Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Kiếm Tu Đã Bị Bôi Đen

Tác giả : Hùng Dã

Chương 207: Học viện Bốn Giới

Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh



................



Một tuần trước kỳ nghỉ Quốc khánh, Vân Nhàn và Kiều Linh San loay hoay đến mặt mày như màu đất.



Xem ra họ vẫn đánh giá thấp công việc này. Cứ tưởng chỉ cần giao bánh ngọt đến tay người ta là xem như thắng lợi, kết quả là họ vừa phải liên hệ vừa phải đăng ký. Việc này tuy chẳng khó mỗi tội cứ vụn vặt và rắc rối quá đỗi, Tức Mặc Xu phải cầm sổ nhỏ giúp họ ghi danh sách trước giờ tự học buổi tối, đúng là mệt mỏi.



Tuần này Vân Nhàn và Kiều Linh San xin học ngoại trú, trong ký túc xá chỉ còn Cơ Dung Tuyết và Tức Mặc Xu. Hai người đều ít nói, ký túc xá yên tĩnh hơn nhiều nhưng việc chung sống với nhau cũng khá là hòa thuận.



Một buổi tối nọ, Tức Mặc Xu phát hiện có ba tờ giấy ghi chú dán trên tường với độ cao khác nhau, cô bèn thắc mắc: “Đây là gì?”



Cơ Dung Tuyết im lìm đi tới, vung bàn chải đánh răng lên và trả lời: “Chiều cao.”



“Lúc khám sức khỏe chẳng phải các cậu đã biết chiều cao của mình rồi à?” Số đó mới chính xác chứ , Tức Mặc Xu hỏi, “Sao còn phải đo lại.”


Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đó không phải để đo số liệu chiều cao. Linh San thấp hơn Vân Nhàn, cậu ấy luôn cảm thấy mình 17 tuổi vẫn có thể cao thêm chút nữa nên cứ luôn lôi Vân Nhàn ra so sánh.” Cơ Dung Tuyết đột nhiên nói, “Mình cao 1 mét 83.”



Hèn gì dưới gầm bàn của Kiều Linh San luôn có thùng sữa tươi này đến thùng sữa tươi khác, tuy nhiên Tức Mặc Xu thấy hết nói nổi: “Hình như mình không hỏi chiều cao của cậu.”

Website TruyenLau.com

“Ừ. Cậu không hỏi.” Cơ Dung Tuyết không đổi sắc mặt, “Nhưng mình nghĩ cậu nên biết.”



Tức Mặc Xu: “...”


Website TruyenLau.com
Ai cần biết cậu cao bao nhiêu chứ?! Cậu cứ viết “183” lên trán luôn đi!



Nhưng con người ấy mà, một khi đã biết một số thông tin thì sẽ không nhịn được bèn muốn sử dụng chúng. Chắc chắn con số Cơ Dung Tuyết báo là chiều cao không tính gót giày dép và tóc tai, vậy thì dựa vào đó so sánh, Tức Mặc Xu đại khái suy ra được chiều cao của những người khác.



Vân Nhàn 1 mét 72, Kiều Linh San 1 mét 68, Thư Cửu Vĩ 1 mét 65, Kỳ Chấp Nghiệp chắc là gần 1 mét 9, Tiết Linh Tú khoảng 1 mét 8, Phong Diệp... Phong Diệp chắc hơn 1 mét 7 một chút. Kỳ lạ, trông cậu ta có cao vậy đâu? Do bình thường cậu ta cứ co rúc trong góc ư?



Số là cuộc sống lớp 12 không thể nói là muôn màu muôn vẻ, phần lớn thời gian đều là vòng lặp đơn điệu và nhàm chán. Bài tập khối tự nhiên làm mãi không hết, tài liệu học xem mãi không xong, bài sai chữa đi chữa lại vẫn sai, màn chiếu mờ tối, những cái lưng gục xuống để ngủ gật thành hàng trong giờ nghỉ giải lao hệt những hòn non bộ nhỏ bé chưa được đẽo gọt.



Những trường cấp ba có thứ hạng hơi cao sẽ để học sinh xong sớm kiến thức lớp 12 và trường Trung học Số 1 càng hơn cả vậy. Học sinh gần như đã tiếp thu xong kiến thức lớp 12 vào cuối học kỳ 2 lớp 11, sau đó sẽ ôn thi đại học cả năm tròn.



Tiến độ của Tức Mặc đã gần giống với họ. Chẳng qua người giám hộ ban đầu của cô không định cho cô tham gia kỳ thi đại học trong nước, thành thử dạng bài tập cô cần làm quen rất khác nhau. Những ngày này Tức Mặc Thư đã bí mật học tập chăm chỉ, cuối cùng cũng đạt được thành tích tốt nhưng khá lệch khối trong bài kiểm tra tuần.



Môn tiếng Anh đạt điểm cao nhất với 147 điểm, thấp nhất là môn Hóa. Cô thật sự ghét cân bằng phương trình hóa học lắm vì cô không cân bằng được!



Tuy nhiên, dầu gì cũng coi như cô đã vào guồng.



Đương nhiên trong cuộc sống đơn điệu tẻ nhạt này, thi thoảng cũng có vài anh hùng hào kiệt khiến người ta phải phì cười. Chẳng hạn như có học sinh đầu óc không bình nào đó tại lớp bên cạnh bị kẹt đầu trong ngăn bàn không ra được đến nỗi phải gọi cứu hỏa, còn có Trọng Trường Nghiêu thảm thương bị nhiều người vây xem ở tiệm bánh Bé Lục. Song, có lẽ để tạo chút mới mẻ cho học sinh, nhà trường đã thực hiện một thay đổi lớn...



Đó là đổi nhạc tập thể dục giữa giờ thành điệu nhảy thỏ.



Khi loa phát ra câu “Left, Left, Right, Right, Go...”, Tức Mặc Xu nhìn thấy các bạn học với vẻ mặt bất lực “lại đến nữa rồi” và đang đặt tay lên vai người phía trước.



Tức Mặc Xu: “?”



Đang làm gì vậy??



(P1)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Nữ sinh đứng trước cô tên là Liễu Nhứ, chưa từng nói chuyện với cô bao giờ. Dễ gì Tức Mặc Xu đặt tay lên vai người ta như vậy, cho nên cô đành vội vàng tránh ra, đứng bên mép sân tập.



Lê Kiến Nghiệp thấy cô đi tới bèn cười như đã biết trước: “Em chưa học, hôm nay cứ xem trước đi.”



Tức Mặc Xu nhìn đám người đang nhảy nhót, nhất là Vân Nhàn, mà da đầu tê dại: “Sao không tập thể dục theo đài phát thanh ạ?”



Ngày nào cô cũng tập theo, nay mới học được một chút thôi.



“Ngày nào cũng tập thể dục dễ bị chán.” Lê Kiến Nghiệp cảm thán, “Em xem các em ấy cười vui vẻ biết bao.”



Tức Mặc Xu phóng tầm mắt nhìn tới, cảm thấy mặt Kỳ Chấp Nghiệp và Tiết Linh Tú sắp đen như mây mù tụ lại kia kìa.



Thời cấp ba đích là lúc người ta để ý đến hình tượng của mình nhất, tập thể dục theo đài phát thanh đã đủ ngốc, giờ lại còn bắt họ giơ chân trái giơ chân phải lên nhảy, sao họ làm được?



Hiềm một nỗi ai không tập thể dục, điểm thi đua của lớp sẽ bị trừ. Vì vậy hai người này đành phải miễn cưỡng cử động tay cử động chân ở cuối hàng, biểu cảm khó tả phải biết.



Xem chừng quá có ý thức và tinh thần tập thể cũng không tốt. Liễu Thế và Trọng Trường Nghiêu lớp bên cạnh đã không tập luôn.



Tức Mặc Xu: “Họ đều không cười mà cô.”



Lê Kiến Nghiệp: “Ý tôi là ban giám hiệu nhà trường.”



