Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 163: Thầy giỏi không tự chữa (5)

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Lời không hợp ý nửa câu cũng thừa, trong nháy mắt đôi bên đã đánh nhau leng keng vang dội. Nhưng rõ rành, bốn người Vân Nhàn không muốn làm người bị thương, không muốn kinh động người khác, còn Mị Yên Liễu thì muốn làm người ta bị thương nhưng cũng không muốn kinh động người khác... Vân Nhàn vừa liếc mắt đã nhìn ra, lô hàng này nhất định không phải thứ tốt lành gì.



Chênh lệch thực lực quá lớn, Mị Yên Liễu sơ suất một chút đã bị Vân Nhàn dùng chuôi kiếm đập vào ngực, tức thì khí huyết cuồn cuộn, nàng ta căm hận kêu: “Ngươi đúng là... tai họa!!”



“Làm ơn đừng có làm ra vẻ ta cướp mất ma nữ nhà ngươi được không?” Vân Nhàn bình chân như vại nói, “Người ta đã bao nhiêu tuổi, muốn đi đâu thì đi, làm cha mẹ còn không câu thúc hành động người ta tới vậy, huống hồ ngươi đâu phải phải mẹ nàng ấy.”



“Ngươi nói thì dễ lắm!” Mị Yên Liễu cả giận, “Ngài ấy trả giá lớn bao nhiêu, ngươi tới gánh chịu chắc?!” Đọc truyện tại TruyenLau.com



Vân Nhàn dùng một kiếm hất văng tên thủ vệ, nhẹ nhàng đáp xuống xà ngang xe ngựa, nhíu mày hỏi: “Trả giá lớn gì?”



Mị Yên Liễu tự biết lỡ lời: “... Cút đi!”

TruyenLau.com

Mấy tên đệ tử Linh Hư Môn phụ trách chuyển hàng thấy không ổn, lại định triệu hồi bà thứ giòi bọ ruồi nhặng gì đấy, Túc Trì nhanh chóng điểm huyệt chúng khiến chúng lập tức đứng thẳng cứng đờ không tài nào cử động. Kiều Linh San thừa dịp tung một chưởng đánh vỡ vách xe, lấy ra bình ngọc.



Bình ngọc này nào khác chi thứ được bày bán ở sạp hàng ngoài kia, cùng kiểu dáng thô kệch, cùng ký hiệu Linh Thảo Tơ Vàng. Kiều Linh San đổ ra bột phấn cay mũi bên trong, chính là thuốc trị phong hàn bình thường đến mức kém chất lượng. Ngoài việc viên thuốc vê quá to dễ bị nghẹn ở cổ họng ra thì chẳng có gì khác thường.



Phong Diệp né trái né phải trong lúc giao tranh kịch liệt, thốt lên với vẻ mặt khó xử: “Cái này...” TruyenLau



Cái này hơi khác với mường tượng của bọn họ đấy!



“Sao vậy?” Mị Yên Liễu cười khẩy, “Bán chút hàng vặt không linh khí thì đụng chạm gì đến trụ cột chính đạo các ngươi? Nhìn cho rõ đi, đây đích là thuốc bột bình thường, ăn vào không chết người!”



Tiêu chuẩn đánh giá của Ma Giáo đúng là khác biệt. Có trị được cho người hay không thì chưa nói, chỉ cần ăn không chết người thì nó chính là thứ tốt.



“Này, đừng coi chúng ta bị mù.” Vân Nhàn thu kiếm, nói, “Linh Hư Môn nấu canh xương hầm cả ngày, môi trường sản xuất có đạt tiêu chuẩn không? Có đảm bảo vệ sinh không? Chất lượng ổn không? Nếu không mượn danh nghĩa của Diệu Thủ Môn, ai mà thèm mua?”



Nàng muốn dừng lại, tuy nhiên Mị Yên Liễu không muốn bỏ qua, loan đao lại lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nàng ta nghiến răng nghiến lợi đáp trả: “Không ngờ ngươi dám lẻn vào Linh Hư Môn...”



Vân Nhàn: “Không phải ta, ngươi đừng nói bậy.”



Kỳ Chấp Nghiệp lẻn vào Linh Hư Môn thì liên quan gì đến Vân Nhàn mình chứ?!



Mị Yên Liễu: “Tránh xa Tức Mặc Xu ra cho ta!!!”



Cả bọn: “...”



Trọng điểm đâu có ở đây?!



Chẳng dừng lại được bao lâu, họ lại đánh nhau tiếp. Vân Nhàn cố ý, kiếm khí quét qua làm vỡ tan tành đống hàng vặt kém chất lượng không có linh khí chưa kịp dán nhãn “đau đầu, sốt, sức nam không cương”. Bột thuốc vương vãi đầy đất, xanh xanh đỏ đỏ, mùi cay nồng không kham nổi.



Cuối cùng tên quản sự bị vị khách kỳ quái dây dưa cả buổi nghe thấy tiếng động, biến sắc, hấp tấp kêu: “Ai, ai ở phía sau đó??”



Mị Yên Liễu điên tiết: “Nộp mạng đi!!!”



Trùng hợp thay, có tiếng bánh xe vang lên, Ngưu Bạch Diệp lững thững xuất hiện trong tầm mắt mọi người. So với Mị Yên Liễu, quan hệ xã hội của hắn kém hơn rõ, chẳng có mấy tên trong tông môn nào chịu đi theo hắn, phía sau xe ngựa chất đầy lọ thuốc.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bị kẹp trước kẹp sau, địch có viện binh, Vân Nhàn quyết đoán xoay ngang thân kiếm, linh khí bùng nổ, trong nháy mắt đã đẩy Mị Yên Liễu ra ngoài mười trượng. Nàng ta không kịp đề phòng, thân thể như diều đứt dây, âm thủng một lỗ hình người trên bức tường phía sau, lại còn chua ngoa kêu lên: “Quân sư! Rút!”



“Rút?” Trâu yêu sững sờ thắc mắc, “Mắc gì phải rút. Chả phải ngươi muốn ta đến giúp ngươi à? Dù rằng ta không muốn giúp.”



Mị Yên Liễu: “Ta nói, bây giờ thay đổi, rút!!”



Nàng ta bị đánh bay thẳng ra khỏi khu sau, để lại một bãi hỗn độn nơi nơi, phản ứng đầu tiên lại chẳng phải là đánh trả thay vào đó còn muốn bỏ chạy. Vân Nhàn ngẩn ra, thấy ngay rèm xe ngựa từ từ được vén lên.



Bàn tay trắng bệch, đầu ngón tay hơi xanh đen, sương mù vờn quanh.



Viên ma thạch trên ngực Vân Nhàn bắt đầu nóng lên một cách hân hoan, nàng nhướng mày kêu: “Thánh nữ đại nhân!”



Ánh mắt của ba người còn lại đồng loạt đổ dồn sang.



Sau một thời gian dài, Tức Mặc Xu chậm rãi bước xuống xe ngựa, tuy nhiên sắc mặt trông chẳng vui mừng là bao. Nàng ấy chậm rãi hỏi: “Ngươi đập vỡ xe ngựa của ta?”



Nếu nói trước khi rời đi, nàng ấy còn giữ đôi chút phong thái thiếu niên linh động, nay chỉ còn lại nỗi trầm lặng. Kìa cái nhìn sắc lạnh, lông mày cau lại, u ám lãnh đạm, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi vẻ mặt ngạc nhiên của người trước mặt.



Vân Nhàn khựng lại, hạ kiếm xuống và thốt lên: “Là ta.”



Đầu ngón tay Túc Trì chạm vào chuôi kiếm, sẵn sàng bùng nổ.



Bầu không khí tức khắc trở nên lạnh như băng, Tức Mặc Xu không nói một lời, giơ tay tấn công, linh khí gào thét kinh người. Trâu yêu phía sau cũng đuổi theo, Mị Yên Liễu sững sờ một thoáng rồi cất cao giọng la: “Tốt!!!”



Hóa ra, nàng ta bảo Ngưu Bạch Diệp quay lại vì không muốn để Tức Mặc Xu gặp Vân Nhàn. Nhưng hiển nhiên, hành động hiện tại của Tức Mặc Xu cực kỳ hợp ý nàng ta.



Người trong Ma Giáo nên như vậy!



Làm gì có chuyện nhân từ nương tay, học hòa thuận vui vẻ này nọ? Lúc trước Giáo chủ mang Tức Mặc Xu về chớ hề dạy mấy cái này, những điều ấy Ma tộc không cần!



Ánh tím đen đã đánh tới trước mặt trong nháy mắt, Vân Nhàn đau buồn mà rằng: “Thánh nữ đại nhân, tại sao ngươi... thôi, đánh trước đánh trước đã.”



Kiều Linh San: “...”



Đôi khi nàng ấy bội phục trái tim mạnh mẽ của Vân Nhàn phải biết.



Trong vòng ba tháng, tu vi của mọi người không có chênh lệch quá lớn. Mới vẻn vẹn ba tháng đã đủ sức lên cấp, vậy chẳng phải sẽ làm tức chết bao thiên tài ư? Tuy nhiên Vân Nhàn với tu vi tầng Xuất Khiếu đối đầu với Tức Mặc Xu lại loáng thoáng có cảm giác hơi khó nhằn. Xem chừng tu vi của nàng ta mấy tháng nay lại tăng tiến không ít, hèn chi lần trước muốn đánh Kỳ Chấp Nghiệp, Kỳ Chấp Nghiệp không tránh nổi.



Rốt cuộc quản sự Sao Thủ Môn chạy đến khu sau, ngặt nỗi đã là cảnh người không nhà trống, hắn tức giận tại chỗ: “Ai đó!!! Có bệnh hay gì!!!”



Vài chiêu qua đi, mọi người đã đến bờ sông rộng mở.



Nam Giới đông đúc người, dân cư dày đặc, nhà cửa cũng san sát, trong khi sức phá hoại của tu sĩ cực lớn, một chưởng đánh xuống khó tránh khỏi làm bị thương người vô tội. Tuy nhiên người Nam Giới có tiền có linh thạch, càng đến gần khu vực trung tâm phồn hoa thì càng giàu có. Để đủ sức xây dựng phủ đệ ở đây, có ai không trang bị trận pháp đầy đủ. Dẫu vậy, Vân Nhàn là thanh niên năm tốt của Tu Chân giới, hiển nhiên có thể không ảnh hưởng đến người khác thì nàng sẽ tận lực không để ảnh hưởng, muốn đánh cứ đến nơi vắng người rồi hãy đánh.



Bờ sông rộng mở, xung quanh có mấy gia đình đang trải khăn ra, đi chơi trong tiết thanh minh ăn cơm dã ngoại. Thấy mấy luồng sáng từ xa bay tới, họ nhìn riết đã quen, bèn tức thì quay đầu bỏ chạy đâu ra đó, thậm chí còn không quên nhắc nhở người khác:



“Đao kiếm không có mắt! Đao kiếm không có mắt! Mau tránh ra!”



“Đấu pháp không đúng quy cách, tu sĩ chảy hai hàng nước mắt đấy!”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cả nhóm cứ như vậy im lình đánh nhau bên bờ sông.



Hiềm một nỗi niềm vui ngắn chẳng tày gang, Mị Yên Liễu càng lúc càng thấy không đúng.



Hai phe đánh nhau, Túc Trì đối đầu với Tức Mặc Xu, Ngưu Bạch Diệp đối đầu với Vân Nhàn, mình đối đầu với Kiều Linh San, Phong Diệp không tính là lực lượng chiến đấu. Theo lý mà nói, chẳng phải bên mình người đông thế mạnh, chiếm ưu thế tuyệt đối ư?? Không nói đến việc tức thì chế ngự đối phương, tuy nhiên tại sao... tại sao lại đánh khó nhằn cỡ đấy!



Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người ngoài cuộc có tu vi cao hơn còn mơ hồ nhìn ra được một chút, không khỏi thầm khó hiểu.



Tên mặc đồ tím kia, rốt cuộc mi thuộc phe nào vậy? Trông thì như đang tấn công nhưng thực chất chẳng kém gì đang hòa giải. Hễ bên trái mạnh thì giúp bên phải, bên phải mạnh bèn giúp bên trái. Còn con mắt nữa kìa, không nhìn đối thủ của mình, cứ nhìn chòng chọc nữ tu sĩ đối diện. Cũng kỳ lạ, đối thủ của nàng ta thấy rõ mà chả có tí phản ứng gì, cũng bắt chước làm bộ làm tịch biểu diễn theo... Đây là cái gì? Thi đấu hỗn chiến giao hữu ba bên? Hay là trò chơi chạy hai người ba chân phiên bản tu sĩ??



“Thánh nữ, không thể tiếp tục nữa!” Mị Yên Liễu liếc nhìn những bóng dáng đang bay tới từ phía chân trời, vội vàng kêu, “Tên Y tu kia là người của Diệu Thủ Môn, còn có con lừa trọc đầu chết tiệt đó nữa... chúng sắp đến rồi!”



Tức Mặc Xu: “Không phải ngươi muốn đánh à?”



“Ta muốn đánh, nhưng hiện thời cơ đã qua!” Mị Yên Liễu, “Trước mắt bá nghiệp chưa thành, chúng ta không thể gây ra quá nhiều chú ý!”



Đánh tiếp nữa thì nhóm hộ vệ Nam Thành sẽ đến, giả như bị bắt vào trong ngục, chỉ e mất nhiều hơn được.



Vân Nhàn tranh thủ lúc rảnh rỗi: “Bán hàng không có linh khí vớ vẩn mà gọi là bá nghiệp gì chứ, Ma Giáo các ngươi biết khoác lác ghê.”



“Im miệng!” Bây giờ Mị Yên Liễu nhìn Vân Nhàn kiểu gì cũng thấy khó chịu, “Liên quan gì đến ngươi?!”



Ngưu Bạch Diệp nói: “Ta nghe theo Thánh nữ.”



Tức Mặc Xu: “Dừng tay đi.”



Nàng ấy nói dừng tay, tất cả mọi người dừng tay ngay. Giữa không trung, nàng ấy đứng trước mặt đám thuộc hạ, được mười mấy người vây quanh, song bóng dáng lại chừng như cô đơn.



Tiết Linh Tú và Kỳ Chấp Nghiệp chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng này, lại theo bản năng nhìn về phía Vân Nhàn.



Vân Nhàn: “...”



Làm gì cũng phải nhìn ta à?



“Về sau ta sẽ không nể tình cũ nữa.” Tức Mặc Xu nhìn nàng thật sâu, trước khi xoay người chỉ để lại một câu, “... Địa phương ngươi nên tới không phải chỗ này.”



-



“Địa phương ta nên tới không phải chỗ này?”



Vân Nhàn thay đổi lớp dịch dung, đi trên đường lớn, sẵn tay móc linh thạch trong túi Túc Trì mua một xâu kẹo hồ lô. Nàng vẫn đang suy nghĩ kỹ: “Nàng ấy đang ám chỉ ta điều gì? Chẳng lẽ, phương hướng của chúng ta sai rồi?”



Tiết Linh Tú: “... Mắc gì không thể là đơn thuần muốn ngươi tránh xa ra.”



“Không đúng, không đúng.” Vân Nhàn nói, “Nếu thế, chẳng phải sẽ mâu thuẫn với việc nàng ấy dẫn chúng ta đến Nam Giới ư.”



Bông hoa đào Túc Trì tặng hôm qua đã héo. Khó lắm Thái Bình mới có thêm tí đồ trang trí trên người nên nó cực kỳ không hài lòng, vừa kêu la vừa khóc lóc om sòm đòi hoa này hoa kia, vì vậy chàng lại mua thêm một xâu tua rua cho kiếm màu trắng như sương. Hàng mỹ nghệ của Nam Giới nổi tiếng khắp bốn giới, đẹp đẽ tinh xảo vô ngần, treo nó trên kiếm, ngay cả vỏ kiếm đỏ rực của Thủ Lĩnh cũng trở nên sang trọng. Ngặt nỗi do Vân Nhàn đi đường không vững vàng, kiếm đeo trên lưng lắc lư một cái là tua rua sẽ dính ngay lên mặt. Tiết Linh Tú nhìn mà thấy phiền lòng.



Hôm nay Kỳ Chấp Nghiệp và Phong Diệp bị Lê tổ nãi nãi bắt làm chân chạy vặt, nói là muốn nghiên cứu cấu tạo não của đệ tử Phật Môn và Cầm tu, những người còn lại cứ ra ngoài làm nốt những việc chưa xong.



(P3)

--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nơi nào tu sĩ nhiều ắt nơi đó nhiều thị phi. Nam Thành đã được coi là thành thị có trị an khá tốt, nhưng dù vậy, sự kiện đánh nhau ẩu đả trong một ngày cũng không dưới mười vụ. Trận chiến ngắn ngủi bên bờ sông ngày hôm qua hoàn toàn không tài nào tạo ra sóng gió gì trong thành thị tràn đầy sức sống này.



Mọi người đều bận rộn kiếm tiền, ai quan tâm các ngươi có đánh nhau hay không.



Tiết Linh Tú dừng bước, bình tĩnh nói: “Vân Nhàn, tất cả những giả thiết của ngươi đều được xây dựng trên cơ sở nhất định mục đích của nàng ấy có lợi cho ngươi. Thành thật mà nói chỉ riêng việc dẫn các ngươi đến đây, nếu không phải do nàng ấy làm, ta đã sớm cho rằng người này có tâm địa không tốt – ‘Ta cần phải chia rẽ nhóm tụi nó’. Có điều, đôi khi ngươi đừng nên nghĩ người ta quá tốt.”



Người sẽ thay đổi, đương nhiên ma cũng sẽ thay đổi, thay đổi đến mức không còn nhận ra nào phải chuyện hiếm. Gần nửa năm, ai mà biết Tức Mặc Xu đã kinh qua những gì, có phải tư tưởng đã chuyển biến chăng. Nay họ không ở trong Đại Chiến Tứ Phương, tất cả hậu quả đều phải tự mình gánh chịu. Hắn có tính cẩn thận bẩm sinh, thật chất không muốn nói những điều này, khốn nỗi giờ Kỳ Chấp Nghiệp lại không có mặt, lời khó nghe này đành phải do hắn nói ra.



“... Ta biết.” Vân Nhàn thấy ánh mắt hắn ôn hòa, lại bất chợt nghĩ đến Cơ Dung Tuyết, “‘Ngươi vẫn nghĩ người ta quá tốt’ – đại tiểu thư cũng đã từng nói với ta câu này.”



Kiều Linh San đi phía sau thầm nghĩ: Đã nói nhiều lần như vậy mà tỷ vẫn không thay đổi.



Đương nhiên, vẫn có chỗ đổi thay. Lần này Vân Nhàn không nói những lời chua chát kiểu “thánh nữ đại nhân muốn ta tránh xa nàng ấy, trong lòng nàng ấy có ta”.



“Dù sao thì cứ đi một bước tính một bước. Cứ coi như suy nghĩ của ta là đúng đi.” Vân Nhàn suy tư, “Không nên đến địa phương này... Để ta nghĩ xem... Tiết huynh, ngươi có biết ở Nam Thành có chợ đen nào, hoặc nơi giao dịch ngầm nào không? Loại có quy mô lớn ấy.”



Hẳn không tìm ra được vấn đề từ những thứ có thể bày ra ngoài sáng. Quan trọng là địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, hiện tại nàng chỉ biết những lọ thuốc này do Linh Hư Môn cung cấp. Tuy nhiên nghĩ cũng đủ biết, mục đích của những người này tuyệt không phải vì tiền.



Tiết Linh Tú trầm ngâm một lát mới đáp: “Có.”



Một nén hương sau.



Quán rượu Lang Gia.



Một nơi vàng thau lẫn lộn, xe ngựa tấp nập. Tiết Linh Tú dẫn cả bọn bước vào đại sảnh nguy nga tráng lệ. Không đi lên lầu, thay vào đó hắn ra hiệu gì đó ở góc khuất không người, đoạn lập tức đi đường vòng vào một gian phòng nhỏ hẹp, vừa đủ miễn cưỡng chứa năm sáu người.



Vân Nhàn ngơ ngác hỏi: “Bây giờ làm gì.”



Tiết Linh Tú: “Tìm chỗ nào nắm chặt, có thể hơi chao lắc.”



Cơ hội tốt đây rồi! Vân Nhàn sáng cả mắt, định lén lút nắm lấy tay áo đại sư huynh, nào ngờ vừa vươn tay đã thấy tay Túc Trì đang đợi nàng giữa chừng.



Nàng đâu ngờ tới, lập tức chớp mắt liên tục.



Kiều Linh San thật sự không dám nhìn: “...”



Đúng lúc này, cả gian phòng tự dưng rơi xuống, cảm giác mất trọng lực dâng lên. Vân Nhàn nắm chặt ngón tay lạnh lẽo của Túc Trì và nghiêm túc nghĩ đây chắc là thang máy của Tu Chân Giới.



Ba tầng trên lầu ba tầng, ba tầng dưới lầu, một quán rượu Lang Gia cho cả hai nhà hắc bạch đều lui tới.



Cửa tầng hầm thứ ba vừa mở ra, đích là một động thiên khác.



“Ôi.” Vân Nhàn thốt lên, “Nhiều người quá.”



“Đôi khi một số thứ không mua được ở bên ngoài sẽ xuất hiện ở đây.” Tiết Linh Tú ra hiệu cho cả bọn đi theo sát mình, đừng lạc mất, “Chẳng qua nguồn gốc không được chính quy lắm, giá cả cũng hơi chát, thành thị nào cũng có. Nam Thành có rất nhiều chợ giao dịch như vậy, nơi này là lớn nhất đồng thời là nơi được nhiều người biết đến nhất.”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Được khối người biết đến có nghĩa đồ vật bên trong phạm pháp nhưng không phạm pháp tới mức nghiêm trọng, hãy còn thuộc trong phạm trù người bình thường chấp nhận được. Phần lớn các loại pháp bảo, thuốc cấm, tang vật, xương người chết gì đó thường sẽ không xuất hiện. Suy cho cùng chẳng một ai muốn dạo chợ đen một vòng lại phát hiện người nhà mình bị treo trên xiên que, còn có khả năng bị chia thành mấy khúc để bán.



Kiều Linh San khó hiểu hỏi: “Không phải sẽ rất nguy hiểm sao?”



Tiết Linh Tú trả lời: “Không tài nào dẹp bỏ được những nơi như thế vì luôn có những nhu cầu như vậy.”



Nói cũng đúng.



Cả nhóm ăn mặc cực bình thường, không sang không hèn, không quá giàu có đến mức bị coi là tên đụt đầu to, cũng không quá nghèo khổ đến mức lạc lõng. Họ cứ vậy trà trộn vào đám đông. Tầng thứ ba dưới lòng đất quanh co khúc khuỷu, bốn bề toàn là góc chết, chỉ có vài viên châu chiếu sáng lờ nhờ gắn trên tường. Nếu không chú ý, túi trữ vật trên người có thể sẽ bị móc trộm lúc nào chẳng hay.



Tiết Linh Tú hít thở một hơi, đoan chắc rằng: “Bên trái. Ta ngửi thấy mùi thảo dược.”



“Tiết huynh, “ Vân Nhàn luôn không tiếc lời khen ngợi, “Mũi ngươi thính ghê.”



Tiết Linh Tú: “...” Sao nghe kỳ lạ vậy ta.



Theo mùi linh dược, cả nhóm đến một sạp hàng, trên đó bày la liệt những bình ngọc nhỏ được chế tạo thô sơ giống nhau. Chẳng qua nay nhãn dán trên đó có tính công kích mạnh hơn.



Đây toàn là độc dược!



“Làm như vậy là đang tính toán gì vậy?” Vân Nhàn nghẹn lời, “Những thứ đau đầu nhức óc còn chưa tính, tới loại độc dược này cũng khắc ký hiệu Diệu Thủ Môn bên trên. Nghĩ đủ biết, sao Diệu Thủ Môn bán độc dược chứ?”



Kiều Linh San: “Có lẽ là quen tay hay việc...”



Bên cạnh cả bọn có một nữ tử ăn mặc rách tướp che mặt tức tốc rời đi, bước chân hốt hoảng, tay nắm chặt cái gì đó.



Tiết Linh Tú bước lên, người bán hàng nghe thấy tiếng động bèn nhướng mí mắt nhìn hắn, đoạn đánh giá từ trên xuống dưới một phen. Dẫu cái nhìn này không có ác ý, nhưng cũng khiến người ta khó chịu, nhất là sau khi hắn nhìn xong còn tặc lưỡi nói móc: “Giẻ cùi tốt mã.”



Vân Nhàn thầm nghĩ: Ngươi mà cứ khen cỡ đó, Tiết huynh sẽ vui đứ đừ luôn đấy.



Đúng như dự đoán, Tiết Linh Tú chớ hề tức giận còn mỉm cười ôn hòa mà rằng: “Xin hỏi, hiện tại có ‘thứ đó’ không?”



“Thứ đó?” Chủ sạp thiếu kiên nhẫn, “Thứ đó là thứ gì? Ngươi muốn mua gì thì tự chọn đi, đừng có ở đây nói bóng gió.”



Tiết Linh Tú nói: “Không phải. Thứ ta muốn chưa được các hạ bày ra, vậy ta phải chọn như thế nào?”



Chủ sạp: “Ngươi không biết nói tiếng người à?”



Tiết Linh Tú không nói nhiều, cứ để lộ túi trữ vật trong ngực một cách vô tình. Nhìn hoa văn lại nhìn ánh sáng linh khí, không có 200 ngàn linh thạch thì không thể mua nổi thứ này.



“Hóa ra là ta không hiểu.” Chủ sạp tức thì xoa tay thốt lên, “Vậy, công tử muốn loại nào đây?”



“Đương nhiên, “ Tiết Linh Tú thản nhiên nói, “Là loại tốt nhất.”



“Công tử đã từng dùng trước đây chưa?” Chủ sạp, “Thứ này không thể dùng thường xuyên, không đến lúc quan trọng, tốt nhất đừng dùng. Dễ bị người khác nhìn ra đấy.”



Tiết Linh Tú: “Ta tự biết chừng mực.”



Được, ai có tiền người đó là lão đại, rốt cuộc chủ sạp lấy ra một hàng bình ngọc từ bên dưới, hào phóng bày tỏ: “Đã muốn loại tốt nhất, vậy ta tặng thêm cho ngươi mấy bình có dược tính hơi kém, không lấy linh thạch! Có điều nếu còn muốn mua thì lần sau nhớ tìm ta nhé.”



Cả bọn nhìn hàng bình đó, vẫn như cũ, chẳng qua trên đó chỉ có con dấu, còn nhãn mác thì trống trơn.



Tiết Linh Tú cúi đầu nhìn những bình ngọc Diệu Thủ Môn được sắp soạn này, cái nhìn sắc lạnh nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa: “Hình như loại ta dùng trước đây không phải là loại này.”



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Ôi dào, thực chất đều giống nhau cả thôi, ngươi yên tâm. Nó đang thịnh hành, ai cũng dùng.” Tên chủ sạp thần bí bộc bạch, “Ta coi ngươi là huynh đệ mới nói cho ngươi biết, thực chất dù dùng cái gì để đựng đi nữa, thứ bên trong giống hệt nhau. Loại của ta là thứ đáng tin cậy nhất toàn Nam Thành. Thấy chưa? Được Diệu Thủ Môn chứng nhận chính thức, người khác không có đâu! Đừng nhìn ta, thế này đi, ta nói cho ngươi biết thêm một tin. Thực chất trưởng lão trong Diệu Thủ Môn cũng dùng cái này, ngay cả Tiết tứ thiếu đó, không có cái này cũng sống không nổi đâu!”



“Ồ?” Tiết Linh Tú cười như gió lạnh lùa về, “Dữ như vậy à?”



Tên chủ sạp chớ hề hay biết mình đã bị ghi nhớ đặc điểm khuôn mặt, vẫn đang tự biên tự diễn: “Đương nhiên là thật! Không thật thì ngươi cứ chém ta!”



“...”



Khi đã lấy được đồ, cả nhóm rời khỏi chợ đen, lại quay trở về theo đường cũ. Lần này thì họ đi lên lầu quán rượu Lang Gia, vào một gian phòng riêng đúng nghĩa và gọi một bàn đồ nhắm.



Phòng riêng kín đáo, cái bình ngọc nhỏ được đặt ở giữa bàn.



Vân Nhàn nói: “Không đúng. Tiết huynh, ngươi có phát hiện không? Hắn nói thẳng lần sau đến phải tìm hắn, sao hắn lại chắc chắn ngươi mua lần đầu rồi sẽ còn lần thứ hai?”



“Có hai khả năng. Một là thứ này phải dùng theo liệu trình; hai là thứ này gây nghiện.” Tiết Linh Tú trả lời, “Nghe lời nói của hắn, hình như là loại thứ hai.”



Thần bí, đang thịnh hành, được truyền miệng, lại chỉ bán ở chợ đen.



Hốt nhiên Vân Nhàn nảy ra một ý nghĩ không hay.



Đây là lần đầu tiên nàng không có tâm trạng ăn uống, thay vào đó vươn tay mở bình ngọc nhỏ. Nói cũng lạ, bên trong nào phải đan dược mà là một chất lỏng trông hơi sền sệt, ngửi thì thấy mùi hương thanh mát dễ chịu, khiến lòng người thư thái, tuyệt chẳng cay mũi.



Vân Nhàn: “Hơi giống cao xoa bóp xanh. Rốt cuộc là dùng để ăn hay là dùng để bôi?”



“Uống.” Tiết Linh Tú trả lời, “Để ta thử xem.”



“Ngươi thử?” Kiều Linh San nhíu mày bảo, “Nhưng thứ này...”



Tuy có đông đảo người đang dùng, nhưng nhìn thì biết đoan chắc nó nào phải thứ tốt lành chi.



“Không sao. Chung quy cũng phải có người thử, so với người khác, chi bằng cứ để ta.” Tiết Linh Tú, “Thử thuốc là môn học bắt buộc của Y tu.”



Hắn cầm lọ thuốc, dùng quạt xếp che khuất một bên mặt, há miệng nuốt xuống. Vân Nhàn chỉ thấy được yết hầu chuyển động của hắn, nàng nghĩ trong cơn lo lắng: Tiết huynh tôn thờ hình tượng kỹ quá, đến uống thuốc cũng không cho người ta nhìn.



Chất lỏng sền sệt như sinh vật sống tràn vào cổ họng tức thì.



Cả bọn nín thở.



Chỉ vẻn vẹn trong một nhoáng, hai má Tiết Linh Tú đã ửng đỏ một cách kỳ lạ, ngón tay mất sức, cây quạt rơi nhẹ xuống bàn kêu đánh “cạch”. Hắn cau mày, nhắm mắt, lông mi run rẩy, như đang chịu đựng đau đớn gì đó, thậm chí hắn còn phát ra vài tiếng rên rỉ khe khẽ từ cổ họng: “Ưm...”



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



Túc Trì cắt nghĩa: “Ta không phải Y tu, chỉ nhìn thấy linh khí trong cơ thể hắn đang sôi trào nhưng sẽ không gây hại cho cơ thể.”



Tiết Linh Tú lại rên nhẹ một tiếng.



Vân Nhàn: “...”



Kiều Linh San: “...”



“...” Ngay cả người cứng rắn như Túc Trì cũng cảm thấy có gì đó không đúng: “Sao mọi người không nói gì...”



Vân Nhàn và Kiều Linh San nhìn nhau, mím môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thốt lên.



Ngươi không nói, ta không nói. Tất cả mọi người đều không nói.



Một lúc sau, cuối cùng Tiết Linh Tú cũng hấp thụ hết dược tính đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể. Hai má hãy còn ửng hồng, hắn lúng túng thốt lên: “Thứ này quá kỳ lạ. Ta chưa từng thấy loại bổ dược nào đủ sức bổ sung linh khí nhanh chóng ngần ấy, thậm chí còn nâng cao cả căn cơ... Sao các ngươi lại có vẻ mặt này??”



Kiều Linh San lắp bắp: “Không có gì, không có gì.”



“Hóa ra là xuân dược đấy.” Vân Nhàn cười ha hả gãi đầu nói, “Ta còn tưởng lỡ mua phải bổ dược, ha ha. Không sao là tốt rồi.”



Túc Trì: “Sư muội, muội nói ngược rồi.”



Tiết Linh Tú lập tức đỏ mặt tới mang tai, thẹn quá thành giận: “... Vân Nhàn!!!”



Cho nên mới nói, đôi khi Vân Nhàn thật sự rất đáng ghét!!!



...................



Lời tác giả:



Ha ha, không sao là tốt rồi (xoắn ngón tay)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu