Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Diệu Thủ Môn thật sự quá lớn, lớn đến mức không ai nhìn thấy cô bé ở góc tường; lại thật sự quá nhỏ, nhỏ đến mức chỉ chứa được một người.
Vết thương trên đầu gối không lớn, chỉ là chỗ bị trầy xước khá rộng, trông hơi ghê. Thanh Hòa cố gắng ngồi dậy, muốn tự mình xử lý trước. Vừa cúi đầu, trước mắt cô bé đã truyền đến tiếng gậy gõ xuống đất, một âm thanh trong trẻo gieo lên: “Có ai ở đây không?”
Thanh Hòa ngẩng đầu, nhìn thấy một cô bé mù trạc tuổi mình, có điều đối phương vận gấm vóc, y phục đắt tiền mà cũng dám để mặc cho đồ dính máu. Thanh Hòa ngẩn người một thoáng mới rụt rè trả lời: “... Ta ở đây.”
“Ngươi bị thương hả?” Cô bé mù nói, “Ta ngửi thấy mùi máu.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thanh Hòa còn chưa kịp nói gì, cô bé đã ngồi xổm xuống, đưa tay kéo chân Thanh Hòa lại. Thanh Hòa nhìn thấy đồng tử xám trắng của cô bé phản chiếu vết thương của mình đã rụt lại theo bản năng, cô bé mù vội kêu lên ngay: “Không sao đâu. Tuy ta không nhìn thấy nhưng không ảnh hưởng đến việc chữa bệnh.”
Đứa trẻ 7 8 tuổi thì có được bao nhiêu nội lực. Thanh Hòa đã là đứa trẻ có thiên phú nhất ở vùng đó, song cô bé mù chỉ đưa tay xoa xoa, linh lực trong lòng bàn tay được thúc giục, vết thương đang tướp máu dần dà khép lại và kết vảy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tài giỏi hơn Tiểu Điền gấp trăm ngàn lần.
“Xong rồi.” Cô bé mù đứng dậy nói, “Tạm biệt nhé.” TruyenLau.com
Thanh Hòa cảm nhận được sự ngứa ngáy trên đầu gối, nhìn cô bé hoạt bát đi xa, thậm chí còn không hỏi tên mình, trên khuôn mặt non nớt của Thanh Hòa dần hiện lên vẻ mặt phức tạp không phù hợp với lứa tuổi.
Đây đích là... người trong Diệu Thủ Môn ư. Tài ghê. Hoàn toàn khác biệt với nó.
Nó thật sự, có thể chứ?
-
Bên kia, Vân Nhàn vẫn đang nghiên cứu “lời thề của thầy thuốc” trên đài tuyên thệ.
“Không mang bất kỳ ‘tình cảm cá nhân’ nào dành cho bệnh nhân, không mang bất kỳ ‘tấm lòng cao thượng cao quý’ nào dành cho bản thân...” Vân Nhàn nói, “Tiết huynh, sao có chỗ ta không hiểu, dịch giúp ta.”
Dường như đã lâu rồi Tiết Linh Tú không đến đây, hắn đưa tay phủi nhẹ bụi bám trên bức tượng: “Đừng coi bệnh nhân là người, đừng coi mình là thần cứu người. Hãy xem việc cầu y hỏi thuốc là một cuộc giao dịch, nhất định phải đổi lấy lợi ích mới chữa trị... Đại khái là ý này.”
Kiều Linh San thầm nghĩ: Đây đích là lý do ngươi đánh gãy chân quân địch rồi thu 5 ngàn linh thạch nối lại lần nữa à.
Nay tên húy của sư tổ khai sơn Diệu Thủ Môn đã chẳng còn ai biết. Chỉ hay khi ấy mọi người đều gọi bà là Y Thần, ngoài việc để lại phương pháp châm cứu được truyền thừa đến nay, những gì còn lại chỉ là lời thề nghe cực kỳ lạnh lùng và không hợp tình người này.
Vân Nhàn như có điều suy nghĩ: “Nhưng xem ra không mấy ai làm được cả.”
“Đương nhiên.” Tiết Linh Tú thờ ơ mà rằng, “Lúc nhập môn mới mấy tuổi? Con nít còn nhỏ thì nhớ được gì, Chưởng môn bảo phải đọc thì cứ đọc theo thôi, có đứa còn không hiểu nữa là.”
Vân Nhàn: “Ngươi cũng vậy sao?”
Tiết Linh Tú: “Ta...”
Hắn đứng trước đài tuyên thệ, chẳng nói chẳng rằng, khẽ mím môi, nhưng mọi người đều nhìn ra hình như hắn không đồng tình lắm.
Tựa Phương Phi, có lẽ lúc bước vào cửa gã cũng cho rằng mình tuyệt không hối hận. Mỗi tội chẳng phải sau đó gã vẫn rời đi đấy ư.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Dù có là gì đi nữa.” Vân Nhàn thành thạo bước lên thắp một nén hương, đâu rõ một Kiếm tu như nàng lại bái Y tu làm gì, “Ta nghĩ nhất định Y Thần để lại những lời thề này vì có thâm ý khác. Chẳng qua rất ít người đủ sức hiểu thấu đáo được mà thôi.”
Kiều Linh San: “Vậy tỷ nói xem có thâm ý gì.”
Bất thình lình Vân Nhàn im bặt: “...”
Kiều Linh San véo cằm Vân Nhàn: “Không được tự dưng ngủ gật!!”
Tuy nhiên Vân Nhàn vẫn ngủ gật.
Ra khỏi tòa lầu này, những đứa trẻ đến tham quan đã chạy khắp núi đồi. Khó khăn lắm mới nhác thấy hai đứa trẻ sổ mũi, đám trẻ xung quanh đều xắn tay áo lên kêu: “Để ta chữa giúp ngươi!”, “Để ta để ta!”, “Đừng ai tranh với ta!!”. Mặt của đám trẻ con thay đổi nhanh tựa thời tiết tháng sáu, vốn đang yên đang lành, mới qua vài câu đã xô đẩy nhau tức thì, nói không chừng còn khóc ầm lên. Lê Phái đến vì để duy trì trật tự này.
“Tiêu hủy lọ thuốc...”
Vân Nhàn vừa đi vừa xách theo đồ ăn đã được đóng gói, suy nghĩ miên man.
Lê Nhị Chưởng môn đi tới Linh Hư Môn, nếu có thể phá hủy trong một lần, vậy bọn nàng chỉ cần tiêu hủy số thuốc vẫn còn đang lưu hành trên thị trường là được. Song, điều đáng sợ nhất chính là nay Linh Hư Môn không giống ngày thường, bọn Tức Mặc Xu ở đó, tuyệt đối sẽ không dễ dàng để người khác cắt đứt chuỗi xích này.
Bất kể ra sao, đành phải làm vậy trước.
“...”
Cuối cùng cả bọn cũng tìm thấy Kỳ Chấp Nghiệp và Phong Diệp trong phòng.
Kỳ Chấp Nghiệp thì không sao, còn Phong Diệp đang nằm thoi thóp trên giường, trên trán đắp khăn lạnh mà Kỳ Chấp Nghiệp đặt rất qua loa. Vân Nhàn giật mình: “Thế này là sao??”
“Lê tổ nãi nãi muốn rút máu chúng ta, nói là có ích.” Kỳ Chấp Nghiệp đáp ngắn gọn, “Vô tình rút hơi nhiều, gã bị máu của mình dọa cho ngất đến giờ.”
Vân Nhàn đau lòng: “Phong Diệp đáng thương, ngươi còn ăn được gì không? Nào, ta đút cho ngươi ăn, há miệng ra đi.”
Phong Diệp chỉ còn hơi thở mong manh: “Cảm ơn... Không cần đâu... Ta vẫn chưa đói.”
“Sao lại không đói cho được?” Vân Nhàn, “Ăn no mới có sức. Huống chi, đây toàn là đồ ăn mang về, ngươi không ăn hết thì ngày mai sẽ thành đồ thừa đấy.”
Kiều Linh San: “Cho nên trọng điểm là câu sau đúng không.”
Vân Nhàn: “Cũng gần như vậy!”
Nói muốn tiêu hủy, đoan chắc họ phải đi khắp các chợ đen lớn. Tuy nhiên, Vân Nhàn quan sát tình huống giao dịch của Tiết Linh Tú với chủ sạp lần trước và phát hiện chuyện này chẳng đơn giản. Cách giao dịch này hệt những người bán đĩa lậu dưới gầm cầu, giấu trong túi đi loanh quanh, không cần sạp hàng, ở đâu cũng giao dịch được.
Đành phải gửi hy vọng ở chỗ hiện tại số lượng sản xuất chưa nhiều.
Mò kim đáy bể thì không tìm được, Vân Nhàn cưỡi Giang Sơn đang không mấy tình nguyện ra ngoài, nói: “Giang Sơn, ngươi ngửi xem chỗ nào hôi nhất, chúng ta đi đến đó ngay.”
Giang Sơn chỉ một chỗ, đoạn cả bọn đi thẳng đến nhà vệ sinh công cộng.
“Không phải loại hôi này.” Vân Nhàn khoa tay múa chân, “Là loại lần trước, loại mà ngươi cực ghét đấy!”
Quả nhiên, những thứ trên quầy Sao Thủ Môn không có lần trước đã được giấu khá nhiều tại khu sau. Trước khi thay y phục, Vân Nhàn giao Thái Bình cho Phong Diệp, lẻn vào trong, giơ tay làm đao chặt ngất tất cả những tên thủ vệ trong khu sau.
“Hình như lọ thuốc ở đây không có dược tính mạnh cho lắm.” Vân Nhàn đổ thứ bên trong ra, trầm ngâm, “Cho tầng Trúc Cơ dùng còn tạm được, cao hơn sẽ là cảnh ‘cá con còn hơn là đĩa không’.”
Đâu rõ có phải vì tâm trạng nàng quá căng thẳng hay chăng mà khi nhìn những người qua đường, nàng cứ thấy thần sắc của họ đều có gì đó khác thường.
Túc Trì nói: “Nhìn người kia đi.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng nhìn theo và không khỏi nhíu mày khi thấy bên hông tu sĩ kia lộ ra nửa miệng của một cái lọ, người này cứ thế đi nghênh ngang qua chợ.
Hai người nhìn nhau, nàng đi tới, chặn người kia lại, vô cùng vồn vã mà rằng: “Vị huynh đài này, xin hỏi lọ thuốc bên hông ngươi được mua ở đâu vậy?”
Tay không đánh mặt cười, dù tu sĩ này cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn dừng bước trả lời: “Bạn ta cho. Xin hỏi, có chuyện gì à?”
Vân Nhàn hỏi: “Dược tính ra sao? Có cảm thấy chỗ nào không ổn không?”
“Dùng vài lần, không thấy có gì không ổn cả.” Tu sĩ càng khó hiểu hơn, “Sao vậy? Đến cùng ngươi muốn hỏi gì?”
“Bạn ngươi đưa cho ngươi mà không nói gì hả?” Vân Nhàn nói, “Ví dụ như có di chứng gì, không được dùng nhiều... đại loại thế?”
“Ngươi bị bệnh chắc? Ngươi đang nguyền rủa ai đấy?” Tu sĩ kia sa sầm nét mặt, “Đã đưa cho ta chắc chắn là vì muốn tốt cho ta! Nếu có di chứng, chẳng lẽ hắn còn hại ta à?? Thôi thôi, tránh ra đi!”
Vân Nhàn bị đẩy một cái, lùi lại đôi bước, chỉ cảm thấy đau đầu.
Đúng là khi ngươi phát hiện một con gián, vậy thì chứng minh trong nhà ngươi có ít nhất một tổ gián. Thứ này lây lan quá nhanh! Chưa kể hệt như ma hạch của Đao Tông, di chứng sẽ không xuất hiện ngay tức thì. Vậy nàng phải ngăn chặn làm sao?
Giang Sơn hốt nhiên cất tiếng: “Trong cơ thể hắn đã có ma chủng.”
“Đã có rồi?” Vân Nhàn cau chặt mày, “Phiền phức ghê.”
Đối với tu sĩ bình thường, kết quả tồi tệ nhất khi có ma chủng chính là gặp chuyện như người tu sĩ tự do ở Tiểu Thạch Trấn Bắc Giới kia, tận diệt cả nhà, làm lòng người bàng hoàng.
Không biết thì thôi, biết rồi mới giật mình. Ban đầu Kiều Linh San còn cảm thấy Lê Chưởng môn ra lệnh quá gấp, khốn nỗi nay xem ra, dường như đã hơi muộn. Có thể tăng cường cảnh giới, còn đủ sức nâng cao căn cơ trong thời gian ngắn, thứ tốt bực này đã ngầm trở thành xu hướng dẫu nguồn gốc không được chính đáng. Thuốc trữ trong tiệm thuốc còn tiêu hủy được, chứ những thứ được tu sĩ truyền tay nhau thì phải xử lý cách chi?
Đi qua bốn tiệm thuốc, Vân Nhàn không khỏi sinh nghi. Lượng dự trữ nhiều ngần ấy, chỉ bằng những thi thể bị Linh Hư Môn trộm đã đủ ư? Đào cả mồ mả tổ tiên bản thân lên còn không đủ nữa đấy!
Phong Diệp: “Trên đời không có bữa ăn miễn phí, vừa nhìn thứ này đã thấy không đúng, đa phần những người vẫn mua vốn đã có tâm tư không ngay thẳng.”
“Cũng không thể nói vậy được.” Kiều Linh San nói, “Như người vừa nãy, bạn bè tặng nên hắn dùng luôn. Nếu hắn biết trước những thứ này được làm bằng gì thì chắc chắn sẽ không dùng đâu.”
“Rốt cuộc bạn hắn có lòng tốt hay là cố ý? Thứ như vậy mà cũng mang đi tặng...”
Cả bọn đi ngang qua một tòa nhà ở, Giang Sơn với quầng thâm mắt lên tiếng: “Bên trong hôi quá!!”
Đây là một khu nhà dân, được trang trí tao nhã và lịch sự. Vân Nhàn thầm nói một tiếng “xin lỗi” đã nhảy ngay qua bức tường cao bên ngoài để rồi suýt nữa giẫm vào trung tâm trận pháp. Phong Diệp phải dựa theo kiến thức trận pháp không dùng đến nhiều năm của mình, trần ai tìm được mắt trận. Nhưng đã muộn, trận pháp đã bị kích hoạt một nửa, từ từ phát ra âm thanh cảnh báo.
Bên trong nhà rất nhộn nhịp, tiếng người huyên náo, tuy nhiên Vân Nhàn tự ý xông vào nhà dân lại chẳng có một ai ra ngoài xem xét.
Cả bọn leo lên mái nhà, chụm đầu vào nhau, Vân Nhàn cẩn thận nhấc viên ngói lên từng li từng tí. Bên dưới khói mù lượn lờ, một đám tu sĩ tụ tập lại một chỗ, có cả nam lẫn nữ. Căn phòng đóng bưng bít, mùi hương quen thuộc kia tụ lại nhau, không thoát ra, nồng nặc đến mức khiến người ta tịt thở. Thậm chí Vân Nhàn còn ngửi thấy mùi hôi thối thoang thoảng của xác chết bị che giấu bởi mùi thơm nồng. Khốn nỗi nhìn sắc mặt của những người bên dưới, không ngờ bọn họ chớ hề hay biết.
Đám tụ tập quanh bàn tròn, rượu ngon món ngon bày la liệt bên dưới nhưng chẳng ai động đũa. Sức chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào chiếc lọ nhỏ trước mặt, lọ ngọc nghiêng mở, dường như vừa được uống xong, có người đang chờ dược tính phát huy tác dụng.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Vân Nhàn nhíu mày thốt lên: “Mùi vị này... còn nồng hơn cả lọ mà Tiết huynh dùng lần trước nữa!”
Tiết Linh Tú là một tu sĩ Nguyên Anh mà còn suýt chút nữa mất kiểm soát... không, đã mất kiểm soát, huống hồ chi là đám tu sĩ tự do ở tầng Kim Đan, thậm chí còn chưa đến Kim Đan ở dưới kia?
Đúng như dự đoán, một lát sau, sắc mặt đám tu sĩ nọ lập tức đỏ bừng, nói năng lộn xộn, không đầu không đuôi:
“Có một ngày, ta nhất định phải khiến những kẻ từng coi thường ta quỳ xuống cầu xin ta!”
“A a a a a! Đế chiếc dép cay quá!! Phải chấm tương khô!!”
“Ngươi nói bậy bạ gì vậy!! Ngươi chỉ quan tâm đến đế dép, chứ hoàn toàn không quan tâm đến việc gấu Bắc Giới sống ra sao. Ta nói cho ngươi biết nhé, Cơ Chưởng môn nên lấy ba đạo lữ, thế mới khiến Đại sư Minh Quang vui vẻ.”
Cũng có người mãi vẫn chưa dám dùng, do dự nói: “Bột Thành Tiên này tốt cỡ đó thật? Không thể nào, chẳng phải Chưởng môn Diệu Thủ Môn đã nói rất nhiều lần căn cơ không thể nào nâng cao được...”
“Đến cùng ngươi đang lo lắng cái gì? Người khác nói gì ngươi cũng tin à? Sao ngươi biết được liệu nàng ta nói những lời này có vì lợi ích của mình không.” Người bên cạnh hắn vỗ ngực nói, “Ta đã dùng ba bốn lần, ngươi xem ta có sao không? Có phải tu vi tăng vùn vụt không?? Ta coi ngươi là huynh đệ mới nói cho ngươi biết con đường này, ngươi đừng có không biết điều, làm mất hứng thế!”
Người kia còn đang do dự, tu sĩ bên cạnh bất chợt biến sắc, tung một quyền đánh cho khóe miệng hắn nứt toác, máu chảy liên miên. Tên này gào lên: “Chả phải ta đã nói rồi à, đừng có không biết điều?? Chẳng lẽ ta còn hại ngươi chắc!”
Chỉ một chớp mắt trước còn hòa nhã và dễ gần, chỉ qua một cái chớp mắt đã giận tím cả mặt, vui buồn thất thường, cảm xúc cực đoan, trên người ai nấy đều bao phủ một luồng ánh sáng tím đen, không phân biệt được rành rọt. Linh căn trên thân người chết bị ma nguyên cướp đoạt, tiếp đó bào chế, lập lờ đánh lận con đen, để rồi sau khi nó được hấp thụ sẽ tạo ra ảo giác phồn vinh hư ảo và ngắn ngủi. Một cảm giác sảng khoái khi thực lực tăng nhanh, kèm theo là sự lâng lâng đê mê, khiến những người có mặt chìm đắm trong đó, không tài nào thoát khỏi.
Lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba... Ma chủng càng được nuôi dưỡng lớn mạnh, cho đến khi đạt đến một đỉnh điểm nào đó, tiếp đấy sẽ bắt đầu cắn trả.
Mùi vị thật sự quá nồng nặc, Giang Sơn suýt nữa bị hun cho nôn mửa, nhưng gã đã bị Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt bịt miệng lại và ra hiệu: “Về thôi.”
Trong những người có mặt, ít nhất có ba người sắp nôn mửa đều bị Vân Nhàn bịt miệng lại, có thể thấy tốc độ phản ứng của Kiếm tu là thứ người thường không thể sánh bằng.
Cho đến khi đi ra ba con phố, sắc mặt xanh xao của Giang Sơn mới khôi phục lại một mảy, gã uất ức thốt lên: “Thứ này mà đám Nhân tộc kia cũng dám nuốt xuống không đổi sắc mặt? Sao không đi ăn cứt đi!”
Không trách gã, từ góc độ của gã để xem xét, đám người này ăn ma chủng có khác gì ăn phân đâu. Điểm khác biệt duy nhất là ăn phân sẽ không chết, còn ăn ma chủng chẳng khác nào tự tìm đường diệt vong.
“Vân Nhàn...” Kiều Linh San lo lắng bày tỏ, “Nghe chừng không thể chỉ dựa vào chúng ta đã có thể ức chế chuyện này.”
Trước mắt, lọ thuốc được đóng gói nhãn “Bột Thành Tiên” này đã lan truyền nhanh chóng trong Nam Thành. Bây giờ mới chỉ là Nam Thành, nếu không ức chế và với tốc độ này, việc nó lan ra toàn bộ Nam Thành chỉ chuyện mười ngày nửa tháng. Đối tượng quá nhiều, các nàng chỉ có vài người, vừa không có uy tín lại không có thực lực chấn nhiếp bốn phương, dù có gào khản cổ để đám người đừng dùng thuốc, nói một trăm lần về hậu quả nghiêm trọng, trong khi nay vẫn chưa có ví dụ cụ thể, thì làm sao có người tin?
Hiềm một nỗi nếu đợi đến khi ví dụ đầu tiên xuất hiện, lúc đó làm gì cũng đã muộn!
Kỳ Chấp Nghiệp: “Sức lực của một người không đủ thật. Trước tiên quay về Diệu Thủ Môn, bẩm báo cho Chưởng môn rồi tính tiếp.”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Không có bột chẳng gột nên hồ nổi, Vân Nhàn không nói một lời, cái nhìn rơi vào căn nhà trệch hãy còn yên tĩnh phía bên kia. Chỗ ấy có mấy đứa trẻ đang gọt que gỗ làm châm, chơi trò đóng vai nhà chòi:
“Ta làm chưởng môn! Khụ khụ, khụ...”
“Ai đóng vai bệnh nhân? Thôi, để ta làm đi. Xem ta nè! Ta đóng vai tên điên ở đầu phố, giống không? Oa a a a a! Giết giết giết! Các ngươi đều chết hết đi!!”
“Tấm lòng Diệu Thủ, cứu khổ cứu nạn! Hây ya! Xem châm!”
Không biết vì sao, trong lòng nàng thấy có chỗ kỳ lạ, lần nữa đoái tưởng đến những lời mà Xi Vưu từng nói.
-
Trong Diệu Thủ Môn, Lê Bá Đồ đã đến di chỉ Linh Hư Môn và đến giờ vẫn chưa có tin tức.
Chén trà dưỡng tâm trên bàn chưởng môn đã được Lê Kiến Nghiệp uống gần một nén hương.
Lê tổ nãi nãi và Lê Nguyện chẳng có ở đây, chỉ có Lê Phái và Tiết Linh Tú ngồi bên cạnh, trong đại điện yên tĩnh, có mỗi tiếng hít thở khe khẽ của mọi người. Một nén hương sau, nàng ta đặt chén trà xuống, chén trà theo đó chạm vào bàn gỗ, phát ra một tiếng động nhỏ.
“Từ ngày mai trở đi, đệ tử và nhân viên hộ vệ Diệu Thủ Môn tạm thời dừng việc học, thấy ‘Bột Thành Tiên’ thì nhất định phải tiêu hủy ngay tại chỗ, đồng thời tuyên bố lập trường với tất cả các thương hội.” Giọng nói của nàng ta vẫn bình tĩnh nhưng lại lẫn trong đó chút thở dốc mệt mỏi, “Ai lén lút buôn bán đầu cơ trục lợi, thây kệ lý do, đều bị ghi vào sổ, từ nay về sau tất cả thương hội dưới trướng Diệu Thủ Môn sẽ không giao dịch với người đó.”
Thương hội dưới cờ Diệu Thủ Môn trải rộng khắp các giới, một khi bị chú ý đến, e rằng cần tìm bất cứ thứ gì chỉ còn nước lẩn lút tìm kiếm tại chợ đen, trừ khi người này chuyển ra khỏi Nam Giới, nếu không nhất định sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn.
“Lý do là gì?” Lê Phái hỏi, “Dùng lý do gì?”
“Đúng như chư vị đã nói, bây giờ nói về hậu họa vô tận chỉ e bọn họ sẽ không tin.” Lê Kiến Nghiệp bày tỏ, “Dù tin hay không, Diệu Thủ Môn tuyệt không thể để thứ này tiếp tục lan truyền và khuếch tán, phải dùng biện pháp cứng rắn vào lúc này... Nếu nhất định phải tìm lý do, vậy thì chính là vì mạo danh huy hiệu của phái ta, cho nên trực tiếp tiêu hủy.”
Lê Phái nói: “Ta cũng đi.”
Tiết Linh Tú: “Ta cũng vậy.”
“...” Vân Nhàn lên tiếng, “Chúng ta chắc chắn sẽ dốc hết sức giúp đỡ.”
Linh thảo tơ vàng vẫn đang lay động trong gió, cây quạt bằng huyền thiết trong tay Lê Nguyện lao nhoáng lên một cái và rơi đánh bộp xuống đất.
Một tiếng động nhỏ.
Ở nơi khác, một đôi tay trắng nõn mềm mại như không có xương nhặt lên quân cờ trắng đen rơi trên đất, Mị Yên Liễu nói: “Thánh nữ, đã đến lúc đi gặp Giáo chủ rồi.”
Ngưu Bạch Diệp: “Giáo chủ gọi ngài.”
Có tiếng nước chảy róc rách từng đợt bên ngoài kèm theo tiếng nhạc khí sáo trúc diễn tấu du dương, mặt đất dưới chân rung nhẹ theo dòng sông, không ngờ nơi đóng quân của Ma Giáo lại là một chiếc thuyền hoa chớ hề bắt mắt... Có lẽ nó rất xa hoa, được chế tác tinh xảo, nhưng khi có hàng chục chiếc thuyền hoa sang trọng tương tự đậu bên bờ sông, nó đã trở nên mờ nhạt không sức hút.
Đối diện bàn cờ của Tức Mặc Xu không có ai ngồi. Nàng ấy cầm quân trắng, chăm chú nhìn bàn cờ.
Nếu có một trong hai người ở đây hiểu cờ, e rằng đã bật cười thành tiếng.
Xem ra Ma Giáo thật sự không dạy môn văn hóa. Tức Mặc Xu không chỉ viết chữ như gà bới mà bàn cờ này cũng lộn xộn đến lạ, giả mà để Tiết Linh Tú nhìn thấy, có thể hắn sẽ ngạt thở ngay tại chỗ. Nhưng nàng ấy lại dựa vào cửa sổ, tự mình chơi cờ với chính mình, ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt nghiêng của nàng ấy, không ngờ toát lên một ít phong thái cao nhân.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Kẻ chơi cờ dở tệ này chỉ có thể tự mình chơi với chính mình. Người ngang tài ngang sức với nàng ấy chỉ có mỗi Vân Nhàn.
Ngặt nỗi Vân Nhàn không có ở đây, nàng ấy đành phải làm như vậy.
Mị Yên Liễu thấy nàng ấy chẳng nói chẳng rằng, lại thúc giục: “Thánh nữ.”
“Biết rồi.” Tức Mặc Xu đứng dậy, “Ta đi ngay đây.”
Nàng ấy ăn mặc bình thường, khác tột cùng với những người của Ma Giáo đi ngang qua, cứ vậy đi xăm xăm vào nơi sâu nhất.
Khoang sâu nhất trên thuyền được bố trí trận pháp. Tức Mặc Xu cụp mắt, cắn rách đầu ngón tay, máu đen nhỏ xuống mắt trận, trận pháp kỳ dị dao động đôi lần, lập tức hút nàng ấy vào trong.
Trong khoang thuyền không có ai, cứ trống rỗng, tối om om. Ánh sáng duy nhất đến từ pho tượng Phật ở giữa, ngặt nỗi trên đó nhuốm đầy khí đen, mặt Phật dữ tợn, mang bộ dạng đã nhập ma.
Tức Mặc Xu đứng thẳng bất động, nói: “Giáo chủ.”
Giọng nói kỳ quái đó như vang lên bên tai, mang theo ý cười: “Tức Mặc, ngươi trở về đã lâu, cuối cùng thật sự đã làm được chút việc.”
Tức Mặc Xu chẳng mở miệng, y nói tiếp: “Ta đang lo phải làm sao mới dẫn được đám nhóc đó đến, không ngờ ngươi lại giúp ta giải quyết nỗi lo này. Tuy thủ đoạn thô thiển nhưng hữu dụng, chính là biện pháp tốt... Ngươi hiểu rõ bọn chúng lắm mà hả?”
“Giáo chủ.” Tức Mặc Xu nói, “Có gì dặn dò cứ nói thẳng.”
Xi Vưu khẽ cười.
Tiếng cười của y không khó nghe, thậm chí còn hết sức êm tai, hiềm một nỗi lại đâm khiến người ta nghe thấy toàn thân khó chịu. Cười một hồi, giọng điệu của y tự dưng thay đổi, lạnh lùng cất lời: “Tức Mặc, đừng tưởng rằng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.”
“Đương nhiên ta biết người biết ta đang nghĩ gì.” Tức Mặc Xu đáp ráo hoảnh, “Cho nên, chẳng phải ta đã làm theo lời người ư?”
“Ngươi cho rằng gọi bọn chúng đến đã đủ sức ngăn cản ta? Đôi khi ta thật sự không hiểu rốt cuộc ngươi lấy đâu ra tự tin.” Xi Vưu thật sự khó hiểu, “Ta nuôi dưỡng ngươi mười mấy năm, trong khi cùng lắm ngươi quen cái bọn kia cùng chỉ được một năm ngắn ngủi. Ngươi cũng muốn học theo những thói xấu của Nhân tộc, chờ bị hại tới chết à? Tin tưởng, tình nghĩa? Thật là trò cười hay nhất trên đời này.”
Đầu ngón tay Tức Mặc Xu xiết chặt.
Nàng ấy chớ hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài, sự bất an dâng trào trong lòng chực thủy triều.
“Nếu thật sự muốn nuôi thú cưng, ta sẽ không ngăn cản ngươi.” Xi Vưu dịu giọng, lại nói, “Những người khác không sao cả. Còn Vân Nhàn nhất định phải chết. Ngươi hiểu ý ta chứ?”
Tức Mặc Xu gieo neo cất lời: “Ta... sẽ không.”
“Sẽ không? Sẽ không là sao?” Xi Vưu lạnh lùng chất vấn, “Không phải ta chưa từng dạy ngươi cách giết người.”
Tức Mặc Xu vẫn bặt thinh.
Xi Vưu nói: “Hay là nói...”
Tức Mặc Xu giương mắt: “Nhưng người chưa từng dạy ta phải làm sao để giết một người mà ta không muốn giết!”
Ngu xuẩn mất khôn, Xi Vưu điên tiết: “Ngươi!”
Không khí ngưng đọng, trên thái dương Tức Mặc Xu dần dà toát ra mồ hôi, sợi dây đen vô hình trên ngực lại kéo căng, lục phủ ngũ tạng đau như bị đao cắt. Nhưng nàng ấy biết Xi Vưu sẽ không giết mình, bởi vì ít nhất nàng ấy còn sống sẽ có ích cho Xi Vưu.
Nào phải loại “có ích” đến từ các thuộc hạ như Mị Yên Liễu hay trâu yêu. Nàng ấy mơ hồ cảm giác được Xi Vưu có việc gì đó, nhất định phải là nàng ấy mới được.
“...”
Một lúc sau, Xi Vưu mới khẽ cười: “Thôi vậy.”
“Từ ngày mai trở đi, Diệu Thủ Môn sẽ có hành động.” Xi Vưu như đang tự nói với mình, lại như đang hỏi, “Ngươi có biết tại sao ta chắc chắn mình sẽ không thất bại không?”
Tức Mặc Xu cắn răng nhịn đau, mồ hôi như mưa.
“Bởi vì hủy diệt vĩnh viễn dễ dàng hơn bảo vệ vạn lần.”
Khí đen mơ hồ tạo thành một hình người không phân biệt nam nữ, Xi Vưu nói từ tốn: “Bao gồm tín ngưỡng, con người... bất kỳ thứ gì to lớn trông có vẻ vững chắc.”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.