Tức Mặc Xu nhìn lên trên bục, mấy vị lãnh đạo nhà trường đang cười hở cả răng, trông vui vẻ có thừa: “...”



Mấy người lấy niềm vui từ đâu ra vậy!!



Hôm nay thời tiết đẹp xiết bao, chẳng nóng chẳng lạnh, mặt trời cũng biết điều nấp sau mây, bầu trời trong xanh, gió thổi khiến cành cây khẽ đung đưa, cả sân tập vang vọng tiếng nhạc từ loa phóng thanh cỡ lớn, chất lượng âm thanh cực kém, nghe đau hết lỗ tai.



Tức Mặc Xu cứ đứng bên cạnh giáo viên chủ nhiệm như vậy, bất chợt cảm thấy thôi còn gì để nói nhưng im lặng thì ngại quá.



“Cô đã nhận được điện thoại của phụ huynh em rồi.” Lê Kiến Nghiệp mở lời, “Em định ở lại trường trong kỳ nghỉ Quốc khánh sao?”



“... Dạ vâng.” Tức Mặc Xu thẳng lưng, không nhìn cô mà chỉ đáp, “Ở lại trường không ảnh hưởng gì chứ ạ? Chẳng lẽ nhà ăn và phòng học đều không mở?”



“Đương nhiên là không.” Lê Kiến Nghiệp nghe ra cô muốn nhanh chóng kết thúc chủ đề này bèn cười hiền, “Chắc chỉ mở một vài quầy ở tầng một và tầng hai tại nhà ăn thôi. Còn nếu em muốn tới phòng học, có thể đến chỗ tôi để lấy chìa khóa.”



“Dạ vâng. Em biết rồi.” Tức Mặc Xu lầm bầm, “Sẽ ít người hơn một tí.”



Giờ tập thể dục kết thúc. Khối 12 lên lớp trước, còn có kha khá bạn học sinh đi ngược dòng người định đến cửa hàng tiện lợi mua nước uống. Tức Mặc Xu đứng bên mép sân tập, thấy nhóm Vân Nhàn cứ ngó nghiêng ra sau, hình như đang đợi cô cùng đi lên.



“Cuộc sống cấp ba chỉ có ba năm, năm nào cũng quý giá.” Lê Kiến Nghiệp nhìn những thiếu niên tràn đầy sức sống phía bên kia, như đang từ tốn tự nói với mình, “Có thể sẽ có mấy đứa trẻ nghĩ cùng lắm là một năm, nhìn đi, cứ đếm ngược là ngày tháng trôi qua rất nhanh. Thi đại học, nguyện vọng, lên đại học, mỗi người một ngả, đây chỉ một bậc thang bắt buộc mình phải trải qua.”



Tức Mặc Xu nghĩ: Chẳng lẽ không đúng ư?



Sau khi tốt nghiệp, mỗi người mỗi nơi. Nhiều trường đại học như vậy, nhiều tỉnh thành như vậy, có những người họ sẽ không bao giờ gặp lại nữa.



“Thứ quý giá là con người, chứ không phải là thời gian.” Lê Kiến Nghiệp đã nhẹ nhàng đẩy vào lưng của cô một cái, rồi ra hiệu cho cô hãy đi đi, “Đây chính là thời điểm mà em có thể kết nối một cách chặt chẽ nhất với mọi người, mặc dù nó không hề xuất phát từ ý định của em.”



Nhưng có những cánh cửa tưởng chừng như khít chặt lại cần có một cú đẩy nhẹ nhàng mới có thể mở ra.



(P2)--- PHẦN TIẾP THEO ---



-



Tiết học cuối cùng của buổi chiều trước kỳ nghỉ là tiết Thể dục.



Chả là trường Trung học Số 1 không chiếm dụng tiết Thể dục, bởi vì đây được xem như là thời gian thư giãn hiếm hoi của học sinh. Đặc biệt là khi sắp đến đại hội thể thao, đã có không ít người đang luyện tập đủ các thứ ở trên sân, nhìn ra toàn là những cái đầu người đen kịt.



Tức Mặc Xu đã tập chạy vượt rào khá thành thạo – đương nhiên, lớp mặt dày cũng phát triển, có thể làm được bộ dạng không đổi sắc mặt khi được khen, thậm chí cô còn thầm nghĩ chẳng lẽ mình thật sự có năng khiếu thể thao?



Không ít bạn học trong lớp đeo cặp sách căng phồng xuống sân, đặt nó xuống bên mép sân, lát nữa cầm thẳng về nhà, họ đỡ phải chạy lên khu dạy học một lần nữa sau khi tan học.



Chẳng rõ vì nguyên cớ gì, Tức Mặc Xu cũng đeo cặp mình xuống. Mặc dù cô hoàn toàn không định về nhà, tuy nhiên cô vẫn giấu giếm thông tin hoàn toàn không cần phải giấu này.



Đến giờ Vân Nhàn vẫn chưa biết cô ở lại trường trong kỳ nghỉ, vẫn hào hứng nói: “Chơi trò cậu vẽ tôi đoán không! Mình nói cho cậu biết, mình chơi trò này toàn đứng nhất...”



“Chơi ở đâu?” Tức Mặc Xu nhân đó hỏi, “Ra ngoài sao?”



Nếu không cần ra ngoài, cô vẫn có thể trèo tường đến tiệm net.



“Không cần không cần.” Vân Nhàn hí hửng kêu, “Chỉ cần tải phần mềm là được. Chúng mình còn có thể chơi ma sói nữa đấy!”



“Đừng chơi với cậu ấy.” Tiết Linh Tú đi ngang qua, tốt bụng nhắc nhở, “Trừ khi cậu muốn màng nhĩ nổ tung.”



Sao lại nói xấu sau lưng cô ấy chứ, Vân Nhàn hơi tức giận: “Làm gì dữ tới vậy. Cậu chỉ cần chỉnh nhỏ âm lượng là được mà?”



“Nói chính xác là đừng để cậu ấy chơi với Phong Diệp.” Tiết Linh Tú chậm rãi lau tay bằng khăn ướt, giọng điệu đầy oán hận chồng chất, “Không chỉnh lớn âm lượng thì hoàn toàn không nghe thấy Phong Diệp nói gì. Tới lượt cậu ấy, mình còn chưa kịp chỉnh âm lượng lại thì cái giọng nói oang oang của cậu ấy đã nổ tung bên tai... Mẹ mình còn hỏi sao nghỉ lễ mà vẫn cãi nhau với người khác kia kìa.”



Vân Nhàn cố ý dí bàn tay bẩn lên người cậu ta, Tiết Linh Tú hoảng sợ: “Cậu đừng lại đây!! Đi ra!!”



Phong Diệp yếu ớt bảo: “Mình đâu có nói nhỏ, do mic của mình không được tốt thôi.”



Tức Mặc Xu lại bị dọa cho giật mình kêu lên: “?! Cậu đứng đây từ khi nào vậy?!”



Cơ Dung Tuyết đang hướng dẫn Kiều Linh San cách ném bóng đặc cho xa; đông đảo người vây quanh Thư Cửu Vĩ, cùng nhìn vào chiếc nơ bướm thật to trên đầu cô ấy. Con nhỏ Thư sung sướng sắp muốn bay lên, nếu có đuôi, chắc chắn cô nàng đã vẫy luôn đuôi rồi.



Kỳ Chấp Nghiệp cầm danh sách, đang thống kê cùng với Lê Bá Đồ.



Trước đó, nữ sinh trong lớp phụ trách chạy môn tiếp sức bị bong gân, thiếu một người, Kỳ Chấp Nghiệp đến tìm cô ngay.



“Thể lực của cậu rất tốt, lên lớp cũng không ngủ gật.” Cậu ta bình tĩnh nói, “Cậu có muốn thử chạy tiếp sức không? Mình nghĩ chúng ta có thể giành giải nhất.”



Lần trước bảo cô đăng ký chạy vượt rào cũng nói y thế. Kỹ năng thuyết phục quá kém cỏi.



Tức Mặc Xu: “Trừ cậu ra thì những người khác lên lớp đâu có ngủ gật...”



Tuy nhiên cô vẫn đăng ký. Chạy vượt rào qua một thứ cũng là chạy, chạy tiếp sức 200 mét cũng là chạy, không kém gì nhau. Nào phải cô quan tâm đến thành tích của lớp, chỉ tiện thể, tiện thể đăng ký thôi, kẻo đám người kia cứ đến làm phiền cô.



15 phút trước khi tan học, giáo viên thể dục thổi còi, lớp 3 và lớp 4 tự động tập hợp thành đội hình, đứng ngay ngắn.



Hầu hết các học sinh chuyên thể thao đều đứng ở cuối cùng, rốt cuộc Tức Mặc Xu nhìn thấy mặt của Liễu Thế trong truyền thuyết.



Kỳ lạ là người này có ngoại hình đoan chính, mày kiếm mắt sáng, nhìn thế nào cũng xứng đáng với hai chữ anh tuấn, song khi Tức Mặc Xu nhìn mặt cậu ta, lại cứ thấy cậu ta đầu óc không được tốt lắm... Có lẽ vì cô đã có định kiến sẵn. Ví dụ như bây giờ cô nhìn Trọng Trường Nghiêu kiểu gì cũng thấy khó chịu.



Vân Nhàn đứng bên cạnh cô, thì thầm phổ cập kiến thức: “Những năm trước giải nhất của đại hội thể thao đều do lớp 3 và lớp 4 tranh nhau, thành tích cũng y vậy luôn.”



(P3)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Ngoài giáo viên chủ nhiệm khác nhau, hai lớp này có các giáo viên bộ môn giống hệt nhau, hèn gì lại cạnh tranh gay gắt như vậy.



Lê Bá Đồ cầm chìa khóa phòng thể dục, nói với Kỳ Chấp Nghiệp và Liễu Thế: “Hai đứa đi lấy thuyền rồng ra đây.”



Hai đội hình tức thì xôn xao.



“Thuyền rồng?” Tức Mặc Xu nói, “Đó là cái gì...”



Ở đây nhìn thế nào cũng không thấy hồ nước? Chẳng lẽ họ phải đến bể bơi?



Chưa kịp để Vân Nhàn trả lời, Lê Bá Đồ đã cất cao giọng: “Yên lặng, yên lặng trước đã! Nhốn nháo cái gì? Trẻ con bao lớn rồi hả!”



“Mấy em đã biết năm nay có khá nhiều hạng mục đồng đội vui nhộn, trong đó hạng mục có sức nặng tối cao thêm điểm cộng nhiều nhất chính là đua thuyền rồng. Các em đã chọn người xong chưa?” Lê Bá Đồ cho biết, “Vừa hay còn chút thời gian, chúng lấy ra thử trước rồi điều chỉnh lại nhân sự, tránh để lúc đó xảy ra sự cố.”



Tại phòng thể dục bên kia, hai cậu chàng cao to đang kéo món đồ dài dài nào đó lại đây.



Tức Mặc Xu nhìn kỹ, hình như đó là một món đồ chơi bơm hơi đã được làm thành hình của một chiếc thuyền rồng một cách vô cùng thô kệch. Mỗi tội là chiếc thuyền rồng này không chỉ có mắt, mà nó còn mọc ra cả tám đôi chân.



Chắc là để tám người ngồi lên đó, phối hợp với nhau tiến về phía trước càng nhanh càng tốt, sau đó tính thời gian để xếp hạng.



Tức Mặc Xu cạn lời: “... Làm thành hình con sâu luôn có phải tốt hơn không.”



Thuyền rồng ở đâu mà mọc được chân?



“Nhiều nét văn hóa đặc sắc nhỉ.” Vân Nhàn an ủi cô, “Cậu xem bây giờ ngay cả đề toán cũng phải nhét vào mấy thứ trong Bát Quái như Thiên Can Địa Chi, cho nên đổi sâu thành thuyền rồng vẫn là chuyện thường tình.”



Tức Mặc Xu: “Cậu thấy đẹp không?”



Vân Nhàn: “Xấu chết đi được.”



Vốn dĩ đối với những hạng mục vui nhộn kiểu này, nào là hai người ba chân, nào là nhảy chuột túi, ắt tư thế không những không đẹp mà còn rất dễ bị xấu mặt. Đương nhiên, khi thi đấu thì khác, lúc đó đâu còn thời gian để quan tâm đẹp hay không. Ngặt nỗi trong trường hợp không cần thiết này, hiển nhiên họ không tham gia sẽ tốt hơn cả.



Nhưng hiện tình hình đã hơi khác.



Liễu Thế bắt đầu xắn tay áo.



“Các em muốn tự luyện tập hay là luyện tập cùng nhau?” Lê Bá Đồ cười nói, “Luyện tập cùng nhau sẽ có hiệu quả hơn đấy.”



Hai lớp 3 và 4 lại sôi nổi: “Đương nhiên là luyện tập cùng nhau rồi ạ! Luyện tập cùng nhau đi cô!!”



“...”



(P4)--- PHẦN TIẾP THEO ---



Chẳng hay ý muốn hơn thua ở đâu ra, ai nấy xếp hàng với tốc độ nhanh gấp mấy lần so với khi tập hợp bình thường. Hai chiếc thuyền rồng được đặt ở vạch xuất phát, đã có người bắt đầu khởi động.



Bên cạnh có người của các lớp khác vây quanh xem, trưng ra vẻ mặt hả hê thích chí.



Tức Mặc Xu không lên thuyền, cô hỏi Vân Nhàn đang ngồi xổm bên cạnh xem: “Sao cậu không đi?”



“Mình không hợp lắm.” Vân Nhàn thành thật trả lời, “Chèo được một lúc là loạn xạ cả lên, một người ngã cả đám ngã theo luôn.”



Tức Mặc Xu: “...”



Thật là tội ác tày trời!



Kỳ Chấp Nghiệp cũng không đi, Thư Cửu Vĩ và Kiều Linh San ngồi ở phía trước, mắt sáng rực, sẵn sàng xuất phát.



“Cái này cốt yếu là phải ăn ý.” Vân Nhàn – thân người thì không lên sân nhưng cái miệng đã ra trận – nói, “Lát nữa phải nghe khẩu lệnh, 1 bước chân trái, 2 bước chân phải, nhìn chằm chằm vào gáy người phía trước. Bạn Tiết, cậu đừng ngồi cứng nhắc thế, cứ thả lỏng cơ thể đi! Duỗi ra! Giãn ra! Đúng, chân có thể dang rộng thêm chút nữa, các ngón chân bám chặt mặt đất, vậy dễ bật người xuất phát hơn...”



Tiết Linh Tú không chịu nổi sự quấy rầy này: “Tôi biết rồi! Cậu im lặng một chút được không?”



Vân Nhàn tủi thân lắm: “Nhưng mình là người hô khẩu lệnh mà!”



Tức Mặc Xu nhận ra điều gì đó không đúng: “Cậu là người hô khẩu lệnh mà cậu còn để một mình ngã cả đám ngã theo?”



“...” Vân Nhàn gãi đầu, “Thì không thể làm hai chuyện cùng một lúc mà, mình lo cái miệng thì không lo được cái chân.”



Tức Mặc Xu thật sự sắp không kham nổi cô ấy nữa rồi. Người này đúng là đồ ngốc.



Cuối cùng Vân Nhàn đã bị tước mất chức vụ chỉ huy một cách không thương tiếc vì quá ồn ào, người hô khẩu lệnh đổi thành Thư Cửu Vĩ đang đứng đầu.



“Được rồi được, chuẩn bị bắt đầu!” Lê Bá Đồ đứng từ xa, hóng trò hay không sợ chuyện lớn, “Chơi giao hữu thôi mà, giao hữu thôi! Đừng có nghiêm túc quá! Liễu Thế, em đang làm gì vậy? Không ai được phép xuất phát trước!”



“Mục đích ban đầu của việc thiết lập hạng mục này không phải để các em ganh đua cao thấp trước sau, mà là để các em hiểu được sự ăn ý quan trọng như thế nào trong việc hợp tác nhóm. Thiếu một người đồng đội cũng không được.”



Chỉ chờ một tiếng còi, cuộc tranh tài sẽ bắt đầu.



Tại sân tập rộng lớn này, bỗng có một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng triệt để.



Gió thổi qua ngọn cây, Tức Mặc Xu đứng bên cạnh đội ngũ, nhìn mọi người hướng về cùng một điểm, chợt nhớ tới lời nói của cô giáo chủ nhiệm.



Nếu đổi lại là một học sinh bình thường, chắc hẳn tai họ đã nghe đến chai sạn những lời này rồi. Phải trân trọng thời gian hiện tại, cuộc sống cấp ba quý giá như thế nào như thế nào... Song, đối với Tức Mặc Xu mà nói, hết thảy mọi thứ ở đây đều lạ lẫm đến không thể lạ lẫm hơn.



Thậm chí cô còn không có tư cách để nghe đến chai sạn, trước đây có ai nói chuyện với cô như vậy chứ? Gia sư dạy xong thì đi, cô chẳng có bạn học, không hiểu phải ở chung với người cùng độ tuổi như thế nào.



Thiếu một người... không được sao?



Cô có thể trở thành cái “một” đó không?



Với tiếng còi chói tai, cuộc thi bắt đầu. Trong tiếng hò reo vang trời, Tức Mặc Xu ngây người nhìn trước mắt, bất ngờ không khỏi thấy sầu não và mất mát... Khoan đã, cái gì vừa bay qua vậy.



Hình như là người.



Kỳ lạ thật, nhìn lại lần nữa.



Đúng là người thật!!



Cô thôi còn chút ưu tư, đôi mắt vội vàng dõi theo về phía trước...



Người đứng sau chót của lớp 4 là Kỳ Chấp Nghiệp, phía trước cậu ta là Phong Diệp. Thật trùng hợp, phía trước Phong Diệp là bạn Hạ có biệt danh là Thiết Đản.



Hai ngọn núi cao 1 mét 9 kẹp Phong Diệp – cái lòng chảo đáng thương – ở giữa.



Nhưng thế thì cũng thôi, chiều cao không phải là trở ngại đối với trò chơi này, ban đầu chân của Phong Diệp thật sự có thể chạm đất.



Chỉ khi khoảng cách của đôi bên ngày càng gần, ai còn nhớ được cái gì gọi là giao hữu, chỉ có ý muốn hơn thua nổi lên, ước gì đạp hai đùi thật nhanh cho nó thành Phong Hỏa Luân*. Thế là đuôi thuyền rồng bị hai người vô thức nâng lên cao dần, cao dần, Phong Diệp không kịp trở tay, trực tiếp bị nhấc lên giữa không trung. Hoảng loạn một hồi, cậu ta nằm sấp trên thuyền rồng, trong mắt tràn đầy vẻ hoang mang sợ hãi: “?!!”



*bánh xe lửa của Na Tra



Quãng đường ngắn ngủi 100 mét, cậu ta tham gia được 20 mét, 80 mét còn lại chủ yếu phát huy tác dụng của một món đồ trang trí hình người. Nhưng cậu ta vẫn cố gắng sinh tồn trong khe hở, dùng giọng nói run rẩy kiên cường hô to: “Đừng quan tâm mình!! Tiếp tục đi!! Mình sẽ không ngã xuống đâu!!!”



Mặc dù vốn dĩ không có ai định quan tâm cậu ta.



“Hầy.” Vân Nhàn sờ cằm, suy tư, “Sao lại cảm thấy thiếu một càng tốt nhỉ.”



Cơ Dung Tuyết: “Đồng cảm.”



Phong Diệp sốt ruột: “Sao có thể nói vậy?! Mình đã làm trâu làm ngựa vì lớp 4 các cậu...”



Tức Mặc Xu: “...”



Rốt cuộc, vừa nãy mình còn sến súa làm gì?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu