Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
................
Trời sáng, Vân Nhàn mở mắt ra, trên thuyền đã chẳng còn bóng dáng Cơ Dung Tuyết.
Vì nằm ngủ ngoài trời một đêm, toàn thân nàng xót nhức, nàng cứ vậy mơ màng vén chăn lên và hỏi: “Đi rồi sao?”
“Đi rồi.” Đâu rõ có phải Túc Trì đã thức trắng canh gác cả đêm tới giờ hay chăng, chàng dựa vào mạn thuyền, cho hay, “Nàng ấy nhờ ta đưa cái này cho muội.”
Vân Nhàn đưa tay lấy, vừa cầm lấy đã cười.
Trong tay là một cục lông sư tử nâu hạt dẻ tròn vo, sờ vào mềm mại nhưng chớ hề lỏng lẻo. Lông của Cơ Dung Tuyết vốn không dài, không biết nàng ấy phải nhổ bao lâu mới được một cục lông nhỏ này, trông không lớn, thậm chí còn không che hết lòng bàn tay.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bỗng đâu Vân Nhàn đoái tưởng đến một hình ảnh. Mỗi lần bồn chồn do dự, Cơ Dung Tuyết bắt đầu nhổ lông đuôi của mình. Có nên tin tưởng hay không, phải tin tưởng... không tin tưởng... phải tin tưởng... Mấy tháng trôi qua, cục lông cũng hoàn thành.
“Nhìn đi, lông của đại tiểu thư bóng mượt, lông đuôi chớ hề chẻ ngọn, làm cục lông thôi chắc gì đã kém hơn tuyết sư.” Vân Nhàn cười, cất cục lông sư tử nâu vào trong nhẫn trữ đồ, dành riêng một góc nhỏ để cất giữ, “Lông trên bộ đồ chưởng môn đều là lông tuyết sư, cũng nên thay bằng cái này rồi.”
Website TruyenLau.com
Vén chăn lên, bên trong toàn là mùi hương lạnh lẽo trên người Cơ Dung Tuyết, Vân Nhàn cử động chân bị tê cứng. Có hai người lăn ra ngoài, nàng nhanh tay lẹ mắt ôm lấy đầu Kiều Linh San, còn Phong Diệp đập đầu vào vách thuyền, làm gã tức khắc tỉnh giấc vì đau: “Ai?! Có người tập kích!!”
Mọi người đều tỉnh dậy, trái lại mỗi Kỳ Chấp Nghiệp là không biết đã ngủ say mất từ lúc nào mà vẫn còn đang ôm khư khư lấy cái vò rượu, để rồi bây giờ toàn thân của gã cũng toàn là một mùi rượu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một ngày một đêm, bảo thuyền sắp sửa ra khỏi phạm vi thế lực của Rèn Thể Môn và đã đến Tiểu Thạch Trấn. Nơi ở của tu sĩ tự do cả nhà bị giết sạch trước đó đã được gỡ bỏ phong ấn, trước cửa chất đống không ít đồ đạc, xem ra có người mới chuyển vào.
Mắt kèm nhèm vì cơn say, Kiều Linh San hỏi: “Nhanh vậy hả...? Chẳng lẽ không thấy có chút... có chút không ổn?”
Nếu có linh thể nấn ná không đi, một đoàn người Vân Nhàn đã phát hiện ra từ lâu. Thật sự chỗ này không có linh thể. Tuy nhiên đối với tu sĩ bình thường mà nói, suy cho cùng nơi này vẫn là nhà ma, nếu không phải hết đường lựa chọn thì sẽ không có ai đến đây ở.
Tiết Linh Tú uống rượu tối qua mà sáng sớm tỉnh dậy vẫn ăn mặc chỉnh tề, thay một bộ y phục khác, thậm chí còn búi lại tóc. Hắn lên tiếng: “Đó là đạo sĩ.”
Vân Nhàn vừa nhìn, thấy người ra ra vào vào đúng là một nhóm đạo sĩ trẻ thì đã lập tức nghẹn họng: “Tốt lắm tốt lắm.”
Mỗi ngành mỗi nghề đều có lĩnh vực chuyên môn riêng. Người ta đã làm nghề này, còn sợ gì nhà có ma.
Cả bọn đi theo đường cũ rời khỏi Tiểu Thạch Trấn, trên đường lại gõ vỡ không ít tượng băng bị đóng băng trên đường. Có tu sĩ nhảy ra từ bên trong, vẫn là giọng điệu quen thuộc: “Ôi chao! Lạnh quá! Sao thời tiết càng ngày càng lạnh thế này?!”
Kiều Linh San thầm nghĩ: May mà khẩu âm đại tiểu thư không nặng. Bằng không thì hoàn toàn không liên quan gì đến hai chữ lạnh lùng cả.
“Này, có phải các ngươi hơi quá đáng không?!” Giang Lan Thôi ở trong lưới đánh cá ngửi mùi rượu mùi thức ăn cả đêm, còn bị dán phù Cấm Nói, không một ai để ý đến hắn. Bây giờ cuối cùng có cơ hội, hắn giận sôi ở bên dưới: “Ta đã nói ta không về Càn Khôn Thành! Các ngươi nhất định phải đưa ta về làm gì??”
“Tiền bối Giang Phụng Thiên nói muốn đưa ngươi về.” Vân Nhàn trả lời, “Nếu ngươi có gì bất mãn thì đi tìm cha ngươi đi.”
(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---
“Mắc gì dùng cách này đưa ta về?” Giang Lan Thôi u ám chất vấn, “Ta không thể đứng đấy à?”
Vân Nhàn nói: “Có thể chứ. Nhưng thân pháp của ngươi quá phóng khoáng, quá đẹp trai, quá quỷ quyệt, ta sợ ngươi chạy trốn rồi bản thân không ngăn được thôi. Thành ra đây là hạ sách bất đắc dĩ ấy mà. Lan Thôi huynh, ngươi thông cảm một chút nhé.”
Giang Lan Thôi tức thì im bặt: “...”
Phong Diệp yếu ớt mà rằng: “Giang đạo hữu, tâm tư của ngươi thật dễ đoán.”
“Ngươi là ai? Ngươi ở đây từ bao giờ?” Giang Lan Thôi lại vùng vẫy bên dưới, “Thả ta ra! Ta hứa ta sẽ không chạy. Được chưa? Cảnh cáo các ngươi đừng có không biết điều, lời hứa của ta đáng giá bao nhiêu các ngươi có biết không?!”
Biết ư, chắc chắn là không biết.
Ngoại trừ tổ ba người của Kiếm Các, có ai trong số những người có mặt ở đây thiếu tiền đâu?
Hiềm một nỗi dưới sự phản đối kịch liệt của Giang Lan Thôi, Vân Nhàn vẫn mở lưới đánh cá, kéo hắn lên boong tàu.
Nhóm Vân Nhàn đang trên đường đến Càn Khôn Thành, hành trình vẫn cần 2 ngày nữa.
“Các ngươi cẩn thận một chút.” Giang Lan Thôi lên boong tàu, giọng điệu tốt hơn không ít, hắn phủi tuyết trên người và lạnh nhạt bày tỏ, “Coi như cùng đến Càn Khôn Thành, đến cửa thành ta sẽ tách ra mỗi người mỗi ngả với các ngươi. Ta sẽ không vào cùng các ngươi đâu.”
Vân Nhàn: “Vì sao?”
“Ngươi tưởng tin tức truyền đi cần bao lâu? Huống hồ là một thế lực lớn như Rèn Thể Môn nữa. E rằng bây giờ bốn giới đều biết người kế vị không phải Cừu Đan, cũng không phải Cừu Trác, cả hai đều đã chết, ngược lại người lên nắm quyền lại là Cơ Dung Tuyết, một người không ai ngờ tới. Cộng thêm chuyện của Nam Vinh Hồng, nay mỗi người liên quan đều đang ở thế đứng mũi chịu sào. Ta thấy không chỉ vị đại tiểu thư kia bận rộn một hai tháng thôi đâu, chính các ngươi cũng bận rộn.” Giang Lan Thôi thản nhiên nói, “Đối với các ngươi, làm người khác chú ý chả phải chuyện xấu, còn đối với ta mà nói thì rất có thể sẽ chết người.”
Bấy giờ Phong Diệp mới chợt hiểu ra: “Thì ra ngươi là thủ lĩnh thích khách.”
Kiều Linh San: “Hoàn toàn không nhìn ra.”
Giang Lan Thôi thẹn quá hoá giận: “...Câm miệng! Các ngươi thật phiền!!”
Kẻ ác tự có kẻ ác trị, Phong Diệp và Kiều Linh San đang nói chuyện với hắn, còn Vân Nhàn co rúm trong góc thuyền, đang suy nghĩ gì đó.
Túc Trì hỏi: “Lại đang nghĩ gì vậy?”
Vân Nhàn trầm ngâm: “Đang nghĩ một số chuyện, cực cao siêu.”
Đầu tiên, chính là cuốn sách ma nọ. Từ cuốn sách, nàng không dằn lòng nổi đã lập tức nghĩ đến cuốn “Ma nữ ngây thơ nóng bỏng” vốn đã sai lệch đến ngàn dặm trong nhẫn trữ đồ của mình. Rốt cuộc cuốn sách này đến từ đâu? Tuy nàng đã từng nghĩ có khi nào là quỷ kế của Xi Vưu không... Tuy nhiên rõ ràng, nó là đứng về phía đối lập với Xi Vưu. Với tính cách của Vân Nhàn, không đối đầu với Trọng Trường Nghiêu mới là lạ. Nhưng “phía này” lại là “phía nào”?
Tiếp theo, nàng luôn có một linh cảm mơ hồ đó chính là liệu trong tay Trọng Trường Nghiêu cũng có một cuốn sách giống như nàng không. Biểu hiện thường ngày của Trọng Trường Nghiêu tuyệt không giống một người sau này có thể làm vương. Nóng nảy, không đủ linh hoạt, ngoại trừ số mệnh đầy người sắp tràn ra ngoài và đủ dạng mỹ nhân muốn nương tựa vào hắn thật khó hiểu, Vân Nhàn thật sự không nhìn ra người này còn có ưu điểm nào khác.
Khốn nỗi Trọng Trường Nghiêu lại luôn có một sự tự tin khó hiểu. Như thể cả thế giới đều nằm trong tay hắn, hắn nhất định sẽ thành công. Đương nhiên, Vân Nhàn cũng không loại trừ khả năng đây là bản tính của hắn. Suy cho cùng có khối kẻ thuộc cùng loại nam tu sĩ như thế này trong Tu Chân Giới. Tuy nhiên giả dụ trong tay hắn thật sự có cuốn sách đó thì sao?
Vậy thì vấn đề đến rồi.
(P2)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Tuần tự được sắp xếp như thế nào đây? Là số mệnh hội tụ trên người hắn trước tiên, tiếp đó mới có cuốn sách này, hay là trước tiên có cuốn sách này, số mệnh mới đến trên người hắn? Hai trường hợp này đại diện cho ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.
Đương nhiên còn một vấn đề, đó là rốt cuộc đại sư huynh là loại kiếm nào và liệu có phải bản thể cũng có hình hài yểu điệu không. Nhưng Vân Nhàn sợ bị lôi đi luyện kiếm thêm hai canh giờ nên tạm thời không hỏi nữa.
“Đúng rồi.” Vân Nhàn vươn cổ hỏi, “Lan Thôi huynh! Nghe nói ngươi là bạn của Trọng Trường Nghiêu hả?”
Nàng còn nhớ trước đó Thư Cửu Vĩ đã nói ngày thường Giang Lan Thôi và Trọng Trường Nghiêu thân thiết như huynh đệ ruột, cứ câu vai bá cổ, uống rượu gây chuyện.
Giang Lan Thôi: “Trọng Trường Nghiêu?”
“Đúng vậy.” Vân Nhàn miêu tả, “Chính là người gầy gò lùn tịt, mặt mày tiều tụy, trông như bị thận hư nặng lắm, cầm một thanh Kiếm Bích Thủy rách nát, vừa nói chuyện đã khiến người ta muốn tát vào miệng hắn, chính là Trọng Trường Nghiêu đó đó!”
Cả bọn: “...”
Xen lẫn quá nhiều cảm xúc cá nhân rồi đấy! Trọng Trường Nghiêu có đáng ghét cũng không đến mức này!
“Hình như có người như vậy.” Giang Lan Thôi nhớ lại một lúc, mới thờ ơ trả lời, “Không tính là bạn bè, chỉ thỉnh thoảng uống rượu cùng nhau mà thôi. Uống rượu đấy mà, uống với ai mà chẳng được? Hơn nữa hắn còn thích trả tiền, không biết có phải thấy tiền ở trong tay sẽ nóng quá hay không nữa.”
“Vậy ngươi còn nhớ Thư Cửu Vĩ chứ?” Trọng Trường Nghiêu đáng thương ghê, trao nhầm tình yêu rồi, Vân Nhàn nói, “Lúc ngươi đến Yêu tộc ám sát trưởng lão, nàng ta cũng có mặt.”
Giang Lan Thôi bị hỏi đến thấy phiền: “Mỗi nhiệm vụ đều phải nhớ thì ta còn làm việc khác được nữa không?”
Vân Nhàn không hỏi nữa, bởi vì suy cho cùng thì cũng chả thể nào mà moi được thêm bất cứ một điều gì từ trong miệng của hắn, tuy nhiên nàng vẫn muốn nói: “Lan Thôi huynh, ngươi thật sự không cân nhắc đổi tên tổ chức thích khách à? Thập Tam Hương, nghe giống quán bán thịt xiên nướng lắm, hơn nữa còn là loại không ngon đấy.”
Phong Diệp: “Đúng rồi đúng rồi.”
Giang Lan Thôi la lên: “Cút đi!!! Còn nữa đừng gọi ta là Lan Thôi huynh, giữa hai ta không biết ai lớn hơn ai đâu, tỷ tỷ à!!”
-
Hai ngày thoáng cái đã qua, mọi người nhìn thấy cảnh vật bên ngoài cửa sổ từ đồng tuyết biến thành đất hoang. Tuyết của vùng Cực Bắc bị bỏ lại phía sau thuyền, dần dà biến mất không còn dấu vết, đã không tài nào đuổi kịp nữa.
Tuy mùa đông đã đến nhưng tuyết bên ngoài thành đúng là quá đỗi dịu dàng so với tuyết của Rèn Thể Môn. Gió chẳng còn khắc nghiệt như đã từng, đâu còn gào thét muốn lột da mặt người ta. Vân Nhàn lờ mờ nhìn thấy cảnh xa hoa trụy lạc và đủ loại bảng hiệu kéo dài không dứt của Càn Khôn Thành, cảm thấy phảng phất như đã cách cả mấy đời.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ở Rèn Thể Môn cả một tháng, bây giờ nhìn thấy Càn Khôn Thành một màu xanh mướt mát thì lại vô cùng không quen.
Càn Khôn Thành nào có mùa xuân khắp bốn mùa, song những loài thực vật cảnh quan đủ tư cách sinh trưởng ở thành này đều có giá trị liên thành, tốn cực nhiều tiền để chăm sóc. Cho nên bốn mùa chúng đều có hoa rụng, huống chi là chỉ có việc xanh tươi quanh năm.
Sắp vào cửa thành, Giang Lan Thôi che mặt lại, nói ngắn gọn một câu “tới lúc đó sẽ gặp”, đoạn hai ngón tay đặt trước môi, trên thuyền vang lên một tiếng “bùm”, hắn lập tức biến mất không còn tăm hơi!
Thật xứng với danh thích khách, đâu ngờ còn có kỹ thuật này! Vân Nhàn giật mình: “Đại sư huynh! Thân pháp này đẹp trai quá! Ta cũng muốn học!!”
Túc Trì chỉ tay về phía mạn thuyền, Vân Nhàn thò đầu ra xem, Giang Lan Thôi đang chậm rãi bò xuôi tại góc khuất dưới mạn thuyền.
Túc Trì: “Muội còn muốn học không?”
Vân Nhàn im lặng: “...Thôi. Khinh Yến Điểm Phổ rất tốt.”
Càn Khôn Thành vẫn náo nhiệt như xưa, mùa đông đến, những tiểu thương có đầu óc kinh doanh đã thay quán trà thành quán mì, thiết lập trận pháp xua tan giá lạnh, thậm chí còn bài trí món ăn y có nồi lẩu nhỏ. Mọi người ngồi vây quanh bên ngoài, ăn uống hăng say, mồ hôi nhễ nhại, hương thơm bay xa, khiến người đi đường thèm thuồng.
Vân Nhàn xuất trình văn tự qua cổng rồi vào thành.
Bảo thuyền đi vào, mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy nhóm Vân Nhàn ở mũi thuyền, trong mắt họ không giấu được vẻ kinh ngạc, ánh mắt dõi theo, thậm chí có người còn làm rơi đũa xuống đất đánh cạch một tiếng, suýt nữa quên nhặt lên.
Không thể nào, tin tức lan nhanh vậy ư? Vân Nhàn ho khan hai tiếng, làm bộ hỏi: “Không cần thế đâu, không cần thế đâu. Tất cả mọi người cứ việc mà nhìn thôi cũng được rồi, còn nếu như có ai đó muốn xin chữ ký thì cứ nói thẳng với ta! Đừng chen lấn, ai cũng có phần!”
Cái nhìn của những người đó chuyển động, như cuối cùng đã hoàn hồn, họ vui vẻ kêu lên:
“Mau nhìn kìa! Người này lái thuyền trên đất! Còn lái từ cửa thành vào đây nữa chứ!!”
“Còn có lưới đánh cá kia kìa?? Nghiêm túc chứ? Này, đạo hữu, ngươi định đi đâu đánh cá? Hồ trong thành đóng băng hết rồi! Ngươi định nằm trên băng câu cá hả?”
“Sao có thể nghiêm túc diễn hài như vậy! Ha ha, ha ha ha ha!!”
Vân Nhàn: “...”
Nàng đen mặt xoay đầu nhìn, cả mũi thuyền ngoại trừ nàng ra chẳng còn ai. Vốn Phong Diệp còn đứng bên cạnh nàng thì nay cũng nhanh chóng ôm đầu ngồi xổm xuống, phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Vân Nhàn nghiến răng: “Các ngươi làm sao vậy??”
Chỉ biết cùng hưởng thụ mà không thể cùng gánh vác đúng không!
Bảo thuyền lướt sóng trên đồng tuyết lâu ngần ấy, nàng tập mãi thành quen, quên mất thứ này chạy trên đất liền có gì không đúng.
Tiết Linh Tú cảm thấy mất mặt, bất đắc dĩ nói rằng: “Lần này về, ta sẽ đến tòa đấu giá mua một chiếc xe ngựa cho ngươi, đừng có nhớ thương cái thuyền này nữa được không?”
“Không được!” Vân Nhàn tức giận không đâu, “Tất cả ra đây cho ta!!”
“...”
Tiêu Nguyên đang ngồi trong Huyền Bảo Các mà như ngồi trên bàn chông, lúc nàng ấy không biết nên đặt chân ở đâu, thuộc hạ đeo mặt nạ hấp tấp chạy lên, ghé vào tai nàng ấy rỉ nhỏ vài câu.
“Cái gì? Vân Nhàn đến rồi?” Tiêu Nguyên tức thì định chuồn đi, “Vậy ta lập tức xuống dưới nghênh đón...”
Tiêu Vu: “Nghênh đón cái gì mà nghênh đón?”
Tiêu Nguyên đã đứng dậy được một nửa, nói chắc như đinh đóng cột: “Cháu gái muội về, muội sợ nó lạc đường.”
Tiêu Vu: “Ngồi xuống.”
Tiêu Nguyên: “...”
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Làm sao bây giờ, mông nàng ấy như có ý thức riêng, một tiếng “phịch” vang lên là đã ngồi yên đấy.
“Các chủ, ta cũng thấy ngài đừng xuống dưới thì hơn.” Thuộc hạ nhớ đến cảnh tượng khiến người ta muốn bấu chặt 10 ngón chân vào ghế, nói không nên lời, “Tiết công tử bị lôi đi lái thuyền dạo quanh phố một vòng, bây giờ cả mặt đều đỏ bừng, ước gì được lấy quạt xếp che mặt đấy.”
Thù oán gì đây không biết nữa, Vân Nhàn thì mặt mày hớn hở, da mặt của mấy người khác nào có dày tới vậy, thành ra hiện tại thì đỏ người thì đen, trông đặc sắc phải biết.
Huyền Bảo Các yên tĩnh không một tiếng động, thuộc hạ đi dẫn người lên. Tiêu Nguyên đội nón lá trúc, trước mặt lớp trẻ vẫn giữ thể diện của người lớn: “Tỷ, tỷ nói chuyện với bé Vân Nhàn, muội không xen vào đâu. Vừa hay muội còn chút việc...”
“Còn chút việc?” Tiêu Vu nói không chút sơ hở, “Chỉ cần muội biến mất khỏi tầm mắt ta, ít nhất ba năm sẽ không tìm thấy. Ta nói lại lần nữa, ngồi xuống, đừng ép ta đánh muội.”
Giang Phụng Thiên ôm đao ngồi bên cửa sổ, cười thô kệch thành tiếng: “Ha!”
Dưới lầu truyền đến âm thanh, rất nhanh, Vân Nhàn dẫn theo một đám người ùa lên, vừa mở miệng đã nói: “Mẹ! Giờ Nam tiền bối thế nào rồi?”
Túc Trì nhìn Tiêu Vu, gật đầu nói: “Sư nương.”
“Về rồi à? Bên bé Cơ sao rồi? Ta nghe được tin, đã để các con vất vả.” Tiêu Vu thành thạo đón lấy Vân Nhàn lao đến như viên đạn pháo, nói tiếp, “Hiện tại Nam Vinh Hồng đang dưỡng thương.”
“Dưỡng thương?” Tiết Linh Tú đi theo hành lễ với từng người xong mới bộc bạch, “Chẳng lẽ đã được đưa đến Hạnh Lâm Các rồi hay sao ạ, chứ ở đây thì lại không hề có lấy một chút mùi thuốc nào.”
“Không cần thuốc nữa.” Tiêu Vu, “Cơ thể nàng ấy hoàn toàn vỡ vụn, kinh mạch đứt đoạn, thuốc thang châm cứu vô hiệu, đã không cứu được nữa đâu.”
Mọi người đều khựng lại, Tiêu Vu lấy ra một người đất nhỏ từ trong ngực, cho hay: “Bây giờ ta đành phải tạm thời nuôi dưỡng thần thức của nàng ấy ở đây, chờ trưởng lão Tinh Diễn Tông đến đây tái tạo thân thể, hoặc là đến Yêu tộc cầu xin bảo vật quan trọng tên Linh Nhục Nhân Sâm, tạo lại cho nàng ấy một cái thân thể mới.”
Người đất nhỏ được đặt trên bàn gỗ, bắt đầu cử động trần ai. Giọng nói của Nam Vinh Hồng vang lên ùng ục từ bên trong: “Ở hết đây rồi à? Vân Nhàn, con xem giúp ta thử rốt cuộc người đất này trông như thế nào? Ta hỏi Tiêu Vu, nàng ấy nhất quyết không nói, ta nghi ngờ nàng ấy lại giở trò xấu.”
Vân Nhàn thành thật trả lời: “Dì Nam, bây giờ toàn thân dì cộng lại chỉ có được ba sợi tóc và chúng đều ở hết trên đầu dì.”
Người đất đá một phát vào đầu Tiêu Vu với tốc độ nhanh nhẹn đến khó tin: “...Tiêu Vu!!!”
“...”
Đùa giỡn một lúc, Vân Nhàn đại khái hiểu chuyện này phải giải quyết như thế nào.
Nuôi dưỡng thần hồn vẫn cần thời gian, nhưng chung quy đây vẫn là kế dở tệ, không thể cứ để thần thức trong người đất như vậy mãi được. Với hai lựa chọn Tiêu Vu nói, một trong đó sẽ là tìm trưởng lão Tinh Diễn Tông. Bọn họ có thể dùng trận pháp chồng lên trận pháp, cưỡng ép liên kết thần thức với một thân thể giống người. Ưu điểm là chọn được chất liệu, muốn huyền thiết, gỗ, bông đều được, thậm chí đầu còn có khả năng xoay ngược ra đằng sau một vòng. Tuy nhiên khuyết điểm ở chỗ lỡ như có tình huống bất ngờ, trận pháp bỗng không hoạt động, thì thân thể này cũng chẳng kém gì đồ bỏ. Lựa chọn thứ hai là đi tìm Yêu tộc xin Linh Nhục Nhân Sâm. Thân thể do Linh Nhục Nhân Sâm biến thành không khác gì cơ thể người, tất cả tu vi đều phải bắt đầu lại từ đầu, tương đương với đổi da đổi thịt, sống lại một lần, mỗi tội tu vi cao nhất bị giới hạn ở tầng Phân Thần.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Đối với Nam Vinh Hồng mà nói, đương nhiên lựa chọn tốt nhất là cách thứ hai. Tuy tu vi của Linh Nhục Nhân Sâm có hạn chế, nhưng từ đầu bà ta đã bị thuốc kìm hãm ở tầng Xuất Khiếu, bây giờ có cơ hội đột phá lên tận tầng Phân Thần thì đã tốt hơn rất nhiều so với trước kia rồi còn gì.
“Bây giờ vấn đề là…” Tiêu Vu lên tiếng, “Phải làm sao để cướp Linh Nhục Nhân Sâm.”
Cả bọn: “...”
Kỳ Chấp Nghiệp hết nói nổi: “Tại sao lại trực tiếp dùng chữ ‘cướp’ vậy ạ.”
Tiêu Vu: “Bởi vì Yêu tộc chắc chắn sẽ không cho ta.”
Bảo vật hãn hữu bực này chẳng kém gì mạng sống thứ hai, sao có thể cho một Nhân tộc không có giao tình chi?
Vân Nhàn trầm tư suy nghĩ.
“Không vội. Chung quy nuôi dưỡng thần hồn cũng cần rất lâu.” Tiêu Vu nói từ tốn, “Chuyện này có thể bàn bạc kỹ hơn.”
Vân Nhàn thấy Tiêu Nguyên đứng ngồi không yên tại kia đã thốt lên: “Mẹ, chuyện này...”
“Mặc kệ nó.” Tiêu Vu bật cười rồi nói với Tiêu Nguyên, “Muội chiêu đãi mọi người trước đi, ta có chuyện muốn nói với Vân Nhàn.”
Hai người đến một căn phòng nhỏ, Tiêu Vu đốt phù Hỏa, xác nhận không có ai nghe lén mới nói: “Con đã gặp thứ đó rồi?”
“’Thứ đó’ là thứ gì... Gặp rồi ạ, đánh tan một phân thân của y, nhưng trước khi đi y cứ lải nhải một hồi, nghe thật phiền.” Vân Nhàn do dự đáp, “Mà tên của y không phải là Xi Vưu ạ?”
Tiêu Vu thờ ơ: “Cần gì gọi tên hay ho như vậy. Cứ gọi bằng cái tên khó nghe là được. Thằng nhát chết, con ma thối, đồ vô dụng... Chỉ cần hiểu được đúng cái ý đó là được rồi mà.”
Vân Nhàn nghĩ lại, thấy cực kỳ có lý.
Tính từ thời đại Kiếm Tiên, con ma này ít nhất cũng phải ba bốn ngàn tuổi rồi. Đã sống tận ba bốn ngàn tuổi, vậy mà vẫn chưa mọc ra một cái đầu biết tính toán tường tận, thậm chí còn để mọi người nắm được nhược điểm. Nhưng thông minh hay không do trời quyết định, nàng cũng không thông minh, cho nên không chê bai nhiều về mặt này... Chẳng qua con ma này kéo dài hơi tàn thật lâu, sống đến tận lúc sắp chết mới dám ra ngoài gây sóng gió, còn cậy già lên mặt bắt nạt trẻ con làm tiếp thị đa cấp. Sao có thể dùng một chữ “rén” là đủ để hình dung chứ?
“Năm đó y cầm kiếm, Kiếm Tiên cũng cầm kiếm. Có điều tên trước dùng ma kiếm, người sau dùng linh kiếm, cả hai đại chiến kinh thiên động địa ở Đông Giới... Nói chung chuyện sau đó con cũng biết rồi.” Tiêu Vu nói, “Ma kiếm Thái Bình bị trấn áp tại Kiếm Các, sau vài ngàn năm gột rửa, oán khí của kiếm linh giảm bớt. Không biết tại sao con ma kia thoát được khỏi phong ấn, nhưng y bị thương quá nặng, thành thử mới có chuyện y vừa dưỡng thương lấy lại sức vừa gây họa.”
Hiển nhiên mục tiêu đầu tiên của y là Phật Môn. Chung quy ai cũng biết Phật khắc chế Ma.
“Vậy nguyên cớ gì y không đến Kiếm Các?” Lần trước Vân Nhàn nói nhăng nói cuội, bây giờ mới loáng thoáng cảm thấy mình đoán đúng, “Chẳng lẽ vì y sợ thật?”
Tiêu Vu nhìn Túc Trì đang cụp mắt chờ đợi, không đưa ra kết luận, chỉ nói: “Năm đó kiếm Kiếm Tiên dùng là kiếm huyền thiết trời sinh, đơn giản mộc mạc, nhưng tiếc là đến cuối cùng không sinh ra kiếm linh.”
“Kiếm Tiên phi thăng, kiếm Huyền Thiết cắm dưới chân núi Kiếm Các, không ai rút ra được. Không biết qua bao nhiêu đời bao nhiêu năm, huyền thiết chứng kiến sự thịnh suy của Kiếm Các, nhìn khắp khói lửa nhân gian. Cho đến khi Vân Lang xuống núi, phát hiện kiếm Huyền Thiết không còn, thay vào đó là một thiếu niên chưa trải sự đời, không hiểu cảm xúc. Vì quá đẹp trai, nên mỗi ngày nó đều được người ta cho ăn... Thôi, lạc đề rồi. Tóm lại ông ấy không dám chắc chắn đành phải đưa người này về núi, thu làm đại đệ tử.”
“Cho nên.” Vân Nhàn nói, “Đại sư huynh là kiếm linh của kiếm Kiếm Tiên sao ạ??”
“Không.” Tiêu Vu trả lời, “Không phải.”
“Bản chất của kiếm linh là linh hồn do kiếm sinh ra, bám vào trong kiếm. Tuy nhiên Túc Trì chính là thanh kiếm đó, không phải linh thể. À...” Tiêu Vu cắt nghĩa hồi lâu để rồi nói ngắn gọn, “Cũng có thể hiểu là đại sư huynh của con chính là một cục sắt.”
Vân Nhàn: “...”
Tiêu Vu thấy vẻ mặt Vân Nhàn không đúng lắm bèn khó hiểu hỏi: “Khó chấp nhận vậy sao? Nó là sắt hay là linh hồn vẫn chẳng có gì khác biệt.”
“Không phải đâu mẹ, mẹ có biết không? Trước đó dì nhỏ xem thước trắc tinh cho con, nói con có duyên con cái nhưng không phải do con sinh ra. Con còn đang nghĩ không thông đây là cách gì, bây giờ xem chừng... Không ngờ rằng nó lại cũng có lý ở vài chỗ đấy.” Vân Nhàn khó khăn nói, “Không phải chứ, lẽ nào con của con sau này lại là một cục sắt nhỏ hay sao??”
Cục sắt lớn gõ một cái là ra cục sắt nhỏ.
Không được, hình ảnh này quá đáng sợ! Không thể nghĩ nữa!
Nàng còn đang suy nghĩ miên man, Tiêu Vu lại gọi tên nàng: “Vân Nhàn.”
Hả? Có sát khí! Vân Nhàn lập tức nói: “Sao vậy mẹ?”
“Con có thể cắt nghĩa cho ta trước không.” Tiêu Vu mỉm cười nói, “Con mới bao nhiêu tuổi, vì sao đã nghĩ đến chuyện con cái với nó rồi?”
Vân Nhàn: “...!!!”
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.