Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Cơ Dung Tuyết vốn không định nuôi thêm thú cưng, suy cho cùng nàng đã hơn 20 tuổi, dáng người cao lớn, mặt mày uy nghiêm, chỉ cần nheo mắt lại, mấy ngàn tướng sĩ dưới trướng sẽ run rẩy cả chân – gió tuyết của Rèn Thể Môn vẫn lớn như đã từng, nhưng nàng có mũ giáp khoác trên người, đã không còn lạnh nữa.
Tuy nhiên thi thoảng nàng vẫn nảy ra ý nghĩ như vậy.
Gần đây mối quan hệ giữa tông môn và Càn Khôn Thành ngày càng thân thiết, thời gian Cơ Dung Tuyết đến Lưu phủ làm khách nhiều hơn. Mỗi khi đổi mùa, nàng sẽ nhận được quả cầu lông do Thư Cửu Vĩ vo lại, trên đó còn treo đồ trang trí kim loại lấp lánh. Cơ Dung Tuyết đến Lưu phủ sẽ bế Thư Cửu Vĩ lên đùi chơi. Từ đầu nàng tưởng chuyện này không có gì, cho đến khi Lưu tiểu thư lịch sự nói với nàng: “Sao Cơ Chưởng môn không tự mình nuôi một con?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đối mặt với vẻ mặt hơi bất mãn của Lưu tiểu thư, hình như Cơ Dung Tuyết đã hiểu ra điều gì đó.
Nàng bước ra khỏi Lưu phủ, cảm thán với Thiết Đản đi theo phía sau: “Hình như ta bị người ta ghét rồi.”
Thiết Đản thầm nghĩ đó là lẽ đương nhiên. Ai lại suốt ngày đến vuốt ve hồ ly nhà người khác chứ, Lưu tiểu thư đã kiềm chế rất giỏi đấy. Song, ngoài miệng hắn vẫn nói: “Không có đâu. Chưởng môn đừng nghĩ nhiều.”
Website TruyenLau.com
“E là không phải ta nghĩ nhiều.” Cơ Dung Tuyết trầm ngâm, “Nhưng ta đi sờ con còn lại tên Meo Meo, nàng ta lại không tức giận.”
Thiết Đản câm nín, một lúc sau mới khó khăn đáp lời: “Người ta... luôn có sự thiên vị. Đối với thú cưng cũng vậy, có lẽ Thư đạo hữu khéo hiểu lòng người hơn... Ặc...” TruyenLau.com
Cơ Dung Tuyết liếc hắn, cảm thấy kỹ năng né tránh của thuộc hạ đã ở hàng siêu việt.
Vẫn là gió tuyết ngập trời, nàng nhìn thế giới trắng xóa, chợt cảm thấy đúng là mình vẫn muốn có một con thú cưng của riêng mình.
-
Hiềm một nỗi Cơ Dung Tuyết nói thế chứ lười biếng cực, chớ hề có ý định hành động.
Nếu muốn thú cưng đẹp, chỉ cần nói với Lưu tiểu thư một tiếng, trong tòa đấu giá có rất nhiều. Nếu muốn yêu, có lẽ sẽ hơi phiền phức, cần phải từ từ toan tính. Suy cho cùng không phải yêu nào cũng như Thư Cửu Vĩ và Giang Sơn, mà Cơ Dung Tuyết lại không thích dùng thủ đoạn cưỡng ép.
Nàng không ngờ chỉ thuận miệng nhắc đến lúc gặp mặt lại có người để tâm.
Vân Nhàn hỏi dồn dập: “Thú cưng? Ngươi muốn loại nào? Có lông hay không lông? To hay nhỏ? Mèo hay chó, đáng yêu hay hung dữ?”
Kiều Linh San: “Tỷ xuống khỏi bàn trước được không...”
“Chưa nghĩ nhiều như vậy.” Cơ Dung Tuyết không để ý nàng ấy có ngồi xổm trên bàn hay chăng, nàng ấy treo ngược người nói chuyện với mình cũng được, “Ta chỉ muốn có thú cưng.”
“Ừ...” Vân Nhàn suy nghĩ, “Vậy thì phạm vi rộng quá.”
Sợi dây đỏ trên tay nàng treo một khối huyền thiết nhỏ, trông có vẻ lớn hơn, bên hông đeo Túc Trì... Vậy tại sao hắn lại tham gia với hình dạng này?
“Bây giờ ngươi là Chưởng môn, thân phận khác xưa rồi.” Tiết Linh Tú chậm rãi kéo Vân Nhàn xuống ngồi đàng hoàng, “Nếu muốn loại đáng tin cậy và thông minh, chi bằng tìm bên cạnh mình.”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Thiết Đản, khuôn mặt thô ráp Thiết Đản đỏ bừng, một lúc sau hắn mới lắp bắp: “Ta không có lông.”
Đúng vậy. Thiết Đản hóa thú rồi sẽ là con tê tê, vừa không có lông lại không mềm mại, không ai muốn thú cưng thế kia.
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Cơ Tiểu Tuyết, có muốn rùa không?” Kỳ Chấp Nghiệp hỏi, “Trong hồ sen của Phật Môn nuôi rất nhiều rùa, còn lớn tuổi hơn cả sư phụ ta.”
Vẫn không được. Cơ Dung Tuyết không thích rùa, nàng thấy rùa đen xì xì, không đẹp.
Mèo sẽ rụng lông, quá hung dữ; chó không chín chắn, phải dắt đi dạo; chim sẽ bay mất, không muốn cắt lông cánh; rắn quá lạnh, lại còn ngủ đông.
Nói tới nói lui, chọn tới chọn lui, cuối cùng ngay cả Trưởng lão trong tộc của Thư Cửu Vĩ cũng bị nhắm đến, tuy nhiên họ vẫn không tìm ra được phương án nào tốt.
Cả đám chạy đi tìm Tức Mặc Xu, Tức Mặc Xu ngoài miệng thì nói liên quan gì đến mình, thế nhưng hai canh giờ sau, vất vả lắm nàng ấy mới bắt được một con nhện có đầu người đẹp như mỹ nhân ở trong Ma Quật.
Cả bọn: “...”
“Biết nói, có tính người.” Tức Mặc Xu mất kiên nhẫn, “Trông xinh đẹp, trên chân còn có lông. Không đáp ứng yêu cầu chỗ nào?”
Cả bọn tháo chạy sạch.
-
Chuyện này nhanh chóng bị Cơ Dung Tuyết quên bén, dù gì nàng còn rất nhiều việc phải làm.
Thỉnh thoảng nàng nhìn thấy mèo con chó con nhặt rác ăn trên đường, nàng cũng hơi động lòng, cuối cùng vẫn bảo người ta bế lên lên gửi đến Ngự Thú Môn, tiện thể gửi thêm chút linh thạch.
Xuân qua đông tới, lại một năm nữa.
Vào lúc gió tuyết của Rèn Thể Môn lạnh giá nhất, nàng nhìn ngọn núi xa xăm, ý nghĩ đã bị lãng quên từ lâu lại nổi lên một lần nữa.
“Thiết Đản.” Cơ Dung Tuyết trầm ngâm, “Hình như ta thật sự muốn có một con thú cưng.”
Thiết Đản có nỗi khổ không nói nên lời: “... Chưởng môn, nếu ngài không ngại, ta cũng có thể có lông.”
Cơ Dung Tuyết: “Đừng có quấy rối tình dục.”
Thiết Đản: “!!”
Ý nghĩ này ngày càng mãnh liệt, cho đến giữa mùa đông, Cơ Dung Tuyết theo lệ mở cửa sổ, phát hiện có một con chim bồ câu nhỏ xấu xí bằng sắt đậu ngoài cửa sổ, hai con mắt bằng đá quý màu đỏ sẫm đang nhìn nàng chòng chọc.
Nàng dừng lại một thoáng, khẽ cục cựa mũi, ngửi thấy mùi của Vân Nhàn.
Cơ Dung Tuyết vươn tay, con chim bồ câu sắt nhảy lên tay nàng, phù chú trên thân khẽ lóe sáng, nó mở miệng nói bằng giọng đều đều: “Vân Nhàn... muốn nói chuyện với ngươi... đồng ý xin nói... Nhàn Vương Thánh Kiếm đệ nhất thiên hạ!”
Cơ Dung Tuyết: “... Cẩu Cẩu Kiếm đệ nhất thiên hạ.”
Chim bồ câu sắt “Ôi” một tiếng, đầu bên kia truyền đến giọng nói rõ ràng của Vân Nhàn: “A!! Thành công thật nè?! Phù Truyền Âm còn dùng như vậy sao!! Đại tiểu thư, Cơ Chưởng môn, có nghe thấy ta nói không?”
Đầu bên kia ồn ào, không biết có mấy người chen chúc ở đó, khóe môi Cơ Dung Tuyết hơi nhếch lên, nàng nói khẽ: “Nghe thấy. Rất rõ.”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Vậy thì tốt!!” Vân Nhàn ở đó thao thao bất tuyệt, ầm ĩ khôn cùng, “Cái này ta nhờ Sư Di làm đấy, chỗ ngươi quá xa, bình thường đến đó không tiện lắm. Chỉ cần nói mật khẩu với chim bồ câu là đã có thể truyền âm với chúng ta...”
Mật khẩu của Vân Nhàn là “Nhàn Vương Thánh Kiếm đệ nhất thiên hạ”.
Của Tức Mặc Xu là “Đừng tìm ta rất phiền không rảnh”.
Của những người khác lần lượt là “Bệnh nan y 5 ngàn linh thạch không thối lại”, “Khai trương liên hệ Đại sư Minh Quang”, “San San đến ăn”, “Thật sự có người tìm ta sao ta không tin”.
Cơ Dung Tuyết ghi nhớ hết.
Nàng mở cửa sổ, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với Vân Nhàn mười mấy lượt, băng tuyết ngoài cửa sổ rơi xuống đất rồi dần tan thành nước lạnh, thấm xuống đất, khi họ kết thúc đã qua một canh giờ.
Chim bồ câu sắt lặng lẽ cụp cánh, ngồi xổm trên bàn nàng.
Thiết Đản gõ cửa bên ngoài: “Chưởng môn, Thư Cửu Vĩ gửi quả cầu lông năm nay đến, nàng ta nói thực chất thỉnh thoảng cũng muốn đến Rèn Thể Môn chơi, còn nói trong Yêu tộc có một muội muội mặt hơi vuông, chưa hóa hình...”
Cơ Dung Tuyết mỉm cười, nắm quả cầu lông ấm áp trong tay.
Thiết Đản: “Người có muốn gặp muội muội mặt vuông kia không ạ?”
“Không cần.” Cơ Dung Tuyết nhìn chim bồ câu sắt, trả lời với ánh mắt thờ ơ, “Ta đã hiểu rồi.”
Thiết Đản nhìn sắc mặt nàng, không biết rốt cuộc nàng đã hiểu ra điều chi.
Cơ Dung Tuyết nói: “Đi thôi, đi luyện võ.”
Cửa được đóng lại.
Mùa đông năm nay, Cơ Dung Tuyết có thêm con thú cưng thứ hai. Không chỉ xấu, không lông, không biết nói, không hiểu tính người, còn không mềm mại chút nào.
Hiềm một nỗi nàng vẫn rất thích nó, bởi vì nàng đã hiểu...
Nàng nào có muốn thú cưng.
Nàng chỉ nhớ những người bạn của mình.
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.