Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
“Khoan đã.” Vân Nhàn gọi người nọ lại và hỏi, “Vậy ngươi vừa nói sơn trà là để thử xem ta có phải ma không à?”
Chẳng phải cách này mới được phát hiện ở Nam Giới cách đây không lâu sao? Tin tức ở Đông Giới lan truyền nhanh thế, giờ đã áp dụng rồi?
“Đúng vậy.” Lần này coi như mở được hộp thoại, người nọ ôm một bụng tức giận, “Ngươi đừng tưởng chuyện này trông gàn dở, chúng ta chỉ là một cái trấn nhỏ vậy mà ba ngày nay còn bắt được hai con đấy!”
“...” Điều này thật sự khiến Vân Nhàn ngạc nhiên: “Vậy nếu thật sự có người không biết bốn mùa nở hoa gì thì sao?”
“Trả lời sai một câu còn có câu thứ hai, cho nên ta mới chuẩn bị hai câu hỏi mà?” Người nọ phẩy tay, trả lời, “Vả chăng, ma muốn giả làm người khó lắm. Ngươi hiểu không? Cho dù có giả dạng thế nào, chỉ cần ở lâu là lộ tẩy, chính là cái cảm giác ấy...”
Vân Nhàn nghe hắn nói một tràng, mới biết được trong hai con ma bị bắt này, một con có vấn đề nằm ở trang phục, còn một con thì có vấn đề nằm ở chữ viết. Về con trước, có thể là nó biết bây giờ Nhân tộc đều biết chúng ưa mặc đồ mát mẻ, thành thử cái khó ló cái khôn, bèn tròng thêm cho mình một chiếc áo giữ nhiệt mùa thu. Ngặt nỗi trí thông minh của nó lại hơi hạn chế, bởi vì không có một ai mặc áo giữ nhiệt ở ngoài cùng cả. Con sau thì lại càng kinh điển hơn, viết bản cam kết cực kỳ trôi chảy, chữ viết còn đẹp hơn cả người, kết quả cuối cùng khi ký tên lại viết là “Xi Nala”.
“Ta không tin có cha mẹ nào đặt tên này cho con mình.” Người nọ nói, “Ngươi tin không?”
“...” Toàn là cái quỷ gì vậy!! Đáng đời bị bắt! Vân Nhàn câm lặng một thoáng mới nói, “Vất vả cho các ngươi rồi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vất vả gì chứ. Nhân tiện nói đến cái này.” Người nọ liếc nhìn Thái Bình bên hông Vân Nhàn, mắt sáng lên, hào hứng kêu, “Ôi! Thanh kiếm của ngươi giống quá!!”
Đây là kiểu khen kiếm mới à? Giống quá? Vân Nhàn vừa kinh ngạc nhướng mày đã nghe hắn nói ngay, “Ngươi mua ở đâu mà tay nghề tinh xảo thế? Ngươi xem của ta đi, mặc cho bỏ ra số tiền lớn nhưng nhìn vẫn có chỗ không hài hòa.”
Website TruyenLau.com
Hắn rút kiếm bên hông ra, Vân Nhàn nhìn xuống, nhất thời ngẩn người.
Thân kiếm màu đỏ son hơi cong, lưỡi kiếm sắc bén, trên chuôi kiếm có một viên bảo thạch đỏ ngòm, thậm chí cả tua kiếm mà Túc Trì tặng nàng ở Nam Thành trước đó cũng được sao chép. Khốn nỗi hình như vẫn có chỗ nào đó quái đản, nhưng nàng lại không phân biệt được cụ thể là ở chỗ nào.
TruyenLau
Vân Nhàn: “Cái gì đây?”
“Thủ Lĩnh của Vân Nhàn, bản sao y như thật!” Người nọ cho hay, “Chỉ cần dùng thanh kiếm này, nhất định có thể như cá chép vượt long môn, áo gấm về quê!! Kiếm của ta không chỉ bảo vệ sự nghiệp, nghe nói còn có tác dụng chiêu tài. Bắc có càn khôn là Lưu tiểu thư, Nam có Tiết công tử Diệu Thủ, bao ăn bao ở bao xe ngựa, người ta ra cửa chỉ mang theo sáu ngàn lượng, về nhà mang theo cả mạch khoáng sản, không những không lỗ mà còn lãi to!”
Vân Nhàn: “... Đừng có mê tín dị đoan.”
“Sao nói là mê tín dị đoan được chứ?” Người nọ hào hứng, “Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết ngươi mua ở đâu? Nam Giới cũng có bán kiếm nữa à?”
Vân Nhàn: “Ngươi xem chữ ký của ta trên đó là gì trước đi đã.”
Không nói thì thôi, cần gì nhỏ mọn thế này, người nọ lầm bầm nhìn bản cam kết trên bàn, tức khắc phát ra một giọng nam cao cực kỳ cao: “Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi...”
Vân Nhàn gật đầu với hắn.
Thái Bình nhân cơ hội chê bai: “Muốn bắt chước ta? Nếu có thể dễ dàng bắt chước vũ khí cấp Thiên thì ta đã không phải là vũ khí cấp Thiên rồi.”
“Thái Bình, đừng nghĩ nhiều.” Vân Nhàn lịch sự bảo, “Chủ yếu người ta muốn bắt chước ta, còn ngươi là chỉ tiện thể thôi.”
Thái Bình: “... Cút đi!!”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Khi hoàn hồn xong, phản ứng đầu tiên của người đối diện lại là nghi ngờ: “Không đúng chứ? Ngươi thật sự là Vân Nhàn ư? Không phải chỉ trùng tên, lại vừa hay dùng kiếm, tuổi tác còn vừa tương đương thôi à?”
Vân Nhàn ấn Thái Bình xuống, chất vấn: “Ta không giống chỗ nào?”
“Là Kiếm tu nổi tiếng như vậy, mặc cho suốt ngày bị gọi là Cẩu Cẩu Kiếm, nhưng cũng không đến mức...” Người nọ nhìn nàng từ trên xuống dưới, cứ thấy trông vẫn giống một thiếu niên mới bước chân vào giang hồ. Bất thình lình hắn nghĩ tới điều gì đã nói: “Nếu ngươi thật sự là Vân Nhàn, vậy bây giờ ngươi quay về Đông Giới thì chắc Túc Trì cũng ở đó chứ?”
Tai Vân Nhàn khẽ máy, nghe thấy tiếng bước chân vững vàng từ phía sau không xa truyền đến.
Nàng đanh giọng: “Kiếm tu nổi tiếng, mỹ nhân đệ nhất của kiếm đạo, bông hoa cao ngạo, chỉ có thể nhìn từ xa không thể đùa bỡn...”
Người nọ: “?”
Vân Nhàn rống lên: “HUYNH ẤY ĐẾN RỒI, XIN HÃY NHẮM MẮT LẠI!”
Đầu ngón tay Túc Trì đặt lên vai nàng, chàng nghiêng mặt: “Sao vậy? Vẫn chưa vào được à?”
Im lặng một giây.
“A a a a a a!! Mắt của ta!! Mắt của ta đau quá!!”
-
Khi dặn dò lính canh ngàn vạn lần đừng tiết lộ tin tức mọi người đến đây xong, cuối cùng thuyền hoa được đi vào trong cửa thành.
Hai ngày trước, Đại sư Minh Quang vừa khỏi cảm lạnh đã xuống thuyền. Hình như tòa đấu giá Càn Khôn lại mở chi nhánh mới, long trọng mời ông ấy đến cắt băng khánh thành.
Đã không biết bao lâu rồi Vân Nhàn chưa về Đông Giới, nay nhìn thấy trên đường vẫn còn bán những món bánh kẹo quen thuộc, ven đường nở những loài hoa quen thuộc, nàng cứ bùi ngùi trong lòng mãi.
“...” Tiết Linh Tú thấy nàng trưng vẻ mặt trầm ngâm, không khỏi hỏi: “Ngươi lại đang nghĩ gì vậy?”
“Đúng là tạo hóa trêu ngươi.” Vân Nhàn đang đợi người ta hỏi mình một câu đấy, “Năm đó rời khỏi Đông Giới, ta vẫn chỉ một con ranh không biết mấy chữ to. Bây giờ trở về, đâu ngờ đã biến thành một kiếm khách lừng lẫy bốn phương, không ai không biết, ai ngờ được chứ?”
Kỳ Chấp Nghiệp thật sự hết chịu nàng nổi nữa: “Bây giờ ngươi biết nhiều chữ to rồi hả?”
“Hình như vậy.” Vân Nhàn đáp ấm ớ, “Lúc trước ở Liên Tọa, Minh Nhân nãi nãi dạy chúng ta niệm kinh, ta học được rất nhiều chữ hiếm gặp.”
Cả bọn muốn chửi bậy một câu “Ngươi có nghĩ đến chuyện thứ đó hoàn toàn không phải chữ hiếm gặp không” lắm. Song thấy Vân Nhàn vênh váo tự đắc, cái mông muốn vểnh lên trời, họ nghĩ lại vẫn không nói ra.
Dù gì dạo này Vân Nhàn trông không được vui vẻ, lúc trước là lo lắng cho Diệu Thủ Môn, bây giờ là lo lắng cho Tức Mặc Xu, tóm lại trong lòng nàng luôn chất chứa tâm sự.
Cuối xuân qua đi sẽ đến đầu hè, nhưng khác với hai giới Nam Bắc, thời tiết chuyển bốn mùa tại Đông Giới nào rõ nét ngần ấy. Kỳ Chấp Nghiệp chăm chú nhìn những bông hoa dại lướt nhanh qua trong tầm mắt, lên tiếng: “Ta đã thấy loài hoa này trong điển tịch, hình như được gọi là hoa triều anh.”
Vân Nhàn nhìn theo đầu gã, kìa những bông hoa nhỏ màu hồng phấn mọc thành chùm, trông rất quen mắt, tuy nhiên Vân Nhàn chưa bao giờ biết nó còn có tên khoa học đàng hoàng: “Trước đây lén xuống núi chơi, rất nhiều đứa trẻ sẽ hái nó xuống mút phần cuống hoa, nếm thấy vị ngọt.”
Vân Nhàn đưa tay nắm lấy bông hoa sắp rơi xuống.
“Đừng có ăn bậy.” Tiết Linh Tú nói, “Chả phải ngươi uống nước mật ong còn ngọt hơn à?”
“... Tiết đạo hữu hiểu lầm ta quá!” Vân Nhàn đâu có muốn ăn, thay vào đó âm thầm dùng linh khí bảo quản cho tốt, cất vào nhẫn trữ đồ, chẳng tỏ muốn tặng cho ai.
Mới đó mà đã lại đến một mùa hè, Vân Nhàn đứng trước gió, rất muốn đọc vài câu thơ chua chát hòng bày tỏ cảm xúc trong lòng. Hiềm một nỗi nàng bất lực nghĩ nát óc, lật cả sách kiếp trước từng đọc, chỉ nghĩ ra được một câu.
Chàng Nhàn ơi, hoa đào quê nhà nở rồi... Thôi! Đừng nghĩ nữa! Mình đâu có phải là loại người đó!
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Đây chỉ một cái trấn nhỏ ở biên giới Đông Giới, cách Kiếm Các còn xa tít tắp, cả bọn không tiếp tục đi đường, thay vào đó tìm một khách điếm để nghỉ chân.
So với khách điếm, khách điếm của cái trấn nhỏ giống nhà dân hơn, tổng cộng chỉ có hai tầng năm phòng, bên cạnh chính là chỗ bà chủ ở. Tới nay Vân Nhàn mới biết tên của cái trấn nhỏ này là Đông Lai Trấn.
Cùng là nơi tiếp giáp biên giới, môi trường của Đông Lai Trấn tốt hơn nhiều so với cái trấn nhỏ tiếp giáp với Bắc Giới. Những năm gần đây, tuy Nam Giới không được xem là hết sức thân thiết với Đông Giới, họ vẫn sẽ giúp đỡ Đông Giới khi còn dư sức, rất nhiều đặc sản trên Đông Lai Trấn đều được Nam Giới thu mua hết, tất cả là vì mục đích cân bằng thực lực.
Vì đã qua biên giới, hoàn thành nhiệm vụ, hai đội cao thủ hộ tống do Lê Chưởng môn phái đến đã quay trở về, Tiêu Vu không tiếp tục nán lại với cả bọn, thay vào đó dự định chia nhau hành động.
“Nếu Đông Giới thật sự có gì bất thường, các con đi từ ngoài vào trong, không lộ ra vẻ gì mới dễ dàng phát hiện hơn. Bề ngoài chúng ta cứ làm như muốn về Bắc Giới. Nay người biết chuyện này càng ít càng thuận tiện cho việc hành động.”
Một đường sáng, một đường tối, Tiêu Vu muốn về Kiếm Các trước. Đương nhiên Vân Nhàn không có ý kiến, có điều trước khi Tiêu Vu đi còn dẫn theo một người.
“Phường chủ muốn gặp con?” Phong Diệp đã sớm quên mất mình vốn là người của Cầm Phường, đã trở thành một Kiếm tu chân chính, thậm chí bây giờ gã còn khóc lóc như có tang khi bất chợt nghe được tin dữ này, “Có thể đợi thêm vài ngày nữa rồi gặp không ạ? Đừng gấp gáp chứ, trong mấy ngày này con đâu có chết được.”
Tiêu Vu nói: “Chuyện này không chắc. Có điều hình như Phường chủ có việc gấp, ngươi cứ ôm đàn theo, hiện tại đi với ta.”
Phong Diệp ủ rũ mặt mày, không tình nguyện lê từng bước nhỏ đi theo Tiêu Vu. Vừa đi gã vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần, nhòa lệ mà rằng: “Vân Nhàn! Linh San! Tiết đạo hữu, Kỳ đạo hữu! Ta chỉ tạm thời rời đi một thời gian ngắn thôi, các ngươi tuyệt đối đừng quên ta đấy!! Ta cũng sẽ đến Kiếm Các đó!”
Bóng dáng hai người biến mất khỏi tầm mắt, giọng nói ai oán của Phong Diệp còn văng vẳng trong không trung rất lâu.
“Gã đi rồi là phòng vừa đủ.” Vân Nhàn nói, “Tổng cộng bốn phòng, ta và Linh San một phòng, Tiết huynh một phòng, Kỳ đạo hữu một phòng, đại sư huynh một phòng.”
“Đừng để Phong Diệp nghe thấy lời này.” Kiều Linh San lau mồ hôi bảo, “Nếu không gã nhất định lại nói ba cái câu ‘liều mạng này cũng phải giành chuông vàng cho nhà họ Vân’ ‘Bội tình bạc nghĩa’ này nọ...”
Tiêu Vu nói không sai, bây giờ quả thật càng ít người chú ý càng tốt. Suy cho cùng cả đám đều là người bị thương nặng chưa khỏi, người đánh nhau giỏi nhất là Túc Trì cũng ở trong trạng thái không tốt. Nay nếu chàng còn cố gắng vận khí đánh nhau, e rằng sẽ tổn hại đến căn cơ.
Vân Nhàn tìm ra cái mặt nạ dịch dung – một sản phẩm của Tinh Diễn Tông – do Lưu tiểu thư tặng từ trong đống đồ chất cao như núi bên trong nhẫn trữ đồ. Lúc này trời đã tối, nên đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Khi lên lầu, nàng sẵn tay lấy một tờ báo lá cải trên giá. Phải nói, hiệu suất ở đây vẫn hơi chậm, tờ báo mới nhất lại là của 2 ngày trước. Nếu ở Càn Khôn thành, họ còn ước gì được vừa viết xong đã dán luôn lên mặt người ta.
Đóng cửa, đốt đèn, Vân Nhàn nghiêng người dựa vào một bên đệm mềm, bắt đầu chăm chú đọc tờ báo lá cải.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Báo lá cải hiện nay đã theo kịp thời đại, sau sự loạn ở Nam Thành, thậm chí họ còn nhanh chóng mở thêm một chuyên mục về ma. Vân Nhàn vừa xem vừa vô thức đọc thành tiếng: “Mười bí quyết nhỏ giúp ngươi nhận biết đối phương có phải Ma tộc hay không, các vị hiệp sĩ, xin hãy nói cho người thân bạn bè của mình, cùng nhau học hỏi nhé!”
“Thứ nhất, phong cách ăn mặc khác thường. Thây kệ nam nữ già trẻ đều ăn mặc kỳ quái, là loại nghệ thuật mà Nhân tộc tạm thời không thể hiểu được (dễ làm tổn thương đến tu sĩ của Hợp Hoan Tông).”
“Thứ hai, Ma tộc không có thường thức, không phân biệt được bốn mùa...”
Nói thì cũng đúng, chỉ hơi khó áp dụng. Mỗi tội hiện tại Ma tộc đã lộ diện, mơ hồ có xu hướng xâm nhập trực diện, bắt được một tên nào hay tên đó, chân muỗi vẫn là thịt, có tí tác dụng cũng được.
Song, trong sự việc của Diệu Thủ Môn tại Nam Thành, nguồn cơn gây ra hỗn loạn thực chất nào phải là Ma tộc mà là người nhập ma. Ma tộc dễ phán đoán, vậy người nhập ma thì phán đoán làm sao?
“Ể? Thật có này?” Vân Nhàn lật sang một mặt, hơi ngạc nhiên đọc lên, “Vài kỹ năng nhỏ để nhận biết người bên cạnh có nhập ma hay không. Tính tình nóng nảy dễ cáu, gặp chuyện nhỏ nhặt cũng phải giải quyết bằng vũ lực, nghe không hiểu tiếng người, hai mắt đỏ ngầu... Lúc này sẽ có độc giả hỏi nếu người này xưa nay vẫn vậy thì phân biệt kiểu gì? Tiểu biên ở đây trả lời ngươi: có bao giờ người đấy nghĩ rằng đó là lỗi của chính họ khi một người như vậy vẫn sống được đến bây giờ không... Hả?”
Kiều Linh San ở bên cạnh vểnh tai nghe hồi lâu cũng câm nín theo: “...”
“Thật ra nói cũng không sai.” Vân Nhàn tán thành, “Có điều tính công kích hơi nhiều.”
Kiều Linh San nói “Tỷ đừng xem nữa, chẳng có tác dụng gì, mọi người đều không thích xem cái này, toàn xem mấy chuyên mục bịa đặt kia kìa. Hình như Túc sư huynh vừa ra ngoài mua ít bánh ngọt về, huynh ấy hỏi tỷ có muốn ăn không.”
“Bánh ngọt?” Vân Nhàn hơi ngẩng đầu lên, hỏi lại, “Mua cho ta?”
“Hình như không nói là mua cho ai...” Nhưng ngoài Vân Nhàn ra còn mua cho ai được, những người khác đâu thích ăn mấy thứ ngọt ngào hợp khẩu vị trẻ con này. Kiều Linh San hì hục lật chăn và từ từ nằm xuống: “Nếu đói thì tỷ ra ngoài ăn, không đói thì thôi. Đã khuya, ta muốn ngủ, tỷ đừng làm phiền ta.”
Vân Nhàn: “Huynh ấy ở đâu?”
Kiều Linh San: “Ở phòng mình.”
“...” Đi vào phòng người ta không tốt lắm, lỡ như bản thân nổi thú tính, đóa hoa yếu ớt mang tên đại sư huynh này biết chống đỡ kiểu gì. Vân Nhàn lén lút cởi đôi vớ mới ra, chui vào trong chăn: “Vậy ta không đói.”
Cố ý đặt chân lên bắp chân nàng ấy, Kiều Linh San bị lạnh run lên, tức giận gắt: “Vân Nhàn!!”
Vân Nhàn cười hì hì thổi tắt nến: “Ngủ thôi ngủ thôi! Ngày mai còn phải dậy sớm!”
Trong bóng tối, nàng không khỏi nghĩ: Chả là cứ giữ nguyên hiện trạng cũng tốt.
Toàn biện hộ là tình kiếp, vậy ít nhất phía sau còn có chữ “kiếp”, vừa nhìn đã biết chả phải chuyện tốt. Huống chi nàng mới 19 tuổi, nàng vẫn còn là trẻ con, không thể yêu sớm.
Nếu nhất định phải nói tuổi nào thích hợp nhất...
Vân Nhàn nghĩ miên man hồi lâu, cuối cùng đưa ra kết luận “49 tuổi”, tiếp đó hài lòng lật chăn, ngủ ngon lành.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
-
Ngày hôm sau, Vân Nhàn đến quán ăn sáng bên ngoài khách điếm đúng giờ, Túc Trì đã ngồi ở một chỗ đợi nàng.
Chàng đã đeo mặt nạ, hiện nhìn diện mạo, chàng nào có đẹp, thế nhưng lưng chàng thẳng như trúc, mang theo phong thái lạnh quẽ, quanh thân lại tỏa ra một cảm giác của mỹ nhân, kết hợp với khuôn mặt bình thường, trông mâu thuẫn có thừa.
Kha khá người đi ngang qua đều không dằn lòng nổi nhìn chàng thêm đôi lần.
Vân Nhàn như chưa tỉnh ngủ ngồi xuống trước mặt chàng, gọi tô bát mì và hỏi: “Đại sư huynh, hôm nay luyện kiếm gì?”
Đúng vậy, không sai. Sau khi sự việc ở Diệu Thủ Môn kết thúc, thời kỳ đặc biệt đã qua, lệ cũ luyện kiếm hai canh giờ mỗi ngày lại được khởi động.
Túc Trì ôn hòa đáp: “Không vội. Muội cứ ăn xong đã.”
Mì ở Đông Giới hay cho dầu mè, một hương vị quen thuộc, đã lâu Vân Nhàn không ăn nên nhất thời thiếu điều vùi mặt vào tô.
Đang lúc sáng sớm, sương mù dày đặc, mấy đứa trẻ đang đeo bao đồ nhỏ kết bạn đến trường tư thục, tay nắm tay, cười nói vui vẻ dọc đường.
Không biết rốt cuộc Kiếm Các đã xảy ra lẽ gì khó giải quyết tới nỗi phải gọi Tiêu Vu trở về, nhưng ít nhất, hiện tại Đông Lai Trấn yên bình, không thấy có gì khác thường.
Vân Nhàn ăn mì, Túc Trì ngồi yên lặng nhìn nàng ăn.
Không lâu sau, bên ngoài quán ăn sáng lại có hai người chậm rãi đi tới, còn dắt theo một con ngựa. Cả hai đều mặc võ phục giống nhau, cũng đeo kiếm, đội mũ, trông giống người cùng môn phái.
Ngoài Kiếm Các ra, Đông Giới có không ít kiếm môn lấy kiếm làm vũ khí, kiếm phổ biến hóa đa dạng, chỉ hơi thay đổi một chút đã khác với người ta. Chẳng qua Kiếm Các không để tâm tới việc thu nạp những tông môn nhỏ này, cứ mặc kệ họ phát triển tự do.
Trong hai người này, người đi phía trước là nam tử lớn tuổi hơn, cảnh giới tu vi trông cũng vững chắc hơn, khí tức hòa hợp, bước chân chín chắn; người đi phía sau là thiếu nữ còn non nớt, trên mặt còn chút thịt mềm chưa biến mất, đi đường cứ nhìn ngang ngó dọc, nét mặt cực kỳ linh động đáng yêu.
Trông như một đôi sư huynh sư muội.
Người sư huynh nọ nhìn thoáng qua quán ăn sáng đang bốc khói nghi ngút này, nhanh nhẹn buộc ngựa vào một bên mà rằng: “Ngồi đi. Chẳng phải muội đói rồi à? Mau đi ăn thôi.”
Vân Nhàn giương mắt, vừa đúng lúc chạm phải cái nhìn tò mò của thiếu nữ, đối phương như chim sẻ giật mình, tức thì dời mắt đi chỗ khác và còn hơi đỏ mặt.
Đôi sư huynh sư muội này ngồi xuống ngay bên cạnh.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Đại sư huynh.” Vân Nhàn truyền âm, “Những nơi như quán rượu, quán ăn, y quán, đều rất dễ nghe lén được nhiều tin tức. Nhưng ta mãi không rõ do đâu có thể truyền âm trờ trờ mà bọn họ vẫn cứ thích nói bằng miệng?”
Túc Trì: “Nếu hai người ngồi đối diện cứ mắt nhìn mắt không nói chuyện, trông sẽ rất kỳ lạ.”
Vân Nhàn: “... Đúng vậy. Huynh nói đúng lắm.”
Kỳ lạ là đã nói đỡ, chứ trông như có bệnh.
Quả nhiên, hai người bên cạnh chưa ăn được mấy miếng đã bắt đầu nói chuyện linh tinh: “Sư huynh, huynh nói tế đàn đó thật sự sẽ mở ra trong mấy ngày này? Với tu vi của muội thì hoàn toàn là đi góp cho đủ số thôi. Hay là muội đừng đi nữa.”
“Sốt ruột làm gì? Không phải tháng này thì là tháng sau. Muội không đi, có một đống người tranh nhau đi, cơ hội tốt còn chủ động bỏ qua? Không rèn luyện thì cả đời muội chỉ muốn luyện kiếm pháp với không khí à?”
“Muội đâu có ý đó, sao huynh nói năng hung dữ vậy! Muội không tự tin thôi mà.”
“Dù là huynh hay là môn chủ cũng không hy vọng muội lấy được chút lợi lộc gì trong tế đàn. Muội là đi để rèn luyện, rèn luyện, hiểu không? Đánh nhau với người ta vài lần bị thương, chẳng phải thực lực sẽ tăng vọt à.”
“Lỡ bị người ta đánh chết thì sao?”
“Chắc không xui xẻo vậy đâu...”
Vân Nhàn vừa ăn mì vừa nghe, nghi hoặc nghĩ: Tế đàn? Tế đàn gì? Chẳng lẽ Đông Lai Trấn nhỏ bé này còn làm chuyện mê tín dị đoan, tế lễ tà ác gì đó... Nghe chừng đông đảo người sẽ đến nhỉ? Không được, phải nghe thêm.
Nàng muốn nghe thêm nhưng hai người kia lại không muốn nói. Kế đó toàn là mấy chuyện cãi vã, muội nói móc ta một câu huynh đốp chát lại một câu, đúng là cảm giác mang lại giữa sư huynh sư muội chân chính, chửi nhau thật lòng phải biết.
Vân Nhàn ăn mì xong, Túc Trì lau dầu mè bên mép nàng, đứng dậy kêu: “Đi thôi.”
“Ngồi thêm chút nữa đi.” Vân Nhàn, “Vừa ăn xong không thể vận động mạnh.”
“...” Túc Trì bất đắc dĩ lên tiếng: “Muội lại không muốn luyện nữa rồi đúng không.”
Vân Nhàn: “Không, không có đâu! Chỉ là vừa ăn xong, bụng hơi căng, dùng Khinh Yến không bay lên nổi.”
“Vất vả lắm mới khởi động lại, lúc này mà lại xao nhãng chỉ e sau này muốn tiếp tục sẽ càng khó hơn.” Túc Trì nói, “Thôi được, nghỉ thêm một nén hương nữa được chứ? Hiện tại muội cũng không nên luyện nhiều, vận động nhẹ nhàng là được.”
Vân Nhàn: “Được.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người sư muội bên kia cũng sắp ăn xong, nghe vậy, nàng ta bỗng nảy ra ý hay, cũng nói: “Sư huynh, có thể nghỉ một lát rồi hãy đi được không? Ngựa cũng cần ăn cỏ đấy, đã đi gần cả đêm rồi.”
“Được thôi.” Sư huynh nói, “Nghỉ đi, muội muốn nghỉ bao lâu cũng được, tốt nhất đợi tế đàn kết thúc rồi hai chúng ta mới đến, xuất hiện cuối cùng làm người quan trọng nhất, cho mọi người một bất ngờ lớn. Là ngựa đi chứ đâu phải muội đi, hay là huynh cõng muội qua đó?”
Sư muội chế giễu lại: “Muội ngồi trên ngựa xóc nảy cũng thấy đau đấy! Còn không phải tại huynh vô dụng, lớn rồi mà không học được cách mang người ngự kiếm, nếu không hai chúng ta còn phải đi bộ chắc?”
“Muốn ngự kiếm thì cũng được, lấy cái dây xích móc muội vào kiếm, muội cứ coi như ngồi xích đu đi.” Sư huynh cười ha ha, “Đừng có suốt ngày nói mấy chuyện vớ vẩn đó nữa, ăn lẹ cho xong còn đứng dậy rời đi, trên ghế có nhựa cây à?”
Qua lại đôi co, lời qua tiếng lại, trong nháy mắt đã là cảnh mưa máu gió tanh. Tiểu sư muội nọ không chịu thua kém, kết quả nói quá nhanh, mì sặc vào cổ họng, tức thì lệ nóng lưng tròng: “Khụ khụ khụ khụ!!”
Sư huynh vừa đưa giấy vừa cười hả hê: “Ha ha ha ha!! Muội nhìn muội kìa!! Cái dáng vẻ xui xẻo đó!”
Tiểu sư muội: “... Huynh đúng là… phiền chết đi được!!”
Nàng ta tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, đoạn đứng dậy đi cho ngựa ăn. Vân Nhàn thu dọn xong đã quay về khách điếm lấy Thái Bình. Quán ăn sáng nhỏ bé chỉ còn lại hai chàng sư huynh ngồi, nhất thời không khí vô cùng im lặng.
Một lúc lâu sau, cuối cùng có người lên tiếng: “Ngươi không nên...”
Hai người đồng thời mở miệng, lại đồng thời im lặng.
Người sư huynh kia sửng sốt: “Được, không sao, ngươi nói trước đi.”
Túc Trì nhìn hắn với khuôn mặt ráo hoảnh, giọng nói đầy vẻ không tán thành: “Đáng lẽ sư muội trong tông môn phải do ngươi chăm sóc, tại sao ngươi lại đối xử với nàng ta như vậy?”
Hắn sinh ra ảo giác à, sư huynh không tài nào tin nổi: “Ngươi nghiêm túc đấy hả?”
Túc Trì: “Không thì sao?”
Sư huynh: “?”
Túc Trì: “?”
“Không phải, ngươi không giả vờ đấy chứ? Ngươi thật sự cảm thấy ta có vấn đề, chứ không phải ngươi có vấn đề??” Người sư huynh kia chưa bao giờ nói chuyện chân thành như thế này, “Ta đã muốn nói từ lâu lắm rồi, đó là giọng điệu ngươi nói với sư muội trong tông môn à?? Ngươi nghiêm túc đấy hả? Nghe mà ta nổi hết cả da gà, da gà rụng đầy đất chắc cũng quét được cả đống. Còn chăm sóc, chăm sóc là chăm sóc như thế hả? Ngươi thích nàng ta mà chính ngươi không rõ hay sao??”
Túc Trì: “......”
Đâu rõ đã qua bao lâu, hoặc chỉ mới loáng mắt, chàng chớp mắt thật chậm, hàng mi dày rậm trên mí mắt phủ xuống tạo thành một bóng râm.
Thích… gì, không hiểu. Nghe không hiểu.
Hiềm một nỗi tiềm thức lúc nào cũng đúng của chàng lại mách bảo có vẻ người này đã nói đúng.
...................
Lời tác giả:
Hãy cùng nhau nhiệt liệt chúc mừng, ở chương 179, sau 930 ngàn chữ, rốt cuộc đại sư huynh nam chính của chúng ta đã phát hiện ra: Ồ, hình như ta thích sư muội của mình.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.