Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 201: Vị sư huynh này hơi kỳ lạ (xong)

Giang Sơn vẫy vùng trong nước, quầng mắt càng đen hơn. Gã vô cùng khó tin, uất ức hét lớn: “Vân Nhàn!! Ngươi cứ thế mà nhìn?!”



Bộ lông của gã ướt sũng dính chặt vào người. Vân Nhàn vừa muốn tiếp tục đuổi theo vừa muốn vớt gã lên, cuối cùng đành bất đắc dĩ đành phải chia làm hai đường: “Thái Bình, ngươi đi đuổi theo huynh ấy! Ta xuống vớt!”



“Vân Nhàn, ngươi điên à?!” Thái Bình cả giận, “Ta thà xuống vớt còn hơn đi đuổi theo hắn! Nhỡ đâu ta bị hắn chém thì sao?! Ngươi nỡ lòng nào?!”



Vân Nhàn ném Thủ Lĩnh xuống, chất vấn: “Ngươi định vớt kiểu gì? Ngươi có tay à??”



Thái Bình: “...”



Con ngươi to với hàng mi trắng đáng thương đảo một vòng mới lắc lư thân kiếm đuổi theo. Nói cũng lạ, ma kiếm ném Giang Sơn xong, chẳng tức thì bay đến nơi mà Vân Nhàn không nhìn thấy, thay vào đó đợi nàng xa xa trong góc, dường như muốn xem rốt cuộc Vân Nhàn đến đuổi theo mình hay đi vớt gấu trúc. Nay thấy Thái Bình bay về phía mình, thân kiếm khẽ động.



Thái Bình thấy chuôi kiếm sắp bốc khói, tức giận dữ lắm: “...”



Đúng là chèn ép nơi làm việc. Bình thường nó nói xấu Túc Trì trước mặt Vân Nhàn không biết bao lần tuy nhiên chỉ dám nói sau lưng chàng. Nếu thật sự phải đối mặt chàng, Thái Bình chả dám ho he một tiếng, suy cho cùng nó chỉ là kiếm linh còn Túc Trì đã hóa hình, ai mạnh ai yếu rõ lắm. Nhưng giờ quân lệnh như sơn, Thái Bình thận trọng bám theo sau Túc Trì, không dám đến gần dầu là một mảy.



Ma kiếm lắc mình, không ngờ đi về phía đông người!

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Gần đây chuyện ma kiếm đã nổi tiếng cho nên có người nhìn thấy chàng từ xa bèn chỉ vào chàng cười nói: “Ha ha, đây đích là thanh ‘kiếm sư muội’... Á!! Sao nó không hỏi ta đã đánh ta rồi?!”



Túc Trì đánh bùm bụp vào gáy những người cười nhạo chàng bằng chuôi kiếm, trên đường lớn, tiếng “Á” vang lên khắp nơi. Thái Bình nhìn mà táng đởm, lại chẳng dám lao lên ngăn cản, đành phải cấp tốc truyền âm cho Vân Nhàn: “Nhanh lên!! Đại sư huynh của ngươi đánh người kia kìa!!!” TruyenLau.com



Vân Nhàn phải trăm cay nghìn đắng vớt Giang Sơn lên, vẫy khô rồi nhét gã lại vào nhẫn thú tới mức suýt đã tắt thở, tiếp đấy còn phải tất tả đuổi theo dấu vết Thái Bình để lại. Vừa đến nơi, nàng đã thấy Túc Trì dùng chuôi kiếm đánh người, lập tức cả giận: “Đại... Ngươi làm gì vậy?!”



Nàng vẫn nhớ lời dặn của Tiêu Vu, hên sao chứ không suýt nữa đã gọi thẳng ra rồi. Chỉ qua nàng ấp úng như vậy vẫn bị người ta nghe thấy và người này nghi ngờ hỏi: “Đại gì? Ngươi quen thanh kiếm này à?”
TruyenLau.com


“Đại Hắc, Đại Hắc.” Vân Nhàn bất chấp đáp, “Không quen, ta, ta thấy việc nghĩa nên hăng hái ra tay giúp đỡ thôi.”



“Ngươi bớt đi, gần đây đã có kha khá người đã báo cáo lên Rèn Thể Môn và Đao Tông, hai môn phái này chẳng cử ai đến, chỉ nói sẽ có người giải quyết. Không biết người đó ở đâu nữa!” Người qua đường thấy mặt mày nàng trẻ trung bèn khuyên nhủ, “Ngươi cũng là Kiếm tu à? Thanh kiếm này đố kỵ lắm đấy, nó mà kiếm đẹp cũng nổi giận! Chúng ta đi đường vòng thì hơn!



“... Cảm ơn bác gái. Nhưng không sao, kiếm của ta cũng khá xấu.” Vân Nhàn đuổi theo, mặc kệ tiếng hét giận dữ của Thái Bình. Nàng thầm nghĩ thảo nào Cơ Dung Tuyết và Liễu Nhứ không cử người đến, nghe chừng họ đã bàn bạc với Tiêu Vu rồi. Tuy sức Túc Trì đánh vào đầu người ta không mạnh, chỉ đau chứ không bị thương, nhưng ngày nào chàng cũng làm như vậy thì ai mà chịu cho thấu? Cẩn thận ngày nào đó chàng bị Sư Di mang đi nung chảy mất cho coi!



Hiềm một nỗi nàng nghĩ mãi chẳng tỏ vì đâu Túc Trì tìm nàng khắp nơi, tới khi gặp nàng rồi lại muốn bỏ chạy??



Nàng còn chưa kịp nghĩ rõ rành, Túc Trì khựng lại trong tích tắc, hình như chàng đã nhận ra hơi thở của nàng. Chàng xoay đầu lại và rồi hóa thành một luồng sáng bay đi. Vân Nhàn nhìn hướng đó, mắt sáng lên: “Mau đuổi theo!”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Một canh giờ sau.



Trong Huyền Bảo Các tại Bắc Giới.



Tiêu Nguyên nhìn cô cháu gái mặt mũi lem luốc, cất lời: “Vậy là con bị kiếm của mình dắt mũi chạy một canh giờ?”



“Trời cũng tối, nên đi ngủ thôi dì.” Vân Nhàn mặt ủ mày chau, “Trời mới biết huynh ấy đã chạy đi đâu...”



“Cũng không sao cả. Dì đã nhận được thư của mẹ con rồi.” Tiêu Nguyên tháo nón lá trúc xuống, người hầu bên cạnh bưng trà lên, nàng ấy nhấp một hớp, thản nhiên nói, “Cũng chẳng có gì to tát cả, đúng không? Chỉ là chọn ra vài người qua đường may mắn để mà đánh thôi, còn chẳng nguy hiểm bằng một con chó hoang ở ngoài đường nữa là, ít ra thì bị chó cắn một cái còn chảy cả máu.”



Trước đây nàng ấy còn tưởng Túc Trì nhập ma sẽ gây ra cảnh chém giết, máu me, hay khủng bố đen tối gì đó, kết quả chỉ được thế này??



Vân Nhàn: “Cứ thế này mãi cũng không được đâu dì.”



“Ta thấy nó chả có ý định thế này mãi đâu.” Tiêu Nguyên bình chân như vại cho biết, “Thế chẳng phải đã quá rõ ràng rồi à. Nó muốn con chơi với nó, đợi đến khi con chơi với nó chán rồi thì nó sẽ tự mình quay về thôi. Hay là gần đây con có nhiệm vụ quan trọng nào cần dùng kiếm?”



“Chẳng có... Nhưng huynh ấy muốn con chơi cùng mà đến khi thấy con thì lại bỏ chạy là sao?” Vân Nhàn gãi đầu.



Tiêu Nguyên: “Rất dễ hiểu, con cứ hỏi Cơ Chưởng môn là sẽ rõ, động vật nhỏ cũng vậy thôi. Con không đuổi kịp nó, chứng tỏ nó hoàn toàn đủ sức bỏ rơi con, nhưng cớ gì mà mỗi lần nó đều để lộ ra cái đuôi để cho con biết được tung tích của mình. Việc nó không để ý đến con là muốn thu hút sự chú ý của con, để khơi dậy bản tính của một người phụ nữ – nói vậy chắc là con hiểu rồi chứ. Cách để đối phó cũng rất đơn giản, con chỉ cần không quan tâm đến nó là được. Nếu con không quan tâm đến nó, nó sẽ trở nên bối rối, rồi sẽ tự mình lại gần con, cần gì mà phải tốn công tốn sức.”



Vân Nhàn: “Nhưng cũng không thể mặc kệ... dù gì... hầy...”



Nàng “dù gì” hồi lâu, vẫn không nói ra được nguyên cớ.



Tiêu Nguyên mỉm cười nhìn nàng, uống một hớp trà, chớ hề vạch trần thay vào đó chỉ nói: “Ôi chao. Người trẻ tuổi đáng yêu thật đấy.”



Trời đã tối, cứ hùng hổ đuổi bắt ngoài đường khó tránh khỏi làm phiền giấc ngủ của người khác, Vân Nhàn nán lại Huyền Bảo Các một đêm, sáng hôm sau Tiêu Nguyên giúp nàng bắt kiếm.



Ngày hôm sau, Vân Nhàn tỉnh dậy trong tiếng hét chói lói của Thái Bình, mơ màng kêu: “Tắt báo thức... Không phải, ngươi lại kêu cái gì vậy? Thái Bình, ngươi cứ thế này có khi sẽ không nói chuyện bình thường được nữa đấy, cẩn thận kẻo giọng nói biến thành chuột Mickey.”



“Chuột Mickey gì!” Thái Bình, “Ngươi xem thử trên tay ngươi là cái gì đi?!”



Vân Nhàn cúi xuống nhìn, thấy ngay trên cổ tay mình có một sợi dây mảnh, trên đó buộc một viên đá đen tròn trịa, trông như huyền thiết. Vân Nhàn nhìn kỹ lại, nó càng y như mảnh vụn trên thân kiếm của Túc Trì, sao nó lại xuất hiện ở đây?



Thái Bình: “Có phải tháo không ra?”



Vân Nhàn: “... Thật sự tháo không ra. Hay là rót chút linh khí vào xem.”



“Đừng, ngàn vạn lần đừng!” Thái Bình rối rắm kêu, “Ta thấy linh tính ở trên viên đá này sắp tràn cả ra ngoài rồi, không biết nếu ngươi mà rót thêm linh khí vào thì nó sẽ xuất hiện thêm thứ gì nữa. Toàn bộ một mảnh huyền thiết thì có thể hóa thành Túc Trì, còn một mảnh nhỏ thế này... có khi sẽ hóa ra thành một con búp bê không chừng... Ta cũng không rõ nữa... Tốt nhất là cứ nên án binh bất động đi!”



Vân Nhàn đi ra ngoài mang theo vẻ mặt lơ ngơ, ngoài Tiêu Nguyên ở đấy, đâu ngờ nàng còn thấy được cả Nam Vinh Hồng.



Nam Vinh Hồng vừa áp tải hàng về, trên người vẫn còn bụi đường, khuôn mặt hào hùng của bà ta đã dịu dàng đi không ít khi nhìn thấy Vân Nhàn. Bà ta hỏi: “Bé Vân Nhàn, nghe nói đại sư huynh của con biến thành kiếm rồi chạy mất à?”



Rốt cuộc Linh Nhục Nhân Sâm của bà ta đã được nuôi dưỡng xong, Nam Vinh Hồng có chỗ tiếc nuối trước chuyện này vì không thể xoay đầu dọa người nữa rồi.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Nam tiền bối!” Vân Nhàn thốt lên, “Sao chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đồn xa ngàn dặm vậy ạ?”



“Không sao, vừa hay ta đang rảnh.” Nam Vinh Hồng còn chưa kịp uống nước đã hăng hái xắn tay áo kêu, “Bắt thế nào? Có cần ta gọi cả lão Giang đến không?”



Gần đây Giang Phụng Thiên bị đánh cho đầu rơi máu chảy vì sơ sẩy trong lúc so chiêu với Giang Lan Thôi, giờ đang nằm trên giường dưỡng thương. Đúng là thằng con hiếu thảo vô ngần.



“Không cần, không cần đâu ạ.” Vân Nhàn thầm nghĩ: Chỉ bắt một đại sư huynh đang giận dỗi thôi mà, tội gì phải làm cho long trọng?



Nàng nhìn tờ báo lá cải mới đổi trên đường, tiêu đề đang viết “Bên trong có ác kiếm cẩn thận khi đi lại”, “Lý do phía sau người đi đường bị cưỡng chế sờ gáy thật ấm lòng”, “Sư muội bí ẩn kia, toàn bộ Bắc Giới đang chờ ngươi” – và nàng chân thành nghĩ vậy.



Nhưng hiển nhiên, người trong toàn bộ Tu Chân Giới sẽ không đánh giá thấp thực lực của Túc Trì, trừ nàng ra. Vì trước mặt nàng, Túc Trì chưa bao giờ thể hiện bất kỳ tính công kích nào.



Rất nhanh, nàng đã hối hận.



Vì Túc Trì thật sự quá khó đối phó!



Nàng, Tiêu Nguyên và Nam Vinh Hồng đã chuẩn bị kỹ càng, thậm chí còn cố tình phái ra một đội nhóm, nhất định phải bày thiên la địa võng, khiến chàng không thể trốn thoát. Song Túc Trì không chỉ trốn thoát, mà còn xảo quyệt tợn khi trốn đến một khu nhộn nhịp của Bắc Giới, thế này càng người ngã ngựa đổ, hỗn loạn tưng bừng!



Chàng ỷ vào việc mình đang là thân kiếm, chạy lung tung, khiến kha khá người dừng lại xem, còn có đám người đã quen với cảnh này bèn tự mang theo ghế đẩu hạt dưa, ngồi xuống tấm tắc khen ngợi:



“Xem thân hình linh hoạt này đi! Giỏi! Né cũng giỏi!”



“Ây, trước đây toàn phải tới trời tối mới thấy nó, mà nó còn biến mất ngay tức khắc nữa chứ, nên cứ cảm thấy cũng bình thường thôi. Nhưng mà bây giờ nhìn kỹ lại như vậy... Sao lại thấy nó hơi giống với thanh kiếm của Vân Nhàn, Thiếu tông chủ của Kiếm Các ở Đông Giới vậy? Có ai thấy giống không??”



“Chẳng phải Vân đại hiệp có hai thanh kiếm à? Hít, ngươi nói vậy hình như ta thấy cũng hơi giống thật. Nhưng mà kiếm của Vân Nhàn có màu trắng còn thanh này đen kịt toàn thân, sao có thể là cùng một thanh kiếm được chứ.”



“Còn không cho người ta sơn lại hay gì? Ủa kìa, cả Huyền Bảo Các cũng đến rồi?? Cho họ bao nhiêu tiền vậy? Huyền Bảo Các còn lo cả chuyện vặt này nữa??”



“Ta nhớ ra hình như Túc Trì đã biến mất một thời gian khá dài. Tóc đen, tóc đuôi ngựa buộc cao nữa... Ủa này, có khi nào Thiếu tông chủ là sư muội của hắn không...”



“Sao có thể?! Không thể nào! Túc Trì với tính cách kia sao thao túng kiếm làm chuyện này được?!”



Vân Nhàn vừa nỗ lực bắt kiếm, vừa nghe những lời bàn tán bên dưới, mồ hôi sắp chảy xuống trán. Quả nhiên đôi mắt của quần chúng thật sáng suốt, nếu nàng không mau chóng mang Túc Trì trở về, sớm muộn gì cũng bị người ta đoán ra.



Hiềm một nỗi càng bắt, Túc Trì càng tránh. Hình như chàng thêm phần bất mãn trước việc Vân Nhàn gọi người ngoài đến bắt chàng, trông bộ dáng của chàng tức giận cùng cực. Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, chàng đã lững lờ ở giữa không trung, thân kiếm rung lên, với một ý đồ uy hiếp!



Màu sắc bị nhiễm đen như những hạt mực sắp nhỏ xuống, ma khí đen hù cuồn cuộn quanh chuôi kiếm, khí thế hùng hậu, không khí nhất thời ngưng đọng, tất cả mọi người đều không tự chủ được căng cứng người.



Ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, đến cuối cùng Túc Trì cũng đã tìm được mục tiêu đầu tiên của mình. Mũi kiếm gào thét lên, chàng lao thẳng về phía Tiêu Nguyên!



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiêu Nguyên và Nam Vinh Hồng theo bản năng muốn chống đỡ, tuy nhiên không ai ngờ tới ngay khi sắp đến trước mặt, chàng đột ngột đổi hướng, ra một đòn nhử, đoạn lao về phía Vân Nhàn đang ngây người như chảo chớp...



Giữa không trung, cuối cùng bóng kiếm đơn bạc kia biến thành người quen thuộc. Có điều lúc này Túc Trì trông lạnh lùng với bộ đồ đen.



Mặt mày như núi sông đêm đông lạnh giá, không thể tan chảy, mọi người chớ hề chuẩn bị, cứ vậy hít một hơi khí lạnh, cả khu vực náo nhiệt bỗng bặt thinh không một tiếng động.



Đầu ngón tay chàng khẽ máy, thân kiếm đỏ rực của Thủ Lĩnh bay ngược trở lại, cắm xuống đất một cách vô cùng xui xẻo, sau đó trong khoảnh khắc này chàng đưa tay ôm lấy eo Vân Nhàn, biến mất ngay tại chỗ.



“...”



Một cơn gió thổi qua, rốt cuộc có người lẩm bẩm: “Ta không nhìn nhầm mà hả??”



“Thanh kiếm này... là của Vân Nhàn chắc cú... Không sai đâu... !”



-



Vân Nhàn bị vác bay một mạch, chẳng rõ bay đi đâu.



Chả là với tu vi của nàng, muốn thoát ra dễ như trở bàn tay, nhưng nàng chỉ ngồi trên cánh tay của Túc Trì và thốt lên: “Toi đời.”



Nhiệm vụ mẹ giao phó, toi đời rồi.



Túc Trì hiếm khi mở miệng, lạnh lùng nói: “Muội không được trở về.”



“Ta trở về làm gì?” Việc đã đến nước này, Vân Nhàn chỉ biết thở dài, “Xem ra cả Bắc Giới sẽ được một phen náo loạn cho mà xem. Đại sư huynh, được rồi đấy, huynh theo ta về lại Đông Giới đi, đừng có nghịch nữa, Chưởng môn đang rất lo lắng cho huynh.”



Túc Trì không nói gì.



Vân Nhàn: “Giang Sơn bị huynh dọa sợ, gã toàn thịt, bơi rất mệt, chí ít huynh cũng phải thông cảm chứ.”



Túc Trì vô tình: “Vậy thì luyện tập nhiều vào.”



“...” Vân Nhàn, “Huynh đừng ném gã nữa... Không đúng, Giang Sơn đâu rồi??”



Nhẫn thú trong tay áo nàng lại biến mất, chắc là bị ném đến chỗ dì nhỏ cùng Thái Bình, giờ không có Thái Bình, không có Giang Sơn, đây chính là cảnh hai người ở riêng với nhau thứ thiệt.



Có điều không biết Túc Trì muốn đưa nàng đi đâu.



Túc Trì mặt lạnh bay qua gần nửa cái thành, cuối cùng mới từ từ hạ xuống, mang theo Vân Nhàn chui vào trong một kết giới. Vân Nhàn nhìn phong cách trang trí màu tím chói mắt này đã biết đại khái đây là căn cứ của đám tàn dư Ma tộc kia. Ngặt nỗi giờ đừng nói là ma, ngay cả một cọng cỏ còn chẳng có, đầy trống trải và yên tĩnh, nói chuyện còn có cả tiếng vọng.



Vân Nhàn bị đưa đến một căn phòng cực rộng lớn, người nhẹ bẫng, nàng đã ngồi xuống giường.



Chiếc giường này cũng được bao quanh bởi màn che màu tím hồng, mềm mại phải biết.



Vân Nhàn và Túc Trì cứ thế nhìn nhau trừng trừng.



Đôi mắt chàng sâu hơn cả mực, trên mặt viết hai chữ “ác nghiệt”, bên trái viết “ác”, bên phải viết “nghiệt”, nếu có lật ngược người chàng lại để mà xem, thì ở sau gáy chắc chắn sẽ viết dòng chữ “đã tha hóa”.



Túc Trì đanh mặt, lại nói: “Muội cứ ở đây, không được ra ngoài.”



Ô hô, giờ giỏi thế cơ à? Vân Nhàn muốn phì cười nhưng vẫn mau chóng nghiêm mặt lại, hỏi một cách nghiêm túc, “Vậy ta muốn ra ngoài ăn cơm thì sao?”



Túc Trì: “Một canh giờ phải trở lại.”



Vân Nhàn: “Vậy ta muốn đi tìm bạn chơi thì sao?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Bạn nào?” Túc Trì cau mày, “Đừng để nhóc Cơ sư tử liếm muội nữa, nước miếng của nàng ta quá nhiều.”



Nghe chừng chàng hãy còn canh cánh chuyện nước miếng, Vân Nhàn thấy cũng bình thường thôi, tới chó to còn nhiều nước miếng nữa là, huống hồ chi người ta còn là sư tử bự như vậy nữa.



Vân Nhàn: “Người ta tên là Cơ Dung Tuyết... Thôi được, nhóc Cơ sư tử cũng khá đáng yêu.”



Lợi dụng lúc Túc Trì không để ý, nàng nhanh tay lẹ mắt lấy ma thạch được Tức Mặc Xu tài trợ một cách hữu nghị ra khỏi tay áo, dán thẳng lên ngực Túc Trì. Túc Trì chớ hề đề phòng hành động của nàng, chỉ hơi sững người, đoạn ngẩng lên nhìn, trong mắt toàn là nét nghi ngờ.



“Xong rồi.” Vân Nhàn ngáp một cái, nói, “Đến mai là huynh sẽ trở lại bình thường thôi.”



Ma thạch này có thể hấp thụ ma khí nhưng phải mất một thời gian, khá là chậm. Tình trạng của Túc Trì giờ đây lại càng cần phải có nhiều thời gian hơn nữa.



Túc Trì hoàn toàn không màng đến việc nàng muốn làm là gì, lại nhạt giọng: “Rốt cuộc nàng có thích ta không?”



Vân Nhàn: “Hả?!”



Có khác gì trời đổ mưa đỏ không chứ. Vân Nhàn không trả lời, ngược lại nghẹn ngào bộc bạch: “Đại sư huynh, huynh đừng nói nữa. Nếu đến mai nhớ lại, huynh sẽ hối hận lắm đấy.”



“Ta sẽ không hối hận.” Túc Trì nói một câu hoàn toàn không đáng tin, lại tiếp tục chấn vấn, “So với Thái Bình thì sao?”



“Huynh với Thái Bình có gì để so với nhau?” Vân Nhàn nói, “Nó chỉ có một con mắt, còn ngốc nghếch, giống y đứa con nít. Huynh bao nhiêu tuổi rồi còn so với nó nữa?”



Túc Trì: “Thế thì so với con Thực Thiết Thú kia thì sao.”



Vân Nhàn: “... Đối với Giang Sơn, ta chỉ có tình cảm người nuôi thú cưng thuần khiết, thật đấy...”



Tiếp theo, Túc Trì đã chặn ở ngay đầu giường của nàng, và gần như đã hỏi hết tất cả những người mà Vân Nhàn quen biết, không phân biệt nam nữ già trẻ, cũng chớ hề bỏ sót một ai. Vân Nhàn đã phải phủ nhận một hồi lâu, cuối cùng nàng mới nói: “Hóa ra là huynh nhớ rành rọt đến thế kia à?”



Túc Trì u ám bày tỏ: “... Bọn họ đều quan trọng hơn ta, đúng không.”



“Tại sao huynh lại nghĩ như vậy chứ?” Vân Nhàn bất lực, “Huynh không thể nào so sánh được...”



Giọng của Túc Trì hốt nhiên lớn hơn: “Nàng đi mát-xa mà lại bỏ ta ở trên bàn!”



Vân Nhàn ngây người: “Không phải vì nàng ta không cho ta mang kiếm vào à?! Còn nữa, đừng nói những lời dễ gây hiểu lầm như vậy, ta không có đi mát-xa, ta đi điều tra cơ!”



“Lấy cớ.”



“Thật sự không có!”



“...”



Nàng nói nhưng nói không thông. Hai người trong căn phòng nhỏ mập mờ, với tình cảnh một nam một nữ ở chung một phòng, nếu như bỏ qua âm thanh và nhìn bầu không khí này, ai cũng sẽ nghĩ sắp xảy ra cơ sự gì đó. Mỗi tội chủ đề của đôi bên lại trong sáng đến mức khiến người ta thấy xấu hổ.



Cuối cùng, Túc Trì phất tay áo quay lưng về phía nàng, không nhìn rõ được biểu cảm của chàng.



Trong phòng tức thì yên tĩnh.



Vân Nhàn mấp máy, cũng có chỗ không thoải mái.



Vì Túc Trì luôn kiệm lời ít nói, chàng chưa bao giờ để lộ mảy may cảm xúc, chưa từng chủ động bày tỏ mong muốn của mình, phảng phất mọi thứ chàng đều đặt nàng lên trên hết.



Muốn nói là thích... vậy thì cũng không thể nào nói là không thích được... Nếu như Thái Bình biến thành một thanh ma kiếm rồi đi gây náo loạn tại Bắc Giới, nàng sẽ chẳng tốn nhiều tâm tư đến như vậy, cứ việc nhờ thẳng Cơ Dung Tuyết trùm bao tải lên người nó rồi rồi kéo về là được.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chẳng qua là nàng thật sự cũng không hiểu phải ở chung với nhau thế nào cho tốt nữa. Nay mối quan hệ sư huynh sư muội đã rất ổn định, ví dù muốn chuyển nó thành một mối quan hệ đạo lữ, nàng hoàn toàn không thể nghĩ ra mình phải ở chung với một người đạo lữ như thế nào mới là phù hợp. Cũng không phải là nàng cố tình làm cho người ta phải chờ đợi, chẳng qua nàng vẫn chưa nghĩ ra được mà thôi. Cứ nghĩ mãi như thế kia... rồi kéo dài cho đến tận bây giờ.



Vân Nhàn mãi đang nghĩ xem mình phải mở lời thế nào, đến cuối Túc Trì quay người lại, vẻ mặt vô cùng u ám.



Chàng tiến lại gần Vân Nhàn từng chút từng chút, đoạn ấn nàng xuống giường!



Vân Nhàn: “?!” Sức lực này sao mà nhẹ quá... Nghiêm túc đấy chứ? Mình có nên giãy giụa trước không? Thôi kệ đi, không cần thiết.



“Ta đã nhịn đủ rồi.” Mặt mày như tranh vẽ của Túc Trì nhuốm màu u ám nồng đậm, chàng nghiến răng, cuối cùng bộc bạch lạnh đanh, “Nàng muốn con cái, người khác có thể cho nàng được hay sao?”



Vân Nhàn: “... Đại sư huynh, huynh bình tĩnh lại... Huynh cũng đâu có cho ta được...”



Túc Trì khẽ hừ một tiếng, nhìn mảnh huyền thiết trên cổ tay nàng và bộc bạch: “Huyền thạch này được tách ra từ máu đầu tim của ta, chỉ cần mỗi ngày nàng tưới lên đó một giọt tinh huyết sẽ có được kết tinh của hai ta. Nàng muốn bao nhiêu đứa, ta có thể cho nàng bấy nhiêu. Để cả Kiếm Các đầy con nít chạy nhảy cũng không phải là không thể.”



“?!” Vân Nhàn nhìn huyền thạch trên cổ tay, lại nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mặt, bối rối mà rằng, “Không phải chứ đại sư huynh, hình như huynh bỏ qua một bước... Ta thật sự cảm thấy một đứa là quá đủ, đứa bé phải được nuôi dưỡng tốt, chứ cái cảnh đầy con nít chạy mới nghe thôi đã thấy đáng sợ!”



Túc Trì hoàn toàn không nghe lọt tai: “Giang Sơn có thể cho nàng không?”



Vân Nhàn: “Lại liên quan gì đến Giang Sơn! Huynh tha cho Giang Sơn đi!!”



“Ta đã chịu đựng đủ rồi, không thể nào cứ đứng đó nhìn bóng lưng của nàng.” Yết hầu Túc Trì chuyển động, chàng muốn áp xuống người nàng, “Ta muốn cho nàng hiểu, nàng sẽ không chịu nổi cơn giận của ta đâu...”



Một hương thơm lạnh lẽo thoang thoảng ở bên mũi của Vân Nhàn, trong chính khoảnh khắc này, đầu óc của Vân Nhàn lại vô cùng bình tĩnh, nàng đã liệt kê ra được cả ba điểm.



Thứ nhất, nàng đã ngấp nghé cơ thể đại sư huynh đã lâu, vậy, nàng có nên từ chối không?



Ừ, hình như nàng không muốn từ chối lắm.



Thứ hai, giờ đại sư huynh vẫn đang trong trạng thái thần trí không rõ ràng, tính tình thay đổi, nếu nàng không từ chối, vậy có tính là giậu đổ bìm leo?



Hình như là có. Nhưng đó do huynh ấy tự chuốc lấy!



Thứ ba, tiến độ này có hơi nhanh quá không.



Đúng là nhanh quá, hai người còn chưa hôn nhau, như vậy không ổn lắm... Kha kha kha, nhưng đó do chàng tự chuốc lấy!



Một lát sau, trong đầu Vân Nhàn chỉ còn lại một đống tên sách linh tinh. Nào là “Hai người điên X đảo X trong mật thất”, “Sư huynh ngây thơ XXX”, “Báo cáo thực nghiệm về đồng hồ quả lắc XX”, “Những năm tháng ta XXX sư huynh”. Nhưng ngay lúc này, nàng chỉ cảm thấy trên mặt tê rần.



Túc Trì đã lùi lại.



“...” Nàng sững sờ sờ lên má mình, trên đó có một dấu răng cắn nông, hơi tê.



Túc Trì nhìn nàng với khuôn mặt lạnh đanh, cuối cùng mở miệng. “Nàng sợ chưa?”



Vân Nhàn: “...”



Túc Trì: “Lần sau ta sẽ cắn mạnh hơn, cắn cho mặt nàng đỏ lên, một nén hương cũng không hết được đâu.”



Vân Nhàn: “...” Thậm chí chàng còn không nỡ nói một câu “cắn chỗ khác”, đại sư huynh, chàng đúng là… ta...



Túc Trì cắn xong, thấy nàng ngây người ra đó, cuối cùng cũng hài lòng, tiếp tục trưng ra khuôn mặt không cảm xúc mà rằng: “Nàng muốn ăn gì, ta đi mua.”



Vân Nhàn nhìn chàng, cuối cùng không nhịn được, “phụt” một tiếng cười thành tiếng.



Rõ ràng Túc Trì không nhận ra có gì buồn cười cả, chàng nghiêng đầu: “?”



“Không có gì, không có gì. Ta ăn bánh bao hấp là được, nhớ mua nhiều thêm mấy lồng nữa nhé, còn nữa, chàng còn cần mang cả Thái Bình và Giang Sơn về, phải về Đông Giới thôi.”



Vân Nhàn đau đớn nghĩ: Xin lỗi mẹ.



Đã nói là 49 tuổi mới yêu, giờ nàng mới 20 tuổi, có lẽ phải yêu sớm rồi. Hầy!



……………….



Đại sư huynh ngày hôm sau: (im lặng)(lòng như tro nguội)(không nói một lời)(chầm chậm đi về phía di tích Kiếm Thần)(tự cắm mình xuống đất)(nhắm mắt)(chết đi)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu