Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 148: Ai gây họa

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Túc Trì canh gác bên ngoài, thấy rốt cuộc Vân Nhàn cũng nói chuyện xong và đi ra, chàng định ra mở cửa giúp nàng. Thế nhưng Vân Nhàn lại lách khỏi tay chàng, ủ rũ đi qua bên cạnh chàng.



Túc Trì: “... Sư nương, sao người lại trừng con.”



Nụ cười giấu dao và trong mắt mang lưỡi đao, Tiêu Vu lia cái nhìn xoẹt xoẹt xoẹt sang: “Đại đồ đệ, gần đây con quá quan tâm đến sư muội mình rồi đấy.”



“Nhưng mà.” Túc Trì thản nhiên nói, “Là sư phụ bảo con chăm sóc ạ.”



Tiêu Vu: “?”



Vân Lang chết tiệt này! Không biết nói rành rọt một chút hả?! Nó là một khối huyền thiết thành tinh thì làm sao biết chăm sóc có ý gì?! Xem bây giờ xảy ra cơ sự rồi đây này! Con gái ông muốn sinh con cho người ta rồi kìa!!


Website TruyenLau.com
Bà không biết nên nói ai sai. Chung quy chuyện này còn quá sớm. Không được. Tuyệt đối không được.



Vân Nhàn bị chửi một trận, còn bị bảo nàng đừng có hở tí là đi trêu chọc người đứng đắn, làm tai nàng cũng cụp xuống cả rồi. Nàng trở về phòng mình, thấy Giang Lan Thôi đã đến như đã hẹn.

TruyenLau.com

Giang Lan Thôi vẫn lạnh lùng từ đầu đến cuối, Giang Phụng Thiên nói với Nam Vinh Hồng: “Đến xem đi này, đây là con trai ta.”



“Xin lỗi.” Người đất Nam Vinh Hồng động đậy hai cái, lên tiếng, “Bây giờ có chút ám ảnh với con trai.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Giang Phụng Thiên: “...Con trai này, mày đi đi, không có tiền cũng đừng tìm cha xin xỏ, cha mày càng không có tiền đâu đấy.”



Giang Lan Thôi còn tưởng Giang Phụng Thiên có chuyện gì quan trọng cần dặn dò hại hắn bị lưới đánh cá kéo lê một đường, thành thử giờ đây hắn thật sự tức đến mức máu chảy ngược: “Ông có bệnh à?!”



Hắn phóng ra một con dao găm, Giang Phụng Thiên dùng thân đao đỡ được nhanh như chớp, hai người bắt đầu giao đấu không chút dấu vết, trông đúng là cảnh cha hiền con thảo, cùng nhau tận hưởng niềm vui gia đình.



Vân Nhàn vừa đến đã làm việc chính: “Dì nhỏ, gần đây Trọng Trường Nghiêu đang làm gì ạ?”



Bây giờ đã biết hắn đặc biệt đối với Xi Vưu, Vân Nhàn càng phải để mắt đến hắn. Vả chăng, bản thân đi cả tháng trời, đâu rõ Thư Cửu Vĩ sống thế nào ở nhà Lưu tiểu thư, có khi nào lại chạy theo Trọng Trường Nghiêu nữa rồi không.



Tiêu Nguyên đưa cho nàng một xấp thẻ tre dài, Vân Nhàn càng xem càng cảm thấy cuộc sống của người này phong phú đến mức vượt quá sức tưởng tượng của nhân loại.



Đến Yêu tộc bên này làm khách, đến Đao Tông bên kia làm tiền, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, nay người trong Càn Khôn Thành gần như đều biết hắn. Bởi vì nơi hắn ở nhất định sẽ tràn ngập niềm vui, sẽ có trò hay để xem.



Vân Nhàn vừa xem thẻ tre vừa thấy khó hiểu: “Hắn đang tranh chấp với Thư Cửu Vĩ?”



Lúc nhóm nàng rời khỏi Càn Khôn Thành, Thư Cửu Vĩ đến nhà Lưu tiểu thư, tranh giành tình cảm với con hồ ly béo đó. Theo như trong thoại bản viết, tộc trưởng Cửu Vĩ tộc rất hài lòng với người con rể tên Trọng Trường Nghiêu này, cho nên nghĩ trăm phương ngàn kế muốn gả Thư Cửu Vĩ cho hắn... Nhưng mà lúc này Thư Cửu Vĩ đã không chịu!



Thư Cửu Vĩ không hợp tác, trái lại Trọng Trường Nghiêu càng cố sức, bày ra bộ dạng si tình, tìm kiếm nửa kia khắp nơi, tình sâu nghĩa nặng, tỏ ý đời này nhất định phải cưới nàng ta.



Nhưng đúng là hắn nên sốt ruột. Tính kỹ thì trong cốt truyện gốc bây giờ, bên cạnh hắn phải có ít nhất ba nữ tử, ma nữ Tức Mặc Xu, Quận chúa Đường Vô Khả và Hồ yêu Thư Cửu Vĩ, mỗi người một vẻ. Bây giờ xem chừng tất cả đều chạy mất hút, thử hỏi sao hắn không sốt ruột cho được.



“Không biết hắn đang nghĩ gì.” Tiêu Nguyên ngáp một cái, nói, “Có tin tức nói hắn đã tìm được nơi Thư Cửu Vĩ ở, buổi chiều định đến nhà thăm viếng.”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vậy Vương tử Hổ tộc kia thì sao?” Xem chừng tin tức của Lưu tiểu thư bị ai tiết lộ ra ngoài, Vân Nhàn hỏi.



“Một nụ cười xóa bỏ ân oán.” Tiêu Nguyên, “Hình như còn cho hắn tinh huyết của Hổ tộc, bây giờ sau khi luyện hóa, thực lực hắn càng cao hơn một bậc.”



Vân Nhàn: “...”



Từ tộc trưởng muốn gả con gái đến Vương tử không hiểu đang nghĩ gì, Yêu tộc các ngươi đúng là tên nào tên nấy bị bệnh cả rồi.



“Mọi người phải chuẩn bị cho tốt.” Tiêu Nguyên nhìn mọi người trong phòng, bảo, “Ta đã biết chuyện của Cơ Dung Tuyết. Thời gian biết là một khắc trước lúc mọi người đến cửa thành.”



Đã là bảo vật then chốt của tòa đấu giá Càn Khôn Thành, tốc độ của bảo thuyền đã được coi là nhanh nhất trong số vật phẩm mang linh khí. Cho dù nhóm Vân Nhàn có nán lại Rèn Thể Môn thêm một ngày, những người khác chưa chắc đã đuổi kịp tốc độ của bọn nàng. Tin tức của Huyền Bảo Các nhanh nhạy mà chỉ biết trước một khắc, vậy chắc chắn chưa đến nửa ngày thì chuyện của Rèn Thể Môn sẽ làm bùng nổ dư luận.



“Gần đây Yêu tộc cũng dần dần xuất hiện trong thành.” Tiêu Nguyên, “Hình như nói là muốn tổ chức đấu võ chọn rể.”



“Đấu võ chọn rể?” Vân Nhàn ngạc nhiên thốt lên, “Chọn rể cho ai?”



“Còn có thể là ai?”



Tiêu Nguyên mỉa mai: “Thư Cửu Vĩ.”



Vân Nhàn vừa ra khỏi cửa đã phát hiện mới chỉ một hồi lâu trôi qua, cái nhìn của bà cụ vá giày ở cửa đã nhìn mình không được đúng lắm.



“Sao thế?” Vân Nhàn khó hiểu thốt lên, “Cho dù tin tức có lan nhanh vẫn đâu thể nào có chuyện ai cũng rõ?”



Mỗi tội nàng chẳng hiểu rằng tin tức cũng chia theo khu vực. Huyền Bảo Các này vốn là nơi tin tức nhanh nhạy, xung quanh đây nào có người thường mà toàn là dân trong giang hồ cả thôi, đương nhiên họ càng chú trọng chuyện này.



Tiết Linh Tú lạnh lùng mà rằng: “Đừng nói với ta là ngươi còn muốn lái cái thuyền rách nát đó đấy.”



“Không lái đâu.” Vân Nhàn cười hì hì đầy hớn hở, “Đã vào thành rồi, xe ngựa của Tiết huynh đâu nhỉ?”



Tiết Linh Tú: “...”



Hắn không nên lắm mồm!



Túc Trì phát hiện Vân Nhàn không chịu ngồi cạnh mình, trên mặt chàng lộ vẻ khó hiểu.



“Làm phiền nhường đường một chút.” Kỳ Chấp Nghiệp tức giận bảo, “Đứng ngây ra đó làm gì? Đâu ai bảo ngươi ngồi dưới đất.”



Phong Diệp nói yếu ớt nói vọt lên từ dưới đất: “Đúng vậy. Đại sư huynh, ngươi mau ngồi đi, vén rèm lên mãi sẽ lạnh lắm.”



“Phong Diệp...” Lương tâm Kiều Linh San cắn rứt, nàng ấy ôm trán nói, “Thôi vậy. Ngươi ngồi lên đùi ta đi.”



Cả bọn chuẩn bị chu đáo, chọn một chiếc xe ngựa tương đối bình thường, Vân Nhàn còn không quên đưa tay gỡ bỏ logo to tướng của Diệu Thủ Môn trên nóc xe.



Trong Càn Khôn Thành có đông đảo người giàu, xe ngựa lẫn vào dòng xe cộ chớ hề nổi bật. Vân Nhàn mở lá phù màu vàng, tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài vang lên rõ rành trong toa xe:



“Các ngươi nghe nói chuyện này chưa?? Sòng bạc ở cửa thành kiếm bộn rồi!! Có người đặt cược Cừu Trác, có người đặt cược Cừu Đan, hai bên đều không thắng, mỗi nhà cái thắng!!”



“Cừu đại tiểu thư dữ dằng ghê... Đúng là ‘người tàn nhẫn sẽ ít nói’. Nhưng mà, ngươi thật sự tin Cừu Trác Cừu Đan do Nam phu nhân giết hả? Sao ta lại cứ thấy rõ ràng do chính nàng ta giết, diệt cỏ tận gốc, không để lại họa về sau.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta cũng thấy vậy, dù gì hổ dữ không ăn thịt con... Nhưng ngươi đừng gọi là Nam phu nhân thì hơn. Bà ta đã vậy, còn thích cách gọi này à? Cẩn thận người ta đến tìm ngươi đòi mạng!”



“Thật tàn nhẫn, thật sự quá tàn nhẫn. Còn hổ dữ không ăn thịt con gì chứ, đó có phải đứa con bà ta muốn đâu. Ta xem trên báo lá cải viết lão Chưởng môn Vong Trần Môn tuyệt hậu, ngay cả huynh trưởng của mình bà ta cũng... cũng như vậy... Nói khó nghe một câu thì giết một đứa con trai có là gì đâu!”



“Ta thấy đây là người hiền lành bị ép đến đường cùng. Chậc chậc chậc, Cừu Mạc chết thảm cỡ này, quá ư hả dạ! Giết hay lắm! Vẫn còn hơn những kẻ nhảy lầu tự tử, chết rồi cũng phải kéo theo người khác!”



“Ui, bây giờ các nữ tu sĩ đều thế à? Đáng sợ quá đi mất...”



Bên thắng viết lịch sử, Vân Nhàn nghe mọi người hết lời khen ngợi Cơ Dung Tuyết, phân tích từ biểu hiện của nàng ấy ở Đại Chiến Tứ Phương đến Phật Đà Mặt Cười, còn kéo theo nhóm người mình vào với tư cách là “bạn bè của Cơ Chưởng môn”. Tức khắc, họ đã có thể moi ra được cả trăm ưu điểm.



Vân Nhàn bị khen đến mức suýt nữa không đi nổi, đuôi vểnh lên trời, hốt nhiên nàng bình tĩnh lại và bộc bạch: “Ta muốn kể chuyện cười nhảm nhí.”



“...” Tiết Linh Tú: “Ngươi cứ nói đi.”



Vân Nhàn: “Ngươi biết chúng ta gọi là gì không?”



Kỳ Chấp Nghiệp bực bội: “Đến cùng ngươi có nói hay không?”



Vân Nhàn còn chưa bắt đầu kể đã tự cười đến mức lăn lộn: “Một người đắc đạo, Cơ chó lên trời*, ha ha, ha ha ha ha!!”



*Cơ (姬- jī) đồng âm với gà (鸡- jī)



Cả bọn: “...”



Một sự tra tấn quá khủng khiếp. Có phải trò đùa chữ đồng âm này vĩnh viễn không có ngày kết thúc?



Xe ngựa lắc lư, đi một mạch về hướng Lưu phủ. Những người họ gặp trên đường đều nói “Ngươi nghe chuyện đó chưa?”, náo nhiệt vô ngần, ngay cả gió lạnh mùa đông cũng không cách gì làm nó nguội bớt.



Kiều Linh San thở dài : “Hầy. Không biết lần sau gặp lại đại tiểu thư là khi nào nữa?”



Gì mà “Cơ Chưởng môn”, gì mà “Hạ Thống lĩnh”, nghe cứ xa vời thế nào ấy. Trong lòng các nàng, dù ra sao vẫn chỉ có đại tiểu thư và Thiết Đản, không tài nào liên kết hai người này lại với nhau.



Vân Nhàn mỉm cười, ném cọng cỏ ra ngoài cửa sổ, thuận miệng nói: “Trong đầu luôn nhớ đến, sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại.”



“Vân Nhàn.” Kiều Linh San tự dưng nảy ra ý tưởng, “Sao ta chưa từng thấy tỷ khóc nhỉ?”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Mọi người đều khựng hết động tác.



Đúng vậy, dẫu có đoái tưởng lại thế nào, ấn tượng của Vân Nhàn trong đầu bọn họ đều là bẩn thỉu, hoặc là vui tươi hớn hở, đừng nói khóc nhè, ngay cả biểu cảm hơi tiêu cực một chút vẫn hiếm thấy tợn.



“Muội muốn xem ta khóc à?” Vân Nhàn cười, “Sau này đi, sau này nhất định sẽ có lúc ta khóc!”



Kiều Linh San tức tốc thốt lên: “Đừng nói những lời xui xẻo như vậy! Mau phủi phui ba lần đi...”



Đi được nửa đường, lại là cảnh tượng tắc đường quen thuộc.



Trước lạ sau quen, Vân Nhàn tiện tay túm lấy một cô nương nhỏ, lần này dùng vũ lực trước nói lý sau: “Phía trước xảy ra chuyện gì vậy! Nói mau!”



Cô nương nhỏ ngẩn người rồi mới trả lời: “Nhã Kiếm, Nhã Kiếm đến nhà thăm viếng, Lưu tiểu thư không gặp ba lần, muốn biết sự gì xảy ra tiếp theo, xin nghe hồi sau phân giải...”



Vân Nhàn nói: “Cảm ơn!”



Xuống xe ngựa, đổi sang đi bộ.



Trước cửa Lưu phủ lại là một đám quần chúng hóng chuyện, tự họ mang theo ghế, rượu, nồi lẩu nhỏ, chắn ứ một con đường tới mức chật như nêm cối.



Trọng Trường Nghiêu đứng trước cửa Lưu phủ, vẻ mặt u sầu.



Vân Nhàn thật sự cảm thấy hắn nhiều ít gì cũng có tính cách thích thể hiện. Nhiều người nhìn thế, hắn không thấy ngại, không thấy mất mặt hay gì?



Lưu tiểu thư vẫn vậy, hờ hững mà không mất đi sự lễ độ, dẫn theo hai người hầu nhỏ đứng ở cửa và nói: “Trọng Trường công tử, đã là lần thứ tư ngươi tới cửa. Nếu ngươi tìm cha ta nói chuyện thì cứ đi tìm, cần gì xông vào khuê phòng ta?”



Dùng từ “xông vào khuê phòng” thế này, hiển nhiên Trọng Trường Nghiêu đâu ngờ nữ tử trẻ tuổi này không nể nang hắn. Hắn ngẩn người, trả lời với tinh thần chán nản: “Lưu tiểu thư này, ta cũng có nỗi khổ tâm...”



Phải nói tướng mạo của hắn thật sự không tầm thường, tiếc nỗi người trước mặt là Lưu tiểu thư, Lưu tiểu thư chỉ thích thú thuần, là thuần chủng, dính một chút của nhân loại cũng không được.



“Ồ, ngươi có nỗi khổ tâm.” Lưu tiểu thư nói lạnh đanh, “Cho nên sau khi trải qua một lần suy tư đầy se thắt thấu tim gan, cân nhắc xé lòng, cuối cùng ngươi kiên quyết xông vào khuê phòng ta, đúng không.”



Vân Nhàn suýt nữa phì cười.



Từ ngữ thật chuẩn xác! Lời lẽ thật sắc bén! Chửi nữa đi!



Là một nam tu sĩ trẻ tuổi, dù thế nào thì làm việc này vẫn là sai. Hơn nữa Lưu tiểu thư hoàn toàn không bị hắn dắt mũi, hắn nói gì cũng vô dụng. Rốt cuộc Trọng Trường Nghiêu biến sắc, cất cao giọng, không ngờ trực tiếp vận nội lực nói với về phía sân sau: “CỬU VĨ!”



“TA SẼ THAM GIA ĐẤU VÕ CHỌN RỂ. TA NHẤT ĐỊNH PHẢI ĐƯỜNG ĐƯỜNG CHÍNH CHÍNH CƯỚI MUỘI VỀ NHÀ!”



Tiếng như nói tựa chuông vang.



Mọi người đều nín thở. Ngay lúc này, cuối cùng cửa lớn Lưu phủ mở ra, một hình hài xinh đẹp bước ra từ trong đó, mang theo hương thơm ngào ngạt.



“Cửu Vĩ, cuối cùng muội đã chịu ra gặp ta.” Trọng Trường Nghiêu cười thê lương, nhắm mắt lại, quyết tâm, chậm rãi nhìn Thư Cửu Vĩ, “Ta biết, chắc chắn những ngày này muội sống không tốt. ‘Vì muội tiều tụy, có sá chi’, ta... Hả?!”



Thế giới bẵng hẳn đi.



Nhóm Vân Nhàn như bị đá lớn từ trên trời rơi xuống đập vào đầu, lập tức câm lặng: “...”



Toi đời.



Thật sự toi đời rồi!



Thư Cửu Vĩ cũng bị Lưu tiểu thư nuôi thành hồ ly béo rồi a a a a a!!!



.............



Lời tác giả:



Thư Cửu Vĩ phiên bản Plus *bị đuổi theo đánh*

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu