Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 141: Tuyết Sư cuồng tình (18) – Ta muốn ngươi mãi mãi tự do!

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Người bị thương đông đảo, giờ phút này có người hãy còn giữ được bình tĩnh ngồi yên thì đều chẳng phải hạng tầm thường.



Ném đá dò đường, tung gạch nhử ngọc. Bản thân không ra tay lại muốn người khác làm trước.



Vân Nhàn đã nói từ trước rằng đến Bắc Giới là vì tên tu sĩ tự do nhập ma ở Tiểu Thạch Trấn, về sau cả bọn lại biết được trong Rèn Thể Môn có kẻ truyền bá sách ma, chung quy lại, mục đích của đoàn người của nàng không giống tất cả mọi người.



Đương nhiên, nàng còn muốn giúp Cơ Dung Tuyết tan đoạt quyền soán vị, song đây là chuyện giữa nàng và Cơ Dung Tuyết, những người khác hoàn toàn không tỏ. Cơ Dung Tuyết cũng đã từng đề cập chuyện người-ma ở đại điện, yêu cầu các tông phái chú trọng, vậy thì bây giờ sao họ không ra tay cho được?



Bọn nàng đến đây là để diệt trừ người-ma, không có lý do gì để không ra tay. Đánh thắng được là tốt nhất; đoạt được ấn chưởng môn hay không lại là chuyện khác; đánh thua cũng chẳng có hại gì; hao tổn thực lực cũng không ảnh hưởng đến việc những người này ngồi mát ăn bát vàng, tiện thể còn vớt vát được chút tiếng thơm cho mình.



Thật là đường hoàng, thật là hùng hồn! TruyenLau



Nhưng trên thực tế, cho dù ông ta không nói, Vân Nhàn cũng có lý do không thể không ra tay.



Cơ Dung Tuyết lại cảm thấy ánh mắt Nam Vinh Hồng dừng trên mặt mình. Nàng ấy nhịn không được đã cau mày.
Website TruyenLau.com


Thực chất nàng ấy đã nhận ra cái nhìn này không biết bao nhiêu lần. Chẳng hiểu rốt cuộc nó có ý gì nhưng nào mang theo ác ý. Nàng ấy và Nam Vinh Hồng hoàn toàn chẳng nói được với nhau mấy câu, nên nàng ấy cũng mặc kệ.



Cơ Dung Tuyết nhìn về phía Thiết Đản, Thiết Đản cũng đang nhìn chăm chú vào nàng ấy. TruyenLau.com



Bất chợt nàng ấy trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn.



Cừu Trác và Cừu Đan đã bị phế bỏ, ngay cả con ruột của mình mà Nam Vinh Hồng còn có thể vứt bỏ như đôi giày tươm, huống chi là Cơ Dung Tuyết? Nàng ấy còn nhận được chút may mắn chi?



Tiết Linh Tú thấy Nam Vinh Hồng thương tích toàn thân, trong lòng rất khó chịu bèn nói: “Thế này còn đánh đấm kiểu gì?”



Túc Trì rút kiếm đánh một tiếng “keng”.



“Ngươi làm gì vậy?” Tiết Linh Tú mỉa mai, “Ngươi thật chẳng khách sáo gì cả!”



“Không chỉ không khách sáo, còn phải dốc toàn lực.” Túc Trì lặng lẽ nhìn hắn, nói, “Thứ nhất, ta đánh không lại bà ta, tất cả mọi người cùng lên thì còn phải xem xét. Thứ hai, đối với bà ta, ngươi nương tay chẳng kém gì sỉ nhục.”



Với tính cách của Nam Vinh Hồng, quả thực là thế.



“Ta đang nói với ngươi chuyện này chắc?!” Tiết Linh Tú nổi đóa, “Ngươi rút kiếm ra bằng tay phải rồi còn không buông tay nàng ấy ra nữa, bộ nắm quen rồi à? Có cần ta giúp ngươi kéo ra không?!”



Túc Trì: “...”



Kiều Linh San giật giật khóe miệng: “... Tiết đạo hữu không nói, không ngờ ta không phát giác luôn.”



Trong đôi mắt vàng của Kỳ Chấp Nghiệp tràn đầy vẻ bất lực, gã liếc mắt bảo: “Hình như ma khí càng lúc càng yếu.”



Phong Diệp cũng nói: “Không có ma khí bổ sung, thương thế của bà ta sẽ chỉ ngày càng nặng thêm mà thôi.”



Cứ nặng thêm thì bà ta thật sự không rời đi được nữa.



Dưới cái nhìn trừng trộ của đám người, rốt cuộc Vân Nhàn tập trung tinh thần, cất bước, dừng lại tại chỗ cách trước mặt Nam Vinh Hồng ba trượng.



“Tiền bối.” Nàng nhận lấy Chước Nguyệt từ tay Túc Trì, nghiêm nghị thốt lên, “Đắc tội!”



Ánh mắt Nam Vinh Hồng dừng trên mặt nàng một thoáng, dường như có ý cười khó hiểu, bà ta lại khí phách ngời ngời bảo: “Tới đi!”



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Lần trước có trận thế như vậy là lúc đánh nhện trong Đại Chiến Tứ Phương. Có điều khi ấy Cơ Dung Tuyết không có mặt, cả bọn còn non nớt, đều ở tầng Kim Đan nho nhỏ.



Đâu rõ sau khi trưởng thành nhiều sẽ gặp một trận đấu võ một chọi nhiều đặc sắc đến nhường này.



Trong lúc giằng co, hình như có sóng ngầm phun trào.



Sự yên tĩnh dừng lại trong khoảnh khắc. Vân Nhàn vỗ chuôi kiếm, kiếm khí gào thét, nàng lúng túng thốt lên: “Đừng có chờ ta nói chuyện nữa! Ta thật sự không biết chỉ huy đâu!!”



Kiếm khí đỏ rực ngưng tụ thành thực thể, ào ào đâm về phía Nam Vinh Hồng và rồi bị ánh sáng ma quỷ đập vỡ tan. Nam Vinh Hồng đảo mắt, đánh thẳng về phía Tiết Linh Tú. Tiết Linh Tú tức giận né tránh, kêu lên: “Không ai kỳ vọng vào ngươi cả!! Ngươi không ra tay thì chúng ta ra tay thế nào?!”



Vân Nhàn giật mình. Sao Nam tiền bối cũng biết lúc khai cuộc phải đánh Y tu trước?! Để bà ta chạm vào một cái, Tiết huynh sẽ phải ra ngoài nằm ngay! Nàng tức thì nói: “Có ai ra đỡ giúp một chút không...”



Tiết Linh Tú biết sức mình đến đâu bèn lùi nhanh về phía sau, hốt nhiên đằng sau truyền đến một đợt kiếm reo sắc bén, Túc Trì nói lạnh lùng: “Tránh ra!”



Mũi kiếm lướt qua má hắn, suýt chút nữa thì cắt mất một lọn tóc. Nam Vinh Hồng buộc phải chuyển công thành thủ, dùng Ngửa Chưởng đỡ lấy mũi kiếm. Ánh đỏ lập lòe, hai bên bất chợt tan rã.



Một lạnh, một nóng, đối đầu gay gắt, thế lực ngang nhau, không ai khắc chế ai hơn.



“Túc Trì!” Tiết Linh Tú suýt chút nữa bị cứa rách mặt đã nổi đóa, “Ngươi cố ý đúng không?!”



Túc Trì: “Ồ. Xin lỗi.”



Pháp trượng của Kỳ Chấp Nghiệp chẳng còn, tuy nhiên tu vi của gã đã tăng cao theo xu thế. Gã nắm chặt chuỗi Phật châu trên cổ tay, môi mỏng khẽ mở, chẳng niệm tên chiêu thức thay vào đó lại là một tiếng hô: “Tất cả tránh ra!”



Kiều Linh San kịp thời rút kiếm, nhường chỗ, luồng ánh sáng vàng kia rơi xuống bên cạnh Nam Vinh Hồng chớ hề bị cản trở. Như mọc mắt sau lưng, bà ta xoay người trong nháy mắt, lại tung một chưởng hóa giải, thậm chí còn thừa thế sử dụng chiêu “Túy Quải Kiều”, chiêu Bát Tự Chưởng muốn bóp chặt yết hầu Phong Diệp. Kỳ Chấp Nghiệp “chậc” một tiếng cực vang, Lồng Chuông Vàng lại xuất hiện, miễn cưỡng đỡ được một kích này giúp Phong Diệp.



Quá chuẩn xác, Vân Nhàn hô to: “Nice!!”



“... Ý gì? Nai tơ? Thảo dược?” Tiết Linh Tú đâu hiểu, không quên cười ha ha, “Lồng Chuông Vàng của Kỳ đạo hữu đúng là càng lúc càng thành thạo, không nhìn ra bộ dạng ngươi kiên quyết nói không học trước đây tí nào đâu.”



Kỳ Chấp Nghiệp ném thẳng Phong Diệp ra ngoài trận, để gã đừng làm vướng chân, tiếp đó xoay người đỡ một chưởng của Nam Vinh Hồng để rồi vừa bị đẩy lùi về sau vừa phun máu vì ngực khó chịu. Dầu vậy, gã không quên lạnh lùng đáp trả: “Ngươi không có châm trông đáng thương hết sức.”



Tiết Linh Tú: “Ngươi...”



Kiều Linh San vất vả khuyên can: “Đừng cãi nhau nữa! Bây giờ là lúc cãi nhau saohả Yến Lượn – Mười!”



Vân Nhàn chống mũi kiếm xuống đất, vô số kiếm khí bốc lên từ dưới đất, nàng căng thẳng la: “Đại tiểu thư ơi đừng có lười biếng!! Phía trước có hai người là đủ, Kỳ đạo hữu và đại sư huynh lên trước, những người khác vòng ra sau! Vòng ra sau!! Nói lại lần nữa, vòng ra sau!”



Túc Trì thốt lên ngắn gọn: “Vân Nhàn, nhường đường.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Tiết Linh Tú: “Lúc này ngươi không nói ‘tránh ra’ nữa à??”



Túc Trì: “Ngươi tránh ra.”



Cơ Dung Tuyết mới đến, không biết làm gì: “...”



Ồn ào quá đi, tai muốn điếc tới nơi!



Phải nói Nam Vinh Hồng thật sự quá mạnh. Không chỉ mạnh về sức mạnh mà còn mạnh về căn cơ. Kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, biến chiêu và chiêu số quái đản không tài nào lường trước. Bà ta càng mạnh, cả bọn càng căng thẳng, càng căng thẳng, lời nói lại càng tuôn tợ liên miên. Cái tật này bắt đầu từ Vân Nhàn rồi lan ra như phóng xạ, chứ trước đây thậm chí Túc Trì còn không thốt thành lời trong một trận đấu! Không chỉ nói nhiều mà còn lộn xộn, hỗn loạn, cứ như mấy chục con ngỗng lớn cùng kêu. Người ngoài hoàn toàn không nghe rõ nhưng lại thấy hình như bọn họ giao tiếp không gặp trở ngại gì dù tình huống không đúng lắm, vẫn lộ ra vẻ mặt hơi đỡ đẫn.



Giang Lan Thôi hỏi: “Cha, đám người này bị bệnh à??”



Giang Phụng Thiên dùng bàn tay to như cái quạt đập vào ót hắn, có thể thấy tình thương dạt dào của người cha trong tiếng gió: “Mày biết cái quái gì! Mày không thấy người ta nói chuyện nhưng không gặp trở ngại lúc đánh võ à? Vừa rồi nhiều người còn không gặm nổi cái xương cứng này, hiện tại tuy nhìn chừng như tụi nó rơi vào yếu thế nhưng ít nhất cũng kiềm chế được. Nếu kéo dài đến cuối cùng, ai sẽ thắng đây?”



Giang Lan Thôi: “Bọn họ thắng.”



Giang Phụng Thiên: “Mày nhìn người ta xem, rồi lại nhìn mình đi! Chỉ tổ phiền phức!”



Giang Lan Thôi: “...”



Đã có người bị thương. Vân Nhàn bị đánh một chưởng vào eo; Kỳ Chấp Nghiệp bị nội thương; xương tay Túc Trì bị gãy, kiếm suýt gãy trong lòng bàn tay; hơi thở của Nam Vinh Hồng cũng ngày càng nặng nề; Cơ Dung Tuyết trong khe hở lúc lên lúc xuống của cả bọn, đồng tử dần dần thu nhỏ rồi dựng đứng. Nàng ấy hệt sư tử mai phục, đang tìm kiếm cơ hội.



Dù thế nào đi chăng nữa, nàng ấy muốn vị trí chưởng môn này, đâm ra, nhất định phải... đánh bại bà ta!



Tìm thấy rồi!



Ngay trong khe hở chẳng ai nhận ra, Cơ Dung Tuyết lao đến sau lưng Nam Vinh Hồng nhanh như chảo chớp, vươn tay, xé toạc vết thương vốn đã không thể lành lại kia với khuôn mặt không chút biểu cảm!



Đối với nàng ấy, ra một đòn phải khiến đối phương trọng thương, nếu không chính là gây thêm phiền phức.



Máu thịt vỡ vụn, thảm không nỡ nhìn, Nam Vinh Hồng kêu lên một tiếng đớn đau, dường như đã đôi chút lảo đảo sắp đổ.



Ấn chưởng môn nằm ngay trong lòng bàn tay đối phương, Cơ Dung Tuyết thấy đám người bên dưới như lũ chuột ngửi thấy mùi máu bắt đầu rục rịch muốn tranh đoạt qua nơi khóe mắt, nàng ấy buộc mình gạt bỏ mọi suy nghĩ đâu đâu, vươn tay lấy...



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngay lúc này, giọng nói ấm áp của Nam Vinh Hồng vẳng từ bên tai nàng ấy: “Dung Tuyết à.”



Biểu cảm nặng nề, Cơ Dung Tuyết lia mắt lướt qua mọi người xung quanh, phát hiện đây là truyền âm.



Tại sao? Bà ta muốn nói gì?



“Dung Tuyết.” Nam Vinh Hồng khó hiểu cất tiếng, “Vì đâu con muốn làm chưởng môn?”



“...” Cơ Dung Tuyết đâu rõ tại sao mình đáp lời, “Chuyện này không liên quan đến bà.”



Chỉ trong thời gian ngắn ngủi của một câu nói, Nam Vinh Hồng lại thành công tìm được sơ hở, tàn nhẫn bẻ gãy kiếm của Vân Nhàn. Chước Nguyệt vỡ vụn, bà ta như đang trêu chọc đám nhỏ: “Ai dạy con cầm kiếm kiểu này?”



Vân Nhàn: “Ta sinh ra đã cầm thế.”



“Ha ha ha ha!” Nam Vinh Hồng cười bảo, “Con nhóc này!”



Không biết nguyên cớ gì, mọi người nhạy bén nhận ra phần hơi thở suy yếu dần từ trong lời nói của bà ta. Xung quanh là sói đói rình mồi, nhưng cả bọn đã không hẹn mà cùng giảm bớt công kích.



Người ngoài không nhìn ra, tuy nhiên người trong cuộc lại rõ ràng hơn ai hết.



“Tại sao bà cứ gọi ta như vậy.” Cơ Dung Tuyết truyền âm nói, “Ta và bà đâu có nói chuyện được mấy câu.”



Nam Vinh Hồng nói: “Ta vẫn luôn quan sát con.”



Cơ Dung Tuyết: “...”



“Kế hoạch của con không tệ, nhưng vẫn chưa đủ tàn nhẫn.” Nam Vinh Hồng nói, “Người trong bữa tiệc kia là để ám sát trưởng lão đúng không. Con còn giỏi hơn ta tưởng, đâu ngờ con thật sự có khả năng nắm được khiếu yếu của bọn họ. Con biết mấy người? Ba người? Đại trưởng lão, Nhị Trưởng lão, Thất trưởng lão, đều là người của Cừu Đan, chết đi sẽ tốt hơn thật.”



Cơ Dung Tuyết ngừng thở.



Ba người này đã bị bà ta giết chết hồi nãy.



“Cừu Trác không đáng lo, chỉ cần lo lắng Cừu Đan. Các trưởng lão tuyệt đối sẽ không đồng ý. Không đồng ý thì thôi, giết luôn là được. Cho nên trước tiên giết ba người này, sau đó thì...” Nam Vinh Hồng nói từ tốn, “Ấn chưởng môn bị bỏ trống, không ai có thể thống lĩnh binh mã. Bọn họ không thể nhưng con lại có thể. Đệ tử nội môn đã bị con thu phục, đệ tử ngoại môn chỉ tin phục con mà thôi. Để ta đoán xem con muốn làm gì? Cướp ấn chưởng môn, cưỡng ép trấn áp, bỏ bảy trưởng lão và quản sự còn lại vào ngục chết hết. Giết Cừu Trác Cừu Đan, ngăn chặn họa về sau. Sau nữa thì đóng cửa, cấm ra vào, chia rẽ khách khứa, gạo nấu thành cơm, ép buộc bọn họ phải thừa nhận cuộc binh biến thay thế. Kẻ nào tỏ thái độ kiên quyết thì giết vài tên để cảnh cáo, hết thảy nước chảy thành sông.”



Cơ Dung Tuyết: “Rành rành bà biết, vậy sao còn...”



“Bạn bè của con có biết không?” Nam Vinh Hồng hỏi, “Mấy đứa nhóc con chưa từng giết người. Con xuống tay được sao?”



Cơ Dung Tuyết nghiến răng: “... Cớ gì ta lại không thể!”



Nam Vinh Hồng: “Con không thể. Mặc dù con đã nghĩ thật lâu, nhưng ta nghĩ con vẫn không xuống tay được. Dung Tuyết à, con phải biết thiếu sót của con, chỉ có thể dùng sự tàn độc để bù đắp mà thôi. Con điên rồi thì người khác mới sợ con, mới tâm phục khẩu phục... Đôi khi, con không đủ tàn nhẫn, người khác sẽ chỉ tàn nhẫn hơn con.”



Cơ Dung Tuyết im lặng không nói.



“Con không đủ tàn nhẫn bởi vì việc con muốn làm Chưởng môn là bị ép buộc.” Nam Vinh Hồng thở dài, “Con biết đấy, nếu đổi lại là người khác, nếu cần phải giết Cừu Trác Cừu Đan vì muốn diệt trừ nguy hiểm khác giống hệt con thì bọn họ cũng tuyệt không tha cho con. Con không thể không làm.”



“Thì làm sao.” Cơ Dung Tuyết lạnh lùng đáp trả, “Muốn làm chưởng môn còn phải phân ra ba bảy loại à?”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nam Vinh Hồng thấp giọng ho khan một hồi, trong đao quang kiếm ảnh, giọng nói bà ta mang theo ý cười: “Không. Con nói đúng.”



“Đôi khi ta nhìn thấy chính mình trong con. Rất nhiều lần là đằng khác. Đều ở trong Rèn Thể Môn trờ trờ nhưng lại như mãi sa lầy trong vũng bùn. Tuy nhiên bây giờ có thể mặc kệ rồi. Mặc kệ vì lý do gì, mặc kệ có xứng đáng hay chăng, cứ tranh cứ giành đi, dù rằng sẽ đau sẽ bị thương sẽ chết, ít nhất bản thân đã nhảy ra ngoài! Chết không đáng sợ, đáng sợ nhất là sa lầy trong đó mà còn tự cho rằng mình đang sống.”



Cơ Dung Tuyết: “Bà bị thương quá nặng. Ngậm miệng đi. Không chạy nữa là bà sẽ chết đấy!”



“Ha ha ha ha! Trước đây toàn là ta bảo người khác ngậm miệng!! Con chê ta lắm lời à? Con vẫn chưa hiểu sao? Ta muốn chạy thì đã chạy từ lâu rồi! Đám rác rưởi ấy ngăn được ta chắc?” Máu của Nam Vinh Hồng nhuộm đỏ thành một dòng chảy nhỏ trên mặt đất, bà ta sảng khoái thốt lên, “Đeo mặt nạ lâu quá, đã sắp quên mình trông như thế nào. Sướng! Đánh thật sướng!!”



Cơ Dung Tuyết: “...”



Động tác của bà ta ngày càng chậm chạp, mặc dù Vân Nhàn có che giấu thế nào cũng không che giấu được sự suy yếu của bà ta.



Có người thứ nhất xông lên.



Rồi người thứ hai, người thứ ba.



“Cho dù ta là rễ, là cây, cũng ít nhất phải để ta chọn xem nên nâng đỡ ai chứ?” Nam Vinh Hồng chỉ lên trời chửi thề một câu, lại sảng khoái nói, “Bà đây không dễ chọc đâu!!”



“Đến cùng bà muốn nói gì?!” Cơ Dung Tuyết gạt đao của người phía sau, nói, “Bà... nói một tràng dài khó hiểu chỉ vì muốn chết?”



“Có gì khó hiểu?! Lời nói có lý thế này, con không nghe thì thôi.” Nam Vinh Hồng thấy Cơ Dung Tuyết trừng mắt nhìn mình đã cười ha hả, “Được rồi. Ta chỉ muốn nói đừng giết chết chính mình. Cho dù thỉnh thoảng có giết, giết một hai lần đã đủ rồi!”



Cơ Dung Tuyết: “Càng khó hiểu hơn rồi đó!! Rốt cuộc tại sao bà lại phải giúp ta như vậy...”



“Bạn bè của con rất tốt, hãy đối xử tốt với họ.”



Trong biển máu, Nam Vinh Hồng cắt ngang lời nàng ấy: “Chúc con vui vẻ, chúc con bình an... Ta muốn con vĩnh viễn tự do!!”



Đám người ùa lên, như muốn nuốt chửng bà ta. Ấn chưởng môn phát ra ánh sáng nhạt, tức thì bị Cơ Dung Tuyết nắm trong tay. Cơ Dung Tuyết sững sờ, nàng đâu rõ tại sao mình lại hỏi câu này: “Bà không có bạn bè ư??”



“Ta có chứ.” Giọng nói của Nam Vinh Hồng ngày càng yếu ớt, “Có điều ta cược rằng nàng ấy sẽ đến... mà hình như cược thua rồi. Trên đường bị kẹt xe ngựa chăng?”



Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, ánh sáng đỏ của Thái Bình chiếu rọi khắp chân trời.



“Vân Nhàn!!” Thái Bình hét lên, “Ta tưởng ngươi gọi ta ra để đánh người?! Ai dè ngươi gọi ta ra để hấp thụ chiêu thức, ngươi có bệnh hay gì?! Ta là thùng rác sao?!”



“Kêu cái gì?! Ồn chết đi được!” Đầu Vân Nhàn to như cái đấu, nàng nói, “Mượn lực đánh lực, có hiểu không hả?!”



Nàng thật sự sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, cuối cùng nàng nhìn thấy một đường kiếm nhỏ nơi khóe mắt đã lập tức truyền âm cho cả bọn: “Dừng tay!”



Mặc dù không biết vì sao nàng lại nói vậy, cũng không nghĩ tới sau đó sẽ có nguy hiểm ra sao, bốn người còn lại dừng tay tức khắc. Vân Nhàn mượn thế mạnh khủng bố này, tung một kiếm hất Nam Vinh Hồng lên khỏi mặt đất, vượt qua tầng tầng lớp lớp người, qua một trượng, ba trượng, mười trượng...



Mọi người trơ mắt nhìn con người đầy máu kia sắp bị đánh bay ra ngoài cửa huyền thiết.



“Đụ má?! Ra tay không cần phải tàn nhẫn vậy chứ?!”



“Đây còn là Cẩu Cẩu Phật gì nữa, Phật chỗ nào? Khủng khiếp quá vậy!”



“Ấn chưởng môn không còn trên người bà ta nữa?! Bị tên khốn nào cướp mất rồi?! Sao vẫn chưa dừng lại cứ bay mãi?!”



Cách mười lăm trượng trên không trung, một bóng đen đạp kiếm bay tới, tựa như đã chờ sẵn ở đây, đúng lúc đỡ lấy Nam Vinh Hồng. Cánh tay người này rung lên, hóa giải toàn bộ thế mạnh.



Rốt cuộc Nam Vinh Hồng mở mắt, nhìn thấy phía trên lớp mặt nạ là đôi mắt quen thuộc.



Bà ta gian nan nở nụ cười.



“...”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Người ta có thể thay đổi bản thân trước kia nhưng không thể giết chết nó. Nam Vinh Hồng hiểu rõ đạo lý này.



Trong thời kỳ khó khăn nhất của bà ta, người bạn kia muốn đến an ủi nhưng lần nào bà ta cũng từ chối. Tuy nhiên người bạn kiên trì không bỏ cuộc, để rồi bà ta dành ra chút thời gian, đó là lần gặp mặt áp chót của bà ta và người bạn này.



Gặp lại lần nữa, đã là mấy chục năm thấm thoắt trôi qua.



Nam Vinh Hồng đã biết chuyện đan dược, mất hết niềm tin, tuy nhiên bà ta vẫn duy trì chút kiêu ngạo cuối cùng, không muốn để người bạn nhận ra. Hai người ngồi bên bờ sông như thời thơ ấu, nhìn cá nhỏ bị đông cứng trong lớp băng. Bà ta thờ ơ, người bạn dùng chuôi kiếm gõ một cái, thả cá nhỏ ra.



“Dạo này ngươi khỏe không?”



Không khỏe. Không khỏe dù là một mảy.



Nam Vinh Hồng: “Rất khỏe.”



Người bạn không nhìn ra sắc mặt của bà ta, hoặc là bà ta ngụy trang quá tốt, bèn nói ngay đến chuyện ở Đông Giới. Trước đó hai người đã hẹn nhau đi tới Đông Giới, nay tuy không nói rõ song ai cũng tỏ việc này đã không thành.



Nam Vinh Hồng nhìn mặt nước phản chiếu hình ảnh ngây dại của mình và người bạn vẫn ung dung bên cạnh, sương đen trong lòng sắp bao phủ lấy bà ta.



Bà ta hỏi người bạn tìm mình có sự gì, sắc mặt người bạn cứng đờ và người này bất đắc dĩ thốt lên: “Ngươi cũng biết tình hình của ta rồi đấy. Ân nhân muốn mai mối cho ta, nói là môn đăng hộ đối. Ta còn tưởng là ai, hóa ra là Giang Phụng Thiên! Ta ghét người này cỡ ấy, hắn không biết hay sao?”



Tim thắt lại, Nam Vinh Hồng: “Mai mối...”



“Nhưng ta nghĩ lại, hình như hắn nói cũng có lý. Nếu nhất định phải lấy đạo lữ, lấy người không biết gốc gác còn không bằng lấy quách Giang Phụng Thiên. Mà thôi, thật không muốn chút nào! Giang Phụng Thiên cứ như bị thiểu năng, ở chung với hắn một khắc đã đủ giảm thọ rồi.” Lâu lắm rồi người bạn không gặp bà ta, có rất nhiều chuyện muốn nói, “Hầy. Không vội. Tinh Diễn Tông nói ta có duyên con cái nữa chứ. Như vậy thì hơn phân nửa đấy là một đứa đến đòi nợ*. Nếu có thật ấy à, hy vọng sẽ là con gái. Ta sẽ cho nó cây kiếm hồi nhỏ của mình, để nó luyện kiếm pháp giống ta, sau đó mẹ con cùng xưng bá... Xùy xùy xùy!”



*Trong mắt thế hệ cũ, thường một đứa trẻ sinh ra chỉ có hai dạng: nó đến thế giới này để trả ơn mình (dễ nuôi, cái gì cũng dễ) và nó đến để đòi nợ mình (khó nuôi, làm gì cũng khó khăn)



Nam Vinh Hồng cúi đầu.



Bà ta cảm nhận được một cơn phẫn nộ và chua xót không rõ nguyên do. Tại sao, tại sao ngươi vẫn còn ở đây với bộ dạng không quan tâm gì cả?! Không vội là sao, muốn con gái là sao. Ngươi có biết điều này đại biểu cho cái gì không?!



Tại sao tu vi của bà ta cao hơn người bạn nhiều, bây giờ lại... không có lựa chọn. Bà ta đã không còn lựa chọn nữa!!



Sương đen đang dần dần nuốt chửng bà ta.



“Ta nghĩ lại, chuyện lấy đạo lữ cứ thôi vậy. Có thể sau này sẽ có, có thể sẽ không. Nhưng ít nhất bây giờ ta không muốn.” Người bạn nhìn bà ta, “Nam Vinh Hồng, ngươi thấy sao?”



Lời nói của Nam Vinh Hồng dường như không phải do chính bà ta nói ra, nhưng bà ta không kiểm soát nổi: “Lấy đi. Giang Phụng Thiên rất tốt. Nếu kết hôn rồi ấy à, chúng ta ở gần nhau, còn có thể chăm sóc lẫn nhau. Cứ lấy đi.”



Người bạn sững sờ, lo lắng hỏi: “Nam Vinh Hồng, gần đây ngươi có chuyện gì à?”



Nam Vinh Hồng không biết mình đã rời đi như thế nào. Bà ta đi chưa được mấy bước đã nôn mửa. Nôn đến trời đất quay cuồng, hoa mắt chóng mặt, đau đớn khó thốt thành lời. Khoảnh khắc này, bà ta nhận thức vô cùng rõ ràng rằng bà ta đã tự tay giết chết mình. Dùng câu nói ghê tởm tột cùng đó, giết chết mình tàn nhẫn!!



Bà ta nôn rất lâu, uống rất nhiều rượu mạnh, lần mò trong đêm tối, lại loạng choạng đuổi theo đến bên cửa sổ nhà người bạn.



Nam Vinh Hồng xấu hổ khi gặp người bạn, vừa khóc vừa dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói với người ta: “Ta lừa ngươi đấy.”



Người bạn: “Cái gì? Nam Vinh Hồng, ngươi ở đâu vậy?!”



(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ta nói, ta lừa ngươi! Đừng tin!” Nam Vinh Hồng dùng hết sức lực toàn thân hét lên, “Đừng kết hôn như vậy, đừng làm những việc không bằng lòng làm. Đừng, đừng, đừng!!! Ngươi nghe thấy chưa?!”



“Ngươi hãy đi tới Đông Giới đi, ta biết ngươi vẫn luôn chờ ta, nhưng ta không thể đi được nữa rồi. Xin lỗi, ta đã nuốt lời. Ta có việc riêng cần phải làm.” Bà ta nói trong chết lặng, “Chúng ta vẫn là bạn bè chứ?”



“Bạn bè cả đời.”



“Ngươi không trách ta?”



“Không đi thì không đi, không sao cả. Ta không trách ngươi, rốt cuộc ngươi ở đâu? Tại sao không chịu gặp ta?”



“Ngươi hứa với ta, chỉ khi nào ta cần ngươi, ngươi mới đến gặp ta.”



“Được.”



“Ngươi hứa với ta, nếu ngươi thật sự có đứa con gái thế này, nhất định phải dẫn nó đến cho ta xem.”



“Được.”



“...”



Mấy chục năm sau, trên không trung Rèn Thể Môn, khắp nơi là đống đổ nát, một người thần bí nắm lấy bàn tay đầy máu của Nam Vinh Hồng, hốt nhiên cất lời: “Thấy chưa? Có giống ta không?”



“Thấy rồi. Vừa nhìn đã thấy.” Nam Vinh Hồng nhìn Vân Nhàn bị mình vô ý đánh cho mặt mũi bầm dập, cười nói, “Đúng là... Vừa nhìn biết ngay là con gái của ngươi!”



-



Kiều Linh San nhìn cái bóng đen thui trên không trung, khó hiểu nói: “Rốt cuộc người này xuất hiện từ đâu vậy?”



Túc Trì ngậm miệng, Vân Nhàn ngậm miệng, Tiết Linh Tú đôi chút nghi ngờ nhưng không có chứng cứ, Kỳ Chấp Nghiệp nửa nhắm nửa mở mắt, Cơ Dung Tuyết đang ở trong góc luyện hóa ấn chưởng môn.



“Không biết các hạ là thần thánh phương nào?!” Bên dưới có người chắp tay, chuẩn bị một màn lễ trước binh sau, “Các hạ không biết người này đã không còn là Nam phu nhân nữa rồi. Nàng ta đã nhập ma!”



Người thần bí đạp kiếm đứng trên không trung, chẳng nói chẳng rằng, cao thâm khó dò.



Thấy thái độ này, mọi người đều như gặp đại địch, không dám nhúc nhích.



Một khắc trôi qua, bỗng người thần bí mở miệng, giọng nói chỉ có kỹ xảo, không chút cảm xúc, là giọng đàn ông thô kệch vang vọng khắp trời đất: “Kha kha kha! Lão phu đi ngang qua đây, tự dưng ngứa tay, rất muốn bắt cóc một người! Chính là ngươi! Đi thôi!”



Mọi người: “?”



“Cái gì, sao lại thế này!” Vân Nhàn dùng giọng điệu “lo việc nghĩa không thể chểnh mảng”, kêu lên trong hoảng loạn, “Trời ơi! Phải làm sao bây giờ! Nam phu nhân bị người thần bí bắt cóc rồi!”



Mọi người: “??”



Vân Nhàn liếc mắt nhìn Giang Phụng Thiên, người này suýt đánh rơi điếu thuốc, hồi lâu ông ta mới hiểu ý, cứng đờ đọc theo: “Ha ha! Thằng tặc già to gan! Dám ngang ngược đến vậy! Để ta, Giang Phụng Thiên đây truy bắt ngươi về quy án! Không ai được cướp với ta! Chạy đi đâu!”



Gió cuốn mây tan, ba người, trong đó một người kéo theo một người, biến mất giữa trời đất trong nháy mắt, chỉ còn lại một vùng trắng xóa và những gương mặt ngơ ngác.



Tiết Linh Tú sắp nghẹt thở tới nơi: “...”



Thuật cải trang của Kiếm Các các ngươi do tổ tiên truyền lại đúng không?! Không phải người này chính là Tiêu Vu ư?!



.............



Lời tác giả:



Hai năm trước, mẹ chạy đến Bắc Giới cùng với bác Giang, còn có thêm hai người bạn nữa, họ bí mật đâm xuyên Cừu Mạc mấy nhát. Âm thầm làm việc lớn!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu