Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 114: Thư Cửu Vĩ

Thấy Vân Nhàn nổi trận lôi đình, cả bọn hấp tấp kéo nàng xuống, nói: “Trước tiên đừng nóng giận, đừng nóng giận...”



Kéo xuống được người này đã có người khác đứng lên, Tức Mặc Xu cả giận mà rằng: “Rốt cuộc đây là cái bảng xếp hạng giẻ rách gì thế này?!”



Cứ thế lên xuống, tựa trò đập chuột chũi.



Tuy nhiên Vân Nhàn thật sự nuốt không trôi cục tức này. Ai ở trên nàng, nàng đều thấy không sao cả, nhưng Trọng Trường Nghiêu thì không được! Đây đúng là một sự sỉ nhục cực lớn!!



Cơ Dung Tuyết thấy thế nào nàng vẫn không chịu yên tĩnh, cứ vậy há to miệng ngậm lấy đầu Vân Nhàn.



Trước mắt Vân Nhàn tối sầm: “...”

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chuyện gì thế này, thật ấm áp, thật ẩm ướt, cứ như được trở về vòng tay của mẹ hiền.



Hiệu quả cực tốt, Tiết Linh Tú quyết định cả tuần sau sẽ không chạm vào đầu nàng nữa.

Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lầu hai và lầu một vốn dĩ thông nhau, chớ hề ngăn cách, người ở dưới nghe thấy tiếng động trên lầu từ lâu bèn tức thì không vui chất vấn: “Ngươi dám gọi bảng Đại Hiệp là bảng xếp hạng giẻ rách?! Vậy thiên hạ còn bảng xếp hạng nào khiến ngươi vừa lòng? E là không được xếp hạng theo ý muốn nên ngươi mới thẹn quá hóa giận chứ gì!”



Kiều Linh San bất bình: “Tên đứng thứ 99 này là ai? Trước đây chưa từng gặp, bây giờ dựa vào đâu đã một bước lên mây chiếm được thứ hạng này?”

TruyenLau

Dưới lầu bẵng hẳn đi một thoáng, rồi bỗng nhiên vang lên một tràng cười nhạo:



“Gần đây ngươi sống trong hang động hả? Chuyện này rúng động đất trời cỡ đó mà ngươi không rõ??”



“Đó chính là Trọng Trường Nghiêu đấy! Tin tức của ngươi quá chậm chạp!”



“Đúng đúng!”



“...”



Cuối cùng, từ những mẩu đối thoại rời rạc của đám người bên dưới, cả bọn mới chắp vá được những chiến tích lẫy lừng của Trọng Trường Nghiêu trong thời gian gần đây.



Từ việc đi tới Liên Tọa đến việc giải quyết sự kiện Phật Đà Mặt Cười, nhiều nhất chỉ 20 ngày, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, hắn từ một kẻ vô danh tiểu tốt tự dưng có danh lẫy lừng. Đương nhiên nào phải vì thật sự giải quyết được sự kiện gì rúng động trời đất làm khiếp hãi quỷ thần chi, nói một cách đơn giản vẫn là dựa vào hai chiêu bài sở trường của hắn.



Một là dựa vào vận may tốt, hai là nhờ bám váy phụ nữ, hai thứ kết hợp, thiên hạ vô song.



Trước đây tại Đường Linh Quốc, hắn bị tên đại năng thần bí kia mang đi mất, tránh được cơ hội quận chúa và Vân Nhàn tìm hắn gây phiền phức; mà trong sự kiện Phong Hoa tại Càn Khôn Thành, hắn vẫn im hơi lặng tiếng.



Nhưng quả nhiên, sự việc vẫn diễn ra trong gian nan theo như miêu tả trong thoại bản, có điều đã đổi cách thức khác...



Những ngày này Trọng Trường Nghiêu “vô tình” lạc vào lãnh địa Yêu tộc, “vô ý” phát hiện ra âm mưu quỷ kế muốn chiếm đoạt lãnh địa Nhân tộc của Yêu tộc, lại “vừa khéo” gặp đúng lúc Công chúa Hồ yêu tộc sắp kết hôn với Vương tử Hổ yêu tộc.



Bởi vấn đề sinh sản và huyết thống, dẫu nói số lượng Yêu tộc ít hơn Nhân tộc, song những cơn sóng ngầm mãnh liệt trong đó chẳng kém gì các thế lực Nhân tộc. Công chúa Hồ yêu tộc tên là Thư Cửu Vĩ, tuy cũng được xem như là bạn thuở ấu thơ với Vương tử Hổ yêu tộc, tuy nhiên thật chất nàng ta chớ hề có tình cảm mến nào với Vương tử. Mỗi tội hai Tộc chủ đã sớm quyết định hôn sự từ khi hai yêu còn nhỏ. Làm cái đích mà mọi người cùng hướng tới và dưới áp lực, Thư Cửu Vĩ đành phục tùng.



Hiềm một nỗi suy cho cùng trong lòng nàng ta vẫn không cam lòng, trong mơ hồ, Thư Cửu Vĩ luôn cảm thấy bến đỗ của nàng ta không nên ở đây.



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Vì vậy vào ngày đại hôn, Trọng Trường Nghiêu đường hoàng xuất hiện, không chỉ cưỡng ép mang Thư Cửu Vĩ đi trước mặt mọi người, còn vạch trần âm mưu hãy còn đang trong giai đoạn manh nha của Yêu tộc. Vương tử Hổ yêu tộc nổi đóa đuổi theo, chỉ loáng mắt, một người một yêu giao chiến hàng trăm chiêu tại vùng ranh giới náo nhiệt nhất, cuối cùng Trọng Trường Nghiêu thắng hiểm ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc!



Vân Nhàn vừa nghe thấy cái tên Thư Cửu Vĩ đã hiểu ngay. Thật là phục Trọng Trường Nghiêu, trừ khi treo lên tường, nếu không hắn vẫn đủ sức gây chuyện. Nhưng trong thoại bản, rõ rành âm mưu của Yêu tộc đến giai đoạn rất muộn mới bắt đầu dần xuất hiện, lúc này Thư Cửu Vĩ cũng đã thành thân, chính vì vậy, về sau Trọng Trường Nghiêu chỉ xem như có duyên phận thoáng qua với nàng ta, chớ hề đưa nàng ta vào hậu cung.



Đúng là “vừa muốn cũng tính là muốn”. Vừa làm như sưu tập tem, cảm thấy thêm phần kích thích vì trái với đạo đức trước nữ tử đã là vợ người ta; vừa chê người ta chẳng còn trong trắng... À, vẫn còn trong trắng. Hòng để Thư Cửu Vĩ giữ được sự trinh trắng, người viết thoại bản thật sự hao tổn tâm huyết, thành ra không tiếc sắp soạn cho Vương tử Hổ yêu tộc bị liệt dương.



Cả đời chưa từng nghe nói yêu mà còn bị liệt dương!! Có thể thực tế tí không! Tưởng yêu là người à?! Yêu có khi còn quá sung mãn ấy chứ!!



“...” Tức Mặc Xu lạnh lùng thốt lên, “Ngay cả tầng Phân Thần còn chẳng có, tên Vương tử Hổ yêu tộc đó tính là cái thá gì?”



Đừng nói là Trọng Trường Nghiêu, nàng ấy đi đến vẫn đủ sức đánh cho tên hổ yêu đó răng rơi đầy đất. Hiện tại xem ra, thậm chí Yêu tộc chỉ mới lên kế hoạch đơn giản, đến nỗi còn chưa bắt đầu ra tay! Đương nhiên, nào phải nói Trọng Trường Nghiêu không có công lao, có điều đấy là khi không có sự kiện Phật Đà Mặt Cười. Độ khó việc của hắn còn chẳng bằng loạn lạc nơi Đường Linh lúc trước, dựa vào đâu có thể lọt vào top một trăm?!



Thật bất công!



Vân Nhàn quả quyết: “Có người đang thao túng phía sau.”



Kiều Linh San: “Ta còn tưởng hắn đã cụp đuôi chạy về Đông Giới trồng trọt từ lâu, đâu ngờ còn dám đến...”



Phong Diệp: “Khuất tất! Khuất tất!”



“...” Tiết Linh Tú thốt lên, “Các ngươi có thể đợi một người nói xong rồi hãy nói tiếp câu sau được không? Lần nào lần nấy nói chồng lên nhau không thấy ồn ào hả?”



Không cảm thấy, xưa nay các nàng làm người khác thấy ồn ào được, chứ không khiến chính bản thân thấy ồn ào. Cơ Dung Tuyết đang tiếp tục xem bảng Đại Hiệp từ trên xuống dưới, tai thính khẽ cục cựa, mắt như điện quét về phía cửa sổ...



Một bóng người cao ráo đội mũ rộng vành thoải mái nhảy vào từ ngoài cửa sổ lầu hai, ngồi xuống bên cửa sổ, thành thạo lấy chén rót rượu mà rằng: “Bé Vân Nhàn, con vẫn còn quá non nớt.”



Là Tiêu Nguyên. Chẳng rõ nàng ấy thần xuất quỷ nhập thần như vậy vì mỗi ngày đang làm gì.



“... Các chủ.” Vân Nhàn ở bên ngoài vẫn không gọi là dì nhỏ, nàng buồn bực hỏi, “Thế này là sao?”



Vẫn là câu nói đó, thực chất nàng nào quá để tâm mình có ở trên thứ hạng nào hay không, nhưng Trọng Trường Nghiêu thì không được!



“Hành tẩu giang hồ đâu phải chỉ dựa vào cắm đầu làm nhiệm vụ đã có thể trở thành đại hiệp.” Tiêu Nguyên lắc ngón tay về phía nàng, ngữ khí nghiêm túc và chí tình, “Con thử nghĩ xem, ngày thường mọi người thích xem cái gì?”



Thích xem cái gì là sao, Vân Nhàn không chắc lắm: “Ngăn cơn sóng dữ? Biến đổi bất ngờ?”



“Không, không không.” Tiêu Nguyên nói, “Đoán dung tục và tầm thường thêm chút nữa!”



Vân Nhàn ngây người nói: “Bây giờ nhiều người, không tiện nói lắm ạ.”



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Không có bảo con nói dung tục như vậy!!” Tay Tiêu Nguyên cầm chén run lên, nàng ấy cho biết, “Trong cuộc sống nào có nhiều chuyện lớn? Con phải nghĩ ngày thường mọi người muốn xem cái gì? Là con thao thao bất tuyệt cãi câu kinh cùng với bà cụ tóc hoa râm còn bị đả cho tơi bời? Hay là con cầm kiếm chiến đấu với Ma tu tầng Phân Thần? Vụ sau có Ma tu không mặc y phục đĩnh đạc còn có khả năng hơi đáng xem. Điều mọi người muốn xem là có ân báo ân có oán báo oán! Là tình yêu cao hơn trời, thù hận sâu hơn biển! Là núi tan đất trời liền một! Là một đao tuyệt tình với chàng. Con xem Trọng Trường Nghiêu này, Công Chúa đào hôn, bạn thuở thiếu thời giáng xuống từ trên trời, ngươi chết ta sống, âm mưu quỷ kế, ái hận dây dưa, cái nào không phải là đề tài được đại chúng yêu thích?”



Vân Nhàn: “...”



Sao lại có nhiều từ ngữ hot trend dữ vậy!! Học theo từ cái Khoai Môn Xoay Nhuyễn Bùi Bùi Kiếm chứ gì?! Còn nữa, Phật Đà Mặt Cười mạnh đến mức đó sao còn mặt dày gọi người ta là bà lão nữa chứ!!



“Chưa hết.” Tiêu Nguyên nói, “Con thử đếm xem, trừ Đại Chiến Tứ Phương và biến loạn Đường Linh ra, có bao nhiêu người chứng kiến khoảnh khắc anh dũng của con?”



Vân Nhàn: “Tính cả người, còn có ông cụ bên Tinh Diễn Tông kia, có chỉ có vài trưởng lão.”



Tiêu Nguyên: “Vậy chuyện Phật Đà Mặt Cười lần này thì sao?”



Vân Nhàn giơ từng ngón tay: “Người, Đại sư Minh Quang... Không đúng, vị này hẳn được tính là đồng đội. Liễu Huy? Liễu Xương? Vượng Tài, Nhị Nương, bác gái Trương...”



“Liễu Huy và Liễu Xương sẽ tốt bụng giúp con tuyên truyền con anh dũng oai phong đến mức nào ư?” Tiêu Nguyên lắc ngón tay, nói, “Đương nhiên là không. Không đổ thêm dầu vào lửa cho con đã may lắm rồi.”



“Về cái tên Trọng Trường Nghiêu này, mặc cho thực lực chả ra gì tuy nhiên tâm tư tuyệt đối không tầm thường. Hoặc là không làm, hoặc là sẽ chọn thời điểm đủ sức một tiếng thành danh mới làm. Người bình thường nào đi diễn một màn kịch lớn giữa không trung nơi phố xá đông người? Chẳng phải rõ rành thế này để người khác xem sao?” Tiêu Nguyên lại ngửa đầu uống rượu, nói úp mở, “Bé Vân Nhàn, con đấy, lần nào lần nấy đều chui vào những nơi hoang vu hẻo lánh, khó khăn mệt nhọc, mà mấy ai hiểu được đây? Danh tiếng khó vang xa cũng là chuyện thường.”



Vân Nhàn cảm thấy nàng ấy nói rất có lý: “Nhưng mà Các chủ này, chả phải toàn là nhiệm vụ do người giao cho con ư?”



Tiêu Nguyên: “...”



Vân Nhàn: “Sao lại nhắm mắt?”



“Xin lỗi vừa rồi bị rượu sặc nên bất tỉnh một chút.” Tiêu Nguyên nhanh chóng đứng dậy, bảo, “Không nói chuyện này, nói chuyện khác đi.”



Cả bọn: “...”



Hai người đúng là người một nhà. Ngay cả kỹ năng chuyển chủ đề cũng vụng về y như đúc.



“Còn nữa, ta hỏi con.” Xem ra Tiêu Nguyên đã quyết tâm muốn nói cho Vân Nhàn biết sự hiểm ác của Tu Chân Giới, nàng ấy lại nói, “Con có biết do đâu có vài người dù thực lực không cao cường lắm nhưng vẫn được gọi là ‘đại hiệp’; còn con, thường thường chỉ được gọi là ‘thiếu hiệp’ không?”



Vân Nhàn: “Tuổi tác?”



“Đây là một phương diện, tuy nhiên chỉ chiếm một phần cực nhỏ.” Tiêu Nguyên giãi bày, “Con xem Túc Trì đi, rõ ràng nó chỉ lớn hơn con bốn năm tuổi mà do đâu chưa từng bị gọi là thiếu hiệp?”



Tiết Linh Tú bất chợt nói xen vào: “Hắn trông già.”



“Tiết huynh.” Cơ Dung Tuyết bình tĩnh kêu, “Ngươi đừng ghen tị nữa.”



Tiết Linh Tú: “?”



Vân Nhàn lắc đầu, Tiêu Nguyên nói: “Phong thái. Đại hiệp chân chính đều vô cùng thần bí, làm gì cũng không biểu lộ ra, khiến người ta không nhìn ra con đang nghĩ gì. Ngày thường con quá hoạt bát, trông không đáng tin cậy.”



“Nếu nói vậy, Đại sư Minh Quang là người đáng tin cậy nhất.” Vân Nhàn ngẫm cũng đúng, nếu không cơn cớ gì Minh Quang chưa đến tuổi đó trờ trờ mà cứ phải làm cho mình trông già đi. Nàng nhất thời ủ rũ: “Hầy...”



Thời nay làm đại hiệp còn cần phát triển toàn diện cả đức trí thể mỹ? Không thể nào cho người thật thà một con đường sống sao?



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



“Vân Nhàn, ngươi phải tính như thế này.” Phong Diệp an ủi thốt lên, “Trọng Trường Nghiêu đó đã cộng thêm điểm của đạo lữ mới miễn cưỡng thắng ngươi một bậc, nếu không có Thư Cửu Vĩ, cam đoan hắn xếp hạng thấp hơn ngươi nhiều lắm.”



Tức Mặc Xu cười khẩy một tiếng: “Trái lại biết ăn ké sự nổi tiếng đấy.”



“Có ăn ké sự nổi tiếng vẫn là bản lĩnh của hắn.” Tiêu Nguyên vuốt dọc từ đầu Vân Nhàn xuống lưng, vỗ vỗ, hệt đang vuốt ve cún con, cảm giác không tốt lắm vì chạm vào cứng đờ, “Con muốn đè hắn xuống cũng rất dễ. Không phải Minh Quang hẹn các con đến Tây Giới làm khách à? Đi cũng được, cứ đi rầm rộ, đến lúc đó báo lá cải vừa đăng, con cũng ăn ké sự nổi tiếng.”



Vân Nhàn: “...” Thế là thật sự biến thành bạn hữu của Phật Môn rồi.



Tuy nhiên, Vân Nhàn chậm rãi nhíu mày lại khi nhìn thế lực và tông môn đại diện không rõ phía sau tên Trọng Trường Nghiêu.



Chẳng tỏ Công chúa Yêu tộc Thư Cửu Vĩ ở nơi nào. Nguyên trong thoại bản nàng ta không ở Bắc Giới, bây giờ lại xuất hiện tại Càn Khôn Thành với Trọng Trường Nghiêu. Nàng có lý do để hoài nghi Trọng Trường Nghiêu muốn bắt đầu sự nghiệp vươn lên vĩ đại của hắn một lần nữa.



Quả nhiên, phía dưới tức tốc truyền đến một câu:



“Nghe nói Đao Tông đang mời Trọng Trường Nghiêu đến làm khách, tin tức này là thật sao?”



“Không phải Trọng Trường Nghiêu là Kiếm tu à, đến Đao Tông làm gì...”



Vân Nhàn và Kiều Linh San liếc nhìn nhau, gần như ngay lập tức nghĩ đến thanh linh kiếm trong miệng Lưu phú thương vừa rồi.



Hiện tại Thái Bình đang ở chỗ nàng, Thủ Lĩnh bị cướp ngang, Trọng Trường Nghiêu thật sự không có một thần binh lợi khí nào trong tay, chẳng lẽ...



Vân Nhàn nghĩ, có lẽ không muốn đến cũng phải đến Đao Tông này.



Phong Diệp nghĩ, có lẽ không muốn mặc cũng phải mặc đồ nữ này.



-



Cả bọn lấy cái chuông vàng nhỏ bằng ngón tay cái xong, chuẩn bị cùng nhau đi ăn cơm.



Lúc mới hoàn thành nhiệm vụ cấp Thiên, trong lòng cả bọn còn khá hân hoan, bây giờ quen tay hay việc, trên mặt mỗi người dần dà hiện lên vẻ mặt tê dại như dân công sở làm việc bạt mạng.



Tại khoảng thời gian này Tiêu Nguyên muốn giám sát Vân Nhàn củng cố căn cơ luyện tập kiếm chiêu cho tốt, đương nhiên không cho nàng nhận bất kỳ nhiệm vụ nào nữa.



Vẫn như cũ, Cơ Dung Tuyết đi đầu, Tiết Linh Tú nhìn nàng ấy cứ đi về phía hẻo lánh đã ngăn ngay: “Ngươi đi đâu đấy? Chúng ta đến Vọng Nguyệt Lâu!”



Không sai, mặc cho Tiết Linh Tú trông có vẻ rất tức giận mỗi tội cuối cùng hắn vẫn ngầm đồng ý mời cả bọn dùng bữa. Tuy Vọng Nguyệt Lâu là quán rượu có danh nhất nhì Càn Khôn Thành, giá cả khá đắt đỏ, song nó vẫn là chuyện cỏn con đối với Tiết huynh giàu sụ này.



Cơ Dung Tuyết cấp tốc đổi hướng ngay, đi về phía Vọng Nguyệt Lâu.



Ma nữ Tức Mặc Xu đáng thương lại bị Vân Nhàn cưỡng ép kéo đi. Kiều Linh San càng nhìn càng cảm thấy: dường như mặc kệ màu sắc hay là phong cách ăn mặc, chỉ cần Tức Mặc Xu đừng có vừa mở miệng là “lột da ngươi”, nàng ấy muốn trà trộn vào Hợp Hoan Tông đích là chuyện dễ như trở bàn tay.



Đâu rõ sao Giáo chủ Ma Giáo không phái người ra tìm khi Tức Mặc Xu không trở về Ma Giáo ngay từ sau Đại Chiến Tứ Phương. Chẳng lẽ Ma Giáo cũng có kiểu nuôi thả rông?



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Bất luận thế nào, cả đám người khó có được dịp thảnh thơi thong dong dạo phố, họ thả chậm bước chân, thưởng thức một phen cảnh tượng huyên náo chốn phố phường.



Đương nhiên, cái nhìn của Vân Nhàn vẫn tập trung vào mấy tờ báo lá cải ven đường. Không xem thì thôi, vừa xem càng thêm tức điên người:



“Nhã Kiếm Trọng Trường Nghiêu: Kiếm của ta vĩnh viễn không hướng về nữ tử”



“Thương thế của nàng làm lòng ta đau, trong kiếm của ta vẫn yêu nàng”



“Độc quyền tiết lộ con đường diễn biến nội tâm của Nhã Kiếm Trọng Trường Nghiêu: Từ đáy cốc đến đỉnh núi cao, kiên trì giữ vững bản tâm chưa từng dao động”



“Tại sao viết về ta thì lung tung rối loạn, viết về hắn thì hay như vậy?!” Vân Nhàn điên tiết, “Ta không xứng chắc! Với cái dáng vẻ thận hư của hắn thế á! Còn Nhã Kiếm nữa chứ? Đến hai bình xì dầu còn không xách nổi!”



“Đừng nóng giận, đừng nóng giận.” Phong Diệp yếu ớt chỉ vào tiêu đề, nói, “Ngươi xem, cái này do hắn mua đấy. Không bỏ bạc ra mua, chắc gì đã có người muốn nhắc đến hắn chứ.”



Vân Nhàn nhìn kỹ, bên cạnh mỗi tiêu đề nói lời hay đều có một chữ “đề xuất” nhỏ xíu không dễ thấy, đã lập tức câm nín: “...”



Còn chơi trò này nữa!!!



Nàng cầm bút, vung bút viết thoải mái bên cạnh tờ báo lá cải hai chữ “xạo chó” thật to. Không lâu sau cả bọn đi vòng về, phát hiện hai chữ đó đã bị người ta xóa đi, bên dưới còn thêm một dòng chữ nhỏ:



“Không cho phép ngươi bôi nhọ Nhã Kiếm ca ca!!”



Cả bọn: “...”



Thôi, nói mấy chuyện này tự chuốc lấy bực mình. Ăn đi, ăn đi.



Chim bồ câu sữa của Vọng Nguyệt Lâu là món hảo hạng, da giòn thịt mềm, nước sốt đậm đà, cắn một miếng thơm lừng. Phòng riêng không đủ chỗ cho khối người thế này, cả bọn dứt khoát tìm một bàn tròn ở lầu hai ngồi xuống; chung quy có trận pháp cách âm, không nghe thấy người bàn bên cạnh nói chuyện gì. Vân Nhàn ăn một miếng, lau miệng, hốt nhiên nảy ra một ý: “Ta nhớ có thứ gì quên mang rồi.”



Chắc là giấy, hoặc là đũa, Tiết Linh Tú liếc nàng một cái, không yên tâm thầm bảo: “Lên bàn nhớ rửa tay lại lần nữa, nghe thấy chưa?”



Vân Nhàn liên tục đáp ứng, kết quả khi lên lại, nàng không chỉ không rửa tay mà còn dẫn theo cả đại sư huynh.



Túc Trì chừng như hơi hoang mang, xem ra chàng vốn tưởng đến đây đánh nhau ẩu đả, kiếm còn đeo bên hông, đâu ngờ lại bị dẫn đến ăn cơm.



Tiết Linh Tú: “...”



Nhìn cái đứa ăn cây táo rào cây sung này đi, kiểu gì cũng thấy khó chịu!



Nhưng đến cũng đã đến, tổng không tài nào đuổi người ta xuống, vì vậy Cơ Dung Tuyết đành nhường ra một chỗ, để chàng ngồi cạnh Vân Nhàn.



Bên kia Vân Nhàn là Tức Mặc Xu, nghĩ đủ biết, Tức Mặc Xu không thể nào chủ động nhường chỗ.



Phong Diệp vừa chậm rãi cắn bồ câu sữa, vừa quan sát đám người tại góc tối. Gã đã quen chen chúc ở đây từ lâu, hơn nữa vì cảm giác tồn tại nhạt nhòa, đâm ra gã không thường xuyên bị người khác chú ý đến việc bản thân họ đang bị gã quan sát.



(P5)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Cơ đại tiểu thư cắn bồ câu sữa... Không, nhìn cứ như đang hút vào điên cuồng. Chỉ tới lúc này, gã mới phát hiện thì ra từ đầu hai bên miệng đại tiểu thư có răng nanh, hơn nữa xem ra nào phải loại để trưng cho đẹp, vẻ bén ngón lập lòe đấy thôi; Nếu bị cắn một cái chỉ, e Tiết Linh Tú chẳng rõ nên khâu vết thương ra sao. Trái lại Tiết công tử vẫn phong độ ngời ngời như ngày nào, tay không dính một giọt dầu, nhìn thôi cũng thấy mệt. Ừm, dáng vẻ ăn uống của Vân Nhàn vẫn mất lịch sự như mọi khi nhưng được cái trông ăn thật ngon, chuyện này gã đã biết từ lâu. Kiều Linh San chỉ khá hơn nàng ấy một ít, còn Tức Mặc Xu thì...



Do đâu biểu cảm của Tức Mặc Xu lại trông như đang tức giận??



Gã đôi chút kinh hãi quan sát thêm một lượt, phát hiện Tức Mặc Xu càng ăn đồ ngon thì biểu cảm càng căng thẳng, cứ như bồ câu sữa trong bụng đang đánh nàng ấy vậy.



Thật là... Không tài nào hiểu nổi, mỗi người đều cực kỳ đặc sắc.



Túc Trì không ăn mấy, chàng trông không hứng thú lắm với mỹ thực – nói đúng hơn là chẳng có thứ gì khiến chàng hứng thú. Ngồi không chẳng có việc gì làm, tuy nhiên chàng không có ý định rời đi, thay vào đó hỏi Vân Nhàn: “Đi đâu chơi vậy?”



“Không đi chơi, đến Huyền Bảo Các.” Vân Nhàn vừa ăn vừa nói, “Đại sư huynh, huynh còn nhớ Trọng Trường Nghiêu trong bí cảnh Tứ Phương không? Ta nói cho huynh nghe, thật là tức chết ta...”



Nàng kể lể một hồi, hỏi: “Huynh nói xem có tức run không?”



Túc Trì: “Ừ.”



“Còn nữa...” Vân Nhàn nói tiếp tục, “Dì bảo ta đến Phật Môn làm khách khốn nỗi ta thấy đi xe ngựa xa quá lại phiền, đến đó lại phải ăn chay...”



Cả bọn đều chấn động trước định lực của Túc Trì, không ngờ chớ hề có dấu hiệu mất kiên nhẫn nào, thậm chí còn đủ sức thi thoảng đáp lại vài câu.



Ngay khi Vân Nhàn nói đến “Quả nhiên cái tên Xì Dầu Kiếm kia lại có âm mưu...”, mắt cá chân lộ ra ngoài của nàng dưới gầm bàn như bị cái gì đó nhẹ nhàng cọ vào.



Vân Nhàn sững người, nhìn xuống dưới.



Đấy là chóp đuôi của một con hồ ly trắng, nhẹ nhàng câu lấy nàng, lả lay yểu điệu.



Vân Nhàn: “...”



Phản ứng đầu tiên của nàng là “chẳng lẽ sức quyến rũ của mình bấy giờ lớn ngần ấy ư”, phản ứng thứ hai là “không đúng, mình vẫn là người tí hon vàng”, phản ứng thứ ba mới là xoay đầu nhìn lại...



Tại bàn bên cạnh không xa, một thiếu nữ tóc trắng tai hồ ly đuôi hồ ly đang một mình tựa vào tháp mỹ nhân, mắt quyến rũ như tơ, bàn tay trắng nõn tựa ngọc mềm mại như không xương, đuôi nhẹ nhàng đong đưa theo gió, môi đỏ khẽ mở, dường như có phần bất mãn nói gì đó.



Gần như chớ hề động đũa với món bồ câu sữa trước mặt, sắp nguội tới nơi.



Cùng là “quyến rũ”, song phong cách lại hoàn toàn khác với Tức Mặc Xu. Tức Mặc Xu là kiểu quyến rũ táo bạo mang tính công kích; nàng ta là kiểu quyến rũ mềm mại đáng yêu đến cực điểm, thậm chí có vẻ cố ý, ngay cả khi xoay người trên tháp mỹ nhân cũng phải luôn tạo dáng để lộ đường cong cơ thể, chực như mỗi động tác đều được thiết kế tỉ mỉ.



Nhận thấy cái nhìn của mọi người, Thư Cửu Vĩ chậm chạp ngẩng đầu, đầu tiên đôi chút sợ hãi né tránh, tiếp sau đó mới e lệ xen lẫn rụt rè nhìn sang.



Cả bọn: “...”



Đây là hành động mà nữ yêu có nhân tính sẽ làm ư.



Ngươi chỉ đến ăn chim bồ câu nướng thôi đấy, có cần phải thế không!!!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu