Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 115: Xông vào Đao Tông

Giữa các bàn có trận pháp ngăn cách, không thể giao tiếp với nhau, hiển nhiên Thư Cửu Vĩ sẽ không tự nhiên chạy đến bàn Vân Nhàn, Vân Nhàn sẽ không tự dưng chạy sang chỗ nàng ta.



Vân Nhàn và Tức Mặc Xu liếc nhìn nhau, cả hai đều rất chắc chắn.



Đây chính là Thư Cửu Vĩ!



“Tại sao nàng ta lại cố tình để lộ tai và đuôi thú ra ngoài?” Cơ Dung Tuyết không hiểu, “Ngoài việc tai và đuôi dùng làm vũ khí ra, ta không tìm được lý do nào khác.”



Kiều Linh San đáp: “Có lẽ nhằm tỏ rõ thân phận Yêu tộc của mình.”



Tiểu yêu khác có thể không được chào đón, tuy nhiên mấy yêu lớn thì khác, chung quy Thư Cửu Vĩ vẫn là Công chúa của Hồ tộc, ai dám tỏ thái độ với nàng ta.



“Chả phải nàng ta bị Trọng Trường Nghiêu mang đi rồi mà?” Tiết Linh Tú nhíu mày, “Do đâu lại xuất hiện một mình ở đây?”



Vân Nhàn: “... Chuyện này khó nói.” Website TruyenLau.com



Thực chất cực dễ nói, trong thoại bản có viết. Từ nhỏ Thư Cửu Vĩ lớn lên ở lãnh địa Yêu tộc, gần như không có cơ hội giao lưu với nhân loại. Sau khi cảm mến với Trọng Trường Nghiêu, nàng ta sợ mình không hiểu tập quán nhân gian khiến đối phương không vui, đồng thời muốn gần gũi Trọng Trường Nghiêu hơn, thành thử không ngại vất vả đi khắp nơi trong thành thị Nhân tộc nhằm trải nghiệm phong tục.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mà Công chúa này, ngươi hiểu lầm lắm đấy, Nhân tộc không ăn cơm kiểu này. Trừ bị liệt nửa người ra ai lại nằm ăn cơm chứ!



Vân Nhàn lại nhìn thêm một cái, Thư Cửu Vĩ đang chậm rãi xé thịt chim bồ câu bỏ vào miệng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Phải nói lông tóc của Hồ tộc thật sự rất đẹp. Vừa mượt mà vừa bóng bẩy, chẳng qua không biết có rụng lông chăng. Dựa theo con được Lưu tiểu thư nuôi, hình như có rụng, tuy nhiên yêu có một chỗ tốt là biết nhặt khi tự rụng lông…



“Vân Nhàn.” Túc Trì dùng bàn tay to lớn xoay đầu nàng lại, nói thản nhiên, “Đừng nhìn chằm chằm vào đuôi nàng ta.”



“Hả?” Vân Nhàn ngơ ngác hỏi, “Tại sao?”



Túc Trì thấy nàng miệng đầy dầu mỡ, khựng lại một thoáng, cuối cùng vẫn không nhịn được dùng giấy lau đi: “Đối với Yêu tộc mà nói nhìn chằm chằm vào đuôi là hành vi khiêu khích.”



Mặt Vân Nhàn bị lau kêu lên cốp cốp, nàng lầm bầm: “Còn có chuyện này nữa? Không phải nhìn chòng chọc vào mắt mới là hành vi khiêu khích hả?”



Thôi, đại sư huynh có kiến thức uyên bác, chắc chắn sẽ không lừa nàng. Nhưng con mà Lưu tiểu thư nuôi không chỉ được nhìn đuôi mà còn có thể dùng đuôi để làm ấm chân... Càng nghĩ càng thấy nuôi một con hồ ly quả là một lựa chọn tốt, ngoài việc quá đắt ra thì không có khuyết điểm nào.



Mặc cho Thư Cửu Vĩ không nhìn về phía bên này, song vẻ mặt đã đôi chút mất tự nhiên, cái đuôi xù xì cuộn lại, thu về.



Từ đầu nàng ta không có hứng thú lắm với mấy món ăn này, chỉ vì muốn chiều theo khẩu vị của Trọng Trường Nghiêu mới đến thử. Bây giờ chẳng còn tâm trạng, nàng ta tức thì đứng dậy chậm rãi rời đi, dáng đi rất có nét đặc trưng của Hồ yêu tộc. Vân Nhàn ít chữ nghĩa, nếu nhất định phải dùng một thành ngữ để hình dung bóng lưng của nàng ta, thì đó chính là biến đổi bất ngờ.



Cả bọn nhìn nàng ta rời đi, luôn cảm thấy lần sau vẫn có thể gặp lại.



Dù gì cũng là Công chúa đào hôn, bạn thuở thiếu thời giáng xuống từ trên trời, ngươi chết ta sống, người trong cuộc ái hận dây dưa, bây giờ xem như nàng ta đã là nhân vật nổi tiếng.



Tức Mặc Xu đặt bồ câu sữa xuống, không lau tay, cứ vậy muốn âm thầm đi theo. Vân Nhàn tức tốc giữ người lại: “Đi làm gì?”



“Đi theo.” Tức Mặc Xu lạnh lùng cho biết, “Xử lý Trọng Trường Nghiêu.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“...” Vân Nhàn tận tình khuyên nhủ: “Đừng gấp gáp nhất thời! Vả chăng giờ đây còn chưa biết tu vi của hắn đã đến cảnh giới nào, không thể hành động thiếu suy nghĩ được đâu, ngàn vạn lần đừng kích động!”



Kiều Linh San thật sự không nhịn được nữa: “Tỷ không thấy ngại ở đó nói người khác...”



Có điều bàn việc không bàn người, lần này Vân Nhàn nói có lý. Với cái đức hạnh đã lâu không bị ăn đòn và mười tám món võ nghệ chả có lấy một cái thông, Trọng Trường Nghiêu còn dám trắng trợn bắt đầu tạo thanh thế cho mình tại Càn Khôn Thành chứng tỏ thực lực của hắn đột nhiên tăng mạnh hoặc đã tìm được chỗ dựa. Thây kệ là cái nào vẫn cực khó giải quyết. Đương nhiên, hiện tại nhìn càng giống vế sau hơn. Ngặt cái Vân Nhàn không rõ hắn là một Kiếm tu, chẳng lẽ còn đi làm người giúp đỡ cho Đao Tông trong hội đấu võ?



Huống chi Tức Mặc Xu truy sát hắn lâu tại bí cảnh Tứ Phương, kết quả cuối cùng chỉ để lại một mầm tai hoạ cho người ta, sức sống dai như gián này thật sự quá đáng sợ.



Tức Mặc Xu do dự một thoáng, nhìn bồ câu sữa trên bàn, cuối cùng vẫn không cam lòng ngồi xuống.



Xảy ra chuyện như vậy, xem chừng khẩu vị của Vân Nhàn... chẳng bị ảnh hưởng chút nào, chỉ có Tiết Linh Thủng thẳng từ dừng tay, chậm rãi lau khóe miệng. Người ở chỗ này còn đang vùi đầu ăn uống, đúng lúc này, tai Cơ Dung Tuyết lại nhanh nhạy động đậy, lập tức ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ...



Lại có một người nhanh nhẹn nhảy vào lầu hai, đầu đội mũ rộng vành, bụi đường đầy người úp thẳng vào khuôn mặt đang che của Tiết Linh Tú.



Tiết Linh Tú cố nhịn hỏi: “Các chủ, lần sau đi cửa được không?”



“Các chủ gì?” Người nọ tháo mũ rộng vành xuống, nhìn Vân Nhàn và cười nói, “Ta đến thăm con gái mình.”



Thì ra lại là Tiêu Vu, người một mực không xuất hiện nữa từ sau Đại Chiến Tứ Phương!!



Bấy giờ Tức Mặc Xu lại biết nhường chỗ, mỗi tội trông lễ phép thôi chứ không nhiều, suýt chút nữa đã đẩy Phong Diệp xuống đất.



Vân Nhàn vui mừng khôn xiết reo lên: “Mẹ!!”



Mặc cho đã sớm nghe đại sư huynh nói khoảng thời gian này Tiêu Vu sẽ xoay lại, tuy nhiên đã lâu rồi không gặp, nay tận mắt nhìn thấy vẫn làm nàng rất vui.



“Ừ. Ăn gì đấy?” Tiêu Vu trìu mến nhìn Vân Nhàn nhấp nhánh ánh vàng, nói, “Gần đây vất vả rồi. Còn nữa, Túc Trì, con cũng vậy.”



Hả? Cơ mà có cần phải ngồi gần nhau vậy không? Tuy người đông, bà hiểu, tuy nhiên thế này đã quá gần sát vào nhau đấy?



Túc Trì thản nhiên gật đầu.



Vân Nhàn trả lời: “Không vất vả, không vất vả.”



“Không vất vả là tốt.” Tiêu Vu cất lời với vẻ mặt như thường, “Sau này còn vất vả hơn.”



Vân Nhàn: “...” Nàng chỉ khách sáo thôi. Thực chất vất vả cực!



Trước đấy Tiêu Vu lẻ loi một mình đến Bắc Giới, hiển nhiên nào phải vì vụ cá cược với kẻ thù thời thơ ấu rằng con cái của mình có dám ăn cứt hay chăng. Bà nắm được kha khá nhược điểm của Đao Tông, bao gồm cả việc cấu kết với Ma tộc và biết trước nội dung bí cảnh Tứ Phương, đều đại khái có manh mối.



Mọi người nghe bà nói xong, trong lòng đều có suy nghĩ riêng.



Lúc trước tại bí cảnh Tứ Phương, cả bọn còn tưởng Tức Mặc Xu biết tình hình từ đầu. Tuy nhiên bây giờ xem ra, Giáo chủ Ma Giáo cũng cực kỳ am hiểu nghệ thuật nói chuyện, nửa kín nửa hở; Tức Mặc Xu biết tình hình nhưng chỉ rõ một nửa.



Bảo muốn thả cổ, mỗi tội chẳng rõ Đao Tông sẽ làm cụ thể ra sao; biết cổ trùng ở trong cơ thể mình, mỗi tội chẳng rõ thực chất nó không chịu sự điều khiển của nàng ấy. Thây kệ nàng ấy có thay đổi chủ ý hay không, chỉ cần đến thời gian đã hẹn mà không thả cổ, thứ chờ đợi nàng ấy chỉ có trọng thương thậm chí là con đường chết.



Nếu không ngoài ý muốn giết chết một con cổ trùng trong bụng nàng ấy tại suối Đại Hoang, hiện tại Tức Mặc Xu cũng không thể đứng ở đây êm đẹp.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Không đúng, Vân Nhàn nhớ lại, lúc đó giết một con tại suối Đại Hoang, Thái Bình ăn một con, trong khi Tức Mặc Xu nói tổng cộng chỉ có ba con và đành phải thả ra hai con cuối cùng trong trận quyết chiến cuối cùng...



Nói cách khác, rành rọt còn một con cổ trùng bị Giáo chủ giấu đi!



Kết hợp với biểu hiện dao động không tài nào khống chế kỳ lạ của Tức Mặc Xu khi vừa nhìn thấy Trọng Trường Nghiêu lúc trước, rất có thể nàng ấy bị cổ trùng điều khiển, hoàn toàn không thể tự chủ.



Giáo chủ hạ cổ để nàng ấy tiếp cận Trọng Trường Nghiêu, dầu giáo chủ này không phải Xi Vưu cũng tuyệt đối có liên hệ mật thiết với Xi Vưu.



“...” Tức Mặc Xu cho hay, “Tên của giáo chủ không phải là Xi Vưu.”



Tối đa nàng ấy chỉ nói đến vậy. Chung quy do Ma Giáo nuôi lớn, nếu đối phó với một số Ma tu còn nói là cá lớn nuốt cá bé, còn muốn nàng ấy toàn tâm toàn ý đối phó với Ma Giáo, chỉ e thật sự có chỗ làm khó.



Đây toàn là chuyện trước kia. Lúc trước trong thời gian đại chiến, Minh Quang có đi đến Đao Tông và phát hiện ngay ma khí trên người đệ tử Đao Tông. Khi này ông ấy còn tưởng lầm có ma đã cải trang trà trộn vào một đại tông phái, bèn nói chuyện này cho Vân Lang. Song, trải qua mấy ngày điều tra của Tiêu Vu, bà khẳng định trong Đao Tông không có ma thuần túy.



Toàn là nhân loại chân chính. Nghĩ cũng thấy vậy, dù ma có ngụy trang thế nào vẫn có điểm khác biệt với nhân loại ở một số chi tiết nhỏ, sao có thể giả làm đệ tử bình thường nhiều năm mà không bị phát hiện.



Vậy ma khí từ đâu đến? Chẳng lẽ có dắt dây đến việc thực lực của Đao Tông tăng mạnh trong mấy chục năm nay ư? Những ngày tháng thịnh vượng hiện tại của Đao Tông nào phải do một hai thiên tài tuyệt thế mang lại, cường độ công pháp mà đệ tử bình thường tu luyện tương đối cao, thực lực chỉnh thể của cả tông môn đều mạnh vô cùng.



Tiêu Vu nói xong, đến lượt Vân Nhàn. Nàng kể lại toàn bộ sự việc Phật Đà Mặt Cười cho Tiêu Vu nghe, bao gồm cả chuyện đứa con của vận mệnh và Xi Vưu, cuối cùng, còn lấy ra tờ giấy kia từ trong túi.



“Nghe nói đây là địa phương Đao Tông cất giữ linh bảo.” Tuy chỉ tạm thời cất giữ số linh bảo giành được từ tòa đấu giá, tuy nhiên ít nhất xác định đây là pháp khí mà Đao Tông muốn sử dụng trong hội đấu võ. Trong đó còn có thanh trường kiếm cấp cao được Vân Nhàn đặc biệt chú ý. Nói không chừng nó là vũ khí sắc bén được Đao Tông chuẩn bị hòng lôi kéo Trọng Trường Nghiêu.



“Mẹ, mẹ thấy sao? Có triển vọng không?” Vân Nhàn nghiêm túc thốt lên, “Với trí tuệ và võ lực của chúng ta và ý chí chiến đấu đoàn kết nhất trí, liệu có thể thành công hoạt động bí mật, đổi trắng thay đen, nhân tiện trà trộn vào Đao Tông, điều tra sơ bộ chuyện ma khí hay không.”



Kiều Linh San: “...”



Cái gì gọi là nhân tiện chứ!! Tỷ cho rằng Đao Tông là chợ rau chắc? Sẵn tay còn nhổ thêm hai cây hành về à?! Nàng ấy biết Vân Nhàn vẫn luôn áp ủ ý đồ này, nàng ấy biết ngay!! Nhưng không sao, hành động hấp tấp lỗ mãng sao Tiêu Vu đồng ý cho được.



Đúng như dự đoán, trên mặt lạnh lùng của Tiêu Vu tràn đầy vẻ nặng nề, bà nói: “Khoan đã.”



Trên mặt Kiều Linh San nở nụ cười.



Mọi người đều nín thở, chờ đợi chỉ thị vững vàng của vị trưởng bối duy nhất trong toàn trường. Một lúc lâu sau, Tiêu Vu mới chậm rãi ngẩng đầu, nhíu mày: “Chậc, đã cầm thì cũng cầm rồi, đi chứ sao. Không chiếm chút món hời nào cứ thấy thiệt thòi chết mất.”



Cả bọn: “...”



Rốt cuộc đang mong đợi điều chi.



Nụ cười Kiều Linh San cứng đờ trên mặt.



Nhưng dường như Tiêu Vu nhận ra thần sắc của cả bọn không đúng, không quên cứu vãn hình tượng, nghiêm nghị bày tỏ: “Đương nhiên, cứ thế mà đi chắc chắn không được. Chúng ta chia thành vài nhóm, mỗi nhóm phụ trách nhiệm vụ khác nhau, hỗ trợ lẫn nhau.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Nhóm thứ nhất, bé Tiết, con và bé Cơ đi cùng nhau, công khai bái phỏng Đao Tông, tạo cơ hội cho những người khác. Nhóm thứ hai, bé Kiều, bé Tức Mặc, hai đứa đi cùng một chỗ, quan sát đệ tử bình thường của Đao Tông luyện công là được, tiện thể dẫn theo tên nhóc Cầm Phường này, chú ý đừng để nó chết giấc. Nhóm thứ ba, bé Nhàn, con và đại sư huynh đi vào theo địa chỉ này, xem tìm được cơ hội hay không, nếu không được thì ra tay với thanh kiếm đó... Được rồi Túc Trì! Đừng lau nữa! Tay con cách mặt con bé ba thước đi! Ngay bây giờ! Tức thì! Tức khắc!!”



“...”



“...”



Ngày hôm sau.



Chính ngọ.



Mặt trời lên cao.



Vân Nhàn trùm nón lá trúc mặc áo vải bố, dán dịch dung, lần thứ ba ngẩng đầu hỏi Túc Trì: “Đại sư huynh, mặt ta có lộ liễu không?”



Túc Trì cúi đầu nhìn nàng, do dự và nói dối: “Không lộ liễu.”



Thực chất đúng là không lộ liễu. Ngặt nỗi nếu có người nhìn kỹ sẽ thấy toàn bộ khuôn mặt Vân Nhàn đều đang phản quang triệt để... Nhất là trời hãy còn nắng gắt thế này, nếu trời âm u còn đỡ.



Nhưng không phải là vấn đề lớn.



Vân Nhàn sờ khuôn mặt cứng rắn của mình, thở dài: “Hôm qua dùng Long Hấp Thủy huynh cho, hình như đỡ hơn rồi. Kết quả sáng nay ngủ dậy vẫn như vậy, vàng không ra vàng trắng không ra trắng, thế này sao ta ra ngoài gặp người ta?”



“Đừng nóng vội.” Túc Trì ôn hòa bày tỏ, “Mấy ngày nữa là khỏi thôi.”



Huống hồ nhìn lâu sẽ quen.



Hai người đang ẩn nấp bên ngoài địa điểm ghi trên tờ giấy. Nghiêm khắc mà nói chốn này không tính nằm trong trong phạm vi Đao Tông, có chăng là một nơi vận chuyển trên đường đi. Dù vậy nó vẫn được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt, đệ tử Đao Tông mặc đồ ngắn màu nâu đang tuần tra tới lui.



Vân Nhàn chờ đợi thời cơ ở đây cả buổi trời, vẫn chưa nghe thấy Túc Trì nói có thể hành động. Nàng buồn chán đến sắp mọc lông, tức thì tìm chuyện nói: “Đại sư huynh, ngày thường huynh tắm mấy lần?”



Túc Trì: “...”



“Cái này không thể hỏi hả?” Vân Nhàn nhanh trí hỏi, “Vậy đổi câu khác. Ngày thường không ra ngoài huynh có chải đầu không? Huynh rửa tay là rửa tay trái trước hay tay phải trước? Huynh thấy thế nào về tình kiếp được Tưởng Trưởng lão nói?”



Túc Trì lạnh lùng đáp: “Nhàm chán.”



“Cái nào? Cái nào nhàm chán?” Rốt cuộc Vân Nhàn cũng nghe được chàng nói hai chữ này, tâm trạng rất tốt, còn muốn trêu ghẹo, “Huynh không nói cái nào nhàm chán, sao ta biết huynh thích loại câu hỏi nào hả đại sư huynh.”



Thái Bình thừa lúc chen vào chửi: “Vân Nhàn chết tiệt!”



Túc Trì đẩy ra cái đầu đang dí sát vào của nàng: “Đợi.”



Song, sao tính được số trời, trong lúc hai người đang truyền âm, trong bụi cỏ bên cạnh có hai đệ tử Đao Tông đang vô ý thức tè bậy bên đường. Nghe thấy giọng nói của Thái Bình, họ suýt chút nữa tè cả ra chân và cảnh giác gắt lên: “Ai?! Ai ở đó?!”



Mắt Vân Nhàn sáng lên.



Đồng phục! Vừa đúng hai bộ!



“Ngươi là ai?!” Cuối cùng hai người nọ nhìn thấy Vân Nhàn sáng lấp lánh, không chút khách khí rút đao chỉ vào nàng, quát hỏi, “Có phải ngươi là đệ tử Đao Tông không?!”



Bọn họ còn muốn nói tiếp, một luồng kiếm khí bay tới, nháy mắt khóa chặt hai người tại chỗ, tới miệng còn không tài nào động đậy.



Vân Nhàn đứng thẳng người, từng bước tiến lại gần dưới ánh mắt kinh hãi của hai người, cười khẩy mà rằng: “Bây giờ ta đã là vậy.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu