Khi mọi người còn đang nín thở, Nam Vinh Hồng bóp nát cổ Dương Trưởng lão bằng một chưởng. Người chết, nguyên anh chạy ra từ cổ họng, vẫn còn biện bạch ai oán: “Vinh Hồng! Tốt xấu gì Vong Trần Môn nuôi ngươi lớn, ngươi hà tất phải đuổi tận giết tuyệt?! Năm đó, năm đó đan dược kia chỉ có ta và Thanh Tiêu tự ý chuẩn bị, Chưởng môn và Phu nhân chưởng môn thật sự không biết rõ tình hình!!!”
Nam Thanh Tiêu là chưởng môn đời trước của Vong Trần Môn. Về phần tại sao là đời trước, 10 năm trước hắn ngoài gặp nạn, công pháp bị phế toàn bộ thành ra đã tự sát. Đến nay vị trí chưởng môn vẫn do người cha già yếu miễn cưỡng gánh vác, dựa vào Rèn Thể Môn che chở. Tuy trông nửa vời nhưng tóm lại không còn nhiều nguy hiểm nữa.
“Đúng, là các ngươi tự ý chủ trương, hai người bọn họ không biết tình hình.” Nam Vinh Hồng cười khẩy, “Ban đầu không biết tình hình, về sau cũng không rõ chắc? Nam Thanh Tiêu ghen ghét tu vi của ta cho nên mượn cơ hội bỏ thuốc, để ta triệt để mất đi cơ hội tranh quyền đoạt lợi với hắn. Đây là tội chết tày trời. Sau này cha mẹ thân yêu biết tình hình trờ trờ, bọn họ đã làm gì hả?!”
“Giấu! Cùng nhau giấu!! Im hơi lặng tiếng!! Vờ điếc vờ câm!!! Suy cho cùng sự việc đã thành ra thế này, một bên là đứa con gái liên hôn không thể thăng tiến, một bên là chưởng môn đời tiếp theo được cha gửi gắm hy vọng, bên nào nặng bên nào nhẹ hai người bọn họ thật sự quá rõ ràng. ‘Cớ gì mà cứ đổ tại đan dược? Tầng Xuất Khiếu vốn dĩ đã rất cao, con có thể chỉ là đến giai đoạn gặp lớp rào chắn tu vi thôi. Tu vi đình trệ cũng rất bình thường, chờ thêm chút nữa đi, cứ chờ thêm chút, rồi sẽ tốt thôi, dù gì con có hay ra ngoài đâu’. Khi nói những lời này, lẽ nào bọn họ vẫn không biết rõ tình hình chắc?! Nói vớ vẩn cứt gì thế!!”
Một đợt tiếp một đợt, khiến mọi người đều ngây người.
Giống như lật tấm thảm lên, tức thì để lộ ra những vết dơ bẩn tích tụ lâu năm phía dưới, làm người ta phải che mũi.
Tiết Linh Tú cau mày thốt lên: “Ta đã nói thuộc tính công pháp của Nam phu nhân... à không, Nam tiền bối vốn không thích hợp mang thai, nếu như cưỡng ép sinh con, bà ta nhất định phải trả giá cực lớn. Dược đan? Nam Thanh Tiêu lại dùng thứ này trên người thân muội muội của mình? Chỉ bởi vì bà ta có tu vi cao hơn mình? Vì danh tiếng vang xa hơn mình?”
Hắn lộ ra biểu cảm không tài nào hiểu nổi, hệt như lúc Nam Vinh Hồng thuật lại quá trình Cơ Thượng giết người. Website TruyenLau.com
Cắt đứt tương lai của người khác chẳng khác nào giết người. Đây còn là huynh muội ruột thịt, thù hận sâu đậm đến mức nào đây??
“Nếu tu vi của bà ta vẫn luôn không bằng ông ta, cứ ngoan ngoãn ở trong tông môn, vậy dù Nam Thanh Tiêu có phải nuôi bà ta cả đời cũng không sao.” Cơ Dung Tuyết nói, “Sở dĩ có tình thân ấy là bởi vì Nam Vinh Hồng khi đó không hề tranh giành bất cứ đồ vật gì với ông ta.” Website TruyenLau.com
“Cho dù không tranh giành với ông ta, chỉ cần hơi vượt qua ông ta, ắt đã thôi còn là người thân, mà là kẻ địch.” Kiều Linh San bảo, “Nam tiền bối hoàn toàn chẳng có ý định tranh giành với ông ta... Cớ sao lại đến mức này...”
Website TruyenLau.com
Kỳ Chấp Nghiệp: “Bởi vì đố kị.”
Nói một kể hai, Nam Vinh Hồng khiến ông ta cảm thấy bị đe dọa. Muốn dập tắt rất dễ dàng, song ông ta lại dùng thủ đoạn độc ác cắt đứt đường lui của người khác thì rất khó không cho rằng trong đó mang theo ý đồ trút giận. Phương pháp liên hôn này quá đỗi khéo léo, lợi người lợi cho mình, còn có thể giả mù sa mưa an ủi bản thân...
Đạo lữ mà mình chọn cho nó đích là đạo lữ tốt nhất thiên hạ, lưng dựa vào cả tông môn, cả đời nó không cần lo gì, đúng là vẹn cả đôi đường!
Thậm chí còn có thể tránh xa những ân oán giang hồ. Đây là cuộc sống mà biết bao nhiêu người mơ ước tha thiết, cớ sao Nam Vinh Hồng không hài lòng? Đương nhiên, ngoài miệng ông ta nói vậy chứ nếu thật sự muốn ông ta sống cuộc đời như vậy, dễ gì ông ta đã chấp nhận.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nguyên Anh của Dương Trưởng lão ngây dốc, nói: “Vinh Hồng, ngươi... chẳng lẽ Thanh Tiêu bị ngươi hại chết?!”
Ông ta tự biết đuối lý, nhiều năm vẫn luôn giữ kín bí mật này. Bây giờ ông ta lại bị vạch trần không chút nhân nhượng và rơi vào tay Nam Vinh Hồng, xem chừng đã hết đường sống. Sắp chết đến nơi, ông ta chỉ biết lặp lại câu “hà tất phải đuổi tận giết tuyệt”, “có người vô tội”.
Nam Vinh Hồng bóp chặt ông ta, trả lời: “Ông nói sai rồi. ‘Hà tất’ là thế nào? Lúc này nên nói thế nào, lẽ nào ông không hiểu? Ông không hiểu, ta liền dạy ông đây: ‘Cầu xin ngươi tha cho ta’, ‘Cầu xin ngươi đừng đuổi tận giết tuyệt’. Những lời đơn giản vậy mà không biết nói?”
Trong mắt Dương Trưởng lão bỗng dưng nhiên lóe lên hy vọng, ông ta khàn giọng: “Xin ngươi! Van xin ngươi!!”
“Xin ta cũng vô dụng thôi. Đi theo chủ tử của ông đi.” Nam Vinh Hồng từng chút một bóp nát Nguyên Anh của ông ta, giễu cợt, “Lúc ta làm Nam Thanh Tiêu bị thương nặng, hắn nói thế nào nhỉ? Ồ, không ác không có vĩ nhân, người không vì mình trời tru đất diệt, bản thân không chịu đựng được đừng oán trách người khác. Nếu hắn thích chịu đựng, ta sẽ để hắn chịu đựng cho đủ! Có điều chả hiểu sao mới ở nam phong quán rẻ tiền nhất 10 ngày, hắn về tông môn đã vội tự sát ngay thế này? Làm sao xứng đáng với cha mẹ, với liệt tổ liệt tông đây? Đây chính là điều khiến cho một đời Vong Trần Môn tuyệt hậu, cơ nghiệp tổ tiên bao đời lụi tàn theo lửa. Sao hắn yếu đuối như vậy, sao ích kỷ như vậy hả?”
Một người sống sờ sờ bị nghiền nát tới cả thần thức trong nháy mắt, triệt để tiêu tán trên thế gian này.
Khách khứa tại hiện trường nghe giọng điệu sảng khoái của bà ta, lông tơ sau ót đã dựng thẳng.
Bà ta, bà ta hủy công pháp của huynh trưởng mình rồi ném người ta vào nam phong quán 10 ngày... Nỗi nhục này, thử hỏi ai chấp nhận nổi? Nhưng xem ra chính Nam Thanh Tiêu hủy hoại tương lai của bà ta trước, bà ta mới muốn Nam Thanh Tiêu chịu hết khuất nhục rồi bỏ mình, ăn miếng trả miếng, cũng có thể nói là hợp lý.
Thế nhưng thủ đoạn này vẫn quá tàn nhẫn. Có lý cũng thành vô lý.
Những đệ tử còn lại của Vong Trần Môn đều sợ đến cứng đơ, nhất là nam tu sĩ muôi lủng trích dẫn điển cố ở tang lễ. Mắt trái hắn lộ vẻ sụp đổ hoang mang “đây là chuyện gì vậy?!”, mắt phải lộ vẻ sợ hãi “ta phải làm sao đây?!”. Có lẽ Dương Trưởng lão không nói dối, năm đó chuyện đan dược do một tay ông ta và Nam Thanh Tiêu gây ra, tiếp đấy phu phụ Chưởng môn ngầm đồng ý, những người khác thật sự không tỏ.
Hiềm một nỗi không biết vẫn là một loại tội ác. Họ vô tri đấy nhưng vẫn hạnh phúc hưởng thụ những lợi ích từ cuộc hôn nhân của Nam Vinh Hồng mang lại. Bởi vì không biết, thành thử trong lòng họ không có một mảy áy náy, cứ như mọi chuyện đều là lẽ đương nhiên.
Đoàn người Vân Nhàn đến đây đã không hợp với hoàn cảnh, bây giờ càng không hợp hơn. Nói về tình về lý, nay Nam Vinh Hồng đang thanh toán nợ cũ, giết trên diện rộng, cả bọn nào phải người của Rèn Thể Môn, cũng chẳng thuộc Vong Trần Môn, hoàn toàn không có lập trường, duy có mỗi Cơ Dung Tuyết chỉ biết đốt pháo.
Kiều Linh San cũng nghĩ: Muốn bắt ma thì đã biết ma là ai rồi. Cơ Thượng đã hợp nhất với linh thể sau khi nhập ma có khác nào tự sát, cả đời còn lại hoặc là điên loạn, hoặc là hoàn toàn không có cả đời còn lại. Chẳng qua Cơ Thượng đã điên nhiều năm, thành thử không có gì khác biệt.
“Cơ Thượng đâu?” Vân Nhàn nói trong trận pháp truyền âm, “Nếu ở đây, nhất định vẫn dùng di hài của Cừu Mạc.”
Kỳ Chấp Nghiệp nói: “Chờ thêm chút nữa.”
Phong Diệp: “Chờ cái gì?”
“Nam Vinh Hồng sẽ lôi ông ta ra cho ông ta dự một đợt an táng to lớn.” Kỳ Chấp Nghiệp giật giật khóe miệng, đáp, “Ta có nhìn thoáng qua trong đại điện, cái thi... di hài đó gần như không còn ra hình dạng nữa. Trước cơ hội tốt bực này, dễ gì bà ta không để mọi người xem cho đã.”
Vân Nhàn nhớ ra hiện tại gã đã có thể giao tiếp với linh thức một ít, bèn kín đáo hỏi: “Kỳ đạo hữu, ngươi xem thử Cừu Chưởng môn còn ổn không?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Không ổn lắm. Chết rồi vẫn muốn chết.”
Vân Nhàn: “...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Giết người diệt tâm, chết rồi còn bắt mình trơ mắt nhìn người ta nhảy disco trên mộ mình nữa.
“Nhưng mà.” Tiết Linh Tú cau mày hỏi, “Dù ra sao đi nữa, Nam Vinh Hồng chống lại đám khách này kiểu gì? Chúng ta không có lập trường chứ đám khách này đều có. Tu vi tầng Xuất Khiếu cộng thêm sức mạnh của Cơ Thượng trông thì cao đấy nhưng vẫn chưa đủ.”
Đám khách này do Trưởng lão hoặc do Cừu Mạc và Cừu Đan mời đến. Kiến nhiều cắn chết voi, bọn họ không muốn Rèn Thể Môn tốt đẹp, tuy nhiên cái không muốn tốt đẹp đó sẽ đi đôi với điều kiện tiên quyết là kiếm chác được lợi lộc từ việc này! Chưởng môn có chết cũng chết rồi, và xem điệu bộ này của Nam Vinh Hồng, đoán được bà ta sẽ không tha cho bất kỳ ai. Sức lực Rèn Thể Môn tổn thương nặng nề, bọn họ còn kiếm chác ở đâu bây giờ? Không nói đâu xa, nhất định Đao Tông là bên đến đầu tiên! Bây giờ để Rèn Thể Môn duy trì hiện trạng thì tốt xấu gì họ còn chia được miếng xương trong nồi canh thịt; chứ để Rèn Thể Môn sống dở chết dở thật, chỉ e tới cả vụn thịt còn chẳng có mà liếm!
Nói cho cùng, Nam Vinh Hồng chỉ có một mình mà thôi.
“Chỉ bằng một người thì tuyệt đối không thể.” Cơ Dung Tuyết nói, “Cam đoan bà ta có đường lui.”
Thế nhưng bà ta lại có đường lui gì đây?
“... Nói đến cái này, ta lại nghĩ đến gã tu sĩ tự do khiến Cừu Mạc bị thương nặng hai năm trước.” Tiết Linh Tú trầm ngâm, “Trước đó ở đại điện, ta có để ý rồi. Vết thương không thế lành khiến Cừu Mạc bị thương nặng đấy do ít nhất bốn người để lại những vết tích khác nhau... Không chỉ binh khí khác nhau, tới công pháp cũng hoàn toàn khác biệt.”
Thảo nào Cừu Mạc quay về dưỡng thương xong còn không thiết nói cụ thể tình hình. Chuyện này có khác gì mình đi ra ngoài bị bốn người bịt mặt trùm bao tải đánh hội đồng, đánh xong còn không biết cuối cùng đối phương là ai. Thua cũng không thể thua trong vẻ vang, xem chừng câu Cừu Mạc nói “một tu sĩ tự do” và “bản thân đã chém giết hắn” quả là đáng ngờ đây.
Nam Vinh Hồng hiểu rõ ông ta có thừa, sĩ diện đến chết vẫn không chịu nói thật, có hỏa táng cũng không đốt cháy được cái miệng đó.
“Nếu như cộng thêm Nam Vinh Hồng bỏ độc, vậy là cả thảy năm người.” Vân Nhàn nói, “Coi đó là điểm khởi đầu của sự trả thù đi, vậy quan trọng nhất chính là trận chiến này đây. Phải để Cừu Mạc trọng thương, những chuyện sau này mới phát triển được. Tiết huynh, có những vết tích gì?”
“Có bốn loại. Cung tên, trường kích, đại đao và kiếm.” Tiết Linh Tú nói, “Nặng nhất là vết đao và vết kiếm.”
Vết đao, vết kiếm...
Cả bọn đều cụp mắt suy tư, chỉ có Vân Nhàn như nghĩ đến cái gì, hốt nhiên cau mày, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Phụng Thiên ở tít đầu bên kia!
Hán tử râu ria đang vừa thờ ơ cầm hô lô rượu trong tay trái, tay phải xách Giang Lan Thôi xui xẻo, bên hông đeo đại đao, vẫn là bộ dáng đơn thuần đi ngang qua như trước. Nhận thấy ánh mắt dò xét của ai đó, ông ta lập tức lạnh lùng nhìn về phía Vân Nhàn.
Vân Nhàn lập tức cúi đầu, cảm thấy hơi tê cả da đầu.
Sẽ không thật sự như vậy chứ?!
Dưới cái nhìn không mấy thân thiện của đám khách, rốt cuộc Đại trưởng lão bước lên phía trước, cất giọng: “Nam phu nhân, ai làm người nấy chịu. Nam Thanh Tiêu của Vong Trần Môn đối xử với ngươi thế đúng là mất hết nhân tính, lòng lang dạ sói, ngươi trả thù như thế nào cũng không đủ! Có điều, Rèn Thể Môn ta có tội tình gì?! Cho dù ngươi có oán hận gì… đối với Chưởng môn thì bây giờ người chết cũng về với đất trời, ân oán chấm dứt, vì sao ngươi vẫn không chịu buông tay?!”
Nam Vinh Hồng thuận tay ném xuống thi thể đã chết không thể chết hơn của Dương Trưởng lão, vỗ vỗ tay, nói: “Ồ. Nói vậy là ông cảm thấy mình rất vô tội?”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“... Lão phu không vô tội nhưng đó vẫn là kế sách được cân nhắc.” Khuôn mặt Đại trưởng lão méo mó trong nháy mắt, trán toát mồ hôi, ông ta đáp, “Về chuyện đan dược, sau khi Cừu Trác ra đời... Dương Trưởng lão mới nói cho chúng ta biết. Lúc đấy là ván đã đóng thuyền, chúng ta còn có biện pháp gì?”
Các trưởng lão khác nhìn nhau, cũng gật đầu với sắc mặt khó coi.
Bọn họ đều tỏ tường thật, tuy nhiên vẫn vờ không biết.
Nam Vinh Hồng hỏi: “Vậy ý ông là nếu biết trước các ông sẽ không làm vậy? Sẽ nói cho ta biết chuyện này, rồi từ hôn, thả ta đi?”
Đại trưởng lão nói: “Đương nhiên!”
Ông ta vừa dứt lời, tròng trắng trong mắt bất chợt lồi ra, dường như có thứ thực vật kỳ dị nào đó chặn cứng cổ họng, khiến ông ta không thể thở nổi, phải phát ra tiếng rên rỉ như sắp chết!
Mọi người đều âm thầm đề phòng Nam Vinh Hồng nổi điên bất thần, khốn nỗi chưa từng nghĩ đến xuất hiện tình cảnh như thế này. Họ tức khắc kinh hãi kêu lên: “Đại trưởng lão?!!!”, “Ngươi bị sao thế?!”
Dự cảm của Tiết Linh Tú đã thành sự thật.
Chẳng hay trong tay Nam Vinh Hồng đang nắm giữ sinh mạng của bao nhiêu người, bà ta chỉ chờ lúc này để ra tay.
“Nếu ông thẳng thắn cỡ đó, sao còn phải đề phòng ta khắp nơi.” Nam Vinh Hồng nhìn ông ta ngã xuống đất, hờ hững bày tỏ, “Phòng được nhất thời, phòng được cả đời hay sao? Ông không nói thật, vậy thì để Nhị Trưởng lão nói đi.”
Nhị Trưởng lão bị gọi đích danh, mồ hôi lạnh túa ra bên thái dương: “Cái gì...”
Nam Vinh Hồng ra vẻ thích thú: “Nếu sớm biết chuyện này, các bà sẽ để ta đi chứ?”
Sắc mặt Nhị Trưởng lão biến đổi, dưới ánh mắt khó hiểu của các vị khách, bà ta đáp lời: “Đương, đương nhiên...”
Chớp mắt tiếp theo, nhãn cầu của bà ta bị rễ cây màu đen đẩy bật ra khỏi hốc mắt, tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan vang lên: “A a a!!!”
Nam Vinh Hồng: “Tam Trưởng lão, đến lượt ông.”
Tam Trưởng lão thở hổn hển, nói ậm ờ câu gì đó.
“Nói to lên xem.” Nam Vinh Hồng kêu, “Dám làm còn không dám nói?”
“Sẽ không.” Dưới cái nhìn hằm hằm của các vị Trưởng lão khác, Tam Trưởng lão trả lời mang theo biểu cảm sầu thảm, “... Chưởng môn rất chú trọng căn cốt của đời sau, lúc đó chỉ có ngươi là người có thiên phú mạnh nhất trong thế hệ cùng lứa, hắn khinh thường những nữ tử khác. Cho dù hắn có chú trọng họ đi nữa, họ cũng tuyệt đối không muốn dừng tu vi ở độ tuổi này để sinh con... Từ đầu đến cuối chỉ có một lựa chọn là ngươi.”
Thất trưởng lão: “Ngươi nói cứt gì thế?! Ai nói với ngươi Chưởng môn nghĩ như vậy?? Chưởng môn muốn nữ tử nào mà không tìm được?!”
Tam Trưởng lão bị ánh mắt của ông ta nhìn xoáy đến khó chịu khắp người, mặt mũi đã mất hết, cũng chẳng sợ mất thêm. Ông ta cả giận la lớn: “Mẹ kiếp, ngươi mới không hiểu gì sất đấy!! Công pháp Tuyết Sư thuộc tính cực hỏa, vượt quá 40 tuổi nó sẽ xâm nhiễm linh cốt, khó có con nối dõi! Trong khi đó công pháp của nàng ta là cực hàn, chẳng phải chỉ có mỗi nàng ta vừa hòa hợp được với Chưởng môn khắp cái Bắc Giới, lại còn môn đăng hộ đối nữa à?! Còn mẹ kiếp, nữ tử nào cũng tìm được là cái quái gì, làm như lúc đó không tìm chắc?! Tìm nhiều năm rồi có tìm được không?! Không lừa gạt không giấu giếm thì có tìm được không?! Hả?! Ngoài Cơ Thượng, xin hỏi còn kẻ ngu nào nguyện ý sinh con chứ!! Ngươi động não nghĩ xem chính ngươi có nguyện ý hay không đi! Tưởng đó là cái chuyện tốt đẹp gì lắm à?!”
Hiềm một nỗi Cừu Mạc không đoái hoài tới Cơ Thượng, tới công pháp mà Cơ Dung Tuyết sử dụng vẫn chỉ là sư tử lông tạp, làm sao xứng với yêu cầu của ông ta?
Mọi người nghe tiếp, quả thật sự là hết bí mật này đến bí mật nọ đều bị đào xới tung lên.
Lớp màn che đậy cuối cùng bị xé toạc.
“Ừ, không tệ.” Nam Vinh Hồng, “Tứ trưởng lão, ông nói đi, do đâu hắn dám tự tin vậy?”
Tứ trưởng lão chẳng nói chẳng rằng, cắn chặt răng.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nam Vinh Hồng mỉa mai: “Bởi vì tu vi đã dừng lại, cả đời này chỉ tới cỡ ấy. Không có tương lai, phải sống quãng đời còn lại ở Rèn Thể Môn, thì còn cần quan tâm đến tu vi làm chi nữa? Sinh một đứa vẫn là sinh, sinh hai đứa vẫn là sinh, sinh ba càng tốt, sinh bốn thì đoàn viên sum họp. Thật là một đại gia đình hạnh phúc biết bao!”
“Nam phu nhân!” Thất trưởng lão phẫn nộ kêu, “Ta không biết tại sao ngươi lại hận Chưởng môn đến vậy!! Tại sao lại xuyên tạc hành vi của hắn thành ra như thế này?! Mấy chục năm nay hắn đối xử với ngươi thế nào, chúng ta đều nhìn thấy hết! Ngươi bệnh ngươi lạnh, hắn mời ngay Y tu, ngươi muốn thứ gì, dù có phải liều mạng hắn cũng đi tìm! Ngươi nói mình muốn ra ngoài du ngoạn, không phải hắn cũng đi cùng ư?! Ở bên ngoài, lúc nào hắn cũng nhớ đến ngươi, ngoài ngươi ra chưa từng liếc mắt nhìn nữ tử khác. Chuyện của Cơ Thượng là do hắn bị bỏ thuốc, nhiều năm chỉ có một mình nàng ta! Đúng, ta biết. Chuyện đan dược gây ảnh hưởng rất lớn đến ngươi, nhưng ngươi còn muốn Chưởng môn làm sao nữa?!”
“Dù ngươi có tin hay không, hắn... thật lòng có tình cảm với ngươi!”
Sấm sét tận trời cao ầm ầm, dường như Cừu Mạc cũng đang lên tiếng cho mình.
Ông ta tuyệt đối không có tâm địa hiểm ác bực ấy.
Bọn họ tự vấn lòng mình, chưa từng có!
Ông ta không hiểu, ông ta phẫn uất. Chuyện đan dược, trước đây ông ta không biết, chỉ biết đó là đan dược giúp sinh con, đâu tỏ nó sẽ nghiêm trọng đến vậy? Nếu biết sớm hơn, ông ta sẽ không dùng giọng điệu đó nói chuyện với phu nhân, làm tổn thương trái tim Nam Vinh Hồng, đây là hành động vô ý của ông ta.
Sự đã thành, những gì ông ta có thể làm chính là bù đắp. Ông ta tự nhận mình đã làm đến mức tận cùng của một người phu quân, kính trọng nhau mấy chục năm, lại chưa từng để ai làm tổn thương Nam Vinh Hồng một đầu ngón tay!
Rất nhiều nữ tu sĩ đều đã trải qua việc sinh con dưỡng cái. Nếu nàng ấy thấy không công bằng, đầy nghiệt ngả nhường này, vì sao không sổ toẹt hết ra đi? Do đâu phải dùng thủ đoạn cực đoan như vậy??
Dưới tiếng sấm sét, Nam Vinh Hồng cười và lắc đầu, lại nói: “Đôi khi ta thật sự cảm thấy nói chuyện với các ông thật mệt mỏi.”
Thất trưởng lão còn muốn nói gì đó, lại hốt nhiên sững sờ, đôi mắt trắng dã, đi theo vết xe đổ của Đại trưởng lão.
Mười Trưởng lão Rèn Thể Môn đã mất ba người trong nháy mắt!
Cơ Dung Tuyết nhịn không được nhíu mày: “Đủ rồi!”
Cứ theo đà giết tiếp nữa, giết sạch 10 trưởng lão, 32 quản sự, vị trí Chưởng môn bỏ trống, vậy chẳng khác nào Rèn Thể Môn bị diệt môn!
“Dung Tuyết.” Giọng nói của nàng ấy không lớn tuy nhiên Nam Vinh Hồng lại liếc nhìn nàng ấy và nói, “Ta tự có chừng mực.”
Giọng điệu đôi chút ôn hòa, Cơ Dung Tuyết ngẩn người.
Nam Vinh Hồng vung tay, đi xuống phía dưới. Mọi người đều lùi lại, chỉ có Giang Phụng Thiên vẫn đứng im không tránh né, nhìn chằm chằm bà ta, ánh mắt đầy nỗi phức tạp.
“Đến tận bây giờ mới hỏi ta vì đâu không nói sớm? Ta đã nói rất nhiều lần, nhưng lần nào lần nấy các ông đều nói với ta đây là chuyện bình thường, đây là điều đương nhiên, đây là điều ta nên gánh chịu... Thiên hạ làm gì có đạo lý này! Có nỗi đau nào mà một người nên gánh chịu?! Vậy mà các ông nói ra quá trôi chảy tới thế cơ đấy.”
“Đâu phải các ông không biết, chỉ không quan tâm mà thôi, chưa từng coi nỗi đau của ta ra gì.” Nam Vinh Hồng ôn hòa nói tiếp, “Không sao, đã nói không thông thì chúng ta dùng cách khác để nói cho thông. Các ông xem, như bây giờ, chẳng phải các ông đã biết ta rất đau khổ ư? Có thể cảm nhận được rồi chứ? Trách ta không nói sớm, sao không trách mình không sớm chú trọng tới chuyện này đi? Các ông bị vậy là đáng đời.”
Có vị khách núp trong đám đông thỏ thẻ: “Nam phu nhân, chúng ta đều hiểu. Có điều tới chỗ cần dừng thì dừng thôi. Sao phải như vậy...”
Tàn nhẫn quá mức, thậm chí khiến người ta không tài nào sinh ra lòng thương hại.
Nam Vinh Hồng ngạc nhiên thốt lên: “Sao? Ta trả thù kẻ thù của mình còn phải tới chỗ cần dừng là dừng?? Chẳng lẽ tốt nhất là ta nên kéo một cái băng rôn ngồi khóc trước Rèn Thể Môn?? Lòng thương hại của các ngươi có tác dụng gì? Có ăn được không? Ta tàn nhẫn, nhưng ta đạt được mục đích rồi. Bọn họ chết, ta hả giận! Các ngươi có thể làm gì ta?”
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Người nọ á khẩu.
Xung quanh không ai dấn bước đi lên, tên này ôm lòng muốn đánh cũng hết cách. Quả thật là không thể làm gì bà ta.
Đúng vậy, có thù tất báo, hung ác vô cùng. Một chữ cũng không sai. Ngụy trang ẩn nhẫn nhiều năm, một khi ra tay chính là trận chiến cỡ này, chưa từng thấy nữ tử nào như vậy... Không thể chọc vào bà ta đâu!
Nam Vinh Hồng đi một mạch xuống dưới, thản nhiên lôi thi thể của Cừu Mạc ra.
Tứ trưởng lão trừng mắt, khàn giọng la: “NAM VINH HỒNG!!! NGƯƠI!!!”
Thật sự... quá đáng!!!
Hiềm một nỗi mạng sống của ông ta nằm trong tay bà ta, không tài nào phản kháng.
Vân Nhàn đã ngây người: “... Kỳ đạo hữu, ngươi liệu sự như thần đấy.”
Tiết Linh Tú: “Thấy vết đao chưa? Còn có vết kiếm nữa kìa, đích là cái mà ta vừa nói.”
“...” Kiều Linh San lẩm bẩm, “Đúng là vết kiếm, có điều sao vết kiếm này trông khá quen mắt thế nhỉ.”
Mồ hôi lạnh sắp chảy xuống, Vân Nhàn bảo: “Con nít không hiểu thì ít nói lại đi.”
Kiều Linh San: “Tỷ nói ai là con nít?!”
“Ta, ta là con nít đây.” Vân Nhàn lập tức xuống nước ngay, lại nói, “Không nói chuyện này nữa! Cơ Thượng trốn trong người Cừu Mạc làm gì?! Còn bất động không hó hé nữa. Bị kéo tới kéo lui thế này, chẳng lẽ bà ấy đang ngủ?”
Gặp không biết bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ, chưa từng thấy ai như Cơ Thượng, hoàn toàn không làm việc theo logic, cực kỳ tự do. Vân Nhàn hỏi: “Đại tiểu thư, dì Cơ đang làm gì vậy?”
Cơ Dung Tuyết hết nói nổi: “... Ta đâu rõ. Ngươi mặc kệ bà ấy đi. Đừng quan tâm tới ông ta luôn.”
Tiết Linh Tú lên tiếng hỏi: “Tình trạng này của bà ấy kéo dài bao lâu rồi?”
“Ta được sinh ra là bà ấy đã thế rồi.” Cơ Dung Tuyết mím môi nói, “Hồi còn ở dưới chân núi, bà ấy thường xuyên nổi điên, một khi điên rồi là muốn làm người ta bị thương. Tất cả mọi người đều biết bà ấy là kẻ điên, chẳng ai dám chọc vào bà ấy. Ta đã nói với quản sự từ lâu rằng bà ấy rất nguy hiểm... Nhưng không ai để ý cả.”
Tiết Linh Tú thở dài.
“Trong hoàn cảnh đó, phát điên ngược lại còn tốt hơn là không phát điên.” Hắn nói uyển chuyển, “Bà ấy còn mang theo ngươi... Có khối kẻ không có ý tốt.”
Cơ Dung Tuyết lạnh lùng đáp gọn: “Ta biết.”
Xem ra từ nhỏ nàng ấy đã bắt đầu giúp Cơ Thượng giải quyết đủ loại rắc rối. Cơ Thượng nổi điên còn không bỏ rơi nàng ấy, nàng ấy biết Cơ Thượng nổi điên còn không rời khỏi Cơ Thượng, mối quan hệ của hai mẹ con thật sự là quái dị đến mức khó lòng diễn tả.
Vân Nhàn nhìn thoáng sang bên cạnh, Túc Trì mở máy một lúc, không ngờ bây giờ lại tắt máy. Chàng từ từ nhắm mắt lại, lông mi khẽ rung động.
Ma vực đã bị phá, mọi người đều ở cùng một chỗ không cần phải tiếp xúc tay chân, song hai người vẫn nắm chặt tay nhau. Vân Nhàn giật thử, không rút ra được nên cũng thôi.
Nói chung cũng mát lạnh, sờ vào rất thoải mái.
Nam Vinh Hồng kéo Cừu Mạc chứa Cơ Thượng vào bên trong, cảnh tượng này thật sự hoang đường, giữa trời đông giá rét đầy tuyết là một vùng yên tĩnh đến nghẹt thở.
Nào ai hay bước tiếp theo bà ta muốn làm gì.
Đệ tử nội môn của Rèn Thể Môn trơ mắt nhìn ba Trưởng lão chết đi, ai nấy đều choáng váng, đám người cao to đứng ngây tại chỗ, không biết nên đi giúp ai.
Giúp Trưởng lão sao? Nhưng Nam phu nhân... đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều. Ngày thường bà ấy vất vả để bản thân được lợi không ít, bây giờ biết được những chuyện tồi tệ này, làm sao họ vượt qua được rào cản lương tâm đây? Giúp Nam phu nhân sao? Chủ yếu là Nam phu nhân trông có vẻ hoàn toàn không cần giúp đỡ!!
Huống hồ, Thiết Đản cầm đầu vẫn bất động. Hắn không nhúc nhích, thì những người khác sao dám nhúc nhích?
Rốt cuộc Cừu Trác, Cừu Đan đã hoàn hồn, Cừu Đan trắng bệch cả mặt thốt lên: “Mẹ, người hãy dừng tay đi...”
“Ta không phải mẹ của ngươi.” Nam Vinh Hồng hờ hững cho biết, “Nếu ta sinh ra đứa thứ hai mà lại là thứ đồ bỏ đi như ngươi thì ta có không muốn chết cũng bị tức tới chết.”
Cừu Đan bị một trận khủng hoảng nhấn chìm: “Mẹ, người đừng nói bậy!”
Nam Vinh Hồng cười: “Trông ta giống đang nói bậy lắm à? Cha ngươi là Vương đồ tể ở dưới núi.”
Cừu Đan: “...”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Gã sắp ngừng thở tới nơi. Vừa nãy thôi gã còn chỉ vào mũi Cơ Dung Tuyết chửi nó là đồ con hoang – vậy mình là thứ gì?!
Gã không vui, Cừu Trác lại nào che giấu được ý cười trên mặt. Vậy chẳng phải hắn là người chính thống duy nhất…
Một tiếng “phụt”, Nam Vinh Hồng phá vỡ đan điền của Cừu Mạc, lấy ra ấn Chưởng môn phát ánh sáng yếu ớt. Ánh sáng trên đó thi thu khi tỏa, dường như có uy thế tót vời, không một ai trong nhóm người Rèn Thể Môn ở đây không vội vàng cúi đầu.
“Huyết mạch, truyền thừa, sứ mệnh... thật sự đã cho ngươi không ít lý do để làm tổn thương người khác.” Nam Vinh Hồng cúi đầu, bỗng cười bảo, “Thời niên thiếu ta có một giấc mơ. Kìa một đường võ đạo rất kỳ diệu. Ta say sưa nghìn trận chiến, tay chống đỡ vạn pháp, dù chết trong tay địch cũng tự nhận tâm phục khẩu phục, không hối tiếc!”
“Mấy chục năm nay, đã rất lâu rồi ta không được đánh một trận đã đời vui thích.”
Dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, Nam Vinh Hồng xé bỏ trường bào đoan trang, huyết y biến thành bộ võ phục ngắn cũn cỡn trong nháy mắt. Chẳng rõ bà ta dùng phương pháp gì đã thu ấn Chưởng môn kia vào trong lòng bàn tay, lại đột phá hạn chế của huyết mạch và công pháp, làm nó trực tiếp nhận chủ!
Nụ cười của Cừu Trác tức thì cứng đờ trên mặt, trông vô cùng buồn cười. Đồng thời là từng cái nhìn nóng bừng bừng của đám người.
“Ai muốn chức chưởng môn này thì tới đây đi!”
Nam Vinh Hồng cười rũ: “Ai thắng đến cuối cùng, người đó chính là Chưởng môn đời tiếp theo! Thây kệ là ai! Thây kệ tông phái! Thây kệ tuổi tác! Thây kệ nam nữ!”
Mọi người Rèn Thể Môn đứng cứng đờ tại chỗ, không dám thốt lời nào. Các Trưởng lão nổi đóa không cưỡng lại nỗi, song ba con người cùng với thi thể của Chưởng môn cứ thế nằm ngang trước mặt, bọn họ còn có biện pháp chi?!
Không phải chỉ sinh con thôi à! Không phải chỉ lấy đạo lữ thôi à! Tại sao nữ tu sĩ khác có thể nhẫn nhịn, còn ngươi lại không như vậy?! Tại sao chỉ một mình ngươi đau khổ lại muốn đạp cả tông môn dưới chân?! Không cân nhắc hậu quả sao?!
Hiềm một nỗi thực chất trong lòng bọn họ đang dần nảy sinh những suy nghĩ tương tự:
... Là bởi vì cả tông môn cũng từng đạp nó dưới chân, tiếp đấy vờ như không nghe thấy tiếng kêu gào rung trời.
Cách xa vạn dặm, Cơ Dung Tuyết cảm nhận được ánh mắt không chút che giấu của Nam Vinh Hồng đang chậm rãi dừng lại trên mặt mình.
“Tới đây!”
“...”
Thật ra mà nói, chắc gì Nam Vinh Hồng đã muốn giết Cừu Mạc sớm. Cái chết của ông ta chỉ là một tai nạn.
Cừu Mạc cũng thật sự không cảm thấy mình có chỗ nào không tốt với Nam Vinh Hồng, thậm chí ông ta còn cảm thấy hai người bọn họ đích là cặp đạo lữ có trạng thái tốt nhất ở Tu Chân giới, biết nâng đỡ lẫn nhau, tôn trọng nhau.
Ngặt nỗi Nam Vinh Hồng thật sự hận chết cái kiểu này của ông ta.
Từng có lúc, bà ta thử nói thẳng mình nhận ra bản thân đang đi bên bờ vực thẳm, rằng mình sắp bị nuốt chửng, nhưng mỗi lần, mỗi lần đều nhận được kết quả giống nhau.
Nói Đông ông ta đáp Tây, hoặc là ông ta chẳng để tâm. Thỉnh thoảng ông ta còn hỏi ngược lại bà ta: Nơi này là Rèn Thể Môn, nàng có muốn đi đâu thì sẽ không có cuộc sống như thế này nữa.
Trong mắt ông ta, nữ tu sĩ có cuộc sống như vậy chính là đã có phúc trời ban. Ông ta nghĩ thế, tựa như nó là chân lý của thế gian.
(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Có lẽ ông ta không có ác ý, tuy nhiên ông ta như vậy còn không bằng có ác ý.
Nam Vinh Hồng chớ hề nhắc đến chuyện đan dược, trước khi giải quyết Rèn Thể Môn, bà ta muốn giải quyết người huynh trưởng thân yêu của mình trước tiên. Nhưng sát ý của bà ta đâu lắng xuống vì thời gian chuẩn bị dài đằng đẵng này, ngược lại, nó càng ngày càng bành trướng.
Thậm chí có lúc nhìn khuôn mặt ôn hòa của Cừu Mạc, bà ta còn muốn xuống tay tức khắc.
Ngươi dựa vào đâu để sống trên cõi đời này? Ngươi dựa vào đâu để còn mặt mũi sống trên đời này?
Để rồi rất nhanh, Nam Vinh Hồng lại bước vào thời kỳ tự kiểm điểm dài hơn.
Có thật là chỉ mỗi mình bà ta như vậy không? Vì đau đớn của mình, bà ta mới muốn đối xử lại tương tự. Oan có đầu nợ có chủ, tội Cừu Mạc tội không đáng đi đến bước này, tội 10 Trưởng lão không đáng đi đến bước này, bà ta chỉ cần giết Nam Thanh Tiêu là được.
Mỗi tội tự kiểm điểm không có tác dụng, dường như chỉ khiến bà ta càng thêm đau khổ. Nơi này là nhà đối với Cừu Mạc, lại là vũng bùn cho bà ta, nuốt chửng tất cả mọi thứ của bà ta.
Sau khi hồi phục, bà ta đã từng thử leo lên núi Bách Chiến, nơi trước đây bà ta và người bạn kia thường xuyên lui tới nhất. Núi Bách Chiến có địa hình dốc đứng, còn có gió hiểm vờn quanh, muốn từ chân núi leo lên đỉnh núi một hơi cần phải có sự khống chế rất lớn đối với linh khí và thân pháp. Trước đây bà ta có thể nhẹ nhõm lên đến đỉnh núi, thậm chí chân còn không chạm đất.
Nhưng bà ta phát hiện mình không thể làm được. Nào do bà ta không đủ cố gắng, mà là thật sự không thể làm được nữa. Bà ta đành nhìn đỉnh núi từng đưa tay ra là chạm tới nay đứng sừng sững nơi xa xăm trong mắt mình.
Sinh con đau đớn đến mức không thiết sống, bà ta chưa từng khóc; lúc trước bị đối thủ đánh đến chỉ còn một hơi tàn, bà ta chưa từng khóc; để rồi ngày hôm đó bà ta vừa khóc vừa liên tục leo núi, ngã xuống, lại leo núi, lại ngã xuống. Một ngày một đêm, liên tục, trên người có vô số vết thương.
Trở về Rèn Thể Môn, Cừu Mạc lại ở Tây Lâu. Hình như ông ta vừa hoàn thành chuyện gì đó trọng đại, thần sắc nhẹ nhõm. Ông ta khẽ nhíu mày và chất vấn khi thấy bà ta như vậy: “Nghe Trưởng lão nói nàng đi tới núi Bách Chiến? Đến đó làm gì?”
Ông ta nghe lời Nam Vinh Hồng nói, thật lòng an ủi một phen. Song đến ông ta lúc sắp rời đi vào giấc tối, Nam Vinh Hồng nhìn ông ta, bất chợt nói thẳng: “Ta muốn giết ngươi.”
“Nàng muốn giết ta?” Cừu Mạc coi bà như đang nói đùa giữa vợ chồng bèn đáp, “Nàng nghĩ nhiều rồi, ngay cả núi Bách Chiến còn không leo lên được, nàng còn muốn giết ta?”
Nam Vinh Hồng: “Ta nghiêm túc đấy.”
“Được rồi được rồi, nàng nghiêm túc. Sau này đừng hành hạ bản thân vậy nữa.” Cừu Mạc ôn hòa nâng cánh tay của bà ta và trêu ghẹo, “Để lại vết thương khó coi thì sao ta có hứng thú, phải không nương tử?”
Đi chết đi.
Đi chết đi đi chết đi đi chết đi!!
Lại là một khoảng thời gian dài dằng dặc trôi qua. Thực chất Nam Vinh Hồng không cảm thấy dài, bà ta xem chuyện này như một công việc mà mình sớm muộn gì cũng phải hoàn thành. Nhìn Rèn Thể Môn từng chút từng chút bị mình thâm nhập, bản thân cũng từng chút từng chút một biến thành bộ dạng xa lạ, bà ta không rõ nên vui hay không mới tốt.
Đeo mặt nạ lâu ngày, ngay cả bản thân có bộ dạng gì cũng sắp quên mất.
Cơ Thượng tới, tuy nhiên chả là Nam Vinh Hồng không hứng thú với Cơ Thượng, bà ta cảm thấy người khiến mình hứng thú là cô bé được Cơ Thượng mang đến.
Cừu Trác được bà ta sinh ra đâu phải là con cái gì cho cam, mà là con tin, là hòn đá đầu tiên trói buộc bà ta không tài nào rời đi, không thể thoát ra. Đứa được Cơ Thượng sinh ra cũng không phải là con cái, mà là vật hiến tế, là vật hiến tế dâng lên cho Cừu Mạc. Vật hiến tế và con tin, bà ta và Cơ Thượng đều không phải là người mẹ chân chính. Mẹ sẽ không thế này.
Hiềm một nỗi Nam Vinh Hồng lại cảm thấy Cơ Dung Tuyết càng giống mình.
Bà ta nhất nhất chú ý, nhìn đứa trẻ đó lớn lên cùng con chó nhỏ. Chó nhỏ lớn lên, già chết, đứa trẻ cũng cao lên rồi trưởng thành.
Sau chót kế hoạch của bà ta sắp đến giai đoạn cuối, một thời điểm bà ta đã có thể thực hiện. Chỉ còn đúng năm năm, bà ta sẽ để Cừu Mạc chết đi trong tra tấn không ai hay, đoạn, lần lượt giết chết 10 trưởng lão, cắt đứt hy vọng cuối cùng của cha mẹ, nâng đỡ người mới và Cơ Dung Tuyết lên vị trí cao. Cuối cùng hai tay không dính máu tanh, mang danh tiếng tốt đẹp, bà ta sạch sẽ đi đến Đông Giới tìm bạn bè của mình, làm những việc mình muốn làm.
(P8)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nhưng bà ta vẫn đang suy nghĩ, liệu mình có thật sự muốn làm như vậy không?
Cho đến ngày hôm đó, Cừu Mạc hốt nhiên hồi quang phản chiếu, ông ta còn tràn đầy tinh thần gọi đến vài vị trưởng lão, thậm chí còn phá lệ gặp Cơ Thượng – Phải biết rằng, mặc dù ông ta vẫn ngủ vẫn chạm tới Cơ Thượng, tuy nhiên ông ta vẫn khinh thường bà ấy từ trong xương cốt.
Qua hai năm “tận tâm chăm sóc” của Nam Vinh Hồng, hiển nhiên Cừu Mạc yên tâm vô ngần về bà ta, không để bà ta rời đi. Cơ Thượng nhào tới, niềm nở có thừa: “Phu quân!”
Lần này Cừu Mạc lại chớ hề bảo bà ấy đừng gọi như vậy, thay vào đó còn khẽ ho một tiếng, nói với Cơ Thượng: “Những năm qua là ta có lỗi với nàng.”
Ông ta dịu giọng, nói vài câu thường gặp. Không gì khác ngoài “xin lỗi nàng”, “khiến nàng và con chịu khổ”, “sau này nhất định sẽ bù đắp thật tốt”, rồi gì mà “thật ra ta cũng không quên được nàng” này nọ, đến nỗi còn có những lời quan tâm đến tình hình gần đây của Cơ Dung Tuyết. Hệt một người cha thường xuyên vắng mặt bỗng đâu tỉnh ngộ, quyết định sửa đổi lỗi lầm.
Nam Vinh Hồng nghe được còn tưởng Cơ Thượng sẽ cảm động đến nhòa lệ, kết quả người phụ nữ này nghe xong đã phát ra một tiếng hoàn toàn không giống nỗi mừng vui: “Hả?”
Cừu Mạc tưởng bà ấy hãy còn tức giận, lại hạ thấp giọng, nói một tràng lời lẽ dịu dàng.
Lúc rời đi, Cơ Thượng mang sắc mặt vô cùng âm u.
Nam Vinh Hồng ngồi đó, nghe Cừu Mạc gọi: “Phu nhân, nàng nghe ta giải thích.”
Không ai muốn nghe ngươi giải thích, tới độ Nam Vinh Hồng không nhấc nổi hàng mi, đã nghe Cừu Mạc nói ngay: “... Dung Tuyết đến tuổi rồi. Ta đang nghĩ tính tình con bé quá ngang bướng, tâm tư quá lạnh nhạt, thế nào cũng không dạy dỗ được. Không bằng tìm cho nó một hôn phu tốt, gả đi cho xong.”
Máu của Nam Vinh Hồng lạnh ngắt, bà ta bình tĩnh hỏi: “Ý của chàng là liên hôn?”
“Đã đến lúc nó có ích rồi.” Cừu Mạc lấy làm đương nhiên, “Đại trưởng lão đề nghị chuyện này, 10 trưởng lão đều rất đồng ý, vừa rồi đã lập tức đưa danh sách cho ta. Hay là phu nhân giúp ta xem, nàng thấy tông môn nào tương đối thích hợp hơn?”
Nam Vinh Hồng: “...”
Cừu Mạc: “Phu nhân?”
Nam Vinh Hồng thúc giục linh thực trong cơ thể hắn, hờ hững đáp: “Chàng mệt rồi.”
Bà ta ngồi thẫn thờ trong phòng đến mịt.
Một đời nối tiếp một đời, một môn phái nối tiếp một môn phái. Nếu phương pháp này hữu hiệu, nói không chừng những tông môn khác ở Bắc Giới, thậm chí các tông môn bốn giới sẽ học theo, chỉ cần hy sinh một nữ tử, đôi bên đã không còn lo lắng.
Cơ Dung Tuyết đích là bà ta tiếp theo, bà ta tiếp theo nữa, bà ta tiếp theo nữa nữa...
Ừ, có lẽ vậy. Cho nên, bà ta phải khiến cho phương pháp này không chỉ không có hiệu quả mà còn trở thành một lá bùa đòi mạng treo trên trời.
Trăng đã khuất bóng, bỗng Nam Vinh Hồng nghe thấy tiếng sột soạt bên cửa sổ. Xoay đầu lại nhìn, bà ta thấy Cơ Thượng đang mang theo một túi lớn toàn chai lọ, dao kiếm nĩa, đi tới với thần sắc tự nhiên. Người này ném phân chó lên mặt Cừu Mạc ngay tại chỗ, còn bình tĩnh nói: “Ngươi đi chết đi.”
?!
Đã rất lâu rồi Nam Vinh Hồng không ngớ người thế này: “... Hả?? Ngươi, ngươi làm gì vậy??”
(P9)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Chuyện gì thế này?!
Cơ Thượng ném phân chó xong đã bắt đầu mò mẫm mấy cái dao cái nĩa của mình, đâm một trận túi bụi, máu văng khắp người. Nam Vinh Hồng tức thì thiết lập trận pháp, che chắn xung quanh, đoạn hỏi: “Không phải chứ, ngươi làm gì vậy?!”
Cơ Thượng: “Ngươi mù à? Ta muốn giết hắn mà ngươi không nhìn ra?”
“Đương nhiên ta biết ngươi muốn giết hắn.” Nam Vinh Hồng dở khóc dở cười, “Nhưng vì sao? Nửa ngày trước ngươi còn yêu hắn đến vậy.”
“Hắn nói những lời ta không thích nghe.” Cơ Thượng đường đường chính chính bày tỏ, “Gì mà những năm này cũng rất nhớ ta? Bởi vì ta và con nên không muốn chết? Mắc ói, ta muốn ói đây này!! Ghê tởm chết đi được!! Người ta thích không phải Cừu Mạc này, chắc chắn hắn đã bị đoạt xá rồi.”
Nam Vinh Hồng đâu rõ do vì sao mình lại nói chuyện với một người điên: “Nói vậy chẳng phải ngươi nên rất vui mừng?”
“Không. Thứ ta yêu là dáng vẻ chung tình của hắn. Hắn lờ ta, nhiều năm chỉ có một phu nhân, chẳng phải chứng minh hắn là một nam tử si tình à?” Cơ Thượng càng nói càng tức, giận dữ bộc bạch, “Vậy tại sao hắn lại nhớ đến ta? Sao hắn nhớ ta cho được?! Tên cặn bã chết tiệt này, mau đi chết đi!!”
Nam Vinh Hồng: “...”
Cơn cớ gì logic này nhìn như thủng lỗ chỗ nhưng lại vững chắc đến mức không thể phản bác.
Nam Vinh Hồng lại hỏi: “Chỉ vì cái này mà ngươi đã muốn giết hắn?”
Cơ Thượng: “Không thì sao?”
Nam Vinh Hồng: “Ngươi không cân nhắc lại?”
“Não ngươi có vấn đề ư.” Cơ Thượng liếc bà ta, nói, “Cừu Mạc giết ít người lắm à Lúc hắn ra tay giết người thì cũng có thấy hắn cân nhắc cái gì đâu! Hắn giẫm đạp lên đầu người ta mà cứ thấy thường như không cơ mà. Trước đây là ta nguyện ý để hắn giẫm đạp, bây giờ làm ta không thoải mái thì ta muốn giết hắn, không được sao?!”
Nam Vinh Hồng bật cười ha ha.
Cơ Thượng còn đang nói bà ta đầu óc có vấn đề này nọ, tay Nam Vinh Hồng bất chợt cử động, ấn vào một chỗ. Hơi thở của Nam Vinh Hồng phả vào tai bà ấy, có tiếng nói: “Ngươi phải đâm theo chỗ này. Chỗ này mới là khiếu yếu.”
Cơ Thượng: “Thần kinh! Không phải nửa ngày trước ngươi cũng không muốn giết hắn còn gì?”
Nam Vinh Hồng: “Ngươi mới bị thần kinh.”
Cơ Thượng: “Vậy ngươi cũng mắc bệnh thần kinh! Ngày nào ngươi cũng nhìn chằm chằm con gái ta, ngươi có bệnh hay gì?”
“...” Nam Vinh Hồng hốt nhiên nảy ra ý tưởng, “Vậy ngươi đổi với ta đi.”
“Không muốn!” Cơ Thượng nghênh ngang rời đi, “Ta có bệnh chắc? Con trai ngươi xấu chết đi được, vừa xấu vừa phiền! Cho chẳng một ai cần!”
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Nam Vinh Hồng vươn tay, kết liễu tính mạng của Cừu Mạc. Và rồi bà ta ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc trong phòng, rối cuộc người này dùng cái gì để đựng phân chó vậy??
“Đừng có mất lịch sự đến vậy! Thật là.” Nam Vinh Hồng phát điên theo người điên một hồi, bất bình lẩm bẩm, “Đến cả một câu cảm ơn mà cũng chẳng thèm nói nữa.”
.............
Lời tác giả:
#Kiểm tra trạng thái tinh thần của dì Cơ
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.