Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 174: Thầy giỏi không tự chữa (Xong)

Đại quân áp sát, một vùng lạnh lẽo.



Cửa tông môn Diệu Thủ Môn đóng chặt, tất cả người trong môn phái còn sống sót đều bày trận địa sẵn sàng đón địch. Từ lầu canh nhìn xuống và dù đã dự liệu trước, người ta vẫn táng đởm kinh hồn vì những thứ trước mắt.



Tứ phía bát phương đều là tu sĩ dưới trướng Ma Giáo, đen nghịt một mảng, những gương mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc với đôi mắt lạnh lẽo tĩnh lặng. Giờ phút này, Diệu Thủ Môn rộng lớn trông như một con thuyền cô độc giữa dòng nước lũ, lênh đênh nào biết phương hướng nơi đâu.



Ngay cả Lê Nguyện cũng được Lê tổ nãi nãi nắm tay, đứng trên lầu canh gác.



“Tổ nãi nãi, có người đến xâm phạm ư?” Con bé không nhìn thấy tình hình hiện tại, lo lắng hỏi, “Bao lâu mới trở lại bình thường ạ?”



Lê tổ nãi nãi: “... Sẽ nhanh thôi.”

Website TruyenLau.com

Thanh Hòa không ở phía sau đám đông, giương mắt, người đầu tiên cô bé nhìn thấy nào phải Tiết Linh Tú mà là Lê Nguyện.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô bé nhớ cô gái mù này. Lần đầu tiên bước vào Diệu Thủ Môn là lúc đăng ký đánh giá nhập môn, nó bị Tiểu Điền làm vấp ngã, đầu gối tướp máu, chính đối phương giúp nó chữa trị.



Cùng tuổi nhau, Lê Nguyện ở trong tông môn, nó ở ngoài cửa. Lê Nguyện có thể toàn tâm toàn ý luyện y, vĩnh viễn không phải phát sầu vì chuyện cơm áo gạo tiền. Lê Nguyện không có người mẹ bệnh tật triền miên, càng sẽ không bị hủy hoại cả tương lai vì một lý do dở khóc dở cười đến thế.



... Nhưng nó lại ước gì mình còn mẹ, dù là dạng nào cũng được. Nó có thể không vào Diệu Thủ Môn, chỉ cần chờ nó lớn hơn một chút, nó sẽ siêng năng cần cù, làm việc gì cũng nghiêm túc, nhất định sẽ có đường ra... Có điều, chẳng còn gì quan trọng nữa.
Website TruyenLau.com


Thanh Hòa đưa tay nắm chặt khóa trường mệnh trước ngực và lọ thuốc bên hông. Đây là hai thứ cuối cùng mẹ để lại, nó phải giữ gìn cẩn thận.



Cảm giác quen thuộc lại đến, ngực phập phồng, Tiết Linh Tú nhắm mắt lại mở ra, vẫn là một mảnh tĩnh lặng.



Hắn không đeo ngọc bội nọ bên hông. Mấy ngày nay, hắn cùng Nhóm Vân Nhàn đi xây mộ cho mẹ Thanh Hòa, trong lần cuối cùng, hắn đã chôn miếng ngọc bội xuống đất cùng với chỗ ấy.



“Chưởng môn.” Hắn nói, “Tổng thể tu vi mạn Tây sẽ cao hơn trong khi mạn Nam yếu kém. Có điều Ma Giáo mới xuất hiện lần đầu, thực lực chưa rõ, có nên điều thêm người đến đây không?”



Lê Kiến Nghiệp trả lời: “Ta và Bá Đồ ở đây là được.”



Tiết Linh Tú muốn nói gì đó, do dự một hồi vẫn thốt lên: “... Vâng.”



“Trận chiến này đặc biệt, không được nương tay.” Giọng nói lạnh đanh của Lê Kiến Nghiệp vang khắp Diệu Thủ Môn, “Đừng mở trận quạt vội, đợi đến thời cơ chín muồi, nghe hiệu lệnh của ta, nhất kích tất sát. Lần này phải giữ đám ma quỷ lại Nam Thành!”



Nhóm người trong tông môn đồng thanh đáp: “Rõ!”



Bên trong tông môn đã sắp soạn xon xuôig, bên ngoài vẫn đang lớn tiếng khiêu khích: “Thả chúng ta ra khỏi thành! Thả chúng ta ra khỏi thành!”



“Làm việc bất hợp pháp vì tình riêng! Bất công trong ngoài! Sao không thấy các ngươi đuổi Tam Chưởng môn ra ngoài?!”



“Tam Chưởng môn gì chứ?!” Lâm Tịch nói, “Chuyện này liên quan gì đến Tam Chưởng môn?”



“Không phải đã nói cấm người dùng Bột Thành Tiên vào ư?” Người nọ nói, “Nếu ngươi ngay thẳng cứ để Lê Phái nhỏ máu lên vách đá luôn xem nào! Chứng minh những gì ta nói là sai đi, chột dạ gì?!”



Kỳ Chấp Nghiệp nhíu mày bảo: “Vách đá này kiểm tra ma chủng. Trước đó cơ thể Tam Chưởng môn có khác thường...”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Gã còn chưa nói xong, một cây quạt sắt đã bay đến, chém thẳng vào người nọ, máu phun trào.



“Con chó đâu ra thế, sủa gì đấy?” Lê Bá Đồ đứng trên cao, thu quạt lại, hờ hững mà rằng, “Muốn đánh thì đánh, mắc gì tìm nhiều cớ vậy. Ngươi bảo chúng ta chứng minh là chúng ta phải chứng minh chắc? Bây giờ ta nói cha ngươi là chó, muốn phủ nhận thì đào cha ngươi lên cho mọi người xem đi, ngươi làm không? Không đi thì cả nhà ngươi đều là chó!”



Cả bọn: “...”



Vân Nhàn: “Sao bình thường ta không nghĩ ra cách này nhỉ.”



Lê Kiến Nghiệp: “Bá Đồ, chú ý tố chất.”



“Đúng rồi đúng rồi.” Phong Diệp nói, “Chắc gì hắn đã có nhà.”



Minh Quang: “A Di Đà Phật...”



Dường như từ nơi xa xăm có ánh mắt nhìn xoáy vào mình, Vân Nhàn giương mắt, dẫu rằng không nhìn thấy bóng dáng song nàng cảm nhận được Tức Mặc Xu đang ở phương hướng đó.



Một người một ma, cách nhau một bức tường thành và vô số kẻ địch, nhìn nhau từ xa.



“Thánh nữ.” Mị Yên Liễu cảnh giác bộc bạch, “Ngài đang nhìn ai? Đang nắm bắt động tĩnh của Chưởng môn, hay là đang quan sát vị trí mắt trận?”



Ngưu Bạch Diệp: “Ngài ấy không thể đơn giản là nhìn Vân Nhàn thôi à.”



Tức Mặc Xu: “... Ta không nhìn ai cả, câm miệng!”



“Giáo chủ.” Tức Mặc Xu nhìn về phía ánh sáng hư ảo vẫn chưa thành hình bên cạnh, thốt lên với nét lo lắng ẩn chứa trong mắt, “Trận chiến này có thực lực chênh lệch, hoàn toàn không cần người tự ra trận.”



“Tức Mặc, lẽ nào ngươi không rõ nguyên nhân ta tự mình ra trận?” Xi Vưu cười nhếch mép, “Ta muốn ngươi giết Vân Nhàn, có ích chứ nhỉ. Có điều để Ngu Cát giết Túc Trì thì ta lại chẳng cần phải lo lắng nhiều... Ta đã cho ngươi kiếm, thế nhưng ta không ở đó, ai biết ngươi lại giở trò gì.”



“Đột nhiên mắt mờ, tự dưng trượt chân, vô tình ngủ gật.” Xi Vưu nói, “Ngay cả lý do tìm chó con ngươi còn đủ sức bịa ra, ta đã không dám nghĩ sau này ngươi còn dùng cớ nào nữa.”



Tức Mặc Xu: “... Ta đã quyết tâm, người đừng lo lắng.”



Xi Vưu thốt lên đầy ẩn ý: “Ồ? Vậy sao?”



Ánh sáng ma màu tím đen dao động, một luồng ma khí kinh thiên động địa tự dưng bộc phát. Xi Vưu đứng dậy, nhìn đám thuộc hạ và lạnh lùng kêu: “Nhớ kỹ việc mình phải làm! Lấy mạng ba Chưởng môn Diệu Thủ Môn, đặc biệt là Lê Kiến Nghiệp... nó phải chết ở đây.”



Y Thần từng để lại trọng châm. Mặc cho con ma bệnh bất tử Lê Kiến Nghiệp bé tí kia chắc gì đã biết trọng châm là chi, đồng thời hoàn toàn không biết sử dụng như thế nào, mỗi tội thứ trên đời này có thể làm y bị thương không nhiều, tuyệt không thể để lại bất kỳ hậu họa.



Giữa đám sâu kiến nhỏ bé đang cục cựa dưới chân, có một con sâu cái kiến nhỏ đang ngẩng đầu nhìn y.



Xi Vưu thản nhiên liếc xuống, không ngờ đứa trẻ Nhân tộc kia còn đeo một lọ Bột Thành Tiên bên hông, buồn cười lắm, khiến nó không nhịn được đã cười khẩy thành tiếng.



Giống loài nhàm chán tới cùng cực, chết hết mới sạch sẽ.



Cuối cùng vào lúc chính thức đối đầu này, hai bên đại quân chính thức đối chọi, chỉ một cái chớp mắt sau đó là cảnh đánh giáp lá cà, tiếng giết chóc rung trời:



“Giết!!!”



“...”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Trên chiến trường, mới trong nháy mắt đã là cảnh tượng máu đổ lầm than, gió tanh mưa máu, ngẩng đầu nhìn lên cũng không phân biệt được ngày đêm.



Giết, trong tầm mắt chỉ còn lại một màu đỏ máu. Kệ người trước mắt có phải đồng loại hay chăng, thậm chí là hàng xóm sống cùng mình mấy chục năm, chém xuống một đao, máu bắn tung tóe, chỉ cần giương cung đã không thể xoay đầu lại.



Diệu Thủ Môn cố thủ tông môn mình, ngoại địch vọt đến liên miên, ánh vàng phật khí của Phật Môn bao quanh mắt trận, nhóm Kiếm Các rút kiếm chiến đấu như con thoi tại tiền tuyến, Phương Phi ở phía sau chữa trị thương binh.



Đến bây giờ ai ai trong số những người còn lại ở tông môn này đều mang theo niềm tin tử chiến, liều chết chống cự. Mặc dầu thực lực trông như phù du lây cây, họ vẫn dựa vào sức bền kinh người chia làm hai nhóm thay phiên nhau, đâu ngờ đã tiêu diệt được một phần tư kẻ địch.



Bên trong Diệu Thủ Môn, khắp nơi gieo lên tiếng kêu ó đầy lo lắng:



“Ở đây!! Bị thương nặng!!”



“Phòng tuyến nguy cấp!! Cần thêm người!!”



“Đã sắp không còn người để điều động...”



Tình thế cấp bách, những người Nam Thành được tập trung trong tông môn trước đó cũng hấp tấp cầm vũ khí, đi ra tiền tuyến, trong đó kha khá người bị thương. Lê tổ nãi nãi lấy ra cây quạt bảo bối đã phủ bụi nhiều năm, nhét Lê Nguyện vào chỗ hậu cần, đoạn hùng hổ xông ra trận.



Người trong tông môn nhìn thấy, hoảng sợ thất sắc: “Tổ nãi nãi, không được!! Người đã lớn tuổi còn đao kiếm thì vô tình, nếu người bị thương thì sao?!”



“Ta lớn tuổi gì chứ? Ta còn khỏe lắm!” Lê tổ nãi nãi cả giận kêu, “Đừng kêu nữa, xem ta thể hiện đây!! Nhớ năm đó ta cũng từng là người đứng trên đỉnh cao võ học, mặc sức đi dọc ngang tại Nam Giới đấy!”



Thương vong, khi mới bắt đầu đầu còn có người thống kê thương vong, tuy nhiên chẳng hay từ khi nào người thống kê đã không còn.



Lê Kiến Nghiệp vẫn đứng chắp tay trên đài cao, tỉnh táo quan sát tình hình phía dưới. Lê Bá Đồ và Lê Phái đứng hai bên bảo vệ, Tiêu Vu ôm kiếm, từ đầu đến giờ họ vẫn chưa ra tay.



Túc Trì tái nhợt cả mặt, môi nhạt màu, hơi thở tỏa ra quanh thân suy yếu khôn cùng chực vừa trải qua một trận bệnh nặng, ngay cả chân nguyên cũng bị thiêu khô.



Cũng chính vì vậy, chàng không ra tay, thay vào đó cũng đứng bên cạnh bọn họ, đôi mắt nhìn về phía Vân Nhàn đang linh hoạt di chuyển qua lại bên dưới.



Mọi người đều hiểu rõ trong lòng, cho đến lúc này, chiến dịch mới thật sự chỉ bắt đầu.



“Tình hình bây giờ thế nào?” Phía sau Ma Giáo, Ngu Cát cả giận chất vấn, “Mấy vạn người ở đây mà không đánh nổi một cái tông môn rách nát?”



Trong dự đoán, đám người Ma Giáo sẽ nắm chắc phần thắng, cùng lắm mất chỉ một nén hương là đủ đạp đổ tông môn này. Nay đã giày vò gần nửa canh giờ, chỉ thấy thương vong, còn đối phương cũng có thương vong đấy mà lớp phòng thủ vẫn chớ hề lay chuyển?! Sự gì đây!



“Ta đâu rõ chuyện gì xảy ra...” Người báo cáo nhắm mắt bày tỏ, “Rõ ràng mọi người đều xông lên phía trước, nhưng chẳng lẽ, chẳng lẽ Diệu Thủ Môn dùng bí thuật gì ư. Tiền tuyến quá rối ren, ta, ta, ta không hiểu nữa!”



Sắc mặt Xi Vưu đã có nét bực bội mất kiên nhẫn.



Hòng tránh né Kiếm Thần và hậu nhân, không biết y đã ở dưới lòng đất bao lâu, tới nay xuất hiện lần đầu thì mọi chuyện lại không diễn ra như y dự tính, không khỏi khiến y nổi đóa.



Đám Nhân tộc rác rưởi này...



Đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương, chưa được bao lâu, lần nữa có người hốt hoảng chạy lên báo cáo: “Tại biên giới Nam Thành, trận pháp bị Diệu Thủ Môn phá rồi!! Những đại năng được Lê Kiến Nghiệp mời đang đến đây, rất nhanh sẽ đến!!”



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không thể nào.” Xi Vưu chắc chắn, “Trận pháp do ta thiết lập, tuyệt không phải là dạng Diệu Thủ Môn đủ sức phá nổi.”



“Không, không biết ạ...” Người nọ trả lời, “Hình như có một con gấu màu trắng đen ở đó dẫn đường!! Ta nghe thấy nó nói lặng lẽ vào thành, đừng để Ma Giáo gì đấy! Còn nữa, còn có một nữ tử cầm kiếm lạ mặt...”



Ngu Cát vô cùng lo lắng nhìn Xi Vưu: “Giáo chủ!”



Xi Vưu: “...”



Y biết rõ chuyện này không thể nào xảy ra, nhưng vẫn không dằn được cơn lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt.



Tốc chiến tốc thắng.



Vẫn phải hao phí ma nguyên vốn đã không còn nhiều của y...



“Đồ ăn hại!” Rốt cuộc giọng nói của Xi Vưu càng ngày càng âm u, ánh sáng ma quỷ lóe lên, y khẽ cử động, một tên ma cấp cao bên cạnh đã bay ngược lại, trên mặt lộ vẻ hãi hùng, “Giáo chủ, đừng mà!!”



Lời còn chưa dứt, ánh sáng trong mắt tên ma cấp cao kia đã tức thì biến mất, chỉ còn lại một vùng im lìm và vẻ mặt vẫn còn giữ nguyên sự kinh hoàng muôn dạng. Ánh sáng ma quỷ biến mất, trên thân thể tên ma cấp cao xuất hiện những vết nứt đáng sợ như sắp nổ tung, Xi Vưu nhập vào, lạnh lùng chửi: “Một lũ ăn hại!!”



Uy thế của đại ma thượng cổ ập đến chữ thủy triều, thậm chí có ma không khống chế được, té quỵ xuống đất, chẳng ai dám lên tiếng. Ngu Cát run lẩy bẩy, chỉ có Tức Mặc Xu nói: “Quá nguy hiểm, người không thể...”



Một tiếng “chát” vang lên, Xi Vưu đã tát nàng ấy một cái làm nàng văng ra xa cả một trượng, y cất lời với lệ khí lan trà: “Im miệng! Ngươi tưởng ta không biết ngươi muốn làm gì?!”



Tức Mặc Xu: “...”



Cái tát này – với cơ thể tên ma cấp cao không có cơ hội cầu xin tha thứ đã chết thảm kia mà nói – đã là một hình phạt cực nhẹ. Song Tức Mặc Xu vẫn nằm rạp trên mặt đất, “ọe” một tiếng, nôn ra một ngụm máu lẫn mảnh răng vỡ, đầu ngón tay gian nan bấu vào mặt đất, mất một lúc lâu nàng ấy mới miễn cưỡng cử động nổi.



Lại run rẩy ngẩng đầu, mặt nàng ấy đã không còn hình dạng: “Ta...”



Xi Vưu hờ hững nhìn về phía nàng ấy.



“Thánh nữ!!” Mị Yên Liễu lao đến, lệ chực rơi, “Ngài đừng nói nữa... đừng nói nữa!”



Ngay từ Đại Chiến Tứ Phương nàng ta đã biết Giáo chủ chỉ cần Thánh nữ còn lại một hơi thở. Nếu còn không nghe lời, có lẽ ngay cả hơi thở này cũng có thể bị lấy đi bất cứ lúc nào.



Quyền sinh sát trong tay, tất cả đều nằm trong tay y, biết làm sao đây!



Ngưu Bạch Diệp im lìm chắn trước hai ma, cúi đầu dập đầu.



“Đến nước này rồi mà vẫn cần ta phải ra tay.” Xi Vưu thấy cuối cùng nàng ấy đã biết điều im lặng, khuôn mặt ám tối ngẩng đầu nhìn trời, y thở dài một hơi đầy bực bội, “Thôi, nói chung kết quả vẫn như nhau.”



“Chỉ có vài người đến còn phải tốn công sức chống cự...”



Y đi từng bước ra khỏi phía sau, chưa tung một chiêu, không phân biệt địch ta, chỉ cần những người bên cạnh dính chút ma khí mảy may đã tức thì chảy máu từ thất khiếu, chết ngay tại chỗ.



Càng đi càng nhanh, mãi đến khi y hóa thành một luồng ánh sáng tím đen không ai cản nổi, một thoáng chớp mắt tiếp theo, y thẳng tiến lên đài cao!



Bát Tử Kim run lên như điên loạn, bắt đầu xuất hiện từng vết nứt, thậm chí màn chắn ánh vàng do Đại sư Minh Quang dựng lên không chống đỡ nổi một khắc đã vỡ tan ngay. Ông ấy cắn răng: “Đến rồi!”



Trận lớn bảo vệ tông môn của Diệu Thủ Môn được kích hoạt, linh khí cuồn cuộn bùng nổ. Ngặt nỗi dù có chống đỡ thế nào vẫn vô dụng đối với Xi Vưu. Ánh sáng tím đen phá vỡ vòng vây dễ như bỡn, Ngu Cát và vài tên Ma tộc cấp cao xông lên, bao vây chặt chẽ một người...



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mục tiêu lại là Túc Trì!



“Giết hắn.” Xi Vưu phiền chán bảo, “Đừng để hắn chạm vào ta!”



Tiêu Vu và Lê Bá Đồ lập tức ra chiêu, kiếm quạt và chưởng phong va chạm, lần chạm trán đầu tiên đã biết ngay sâu cạn.



... Quả thực quá mạnh!



Hai người hoàn toàn không đỡ nổi, vũ khí suýt chút nữa bị đánh bay. Bát Tử Kim bay đến ngang trời, Xi Vưu đưa tay nắm lấy, không ngờ y đã bóp nát bảo vật của Phật Môn này trước mắt bao người.



Lê Kiến Nghiệp đứng sau lưng mọi người, tinh tường quan sát thấy dù là trận quạt hay kiếm của Tiêu Vu, thậm chí bất kỳ binh đao nào của người Nam Thành, đều như bị hấp thụ, hoàn toàn không gây ra bất kỳ tổn thương gì cho Xi Vưu!



Vẻn vẹn vài giây, những người chắn trước Lê Kiến Nghiệp đã bị đánh bại. Xi Vưu nhè thẳng vào Chưởng môn, nào ngờ Lê Kiến Nghiệp ngẩng đầu với sắc mặt nghiêm nghị, vươn tay đối chọi với nó!



“Ầm” một tiếng, Xi Vưu đứng im tại chỗ chớ hề nhúc nhích, Lê Kiến Nghiệp lùi lại mười mấy bước, khóe miệng rỉ máu.



“... Khá hơn ta tưởng.” Xi Vưu hơi ngạc nhiên nhướng mày, “Người đời đều tưởng Diệu Thủ Môn có một văn một võ, kết quả ngươi tài hơn tên bên cạnh nhiều đấy, giấu thực lực à?”



Mang khuôn mặt đầy vẻ bệnh tật, Lê Kiến Nghiệp mệt mỏi đáp: “Nếu không thì sao làm chưởng môn được.”



“A.” Xi Vưu cười, tiếp tục tấn công về trước nhanh tựa chớp, “Nhưng vẫn... vô dụng!”



Người ta bảo hai quyền khó địch bốn tay, nhưng Xi Vưu lại chớ hề sợ bị vây công, mấy chục chiêu qua đi vẫn bình yên vô sự. Nhìn lại bên kia, chỉ trong chốc lát người ta đã thương tích đầy mình, máu chảy chẳng ngừng.



Một ma thượng cổ, sao có thể là nhân vật dễ đối phó!



Sắc mặt Lê Kiến Nghiệp đỏ bừng vì bệnh tật, nàng ta nói: “Những thứ này không làm ngươi bị thương được.”



Xi Vưu: “Đưa đồ cho ta, ta tha cho ngươi khỏi chết.”



“Giáo chủ nói đùa hay đấy, trước mặt ta còn diễn trò xiếc dỗ trẻ con này.” Đưa cho y, chỉ e là sẽ chết nhanh hơn. Lê Kiến Nghiệp nhìn về phía Túc Trì rồi nói: “Nếu ta đoán không nhầm, thứ làm ngươi bị thương chỉ có...”



Lời còn chưa dứt, cục diện đã được định đoạt.



“Ta đã nói đừng làm những việc vô ích.” Xi Vưu bóp cổ Lê Kiến Nghiệp, nhấc nàng ta lên giữa không trung, máu tí tách rơi xuống đất tựa thác lũ, “Đưa đồ ra đây.”



Trên đài cao chỉ còn lại y đứng vững, bốn phía im lặng như tờ, còn lại mỗi tiếng kêu bi thương của người trong môn: “Chưởng môn!!!”



Lê Kiến Nghiệp ho khan đôi lần, mắt đã bị máu che mờ, không mở ra được: “Đồ gì?”



“Lê Chưởng môn thông minh mà không hiểu à?” Xi Vưu nghiêng đầu, vận động gân cốt vừa mới hoạt động, bảo, “Ta rất tán thưởng dũng khí của các ngươi. Có điều, dũng khí trước mặt thực lực tuyệt đối là chuyện vô dụng. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta nữa.”



“Ngươi nói là thứ làm ngươi bị thương? Trọng châm?” Cổ họng Lê Kiến Nghiệp bị siết chặt hơn, nàng ta vẫn cười, “Không ở trên người ta, muốn ta đưa cho ngươi thế nào?”



Xi Vưu lạnh lùng chất vấn: “Nó là bảo vật tối cao Y Thần truyền xuống mà giờ ngươi nói với ta không ở trên người ngươi?”



Lê Kiến Nghiệp mỉa mai: “Giáo chủ Ma Giáo thông minh thế kia, chi bằng đoán xem nó đang ở đâu?”



Xi Vưu: “...”



Sát ý trong mắt y bùng lên, chỉ cần dùng thêm chút sức, người trong tay sẽ bỏ mạng ngay tại chỗ. Càng đến lúc này, lớp phòng thủ trước người y càng chặt chẽ, đám sâu kiến phía sau vẫn đang chém giết lẫn nhau, hãy còn đang nhốn nháo.



Cuối cùng khóe môi y nở một nụ cười tàn nhẫn: “Không ở trên người ngươi, vậy thì ở trên người những người nhà khác à? Không biết giết đến người thứ mấy, Lê Chưởng môn mới bằng lòng dâng lên?”



“Giết đến khi không còn một ai.” Lê Kiến Nghiệp nhẹ giọng đáp, “Ta vẫn trả lời với câu đó.”



(P5)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mơ hồ có tiếng bước chân đến gần.



Giữa cuộc chiến hỗn loạn, Tiết Linh Tú phập phồng ngực, toàn thân đầy máu, trên nan quạt và lòng bàn tay toàn là máu tươi trơn trượt. Đúng lúc này lại có một bóng người xông tới, hắn gần như không chút do dự đã giơ quạt lên giết định địch, nhưng lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.



Thanh Hòa!



Hắn ngừng thở, nghiến răng, nhưng thế quạt vẫn không dừng lại. Thanh kiếm trong tay bóng dáng nhỏ bé kia đã gãy từ lâu, không có bất kỳ sự phản kháng nào, cứ thế xông thẳng qua trước mặt hắn. Thấy được quạt chỉ còn cách cổ cô bé nửa tấc, Thanh Hòa ngẩng đầu.



Hai người nhìn nhau, trong khoảnh khắc lướt qua, hắn đã nhìn thấy được đôi mắt đen láy đầy cố chấp. Hệt như khi trước đây, chẳng có gì khác biệt.



Chỉ một cái nhìn, thế tấn công bỗng chùng xuống, Thanh Hòa dễ dàng tránh được mũi quạt nhọn, tiếp tục dấn bước.



Tiết Linh Tú: “...”



Hắn ép mình dời sự chú ý sang người khác trong cơn chết lặng.



Trên đài cao, trong lúc giằng co, không ai chú ý đến Thanh Hòa.



Xi Vưu đề phòng Tiêu Vu, đề phòng Minh Quang, đề phòng Túc Trì, trăm phương ngàn kế đề phòng tất cả mọi người, nhưng làm sao y đề phòng được một con kiến im lìm bò đến dưới chân mình?



Công bằng mà nói, tu vi của Thanh Hòa rất thấp, chẳng có vũ khí, thứ duy nhất đặc biệt trên người cô bé chỉ là mỗi lọ thuốc Bột Thành Tiên rỗng tuếch. Khốn nỗi lẫn vào trong đám đông, thứ này cũng trở nên bình thường. Không ai để ý đến cô bé, hệt như mọi khi.



Vì vậy khi Xi Vưu phát hiện ra cô bé đang đứng cách sau lưng mình ba bước thì đã quá muộn.



Thanh Hòa mở nắp lọ, lấy ra một tấm kiếm phù, tiếp đấy lấy máu làm vật dẫn. Trong nháy mắt sấm sét vang trời, kiếm khí quen thuộc gào thét ập đến mang theo linh áp mênh mông đâm thẳng vào lưng Xi Vưu. Cuối cùng thứ này xé toạc lớp phòng thủ không thể phá vỡ kia tạo thành một khe hở nhỏ đến mức không thể nhìn thấy.



Chỉ cần một khe hở này là đủ!!



Thời khắc Xi Vưu hãi hùng, phía sau lại là mấy luồng kiếm khí quen thuộc xoẹt xoẹt xoẹt, đến từ bốn bề. Nhưng người phát ra những kiếm khí này lại đều là thuộc hạ mà y đã thu nạp từ trước, thậm chí có người chỉ còn cách lúc phát điên vài bước, trên mặt đã hình thành hoa văn ma!



Kiếm phù từ đâu ra?! Người từ đâu ra?! Những người này là sao chứ!!!



“Khởi trận!” Lê Kiến Nghiệp vỗ một chưởng hùng hậu, theo sau là trận quạt Phi Hoa Lệnh tỏa ra hàn khí lạnh thấu xương. Những người còn sót lại của Diệu Thủ Môn bảo vệ mắt trận, dù đã là nỏ mạnh hết đà cũng không chịu lùi về sau dẫu là một bước. Bát Tử Kim lại hiện ra, đủ loại vũ khí với màu sắc hình dạng khác nhau mang theo linh khí bay đến, Xi Vưu đã bị thương ngay tích tắc, khóe miệng ứa máu.



Chỉ trong vài giây ngắn ngủi đủ để y hiểu ra hết thảy.



Thảo nào mấy vạn người đánh mấy ngàn người còn mãi không hạ nổi một tông môn! Thảo nào Túc Trì suy yếu, đã rót một lượng lớn sức mạnh như thế vào kiếm phù, nếu là người thường đã chết từ lâu rồi! Biên giới Nam Thành bị tiếp quản, có người đến chi viện, bây giờ sao có thể chưa tới?! Xem ra tin tức này cũng là giả, đích là vì... dụ chân thân y tự ra tay!



Nhưng dễ gì?! Y đâu có ngu, những tên con người dưới trướng này đều bị ma giám sát chặt chẽ, muốn cấu kết truyền tin với Diệu Thủ Môn sẽ bị phát hiện ngay lập tức... Đến cùng cái bọn này đã truyền tin như thế nào?!



Xi Vưu điên tiết, đánh một chưởng về phía con kiến dám ra tay với mình. Thanh Hòa đứng im tại chỗ, không kịp tránh né. Một bóng người màu xanh lao ra từ một góc xéo, Tiết Linh Tú xách cô bé ném về phía sau, gắng gượng hứng chịu một chưởng này.



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nào phải chưởng, chỉ là cơn gió từ chưởng lướt qua, cây quạt huyền thiết cứng cáp của hắn tức thì bị nghiền thành tro bụi, còn chính hắn đã nôn ra máu và lùi lại.



Đám người phía sau tức thì bội phản, đánh nhau loạn xạ, đã không phân biệt được địch hay bạn. Giữa lúc nhốn nháo, Ngu Cát cả giận la lên: “Các ngươi muốn chết à?! Biết bây giờ là tình huống gì không?!”



Một lọ thuốc bay tới giữa không trung, đập thẳng vào đầu nàng ta, bên trong còn có kiếm phù đang cháy. Người nọ nóikêu “Ngươi mới đi tìm chết đấy!! Bà đây nhịn nhóm các ngươi đủ rồi!!”



Không chỉ mỗi Thanh Hòa, bất kỳ ai có cơ hội đều đủ sức tạo ra hiệu quả tương tự. Đâu ai rõ những người này đã lên kế hoạch cho tất cả từ khi nào, cứ im hơi lặng tiếng cho đến bây giờ. Nay một đòn thành công, cuối cùng có người thoải mái cất lời: “Giả vờ! Cứ tiếp tục giả vờ đi!! Một con rùa đen bị Kiếm Thần chém đến mức không dám ló đầu ra còn ở đây giả vờ tức giận thở hổn hển. Mi xem có ai thèm để ý đến mi không?!”



Xi Vưu ghét nhất nghe thấy hai chữ Kiếm Thần: “Ngươi muốn chết?”



“Buồn cười chết mất! Mi có não không vậy! Chả phải bọn mi biết chúng ta hết đường rồi mới đến để chúng ta liều mạng cho bọn mi sao? Chung quy chỉ là một cái chết, đầu rơi xuống hệt cái bát sứt, ta sợ chết chắc! Đến đây đến đây, đánh vào đây này! Chả phải Ma Giáo bọn mi thích nhất dùng chiêu này à! Mi biết ta là ai không? Ta cứ chửi mi đấy, đồ chậm phát triển! Hừ!”



“Với cái trí thông minh này của mi còn đòi tấn công Diệu Thủ Môn, đừng làm ta cười chết! Ta nói cho câu công bằng nè, nếu mi không mạnh thì có tám đời nữa vị trí Giáo chủ này cũng không đến lượt mi. Để đủ sức sống lâu như vậy, người ta dựa vào mạnh, mi dựa vào cam chịu! Phụt phụt!”



“Coi người ta là kẻ ngốc, chính mình mới là thằng ngu nhất. Ta thừa nhận, bây giờ ở đây thật sự có không ít đồ đần đi theo bọn mi muốn đánh Diệu Thủ Môn. Nhưng Nhân tộc có bao nhiêu người? Đếm hết được không? Thấy vài kẻ không biết xấu hổ, không có tôn nghiêm, đã nghĩ ngay cả thế giới đều là loại này. Mi biết dùng cái đầu rỗng tuếch của mình suy nghĩ một chút không, nếu Nhân tộc thật sự đều là hạng người như vậy, họ còn sống được đến bây giờ ư? Còn cần mi phải rầm rộ đến tiêu diệt ư? Nói về chơi âm mưu, Nhân tộc là tổ tông của mi! Ma tộc tới cả bốn mùa là gì còn không biết mà ở đó dám coi thường chúng ta. Mi là cái thá gì?!”



“Không thể nào...” Ngu Cát không dám tin thốt lên, “Cuối cùng các ngươi đã truyền tin như thế nào?! Ta không thể nào không phát hiện ra!”



“Các ngươi sẽ không hiểu được.” Vị tu sĩ hộ tống Thanh Hòa đến Diệu Thủ Môn vung đao chém xuống, nói, “Không cần nói, không cần viết, có đôi khi chỉ cần một cái nhìn là đủ. Nhưng ngay cả tín nhiệm là gì mà các ngươi còn chưa từng học được thì hiểu được thế nào đây.”



Xi Vưu: “...”



Bây giờ đã là ba phương hỗn chiến. Nhóm Ma Giáo, người Nam Thành bội phản, Diệu Thủ Môn, hai bên giáp công một bên. Thấy ưu thế về số người của Ma Giáo không còn sót lại một mảy, thương vong nặng nề, trong lòng y biết lúc này không thể tiếp tục được nữa nên đã muốn chạy trốn. Y bèn cất cao giọng: “Tức Mặc Xu!!”



Tức Mặc Xu vẫn đứng từ xa, không phân biệt được nét mặt.



Nàng ấy chớ hề nhúc nhích.



Bốn người Kiếm Các ngự kiếm bay tới, Lê Kiến Nghiệp lại dùng trọng châm, châm và kiếm xuyên qua lớp chắn, ghim chặt y xuống đất. Ma khí quanh thân Xi Vưu bỗng nhiên yếu đi, y bị thương nặng, Tiêu Vu lặng lẽ kêu: “Vân Nhàn!”



Thái Bình đã được đánh thức từ trước, đến thời khắc quan trọng cũng không dám kêu, thân kiếm lóe ánh đỏ, đâm thẳng vào cổ Xi Vưu.



Vân Nhàn vẫn không quên Nhị Chưởng môn đã từng nói muốn chém đầu!



Ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, chẳng hay Xi Vưu dùng thứ quỷ chi, không ngờ y trực tiếp dịch chuyển Tức Mặc Xu đến làm tấm chắn thịt, chắn giữa mình và lưỡi kiếm. Bất thình lình, Vân Nhàn giật thót, lưỡi kiếm lệch đi, xuyên qua xương quai xanh của Tức Mặc Xu.



Nàng nghe thấy hai tiếng kêu đau.



Máu phun ra, Tức Mặc Xu tái nhợt sắc mặt. Nàng còn chưa kịp nói gì, Xi Vưu đã thúc giục chút ma nguyên cuối cùng của tên ma cấp cao kia, muốn tự nổ!



“Lui lại!” Đại sư Minh Quang ném tới một Lồng Chuông Vàng, vững vàng bao phủ mọi người bên trong, “Lui lại trước đã!!”



Vân Nhàn vội nói: “Nhưng...”



Nàng bị Túc Trì kéo về phía sau, thời gian cấp bách, lui không được bao xa, chàng đành phải quay lưng lại hứng chịu và ôm nàng vào lòng.



(P7)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngay sau đó tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Lồng Chuông Vàng vỡ tan theo tiếng vang, dư chấn vẫn còn rất mạnh, Túc Trì khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, máu nơi khóe miệng chảy xuống, ngực đau nhói.



Lại nhìn, giữa làn khói, Xi Vưu cùng với Tức Mặc Xu bị thương đã biến mất tại chỗ.



Giáo chủ bị thương nặng bỏ chạy, những ma và người còn lại đều giảm sĩ khí, rất nhanh đã bị người trong tông môn tiêu diệt hoặc bắt giữ.



Bốn phương tám hướng đều là mùi máu tanh và xác chết nằm la liệt, khói lửa mù mịt, một mảnh hoang tàn.



“... Thôi được rồi.” Lê Kiến Nghiệp vận công đè xuống nhịp tim đập nhanh, nhíu mày nói, “Có thể làm y bị thương đến vậy đã vượt quá dự liệu của ta.”



Lê tổ nãi nãi quan tâm: “Lê Đại, bây không sao chứ? Ta đã nói rồi, toàn bộ mấy căn bệnh lớn nhỏ của bây đều do ngày nào bây cũng chúi đầu vào sách mà không chịu vận động...”



Đại sư Minh Quang liên tục thở dài, lại ngồi xuống tụng kinh siêu độ.



Trong không gian hốt nhiên yên tĩnh, những người trong tông môn Diệu Thủ Môn còn có thể cử động đã gian nan đứng dậy, dò xét xem trên trận còn người sống sót nào chăng. Xác chết cần phải được xử lý, nếu cứ để mặc e rằng sẽ sinh dịch bệnh.



Trận chiến này gian khổ nhưng chung quy kết quả... cũng không tốt, không xấu, chính thức giải vây cho Diệu Thủ Môn, đồng thời làm Xi Vưu bị thương nặng, có một điều không hay duy nhất là để y chạy thoát.



Tái thiết sau chiến tranh, để Nam Thành như ban đầu, chỉ cần nhìn cũng đủ biết sẽ là một quá trình dài dằng dặc.



Chỉ có làn gió nhẹ vẫn không thay đổi, lặng lẽ thổi như đã từng, không bị thế sự chi phối.







Kiều Linh San thu kiếm, vẫy sạch vết máu trên mũi kiếm, cùng mọi người nhìn về phía xa.



Kiếm phù lúc nãy đã quá tải lại thêm dư chấn của chưởng phong, cả cánh tay Thanh Hòa đầm đìa máu me, không thể động đậy, đã lộ cả xương trắng.



Tiết Linh Tú đang cúi xuống chữa trị cho cô bé.



“Thanh Hòa...” Tiết Linh Tú cố nén đau, nói, “Đừng sợ, vẫn còn giữ được tay.”



Dù giữ được tuy nhiên nhìn vào mức độ tổn thương kinh mạch này, sau này nó muốn làm Y tu là chuyện tuyệt đối không thể.



Tay hắn đầy máu, không phân biệt được là máu mình hay của đứa trẻ đang run, cuối cùng, bàn tay nhỏ bé còn lại của Thanh Hòa nắm chặt lấy tay áo hắn, đột nhiên nói: “Chuyện lúc trước...”



Tiết Linh Tú chấn động, lòng chùng xuống theo tay áo.



Chuyện lúc trước, hắn không muốn nghĩ đến.



“Chuyện lúc trước...” Thanh Hòa suy yếu nhưng nói rõ ràng, “Cảm ơn ngài đã cứu ta.”



Cái gì? Tiết Linh Tú nghẹn ngào, có phần hoang mang: “Cứu... nhóc? Nhưng ta không làm gì cả.”



“Ngài đã làm rất nhiều.” Thanh Hòa ho khan hai tiếng, ho ra đầy máu, mới nói từ tốn. “Không giấu gì ngài, mấy ngày đó, ta thật sự... đau khổ lắm. Thậm chí ta còn nghĩ tại sao chỉ mình ta phải chịu khổ? Ta mới mấy tuổi, mới mấy năm, tại sao ta không được nếm trải chút ngọt ngào... Toàn là khổ đau! Tại sao Thiên Đạo bất công với ta tới thế, rõ ràng có người sinh ra đã có tất cả, sống còn tốt thế kia. Rõ ràng, rõ ràng ta đã chẳng còn gì để mất nhưng vẫn không chịu buông tha ta!!”



Một đứa trẻ trông chỉ mới 10 tuổi mà nói những lời “đau khổ”, nghe thật nực cười, khiến người ta muốn bật cười.



Hiềm một nỗi ở đây không một ai cười, bởi vì trông cô bé thật sự, quá, đau khổ.



Tiết Linh Tú há miệng muốn nói, ngặt nỗi nghẹn ngào không thốt thành lời.



(P8)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Chuyện mộ của mẹ, cảm ơn các ngài. Thật ra từ lâu ta đã biết căn bệnh này không thể chữa khỏi. Không, không chỉ mình ta, chúng ta đều biết, những ngày tháng tốt đẹp sau này không còn liên quan đến bà ấy nữa! Bà ấy sống lay lắt, ta cũng sống lay lắt, ít nhất trước đó ta muốn để bà ấy thấy mình vào được Diệu Thủ Môn...”



Thanh Hòa lẩm bẩm: “Ta đã nghĩ cớ sao chỉ mình ta khó chịu? Ta muốn trả thù, nhưng ta nên trả thù ai? Không thể trách ta, không thể trách mẹ, không thể trách ngài, không thể trách Diệu Thủ Môn, nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn không thể bỏ qua. Ta tin Lê Chưởng môn, bà ấy nói đây là thứ do Ma Giáo làm ra. Ta tin bà ấy. Vì vậy ta đến đây. Ta lấy được kiếm phù từ tỷ tỷ kia... Có thể khen ta một câu không, ta làm tốt chứ?”



Lê Bá Đồ nhẹ nhàng đưa tay, vuốt ve mái tóc khô vàng của cô bé.



Đầu ngón tay Tiết Linh Tú càng lúc càng vững vàng, Trảm Tình Châm xuyên qua da thịt khâu lại vết thương. Hắn chẳng nói chẳng rằng, Thanh Hòa ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nhăn nhó của hắn, cười như một người lớn: “Không sao. Ta còn rất hữu dụng, sau này không làm Y tu được, ta còn có thể làm thích khách đấy!”



“Đúng vậy.” Kỳ Chấp Nghiệp nhạt giọng, “Thành tích cao nhất là ám sát Giáo chủ Ma Giáo, thích khách số một thiên hạ hiện nay là Giang Lan Thôi không bằng một ngón tay của bé.”



Tiêu Vu nói: “Ta thấy ngươi có xương cốt tuyệt vời, không bằng sau này học kiếm đi.”



Phong Diệp yếu ớt bảo: “Ngón tay này dài như vậy, linh hoạt như vậy, hình như đáng tiếc lắm khi không học đàn đấy...”



“Phong Diệp, hình như ngươi quá đáng rồi đó. Ở đây có phần cho ngươi hớt tay trên chắc?”



“Chớ ồn ào chớ ồn ào!”



Tiết Linh Tú: “... Ừ.”



“Ngài luôn nói ngài không cứu được ta...” Mất quá nhiều máu, sau chót Thanh Hòa không chịu nổi, trước mắt tối sầm, trong cơn sốt cao, sắp nhắm mắt lại, cô bé còn lẩm bẩm, “Cái nhìn lúc nãy ngài để ta đi qua đó, ta biết, ngài tin ta. Chỉ cần cái nhìn đó là đủ rồi... Cảm ơn ngài, thật sự.”



Lê Bá Đồ vỗ vai hắn, Tiết Linh Tú ôm Thanh Hòa sắp mê man, cụp mắt, cổ họng khó khăn chuyển động, một lúc lâu sau, cuối cùng hắn không nhịn được nữa.



Một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt non nớt dính đầy máu của Thanh Hòa, hòa tan vết máu, trượt xuống từ khóe mắt hơi lõm của cô bé, rơi xuống đất, hắn khàn giọng bộc bạch: “Ta… cảm ơn nhóc mới phải.”



Cảm ơn nhóc cuối cùng đã làm điều đúng đắn.



Cảm ơn nhóc cuối cùng đã khiến ta hiểu được rốt cuộc tổ huấn có ý nghĩa gì.



Trời có số mệnh, người là biến số, tự cứu, hắn cứu, cứu người, được cứu, không nhất thiết phải lấy y làm đạo, chỉ một ý niệm đã đủ xoay chuyển càn khôn.



Nói cũng lạ, năng lực của con người ngày càng tăng trờ trờ nhưng những việc bất lực lại ngày càng nhiều. Có lẽ y thuật của hắn vẫn vĩnh viễn không thể đạt đến đỉnh cao, song hắn sẽ không bao giờ cảm thấy hoang mang vì điều đó nữa.



Chỉ cần cái nhìn đó là đủ rồi ư?



Hành y vấn đạo, đạo của mỗi người khác nhau, hắn chỉ cần vì những người như vậy là đủ. Đã đủ.



“Lạnh quá. Ngài khóc hả?”



“...”



“Khóc nhè, xấu hổ.”



“... Ừ.”



Trên chiến trường ảm đạm, Vân Nhàn rút ra Thái Bình, chống kiếm xuống đất vì thoát lực, chống đỡ cơ thể.



Trước nơi Xi Vưu và Tức Mặc Xu biến mất, đóa hoa đào xuân quen thuộc rơi trên mặt đất.



Dầu có linh khí của Vân Nhàn bảo vệ, tuy nhiên đóa hoa đào này được Tức Mặc Xu mang theo bên mình ngày ngày, bị ma khí ăn mòn, thành thử nay đã héo úa một nửa.



Vân Nhàn lấy ra viên ma thạch của Tức Mặc Xu nằm trong ngực, trên đó hãy còn phát sáng loe loét. Ít nhất Xi Vưu vẫn chưa giết nàng ấy, nàng thở phào nhẹ nhõm, bước tới chậm rãi, nhặt hoa đào lên.



Rốt cuộc vẫn không thể mang đi được hoa đào đặc trưng của Nam Giới, nó vỡ vụn trong Nam Thành sau trận chiến, hóa thành tro bụi giữa không trung, chậm rãi lưu lại lời nói cuối cùng của Tức Mặc Xu dành cho nàng...



“Ngươi cũng thấy đầu óc Xi Vưu có vấn đề phải không?”



Vân Nhàn trượt chân: “...”



Thánh nữ đại nhân ơi!! Đại nhân Tức Mặc Xu ơi!!! Sao không học điều tốt lại học điều xấu?! Cho dù hai ta có tâm linh tương thông, câu này quá trừu tượng rồi đấy! Ít nhất cũng phải để lại địa điểm để đi cứu chứ, còn câu này thì phải hiểu như thế nào?! Cứu mạng với!!!



...................



Lời tác giả:



Câu cuối cùng chả là một ẩn ý. Ý nghĩa của ẩn ý chính là sau này nàng ấy sẽ còn xuất hiện, bây giờ không phải là lúc để đào lên...



Phần này kết thúc, chỉ còn lại một phần lớn cuối cùng thôi! Đánh Xi Vưu cứu ma nữ, đoàn tụ đón năm mới! Sẽ không ai trong nhóm nhân vật chính đi bán muối đâu, yên tâm nhé ~ Tiếp theo sẽ không còn cảnh khổ sở thâm thù, là phong cách vui vẻ đoàn viên, các sư huynh sư tỷ ngốc nghếch của Kiếm Các cũng xuất hiện.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu