Đoàn người Vân Nhàn đứng bên ngoài chờ đợi đã lâu, chờ đến mức chân sắp tê rần vẫn chưa thấy Kỳ Chấp Nghiệp đi ra từ trong trận pháp.
“Kỳ đạo hữu sẽ không gặp chuyện gì chứ?” Kiều Linh San lo lắng nói, “Hình như gã không am hiểu trận pháp lắm.”
Đương nhiên trong số mọi người có mặt, chẳng có một mống am hiểu trận pháp tường tận. Có chăng mỗi Phong Diệp từng tuyên bố mình đã học qua khóa trận pháp ở Cầm Phường. Có điều... thôi, không nói, nói nữa thì hơi bất lịch sự.
Tiết Linh Tú lạnh nhạt: “Không phải gã giỏi về sức mạnh lắm à? Dốc một lực phá mườ pháp, đánh thẳng tới còn được.”
Vân Nhàn thầm nghĩ: Kỳ Chấp Nghiệp có pháp trượng Đông Cực trong tay, nếu có chuyện còn biết gọi video từ xa cho Đại sư Minh Quang. Hiện tại gã chưa có động tĩnh gì, có lẽ tình hình không đến mức quá tệ. Nàng trầm ngâm xoay người, đoạn nói với mấy tên đệ tử Linh Hư Môn bị trói chặt chung một chỗ: “Bây giờ ta hỏi các ngươi vài vấn đề, các ngươi phải thành thật trả lời.”
“Các ngươi trộm thi thể để làm gì?”
“Chúng ta chỉ phụ trách trộm, sau khi trộm được thì giao cho cấp trên, những chuyện khác chúng ta không biết.”
“Chưởng môn ở đâu? Là ai? Tu vi thế nào?”
“Chúng ta chỉ nghe được giọng nói của Chưởng môn, không có tư cách nhìn thấy chân dung.”
“Vậy, Quân sư là ai? Vì đâu quan hệ giữa Quân sư và Chưởng môn lại không tốt?”
TruyenLau
“Không biết, đừng hỏi nữa, chúng ta thật sự không biết...”
Hỏi gì cũng không rõ, Vân Nhàn quan sát ánh mắt của bọn hắn, gắng sức nhìn ra manh mối, song nàng chỉ thấy được một nỗi ngu ngốc tới mức thuần khiết. Tuy nhiên nàng chẳng tin đám người này thật sự không tỏ tường điều gì.
Website TruyenLau.com
Tiết Linh Tú đề nghị: “Để ta.”
“Hả?” Vân Nhàn hỏi vặn, “Ngươi?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nàng còn đang nghĩ Tiết Linh Tú sẽ làm thế nào, chẳng lẽ là dùng kỹ thuật “nói lời như gió xuân” hòng cảm hóa bọn chúng. Nào ngờ Tiết Linh Tú từ tốn đi sang, ngồi xổm xuống, đưa tay, mỉm cười ấn một cái lên lưng tên kia.
Không biết hắn ấn vào huyệt nào, không động binh đao không thấy máu, tên kia tức khắc kêu gào như trời long đất lở: “A a a a a!!! Đau đau đau đau!!!”
“Thật sự không biết?” Tiết Linh Tú thốt lên giữa tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết, “Bọn ta không có ý định làm khó ngươi, nhưng, trả lời một câu hỏi cuối cùng hẳn là không khó khăn mới phải.”
“Buông tay, buông tay!!” Tên đệ tử Linh Hư Môn thoi thóp, “Ta nói, ta nói...”
Cả bọn đứng bên cạnh nhìn cũng thấy đau, cảm nhận sâu sắc một điều rằng mặc cho gây hấn với ai cũng đừng gây hấn với Y tu. Quá kinh khủng.
“Quân sư mới xuất hiện vào tháng trước, Chưởng môn bảo chúng ta gọi hắn như vậy. Vẫn là sau đó chúng ta mới được lệnh đi trộm thi thể.” Tên đệ tử Linh Hư Môn ủ rũ trả lời, “Ngày thường hắn ít khi nói chuyện với người khác, im lìm đến lạ, bọn ta còn đang ngấm ngầm đoán xem có phải hắn mắc bệnh gì không…”
“Ồ?” Tiết Linh Tú chừng như hứng thú, “Bệnh chỗ nào, ngươi nói chi tiết xem.”
“Cho dù Nam Giới ấm áp như xuân đi nữa, tổng không thể không mặc y phục chứ.” Như thể đã chất chứa oán hận từ lâu, tên kia thao thao bất tuyệt oán trách, “Suốt ngày Quân sư chỉ mặc một mảnh vải đi ra ngoài thả chim. Nhỡ đâu máy nữ tu sĩ trong môn phái nhìn thấy lại tưởng tất cả mọi người đều thế thì làm sao đây? Có cần thiết không? Khoe khoang làm gì? Lòng dạ đáng chém, cố ý rõ ràng!”
Kiều Linh San nói trong trận truyền âm của cả bọn: “Đã hiểu, ấy của hắn nhỏ hơn Quân sư.”
Vân Nhàn: “Không nói thì thôi, vừa nói đã lộ tẩy. Nhưng mà cái thiết lập chỉ mặc một mảnh vải ra ngoài thả chim này cứ làm ta thấy quen quen thế nào ấy nhỉ?”
(P1)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phong Diệp yếu ớt thốt lên: “Cái gì nhỏ? Chim gì? Sao ta nghe không hiểu?”
“!?” Kiều Linh San giật mình: “Ngươi tỉnh từ khi nào vậy?!!”
Cả bọn dấm dúi nói chuyện phiếm sau lưng, nói một đống thứ không thể nói oang oang, làm gân xanh trên trán Tiết Linh Tú giật giật. Hắn lại nói: “Ngươi có thể nhìn ra Quân sư là người là yêu hay là ma không?”
Hình như tên kia không rõ lắm, mơ hồ đáp: “Đại khái là yêu rồi. Bởi vì hắn chỉ ăn cỏ, nhìn không giống người. Nhưng mà thời buổi này làm gì còn phân biệt chủng tộc nữa, yêu cũng có thể làm Quân sư mà.”
Hắn vừa nói vậy, phạm vi được khoanh vùng lập tức.
Nếu Quân sư là ma, vậy thì tương đối khó xử. Chung quy Ma tu luôn ăn mặc mát mẻ, không ít người khoe hàng. Nhưng nếu là yêu có quan hệ với Ma tộc, còn chỉ mặc một mảnh vải, vậy thì không cần phải nghi ngờ gì nữa, đấy đích là trâu yêu Ngưu Bạch Diệp từng đi theo sau Tức Mặc Xu trong Đại Chiến Tứ Phương dạo nọ.
Tên trâu yêu này ngày thường chả nói tiếng người, nhìn nò có vẻ gì là kẻ có trí tuệ và mưu kế tài tình cho lắm, không biết vì lẽ gì hôm nay hắn bất chợt được gắn cho cái danh hiệu Quân sư.
Vân Nhàn và lúc Trì mau chóng nhìn nhau.
Năm đó Tức Mặc Xu không từ đã biệt, nàng từng nghĩ Xi Vưu nâng Tức Mặc Xu làm Thánh nữ ắt có mục đích của y. Với tính cách của mình, dễ gì y để Tức Mặc Xu cao chạy xa bay. Thần sắc Tức Mặc Xu hôm đó có gì đó khác thường, việc rời đi tuyệt đối nào phải là ý muốn của nàng ấy.
Chẳng lẽ hiện Tức Mặc Xu cũng đang ở Nam Thành này?
Trận pháp trước mắt lúc đóng lúc mở, một bóng người ánh vàng lấp lánh bay ra, vững vàng đáp xuống đất.
Kỳ Chấp Nghiệp đi ra rồi!
Mỗi tội y phục của gã xộc xệch, bươm tướp tả tơi, trang sức toàn thân đều không còn dấu vết, chỉ còn sót viên ngọc đỏ trên vành tai, khóe môi còn vương vết máu, bộ dạng như vừa đánh nhau với người khác. Tiết Linh Tú nhấc đầu ngón tay khỏi lưng tên kia, giương mắt nhìn mà rằng: “Ngươi đi bị trận pháp đánh cho te tua thật à?”
“Trên mặt đất có trận pháp, trên xà nhà thì không.” Kỳ Chấp Nghiệp nói ngắn gọn với mấy tên đệ tử Linh Hư Môn đang khiếp sợ, “Sau này đừng để kẻ đầu óc có vấn đề làm Chưởng môn, không thấy mất mặt hả?”
Đệ tử Linh Hư Môn: “...”
A!! Sai lầm!!!
“Ngươi bị thương rồi.” Vân Nhàn chú ý tới vết thương ở khóe môi gã, “Xung đột với ai thế? Người trong Linh Hư Môn?”
Kỳ Chấp Nghiệp nghe vậy, do dự một thoáng như đang cân nhắc có nên nói ra hay không, cuối cùng gã vẫn cho hay: “Tức Mặc Xu.”
Bây giờ tình hình đã như vậy, sớm muộn gì cũng bị phát hiện, có giấu giếm cũng vô dụng.
Vân Nhàn sửng sốt, truy hỏi: “Đấy biết mà. Nàng ấy thật sự ở đây. Nàng ấy vẫn khỏe chứ? Có bị thương không?”
“Ngươi chỉ hỏi cái này?” Kỳ Chấp Nghiệp đen cả mặt, chất vấn nàng, “Sao ngươi không hỏi ta có bị thương không? Nàng ta ra quyền mạnh mẽ cỡ đó, ngươi nhìn có giống bị thương không?”
Vân Nhàn ngượng ngùng: “Chả phải cứ nhìn ngươi là biết có bị thương hay không à, còn cần phải hỏi làm gì. Thôi được, không đánh không quen biết, đã lâu không gặp, so tài một chút là chuyện bình thường. Đừng giận, trông nhỏ nhen lắm.”
Cả bọn: “...”
(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Ma nữ đại nhân đúng là không đi đường thường, đánh người chuyên đánh vào mặt. Nay Kỳ Chấp Nghiệp tạm thời bị phá tướng, đâu rõ Tiết Linh Tú có giúp gã chữa trị không nữa.
Phong Diệp liếc nhìn sắc mặt Tiết Linh Tú, thầm nghĩ: Hiện có lẽ Tiết huynh đang cười thầm.
Kỳ Chấp Nghiệp kể lại chi tiết những gì mình vừa nhìn thấy cho cả bọn, bao gồm canh thi thể, Quân sư và Mị Yên Liễu. Nói xong, gã nhíu mày bày tỏ: “Thi khí nặng nề, không rõ rốt cuộc trong cái vạc đó đã được bỏ vào bao nhiêu thứ.”
Xem chừng, Linh Hư Môn bất chợt trưng ra dáng vẻ phách lối hai tháng nay cũng có nguyên nhân. Cấu kết với Ma Giáo, đương nhiên bọn chúng sẽ thấy mình có người chống lưng. Mỗi tội, cùng lắm đám tôm tép nhỏ này chỉ là tấm chắn bị đặt ở phía trước, điều cả bọn cần chú ý nhất là mục đích thực sự của Ma Giáo.
“Đúng rồi!” Hốt nhiên Vân Nhàn nhớ ra điều gì đó, ngạc nhiên thốt lên, “Vậy, thi thể của người quản sự Diệu Thủ Môn kia...”
Lê tổ bà bà còn đang ở trong môn phái ngày ngày ầm ĩ đòi đánh lên Linh Hư Môn chém bọn đạo chích tứ phương dưới quạt đây này. Nay nghe nói vậy, chẳng lẽ người quản sự kia cũng bị ném vào vạc ninh? Nếu chuyện này bị bà cụ biết được, chẳng phải bà ấy sẽ đích thân xông pha trận mạc ư?
“Không biết.” Kỳ Chấp Nghiệp đanh giọng, “Nhưng, đại khái là không có. Quay về rồi xem lại đi.”
Gã biết rõ việc thi thể này biến mất là tác phẩm của Tức Mặc Xu. Giống như việc dẫn cả bọn đến Nam Giới, lần này nàng ta muốn dẫn cả bọn đến Linh Hư Môn. Với tính cách của Tức Mặc Xu, nàng ta sẽ không thật sự đi ninh thi thể đó. Hàng loạt hành động này, dù nhìn từ góc độ nào, cũng chỉ thấy được không có ý tốt đối với cả bọn. Có điều không biết tại sao, gã không chuyển lời Tức Mặc Xu vừa nói cho Vân Nhàn biết.
Vừa rồi đánh nhau ngắn ngủi đã đủ để gã nhìn ra tu vi của Tức Mặc Xu lại tăng tiến lần nữa, tốc độ tiến bộ này có thể nói là kinh khủng, tuy nhiên vẫn khiến người ta thấy bất an mơ hồ. Còn những lời nàng ta nói đó...
Tiết Linh Tú nhận ra điều gì đó, thốt lên: “Dao động trận pháp ở đây đã biến mất.”
Có vẻ người bên trong đã nhận ra có điều bất ổn, lại đổi một lối vào khác. Thỏ khôn có ba hang, Linh Hư Môn có khả năng kéo dài hơi tàn với thực lực cỡ này lâu đến thế ắt không chỉ biết làm chuyện ghê tởm... Mà thôi, sao câu này nghe cứ là lạ.
“Trước tiên áp giải mấy tên này về Diệu Thủ Môn.” Kỳ Chấp Nghiệp chịu đựng cơn xót nhức ở khóe môi, nhíu mày đề nghị, “Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn.”
Gã chưa từng đồng ý sẽ chuyển lời.
Muốn nói gì thì tự mình đến nói đi!
-
Một hồi náo loạn xong xuôi thì trời đã tang tảng sáng, cả bọn đi ra khỏi Diệu Thủ Môn một chuyến, khi về đã dẫn theo bảy tên Linh Hư Môn bị trói gô. Kiều Linh San nắm dây thừng, kéo theo một đoàn người lếch thếch phía sau, lúc quay về đã thu hút kha khá cái nhìn chú ý:
“Mặt trời mọc đằng Tây, Tiết công tử muốn dẫn bọn họ về xử tử à?”
“Nghĩ gì vậy, người ta ở gia tộc Y tu chứ đâu phải gia tộc đồ tể! Chắc chắn muốn điều tra vụ trộm thi thể.”
“Dòng thứ bất nhân bất nghĩa này còn điều tra gì nữa? Ta nói cho mà nghe, bọn chúng nên thấy may vì gần đây là Diệu Thủ Môn đấy. Nếu là Đao Tông hay Rèn Thể Môn gì gì, dám ra tay trên đầu Thái Tuế coi, chết như thế nào còn không rõ!”
“Nói vậy cũng không đúng...”
Với một tí vết thương nhỏ bé không đáng kể, Kỳ Chấp Nghiệp không gọi Tiết Linh Tú chữa trị giúp, thay vào đó tự mình xịt thuốc mỡ, sắc mặt không được tốt lắm. Tuy nhiên chẳng ngờ trên đường đi lại có khối tu sĩ các nơi đến tặng thuốc cho gã.
Phần lớn đều là nữ tu sĩ.
(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Phong Diệp hâm mộ: “Người Nam Giới thật nhiệt tình đấy, thấy người bị thương là tặng đan dược.”
“... Phong Diệp, nào phải ta muốn đả kích ngươi.” Kiều Linh San bày tỏ, “Cái này còn phải xem là người nào với người nào.”
Nếu Phong Diệp bị thương đi trên đường, người ta chỉ cảm thấy đứa nhỏ này không biết nghe lời nên bị đánh, buồn cười chết mất.
Vân Nhàn phát hiện gần đây đại sư huynh im lặng khác thường bèn nhân cơ hội này truyền âm hỏi: “Đại sư huynh, hôm nay tâm trạng huynh không tốt hả?”
“Không.” Túc Trì đáp, “Ta chỉ cảm thấy thời cơ lên cấp đã đến.”
Vân Nhàn: “...”
Huynh làm gì vậy!!
“Vân Nhàn.” Túc Trì nói, “Ta còn nhận thấy sau lần đột phá này, ta sẽ không thể tiến thêm được, trừ phi...”
Có ý gì? Vân Nhàn nhíu mày hỏi: “Trừ phi cái gì?”
“... Không.” Túc Trì cụp mắt, trong mắt có nỗi mờ mịt hiếm hoi, “Vẫn chưa biết.”
Mấy người trong Linh Hư Môn trưng ra vẻ mặt cầu xin, hãy còn cố gắng già mồm: “Chúng ta bị ép buộc thôi, Chưởng môn giao nhiệm vụ mỗi ngày, không hoàn thành thì bị phạt, hơn nữa nhiệm vụ còn ngày càng nặng. Từng đồng môn một chạy trốn nhanh hơn cả chó, mồ mả hoang sau núi bị đào trống không hết! Nếu không phải hết cách, sao chúng ta dám cả gan đánh chủ ý lên y quán?!”
“Ngươi còn nói như đúng rồi?” Tiết Linh Tú nói, “Ngươi không có cha mẹ, không có tổ tiên à? Nếu tổ tiên của ngươi bị người ta đào mộ, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Quá đáng!” Tên kia nổi giận, “Muốn đào cũng phải để ta đào trước, chưa được ta cho phép sao có thể đào? Mà muốn đào cũng được, tuy nhiên ít nhất phải chia cho ta một nửa!”
Cả bọn: “...”
Hết thuốc chữa. Tên này hết thuốc chữa rồi! Kéo về cho Lê tổ nãi nãi châm cứu đi.
Cả bọn đi được nửa đường, có ba đứa trẻ hấp tấp chạy ra từ một đạo quán nhỏ ven đường. Tụi nó chừng 7-8 tuổi, mặt đứa nào cũng đỏ bừng như vừa luyện võ xong, đôi mắt lại sáng ngời.
Tay phải của cô bé bên trái bị băng bó, trên đó thấm li ti mấy vết máu, vải trắng xung quanh đã sờn dần. Ba đứa trẻ nhìn chòng chọc vào biểu tượng Diệu Thủ Môn trên cây quạt xếp của Tiết Linh Tú, cái nhìn lộ vẻ ngưỡng mộ, đoạn, chúng nhỏ giọng thủ thỉ với nhau bằng giọng điệu mà chúng nghĩ người khác không nghe thấy:
“Nếu vào được, hình như nghe nói không cần mua y phục gì hết đó…”
“Không chỉ vậy, ăn cơm cũng không tốn bạc.”
“Tốt ghê. Ta phải vào cho bằng được.”
Tiết Linh Tú nhìn sang, nghe giọng nói, đây chính là mấy đứa trẻ ở trước sảnh y quán ngày hôm qua. Chẳng qua, hôm nọ người làm trong y quán đã dặn dò cô bé mấy ngày kế không được luyện võ vì kinh mạch nghịch chuyển, rõ rành nó đã không nghe theo lời dặn của thầy thuốc.
Y phục nó cũ nát, chớ hề có bất kỳ đồ trang sức, chỉ dùng một sợi dây nhỏ ngắn hủn hoẳn để buộc tóc, tới giày cũng đã được vá víu nhiều lần, đến bây giờ còn “mở miệng cười”. Đường kim mũi chỉ vá đồ chớ hề tỉ mỉ, thậm chí có thể nói là lộn xộn, nếu không phải do người lớn trong nhà chẳng thạo việc này thì đích là vì lực bất tòng tâm.
Nghe mấy đứa trẻ nói, chừng như nó rơi vào trường hợp thứ hai.
(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Hắn sờ lên miếng ngọc bội bên hông theo bản năng, do dự một thoáng, vẫn không tháo xuống.
Kỳ thi nhập môn của Diệu Thủ Môn sẽ diễn ra sau một tháng, với sự chăm chỉ của đứa trẻ này, đến lúc đó nó nhất định sẽ thể hiện xuất sắc.
Tuy con bé nghèo khổ tuy nhiên ánh mắt sáng ngời kiên định, nếu tặng cho nó trước mặt mọi người như vậy vào lúc này có khác gì hắn đang bố thí, ngược lại chỉ e sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của nó.
Nghĩ cách khác mới được.
Đưa một đoàn người lớn ngần đó trở về Diệu Thủ Môn, họ còn chưa vào cửa, tùy tùng nhỏ tên “Lâm Thạch” lại như cơn gió cuốn tới, vừa mở miệng đã reo lên: “Tiết công tử, tin vui, tin vui, Đại Chưởng môn đã về!”
“Đại tỷ đã về?” Tiết Linh Tú vui mừng vẫn cố dằn xuống cảm xúc hớn hở, ra vẻ chín chắn hỏi, “Về khi nào?”
“Tiết công tử, ngài đang biết rõ còn cố hỏi đấy ư.” Lâm Thạch hớn hở đáp, “Hôm qua Vân đạo hữu vừa đến, tối đó ngài gửi thư báo cho Đại Chưởng môn ngay. Đại Chưởng môn quan tâm ngài, thử hỏi có thể không về tiếp đãi được à.”
Tiết Linh Tú: “...”
Mắc gì cứ phải nói những chuyện thừa thãi này!!!
“Gửi thư?” Vân Nhàn, “Tiết huynh, ngươi viết gì vậy?”
“Còn viết gì nữa.” Kỳ Chấp Nghiệp khinh khỉnh thốt lên, “Ngươi là trẻ con chắc? Trong nhà có vài người đến cũng phải báo cho người lớn biết? Chúng ta đâu có phá phách gì.”
“Không phải, không phải.” Lâm Thạch sợ hiểu lầm, tức tốc trả lời thay, “Tiết công tử vui mừng chứ đâu có lo lắng. Cả tông môn trên dưới đều biết ngài ấy...”
“Nói tin vui rồi, có tin xấu không?” Tiết Linh Tú cắt ngang trọng tâm câu chuyện, cứng nhắc bảo, “Nói ít thôi, ở đây còn có mấy tên Linh Hư Môn nguy hiểm cực độ đang chờ chúng ta áp giải, không thể trì hoãn.”
Các đệ tử Linh Hư Môn Nguy “hiểm cực độ” với mặt mũi bầm dập: “...”
Sự gì xảy ra, nguy hiểm theo yêu cầu à?
“Tin xấu.” Lâm Thạch tức thì bị chuyển hướng sự chú ý, cho hay, “Tổ nãi nãi lại nổi giận, hiện đang ở chính điện cãi nhau với Đại Chưởng môn!”
-
Lại một lần nữa, chưa vào đại điện, họ đã nghe thấy tiếng gầm rú quen thuộc.
“Lê Đại! Năm xưa ta tay phân tay nước tiểu nuôi bây lớn, giờ bây học theo muội muội bây cùng lừa gạt bà cụ già gân như ta phải không?!” Lê tổ nãi nãi chất vấn, “Đã nói bao nhiêu lần, không thể dạy trẻ con thế này! Trẻ con có tính tình hiếu động bẩm sinh, mấy bây cứ nhốt nó ở trong đó để đọc sách không kể ngày đêm là sao! Như vậy thì làm sao để nó trưởng thành khỏe mạnh?”
Giọng nói của Lê Đại Chưởng môn cũng vọng lại, nghe chín chắn hơn nhiều, biết cái gì gọi là vỗ về trước đàn áp sau: “Tổ nãi nãi, người nói đương nhiên có lý. Có điều kỳ kiểm tra sắp đến, chính bản thân Lê Nguyện cũng khá lo lắng về việc học hành đâm ra mới giảm bớt thời gian ra ngoài. Lê Nguyện, nói với tổ nãi nãi đi, có phải con tự nguyện không?”
Bên trong truyền đến giọng nói trẻ con uể oải trầm lặng: “Con tự nguyện ạ.”
Vân Nhàn: “...”
Nghe không có vẻ gì là tự nguyện cả.
Người trong giang hồ đều biết Lê Đại Chưởng môn có tính tình chín chắn và làm việc cực kỳ tỉnh táo. Một trong những nguyên nhân chính vì nàng ta mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ đến lớn cảm xúc không thể dao động quá mức, chuyện vui chuyện buồn, giận dữ mừng rỡ, đều dễ dàng kích thích đến tâm mạch, dẫn đến nàng ta nôn ra máu.
Nếu Lê tổ nãi nãi dễ dàng bị thuyết phục như vậy thì đã không phải là bà ấy. Hiện hai người bắt đầu một cuộc tranh luận kịch liệt vô ngần, từ tâm lý học trẻ em nói đến việc áp dụng giáo dục cơ sở. Vân Nhàn bỗng tưởng nơi mình đến nào phải Diệu Thủ Môn, mà là diễn đàn mẹ và bé Babytree.
*Babytree y như Webtretho bên mình
Lê Nguyện bị kẹp ở giữa hai bên, thảm hết sức.
Lại nói tiếp, ban đầu gặp Tiết Linh Tú tại Đại Chiến Tứ Phương, cả bọn đã cảm thấy phong thái của hắn khác biệt đôi chút so với những nam tử khác trên thị trường, cũng chính vì vậy Liễu Thế mới suốt ngày chửi hắn là đồ ẻo lả. Bây giờ nghe chừng Diệu Thủ Môn có số nữ tu sĩ chiếm phần lớn, trên có chưởng môn tổ nãi nãi, dưới có sư muội tiểu đồ đệ, toàn là một vùng trời của phái nữ. Tiết Linh Tú lớn lên trong hoàn cảnh thế này, làm một chấm xanh duy nhất trong vạn đóa hồng, gần như không có cơ hội học cái xấu.
(P5)
--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lâm Thạch tiến lên bẩm báo, Lê Đại Chưởng môn nhẹ ho một tiếng rồi nói: “Mời chư vị vào trong.”
Vân Nhàn cất bước vào, lần đầu tiên nhìn thấy Đại Chưởng môn đương nhiệm của Diệu Thủ Môn. Đúng như lời đồn, sắc mặt nàng ta trắng bệch hơi pha xám, môi nhạt màu, một bộ dáng bệnh tật, song thần sắc lại chớ hề nhu nhược, trái lại còn điềm đạm và điềm tĩnh, đáy mắt ẩn chứa ánh sáng thăm thẳm.
Hẳn đứa nhóc ngồi bên cạnh không yên phận chính là đồ đệ của Chưởng môn, Lê Nguyện.
Vân Nhàn nhìn sang khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Lê Nguyện, khẽ giật mình.
Đồng tử của Lê Nguyện có màu trắng xám, không có một mảy sinh khí, nàng là một cô bé mù.
Tiết Linh Tú cất tiếng: “Đại tỷ.”
“Ừ.” Lê Kiến Nghiệp bảo, “Mọi người ngồi đi. Ta tiếp đãi không chu đáo, mong chư vị đừng để ý.”
Vân Nhàn vừa ngồi xuống vừa nghĩ: Nếu thế này còn gọi là tiếp đãi không chu đáo thì khắp thiên hạ chẳng còn tông môn nào chu đáo. Giả dụ có ngày mọi người đến Kiếm Các làm khách, nàng nghĩ nát óc cũng chỉ nghĩ được làm thêm bao nhiêu món ngỗng quay...
Trên chiếc bàn dài bên kia bày biện gì đấy, Vân Nhàn liếc mắt nhìn, lại là từng bình ngọc, hộp vuông nhỏ xíu xếp san sát nhau, mùi hương tươi mát của dược thảo tràn ngập cả chiếc bàn. Mà trên mỗi chiếc hộp, dù thô ráp hay tinh xảo, đều được khắc huy hiệu của Diệu Thủ Môn.
Linh Thảo Tơ Vàng nhẹ nhàng lay động theo gió, tỏa ra ánh sáng huyền bí.
Kỳ quái, Diệu Thủ Môn chú trọng y thuật, không phải dược thuật, thuốc là phương tiện bổ trợ cho Y tu hành nghề y, rất hiếm khi lấy ra bán riêng lẻ. Cho dù có bán, cùng lắm họ chỉ bán ít thuốc trị vết thương do đao kiếm gây ra hay chấn thương thông thường, cảm mạo phong hàn. Tuy nhiên nhìn linh khí trên bàn lúc này, thứ chứa trong hộp tuyệt đối nào phải những loại thuốc phổ thông kia.
Có người đang nhìn nàng.
Vân Nhàn nhìn về phía ánh mắt đang nhìn mình nhanh như chớp, là Lê Đại Chưởng môn với nụ cười nhẹ.
Nghe chừng nay Lê Kiến Nghiệp trở về tông môn không chỉ vì lễ tiết, vì tiếp đãi gì đấy. Có chuyện quan trọng phát sinh, nàng ta mới trở về gấp.
“A Tú đã về rồi à?” Lê tổ nãi nãi tạm thời ngừng chiến, vội vàng nói, “Mấy bây đã đến Linh Hư Môn chưa? Bắt được người chưa? Tìm được thi thể của A Thành chưa? A Thành đáng thương của ta, bị thế rồi mà sau khi chết còn bị làm nhục. Linh Hư Môn chết tiệt, sớm muộn gì cũng bị ta san bằng!”
Tiết Linh Tú vừa định nói “chưa tìm thấy”, tùy tùng nhỏ lại vội vã đến báo cáo: “Bẩm Chưởng môn, đã tìm thấy thi thể của vị quản sự!”
“Ồ?” Lê Đại Chưởng môn hỏi, “Tìm thấy ở đâu.”
Tùy tùng nhỏ lộ vẻ khó xử, không hiểu nguyên cớ: “Đột nhiên biến mất, sau đó lại đột nhiên xuất hiện tại kho lạnh ạ... Kho lạnh được canh phòng nghiêm ngặt, không một ai trong các đệ tử có mặt phát hiện động tĩnh.”
“Được.” Lê Đại Chưởng môn dừng lại một chút mới nói, “Ta hiểu rồi. Tổ nãi nãi, lần này người hài lòng chưa?”
“Hài lòng cái gì?!” Lê tổ nãi nãi gắt, “Hành động như vậy thật không coi ai ra gì, ta nhất định phải cho đám người Linh Hư Môn kia trả giá đắt!”
“Có thể làm đến mức này, e rằng không phải do Linh Hư Môn gây ra.” Lê Đại Chưởng môn bày tỏ, “Vả chăng, chúng ta không có chứng cứ...”
Lê tổ nãi nãi giận tím mặt: “Không chứng chứ là sao?! Chả phải vừa nhìn là rõ mười mươi à?! Đôi mắt của ta đích là chứng cứ!!! Rốt cuộc ta phải nói như thế nào mấy bây mới hiểu là ta đúng!”
Mọi người: “...”
“Thôi! Hoàn toàn không nói cho mấy bây thông nổi! Đứa nào đứa nấy chỉ muốn ‘suy nghĩ nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện’, ta còn lạ gì mấy bây!” Lê tổ nãi nãi trần ai lắm mới bỏ qua chủ đề này, lại quay về điểm xuất phát ban đầu, “Bây làm sư tôn hoàn toàn không biết dạy đồ đệ! Bé Nguyện còn nhỏ mà ngày nào cũng đọc sách, đọc đến hỏng cả não rồi. Nếu nó thu đám trẻ con dưới núi trong kỳ thi nhập môn thì mặt mũi của Diệu Thủ Môn biết để đâu?! Không được, bây đừng dạy nữa, giao cho ta dạy đi.”
(P6)--- PHẦN TIẾP THEO ---
Lê Nguyện chẳng nói chẳng rằng, mắt đảo qua đảo lại.
Vân Nhàn nhìn ra, thực chất cô bé này cũng muốn ra ngoài chơi nhưng lại không dám nói, cho nên lúc này đang thầm vui mừng. Nó nào phải vui vì tổ nãi nãi và sư tôn cãi nhau, mà là kiểu: Trong giờ học bận rộn, tình cờ giáo viên bị người ta kéo ra ngoài cãi cọ, khoảng thời gian tự do 15 phút này tuy ngắn thì ngắn đấy nhưng có khác gì nó vừa ăn trộm được thời gian, sao có thể không vui.
Lê Đại Chưởng môn im lặng: “...”
Thật là quá thê thảm.
Nói, thì nói không thông. Mạnh miệng lại không thể mạnh miệng. Nếu giọng điệu hơi nặng, Lê tổ nãi nãi sẽ lôi ra ba cây rìu phản bác mang tên “Năm xưa ta tay phân tay nước tiểu nuôi lớn bây”, “Cho dù bà bây đứng ở đây cũng không dám lớn tiếng với ta thế này”, “Chê ta già vô dụng thì cứ nói thẳng ra”. Thật sự là không chê vào đâu được, không có sơ hở, hoàn toàn kín kẽ. Thậm chí Vân Nhàn còn tìm không ra cách phá cục, trừ khi đáp ứng yêu cầu của bà ấy, bằng không chẳng một ai đủ sức khiến bà ấy dừng lại.
Hiềm một nỗi Lê Đại Chưởng môn nào phải là người tầm thường.
Bất chợt, Lê Kiến Nghiệp cau chặt mày, sắc mặt lập tức chẳng còn chút máu, trắng bệch như tờ giấy, môi thâm đen, ôm ngực, đột ngột hít thở khò khè.
Lê tổ nãi nãi sững lại, vội vàng hoảng hốt kêu: “Lê Đại, sao vậy?! Sao vậy? Bây lại khó chịu à?! Đừng dọa tổ nãi nãi, tuổi tác ta lớn rồi không chịu nổi kinh hãi đâu!”
“Không sao...” Lê Kiến Nghiệp lộ ra vẻ mặt đau đớn nhưng kiên cường, nhắm mắt yếu ớt thốt lên, “Chỉ đột nhiên... hơi khó chịu...”
Cả bọn đang gặm hạt dưa hóng chuyện trong trận truyền âm hồi lâu, tự dưng phong vân biến ảo làm ai nấy đều giật thót trong chớp mắt. Vân Nhàn vừa định bước tới, cổ tay nàng đã bị cây quạt xếp của Tiết Linh Tú chặn lại.
Môi Tiết Linh Tú khẽ mấp máy.
“Không sao.”
“Sao lại thế?! Chẳng phải đã nói ít nhất sẽ không phá tái phát trong vòng 3 tháng mà?!” Lê tổ nãi nãi tức thì lao tới, định đưa tay bắt mạch Lê Chưởng môn. Lê Chưởng môn như đau dữ dội đến mức cánh tay buông thõng, vô tình tránh được ngón tay của bà ấy.
“Tổ nãi nãi, cứ tiếp tục thế này chỉ e là không được.” Tiết Linh Tú đi tới, nghiêm nghị bày tỏ, “Phòng thuốc đang sắc thuốc, người có thể qua đó giục giùm con được không? Bên này có con trông coi rồi, làm phiền người vậy.”
“Được, được! Ta đi ngay!” Lê tổ nãi nãi nhảy một bước lớn khỏi chỗ ngồi, mái tóc bạc dài lập tức biến mất trong gió, “Lê Đại, chờ ta!”
“...”
“...”
“...”
“Xong.” Lê Đại Chưởng môn ngồi thẳng dậy, không đổi sắc mặt và nói, “Bây giờ có thể nói chuyện chính.”
Cả bọn chấn động: “...”
Đây là diễn xuất xuất thần nhập hóa đến mức nào, qua nhiều lần gọt giũa cùng lắm chỉ như thế này thôi!!!
Tuy nhiên đồ đệ Lê Nguyện đang ở ngay bên cạnh, để con bé thấy sư tôn như vậy, chẳng phải sẽ hơi ảnh hưởng hình tượng...
“Sư tôn, quả nhiên luyện võ vẫn có ích.” Lê Nguyện hâm mộ thốt lên, “Lần trước con giả bệnh muốn trốn học mà bị Nhị Chưởng môn bắt được cổ tay ngay. Ôi, không tránh được luôn! Nhanh quá, con còn chưa kịp nhìn rõ!”
Lê Kiến Nghiệp cười nói: “Đồ nhi, chờ con làm chưởng môn thì hẵng lo về hành vi giả bệnh trong Diệu Thủ Môn này.”
Để bàn chuyện chính, bé đồ đệ ngây thơ hồn nhiên này không nên ở lại đây. Chỉ có điều cũng lâu rồi Lê Nguyện không gặp sư tôn, cứ lưu luyến chẳng rời, bắt đầu lải nhải chuyện nhà. Mọi người im lặng lắng nghe, không ai lên tiếng bảo con bé tránh đi.
Vân Nhàn nghe giọng nói chín chắn của Lê Kiến Nghiệp nhưng tâm trí lại không khỏi trôi dạt đến một vùng khác.
Phong cách nói chuyện của mỗi người trong ba Chưởng môn mỗi khác, vậy cho nên, rốt cuộc cái tính đá xéo ăn sâu vào xương tủy của Tiết được học từ đâu ra? Không thể tự nhiên mà có được chứ!
Bên kia, Lê Nguyện đang uất ức kể lể: “Sư tôn, con đang lau châm bình thường, có một đồng môn bỗng nhiên chạy đến nói con là đồ xấu xí, trông rất đáng sợ. Thật kỳ lạ, con còn không rõ mình trông như thế nào, mắc gì tự nhiên hắn chửi con? Con trông như thế nào thì liên quan gì đến hắn? Có phải hắn sinh ra con đâu.”
“Ồ? Còn có chuyện này?” Lê Kiến Nghiệp cười như gió xuân, đoạn an ủi, “Đừng để tâm. Có lẽ do gần đây đầu xuân ấm áp khiến tâm tình hắn nóng nảy, mắc phải chứng hỏa độc. Nào, sư tôn dạy con cách giải. Một đồng cỏ Tĩnh Tâm, nửa đồng cỏ Đuôi Chuột, hai cánh hoa Lục Hương hoa, lại thêm vào một nắm Ngân Liêm, sắc đến khi sôi... Lần sau gặp hắn, nhân lúc còn nóng con cứ hắt thẳng vào đầu hắn là được. Học được chưa?”
Lê Nguyện: “Vâng ạ!”
Vân Nhàn: “...”
Hóa ra là ngươi!!!
...................
Lời tác giả:
Lúc mới sinh ra còn chưa Trúc Cơ, đúng thật là tay phân tay nước tiểu
Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.