng là người phụ nữ điên, Cừu Mạc đúng là xui xẻo, liên tiếp gặp phải hai người phụ nữ điên thế ư? Rốt cuộc thì ai ép ai phát điên, lại là ai khiến ai nhập ma, ai đã giết Cừu Mạc, Cừu Mạc đã giết ai, ông ta lại muốn cái gì nữa?!



Điệu hát càng lúc càng lớn, Túc Trì thờ ơ nói: “Khách không đi được nữa rồi.”



Cừu Trác: “Cái gì?!”



Túc Trì: “Ma vực.”



(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ma khoai gì...” Cừu Trác cười gượng, “Thì cho dù có lớn thì cũng có thể lớn đến đâu được cơ chứ?! Ta đã bảo bọn họ rút lui...”



Túc Trì: “Toàn bộ Rèn Thể Môn.”



Cừu Trác: “?”



Cơ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn trời. Đại điện bị trận chiến vừa rồi đánh vỡ một lỗ lớn tướng, tuyết đổ vào ào ào, rơi lả tả, làm ướt lông mi của nàng ấy.



Giọng nói của những người xung quanh càng lúc càng mơ hồ, càng lúc càng xa cách, bóng dáng cũng càng lúc càng nhỏ bé. Như thể có một thứ gì đó trong suốt đang ngăn cách mọi người không một tiếng động.



Nàng ấy đứng trơ trọi giữa tuyết, bên tai chỉ còn lại điệu hát dân gian nho nhỏ khiến lòng người oán hận.



Cuối cùng vạn vật chìm vào tĩnh lặng.



Một cái chớp mắt tiếp theo, có hai bàn tay nắm lấy nàng ấy, lòng bàn tay ấm áp, nắm rất chặt.



Giọng nói của Vân Nhàn lại gieo lên trong thế giới của nàng ấy: “Đại tiểu thư, ta thông minh chứ hả? Hình như nắm chặt sẽ không bị ngăn cách đâu! Ngươi xem!”



Tay trái nàng nắm lấy Cơ Dung Tuyết, tay phải nắm lấy Túc Trì. Túc Trì bên cạnh nắm lấy Phong Diệp trưng khuôn mặt sắp chết, cổ áo sau của Phong Diệp đang bị Kỳ Chấp Nghiệp xách lên, một chuỗi người nối dài.



Bên kia nàng ấy là Kiều Linh San, nàng ấy hơi mất tự nhiên dời mắt đi.



Chính điện chẳng còn. Nói đúng hơn, phần lớn kiến trúc đều đã không còn, nhìn đâu cũng chỉ thấy đồng tuyết trắng xóa.



“Ma, linh thể...” Kỳ Chấp Nghiệp thật sự không ngờ sức phá hoại của ma lại mạnh đến vậy, gã thốt lên với vẻ mặt phức tạp, “Còn ma linh nữa chứ, thật sự chưa từng nghe thấy.”



Là ma của Cơ Thượng kết hợp với linh của Cừu Mạc. Bằng không với tu vi của Cơ Thượng, bà ấy tuyệt không tài nào có thể mở ra ma vực như vậy, đồng thời chẳng có năng lực khống chế cao đối với Rèn Thể Môn.



“Đúng vậy đấy.” Vân Nhàn xoa bóp bàn tay lạnh lẽo của Cơ Dung Tuyết, lại so sánh với tay của Túc Trì, mới phát hiện mình xui ghê khi nắm phải hai cục đá. Nàng cảm thán: “Chúng ta còn đang ở giai đoạn một mà bọn chúng đã bắt đầu công cuộc đổi mới, liên miên sáng tạo, ‘lấy tinh hoa bỏ cặn bã’ rồi.”



Tiết Linh Tú: “... Lúc này biết cách dùng thành ngữ đấy chứ.”



Cơ Dung Tuyết ở đây, cả bọn không dám nói gì nhiều. Suy cho cùng nhìn thế nào thì người bị tổn thương nhất trên đời này chỉ có đại tiểu thư. Cha mẹ gì mà xui xẻo vậy, rồi lại là đứa bé nào mà bất hạnh tới thế này cơ chứ?



“Nhưng mà này, không phải người ta nói ngày thường Cừu Mạc và Cơ Thượng như người dưng nước lã ư? Nếu ông ta không cam tâm tình nguyện, Cơ Thượng dễ gì kết hợp được với linh thể của ông ta?” Vân Nhàn đề nghị, “Kỳ huynh, ngươi cảm nhận được chấp niệm, có thể thử giao tiếp trong ma vực không? Như vậy ít nhất chúng ta sẽ biết rốt cuộc là ai đã hại ông ta.”



Kỳ Chấp Nghiệp mang vẻ mặt phức tạp trong giây lát, mới đáp: “Thành thật mà nói, ngay từ đầu ta đã làm thế rồi.”



Cả bọn: “Thế nào?”



“Rốt cuộc ta hiểu nguyên do trước đây mình luôn cảm thấy không đúng nhưng lại không nói ra được là không đúng ở đâu.” Kỳ Chấp Nghiệp cho hay, “Phần lớn chấp niệm của người bình thường đều mang theo oán hận, hối hận, thậm chí còn mong muốn trả thù sâu sắc, đại loại những thứ như vậy. Trong khi chấp niệm của Chưởng môn Cừu Mạc quá đơn thuần.”



“Đơn thuần?” Tiết Linh Tú cau mày, “Có ý gì?”



“Thậm chí ông ta còn chưa kịp oán hận, trong đầu chỉ có toàn là sự hoang mang đến tột độ mà thôi.” Kỳ Chấp Nghiệp giật khóe môi, vậy mà không biết nên bày ra biểu cảm gì cho phù hợp, “Trước khi chết, ông ta chỉ muốn biết rốt cuộc là ai đã giết mình.”



Cả bọn: “...”



Ủa đang làm gì vậy, tới ông còn không biết nữa hả?!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu