Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Trán Vân Nhàn trải qua vô số sóng gió, bây giờ đã cứng như tường đồng vách sắt, huống chi chỉ là một cú vẫy đuôi không mấy sức lực này. Song nàng vẫn có chỗ choáng váng chẳng rõ nguyên do, lại ngồi xuống đất.
Không đúng lắm, chỗ này không đúng lắm.
Vân Nhàn ngồi xuống đất, phát giác một mảnh vải rách bên cạnh. Nàng nhìn kỹ một lúc, mơ hồ nhận ra đây là phần còn lại của chiếc quần Phong Diệp, tức thì cảm thấy càng không đúng lắm: “...”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vậy giờ Phong Diệp đang mặc gì??
Được rồi, nay chẳng phải lúc nghĩ đến chuyện ấy, bản thân nàng còn khó bảo toàn. Hơn nữa giờ đây Túc Trì đã biến thành kiếm, hai người không cách gì giao tiếp. Vân Nhàn nắm kiếm, bỗng dưng nghĩ đến điều gì bèn nhỏ giọng gọi vào trong linh phủ: “Thái Bình?”
TruyenLau.com
Một hồi sau, Kiếm Thái Bình mới ỉu xìu đáp: “Ta đây.”
“Ngươi sao vậy?” Vân Nhàn hỏi, “Ngươi có biết bây giờ chúng ta đang ở đâu không?”
Website TruyenLau.com
“Ta biết.” Thái Bình nói năng lộn xộn, dường như cũng bị ảnh hưởng rất lớn, “Ta từng đến đây... rất lâu rất lâu về trước, dung nham nuốt chửng ta, đây là... vùng đất thử thách.”
Cả đời Kiếm Thần dùng vô số kiếm, có thể khiến người ta nhắc đến say sưa chỉ có hai thanh. Một thanh là trường kiếm huyền thiết, đích là Túc Trì trong tay nàng... nói vậy cứ thấy quái lạ ghê! Một thanh khác chính là ma kiếm Thái Bình.
Lai lịch của Thái Bình cũng khá ly kỳ với lời đồn phong phú. Có người bảo nó là bảo kiếm cấp Thiên sinh ra trong lòng núi lửa, cũng có người nói nó là trường kiếm được Kiếm Thần đoạt được từ tay Ma tộc, cuối cùng nó cùng mai danh ẩn tích và phi thăng với Kiếm Thần.
Hiềm một nỗi hiện tại xem chừng lúc Kiếm Thần phi thăng chẳng mang theo cả hai thanh kiếm. Theo lẽ thường, thây kệ một Kiếm tu đi đâu vẫn không bỏ lại kiếm của mình. Suy nghĩ theo một hướng khác, có khi nào không phải nàng ta không cố ý mang theo mà là không thể mang, thành thử mới chọn trấn áp Thái Bình dưới Kiếm Các, tránh trường hợp nó sẽ gây ra sóng gió khi không có chủ nhân mới trấn áp?
“Vùng đất thử thách.” Vân Nhàn nắm chặt chuôi kiếm, đanh giọng, “Có vẻ sau cánh cửa này chẳng phải là địa phương tốt đẹp gì.”
Thái Bình: “Với vận may của ngươi, nơi tốt đẹp đến lượt ngươi chắc?”
“... Im miệng được không?” Vân Nhàn bị đâm trúng tim đen đã nói, “Cũng đúng. Là nơi tốt đẹp thì Trọng Trường Nghiêu đã đến từ lâu, dễ gì giờ còn đến lượt ta.”
Lâu rồi không gặp Trọng Trường Nghiêu, không biết hắn còn sống không. Mong hắn gặp chuyện.
Trường kiếm trong lòng bàn tay ấm áp, Vân Nhàn đứng dậy, nhìn quanh bốn bề. Nàng như đang đứng trên một hòn đảo cô lập phiêu phiêu trong lòng núi lửa, bốn phương tám hướng bên dưới đều là dung nham nóng bỏng và đá vụn liên tục rơi xuống. Không giống địa hình hình thành tự nhiên, càng giống một kết giới, không kém gì luyện ngục.
“Nếu không phải sẽ đau, ta còn tưởng mình đang nằm mơ.” Nói chung chẳng có chỗ nào để đi, Vân Nhàn bèn dấn bước về trước. Theo bước chân nàng tiến lên, trên hòn đảo cô lập xuất hiện một cái thang dài sáng màu lửa đỏ huyền bí, dẫn thẳng tắp lên chân trời vô tận.
Vân Nhàn dừng bước, đi về phía cái thang.
Cái thang này không có điểm tựa trước sau, chẳng có bất kỳ vật gì nâng đỡ, ngay cả Vân Nhàn vốn không sợ độ cao cũng không khỏi thấy chóng mặt khi nhìn xuống phía dưới. Xung quanh đều là màu đỏ, đỏ máu, đỏ tươi, dung nham cuồn cuộn, không biết là xác động vật gì trong dung nham khi vô số xương trắng khi ẩn khi hiện, đá đen vỡ vụn, hết thảy cùng cuộn trào trong đó, trôi nổi theo dòng chảy.
Vân Nhàn lại liếc xuống dưới nữa, xác nhận được là xương người.
“Đại sư huynh.” Trên mặt Vân Nhàn toàn là hơi nóng, nàng nói, “Nếu rơi xuống dưới, chúng ta sẽ biến thành thịt xiên nướng đấy.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Túc Trì không thể nói chuyện ngoài rung nhẹ chuôi kiếm. Dù không có tiếng, Vân Nhàn đại khái đủ biết chàng sẽ nói gì. “Không sao”, “Ta sẽ không để muội rơi xuống đâu”, cứ lặp đi lặp lại mấy câu đó, Túc Trì quá dễ đoán.
“Vùng đất thử thách... thử thách cái gì?” Cái thang dài hun hút, chực vĩnh viễn không đi đến cuối, trong không gian yên tĩnh, suy nghĩ của Vân Nhàn cũng theo đó bay xa, “Ta còn tưởng sẽ có một đống yêu quái, tâm ma gì đó, không thì cũng có bóng mờ từ linh khí mang khuôn mặt người thân bạn bè; rồi ta phải vừa khóc vừa chém bóng mờ, đồng thời còn hồi tưởng lại cuộc đời như có đèn kéo quân chiếu rọi, chuyển động phần phật phật phật... Sao lại chẳng có gì cả, cứ yên tĩnh thế này!”
Rất yên tĩnh và rồi nơi này bị nàng lải nhải đến mức không thể yên tĩnh, Thái Bình bảo: “Ngươi bớt xem thoại bản lại đi!”
“Nói vậy, ta lại nhớ ra một lẽ.” Đột nhiên Vân Nhàn nói, “Nếu năm xưa Kiếm Thần trấn áp Xi Vưu thật sự, ngươi là thanh kiếm cướp được từ tay Xi Vưu, vậy y đã nhìn thấy ngươi không dưới ba lần chớ lý nào có chuyện chả có mảy may phản ứng?”
Đối với bất kỳ ai, việc vũ khí bị cướp đoạt là sỉ nhục cực lớn, huống hồ Thái Bình còn là ma kiếm. Giả như Xi Vưu cướp lại được nó, y càng như hổ thêm cánh, không lý nào để mặc Thái Bình ở trong tay nàng, chẳng tí hứng thú.
Thái Bình không chút nghĩ ngợi: “Nhưng Xi Vưu thật sự biết dùng kiếm.”
“Sao ngươi biết?” Vân Nhàn khó hiểu, “Y chưa từng dùng kiếm trước mặt chúng ta mà.”
Thái Bình cũng giật mình: “Ta chỉ cảm thấy...”
“Cảm thấy, cảm thấy. Rốt cuộc cảm thấy từ đâu ra?” Vân Nhàn tiếp tục leo bậc thang, lại suy nghĩ, “Còn cái tên bị xóa đi kia nữa, rốt cuộc là Kiếm Thần xóa hay là người khác xóa?”
Nàng loáng thoáng có một suy đoán hoang đường tợn.
Nếu bị người khác xóa ắt có rất nhiều lý do. Có bí mật không muốn hậu nhân biết là khả năng lớn nhất, nhưng nếu là chính người đó xóa thì sao?
Tình cảm trong đó rất khó hiểu. Vân Nhàn nghĩ tới nghĩ lui, làm ra được chuyện bằng này cam đoan người ấy sẽ có cảm xúc phẫn nộ thậm chí là căm hận – ta không muốn xuất hiện cùng một chỗ với ngươi, không muốn để bất kỳ ai biết ta có quan hệ với ngươi! Nhưng Kiếm Thần là Chân thần duy nhất phi thăng từ xưa đến nay, ai nấy tới dựa hơi còn không kịp, thành ra nguyên nhân vì khinh thường là gần như không thể. Vân Nhàn cứ thấy trong đó còn ẩn một chút nỗi xấu hổ mơ hồ.
Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của nàng, chưa chắc là sự thật.
Đến bậc thang cuối cùng, Vân Nhàn bước vào vùng đất lững lờ, dung nham và cái thang phía sau hốt nhiên biến mất, chỉ còn lại một khoảng không lớn tối đen.
Phả vào mặt là mùi máu tươi nồng đậm đến mức khó chịu. Mùi này khác với mùi tại chiến trường thời viễn cổ. Trong đây còn lẫn không ít mùi lên men kỳ lạ, thi thể tại chốn chẳng có không khí bên ngoài lưu thông này đã thối rữa để rồi biến thành xương trắng, dòng máu như sông đã sớm thấm thấm lậu vào đá cứng, nhuộm ra mùi tanh không thể xóa nhòa. Vân Nhàn nắm chặt kiếm, giương mắt nhìn...
Giữa vô số thi thể và xương trắng, có một con đường nhỏ chỉ vừa đủ cho một người đi qua. Đó không thể gọi là đường, càng tựa một lối đi bị người ta chém giết mà thành. Nhìn theo con đường nhỏ đó, xa xa có ánh sáng đỏ u ám lóe lên
“Có vẻ không phải không có yêu thú, cũng không phải không có tâm ma.” Vân Nhàn nhìn thoáng qua đầu lâu yêu thú vẫn sống động như thật với da thịt dính trên đó, tàn dư của uy thế hãy còn. Đây là một con yêu thú ít nhất ở tầng Độ Hư, cả Kiếm Các hiện tại còn không đủ để nó xơi một miếng. Vân Nhàn sờ lên nó, lạnh lùng bộc bạch: “Chẳng qua đã bị người xưa giết sạch, chẳng còn một mống.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Nàng đi theo con đường nhỏ đó chẳng chút do dự, nếu như nàng nghĩ, vậy thì vùng đất thử thách này đã thôi còn nguy hiểm.
Vượt qua núi thây biển máu, rốt cuộc Vân Nhàn đã nhìn thấy điểm cuối của chuyến đi này.
Trên bệ đá ngọc đen cao ngất là một thứ được bảo vệ không nhìn thấy – cái thứ đã bị người ta lấy đi từ chục ngàn năm trước.
Nếu nàng không đoán sai, vượt qua vùng đất thử thách, đến được điểm cuối, mới có thể phi thăng.
Nơi này không thể là lối vào duy nhất. Trận pháp của “Yêu Quái” đã kết nối cửa đá với nơi này, nhưng dù vậy với vị trí có được dễ như trở bàn tay và thực lực chí cao ngút ngàn, ả vẫn không thể phi thăng... Mỗi cánh cửa đá đều có môn phái tương ứng, ma có thể cướp đoạt tất cả tuy nhiên nào cướp đoạt được vị trí đã quyết định sẵn này. Thiên Đạo không cho phép!
“Yêu Quái” không thể phi thăng thì không thể đấy, ả không làm được, nhưng ả đủ sức khiến người khác cũng không tài nào làm được! Ngàn vạn năm qua, có ai trong tất cả tu sĩ có khả năng xông vào vùng đất thử thách không phải là hạng tài hoa một đời. Khốn nỗi kết cục hiện tại lại là ngoài Kiếm Thần, không một ai phi thăng, tất cả đều hóa thành bộ xương trắng trên con đường phía trước, liên miên cung cấp sức sống và linh khí cho trận pháp mãi đến tận hôm nay.
Ả âm thầm đặt một cửa ải bí mật trong vùng đất thử thách này, biến nó thành sợi dây oan nghiệt của những thiên tài này. Tuy nhiên Kiếm Thần không phát giác được chuyện ấy... Nàng ta hoàn toàn không thể vào vùng đất thử thách của môn phái khác, sao phát hiện ra nổi?
Thật xứng với danh thể chất thuần ác, đúng là phát huy triệt để câu ta không sống tốt thì các ngươi cũng đừng mong sống tốt.
“Người hội tụ số mệnh của một giới mới có thể vào vùng đất thử thách. Sau khi phi thăng sẽ trường tồn cùng trời đất, tỏa sáng cùng nhật nguyệt...” Vân Nhàn nhìn lên khoảng không mênh mông, tựa như có hàng chữ nhỏ màu vàng kim liên tục hiện lên, nàng thắc mắc, “Vậy ta vào bằng cách nào? Còn nữa, trường tồn cùng trời đất ư?”
Chỉ có “người” mới vào được, thảo nào Túc Trì bị ép biến thành kiếm.
Còn về trường tồn cùng trời đất, càng không biết đây là chuyện tốt hay xấu. Đối với Vân Nhàn mà nói, trường tồn cùng trời đất tuyệt đối chả có gì hay. Con người ấy mà, sống được ba bốn trăm năm là đủ, sống lâu thêm đã chẳng còn nghĩa lý. Song đối với ma mà nói, ý nghĩa đã khác biệt. Nhìn tên Đồng Hồ Quả Lắc To của Đường Linh Quốc là biết, chấp niệm của ma trước với sức mạnh và tuổi thọ đã vượt quá mức tưởng tượng... Chỉ đáng tiếc, Thiên Đạo hoàn toàn không định để bất kỳ tên ma nào phi thăng.
Một củ cải một cái hố, ngay từ đầu Thiên Đạo đã không sắp xếp chỗ cho Ma tộc, có chen lấn thế nào cũng không vào nổi.
Tuy nhiên không thử sao biết? Năm xưa Yêu Quái nghĩ như vậy cũng nên. Nhân tộc các ngươi chỉ cần hội tụ số mệnh của một giới đã có thể vào vùng đất thử thách, vậy ta cướp số mệnh của bốn giới chắc chắn cũng được chứ? Nếu không được, vậy thì thiên địa này tội gì phải tồn tại, Thiên Đạo không cho ả phi thăng, vậy ả sẽ làm Thiên Đạo, nắm giữ tất cả cũng hệt vậy thôi.
Vân Nhàn đứng yên trước bệ đá, chỉ lên trời nói: “Đã thế, cuốn ta vào đây để làm gì? Mấy trưởng lão mất tích của Kiếm Các bị đưa đi đâu rồi? Còn những người khác của tông môn khác thì sao?”
Bệ đá kêu ong ong.
Xem ra muốn nàng đi qua, Vân Nhàn không buông lỏng thanh kiếm trong tay, cẩn thận dấn bước tới. Một tiếng xoẹt gieo lên, một bóng kiếm sắc bén mờ mờ bay qua, mu bàn tay nàng bị cứa một đường, máu tươi bắn ra, nhỏ xuống nơi ấy.
Vân Nhàn “hít” một tiếng, hình như cảm nhận được đúng là huyết thống Kiếm Các, bệ đá sôi lên hai tiếng, phun “phụt” ra một quyển sách rách nát.
Vân Nhàn nhanh tay lẹ mắt chụp lấy quyển sách, thấy hai chữ cực kỳ xấu xí được viết trên đó:
[Nhật ký].
Vân Nhàn: “...” Nghĩ đủ biết là của ai.
Người bình thường nào đi viết nhật ký chứ! Còn vứt nhật ký lung tung ở đây, là muốn cho ai xem?
Nàng nhịn cơn oán thầm, ngồi đại xuống một chỗ, mở quyển sách bươm nát. Lật hai trang, lại đứng dậy, tìm một hòn đá ngồi xuống.
Thái Bình: “Này thì ngồi bệt đại xuống đất, bị bỏng mông chứ gì.”
Vân Nhàn: “Ngươi bẻm mép hật đấy.”
Thái Bình: “Ngươi còn dám nói ta bẻm mép?!”
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Suy cho cùng vẫn là đường nét tự tay viết của Kiếm Thần thần bí, Vân Nhàn ngoài mặt không thể hiện nhưng vẫn có chỗ tò mò, bèn lật giở ra ngay:
[Dùng quyển nhật ký này là để đốc thúc bản thân luyện kiếm nhiều hơn, trước tiên phải viết xong kiếm phổ trong tay...]
[Ngắm hoa cải dầu.]
[Ngắm hoa tử đinh hương.]
[Ngắm hoa đào dại.]
[Vân Chu à Vân Chu! Sao ngươi lại sa đọa như vậy! Ngươi quên hết kế hoạch đã lập lúc trước đây rồi sao? Khổng Tử viết: “Mỗi ngày ta xét lại thân ta ba lần.” Không thể tiếp tục nữa! Từ ngày mai bắt đầu luyện kiếm mười hai canh giờ!]
[Ngắm hoa kim ngân.]
[Ngắm hoa trắng nhỏ không biết tên.]
Vân Nhàn: “... ?”
Rốt cuộc có gì đáng ngắm chứ!! Chẳng phải đều là hoa cỏ ven đường chỗ nào cũng thấy được ư?! Không ngờ tên húy của Kiếm Thần là Vân Chu... Không biết nói thế nào chứ khá gần gũi, cùng một kiểu với nàng.
Thái Bình nói: “Nhìn vào trọng điểm, nhìn vào trọng điểm đi!”
Vân Nhàn đâu rõ một thanh kiếm như nó kích động cái gì, phải biết rằng, nếu Thái Bình có đầu óc nhanh nhạy và trí nhớ tốt, cần gì mấy người bọn nàng phải vất vả suy luận? Nàng ngoài miệng thì đáp “biết rồi biết rồi” chứ tay đã lật sang trang sau...
[Hôm nay “” đến tìm ta học tập. Ta dạy năm lần, vẫn ù ù cạc cạc, đúng là gỗ mục không thể điêu khắc. Trước tiên làm thế này, rồi làm thế kia, cuối cùng làm như vậy, chẳng phải kiếm pháp đã thành ư? Thứ đơn giản cỡ đó thì tội gì cần phải viết xuống?]
[Gần đây hình như tâm cảnh “” bất ổn, không biết do đâu. Nhưng liên quan gì đến ta, ngắm hoa quan trọng hơn.]
[Nghe đồn trong giang hồ xuất hiện một yêu quái, nguồn sức mạnh nằm ở trái tim, có điều trái tim khác với bình thường, rất kỳ lạ. “” nói, nếu lấy được trái tim của nó, cam đoan công pháp của hắn sẽ tiến bộ rất nhiều. Ta bảo ăn bậy bạ sẽ hại chính ngươi mà hắn lại tức giận.]
Đầu ngón tay Vân Nhàn dừng lại trên khoảng trống kỳ lạ này, bỗng nhíu mày!
Khoảng trống này giống hệt khoảng trống bị xóa trên quyển “Yêu hận tình thù”. Hoàn toàn không dùng công cụ gì để xóa trên trang giấy, ai đấy đã là dùng một loại thuật pháp nào đó, chỉ cần đề cập đến cái tên này, dù là trước hay sau, đều sẽ bị xóa sạch nguyên vẹn!
Là người thân, hay là bạn tốt? Xem giọng điệu này, Kiếm Thần không thích y cho lắm, trông y càng giống người thân đâm ra nàng ta mới không thể không ở chung. Sau khi Yêu Quái bị Kiếm Thần giết chết, trái tim bị người này “ăn”? Là ăn thật hay ăn giả, quá bẩn thỉu đấy... À không, là ăn thật hay chỉ hấp thu??
Vân Nhàn nhớ lại, ai cũng biết Ma tộc bẩm sinh có hai trái tim. Một là trái tim ở ngực trái, cái còn lại sẽ ở chỗ nhược điểm bí mật. Phá hủy điểm yếu tương đương với phá hủy nguồn sức mạnh và mới là cách cuối cùng để giết chết một kẻ thuộc Ma tộc.
Ma tộc bẩm sinh, thật sự là bẩm sinh? Rất có thể khoảng trống kỳ lạ này đích là Xi Vưu hiện nay. Sau khi nuốt trái tim của “Yêu Quái”, y trở thành sản phẩm người không ra người ma không ra ma nhưng lại tự nhận mình là “Ma tộc bẩm sinh”, ai nghi ngờ cho được?
Một người mang tu vi không tính là cao cường, nuốt chửng nguồn gốc của thể chất thuần ác, không trực tiếp nổ tung rồi chết đã là quá may mắn. Yêu Quái bị Kiếm Thần giết chết xong, Kiếm Thần tức thì phi thăng, đâu phải Xi Vưu không muốn hành động. Y chỉ cần liên tục gặm nhấm, luyện hóa, đợi đến khi bóng dáng cuối cùng của Kiếm Thần biến mất hoàn toàn khỏi thế gian mới khởi động lại trận pháp được Yêu Quái bố trí năm xưa, muốn đoạt số mệnh của bốn giới, phi thăng lần nữa... Xi Vưu có biết Ma tộc tuyệt đối không thể phi thăng không? Có thể y biết, cũng có thể không. Tuy nhiên điều đó không quan trọng, quan trọng là, y tin rằng chuyện này là thật, cũng quyết tâm thử một lần.
“Tuy hôm nào ta cũng nói y ngớ ngẩn nhưng y không ngu ngốc đến mức này chứ. Biết rõ không thể phi thăng mà vẫn muốn thử?” Vân Nhàn lẩm bẩm, “Càng có khả năng là đập nồi dìm thuyền... Là vì y ẩn nhẫn lâu như vậy, nếu không làm thì đã không còn kịp? Nói chung toàn là con đường chết, thử thì có sao?”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Thái Bình: “Do đâu lại cố chấp với phi thăng thế kia? Trước kia y là người chứ đâu phải ma.”
Vân Nhàn chẳng nói chẳng rằng, đại khái đoán ra một chút manh mối xuyên thời không.
Đối với người tên Kiếm Thần này, giả dụ có người mang tâm hồn phóng khoáng cởi mở đồng hành cùng nàng ta thì ắt là một chuyện tốt đẹp. Là người trượng nghĩa lại phóng khoáng, chỉ cần chịu đựng được chút hành vi và suy nghĩ khác người của nàng ta thì người này đã có thể làm bạn. Nhưng dù là người bình thường, thậm chí là người bình thường có chút lòng hiếu thắng, cũng tuyệt đối không thể ở chung với nàng ta... Ông trời quá bất công. Tại sao nàng ta suốt ngày ngắm hoa trêu chó, bữa đực bữa cái, mà tu vi lại tăng tiến thần tốc, kiếm phổ truyền khắp bốn phương, số mệnh nằm đại trên người, cứ thế phi thăng? Huống hồ, xem nhật ký của Kiếm Thần, nàng ta hoàn toàn không có tí ý thức khiêm tốn chi. Điều này không trách nàng ta được, đối với một thiên tài mà nói, nàng ta thật sự không thể hiểu tại sao có người không hiểu kiếm phổ tự sáng tạo, giống như không rõ tại sao có người không hiểu một cộng một bằng hai.
Việc này quá tàn nhẫn đối với người có thiên phú bình thường lại hiếu thắng, dù chỉ một câu nói tùy ý đã chực một con dao cứa vào tim y.
Nhiều năm trôi qua, sự cố chấp của Xi Vưu vẫn ngày càng tăng, thậm chí trở thành một chấp niệm. Kiếm Thần muốn phi thăng, y cũng muốn phi thăng, y muốn chứng minh mình mới là người cười đến cuối cùng.
Thái Bình nói: “Vậy mắc gì tự đặt tên cho mình là Xi Vưu... không muốn có bất kỳ liên quan gì đến Kiếm Thần sao?”
Vân Nhàn nói: “Khó nói. Xi Vưu là chiến thần mà, ngụ ý khá tốt? Cũng có thể là vì tên cũ quá khó nghe. Nhưng nếu thật sự là người thân, họ Vân thì đặt ra được cái tên nào khó nghe chứ? Kết hợp đại cũng không đến mức vậy.”
Nàng nghĩ thế thật, cho đến khi nhìn thấy gia phả cũ kỹ kẹp ở cuối cùng, quả nhiên bên dưới chữ “Chu” của thế hệ đó còn có một chữ, mỗi tội đi kèm là chữ “Long”.
Tên thật của Xi Vưu là Vân Long.
Vân Nhàn: “...” Rốt cuộc là ai đặt tên vậy. Không thể tìm vài cái tên hay trong thơ cổ ư?
Túc Trì lặng lẽ đứng thẳng bên cạnh, Vân Nhàn nhanh chóng đọc xong quyển nhật ký này, đoạn đặt về chỗ cũ trên bệ đá. Nàng phủi phủi mông, chỉnh lại y phục, nói bằng giọng điệu vô cùng bình tĩnh: “Ta đã biết hết.”
Bệ đá vẫn đang kêu ong ong, tựa hồ không hài lòng lắm với câu trả lời của nàng.
“Biết, thây kệ lai lịch của y như thế nào, có nỗi khổ tâm gì, chẳng phải phương thức giải quyết cuối cùng đều là giết y sao? Huống chi y hoàn toàn không có nỗi khổ tâm gì cả.” Vân Nhàn nói, “Nya y không đến Đông Giới, vậy là đi tìm Trọng Trường Nghiêu.”
Thái Bình không dám nói gì, nó mơ hồ nhận ra trong giọng điệu của Vân Nhàn có vẻ bực bội.
Bệ đá kêu ong ong càng lớn.
Vân Nhàn xoay người muốn đi, ngặt nỗi hòn đảo cô lập vẫn là hòn đảo cô lập, không xuất hiện cái thang quay về: “...”
Hình như nhận ra nàng cố ý không nói đến, cuối cùng trên bệ đá hiện ra một chữ nhỏ màu vàng, hệt chữ viết nhắc nhở lúc ở Diệu Thủ Môn, nó hiện ra một chữ.
Là chữ “Xu” trong Tức Mặc Xu!
Sau chót đầu óc mơ hồ của Thái Bình đã lóe sáng trong khoảnh khắc, nó không chỉ không dám nói, mà còn không dám thở mạnh ngay tức thì.
...Thực chất, không cần Thiên Đạo nhắc nhở, Vân Nhàn đã có dự cảm từ sớm, cách này vẫn luôn ở đó, nàng chỉ không thiết nghĩ đến mà thôi.
(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuổi thọ của Xi Vưu đã sắp hết, ngay từ khi Đại Chiến Tứ Phương bắt đầu y đã sắp xếp Tức Mặc Xu đến bên cạnh Trọng Trường Nghiêu hòng đoạt số mệnh của hắn. Mà nay y bị thương nặng ngoài ý muốn, kế hoạch bất chợt thất bại, chẳng ngờ việc đầu tiên y làm lại là giam cầm Tức Mặc Xu, cấm nàng ấy tiếp xúc với bất kỳ ai. Hành vi như vậy tuyệt không chỉ nhằm đề phòng tin tức bị tiết lộ, mà còn là để ngăn chặn hết thảy khả năng có người khác đến cứu viện!
Mị Yên Liễu và Tức Mặc Xu đều từng nhắc đến dù Xi Vưu có tức giận đến đâu vẫn sẽ chừa cho Tức Mặc Xu một mạng, tuyệt đối không có chuyện giết nàng ấy. Chẳng lẽ là vì y có tình cảm? Sao có thể, Xi Vưu nuôi dưỡng Tức Mặc Xu ngay từ đầu hòng để tách nhận thức ma, đoạt lấy thân thể của nàng ấy vào lúc này, từ đó mới có thể kéo dài tuổi thọ.
Trên trời dưới đất chỉ có mỗi một mình Tức Mặc Xu mới đáp ứng được yêu cầu của y. Ít nhất là trước khi biến mất triệt để, y không tìm được thân thể nào khác!
Nói cách khác, giả như thực lực của Xi Vưu quá mạnh, vậy thì giết chết Tức Mặc Xu, khiến y không có thân thể để chuyển sang, triệt để diệt trừ hậu họa... Chỉ cần kéo dài qua khoảng thời gian này, kết quả cuối cùng vẫn là ai nấy cùng vui vẻ.
So với việc nhắm vào Xi Vưu, giết chết Tức Mặc Xu rõ là phương pháp giảm độ khó hơn hẳn. Ai nhìn vào cũng nghĩ như thế.
Con ngươi nhỏ của Thái Bình đảo liên tục.
Tuy nhiên Vân Nhàn... Vân Nhàn sẽ đồng ý ư?
“Đừng hòng.” Vân Nhàn đứng yên đáp, “Ta không thể làm vậy.”
Bệ đá đứng im bất động, không nhìn ra bất kỳ thiên cơ. Nhưng im lặng chính là một loại đáp án.
Lần đầu tiên Vân Nhàn rút kiếm từ khi vào vùng đất thử thách, kiếm khí sắc bén khó cản chém nát trang sách ghi lại toàn bộ bí mật tức khắc. Trên khoảng đất trống chỉ còn lại những mảnh vụn bay xuống, thê lương khôn cùng.
Phải nói rằng, trường kiếm huyền thiết mà Túc Trì biến thành đúng là thần binh lợi khí của Chân thần, không tìm ra được một mảy khuyết điểm.
“Tuy ta không muốn nói những lời như ‘các ngươi đã chọn ta thì phải nghe theo ta’, nhưng đúng đấy, ý ta là vậy.” Vân Nhàn ôm kiếm, lạnh nhạt cất lời, “Trụ cột của bốn giới tốt đẹp vậy thì không chọn, lại chọn một đứa nhỏ tuổi như ta, vậy thì ngươi phải chuẩn bị trước... Độ tuổi này vừa đúng lúc vào thời kỳ phản nghịch, ngươi có biết phản nghịch là gì không? Là độ tuổi tới chó cũng chê, ngươi đừng tưởng ta rất nghe lời đấy?”
“Ta cũng biết ý của các ngươi, nếu có thể nói, chắc giờ các ngươi đã nói ra rồi chứ gì. Gì mà tình hình chung là trên hết, rồi gì mà hết cách, bất đắc dĩ... A, không được, phiền chết đi, ta không nghe.” Vân Nhàn móc tai, nói, “Đối với ta mà nói, đặt bạn của ta lên một bên bàn cân đã là sự sỉ nhục lớn đối với nàng ấy rồi! Ngay cả nghĩ ta còn không nghĩ thế. Lý do duy nhất để ta gặp nàng ấy chính là đi cứu nàng ấy. Không có lý do thứ hai!”
Thái Bình kêu: “Vân Nhàn, ngươi đừng nói nữa!”
“Ta cứ nói đấy, bên kia không thể nói, chẳng phải muốn ta nói à?” Vân Nhàn chất vấn, “Huống chi có phải hết cách đâu? Rõ ràng có rất nhiều cách mà cứ phải chọn ra tay với người yếu nhất, cứ phải hy sinh người yếu nhất, nói ra không thấy mất mặt hay gì? Đương nhiên, ta chưa bao giờ tự nhận mình tài giỏi, ta chỉ nghĩ như vậy mà thôi.”
“Ta chỉ làm theo ý mình.” Vân Nhàn đặt kiếm xuống đất, khoanh tay, lười biếng nói, “Nếu các ngươi muốn làm theo ý các ngươi, vậy thì mời cao nhân khác đi!”
Miệng thì nói “mời cao nhân khác”, kết quả lại phá hủy quyển chứng cứ cuối cùng triệt để, chứng tỏ nàng đã hoàn toàn không muốn đi theo con đường khác. Bản thân mình không đi còn muốn chặn đường, thật là...
Một luồng kiếm khí mang theo hơi thở quen thuộc bay tới, sượt qua mặt Vân Nhàn, đánh mạnh xuống mặt đất.
Cái thang dài kia lại xuất hiện.
Vân Nhàn ôm kiếm, nhìn thoáng qua về phía sau, cứ vậy rời đi không ngoái đầu lại.
Trong không gian yên tĩnh truyền đến một tiếng cười khe khẽ khó nghe thấy.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.