Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 188: Vào cửa đá

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Nhóm người Vân Nhàn vừa lên núi đã phải xuống núi, bận rộn đến mức chân sắp đạp ra dư ảnh. Song hiện tại là sự thật, ngay cả thời gian nghỉ ngơi thêm một đêm trên núi còn chẳng có.



Đương nhiên, Tiết Linh Tú cũng rất nghi ngờ liệu Kiếm Các có thật chuẩn bị phòng khách hay không... Một tông môn mà Chưởng môn còn trải chiếu ngủ sau đại điện thì họ có chuẩn bị mới lạ, hiện tại xuống núi, ít nhất cả bọn không phải chen chúc ngủ trên giường ghép.



“Đầy bí ẩn, còn có khối chỗ khiến người ta nghi hoặc.” Dường như hiểu nhưng lại dường như không hiểu, Vân Nhàn nói, “Vậy, sau cùng người bạn thứ hai của Kiếm Thần là ai?”



Kiều Linh San nói: “Sao không hỏi Kiếm Thần vạn năng xem?”



“Ta cũng muốn hỏi lắm.” Vân Nhàn bộc bạch trong sự khó hiểu, “Nhưng mặc kệ ta có thắp hương niệm Phật thế nào, nàng ta cũng không xuất hiện. Chẳng lẽ là vì những việc ta làm trước đây khiến nàng ta tức giận? Không thể nào, đã phi thăng, sao bụng dạ lại nhỏ mọn đến vậy.”



“...” Tiết Linh Tú mới biết chuyện này, “Ngươi đã nói gì?”


TruyenLau.com
Vân Nhàn bèn kể lại câu chuyện “Không phải ta thì không thể”, “Chẳng phải chẳng thể” của mình. Tiết Linh Tú day trán, không biết nên nói nàng thế nào: “Ngươi có thể kiểm soát cái miệng của mình được không? Có thể không?”



Đương nhiên là không thể rồi. Nếu Vân Nhàn đủ sức kiểm soát được miệng mình thì chẳng gọi là Vân Nhàn nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com


“Chắc không liên quan đến chuyện này.” Kỳ Chấp Nghiệp vẫn đang nghĩ xem phải làm sao với bộ cà sa của mình, gã lên tiếng, “Không xuất hiện ắt là do nàng ta gặp hạn chế. Nếu không có hạn chế, Thiên Đạo giáng vài đạo thiên lôi đánh chết Xi Vưu là xong chuyện, cần gì phải dùng đến chúng ta?”

Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Chính là vậy đó.” Vân Nhàn ca cẩm, “Muốn chọn cũng không biết chọn người nào tốt hơn, cứ phải chọn đám tép riu chúng ta. Việc cứu vớt thế giới quá lớn, ít nhất phải tìm thêm vài người nữa chứ.”



Kiều Linh San cảm thấy hơn non nửa lời này nào phải là suy nghĩ thật của tỷ ấy. Đối với Vân Nhàn mà nói, tự hạ thấp mình là chuyện gần như không thể, da mặt nàng cực kỳ dày.



Quả nhiên Vân Lang nói đúng, từ khi mở ra, tế đàn của Đông Giới vẫn luôn di chuyển với tốc độ kinh người, không tìm được quy luật, tu sĩ hoàn toàn không đuổi kịp. Thành ra trước khi nó hoàn toàn dừng lại, hành vi đi tìm tế đàn là vô nghĩa.



Hiềm một nỗi theo tin tức truyền đến từ tiền tuyến, phương hướng di chuyển tổng thể của tế đàn này vẫn hướng về Kiếm Các. Ngặt nỗi quá khó nắm bắt, dẫu Vân Nhàn muốn tìm cũng đâu rõ tìm tại hướng nào.



Trên đường, Vân Nhàn lại thở dài than ngắn. Nào là “ta chỉ một đứa trẻ 19 tuổi”, “mắc gì gánh nặng này lại giáng xuống ta”, “biết thế này lúc trước đã không sinh ra” vân vân, làm người ta nghe đến mức mặt mày méo mó. Lúc Tiết Linh Tú sắp không nhịn được, hốt nhiên trên trời giáng xuống một luồng sấm sét giữa trời nắng, đánh gãy cây cổ thụ bên đường, điện quang lóe lên kêu xèo xèo.



Cả bọn ngẩng đầu nhìn trời, trời quang mây tạnh.



Vậy luồng sấm sét này ở đâu ra.



“...” Vân Nhàn nhìn thoáng qua, cây cổ thụ này ở hướng Đông Bắc của ngã ba đường, nàng quả quyết kêu, “Đi đường này!”



Chân đi theo còn miệng thì không theo kịp, Kiều Linh San ấp úng: “Đây... là thế nào?! Nó có rảnh đánh cây, sao không rảnh đánh Xi Vưu?!”



“Đừng làm khó người khác, Linh San.” Gió rít gào, Vân Nhàn nói, “Nếu nó tự đánh được thì đã đánh rồi. Chẳng phải vì không đánh được mới cần vòng vo tam quốc tìm người thay nó xử lý ư!”



Kiều Linh San nhất thời cạn lời, đành phải nói: “Cái này cũng quá...”



“Thôi được, Linh San, đừng nói nữa!” Vân Nhàn, “Đánh Xi Vưu không được chứ đánh chúng ta chắc là được, cho nên đừng quá kiêu ngạo, cẩn thận bị sét đánh. Muội xem khổ nhục kế nho nhỏ vừa rồi của ta đi, thấy dùng thế nào?”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiết Linh Tú: “Rất tệ! ...Còn nữa, ba người các ngươi ở Kiếm Các còn chịu thua trước đám rối trong tế đàn, vậy phải xử lý làm sao?!”



Vân Nhàn nói với lẽ đương nhiên: “Không thì ngươi với Kỳ huynh đến đây làm gì nha.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Gân xanh trên trán Tiết Linh Tú giật giật. Thật sự cả đời này hắn không muốn nghe thấy từ “nha” với ngữ điệu này nữa!!



-



Cả bọn cất bước dựa vào tin tức tiền tuyến được Anh Lạc liên tục truyền đến, khoảng cách với tế đàn đang rút ngắn liên tiếp, nhưng họ đã gặp khó khăn vào thời khắc cuối cùng.



Tin tức đệ tử Giáp của Kiếm Các đưa ra là tòa tháp cao mạn Tây, tin tức đệ tử Ất của Kiếm Các đưa ra lại là vùng lòng chảo mạn Đông. Đến nước này đành phải chia nhau hành động, Vân Nhàn nhìn thoáng qua, bảo: “Tiết huynh, ngươi đi cùng Linh San, không có vấn đề chứ?”



Hiện tại người thuộc dòng chính Kiếm Các không gây ra sát thương, đành phải để Y tu uất ức làm Quạt tu, Tiết Linh Tú trả lời: “Ta không có vấn đề.”



“Chờ đã.” Vân Nhàn còn lấy nhẫn thú ra trước khi đi và nói, “Ở đây còn có một Giang Sơn, cũng đi cùng các ngươi.”



Kiều Linh San: “...” Có phải lượng từ này có gì đó sai sai.



Vân Nhàn chuyển nhượng quyền sở hữu Pokémon Giang Sơn, dẫn Túc Trì và Kỳ Chấp Nghiệp chạy về phía tòa tháp cao mạn Tây.



Dù nói là yêu cầu viện trợ, hiện tại vị trí tế đàn vẫn đang thay đổi, vẫn không dễ tập hợp người, năm mươi phần trăm cơ hội đành phải dựa vào đánh cược.



Lần này, cuối cùng số của nàng đã tốt một lần...



Lúc ba người đến nơi, tế đàn với ánh sáng thần kỳ cuồn cuộn đã ổn định, lại đúng lúc ẩn vào dưới tòa tháp cao đen ngòm này. Những căn nhà mái bằng dọc đường bị luồng khí cuốn trúng, lập tức đổ nát.



May mà Kiếm Các đã sớm cho cư dân gần đó tản đi, hiện tại chỉ bị tổn hại tài sản, không có thương vong về người.



Các tu sĩ phía sau hoàn toàn không tài nào đuổi kịp, chỉ có vài người đi ngang qua nhìn thấy ánh sáng thần kỳ ngập trời này, lộ vẻ mừng rỡ kêu: “Tế đàn!! Bảo vật ở đâu?!”



Vân Nhàn nghiêm nghị nhìn tế đàn yên ắng này mà rằng: “Lui ra.”



“Lui cái gì mà lui?” Mấy người đi ngang qua kia khó chịu chất vấn, “Sao, ngươi muốn độc chiếm à?”



Vân Nhàn dùng chuôi kiếm đánh người bay ra xa mười thước: “Đúng, muốn độc chiếm đấy. Đừng cản đường, lui ra!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Tuy gã thường cảm thấy bức bối khi cùng đồng hành với người Phật Môn, nhưng giờ nhìn ra Vân Nhàn lại rơi vào một thái cực khác, gã không khỏi thấy áy náy trong lòng.



Tế đàn mở rộng, phong ấn được phá vỡ tạm thời, không khí dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc. Ngay sau đó, chẳng có tiếng nổ long trời lở đất, chẳng có dị tượng nào đáng chú ý, cứ như một buổi chiều yên bình nhất, một con rối nhện người mọc ba con mắt sau lưng đã chậm rãi bò lên. Mũi kim trên chân để lại từng hố nhỏ trên cát, dịch độc màu xanh đen nhỏ xuống, tỏa ra từng đợt khí thiêu đốt.



Một con rối nhện, tu vi không tính là cao, ngay cả những tu sĩ thiếu niên ở Thiên Y Trấn còn đủ sức bình tĩnh ứng phó. Song một khi nó xuất hiện, đích là từng đàn từng đàn ào tới, áp lực đột ngột tăng mạnh, ngay cả tu sĩ tầng Nguyên Anh đối đầu cũng không dám nói là nhẹ nhàng!



Kỳ Chấp Nghiệp hỏi: “Bây giờ làm sao?”



“Trước đừng hành động.” Hai mắt nhìn xoáy vào bên trong tế đàn, Vân Nhàn nói, “Địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, hiện tại vẫn chưa biết Xi Vưu có hành động gì không.”



Kỳ Chấp Nghiệp: “... Nếu y không đến thì sao?”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Y sẽ không đến mới đúng nhỉ? Ta đang nói bản thể của y. Nhiều nhất y có muốn tới cũng sẽ phái vài thân tín đến.” Vân Nhàn lẩm bẩm, “Khi trước bản thể xuất chiến lần đầu tiên đã bị đánh thành chó, nếu nay y còn dám đến thì da mặt y đúng là còn dày hơn cả ta.”



Trong đôi mắt vàng của Kỳ Chấp Nghiệp đầy vẻ khó hiểu, gã nói: “Tại sao ngày nào ngươi cũng phải nói y như vậy. Hơn nữa cái biệt danh của ngươi... kêu bị đánh thành chó có khác gì chửi luôn cả mình?”



Tốt xấu gì y vẫn là đại ma Thượng Cổ, lần trước đôi bên gặp mặt tại Diệu Thủ Môn, ma khí của y đúng là siêu việt. Dẫu nói không được hoàn mỹ như cả bọn mường tượng tuy nhiên cũng tuyệt chẳng yếu ớt hệt lời Vân Nhàn nói.



“Khổng Tử từng nói phương pháp khắc phục nỗi sợ hãi chính là đối mặt với nỗi sợ hãi.” Vân Nhàn ung dung bộc bạch, “Bây giờ hôm nào ta cũng nói, đêm nào cũng nói, ấn tượng của cả bọn về Xi Vưu dần dà trở thành một tên ma đần chỉ biết nhặt cơm thừa ăn. Ngươi xem, chẳng phải thế là chẳng còn sợ y nữa ư?”



Kỳ Chấp Nghiệp nhớ mang máng Khổng Tử không nói câu này. Chắc Nhàn Tự bịa ra.



Túc Trì ở bên cạnh Vân Nhàn, lại không nói gì.



Đại sư huynh im lặng tất có chuyện. Vân Nhàn đưa tay nắm tay chàng, phát giác đầu ngón tay vốn luôn lạnh lẽo của Túc Trì nay nóng bỏng, nàng không khỏi ngạc nhiên: “Đại sư huynh, huynh sao vậy?”



Túc Trì: “Không sao.”



Thôi được. Hỏi cũng như không hỏi. Nói chung mãi mãi chỉ có câu này. Hồi trước tại trước cánh cửa thuộc về Kiếm Các trên tế đàn, Túc Trì đã nói hình như có thứ gì đó sau cửa đang tác động đến mình – quá nửa sự khác thường của chàng hiện tại có dắt dây đến chuyện này.



Đại khái rối nhện ra ngoài để dò đường, đoạn, hang đá rung chuyển, cuối cùng đám rối thích trộm đồ quen thuộc cũng ra ngoài. Vân Nhàn vừa nhìn thấy suýt chút nữa cười ngất... cà sa của Kỳ Chấp Nghiệp đang được một con rối Ai Hỉ mặc trên người, vàng đỏ giao nhau, chói mắt tợn!



Những người xung quanh nghe thấy động tĩnh tụ tập lại càng ngày càng đông, nhìn thấy cái áo cà sa đó đã không nhịn được xì xào bàn tán:



“Phương trượng nào có đời sống riêng tư phóng túng vậy ta, tới cả y phục cũng bị người ta trộm mất?”



“Phật dạy, không thể nói, không thể nói!”



“Không phải chứ, như vậy phải hiểu thế nào... tuy nói người của Phật Môn không thể làm… với người ta, nhưng người ít nhất cũng không thể...”



Kỳ Chấp Nghiệp: “?”



Đám người Đông Giới các ngươi có bệnh hết à!! Thấy cà sa nghĩ ngay đến rối, thấy rối nghĩ ngay đến phá giới, tư tưởng của người Đông Giới lúc này có thể nhảy vọt như vậy sao?!



Nghe nói có vật báu quan trọng, đương nhiên có tu sĩ bất chấp nguy hiểm xông lên trước. Người này rút đao lao lên, mu bàn chân lại bị rối nhện bò trúng thì tức khắc nổi da gà: “Cái thứ gì đây?! Nhện đá?! Sao trông giống rối thế?!”



“Cho nó một đao đi! Con của cậu hai bên nhà ngoại ta làm người hầu tại Tinh Diễn Tông, hắn chưa từng thấy con rối nào trông như thế này?!”



“Không có máu! Là đá nguyên chất, bên trong có trận pháp! Đây không phải là rối thì là cái gì?”



“Chậc.” Người càng ngày càng đông, tiếng ồn càng ngày càng hỗn tạp, Vân Nhàn nói, “Phiền phức rồi.”



Cơn cớ gì bảo tông môn của ba giới khác đều chọn phong tỏa ngay lập tức khi phát hiện ra tế đàn, chính là để tránh tình trạng này. Yếu tố bất ổn nhất chính là con người. Hiện tu sĩ nghe tin kéo đến càng ngày càng đông, nhiều người nhiều miệng, lẫn lộn với nhau, Vân Nhàn muốn làm gì cũng không tiện. Huống hồ, có người ở đâu thì có mâu thuẫn ở đó, nhất là dưới sự cám dỗ của báu vật quan trọng ngay trước mắt, đâu biết chừng họ còn chưa lấy được bảo vật đã đánh nhau trước rồi.



Khốn nỗi, dẫu Kiếm Các đã phát hiện ra tế đàn từ lâu, dòng chính Kiếm Các không thể tấn công rối, điều này đã quyết định sẵn cả tông môn không tài nào phong tỏa tế đàn. Theo lý mà nói, Kiếm Các không làm được thì nên đến lượt Cầm Phường – một trong Bảy môn phái lớn – xuống tay. Chẳng qua Cầm Phường... thôi, không cần nói những chuyện này.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Sợ cái gì cái đó đến ngay. Đám tu sĩ từ khắp nơi đến này còn chưa chen lấn được bao lâu đã sắp đánh nhau rồi!



Vân Nhàn sợ nhất cảnh tượng ấy, nàng luôn nói với cả bọn gặp phải người đang đánh hội đồng thì đừng nghĩ đến chuyện can ngăn, tốt nhất là tránh càng xa càng tốt. Can ngăn bên này xong bên kia lại đến, hậu quả của việc đi can ngăn chắc chắn là bị cuốn vào cuộc ẩu đả... nhưng chung quy cũng cần phải có người ngăn cản chứ?



Kỳ Chấp Nghiệp: “Khống chế mấy người đánh hung hăng nhất.”



“Ngươi nhìn ra được ai hung hăng nhất ư?” Vân Nhàn nắm chặt Thái Bình, nói, “Ta thấy ai cũng đánh thật nhiệt tình.”



Túc Trì: “Để ta.”



Vân Nhàn: “Huynh làm thế nào?”



Túc Trì: “Đánh ngất tất cả là được.”



“...” Vân Nhàn nói, “Đại sư huynh, huynh cứ nghỉ ngơi trước đi, đừng quan tâm những chuyện này.”



Đúng lúc nàng vận khí chuẩn bị đánh thẳng vào hang ổ rồng, hốt nhiên có một một giọng nói thanh mảnh truyền đến từ chỗ không xa: “Sao tự dưng đánh nhau? Các ngươi đừng đánh nữa! Thật sự đừng đánh nữa!”



Vân Nhàn suýt chút nữa thở không ra hơi, nàng đảo mắt xem xét, trên chỗ cao có một cô gái đứng ôm đàn, lụa trắng che mặt, vẻ mặt lo lắng, mà bên cạnh nàng ta lại là Phong Diệp đã quay về Cầm Phường trước đấy!



Cầm Phường thật sự dẫn người đến rồi!



Nào phải Vân Nhàn không tin tưởng nàng ta, chẳng qua tới Kiếm Các còn không tìm được cơ hội can ngăn huống chi là Cầm Phường? Nhìn cô nàng bên cạnh Phong Diệp có đôi lông mày thanh tú cong cong, mắt long lanh sóng nước, lại liên hệ với những hành động Phong Diệp thường làm, chắc nàng ta cũng không xuống tay quá nặng cho được. Vân Nhàn dừng bước, cuối cùng mặt đối mặt với Phong Diệp.



Tuy nàng vẫn đang đeo lớp dịch dung, tuy nhiên nhìn vào tua kiếm cùng với phong thái thanh tao thoát tục này, dễ gì Phong Diệp không nhận ra nàng.



Nữ tử kia khuyên can không thành, lặng lẽ đặt đàn xuống, ngón tay ngọc thon dài đặt lên trên đàn.



Phong Diệp biến sắc, lắc đầu nguầy nguậy với Vân Nhàn, khẩu hình tạo thành chữ: “Đi!! Đi mau!!”



Vân Nhàn: “?!”



Nàng còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy ngay tiếng dây đàn rung lên, sóng âm tức thì hóa thành vô số lưỡi dao sắc bén. Mũi dao lao hướng xuống không chút do dự, mang theo tiếng gió rít gào bắn về phía đám người hỗn chiến bên dưới. Hiệu quả tức thì, tiếng kêu thảm đầy trời:



“A a a a a!! Trên trời rơi mưa đao!!”



“Né nhanh!! Không muốn chết thì mau tránh ra!!”



“Ai thất đức vậy?! Không nghĩ đến chuyện sẽ bị ngộ thương chắc?! Thôi không nói nữa, chạy nhanh!!”



Vân Nhàn nhanh nhẹn né tránh, vạt áo cũng bị mưa đao cắt đứt thành hai khúc, chưa hoàn hồn, bất chợt nàng giương mắt lên nhìn!



Các đốt ngón tay nữ tử Cầm Phường kia đặt trên đàn, nàng ta vừa mới thi triển một thuật pháp đánh toàn trường mà nét mặt vẫn tỏ ra quan tâm như cũ: “Mọi người không sao chứ? Ta đã nói đừng đánh nhau nữa!”



Vân Nhàn: “...”



Cách khuyên can của Cầm Phường các ngươi là đánh chết tất cả những ai không chịu dừng tay sao. Một cách rất mới, hiện tại xem ra khá hữu dụng, rốt cuộc những ai dám không nghe lời đều đang nằm la liệt trên đất kêu thảm kia kìa.



Hình như gần đây Phong Diệp sống ở Cầm Phường không được tốt lắm, mắt cứ liếc mãi về phía Vân Nhàn. Song, gã vẫn hoàn thành nhiệm vụ của mình cực tốt, tiếp đó nói với những người bên dưới bằng giọng điệu lạnh đanh: “Từ giờ trở đi, nơi này do Cầm Phường tiếp quản!”



“Ta khinh! Giờ Cầm Phường các ngươi giỏi lắm rồi! Đúng là trong núi không có hổ, khỉ xưng vương!” Có người nói, “Ngươi muốn tiếp quản nơi này, Kiếm Các đồng ý chưa? Đừng tưởng Vân Nhàn không có mặt là nhóm các ngươi có thể làm bậy!”



“Dừng. Đừng lấy ta ra làm cái cớ.” Vân Nhàn bước tới, tháo mặt nạ xuống và nói, “Kiếm Các đồng ý, hiện tại nơi này do Cầm Phường tiếp quản. Các ngươi đến từ đâu thì hãy về đó đi.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Người nọ thấy dung mạo thật của nàng, vẻ mặt lập tức cứng đờ giữa hai thái cực “Ta không phục!” và “Ôi là Vân Nhàn!”, biến đổi liên miên, cuối cùng hắn vẫn nghiến răng kêu: “Mắc gì!”



Vân Nhàn tiện tay bắt một con rối nhện đặt lên đầu hắn.



“A a a a a a a a a!!!”



“Đi được chưa?” Vân Nhàn nhìn đám tu sĩ trẻ tuổi xung quanh, “Bên trong này thật sự rất nguy hiểm, đợi lát nữa chưa lấy được bảo vật thì mấy người đã đi đời nhà ma.”



Những người xung quanh vẫn lưu luyến không rời, chẳng hay là muốn xin chữ ký hay là tiếc nuối bảo vật. Kỳ Chấp Nghiệp lại không thể đuổi hết bọn họ đi, chỉ thấy Vân Nhàn nghĩ ra một kế, kêu: “Nếu muốn bảo vật, chẳng phải dễ dàng lắm ư? Hôm nay tất cả mọi thứ sẽ do Tiết công tử thanh toán!”



Kỳ Chấp Nghiệp: “...”



Vừa đấm vừa xoa, rốt cuộc đám người này có dấu hiệu bị dụ dỗ rời đi, hoặc là vừa tiếp xúc, phát hiện những con rối đó thật sự chẳng phải là thứ mình đối phó nổi. Kỳ Chấp Nghiệp cau mày, nói: “Tiết Linh Tú có biết chuyện này không?”



“Không biết.” Vân Nhàn vẫy tay với Phong Diệp.



“Không biết mà ngươi còn dám nói vậy?” Kỳ Chấp Nghiệp, “Đợi lát nữa lại bị hắn chửi cho xem.”



“Ta nói gì? Vừa rồi ta có nói gì à?” Vân Nhàn, “Xin lỗi, nghe không hiểu. Trước đó ta bị Xi Vưu đánh cho chấn động não tại Diệu Thủ Môn, vẫn chưa hồi phục, trí nhớ không tốt lắm. Vừa rồi ta không nói gì mà! Đại sư huynh, huynh có nghe thấy gì không?”



Túc Trì đáp: “Không.”



Kỳ Chấp Nghiệp thật sự chịu thua nàng.



Phong Diệp chạy tới, bên cạnh có nữ tử Cầm Phường kia đi theo. Vân Nhàn vừa nhìn đã biết ngay đoán chừng vị này là “thiên tài” mà Phong Diệp bảo Phường chủ thiên vị. Tu luyện âm luật đến mức này đồng thời còn là tâm pháp tấn công hiếm thấy, nàng ta thật xứng cho cái danh thiên tài. Có điều trong Đại Chiến Tứ Phương, Phường chủ đã ít nhiều mang tâm tư che giấu thực lực của nàng ta bằng cách chọn Phong Diệp thay vì cử nàng ta đi.



Nữ tử kia đi tới, hành lễ với Vân Nhàn, đoạn dịu dàng mở lời: “Đã lâu nghe đại danh, ta là Tần Nhã.”



“Chào ngươi chào ngươi, ta là Vân Nhàn.” Cách bởi lớp khăn che mặt, Vân Nhàn không nhìn ra biểu cảm của nàng ta, “Chiêu vừa rồi của người lợi hại ghê.”



“Cũng tạm.” Tần Nhã thành thật cho biết, “Dùng xong chiêu đó, một ngày sau không thể dùng linh khí nữa.”



“...” Vân Nhàn hỏi, “Thật sự cứ thế nói với ta bí mật này?”



“Ngươi là người của Kiếm Các, tại sao không thể nói?” Tần Nhã nghi hoặc chất vấn, “Kiếm Các và Cầm Phường thân thiết mấy đời mà, ta không nhớ nhầm chứ, Phong Diệp?”



Phong Diệp đáp ráo hoảnh: “Ngươi không nhớ nhầm.”



“Ta nghe Phường chủ nói hình như đám rối này hơi phiền toái đối với các ngươi.” Tần Nhã cười tủm tỉm, “Ta dẫn đệ tử Cầm Phường bảo vệ bên ngoài, ngươi vào trong xử lý việc của ngươi đi, có chuyện gì thì gọi ta.”



Vân Nhàn: “Gọi thế nào?”



Tần Nhã: “Chúng ta tu âm, ngươi dùng khí âm kêu to cứu mạng thì ta cũng nghe thấy.”



Vân Nhàn nghĩ: Sao Phong Diệp lại không có bản lĩnh này... Chừng như ngoài dùng để nghe tiếng bước chân và để giả giọng nữ ra, thiên phú âm tu của gã không còn chỗ nào để thể hiện.



Cầm Phường canh giữ bên ngoài, nhóm người Vân Nhàn đi vào trong tế đàn.



Cho đến bây giờ tế đàn đã xuất hiện, nàng mãi chưa phát hiện ra bóng dáng của Ma Giáo.



Chẳng lẽ nàng ngờ sai? Xi Vưu thật sự đã đi đến giới khác? Không nên chứ, Đông Giới yếu ớt đáng thương lại bất lực thế, ai đến cũng sẽ nhắm vào Đông Giới trước tiên đấy?



Nhưng bất kể ra sao, phong tỏa tế đàn luôn là chuyện tốt, lấy bất biến chống vạn biến.



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Phong Diệp chớ chịu ở yên trong đội ngũ Cầm Phường, theo bản năng đi theo Vân Nhàn, còn nói chuyện phiếm và nhìn Đông ngó Tây: “Linh San và Tiết đạo hữu đâu?”



“Ở bên khác, vẫn chưa tới.” Vân Nhàn than thở, “Thiên phú của Tần Nhã thật là cao, suýt chút nữa đuổi kịp ta, không dễ dàng gì.”



Phong Diệp cảm nhận được nguy cơ, ấm ớ: “Nàng ta… là vì công pháp đặc biệt. Thật ra tính cách của nàng ta... tính cách của nàng ta không dễ chung đụng lắm. Không phải... không phải nói nàng ta không tốt có điều tính cách, ừm, tính cách hơi...”



“Sao ngươi lại nói xấu sau lưng người ta?” Vân Nhàn cố ý nói, “Nếu ta là Phường chủ, ta cũng thích nàng ta.”



Phong Diệp: “???”



Phong Diệp lại sắp lôi chuyện cũ “nhà họ Vân”, “chuông vàng” gì đó ra nói, bất thình lình Vân Nhàn dừng bước, cau mày hỏi: “Các ngươi có nghe thấy âm thanh gì không?”



Kỳ Chấp Nghiệp và Phong Diệp đều lắc đầu.



“Ta nghe thấy.” Túc Trì giương mắt nhìn và đáp, “Phía trước... hình như có lửa đang cháy.”



Vân Nhàn đanh giọng: “Ta cũng thấy thế.”



Điều này thật kỳ lạ. Bốn phương tám hướng cung điện dưới lòng đất này đều là đá, lấy đâu ra lửa?



Cuối cùng, Vân Nhàn cũng hiểu rõ nguồn gốc âm thanh này ở đâu.



Phía trước, tại một bức tường đá trống trơn nơi có phép che mắt của Túc Trì trong tế đàn trước đây... Không ngờ âm thanh lửa cháy này lại truyền đến từ trong điện phía hông có năm cánh cửa!



Suy nghĩ thoắt đổi, Vân Nhàn lại đưa tay sờ đầu ngón tay của Túc Trì, bây giờ chúng cũng nóng rực như lửa.



Nàng quyết định: “Đại sư huynh, giải phong ấn đi.”



Túc Trì không nói một lời, rút kiếm chém xuống, phong ấn vỡ tan theo tiếng vang, năm cánh cửa và những cỗ quan tài im lìm hãy còn đứng yên tại chỗ, chớ hề thay đổi.



“Đây chẳng phải là huy hiệu của Cầm Phường sao?” Phong Diệp chỉ cảm thấy những cỗ quan tài này thật sự quá rợn người, gã thốt lên, “Cái quạt này, cái trống này, lại là cái gì?!”



Vân Nhàn: “Đừng chạm vào bất cứ thứ gì.”



Phong Diệp tức khắc rụt tay lại, không dám chạm vào bất cứ thứ gì nữa.



Vân Nhàn đứng trong không gian không có ai khác ngoài bọn họ, trực giác vẫn luôn thôi thúc nói với nàng rời đi, đừng đi về phía này, đừng đến gần cánh cửa này; lý trí lại nói với nàng nếu cứ mãi không đến gần thì câu đố này sẽ mãi bị chôn vùi, không tìm ra được bất kỳ một đáp án nào.



“Vẫn không nghe thấy hả?” Vân Nhàn hỏi, “Bây giờ đến gần càng thêm rành rọt. Thay vì nói lửa cháy, âm thanh này càng giống tiếng dung nham... nhưng tế đàn này di động, không thể nào có núi lửa được.”



Phong Diệp và Kỳ Chấp Nghiệp vẫn nghiêm nghị lắc đầu.



Chỉ có nàng và Túc Trì nghe thấy.



“...” Rốt cuộc Vân Nhàn nhìn thoáng qua cánh cửa đá đóng chặt, nói, “Vẫn nên rời đi trước...”



Lời nàng còn chưa dứt, đất bằng đã nổi cuồng phong! Cánh cửa Cầm Phường vẫn luôn yên ắng bất chợt nổi gió mạnh, tức thì cuốn Phong Diệp không kịp đề phòng vào trong. Phong Diệp ngẩn người, sợ đến hồn vía lên mây, chính gã đâu rõ mình đang kêu cái gì: “A A A A A CỨU TA!! KHÔNG, KHÔNG, ĐỪNG LẠI GẦN! HÌNH NHƯ CÓ THỨ GÌ ĐÓ ĐANG KÉO TA!!”



Khoảnh khắc Phong Diệp rời khỏi mặt đất, Vân Nhàn đã đưa tay đuổi theo, hai người còn lại mỗi người kéo một góc áo của Phong Diệp. Ngặt nỗi cơn cuồng phong vô cớ này quá khủng khiếp, sức của ba người chỉ có thể giằng co. Phong Diệp bị Vân Nhàn và Túc Trì kéo đến toàn thân đau nhức, chỉ biết tìm niềm vui trong cảnh đau khổ: “Kỳ đạo hữu, ngươi sắp kéo tụt quần ta rồi...”



“Nói nhảm!” Kỳ Chấp Nghiệp cáu kỉnh, “Một người kéo chân trái, một người kéo chân phải, ta không kéo quần thì kéo chỗ nào của ngươi?!”



Phong Diệp: “Vậy ngươi cứ kéo quần ta đi, ta không muốn thứ khác bị kéo rơi... A!!!”



Sức gió phía sau gã nhẹ bớt, thay vào đó lại là cánh cửa đá Kiếm Các vẫn luôn có âm thanh kỳ lạ phát ra đã cuốn Vân Nhàn đi không nói một lời, trong nháy mắt sắp nuốt nàng vào trong trận pháp!



Phong Diệp mặc kệ quần bị tụt, lập tức vươn tay kéo Vân Nhàn: “Chuyện gì vậy?!”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, Kỳ Chấp Nghiệp nghiến răng kêu: “Đừng... nói nữa!”



Hai luồng sức mạnh hoàn toàn không thể đánh đồng. Nếu phải nhìn, thế nào thì mấy cánh cửa này vẫn là vật chết, Kỳ Chấp Nghiệp còn tưởng nơi này đang dùng chiến thuật giương đông kích tây gì đấy. Dù gã dùng hết sức lực toàn thân vẫn không tài nào lôi Vân Nhàn lại nổi dù chỉ một chút...



Vào giây phút cuối cùng, chợt Túc Trì buông tay. Kỳ Chấp Nghiệp còn chưa kịp chất vấn đã thấy Túc Trì biến mất sau cánh cửa đá cùng với Vân Nhàn trong nháy mắt!



Phong Diệp: “Vân Nhàn!! Đại sư huynh!!”



Trong điện lập tức yên tĩnh trở lại.



“...”



“...”



“...”



Vân Nhàn tỉnh lại giữa một vùng màu đỏ máu.



Đầu đau như búa bổ, mông cũng đau đến sắp nứt làm tư, nàng ngồi trên nền cát sần sùi như bị dung nham núi lửa xâm thực, mờ mịt nhìn quanh quất.



Ngoài một màu đỏ máu, không nhìn thấy gì cả.



Vân Nhàn nhớ mang máng Túc Trì đã đi vào cùng nàng. Ngặt nỗi một nơi nhỏ ngần ấy, người còn lại còn có thể trốn ở đâu??



Nàng xoa xoa thái dương, cụp mắt...



Và rồi nàng nhìn thấy một thanh kiếm xa lạ nằm trên mặt đất.



Thân kiếm trắng ngọc, thon dài mỹ lệ, hào quang lấp lánh, dẫu nhìn thế nào vẫn là thanh kiếm đẹp nhất mà Vân Nhàn từng thấy trong đời. Trông không giống như để dùng mà phải được thờ phụng.



Nhưng mà tại sao ở đây lại có kiếm?



“...Không phải chứ.” Vân Nhàn cảm thấy đầu óc mình có vấn đề, nàng nhỏ giọng gọi thanh kiếm nằm trên đất, “Là huynh sao? Đại sư huynh?”



Thanh kiếm kia run lên rất khẽ.



Vân Nhàn chớp chớp mắt, thử lại lần nữa: “Đại sư huynh, nếu huynh nghe thấy ta nói thì run hai lần.”



Thanh kiếm run hai lần.



Vân Nhàn: “...”



Toi đời!! Đại sư huynh biến thành kiếm rồi!!!



Tuy hai người chưa từng thẳng thắn nói chuyện này nhưng trong lòng đều hiểu rõ. Tuy nhiên, ngầm hiểu rõ và tận mắt nhìn thấy hình dạng kiếm vẫn có sự khác biệt rất lớn... Tâm trạng bây giờ của nàng khá phức tạp, không biết tâm trạng Túc Trì ra sao.



Nàng nhất thời chẳng hay nên vui hay nên buồn, suy cho cùng cam đoan Túc Trì mạnh nhất ở hình dạng này, nhưng...



“Đại sư huynh, vậy ta cầm huynh lên nhé. Ta nắm chuôi kiếm của huynh, không sao chứ?” Vân Nhàn ho nhẹ hai tiếng, đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, hốt nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, “Đại sư huynh, đây là thứ ta có thể nắm hả?”



Kiếm-Túc-Trì: “...”



Thanh kiếm vung đuôi quất mạnh vào trán Vân Nhàn, Vân Nhàn theo đó ngã xuống đất.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu