Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 211: Kiều Linh San X Phong Diệp

Đây là năm thứ bảy Kiều Linh San và Phong Diệp quen biết nhau.



Vừa tròn.



Chả là nàng cũng không nhớ rành rọt lắm, chỉ nhớ lúc mình và Vân Nhàn rời khỏi Kiếm Các là khoảng 16 17 tuổi, hoặc có thể lớn hơn. Nếu nhất định phải hồi tưởng, nàng chỉ có thể nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Phong Diệp. Khi đó đối phương cao bằng nàng, ôm cây đàn rụt rè ngồi xổm ở góc tường, trông thật vô dụng.



Nhưng thời gian thấm thoắt thoi đưa, Cầm tu nhỏ bé vô dụng kia đã trưởng thành thành một nam tử gầy gò vai rộng chân dài. Rõ ràng đã cao hơn nàng cả một khúc nhưng dường như gã vẫn cho mình là cái đuôi lâu năm dưới trướng Kiều Linh San năm xưa, thỉnh thoảng gã lại yếu ớt sán lại “phát tác” một phen: “Linh San, ngươi có nhớ không, bảy năm trước vào đúng ngày hôm nay, chúng ta gặp nhau ở chỗ này.”



Kiều Linh San: “?”



“Trở lại chốn xưa, thật khiến người ta hoài niệm.” Phong Diệp thấy nàng ra vẻ mù tịt, lại nói, “Ngươi không nhớ sao, lúc đó ở đây có một cái ghế, ta đợi mãi rồi ngủ quên mất.”



Kiều Linh San: “...”



Địa mạo di tích Kiếm Các cũ đã sớm thay đổi chóng mặt, nơi từng tồn tại đã biến thành một động nước chảy róc rách, xin hỏi ngài, rốt cuộc ngài nhìn đây là chốn xưa ở đâu ra?!



“À, phải rồi.” Nàng chịu đựng ánh mắt oán trách của cái đuôi to tướng kia, đành phải nói, “Ta đại khái nhớ ra rồi.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Những chuyện tương tự như thế nhiều không kể xiết. Kiều Linh San thật sự không hiểu Phong Diệp nhớ hai năm rõ mười những con số “ngày kỷ niệm” này để làm gì, nó quan trọng sao?



“Hả?” Trọng tâm của Vân Nhàn lại hơi lệch, “Ui, tính ra như vậy, năm nay chúng ta đều 23 rồi nhỉ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Những ngày tháng tiêu diêu tự tại của Vân Nhàn không kéo dài được bao lâu, hiển nhiên người cha già của nàng ấy vẫn khỏe mạnh minh mẫn mà cứ nói mình yếu ớt không thể gánh vác trọng trách, bày ra một màn thoái vị nhường ngôi, còn xưng là “ve sầu thoát xác”, tức thì vỗ mông chạy thẳng đến Bắc Giới tìm Tiêu Vu. Vị tân Chưởng môn trẻ tuổi của Kiếm Các cũng chẳng thấy chín chắn là mấy, khi Kiều Linh San đến báo cáo công việc tông môn còn thấy nàng ấy đang vẽ con rùa nhỏ trên giấy nháp một cách buồn chán.



Vì người Chưởng môn già đã lui về, đương nhiên, các trưởng lão cũng nên có động tĩnh. Đáng lẽ Kiều Linh San phải kế nhiệm vị trí Lục Trưởng lão, nhưng cha nàng không có đạo lữ để sánh đôi, ông ấy bèn quyết tâm cống hiến cả đời cho tông môn.


TruyenLau.com
“23 thì sao?” Kiều Linh San bực bội cuộn tờ giấy nháp trên mặt đất và ném đi.



“Nghĩ lại lúc ta mới rời khỏi Kiếm Các vẫn còn là một thiếu niên chưa trải sự đời đầy nhiệt huyết.” Vân Nhàn nhìn xa xăm, lại cúi đầu nhìn hai chiếc vòng tay đính hai viên đá đen trên cổ tay, than thở, “Bây giờ bảy năm trôi qua, ta đã là mẹ của hai đứa con rồi.”



Kiều Linh San: “...”



Bảo đại sư huynh bớt tách ra đi! Sao mấy tháng không gặp lại thêm một đứa nữa?! Các ngươi dấm dúi làm gì sau lưng cả nhóm vậy?!



Vân Nhàn: “Muội có muốn không, đến lúc đó sinh ra cho muội nuôi một đứa.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nói chung Kiếm Các vẫn luôn như vậy, con cái nhà ai cũng thả rong khắp nơi, mọi người rảnh rỗi thì trông nom giúp. Hồi nhỏ ngày nào Vân Nhàn cũng đến nhà các trưởng lão khác ăn cơm.



Ai biết phải đợi mấy năm lại nhảy ra Na Tra gì nữa, Kiều Linh San lấy tờ giấy nháp chụp lên đầu nàng với khuôn mặt không cảm xúc: “Việc của mình thì tự mình làm!”



“Ê... đừng đi, để lại con vẽ đẹp nhất đó chứ!”



Không thể nói chuyện với Vân Nhàn, Kiều Linh San cứ thấy trong lòng có một cảm giác kỳ lạ nhưng lại không nói ra được là gì.



Bình thường nàng có chuyện gì cũng bàn bạc với Phong Diệp, nhưng chuyện này cứ thấy không có gì để nói.



Lục Trưởng lão vừa dạy dỗ xong đệ tử mới nhập môn, miệng đắng lưỡi khô, quay về uống một cốc nước lớn. Thấy nàng một mình, ông ấy lấy làm kỳ lạ hỏi một câu: “Hôm nay Phong Diệp không đến à?”



Gọi nhầm Phong Diệp – đệ tử Cầm Phường lang thang khắp Kiếm Các mọi lúc mọi nơi – thành “sư huynh” đã là bài học đầu tiên của những đứa trẻ mới nhập môn, có thể thấy gã không đến mới là bất bình thường.



Kiều Linh San: “Gã đến làm gì ạ?”



“Múc nước, quét nhà, dọn giường, nấu cơm cho con chứ sao.” Lục Trưởng lão nói xong cũng cảm thấy không đúng lắm, nhíu mày nghiêm nghị dạy dỗ, “Linh San à, giờ hai đứa cũng không còn nhỏ nữa...”



Kiều Linh San nhíu mũi.



“Cho dù quan hệ tốt đến mấy, nó vẫn là con trai.” Lục Trưởng lão lải nhải, “Người ngoài lại không biết, Phong Diệp mặc kệ bản thân luôn, vậy hai đứa suốt ngày ở bên nhau, nó chắn hết số đào hoa của con thì sao?”



Nói được nửa câu, Lục Trưởng lão lại cười khổ: “Mà thôi, chuyện này cũng chẳng có gì to tát. Quan trọng nhất đối với Kiếm tu chúng ta vẫn là tu luyện, con xem cha đi, không có đạo lữ cũng sống tốt đấy thôi! Ha ha!”



Kiều Linh San: “...”



Nàng hơi sững người.



Đã lâu không có ai nói với nàng một cách nghiêm túc rằng “Phong Diệp là con trai”.



-



Công bằng mà nói, tựa như toàn bộ thời kỳ thiếu niên của Phong Diệp phát triển khá chậm. Trong một khoảng thời gian rất dài, trong mắt Kiều Linh San gã vẫn mang hình tượng gương mặt non nớt, nhỏ nhẹ yếu ớt, hay khóc hay bám người. Kiều Linh San đã từng ngủ chung giường lớn với gã, hai người tay kề tay, không có gì ngăn cách, hết sức tự nhiên.



Bị nói vậy, nàng mới bắt đầu quan sát Phong Diệp kỹ lưỡng.



Phong Diệp không chỉ lặng lẽ cao lớn hơn mà chút thịt mềm trên má đã biến mất chẳng còn tăm hơi từ bao giờ. Tuy không thể gọi là “đường nét sắc sảo”, nhưng cũng miễn cưỡng được coi là “góc cạnh rõ ràng”. Thịt mất đi, sống mũi càng cao hơn, môi mím chặt, khi không có biểu cảm gì, trông gã cũng cũng ra dáng thật – chỉ cần gã đừng nhìn sang nàng, vừa nhìn qua, đôi mắt kia đã sáng rực lên, nụ cười vui vẻ cũng treo lên khóe miệng.



“Linh San.” Đối diện nàng,Phong Diệp phiên bản góc cạnh rõ ràng đang húp một tô mì lớn, còn rảnh rỗi vớt hành cho nàng, “Dạo này sao ngươi cứ nhìn ta mãi vậy?”



Kiều Linh San thản nhiên trả lời: “Ta không có.”



Phong Diệp: “Rõ ràng là có...”



Kiều Linh San: “Ta không có.”



Phong Diệp: “Ồ, ngươi không có.”



Hai người đang cùng nhau đi đến Bắc Giới, dọn dẹp đống hỗn độn mà Tức Mặc Xu để lại.



Chuyện này nói ra thật buồn cười, khởi nguồn từ mấy tông môn nhỏ ở Bắc Giới lại giở trò bỉ ổi, một ngày 12 canh giờ chỉ nghĩ cách lật đổ Cơ Dung Tuyết khỏi vị trí chưởng môn. Có điều tuy Cơ Chưởng môn trẻ thì trẻ đấy nhưng không ngại ra tay tàn nhẫn, khiến bọn chúng nhiều lần phải xuôi theo. Nhưng lần này nàng ấy sơ suất. Bởi lẽ kế sách của kẻ ra tay quá ngu ngốc, quá gàn dở, quá lỗ mãng, khiến cho Cơ Chưởng môn thông minh kia ngây cả người. Đúng là mèo mù vớ cá rán, tên này đã nhốt luôn nàng ấy vào thủy lao.



Đã lâu Cơ Dung Tuyết chưa im lặng tới vậy, từ trước đến nay toàn là nàng ấy khiến người ta câm nín. Càng tệ hơn là con bồ câu truyền tin mà Vân Nhàn tặng có hạn chế, trước mắt người gần nàng ấy nhất lại là Tức Mặc Xu, đồng thời đường truyền tin còn bị đứt quãng.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Lần đầu tiên Tức Mặc Xu nhận được một bức tranh vẽ đơn giản về một con sư tử ngồi xổm trên mặt đất sơ sài, xung quanh toàn là nước. Nàng ấy không hiểu Cơ Dung Tuyết có ý gì, thận trọng đáp trả bằng một câu chế nhạo.



[Cơ Chưởng môn đang chuyển từ xa hoa sang cần kiệm ư.]



Nàng ấy nhanh chóng nhận được hồi đáp:



[Hình như ta sắp được mai táng rồi.]



Tức Mặc Xu: “... Thật sự không buồn cười một tí nào đâu?!!!”



Tuy nói vậy, Thánh nữ đại nhân vẫn lập tức co giò chạy đến cứu người. Ngặt nỗi cách cứu người hơi chút thô bạo, nàng ấy vô tình đánh sập một ngọn núi yêu trên đường đi, nào là sư tử sói hổ báo ở bên trong đều chạy sổ hết ra ngoài. Rèn Thể Môn không rảnh quan tâm, Vân Nhàn còn đang làm việc ở Nam Giới. Tức Mặc Xu được miễn cưỡng xem là nhân viên ngoài biên chế của Kiếm Các, đâm ra chuyện này rơi vào tay Kiều Linh San đáng tin cậy.



Theo tin tình báo, yêu thú trong núi yêu đó không có con nào quá mạnh, chỉ có vài con cầm đầu tương đối mạnh, đủ khả năng đối phó.



Hai người hiện đang trên đường đến núi yêu, trời rét như cắt, phía trước gió lốc lại đang cuồn cuộn, ước chừng phải nghỉ ngơi một đêm rồi mới tiếp tục đi. Không xa chính là khách điếm, người qua lại toàn là tu sĩ, Kiều Linh San còn đang suy nghĩ chuyện khác chợt có một đôi đũa được đưa đến bên miệng. Phong Diệp ở đó ngóng chờ thốt lên: “Linh San, chủ quán nói đây là đặc sản thịt bò muối, ngươi thử xem?”



Kiều Linh San cắn một miếng, bị mặn đến nhíu mày, tức tốc uống một hớp canh cho trôi, xua tay, ra hiệu mình không thích ăn.



Nàng liếc mắt thấy Phong Diệp nói một câu “vậy sao”, đoạn rất tự nhiên cắn miếng còn lại nuốt xuống, tiếp tục cúi đầu ăn mì.



Bình thường không chú ý lắm, bây giờ nàng càng nghĩ càng thấy không đúng. Trước kia nàng ăn hạt dưa cũng vậy, Phong Diệp luôn vươn tay đón lấy khi nàng bắt đầu đảo mắt tìm chỗ vứt vỏ... Chuyện này có phải không được đúng lắm?



Khốn nỗi vẻ mặt của Phong Diệp thật sự quá tự nhiên. Đối với gã mà nói đây là chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.



Lấy hai phòng, lúc lên lầu, Kiều Linh San lặng lẽ chọc vào eo Phong Diệp từ phía sau. Gã sợ nhột, vội vàng che lại, xoay người cười nói có phần trách cứ: “Làm gì vậy?”



Kiều Linh San nhìn đôi mắt sáng ngời của gã dưới mái nhà mờ tối, đột nhiên tự an ủi như bà cụ non rằng: Đã hơn 20 nhưng vẫn trông như trẻ con.



Nghĩ gì vậy chứ.



Phong Diệp thấy nàng không để ý đến mình, muốn chọc lại thì bị cái trừng mắt của nàng làm cho rụt tay về, đồng thời nài nỉ và kiên định sán lại rằng: “Tối ngươi nhớ đắp thêm hai cái chăn đấy.”



Kiều Linh San mặc kệ: “Không cần, nói chung cũng không bị lạnh tới đông cứng.”



“Không phải sợ lạnh.” Phong Diệp nói, “Đắp thêm hai cái đè lên người thì ngươi mới không đạp được, nếu không ngủ một lúc lại đá hết xuống đất.”



Gần đây Kiều Linh San hết sức nhạy cảm với những lời nói như hiểu rõ nàng của gã: “Ngươi cũng biết?”



“Ta biết chứ. Vân Nhàn cũng thường nói.” Phong Diệp – vẫn là bộ dạng người chồng nuôi từ bé, bé nhỏ mặc người xâu xé – cúi đầu nói khẽ, “Vả chăng, đâu phải chưa từng đắp cho ngươi...”



Gã nói được một nửa đã lúng túng dừng lại.



Trước kia khi gã đến Kiếm Các tìm người, Kiều Linh San thường ngủ trưa, cửa không đóng. Chuyện giúp đắp chăn cho nàng cũng hệt “vá vớ” và “dọn giường”, đã là thói quen tiện thể làm luôn từ lâu. Nhưng từ sau một lần Kiều Linh San ngủ đến mức y phục xộc xệch bị gã vô tình bắt gặp, gã không bao giờ trực tiếp bước vào phòng nàng nữa.



Bẵng hẳn đi một lúc, Phong Diệp vẫn mở to đôi mắt vẫn trong veo tự nhiên, cười nói: “Nghỉ ngơi sớm một chút.”



Không biết vì sao, dáng vẻ cúi đầu của gã cứ lượn lờ trong đầu Kiều Linh San, không xua đi nổi.



Nàng bắt đầu không hiểu mình, cũng không hiểu đối phương.



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



... Cứ theo lời cha nói, thật ra nhìn kỹ thì nay Phong Diệp trông cũng coi như... ngọc thụ lâm phong, ôn tồn nhã nhặn. Tuy không thường ở Cầm Phường, song dẫu gì gã đã mơ hồ có danh hiệu “Ánh Sáng Cầm Phường” trước trận chiến kinh thiên động địa cuối cùng đó. Ngoài Tần Nhã được trời ban cho tài năng, gã cũng được xem là người có tu vi và danh tiếng đứng thứ hai trong tông môn. Biết quán xuyến việc nhà, chu đáo, biết may vá, tính tình ôn hòa, ngoài hay khóc hay bám người ra, dường như thật sự không tìm ra khuyết điểm nào khác của gã.



Gã sẽ cản số đào hoa của mình, vậy chẳng lẽ mình không cản số đào hoa của gã? Không ai nhắc nhở gã chuyện này ư, hay là gã hoàn toàn không quan tâm đến chúng. Hoặc là gã cảm thấy mình trong sạch không sợ điều tiếng?



Vậy bây giờ mình đang bị gì nữa đây.



Bị người ta chỉ ra mới cảm thấy không ổn, nhưng không ổn ở chỗ nào?



Chung quy hai người quen biết nhau nhiều năm như vậy, nếu bất chợt nàng nghiêm túc nói gì đó như “sau này ngươi đừng thân thiết với ta thế này, dễ gây hiểu lầm” thì sẽ ngại lắm, cũng rất kỳ quặc. Huống chi…



Suy nghĩ của Kiều Linh San bị tiếng gầm gừ của Thi Hổ Cánh Tuyết trên vùng đất băng cắt ngang. Nàng tức khắc nheo mắt nhìn kỹ, hình như con yêu thú khi còn sống vốn là hổ vương này đã xảy ra biến dị kỳ lạ nào đó, bên cạnh nó bao quanh một luồng hơi thở khiến người ta run sợ, ngặt nỗi trong tin tình báo chớ hề nhắc đến con súc sinh này. Trong chớp mắt, nàng đưa ra phán đoán, vung kiếm quét ngang, chặn những người khác ở phía sau và đanh giọng: “Lui lại, ta bọc hậu!”



Phía sau vang lên tiếng đàn, tiếng đàn ngược lại càng gần hơn.



Con Thi Hổ đó khó đối phó hơn dự kiến, khi Kiều Linh San chém vỡ yêu đan của nó thì đồng thời nội lực cũng cạn kiệt, nàng rơi thẳng thừ trên không chìm xuống vùng băng, xung quanh tối đen, sâu không thấy đáy.



Trong tiếng la ló mơ hồ, dường như có người nhảy xuống theo ngay. Kiều Linh San cố gắng hé mắt ra, chỉ thấy Phong Diệp lao về phía mình.



Đã sắp hết hơi, nàng thấy Phong Diệp càng lúc càng gần đã yên tâm, thậm chí còn rảnh hơi nghĩ linh tinh “không lẽ phải truyền khí sao, sến súa quá nhưng hết cách rồi!”. Để rồi nàng thấy ngay Phong Diệp ôm lấy mình. Với khuôn mặt cực kỳ lạnh đanh, gã đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, quen đường quen lối thò vào trong nhẫn trữ đồ của nàng, lại thành thạo lôi ra hai viên châu tránh nước mà nàng đã quên béng từ đời tám hoánh.



Kiều Linh San: “...”



Phong Diệp khẽ chạm vào khóe môi nàng, hơi dùng sức, nhét châu tránh nước vào trong.



Cơ thể lập tức nhẹ bẫng, Kiều Linh San thật muốn túm tóc ngửa mặt lên trời gào to.



Mắc gì… ngươi còn rõ đồ để ở đâu hơn ta chứ?! Này, như vậy có ổn không?!



Còn nữa... Kiều Linh San, vừa rồi ngươi đang nghĩ gì vậy?! Ngươi điên chắc, là “nhưng hết cách rồi” là cái quái gì chứ!



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Hú vía một phen, nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn, hai người trở về Đông Giới, sắp sửa chia tay nhau để báo cáo.



Phong Diệp thay một bộ y phục mới và nhìn về phía Kiều Linh San.



Trước kia gã quả thực không có ý định “ăn diện” gì, suốt ngày chỉ mặc mấy bộ đó. Sau này chính Tiết Linh Tú hết nhìn nổi mới đanh mặt kéo gã đi thử mấy bộ đồ mới.



Gã đang nghĩ: Bộ này vẫn mới, không biết Linh San thấy thế nào? Mấy ngày trước nàng ấy cứ là lạ nhưng trên đường trở về lại như thường, cho dù gã có tinh ý đến đâu cũng không hiểu được ý thật lòng.



Kiều Linh San lại không chú ý đến y phục có mới hay chăng, nàng búi tóc của mình lại, suy đoán mơ hồ trong lòng càng lúc càng rõ rành.



Thật ra, cũng không phải không có khả năng khác.



Hỏi ra hay không đây?



Nàng đứng dậy, hít sâu một hơi, bình tĩnh nghĩ: Vẫn hỏi ra cho rồi.



Trước khi đi, hai người đứng bên đường phố tấp nập, gần đó là một dòng sông nhỏ uốn lượn, lá liễu lẫn trong hơi nước bay bốn bề. Phong Diệp vẫn ôm cây đàn của mình chuẩn bị đi sửa chữa, Kiều Linh San cũng nhìn gã, thấy khóe môi gã cong lên theo dòng sông nhỏ.



Bất chợt nàng nói: “Phong Diệp này.”



Phong Diệp nói: “Sao vậy.”



“Có phải ngươi, “ nàng dừng lại một chút, nói năng lúng túng lẫn khó khăn, “Không biết ngươi có thích ta không?”



Gió ngưng thổi một thoáng, Kiều Linh San thấy trên mặt người đối diện chợt xuất hiện vẻ kinh ngạc rõ ràng không thể rõ ràng hơn. Kinh ngạc, ngạc nhiên, luống cuống, chợt hiểu ra, tất cả đều va vào nhau ầm ầm, hỗn loạn, khiến khuôn mặt trắng nõn của gã cũng đỏ bừng lên. Nàng thật sự không nhìn nổi bèn xoay người bỏ lại một câu “nghĩ cho kỹ”, toan cắm đầu bỏ đi. Mới đi được hai bước, nàng nghe thấy tiếng bước chân phía sau đuổi theo sát nút không chút do dự. Nàng nhe nanh múa vuốt mà rằng: “Ngươi đừng đi theo ta nữa!”



“Xin lỗi.” Phong Diệp dừng bước, lúng ta lúng túng, “Ta, ta đã quen rồi...”



Gã đỏ mặt, là đỏ mặt thật sự, giống như lần uống rượu trước đó, ngay cả trán cũng sắp đỏ lên, chực một củ khoai lang đỏ chót thật buồn cười.



Kiều Linh San nhìn thấy mình trong mắt gã, mới phát hiện dường như mình cũng chẳng khá hơn là bao.



Hai con quái vật mặt đỏ cách mấy bước đang nhìn nhau, Kiều Linh San trơ mắt nhìn Phong Diệp mở miệng: “Ta...”



Gã luôn nói chuyện ấm ớ. Phía sau là từ gì, Kiều Linh San dùng đầu ngón chân còn nghĩ ra được. Ta có thể... Ta có lẽ... Ta nên... Hình như ta...



Song Phong Diệp lại cứng rắn nuốt từ đó trở lại. Gã vẫn ngốc nghếch tới vậy, đầu bốc khói, ngơ ngác mờ mịt thốt lên một câu: “Linh San, ta thích nàng đấy.”



Như thể đây là ngày đầu tiên gã thật sự biết chuyện này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu