Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Mấy chục năm trước, Nam Vinh Hồng chỉ một thiếu nữ khuê các.
Vong Trần Môn không để bà ta thiếu ăn thiếu mặc. Linh thạch đầy đủ, công pháp tuyệt đỉnh, cha mẹ cưng chiều, chưa bao giờ yêu cầu bà ta nghiêm khắc; ngay cả huynh trưởng hơn bà ta 10 tuổi cũng hết mực che chở, các cô nương xung quanh đều hâm mộ bà ta.
Với xuất thân như vậy, đương nhiên bà ta cảm thấy cả Tu Chân Giới xoay quanh mình. Cho dù tính tình rất xấu, có thù tất báo, song bà ta vẫn có rất nhiều bạn bè, không ai không yêu mến bà ta. Nhất là khi bà ta còn có thiên phú luyện võ tương đối cao, tu vi tiến triển thần tốc, tốc độ tu luyện nhanh đến mức khiến người ta kinh hãi.
Ban đầu mọi thứ đều tốt, mãi đến khi cảnh giới của bà ta đuổi kịp huynh trưởng, thậm chí vượt qua, thứ hạng trên bảng Đại Hiệp cũng dần tăng lên, từng chút một dấn bước lên phía trước.
Từ khi huynh trưởng bị người ta gọi một tiếng “ca ca của Nam Vinh Hồng” ở bên ngoài, hình như hắn cứ nghẹn ở cổ họng, không tài nào vượt qua được khúc mắc ấy.
Nam Vinh Hồng biết chuyện này sau đấy, nổi điên đùng đùng đi dạy dỗ kẻ tùy tiện gọi bừa kia một trận. Không biết tên thì hỏi cho rõ ràng rồi hãy nói chứ, thế này là không tôn trọng người khác quá đấy!
Các bạn bè khác đến tìm bà ta, bà ta kể lại chuyện này, còn bất bình: “Sinh sự vô cớ! Hại ta cũng bị vạ lây theo!”
Website TruyenLau.com
Một thiếu nữ hỏi bà ta: “Huynh trưởng của ngươi tức giận chỉ vì mỗi chuyện này thì quá hẹp hòi. Nếu ta bị gọi là muội muội của ai đó, ta chỉ sẽ cảm thấy ca ca mình tài cực mà thôi!”
Nam Vinh Hồng nghĩ một hồi, cũng không hiểu rõ. Có thể gần đây huynh trưởng mang tâm trạng không tốt nên bà ta đụng tới là nổi nóng. Dù gì huynh ấy mới bắt đầu xử lý công việc của tông môn, thêm nhiều việc phiền lòng, trời nóng tính tình nóng nảy theo, có thể thông cảm có thể thông cảm.
Không qua được bao lâu, đám người bắt đầu nói đến chuyện phu quân tương lai. Chung quy đã đến tuổi, họ nên tính vào lịch trình thôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nam Vinh Hồng nghĩ thầm: Với chút ngang bướng của mình, mấy tên công tử hay chàng gì gì đó mà các ngươi nói đấy, ta không vừa mắt một ai cả.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bà ta không nói lời nào nhưng tự có người nhắc đến bà ta. Một người bạn cực kỳ hâm mộ nói rằng: “Vinh Hồng, phu quân của ngươi chắc chắn là người tài ba nhất trong chúng ta. Để ta nghĩ xem, gần đây ai đang nổi nhất nhỉ? Hình như là Cừu Mạc? Hơn chúng ta mấy tuổi nhưng cũng còn rất trẻ đó.”
Nam Vinh Hồng ra vẻ không hứng thú: “Chưa từng gặp. Có thể nói chuyện khác được không?”
Chưa thấy nam tu sĩ nào ngày ngày tụ tập lại nói chuyện về phụ nữ đâu.
Hiềm một nỗi thực chất bà ta vẫn nghe được cái tên “Cừu Mạc” này. Tò mò, chắc chắn là tò mò rồi, chẳng qua bà ta cảm thấy biểu hiện ra ngoài thì khá mất mặt mà thôi.
Kết quả lần thứ hai nghe được cái tên này chính là tin tức về việc liên hôn.
Dương Trưởng lão khen Cừu Mạc lên tận mây xanh: “Văn võ song toàn, tài trí hơn người! Không thể tìm được ai tốt hơn nữa rồi! Lỡ mất cơ hội này sẽ không còn lần sau đâu!”
Nam Vinh Hồng rất khó chịu: “Cha, mẹ. Hiện tại có phải hơi sớm để ta lấy đạo lữ hay không?”
Thực chất bà ta đã hai mươi mấy tuổi, không tính là muộn song cũng không được xem là sớm sủa. Người tu tiên có độ tuổi chênh lệch rất lớn ở phương diện đạo lữ này, hoặc là lấy đạo lữ từ khi còn trẻ, hoặc là rất muộn rất muộn mới lấy. Bởi vì càng về sau, nữ tu sĩ càng không tài nào mạo hiểm khiến tu vi trì trệ đổi lấy việc sinh con. Ngày ngày bà ta du sơn ngoạn thủy, say sưa trong ngàn trận chiến, tâm tư hãy còn hoang dã có thừa, chưa từng cảm thấy chuyện này có dắt dây đến mình.
Huynh trưởng chen lời: “Không sớm đâu tiểu muội. Muội nên lấy chồng đi thôi, không thể cứ mãi ở trong tông môn.”
“Đúng vậy đấy con à.” Chưởng môn nói, “Vinh Hồng, con đã lớn, nên học cách hiểu chuyện một chút.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nam Vinh Hồng quen thói hoang dã đột nhiên cảm thấy trên vai đè nặng hai cục gạch lớn không tồn tại. Bên trái là ánh mắt kỳ vọng của cha mẹ, bên phải là trọng trách phục hưng tông môn. Bà ta ở trong tông môn nhiều năm đã nợ rất nhiều, hiện tại chính là lúc bà ta phải trả lại.
Có điều bà ta và huynh trưởng có cách báo đáp khác nhau. Huynh trưởng phải kế thừa tông môn, tiếp tục nỗ lực, còn bà ta đích là cây cầu nối giữa Vong Trần Môn và Rèn Thể Môn. Hai người có con đường riêng, đều quan trọng tột cùng.
Ừ. Hai người đều quan trọng tột cùng.
“Cừu Mạc...” Nam Vinh Hồng nói, “Vậy mấy ngày nữa, con sẽ gặp hắn một lần xem sao.”
Gặp Cừu Mạc đôi lần, Nam Vinh Hồng nghe nói ông ta rất hài lòng về mình. Bà ta không biết mình có cảm giác gì đối với ông ta nữa. Anh tuấn ư, cũng khá anh tuấn. Cử chỉ đều được giáo dục đủ đầy, rất lễ độ, tu vi cũng cao hơn mình một đoạn, là một cường giả thiên phú khó gặp.
Hiềm một nỗi bà ta không có cảm giác. Không thích cũng không ghét lắm. Nhưng nói chung vẫn phải liên hôn, vậy thì góp nhặt chắp vá sống qua ngày là được. Cả hai chỉ cần làm tốt cái vẻ bề ngoài đã đủ khả năng ứng phó.
Mỗi tội về con cái thì hơi phiền toái.
Nam Vinh Hồng ngồi trên kiệu hoa bắt đầu tính toán. Mẹ nói với bà ta mang thai chỉ có 10 tháng là khó chịu, sinh xong sẽ thoải mái hơn nhiều, không sao, cứ coi như hoàn thành nhiệm vụ. Còn tu vi, đoan chắc 10 tháng đó không tài nào tu luyện, lại trì trệ thêm một hai tháng... Nhưng cũng không sao, chỉ một năm thời gian thôi, sau này bà ta sẽ khổ luyện để bù lại dựa vào chăm chỉ của mình.
Chờ mọi việc xong xuôi, bà ta sẽ lại đi tìm đám bạn bè. Ban đầu bà còn nói sẽ đi Đông Giới xem thử, nay đành phải hoãn lại rồi.
Kiệu hoa lắc lư bao lâu, Nam Vinh Hồng tính toán bấy lâu.
Ngày đại hôn, nghi thức vô cùng long trọng, khách khứa đến rất đông, ai ai cũng mang theo nụ cười ngưỡng mộ, dường như đều cảm thấy bà ta tìm được một phu quân tốt vô ngần, sau này cam đoan cuộc sống của họ sẽ mỹ mãn hạnh phúc.
Nam Vinh Hồng không biết mình có hạnh phúc hay chăng, tuy nhiên so sánh một chút, hẳn là rất hạnh phúc phải không nhỉ? Bà ta mang theo tâm thế hoàn thành nhiệm vụ, dùng đan dược trưởng lão đưa cho. Đan dược đó giúp bà ta mang thai con nối dõi, ngặt nỗi cơn se thắt dấy lên làm bà ta không thiết sống, cứ chết đi sống lại từng cơn. Rốt cuộc bà ta sinh hạ Cừu Trác, nhưng cũng từ lúc này hết thảy mọi chuyện đã đổi thay.
Bà ta phát hiện mình bắt đầu không thể bước ra khỏi cánh cửa lớn bằng huyền thiết này được nữa.
Không ai kiểm soát bà ta, không ai cấm túc bà ta, cũng nào phải vì trận pháp. Chẳng qua bà ta thật sự không thể hệt khi trước kia. Dù có người chăm sóc, bà ta vẫn không yên tâm về Cừu Trác, nói chuyện với bạn bè chưa được mấy câu đã phải tức tốc quay về trông nom. Càng đừng nói đến chuyện nhất thời nổi hứng cá cược luôn với người ta, hay vừa say rượu vừa nằm chờ ba ngày ba đêm trên đỉnh núi, thậm chí là đánh nhau một trận máu me đầm đìa nhưng lại sảng khoái trở về nhà.
Điều đáng sợ là, bà ta phát hiện mình không thích đứa bé này.
Nhưng càng đáng sợ hơn là, bà ta phát giác mình không thể không thích. Cả thế giới có thể không quan tâm đến nó, song bà ta tuyệt đối không thể.
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Trong sự mệt mỏi và bề bộn này, lần đầu tiên Nam Vinh Hồng than phiền với Cừu Mạc. Cừu Mạc vừa trở về từ hội đấu võ, ông ta ôn hòa và triều mến bảo: “Phu nhân, có mười mấy người hầu chăm sóc, nàng có gì không thoải mái cứ nói thẳng ra là được, Rèn Thể Môn không thiếu tiên thảo linh đan gì đâu. Nàng biết đấy, thử hỏi xem có nữ tu sĩ khác nào được thoải mái như vậy không chứ?”
Ồ, đúng rồi. Xưng hô của bà ta ở bên ngoài cũng từ “Tuyệt Tình Chưởng” biến thành “Nam phu nhân” rồi còn đâu.
Nam Vinh Hồng không biết có phải tật xấu cố hữu của mình lại tái phát hay không mà bà ta muốn cho kẻ trước mặt này một cái tát.
Ngươi hiểu cái quái gì chứ? Cút xa ra! Tưởng mình rất hiểu biết lắm à?!
Hiềm một nỗi bà ta không nổi giận, hiện tại bà ta không ở nhà mình.
Nói chung thời gian ở trong tông môn nhiều hơn, dường như Cừu Mạc sợ bà ta buồn chán nên ngay từ đầu đã sai người mang một ít công việc vặt đến cho bà ta xử lý.
Nam Vinh Hồng bắt tay vào làm lại nhanh đến bất ngờ, hơn nữa mỗi lần đều xử lý chu toàn vô ngần, ngay cả quản sự chuyên trách cũng không bằng bà ta. Hình như bà ta khá hứng thú với việc này, đương nhiên, cũng có lẽ là bà ta đang gửi gắm nỗi buồn khổ không tài nào tiến bộ trong võ học vào những cảm giác thành tựu này. Tóm lại, công việc trên tay bà ta ngày càng nhiều, ngày càng trọng yếu, thậm chí đôi khi Cừu Mạc cũng sẽ trao đổi với bà ta một số việc lớn, nhờ bà ta đưa ra quyết định.
Cừu Trác ngày một lớn lên, sản nghiệp của Rèn Thể Môn cũng ngày càng liên tục phát triển, số đệ tử đến vì hâm mộ tiếng tăm ngày càng đông. Nam Vinh Hồng nhìn Rèn Thể Môn vui vẻ phồn vinh, luôn cảm thấy rốt cuộc sự nóng nảy trong tâm trạng được xoa dịu phần nào… Cho đến khi bà ta lại bị tát một cái đau điếng.
Thậm chí bà ta phải nghe được tiếng nói chuyện của người hầu mới tỏ tường. Hôm đó là hội công huân của tông môn, trong đại điện náo nhiệt có thừa, sáng như ban ngày. Cừu Mạc đứng ở trung tâm, các vị trưởng lão nâng cốc chúc mừng, đủ lời khen ngợi không ngớt bên tai.
“Có vị chưởng môn này, tương lai của Rèn Thể Môn thật tươi sáng!”
“Vất vả vất vẻ rồi! Thời gian này thật sự vất vả cho Chưởng môn!”
“Dầu có máu chảy đầu rơi, chúng ta nhất định đồng cam cộng khổ cùng với Chưởng môn!”
Cừu Mạc vẫn cười như vậy, nhận hết tất cả. Ông ta đứng ở nơi sáng ngời nhất, còn Nam Vinh Hồng ẩn mình trong bóng tối, không nhận được bất kỳ cái nhìn nào từ họ.
Bỗng dưng bà ta nhớ tới dòng chữ Cừu Trác viết, nó bảo cha giống như đại thụ, chống đỡ trời đất...
Với khuôn mặt ơ hờ, Nam Vinh Hồng nghĩ: Hắn là đại thụ, vậy mình có phải là đất không. Rễ cây của đại thụ vùi sâu bên dưới, hút sạch tất cả mọi thứ, người đi đường được bóng mát chỉ biết vỗ vỗ thân cây khen một câu “Thật tốt!”
Nam Vinh Hồng trở về Vong Trần Môn, song dường như Vong Trần Môn đã chẳng còn chỗ cho bà ta.
Bà ta đi tìm đám bạn, nhưng hình như bạn bè đều đôi chút xa cách. Họ đâu cố ý xa cách, chỉ đơn thuần là không có gì để nói với nhau. Về đại sự giang hồ gần đây, về nhân vật nổi tiếng, bà ta không còn hiểu biết như trước. Trước kế hoạch đi tới Đông Giới trước đây, có người bạn dè dặt hỏi: “Ngươi... còn đi không?”
Nam Vinh Hồng muốn đi, tuy nhiên bà ta do dự trong một thoáng đã khiến người bạn hiểu ngay ý và nói: “Thôi vậy. Đừng làm khó mình, bây giờ không có thời gian thì sau này nhất định sẽ có thời gian mà!”
Sau này thật sự còn có thời gian sao?
Nam Vinh Hồng trở lại Rèn Thể Môn, bà ta nghĩ không thể tiếp tục như vậy nữa.
Bà ta phải nhanh chóng khôi phục chuyện tu luyện, lại đuổi kịp bước chân của bạn bè, bà ta là Nam Vinh Hồng của trước kia, bà ta chớ hề thay đổi.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chỉ là không rõ vì đâu, hình như di chứng của đan dược còn nặng hơn bà ta tưởng. Không phải nói tu vi chỉ trì trệ 2 tháng ư? Tại sao đến bây giờ vẫn không có động tĩnh gì thế này?
Nam Vinh Hồng đè nén tâm trạng bất an, bắt đầu tự học dược lý, điều chế thứ phục hồi linh lực cho chính mình. Bà ta đưa phương thuốc cho Đại trưởng lão, muốn ông ta tìm đủ vật liệu, để rồi việc này lại như đá chìm xuống biển.
Từ đầu bà ta tưởng rằng những vật liệu mang linh này quá quý hiếm, quá khó tìm, tuy nhiên bà ta lại phát hiện ra rằng mỗi khi tìm được một cây, họ sẽ cung cấp chúng trước cho hưởng môn hoặc Trưởng lão.
“Những thứ này đều là vật liệu mang linh dùng để chữa thương.” Đại trưởng lão gãi đầu nói, “Đâu phải chúng ta không muốn đưa cho phu nhân, chỉ là... thương thế không chờ người được!”
Vậy nhu cầu của bà ta thì không khẩn cấp ư?!
Nam Vinh Hồng đã gần đến giới hạn chịu đựng, bà ta vội vàng trở về Tây Lâu, lại hiếm khi thấy Cừu Mạc – người vẫn luôn bận rộn công việc – đang đứng trong lầu, vẫn là nụ cười hờ hững quen thuộc.
“Phu nhân, nàng đừng hấp tấp.” Ông ta nói, “Nàng ở trung tâm Rèn Thể Môn thử hỏi ai mà dám đến đây để xâm phạm được chứ? Sẽ không có chuyện gì đâu, trưởng lão và đệ tử sẽ liều chết bảo vệ nàng.”
Ai cần bọn họ liều chết bảo vệ?!
“Nếu không có, ta sẽ tự mình đi tìm.” Nam Vinh Hồng thốt lên lạnh đanh, “Vừa hay Đao Thánh đã phát bia thiếp, ta đã muốn đi từ lâu rồi còn gì.”
Cừu Mạc: “Phu nhân, nàng đừng đi, quá nguy hiểm, ta không nỡ để nàng mạo hiểm.”
Nam Vinh Hồng lạnh lùng mà rằng: “Hành tẩu giang hồ sao không nguy hiểm? Chàng đang nói đùa đấy ư?”
Cừu Mạc đứng yên nhìn bà ta, ánh mắt biến đổi trong chốc lát, bỗng dịu dàng hơn: “Phu nhân, mấy hôm trước thằng Trác vừa mới đi kiểm tra căn cốt... Có lẽ do trước đó nó bị phong hàn nên thể chất vẫn không tốt, thành thử căn cốt nó chỉ có tư chất ngần ấy thôi... âu ta cũng không quá bất ngờ. Sau này đừng nghiêm khắc với nó như vậy nữa.”
Nam Vinh Hồng nghe ra hàm ý của ông ta: “Chàng có ý gì?”
“Phu nhân, hay là sinh thêm một đứa nữa đi.” Cừu Mạc nói, “Ta biết nàng vất vả, nhưng lần này thì...”
Nam Vinh Hồng đáp trả sắc bén: “Không!!!”
Cừu Mạc bị bà ta dọa tới mức khựng lại, rồi hỏi: “Sao thế? Cớ gì thế này? Nàng ghét ta đến vậy sao?”
“...” Nam Vinh Hồng hít sâu một hơi, đáp cứng nhắc: “Công pháp của ta đặc thù, không tiện mang thai, rõ ràng chàng đã biết còn nói đùa gì nữa?”
Nếu sinh thêm một đứa con gái, chả lẽ cũng đưa nó đến tông môn khác để bị chà đạp sao?! Nếu căn cốt vẫn không tốt, lại phải tiếp tục sinh hay sao?! Đầu óc bà ta có vấn đề mới đồng ý! Cút đi!
Nam Vinh Hồng thấy Cừu Mạc im lặng không nói còn tưởng ông ta đã bỏ ý định, vừa định rời đi đã nghe thấy ngay Cừu Mạc khẽ cười một tiếng.
Cả đời này Nam Vinh Hồng sẽ không quên giọng điệu ngả ngớn mang theo chút thờ ơ kia, chực như vạch trần một bí mật nhỏ nhoi, giẫm đạp dưới chân tất cả những điều nghiệt ngã bà ta chưa từng ngờ tới cũng như vĩnh viễn không người sẻ chia. Cừu Mạc cười nói: “Nhưng không phải nàng có đan dược à?”
Thì ra ngươi có biết.
Thì ra ngươi biết cả mọi chuyện, vậy mà ngươi còn dám trâng tráo nói ra những lời này. Tại sao ngươi biết? Rốt cuộc di chứng của đan dược này là gì? Ngươi cũng biết rồi đúng không? Vậy nên ngươi mới cố ý không nói, cố ý không đưa vật liệu mang linh, giữ mình thật lâu bên trong tông môn, để ta xử lý những công việc mà ngươi không bằng lòng đụng vào, dốc hết tất cả để hỗ trợ ngươi.
Cha có biết không? Mẹ có biết không? Huynh trưởng có biết không? Tất cả trưởng lão của Vong Trần Môn có biết không?
Đại trưởng lão qua loa lấy lệ lừa bà ta rằng vật liệu đang trong lúc khan hiếm, có phải ông ta đang âm thầm cười nhạo sau lưng bà ta không?
Bây giờ rốt cuộc bà ta đang ở trong tình cảnh gì? Còn quay về được không?
Nếu bắt buộc Nam Vinh Hồng phải xếp thứ tự, có lẽ, đây là lần đầu tiên bà ta nảy sinh sát ý mãnh liệt.
Kẻ này, những kẻ này, nếu chết đi thì tốt biết mấy.
.............
Lời tác giả:
Đan dược trưởng lão đưa cho có thể giúp bà ấy sinh con, nhưng cái giá phải trả là tu vi trì trệ thụt lùi, không còn cơ hội thăng tiến.
Cừu Đan và đứa con thứ ba đều không phải con ruột của bà ấy. Với trình độ dược lý của mình, việc giả mạo rất đơn giản.
Cừu Đan tự chuốc lấy họa vào thân, chửi người khác là con hoang, vậy ai mới là con hoang.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.